Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 73: Khách nhân
Lăng Sương đem điểm tâm tặng cho Tần Dực, chẳng bao lâu liền nhận được hồi đáp.
Tin tức là do Hạ Nam Trinh truyền lại, đã qua Liễu Hoa yến, Nhàn Nguyệt vẫn chưa có ý đưa ra quyết định với chuyện Trương Kính Trình, khiến Lâu nhị nãi nãi có vài lần ý tứ trách móc nàng. Nhưng Nhàn Nguyệt lại giả như không hay biết, ngày ngày đều lui tới chỗ Vân phu nhân. Có một hôm, Lăng Sương đi cùng nàng, vừa đến nhị môn thì gặp Hạ Nam Trinh.
Hạ hầu gia cưỡi ngựa, đang định xuất môn, Lăng Sương xưa nay vốn tùy ý không câu nệ, chẳng những không né tránh, còn thản nhiên đưa mắt đánh giá hắn một phen.
Hạ Nam Trinh thấy vậy, lập tức bật cười.
“Thỉnh an Lâu tam tiểu thư.” Hắn mỉm cười chào, rồi nói: “À phải rồi, Tần Dực có nhờ ta chuyển lời đến cô nương.”
“Nói gì?”
“Hắn bảo, đa tạ tiểu thư đã tặng sách cùng điểm tâm, tấm lòng ‘chịu đòn nhận tội’ của tiểu thư, hắn đã hiểu rồi, lần sau… điểm tâm thì miễn đi.”
Lăng Sương nghe vậy, cũng bị chọc đến bật cười.
“Chịu đòn nhận tội ư? Hắn nằm mơ sao, bất quá ta cũng là người ân oán phân minh mà thôi. Tạ là tạ hắn đã giúp ta, chứ đâu phải hối hận vì đã mắng hắn.” Nàng ngẩng cằm, vẻ mặt kiêu ngạo thực sự: “Ta đã hỏi thì hắn phải đáp, vậy là được.”
Hạ Nam Trinh cũng không rõ giữa hai người có chuyện gì, nhưng thấy bộ dáng ấy của Lăng Sương, lại cảm thấy thú vị. Nữ nhi Lâu gia, quả thực mỗi người một vẻ, người thì đoan chính như Bồ Tát trong điện, người lại xảo trá kiều mị như hồ ly, còn người trước mắt đây… lại ngang tàng vô pháp vô thiên như thế, thật khiến người ta không khỏi buồn cười.
Có lẽ dạo gần đây Lăng Sương quá đỗi đắc ý, nên vui quá hóa buồn. Hôm nay từ bên ngoài trở về, theo lệ nàng định vào thính đường vấn an phụ mẫu, nhưng nàng còn chưa bước qua cửa, đã thấy Đào Nhiễm đứng nơi hành lang bên ngoài, lặng lẽ đưa mắt ra hiệu với nàng.
Lăng Sương lập tức nhẹ tay nhẹ chân bước tới, Đào Nhiễm hạ giọng nói nhỏ: “Trình phu nhân cùng Trình công tử đang ở bên trong.”
Lăng Sương bị dọa giật mình, nếu là trước khi dọn phủ, mỗi lần trở về nàng đều sẽ liếc qua cửa lớn, nhìn xem xe ngựa, gia nhân dừng đỗ thế nào, ai đến ai đi đều nắm rõ trong lòng. Nay chuyển qua viện bên này, nàng thường đi lối tiểu môn, thành ra không còn để ý được nữa. May mà có Đào Nhiễm nhắc nhở, bằng không e là đã vô tình đụng phải mai phục rồi.
Nàng liền vội vàng quay về phòng, ngoan ngoãn ngồi chờ, quả nhiên, chẳng bao lâu sau, Hoàng nương tử đã đến gọi, nói: “Phu nhân thỉnh tiểu thư qua tiếp khách.”
Lăng Sương cố ý làm ra vẻ mặt nghiêm chỉnh, hỏi: “Khách nhân nào lại cần ta ra gặp vậy?”
“Tiểu thư đi rồi sẽ biết.”
