Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 75: Thiên vị

« Chương trước
Chương tiếp »

Bên kia, Lăng Sương còn đang hăng hái nói lời hùng hồn, khí thế như phong, lại nào hay biết, ở một góc khác, Lâu nhị nãi nãi vẫn đang trước mặt người ngoài khéo léo giữ gìn thanh danh cho nàng.

Chuyện là do Hoàng phu nhân khơi mào, người này xưa nay nói năng luôn mang theo vài phần chua chát, khác hẳn Chu phu nhân điềm đạm ôn hòa. Hoàng phu nhân mang theo giọng công kích, ván bài vừa thua hai lượt, bà liền mượn chuyện tán gẫu, đem đề tài xoay về tính nết đám nữ hài tử. Ban đầu còn khen Khanh Vân, Nhàn Nguyệt vài câu cho có lệ, lời lẽ nghe qua tưởng như chân thành, nhưng chỉ trong chớp mắt, giọng nói đã chuyển hướng, khẽ đưa mũi nhọn về phía Lăng Sương: “Không phải ta nhiều lời, nhị nãi nãi, cũng là vì thân thiết nên ta mới dám nói thật, các cô nương nhà ngươi ai nấy đều xuất sắc, chỉ riêng lão tam… e là có phần bị ngươi nuông chiều quá mức.”

Lời vừa dứt, Triệu phu nhân đã mỉm cười tiếp lời, giọng điệu ôn hòa mà có điểm kín đáo che chở: “Cưng chiều tiểu nữ nhi vốn là chuyện thường tình, Lăng Sương với Tham Tuyết cách nhau đến bảy tám tuổi, chắc hẳn nàng từ nhỏ đã được nâng niu như em út, có phần chiều chuộng cũng là lẽ tự nhiên.”

Bà không che chở thì thôi, vừa bênh vực được đôi câu, Hoàng phu nhân liền nói càng thêm hăng: “Nữ nhi gia, kỳ thật dung mạo, tài cán đều là thứ yếu, mấu chốt nhất vẫn là phải an phận. Ta thấy Lăng Sương, những mặt khác đều khá tốt, chỉ là tính tình… Ai, ta có câu này không biết có nên nói hay không, nhị nãi nãi, ngươi chớ giận, ta là thật lòng tiếc cho đứa nhỏ này, nếu không phải chúng ta giao tình thâm hậu… Thật thật, nếu nhị nãi nãi không muốn nghe, ta liền không nói nữa.”

“Hoàng phu nhân nói vậy là khách sáo rồi.” Lâu nhị nãi nãi vẫn cứ tủm tỉm cười, thần sắc như thường, thuận tay đánh ra một quân bài, nói: “Ngươi nhọc lòng tiền đồ của nàng, ta làm nương sao lại không nhọc lòng, chỉ là đứa nhỏ này, quả thực thiệt ở tính tình. Hoàng phu nhân ngươi cũng đã nhìn ra, dung mạo, tài cán của nàng, so với hai vị tỷ tỷ cũng không kém nửa phần, ở Hoa Tín Yến, trong số các cô nương cũng là nổi bật, có phải không?”

Bà thuận thế phản công Hoàng phu nhân một quân, câu hỏi thản nhiên mà sắc bén, trực tiếp đưa đến trước mặt, Hoàng phu nhân nhất thời không thể nào phản bác, đành miễn cưỡng nở nụ cười, nói: “Đó là đương nhiên.”

“Chỉ là tính tình này…” Hoàng phu nhân vẫn chưa chịu buông, còn muốn tiếp lời.

“Muốn nói đến tính tình của Lăng Sương, thực ra cũng có một cách giải thích, lại còn liên quan đến bên ngoại nhà ta.” Lâu nhị nãi nãi vừa cầm quân bài, vừa liếc nhìn thế bài, mỉm cười nói: “Chỉ là mấy lời mê tín thôi, cũng không đáng nhắc tới…”

“Là cách nói gì vậy? Nói ra để chúng ta cùng nghe thử xem.” Triệu phu nhân thuận miệng tiếp lời.

