Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 72: Lễ vật
Lăng Sương bên này còn đang vắt óc nghĩ xem nên thế nào mở lời cảm tạ Tần Dực, nào ngờ buồn ngủ gặp chiếu manh, bên kia Thái Họa lại nảy ra một chủ ý không tồi.
Nói đến chuyện tạ ơn, quả thực không dễ. Đặc biệt lại là người như Tần Dực, thứ gì cũng có, đưa gì cũng chẳng thiếu, càng khó chọn lựa. Lăng Sương đang cân nhắc, vốn định hỏi chủ ý của Nhàn Nguyệt, nào ngờ lại bị Nhàn Nguyệt trêu chọc, Nhàn Nguyệt đứng trước gương, vừa đưa tay vuốt mái tóc, vừa thản nhiên nói: “Ta thấy ngươi cứ tặng hắn một trận mắng đi, hắn e rằng cả đời cũng chưa từng bị ai mắng cho ra hồn. Lần trước ngươi chẳng đã mắng hắn một trận rồi sao? Lần này cứ thừa thắng xông lên, đảm bảo mắng đến hắn rơi lệ.”
Lăng Sương tức đến muốn nhào tới mà chỉnh Nhàn Nguyệt một phen, nào ngờ Nhàn Nguyệt đã sớm chuồn mất. Gần đây nàng cũng chẳng rõ bận bịu chuyện gì, đến cả Trương Kính Trình cùng Triệu Tu đều bị nàng gác sang một bên, ngày ngày chẳng thấy bóng dáng đâu.
Lăng Sương cũng chẳng tiện hỏi Khanh Vân, xét theo tính tình Khanh Vân vốn là người cẩn trọng, đã đính thân với Triệu Cảnh mà đến cả việc đưa một chữ cũng phải mượn danh nghĩa phụ thân, ắt hẳn sẽ lập tức dội cho nàng một gáo nước lạnh: “Nam nữ hữu biệt, không nên lén lút trao nhận như vậy.”
Nàng còn đang nhọc lòng suy nghĩ, thì bên Thái Họa đã chuẩn bị xong lễ vật rồi.
Kỳ thực nếu nói là khó, phía Thái Họa lại càng khó hơn, ân tình của Triệu Kình so với Tần Dực lại càng khó trả, hắn là bậc trưởng bối, kinh nghiệm từng trải sâu dày, lại nắm quyền cao chức trọng đã nhiều năm, e rằng chẳng có thứ gì có thể khiến hắn động tâm.
Nhưng Thái Họa vẫn nghĩ ra được một cách.
Lăng Sương có khi tâm tính rộng rãi, những chỗ tinh tế lại ít khi để ý. Thái Họa hỏi mượn người, nàng còn ngây ngốc hỏi lại: “Ngươi mượn gã sai vặt làm gì, nhà ngươi chẳng phải cũng có sao?”
Nhàn Nguyệt đứng bên nghe được, hận không thể mắng nàng hai câu, liền nói: “Ngươi đừng nói nhảm nữa, người ta đã mượn, tất có dụng ý. Thái tỷ tỷ, người dưới trướng Lăng Sương cũng không phải hạng lanh lợi, chi bằng mượn Tiểu Cửu nhà muội, hắn quen thuộc các phủ hầu trong kinh, có việc truyền lời hay đưa đồ, đều thuận tiện, bảo đảm đưa đến nơi đến chốn.”
Lăng Sương nào hiểu nỗi khó xử của Thái Họa. Đám hạ nhân nơi thế gia hầu phủ trong kinh, kẻ nào cũng là hạng tinh ranh, trong mắt chỉ có danh lợi. Đừng nói Thái Họa không có gã sai vặt đáng tin, dẫu có đi chăng nữa, ra ngoài cũng khó mà được việc, chỉ e nơi nơi bị gây khó dễ, trắc trở đủ điều mà thôi.
Quả nhiên, Thái Họa liền mượn Tiểu Cửu, ngay trong ngày hôm ấy dùng đến hắn.
Tiểu Cửu vốn cũng có chút quen thuộc với Triệu gia, chỉ là thân cận với phủ của Triệu hầu gia bên kia hơn, đối với nhị phòng còn có phần xa lạ. Nhưng hắn cũng là người lanh lợi, biết tùy cơ ứng biến, nhằm đúng lúc thời điểm bãi triều, liền tìm đến cửa Triệu phủ. Hắn trước không vội nói việc chính, mà đứng nơi cổng phủ, cùng mấy gã sai vặt canh cửa cười đùa một trận, lại nhắc đến chuyện đánh bài mấy hôm trước, cười đùa rôm rả, sau đó lại đem ra một bọc thức ăn cùng rượu phân phát, cười nói: “Vừa hay mấy hôm trước ta phát hiện một tửu phường ở bến Đông, rượu nấu cũng không tệ, các vị đang đương trực vất vả, uống chút rượu cho ấm người đi.”