Vừa bước vào, quả nhiên Trình phu nhân đã như sớm bày sẵn trận địa đón quân địch, vừa thấy Lăng Sương, thần sắc bà thoáng lộ vẻ ngượng ngùng, nhưng đã đến cửa cốt để thể hiện rõ phần hảo ý, bà vẫn tươi cười, giọng đầy thân mật nói: “Lăng Sương vẫn là giống nhị nãi nãi nhất, dung mạo càng ngày càng xinh đẹp.”
Bà vẫn như những ngày giao hảo trước kia, vừa bước lên liền thân thiết nắm lấy tay Lăng Sương, Lăng Sương chỉ khẽ mỉm cười, không dấu vết mà nhẹ nhàng rút tay ra.
Lâu nhị nãi nãi xưa nay rảnh rỗi liền sẽ lôi Lăng Sương ra giáo huấn, lần này rõ ràng trông thấy, lại như không hề hay biết, đến cả một ánh mắt nhắc nhở cũng không có, hiển nhiên là trong lòng vẫn còn ghi hận chuyện Trình phu nhân trước đó vội vã phân rõ giới hạn. Bà quay sang hỏi Hoàng nương tử: “Không phải bảo gọi hết các tiểu thư đến sao? Khanh Vân với Nhàn Nguyệt đâu?”
Bà hỏi vậy cũng chỉ là muốn lập uy, Hoàng nương tử hiểu ý, vội vàng đáp: “Đại tiểu thư đang ở phủ Thôi lão thái quân, nhị tiểu thư nói trong người không khỏe, đang nằm nghỉ.”
“Giờ này rồi, sao vẫn còn lưu lại ở phủ Thôi lão thái quân? Buổi tối còn hẹn sang phủ Triệu phu nhân đánh bài kia mà, Triệu phu nhân ngày nào cũng cho người hỏi thăm nàng, nói gần đây vận thế không thuận, lại nghe mấy vị tiểu thư đều có chút phạm chứng cảm mạo ho khan, nên đặc biệt sai tiểu hầu gia săn không ít đào hoa tước, bảo là hầm canh dùng để phòng ngừa, còn mời nhà chúng ta tối nay sang dùng bữa. Nhàn Nguyệt cũng thật là, đã quá buổi chiều mà vẫn còn chưa chịu dậy ư? Phủ Trương Kính Trình đã sai quản gia tức phụ đến thăm hỏi mấy lượt, thuốc thang cũng đưa đến đầy một xe, nàng dẫu sao cũng nên ra gặp một lần cho hợp lễ, ít nhiều cũng nể mặt Sầm lão đại nhân. Không tiếp người ngoài thì cũng thôi, nhưng đã biết dì Trình ở đây mà vẫn không ra thỉnh an, chẳng phải có phần thất lễ, khó coi hay sao?”
Người ta đều nói Lâu nhị nãi nãi hiếu thắng, thủ đoạn lợi hại, quả thực không sai. Lời bà vừa nói, rõ ràng là nhắm thẳng vào Trình phu nhân: Khanh Vân nhà ta đã đính thân với Triệu gia, được Triệu phu nhân ngày đêm quan tâm, Nhàn Nguyệt dù thân thể yếu nhược, Trương Kính Trình dẫu biết rõ mà còn tự mình sai người mang thuốc đến thăm hỏi, Trình gia các người dựa vào đâu mà còn bắt bẻ chê bai nữ nhi nhà ta?
Trước kia bà còn giấu bệnh tình của Nhàn Nguyệt, nay lại chẳng buồn che đậy. Cốt yếu là vì “chiến tích” của Nhàn Nguyệt thực sự quá đỗi nổi bật, một bên là Trương Kính Trình, một bên là Triệu Tu, đều biết rõ thân thể nàng không tốt, mà vẫn chủ động tìm đến, còn đang sốt sắng muốn cầu thân. Nhàn Nguyệt quả thật cũng khéo chọn người, hai nhà ấy, đều không có trưởng bối khó bề bắt bẻ, Trương Kính Trình thì song thân đã khuất, còn phụ thân của Triệu Tu là Triệu Kình, vốn bận rộn công vụ, chẳng mấy khi để tâm đến chuyện nội trạch. Nàng không được lòng trưởng bối, liền chọn người không vướng trưởng bối, biết tiến biết lui, xoay chuyển khéo léo như vậy… quả thực là người rất có thủ đoạn.