Không trách Hoàng phu nhân trong lòng sinh ra vài phần ghen ghét, hai vị thông gia này, quả thực khí vị tương hợp, mới kết thân chưa bao lâu, đã ăn ý đến mức lời trước người này chưa dứt, người kia đã nhịp nhàng nối tiếp, nơi nơi nâng đỡ lẫn nhau, khiến người ngoài nhìn vào, dẫu không muốn cũng khó tránh khỏi sinh lòng chua xót.

Lâu nhị nãi nãi lúc này mới khẽ cười, thong dong nói: “Các vị hẳn cũng biết, tổ tiên nhà ta xuất thân thương hộ. Khi mẫu thân ta còn tại thế, một tay gây dựng gia nghiệp đến lúc hưng thịnh nhất, trong nhà có đến mấy chục chiếc thuyền, xuôi ngược nam bắc, thanh thế không nhỏ, đến cả quan phủ khi cần cứu tế, cũng từng điều động thuyền của nhà chúng ta. Lăng Sương lúc sinh ra, mẫu thân ta đã không còn, khi ấy ta từng mang mấy đứa nhỏ trở về bên ngoại, các vị trưởng bối trong tộc vừa nhìn, đều nói đứa nhỏ này, từ dung mạo đến thần thái, cùng ngoại tổ mẫu thuở nhỏ… tựa như từ một khuôn mà khắc ra. Đặc biệt là cái tính cách ‘thiên tử hạnh’.”

“Là hạnh gì cơ?” Chu phu nhân cũng không khỏi sinh hứng thú, thuận miệng hỏi.

“Thiên tử hạnh là một loại quả hạnh ở phương bắc, thực ra tên đúng phải là biển tử hạnh, người phương bắc gọi việc lừa gạt là ‘biển’, nên mới có cái tên ấy. Khi mẫu thân ta áp thuyền ra phương bắc, từng nhìn thấy loại quả này, khắp núi khắp đồi đều có, cây nào cũng trĩu quả, quả lại to, lại đỏ, trông vô cùng đẹp mắt. Nhưng người địa phương lại gọi nó là biển tử hạnh. Mẫu thân ta thấy lạ, liền hỏi người buôn quen, người kia nghe xong liền bật cười, còn hái cả một rổ cho bà nếm thử. Nào ngờ thứ quả ấy vừa chua vừa đắng, đến mứt cũng không làm được, không chỉ vậy, hạnh nhân bên trong cũng đắng, không thể ăn. Chỉ là vẻ ngoài quá dễ khiến người ta mắc lừa, nên mới gọi là biển tử hạnh. Khách buôn nơi khác đến, không ít người vì nó mà chịu thiệt. Truyền đi truyền lại, lâu dần… lại thành ‘thiên tử hạnh’.”

Những vị phu nhân trong nhà quan gia này, trong lòng tuy đối thân phận thương nhân có phần khinh thị, nhưng mỗi khi nghe đến chuyện vào nam ra bắc của thương nhân, lại thập phần chăm chú. Dẫu sao quanh năm bị bó buộc nơi hậu trạch, nhiều nhất cũng chỉ ra ngoài giao tế trong kinh thành, nay nghe chuyện phong thổ tứ phương, tự nhiên thấy mới mẻ vô cùng.

“Sau đó thì sao?” Chu phu nhân không nén được tò mò, liền hỏi.

“Mẫu thân ta khi ấy còn tưởng mình đã tránh được cái bẫy này, nào ngờ đến lúc thu mua hàng, người thủ hạ nghiệm hóa sơ suất, lại bị người ta tráo vào nửa thuyền thiên tử hạnh. Đợi đến khi phát hiện ra, thuyền đã trôi đến Trấn Giang, muốn trả cũng không kịp, chỉ đành nhận thiệt, lần sau đổi người mà hợp tác.” Lâu nhị nãi nãi vừa đánh bài, vừa chậm rãi kể: “Chỉ là tính tình mẫu thân ta thuở trẻ còn nóng nảy hơn ta nhiều, bà nào chịu nuốt cục tức ấy. Một mặt sai người dong thuyền đi tìm đối phương tính sổ, một mặt lại nhìn nửa thuyền thiên tử hạnh kia… mà nghĩ cách xoay chuyển.”