Hắn một phen săn sóc như vậy, khiến đám gác cổng Triệu gia liền xem hắn như người nhà, Tiểu Cửu cứ thế ở bên trong chờ suốt cả buổi trưa, mãi đến khi xe ngựa của Triệu Kình trở về.
Theo quan sát của Tiểu Cửu, chỉ cần nhìn thời điểm các đại nhân hồi phủ, liền có thể phân rõ ai là cận thần được quan gia trọng dụng, ai chỉ là quan viên tầm thường. Quan viên bình thường vừa tan triều liền trở về, còn Triệu Kình lại chậm hơn chừng một canh giờ, hẳn là sau khi tan triều còn được triệu kiến, tấu đối trước mặt thánh thượng. Tiểu Cửu cũng chẳng lấy làm lạ, dẫu sao còn có một vị, nửa đêm cũng có thể bị tuyên nhập cung nghị sự, như thế mới gọi là thịnh sủng tột bậc.
Hắn theo hầu tiểu thư nhà mình, cũng coi như từng trải không ít, ngay cả quan Bắt Tước quyền quý là thế cũng đã từng trực diện qua, nên trước phô trương của Triệu Kình, cũng chẳng hề luống cuống. Thấy xe ngựa Triệu Kình vừa đến, hắn lập tức tiến lên, khom mình hành lễ, hai tay nâng cao bái thiếp, cung kính nói: “Lâu phủ hạ nhân Hoàng A Cửu, khấu kiến Triệu đại nhân, thỉnh Triệu đại nhân vạn phúc.”
Xe ngựa dừng lại, gã sai vặt bên cạnh Triệu Kình là Nguyên Câu liền tiến lên nhận lấy bái thiếp, tuy rằng Lâu gia có mối hôn sự của Khanh Vân làm mặt mũi, thần sắc hắn vẫn cứ nhàn nhạt, hiển nhiên đã nhìn quen cảnh người đến nịnh hót dâng lễ, ngoài miệng vẫn khách khí hỏi: “Cửu ca là phụng mệnh Lâu lão gia mà đến sao?”
Tiểu Cửu lắc đầu, trong tay hắn xách một hộp gấm, ngoài bọc vải gấm tuy không quá phô trương, nhưng sắc lam nhạt thanh nhã. Hắn hai tay dâng lên, thấp giọng nói: “Tiểu nhân thay một vị khách quý của chủ gia, đến dâng tạ lễ cho đại nhân.”
Nguyên Câu lập tức hiểu ý, liền tươi cười tiếp nhận, nói: “Đa tạ Cửu ca.”
Người bình thường dâng lễ, đều là nhận rồi thôi, xe ngựa cứ thế tiếp tục đi. Nhưng lần này, Nguyên Câu lại trực tiếp ôm hộp gấm, chạy đến bên cạnh xe ngựa, khẽ nói mấy câu, chỉ nghe từ trong xe, Triệu Kình thản nhiên buông một tiếng: “Thưởng.”
Người đời thường nói gã sai vặt trong kinh lợi hại, kỳ thực bên trong còn có học vấn sâu xa. Cùng là một chữ “thưởng” ấy, nhưng người hầu cận bên cạnh đã có thể nghe ra nặng nhẹ khác nhau, tự biết nên ban thưởng xuống nặng nhẹ thế nào cho thỏa đáng.
Triệu gia chưa phân gia, ban đầu là vì có di mệnh lưu lại, về sau lại bởi Triệu Kình quyền thế ngày một cao, đại phòng cũng có ý muốn nương nhờ vào hắn. Nơi ở của hắn vốn không tách riêng, chỉ là mấy gian phòng cũ, về sau dần dần tu sửa, xây thêm, lại ngăn cách với sân của đại phòng, bởi vậy muốn vào đến chỗ của hắn, cũng phải đi qua không ít đường quanh co.