So ra mà nói, Lăng Sương thật là người chẳng biết cố gắng bằng không, bà cũng chẳng đến nỗi phải cùng Trình phu nhân ở đây lá mặt lá trái mà duy trì vẻ ngoài hòa nhã như thế này.
Trình phu nhân nghe xong, nụ cười thoáng lộ vẻ gượng gạo, nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt bình thản, nói: “Đâu cần khách sáo như vậy, chúng ta lại chẳng phải người ngoài. Hôm nay ta rảnh rỗi, tranh thủ sang thăm tỷ tỷ cùng Lăng Sương một chút, buổi tối liền phải trở về.”
Bà đã tỏ ý nhún nhường, vậy mà Lâu nhị nãi nãi vẫn chưa chịu buông, cố tình hỏi tiếp: “Buổi tối chơi bài, ngươi không qua sao?”
Lời ấy quả thực đâm thẳng vào lòng, Trình phu nhân nào đã từng có cơ hội chen chân được vào vòng phu nhân quyền quý trong kinh? Bài cục ở phủ Triệu phu nhân vốn chỉ có một bàn, bốn người, đến cả Lâu tam nãi nãi cũng chưa có chỗ cố định, Lâu nhị nãi nãi sao lại không biết? Chỉ là cố tình hỏi như vậy mà thôi.
Trình phu nhân dĩ nhiên hiểu bà là đang cố ý hỏi khó, nhưng vẫn chỉ có thể gượng cười, ôn giọng đáp: “Muội đâu có được cái nhàn rỗi ấy, Trình Quân còn phải lo chuẩn bị kỳ thi mùa thu, phụ thân nó nửa năm sau lại sắp điều nhiệm đi Sơn Tây, trong nhà trên dưới rối bời, thực chẳng lúc nào yên ổn.”
Lâu nhị nãi nãi cũng không vạch trần, chỉ thản nhiên nói: “Thật đáng tiếc, ta vẫn thường nhắc với Triệu phu nhân rằng ngươi đánh bài rất khá, bà ấy còn nói muốn có dịp gặp mặt ngươi đấy.”
Nếu thật có cơ hội cùng Triệu phu nhân đánh bài, Trình phu nhân há lại không đi? Trong lòng hiểu rõ lời ấy của Lâu nhị nãi nãi là để lại cho mình một con đường, bà cũng liền thuận thế cười nói: “Muội cũng thật sự mong có cơ hội được gặp Triệu phu nhân, đến lúc đó tỷ nhớ phải giúp muội, đừng để các vị lão thủ kia ma cũ bắt nạt ma mới đấy nhé.”
Nói rồi, bà vừa cười vừa thân thiết nắm lấy tay Lâu nhị nãi nãi, dáng vẻ như đã trở lại những ngày giao hảo trước kia, Lâu nhị nãi nãi cũng mỉm cười đáp lại: “Sao có thể chứ? Chúng ta giao tình bao nhiêu năm, ta lại là hạng người bạc tình như vậy sao?”
Đều là người thông minh, có những lời chỉ cần nói đến thế là đủ. Chủ khách đều vui vẻ, không khí lại trở nên hòa nhã. Trình phu nhân sai nha hoàn đi gọi Trình Quân, vẫn luôn ở bên chỗ Lâu nhị gia luận bàn văn chương, vốn định trực tiếp ra cửa, nhưng Trình Quân lại đặc biệt ghé qua, muốn gặp Lăng Sương một lần. Đến lúc này, Lâu nhị nãi nãi mới thực sự lộ ra vài phần ý cười chân thành, nói: “Đứa nhỏ Trình Quân này, quả là trung hậu.”
Lần này bà quả thực đã động chân hỏa. Trong mắt bà, Trình phu nhân thực sự bạc tình, nói gì đến hai chữ “trung hậu”. Nhưng thân là đương gia nãi nãi mở cửa hàng buôn bán, bà hành sự không phải vì khí lượng rộng lớn, mà là hiểu rõ, mối làm ăn này trước mắt vẫn phải tiếp tục. Trình gia nếu đã là lựa chọn tốt nhất của Lăng Sương lúc này, thì dẫu biết họ bạc bẽo vô tình, cũng chỉ có thể tạm thời ứng phó. Đợi đến khi có lựa chọn tốt hơn, lại dứt khoát buông bỏ cũng chưa muộn.