“Nửa thuyền, rốt cuộc là bao nhiêu?” Triệu phu nhân cũng sinh hứng thú, liền hỏi tiếp: “Là loại thuyền lớn cỡ nào?”

“Đó là thuyền chở lương thực, khi ấy một lượng bạc đổi được hai thạch gạo, một thuyền chở đầy, bất kể là lúa hay kê, tính ra giá cũng vào khoảng ba nghìn lượng bạc, các vị tự tính xem.”

Các phu nhân quanh năm bên bàn bài, tính toán đã thành thói quen, vừa nghe liền lập tức nhẩm ra, ai nấy đều giật mình, không khỏi thốt lên: “Vậy… một thuyền quả hạnh chua kia, phải xử trí thế nào?”

“Phải xử trí thế nào ư? Ném xuống sông còn e làm tắc cả bến nước, chỉ đành nghĩ cách mà xoay xở thôi.” Lâu nhị nãi nãi vẫn thong thả kể tiếp: “Mẫu thân ta vốn là người không chịu thua, bà lùng khắp Trấn Giang, tìm đủ các sư phó, thử làm mứt, làm quả khô, chế tương, thậm chí còn đem đi ủ dấm, nấu rượu… cuối cùng, thật sự cũng tìm ra được một cách.”

“Là cách gì vậy?” Các phu nhân nghe đến đây, ai nấy đều không khỏi sinh lòng tò mò, đồng thanh hỏi.

“Kỳ thật là có hai cách. Một là đem phần thịt quả hạnh đi ủ rượu, nhưng thứ quả ấy vốn vừa đắng vừa chát, rượu ủ ra cũng chua gắt, chỉ có thể bán cho những tửu phường nhỏ, cung cho phu khuân vác dùng tạm, đến cả tiền sửa thuyền cũng chẳng bù nổi. Nhưng chính trong lúc ủ rượu, lại phát hiện ra cách thứ hai. Hóa ra phần thịt quả hạnh là vô dụng, còn hạnh nhân bên trong thì to, lại dễ bóc vỏ, chỉ là có vị đắng, mà hễ hạnh nhân đã đắng, phần nhiều lại có độc, nên dù hạnh nhân vốn là thứ quý trong các loại quả khô, cũng chẳng ai dám động đến loại này. Mãi đến khi rượu ủ xong, số hạnh nhân ấy không biết xử trí ra sao, tửu phường liền đem đi đốt làm củi. Ai ngờ vừa đốt lên, hương thơm lập tức lan khắp cả tửu tràng, hạnh nhân bị nướng đến rịn dầu, mùi thơm ấy còn hơn cả những cửa hàng chuyên làm hạnh nhân ngoài chợ. Mẫu thân ta thấy vậy, liền không tin thứ hạnh nhân thơm đến thế lại vô dụng, bèn đem chúng thử qua thử lại, xoay xở đủ cách… cuối cùng, cũng tìm ra được một con đường.”

Lâu nhị nãi nãi nói đến đây cũng thật sự cao hứng, tiện tay nhặt lấy một hạt hạnh nhân trên bàn, đưa lên cho mọi người xem, chậm rãi giảng giải: “Phàm là hạnh nhân, bên trong nhân còn bọc một tầng bao y, thường thì loại hạnh nhân có độc, vị đắng đều xuất phát từ chính phần nhân, bởi vậy mang cả bao y cũng đắng. Nhưng hạnh nhân của thiên tử hạnh lại khác, phần nhân không đắng bằng lớp bao y. Mẫu thân ta đã lục khắp cả thuyền, chọn ra vài hạt còn xanh, mới phát hiện ra, thì ra hạnh nhân của thiên tử hạnh khi chưa chín, vốn không đắng, cái đắng nằm ở lớp bao y bên ngoài.”