Triệu Kình lại chẳng để tâm những điều ấy, nếu hắn thật sự để tâm, Triệu Tu cũng sẽ không bị dạy thành bộ dáng ngây ngốc như vậy, suốt ngày theo sau Triệu Cảnh mà rong ruổi. Làm thần tử đã bận, mà làm cận thần được thánh thượng sủng tín lại càng bận hơn, hắn vốn không có thì giờ để bận lòng những việc vụn vặt ấy. Công sự chất chồng như núi, bôn ba hơn ba mươi năm, thời gian như nước chảy, chớp mắt đã gần tuổi bất hoặc.
Trong xe ngựa, hắn mở hộp gấm ra, vừa nhìn thấy vật bên trong, không khỏi khẽ bật cười.
Trên mặt hộp đặt một quyển sách, chính là Công Dương truyện mà hắn mấy ngày trước vừa xem. Trên trang sách, từng hàng chữ nhỏ thanh tú, kín kẽ như tơ, đều là những chú giải tỉ mỉ. Nếu là người ngoài nhìn thấy, hẳn phải kinh ngạc, một tiểu thư khuê các, lấy đâu ra sự tự tin lớn như vậy mà dám tự tay chú giải Công Dương?
Nhưng Triệu Kình lại hiểu rõ, nàng là muốn giúp hắn bớt tổn hao tâm lực, nên mới đem cả quyển Công Dương tỉ mỉ chú giải, để hắn đọc vào được nhẹ nhàng hơn. Ánh đèn trong xe ngựa lờ mờ, mà những hàng chữ nhỏ ấy tinh vi đến vậy, chẳng biết phải tốn bao nhiêu công phu mới viết ra được. Một nữ tử nương nhờ nhà người khác, cả ngày bị người ta quấy nhiễu, phải dồn bao nhiêu tâm lực, mới có thể chen ra được thời gian, hoàn thành trọn vẹn bản chú giải này.
Hôm ấy, vừa nghe nàng kể chuyện cãi vã với bằng hữu, Triệu Kình đã đoán được phần nào nguyên do.
Người có thể chú giải Công Dương truyện, trong lòng sao có thể không mang vài phần nghiêm cẩn cùng ngạo khí?
Mà vật đặt dưới quyển sách kia, lại càng khiến hắn động lòng.
Đó là một phần điểm tâm.
Không phải thứ gì quý giá, chỉ là mấy món điểm tâm như trà, hương thơm thanh nhã, mỗi miếng lại mang một hình dạng khác nhau, có miếng hình hoa đào, có miếng hình lá non, cũng có miếng được nặn thành hình tiểu ngư. Nghĩ đến, hương vị của từng miếng điểm tâm đó hẳn cũng chẳng giống nhau.
Thế gia nữ tử, từ nhỏ phải học hai điều, một là thêu thùa may vá, hai là quán xuyến nội trợ. Bởi vậy, đối với các tiểu thư khuê các mà nói, cũng có hai thứ chẳng dễ tùy tiện tặng người ngoài, một là y phục tự tay làm, hai là thức ăn do mình tự nấu.
Dưới đáy hộp điểm tâm có lót một tờ giấy, trên đó ghi rõ nguyên liệu bã đậu, kỷ tử, dã cúc hoa… đều là những vị thanh tâm sáng mắt, thuộc dược thực. Phần điểm tâm này, vốn dành cho người đọc sách dùng. Đó là khi đêm khuya tĩnh lặng, sau khi tựa án đọc sách, đến cả nha hoàn trực đêm cũng đã mơ màng buồn ngủ, có phần điểm tâm này đặt lên bàn, dùng kèm với trà đặc để tỉnh thần, vì thế, mỗi thứ đều thiên về vị ngọt, vừa đủ dịu, lại không làm hao tổn tâm lực.
Nàng đã tính đến từng ly từng tý, đến cả cách làm cũng cẩn thận ghi lại, là để phòng bếp trong phủ hắn có thể theo đó mà làm, về sau muốn dùng lúc nào cũng có thể làm ra. Nàng biết, hắn quyền thế trong tay, quanh mình luôn có người hầu hạ, phàm vật trong thiên hạ, hầu như chẳng có thứ gì hắn không thể có được. Vậy mà nàng vẫn nghĩ đến, có lẽ vào một đêm khuya nào đó, khi người người đều đã say giấc, hắn sẽ cần một phần điểm tâm như thế, đặt trên án, bầu bạn cùng chén trà đặc.
Phần lễ này, so với muôn vàn lời cảm tạ, lại càng khiến lòng người rung động.
***
Lăng Sương dĩ nhiên chẳng khách khí, lập tức đem toàn bộ phương pháp của Thái Họa rập khuôn theo, cũng chuẩn bị cho Tần Dực một phần y hệt.