Đợi mẫu tử Trình gia vừa rời khỏi, sắc mặt bà lập tức trầm xuống. Đúng lúc ấy, Hoàng nương tử bước đến, hỏi: “Bạch quả hạnh nhân trà đã hầm xong, phu nhân không giữ khách lại để dùng sao?”
“Giữ lại làm gì, nhà mình dùng là được.” Lâu nhị nãi nãi lạnh giọng nói: “Bà ta còn mặt dày hỏi ‘sao hương hạnh nhân lại thơm đến vậy’. Đừng nói trà còn chưa hầm xong, dẫu có hầm xong, ta cũng chẳng cho bà ta dùng. Đây là canh nấu từ đông trùng hạ thảo cùng vân sâm, nếu là nửa năm trước, ta còn tiếp đãi nàng tử tế. Hừ, nay bà ấy còn xứng sao? Bọn họ đã đối đãi chúng ta thế nào, trong lòng ai mà chẳng rõ, chẳng lẽ lại không biết tự mình cân đo?”
Hoàng nương tử dâng trà lên, Lâu nhị nãi nãi lại sai người đi gọi Lâu nhị gia cùng Nhàn Nguyệt đến dùng. Thấy Lăng Sương vẫn ngồi một bên ăn điểm tâm, bà không khỏi hận sắt không thành thép, trách: “Ngươi cũng thật chẳng biết cố gắng, đừng nói được như Khanh Vân, đến như Nhàn Nguyệt thôi, thì nào đến lượt người của Trình gia dám đến đây giở trò hai mặt, quay đầu lại ăn cỏ cũ?”
Lăng Sương từ lâu da mặt đã dày, cũng lười tranh cãi, chỉ đáp: “Vậy thì đừng để ý đến họ nữa, mọi người đều được thanh tịnh.”
“Đừng để ý?” Lâu nhị nãi nãi hừ một tiếng: “Ta mà không muốn sao? Bà ấy còn tưởng ta không biết bà ấy toan tính gì ư? Lão gia nhà bà ấy Trình Trọng Cảnh sắp bị điều nhiệm đi Sơn Tây, giờ mới cuống lên, muốn thông qua ta mà cầu đến Triệu phu nhân, rồi lại nhờ đến quan hệ của Triệu Kình, mong giữ được chức ở kinh thành. Tính toán thật khéo! Lúc cần đến ta thì thân thiết, lúc không cần thì tránh như rắn rết, như thể sợ ta ép gả ngươi cho Trình Quân bà ấy vậy…” Lâu nhị nãi nãi hừ lạnh một tiếng, ngồi phịch xuống, trong lòng vẫn đầy bực bội.
“Trình Quân còn cần phải ép buộc sao?” Nhàn Nguyệt lười biếng lên tiếng từ ngoài cửa, giọng mang vài phần châm biếm: “Chính hắn lén tìm Lăng Sương, lúc đó còn nói thế nào, là nhi tử của bà ấy theo đuổi Lăng Sương, chứ đâu phải Lăng Sương cầu gả vào Trình gia?”
Nhàn Nguyệt vừa dứt lời, Lâu nhị nãi nãi cũng không khỏi ngạc nhiên: “Còn có chuyện ấy sao?”
Lăng Sương khẽ chau mày, giọng mang theo vài phần khó chịu: “Không có việc gì, hà tất phải nhắc đến mấy chuyện vặt vãnh ấy làm gì?”
“Đây mà là mấy chuyện vặt vãnh sao?” Lâu nhị nãi nãi lập tức nổi giận: “Được lắm nha đầu này, ngày thường ta đã nói ngươi giấu ta, đến việc này mà cũng dám giấu! Hắn tìm ngươi khi nào, đã nói những gì, mau nói thật cho ta nghe!”
Bà sốt ruột đến mức đưa tay nhéo tai Lăng Sương, Lăng Sương đang ăn cũng không ăn nổi nữa, đành ngẩng đầu lên.