“Vậy sao không bóc bỏ lớp vỏ ấy?” Chu phu nhân liền hỏi.

“Đợi khi thiên tử hạnh chín hẳn, vị đắng đã ngấm vào tận trong hạnh nhân, bóc vỏ cũng không còn tác dụng, còn nếu quả chưa chín, hạnh nhân lại chưa đủ độ, có ai đi ăn thứ ấy? Bởi vậy, ngay cả người bản xứ cũng không phát hiện ra, kỳ thực hạnh nhân của thiên tử hạnh vẫn có thể dùng được.” Lâu nhị nãi nãi khẽ cười, nói tiếp: “Mẫu thân ta hiểu được đạo lý này, việc sau đó liền dễ. Hạnh nhân thông thường đều là rang trước rồi mới bóc, riêng thiên tử hạnh lại phải bóc trước, rồi ngâm, sau đó mới rang. Phải dùng nước lạnh ngâm đủ chín ngày, để rút hết vị đắng ra, rồi mới dùng chảo gang lớn mà rang. Làm theo cách ấy, hạnh nhân vừa thơm vừa ngọt, còn ngon hơn cả loại hạnh nhân ngọt trên thị trường vẫn đang bán. Mẫu thân ta lại thấy tên ‘thiên tử hạnh’ không hay, liền đổi thành ‘bách tử hạnh’, giá lại rẻ, hương vị lại thơm ngon, chẳng mấy chốc đã lấn át hết thảy các loại hạnh nhân khác lúc bấy giờ…”

Bên cạnh, vị quản gia tức phụ của Triệu gia đang lắng nghe, chợt không kìm được mà kinh ngạc thốt lên một tiếng.

“Nhà chúng ta mỗi năm đặt mua quả khô, trong các cửa hàng bán hạnh nhân đều chia ba loại: tiểu sơn hạnh, Sơn Tây ngọt, còn có bách tử hạnh. Mà bách tử hạnh lại là loại đắt nhất, tốt nhất, chính là loại hạnh nhân trên đĩa quả khô này đây. Nô tì còn từng thắc mắc vì sao loại này lại không có vỏ, hóa ra… lại là do mẫu thân của nhị nãi nãi phát hiện ra sao?”

Mọi người lúc này mới như bừng tỉnh, ai nấy đều thuận tay lấy hạnh nhân trong đĩa lên xem, vừa nhìn vừa cười nói: “Thật phải cảm tạ nhị nãi nãi đã kể ra câu chuyện này, bằng không, chúng ta sao có thể biết được lai lịch, lại còn được ăn thứ hạnh nhân ngon đến vậy?”

“Sau đó thì sao?” Triệu phu nhân quả nhiên là người đứng đầu trong các phu nhân, lời nói cũng mang theo vài phần quyết đoán: “Bí phương như vậy, ắt phải giữ kín mới phải, chỉ cần giá thấp thu mua quả hạnh từ phương bắc, rồi chế biến thành hạnh nhân mà bán giá cao, người ngoài e rằng vẫn chẳng hay biết gì.”

Lâu nhị nãi nãi khẽ cười.