Thái Họa chú giải Công Dương, nàng liền định chú giải Trang Tử, nhưng việc này đâu phải dễ, nàng bèn lôi cả bản chú Trang Tử khi trước của Thái Họa ra chép lại. Thái Họa thấy vậy, không nhịn được bật cười, nói: “Ngươi cũng nên tự nghĩ lấy đôi lời đi chứ, sao lại đi sao chép của ta?”
“Ta còn phải tự nghĩ ư? Ta có lòng như vậy là được rồi, hắn xứng sao?” Lăng Sương chẳng buồn để tâm, bút đi như rồng bay phượng múa, chép xong cả một quyển, liền đóng lại. Xong xuôi, nàng lại đi tìm điểm tâm. Thái Họa khuyên nàng: “Ngươi đừng dập khuôn như vậy, Tần Dực chưa chắc đã đọc sách lúc đêm khuya.”
“Hắn càng nên đọc sách nhiều thêm một chút.” Lăng Sương khẽ hừ, giọng đầy ghét bỏ, cũng chẳng nghĩ nhiều, tự mình ra ngoài lục lọi một hồi, gom đủ các loại điểm tâm, chất đầy một tráp lớn, rồi sai Tiểu Cửu bê đi. Đợi hắn trở về, nàng liền hỏi: “Tần Dực nói thế nào?”
“Tiểu nhân không được diện kiến Tần hầu gia, chỉ giao cho gã sai vặt bên cạnh hắn.”
“Vậy tiền thưởng thì sao?” Lăng Sương lại hỏi.
Không trách nàng hỏi như vậy, hôm qua Tiểu Cửu đem lễ vật dâng cho Triệu Kình, chỉ một chữ “thưởng” của hắn, mà Tiểu Cửu nhận được phần thưởng lớn nhất kể từ khi vào kinh, dù là đi mừng thọ, chúc mừng, hay theo Triệu gia đi làm mai, cũng chưa từng thấy tiền thưởng nhiều đến thế, một viên kim quả tử, nặng chừng ba lượng ba. Ngay cả Lăng Sương nghe xong cũng giật mình, số ấy đủ sánh với giá một bộ y phục bằng gấm thượng hạng mặc trong Hoa Tín yến của các nàng.
Nàng lập tức “biết điều”, chẳng dám gọi thẳng tên Triệu Kình nữa, lại đặt cho hắn một ngoại hiệu “Ba lượng ba”. Mỗi lần thấy Thái Họa viết chữ, liền trêu: “Lại đang chú giải sách cho ‘Ba lượng ba’ đấy à?”
“Ba lượng ba là cái gì?” Thái Họa vội vàng sửa lại: “Triệu đại nhân tốt như vậy, ngươi cũng nên giữ lễ một chút, sao lại tùy tiện đặt ngoại hiệu cho người ta?”
“Ai bảo hắn thưởng nhiều như vậy, ba lượng ba vàng kia mà…”
“Có lẽ… Triệu đại nhân vốn dĩ hào sảng như vậy thôi.” Thái Họa khẽ biện bạch.
“Thôi đi, ta sớm đã hỏi qua rồi, Triệu Kình ngày thường ban thưởng, cùng Tần gia, Hạ gia cũng không khác bao nhiêu, thường là ba lượng bạc, có việc vui thì cũng chỉ sáu, chín lượng. Nào có chuyện một phát là ba lượng ba vàng? Rõ ràng là vì ngươi mà thưởng.” Nàng càng nói càng hứng thú, không ngừng trêu ghẹo Thái Họa: “Rốt cuộc ngươi đã tặng cái gì, mà khiến người ta vui đến vậy? Chẳng phải chỉ là sách với điểm tâm thôi sao?”
Thái Họa nói không lại nàng, liền mặc kệ, không đáp lời.
Kỳ thực, lúc đêm khuya, khi chỉ còn một mình, nàng cũng không khỏi đem chuyện ấy suy đi nghĩ lại.
Nếu nói là vì quyển sách, vì phần điểm tâm kia, cũng không phải không thể hiểu, nhưng Tiểu Cửu đã nói rất rõ là sau khi xưng danh, vừa dâng lễ xong, Triệu Kình liền lập tức ban thưởng.
Phần thưởng ấy, chẳng phải vì sách, cũng chẳng vì điểm tâm… mà chỉ vì đó là lễ do Thái Họa tặng cho hắn.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 75 | 2 tuần trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 3 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 4 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 5 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 5 tháng trước |