“Có gì đáng để nói đâu, chỉ là hắn chạy đến tìm con, nói mẫu thân hắn vì chuyện Hải Đường yến con đi cáo trạng với lão thái phi mà thực sự nổi giận, nhưng hắn vẫn sẽ không thay đổi. Thật là chẳng hiểu ra sao.” Lăng Sương hờ hững đáp.
Nhàn Nguyệt cười lạnh hai tiếng, giọng mang theo vài phần khinh miệt.
“Vậy chẳng phải là không dám trái ý mẫu thân hắn sao, đến cả một lời biện giải cũng không dám nói sao? Nếu thật có lòng, ít ra cũng nên nói một câu ‘ta sẽ về thưa lại với mẫu thân’. Chỉ dám lén đến nói với ngươi vài lời như vậy, là có ý gì? Chẳng phải muốn ngươi đi lấy lòng mẫu thân hắn, mong bà ấy đổi ý hay sao? Nhu nhược!”
Nhàn Nguyệt lời nói sắc bén không chút khách khí, vậy mà Lâu nhị nãi nãi lại hiếm khi gật đầu tán thưởng: “Chính là đạo lý ấy. Trình Quân cũng là đứa nhỏ khá trầm ổn, sao lại không có trách nhiệm? Hắn nói ‘không thay đổi’ thì có ích gì? Chẳng lẽ hắn có thể vượt qua phụ mẫu mà đến cầu thân với ngươi? Như vậy còn ra thể thống gì? Lại còn lén lút đến gặp ngươi, là có ý gì? Chẳng lẽ định giấu phụ mẫu mà tư tình qua lại? Vậy lại càng không ra gì! Hắn cũng không vì danh tiết của ngươi mà suy xét sao?”
“Con cũng đâu cần hắn phải vì con mà suy xét.” Lăng Sương thản nhiên đáp, giọng vẫn cứ nhàn nhạt hờ hững: “Con với hắn vốn chẳng có can hệ gì, cần hắn xét gì cho con đây? Hắn muốn làm gì là việc của hắn, con lại chưa từng nhận lời. Huống hồ hắn từ nhỏ đã nhút nhát như chim cút, các người còn mong hắn dám trái ý mẫu thân hắn sao?”
“Dẫu không dám trực tiếp trái ý, chẳng lẽ không biết từ từ tính toán sao? Hắn hoàn toàn có thể từ phía phụ thân hắn mà xoay chuyển. Chỉ cần thuyết phục được phụ thân hắn, để ông ấy đi khuyên Trình phu nhân, chẳng phải thuận lý thành chương sao? Huống hồ lần này Trình phu nhân chẳng phải cũng vì việc điều nhiệm của phu quân mà đến cùng chúng ta tỏ ý giao hảo sao? Trình Quân… sao đến cả chừng ấy tâm cơ cũng không có?” Nhàn Nguyệt chậm rãi nói, giọng bình thản mà sắc bén.
Lăng Sương ăn xong một đĩa điểm tâm, lúc này mới ngẩng đầu lên.
“Mọi người cũng đừng bận lòng vì Trình Quân nữa, hắn cùng con chẳng có quan hệ gì, Trình phu nhân lại càng không liên quan đến con.”
“Sao có thể không liên quan? Chuyện hôn sự vẫn còn có thể bàn đấy.” Lâu nhị nãi nãi nói.
Lăng Sương kinh ngạc mà nhìn bà.
“Không phải nói Trình phu nhân bạc tình, Trình Quân lại nhu nhược sao? Vậy còn nói chuyện gì nữa?”
“Đó là khi còn có lựa chọn để so sánh, hiện giờ đã không còn gì để so, Trình gia chính là con đường duy nhất trước mắt, độc nhất vô nhị, còn có thể chọn lựa gì nữa? Tự nhiên phải tạm thời lung lạc, dẫu biết bọn họ chỉ là hư tình giả ý, cũng không nên vạch trần…” Nói rồi, Lâu nhị nãi nãi đưa tay khẽ gõ lên trán nàng một cái: “Ngươi phải tự mình tranh đua, nếu ngươi cũng giống như Nhàn Nguyệt, có nhiều lựa chọn trong tay, thì chúng ta phải để tâm đến Trình gia làm gì?”