“Trên đời nào có chuyện gió không lọt qua tường. Bí phương dẫu có thể giữ một thời, nhưng ngươi đã từng mắc bẫy một lần, lại còn liên tiếp thu mua thiên tử hạnh, dù là kẻ ngốc cũng sẽ sinh nghi. Huống chi người làm ăn vốn tinh ranh, ai nấy đều là cáo già, một khi biết trong thiên tử hạnh có lợi để kiếm, một quả hạnh cũng chỉ có hai đường bán lấy tiền, thịt quả và hạnh nhân, thử thêm vài lần, sớm muộn gì cũng tìm ra. Nhà ta có thể làm nên sinh ý hạnh nhân, ban đầu dựa vào phương pháp cổ truyền, nhưng về sau lại là dựa vào thực lực, cùng nhau thu mua, cùng nhau chế biến, cùng nhau bán ra, không có gì là mưu mẹo. Chỉ cần tiểu nhị chăm chỉ, chưởng quầy tận trách, sổ sách rõ ràng, cuối năm đều có phần chia… Đó mới là đạo lý làm ăn lâu dài. Mẫu thân ta khi còn tại thế từng dạy ta, dựa vào đường tắt, chỉ có thể thắng nhất thời, muốn đứng vững lâu dài, thì dù là buôn bán hay đọc sách làm quan, quản gia trị sự, kỳ thực cũng không khác nhau, đều là phải đi cùng một con đường chính đạo mà thôi.”

Vài vị phu nhân ngày thường vốn vẫn có phần coi nhẹ thương nhân, nay nghe bà lại có thể nói ra một phen đạo lý như vậy, không khỏi đều phải nhìn bà bằng con mắt khác.

“Nói xa rồi, vốn là đang nói đến Lăng Sương.” Lâu nhị nãi nãi khẽ cười, tiện tay cầm một hạt hạnh nhân khẽ nâng trong tay, mỉm cười nói: “Mọi người đều bảo, Lăng Sương nhà ta giống hệt mẫu thân ta, là cái tính cách ‘thiên tử hạnh’. Vậy, thế nào là thiên tử hạnh? Thoạt nhìn, quả hạnh ấy vừa to vừa đỏ, tưởng chừng là một cô nương thật tốt, nhưng càng tiếp xúc kỹ, lại càng thấy chua chát, dường như chỗ nào cũng không hợp lẽ thường, luôn có chút không chịu theo khuôn phép thế gian. Người trong thiên hạ, phần nhiều đến bước này liền lui, mấy ai có được tuệ nhãn và kiên nhẫn, chịu làm đến chín chưng chín phơi, lại ngâm đủ chín ngày nước lạnh, để nhận ra cái tốt nơi tận cùng bên trong? Thế nhân nhìn người, có thể nhìn được hai tầng đã là không tệ, mấy ai thấy được đến tầng thứ ba? Nhưng nếu thật có người như vậy, thì đó cũng là phúc phận của hắn, chẳng khác nào nhặt được một món hời lớn. Chẳng phải ngay cả Lý nương tử cũng biết ‘thiên tử hạnh’ nhà ta, chính là loại hạnh nhân quý nhất, tốt nhất trong tất cả đó sao?”

Lâu nhị nãi nãi đem câu chuyện “thiên tử hạnh” kể xong, trên bàn bài nhất thời cũng lặng đi mấy phần. Triệu gia quản gia nương tử Lý nương tử nhân đó dâng bữa ăn khuya lên, để các vị phu nhân tạm nghỉ tay, dùng chút điểm tâm. Đúng lúc ấy, Khanh Vân từ ngoài bước vào.

“Nương, Nhàn Nguyệt với Lăng Sương các nàng đâu rồi? Sao con tìm khắp nơi đều không thấy.” Khanh Vân nhẹ giọng hỏi, “Nương, chúng ta cũng nên trở về rồi chăng? Để con đi gọi các nàng?”

Các vị phu nhân nghe vậy đều không khỏi bật cười, Triệu phu nhân vừa cười vừa lắc đầu, giọng đầy thương xót: “Ôi, Khanh Vân nhà chúng ta đúng là một đứa nhỏ thật thà. Người ta sớm đã đi rồi, còn chẳng buồn gọi con, vậy mà con vẫn một lòng lo lắng cho các nàng.”

Bà là thực lòng yêu thích Khanh Vân, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nàng, giọng nói dịu dàng: “Đêm đã khuya rồi, chi bằng ở lại phủ ta nghỉ đi, ta sẽ sai Lý nương tử thu xếp phòng khách mới, chăn đệm đều cũng là đồ mới cả, cứ để Bạc Bình sang bầu bạn, cùng Nguyệt Hương chuyện trò, cũng đỡ tịch mịch…”

“Nào có đạo lý ấy.” Lâu nhị nãi nãi mỉm cười nói: “Ta ở lại thì còn có thể, chứ Khanh Vân sao có thể tùy tiện lưu lại bên ngoài như vậy, chi bằng nhân lúc canh giờ còn sớm hồi phủ thì hơn.”

“Triệu phu nhân đây là đang nóng lòng quá rồi.” Chu phu nhân cười trêu: “Chỉ hận không thể để Khanh Vân sớm ngày dọn hẳn sang đây. Nhưng tiếc là nhị nãi nãi lại chẳng nỡ, còn muốn giữ bên mình thêm nửa năm nữa kia.”

Đám phu nhân lấy chuyện hôn sự ra trêu ghẹo, Khanh Vân lập tức đỏ mặt, vội vàng quay đi, không dám đáp lời, Lâu nhị nãi nãi thấy nàng thẹn thùng, cũng không tiện trêu thêm, quay ra thúc giục: “Hoàng nương tử, đi hỏi một chút xem xe ngựa hồi phủ đã quay lại chưa, Nhàn Nguyệt đứa nhỏ này cũng thật là, lại đem cả hai chiếc xe đi hết, chẳng lẽ không biết lão gia đã mang theo Tham Tuyết đi trước, chỉ còn lại một chiếc ấy hay sao?”

“Không đáng ngại, không đáng ngại, phủ chúng ta xe ngựa không thiếu, đâu cần chờ xe ngựa bên đó quay lại, qua đi qua lại thêm một lượt lại mất công chờ cả canh giờ.” Triệu phu nhân vội vàng xen vào, bà nhìn Khanh Vân, ánh mắt mang theo vài phần thương xót vì nàng phải thức khuya, lại nói: “Để ta sai người chuẩn bị xe, đưa Khanh Vân trở về là được. Chỉ e trên đường đêm, gặp phải đội tuần tra, lại phải phiền toái một phen…”

“Chi bằng để tiểu hầu gia đi trước mở đường, bọn tuần tra ban đêm còn dám nói gì nữa?” Chu phu nhân thuận miệng đưa chủ ý.

Mọi người nghe vậy lại bật cười.

“Phải đấy, chính là cách này.” Triệu phu nhân cũng nhân cơ hội, muốn để Triệu Cảnh lộ diện trước mặt Khanh Vân, liền kéo tay nàng, giọng nói ôn tồn mà chu đáo: “Con cứ yên tâm. Phàm là tiểu thư thân hữu đến chơi, nếu đêm khuya phải hồi phủ, ta đều cho Cảnh nhi hộ tống, đó cũng là lễ nghĩa của chủ nhân. Hôm nay Tu nhi không có trong phủ, nếu không để nó đưa cũng được. Một người cưỡi ngựa mở đường, một người ngồi trong xe ngựa, lại có bao nhiêu hạ nhân theo hầu, cho dù đám người cổ hủ nhất trong kinh này, cũng không thể nói ra điều gì.”

Các vị phu nhân đều biết Khanh Vân là nữ quân tử luôn giữ lễ, xưa nay không chịu vượt quy củ nửa bước. Khanh Vân thấy Triệu phu nhân vì nàng mà sắp xếp chu toàn đến vậy, cũng chỉ đành thuận theo.

Dẫu sao hôn ước đã định, trong lòng Khanh Vân đối với Triệu Cảnh sớm đã khác trước, ngồi trong xe ngựa, nghe tiếng hắn từ phía trước truyền lại, ôn hòa mà có chừng mực: “Đêm đã khuya, nhưng xin tiểu thư chớ lo, nếu gặp đội tuần tra, tự có ta ứng đối.”

“Nguyệt Hương, hãy chuyển lời, đa tạ tiểu hầu gia hộ tống.” Nàng khẽ nghiêng người, giữ lễ đáp lại.