Đến đây, Lăng Sương cũng khẽ cười lạnh.
“Thôi thôi thôi, con chẳng muốn tranh cái khí ấy. Cứ để con làm kẻ không tiền đồ kia cho xong, người cũng không cần vì con mà bận lòng, lại còn giúp Trình gia, mắc nợ ân tình Triệu gia. Dẫu có giúp, cũng đừng tính vào phần của con, con đã quyết không gả cho Trình Quân. Con đã quyết ý… làm ni cô rồi.”
“Ngươi cái nha đầu chết tiệt này!” Lâu nhị nãi nãi tức đến mức muốn xắn tay áo, cũng may bà vừa mới nổi thế, bên kia Lâu nhị gia vừa bước vào phòng dùng hạnh nhân trà, nhìn dáng vẻ là vừa từ thư phòng ra, trong tay còn cầm một bản văn chương, liền gọi Lăng Sương: “Con xem thử văn của Trình Quân đi, sao ta cứ thấy ý tứ có chỗ không liền mạch…”
Lâu nhị gia xưa nay vẫn che chở Lăng Sương, Lâu nhị nãi nãi cũng hiểu, hôm nay muốn giáo huấn nàng là không thành, chỉ đành cả giận nói: “Ông suốt ngày nói với nó mấy chuyện văn chương làm gì, khiến tâm nó càng thêm phóng túng. Còn không mau uống xong hạnh nhân trà rồi thay y phục, tối nay còn phải sang phủ Triệu gia dự yến.”
“Con không đi.” Lăng Sương thản nhiên đáp: “Con ăn điểm tâm no rồi.”
“Ngươi dám!” Lâu nhị nãi nãi lập tức trừng mắt: “Hoa Tín yến còn được mấy hồi nữa? Ngươi còn dám lười biếng với ta? Tối nay người trong nhà đều phải đi, một người cũng không được thiếu!”
Dưới sự thúc giục của Lâu nhị nãi nãi, Khanh Vân cũng đã trở về, một nhà sáu người thay y phục chỉnh tề, ngựa xe đều mới tinh, rầm rộ kéo nhau đến Triệu phủ dự yến. Lần này tự nhiên càng thêm thân cận, bởi đại sự đã định, yến tiệc náo nhiệt, trước là dùng bữa tối, sau lại bày bàn đánh bài. Chu phu nhân cùng Hoàng phu nhân cũng được mời đến làm bạn tiếp khách, hai người vốn là tâm phúc bên cạnh Triệu phu nhân, nay có thêm Lâu nhị nãi nãi chen vào, vô hình trung bị lấn át, nên trong lòng ít nhiều sinh ra vài phân chua chát. Hoàng phu nhân lại đặc biệt thích nói đùa, cứ liên tiếp lấy chuyện hôn sự của Khanh Vân ra trêu chọc, Khanh Vân vốn dĩ ngồi sau lưng Lâu nhị nãi nãi xem bài, bị trêu đến mức chẳng yên, đành lấy cớ mệt, xin ra ngoài nghỉ một lát, nhân đó đi ra ngoài.
Triệu phu nhân thật sự rất mực thương yêu nàng, liền dặn nha hoàn: “Mau đưa Khanh Vân đến phía sau hậu viện của ta nghỉ ngơi một lát, ba gian tĩnh thất kia ngày thường chỉ mình ta lui tới, gian giữa thờ Phật, hai bên nhĩ phòng lại thanh tĩnh sạch sẽ nhất, nếu nàng buồn ngủ, cứ để nàng nghỉ tạm một lát.”
Hoàng phu nhân nghe vậy lại được dịp trêu chọc thêm một hồi. Bên này Lăng Sương đã sớm không chịu nổi không khí ồn ào, lặng lẽ chuồn ra ngoài. Vốn nàng định đi xem Hỏa Thán Đầu thế nào, nhưng nghĩ đến chuồng ngựa chắc hẳn có hạ nhân qua lại trông coi, dễ bị lộ diện, hôm nay lại lấy danh nghĩa người nhà của Khanh Vân đến thăm, nên nàng cũng đành kiềm chế lại. Chợt như nghĩ ra điều gì, khóe môi nàng khẽ cong rồi không kìm được mà bật cười.
“Tiểu thư, người cười gì vậy?” Như Ý nghiêng đầu hỏi: “Chúng ta đi đâu dạo một vòng cho thoáng gió đây?”
“Ngươi đi theo ta.” Lăng Sương cười tủm tỉm: “Chúng ta đi xem Ba lượng ba.”
Nàng đối với tình thế giữa Thái Họa và Triệu Kình, mơ hồ cũng đã nhận ra đôi phần khác lạ. Dẫu bên Thái Họa ra sức phủ nhận, chỉ nói Triệu đại nhân mọi bề đều tốt, lòng dạ rộng lớn, có trách nhiệm, rõ ràng trăm công nghìn việc vẫn còn dư tâm che chở người khác…
Lăng Sương nghe nàng giải thích, chỉ cười mà không nói, tự nhiên cũng sẽ không nhắc nhở nàng: người khác đều theo lễ với trưởng bối, gọi là Triệu thúc phụ, riêng nàng lại cứ gọi “Triệu đại nhân”, rốt cuộc là vì cớ gì?
Nàng mang theo tâm tư ấy, lặng lẽ chuồn ra ngoài, ỷ vào quen đường, nàng dẫn theo Như Ý, tay xách chiếc đèn lồng nhỏ, men theo lối cũ mà đến bên hồ trong hoa viên Triệu phủ. Đêm đã khuya, bốn bề tịch mịch, chẳng một bóng người, từ xa, nàng trông thấy tòa lầu các của nhị phòng Triệu gia mà Thái Họa từng nhắc đến, đèn đuốc sáng rực, vừa hay thích hợp để lén đến xem một vòng.
Nàng bước đến gần lầu các bên hồ, vừa tiến lại, liền nghe thấy tiếng đàn sáo vang lên, du dương giữa đêm tĩnh.
“Nghe xem, còn có người gảy đàn nữa.” Nàng khẽ cười nói với Như Ý, vừa định tiến lại gần hơn để nghe cho rõ, chợt từ trong lầu truyền ra tiếng nữ tử ca hát.
Khúc nàng ta xướng chính là bài Xuân nhật yến đang thịnh hành trong kinh, giọng hát kiều nhu, mềm mại, quả thực êm tai, xướng xong, lại dịu dàng cất lời: “Yên Dung thỉnh Triệu đại nhân uống cạn chén này…”
Phản ứng của Triệu Kình, Lăng Sương không nghe rõ, nàng chỉ nghe thấy trên lầu vang lên tiếng cười vui, tiếng hành lệnh, tiếng rượu chè mua vui, đủ mọi thanh âm lẫn tạp, náo nhiệt vô cùng.
Như Ý xách đèn lồng theo sau, chỉ thấy sắc mặt chủ tử mình bỗng chốc lạnh như bang, trong lòng nàng cũng có chút bất bình thay cho Thái Họa, khẽ nói: “Có lẽ Triệu đại nhân chỉ là đang xã giao thôi…”
“Xã giao cái gì mà xã giao? Ngươi không nghe sao? ‘Nhất nguyện lang quân thiên tuế, nhị nguyện thiếp thân thường kiện, tam nguyện như đồng lương thượng yến, tuế tuế trường tương kiến’, đã chúc nhau đến mức ‘tuế tuế thường tương kiến’ rồi, còn gọi là xã giao ư?” Nàng nói đến đây, trong lòng càng thêm bực tức, tiện tay nhặt một hòn đá, như muốn ném thẳng lên lầu. Như Ý hoảng hốt vội vàng ngăn lại, khẽ khuyên: “Tiểu thư, đừng làm bậy… đây không phải phủ nhà mình…”
“Ta biết.” Lăng Sương hừ lạnh một tiếng, tiện tay ném mạnh hòn đá xuống mặt hồ, nước bắn tung tóe. “Được lắm cái tên ‘ba lượng ba’ này! Hóa ra cũng chẳng phải hạng người tử tế gì!”
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 75 | 2 tuần trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 3 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 4 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 5 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 5 tháng trước |