Triệu Cảnh cưỡi ngựa đi trước, dẫn theo gã sai vặt mở đường, xe ngựa lặng lẽ theo sau, may thay suốt dọc đường không gặp binh lính tuần tra. Khanh Vân ngồi trong xe ngựa, hai gò má khẽ ửng hồng, Nguyệt Hương nhìn thấy, trong lòng cũng không khỏi thay tiểu thư mà sinh ra vài phần vui mừng.

Trong mắt mọi người, tiểu hầu gia thật khiến người ta ngưỡng mộ, gia thế tốt, tuổi còn trẻ, lại tuấn tú khôn khéo, đứng cùng Khanh Vân, quả thực là một đôi trai tài gái sắc, tựa như duyên trời tác hợp.

Triệu Cảnh vốn tự phụ thân phận, trong lòng lại có chút mong chờ gặp phải đội tuần đêm, để Khanh Vân tận mắt thấy uy thế của hầu phủ, xem những binh lính kia sẽ cung kính với hắn ra sao. Đáng tiếc suốt dọc đường lại quá bình yên, chẳng gặp một ai.

Mắt thấy đã gần đến Lâu phủ, hắn liền ghìm cương, cho ngựa đi chậm lại, dần dần song hành bên cạnh xe ngựa. Ánh đèn lồng lay động, chiếu lên bóng dáng hắn, hiển nhiên là có ý để người trong xe nhìn thấy.

Khanh Vân ngồi bên trong, hai má khẽ ửng đỏ, trong lòng còn đang do dự, lát nữa nên nói lời cảm tạ thế nào, vừa giữ đúng lễ nghi, lại khiến hắn hiểu được tâm ý của nàng cảm kích hắn đêm khuya hộ tống… Chợt nàng khẽ nhíu mày, đầu mũi thoáng động.

Nàng mơ hồ có điểm sinh nghi trong lòng, lại không dám tùy tiện khẳng định, liền nhẹ nhàng ghé sát bên cửa sổ, khẽ hít một hơi.

Vẫn là không sai, chính là hương phấn độc hữu của Nhàn Nguyệt. Trong làn hương ấy, có vị ngọt thanh của sơn chi, có hương thơm u nhã của tuyết lan, lại phảng phất lẫn cả mùi hoa mai nghiền vụn, mang theo chút khí lạnh như tuyết đầu đông, sau cùng thoảng qua một tầng khương hoa dịu nhẹ. Trong kinh thành, giữa đám tiểu thư dự Hoa Tín Yến, chỉ riêng Nhàn Nguyệt mới có được thứ hương khí như vậy. Nàng tinh thông chế phấn, hơn hẳn người thường, phấn nàng dùng thường lưu hương rất lâu, có khi đã tắm rửa rồi, dư vị vẫn còn vương vấn chưa tan. Khanh Vân từng khuyên nàng mấy lần, nói rằng hương liệu quá nồng, dễ làm tán khí, không lợi cho dưỡng thần, nhưng nàng trước sau vẫn không để tâm.

Khanh Vân muốn cẩn thận xác nhận lại, liền thận trọng vén rèm xe lên một khe nhỏ, lặng lẽ nhìn ra ngoài. Nguyệt Hương ngồi bên cạnh thấy vậy, không khỏi giật mình, nàng chưa từng thấy tiểu thư nhà mình có lúc nào phá lệ như thế, trong lòng kinh ngạc thầm hỏi không biết vì chuyện gì mà tiểu thư lại bỗng nhiên bỏ qua lễ tiết như vậy.

Chính bởi Khanh Vân quá mức thủ lễ, nên suốt cả một ngày hôm nay, nàng cũng chỉ có lúc vừa bước vào Triệu phủ dự yến, vội vàng thoáng liếc Triệu Cảnh một cái.

Mà khi ấy, y phục trên người hắn… lại không phải bộ đang mặc lúc này.

« Chương trước
Chương tiếp »