Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 74: Có hại
Lăng Sương bên kia vô tình bắt gặp Triệu Kình ở trong phủ uống rượu, triệu ca kỹ mua vui, vốn đã là một phen ngoài ý muốn. Nào ngờ Nhàn Nguyệt bên này cũng lại không như ý mà gặp phải một chuyện khác.
Lâu nhị nãi nãi mê bài đến nghiện, không đánh đến nửa đêm thì quyết không thôi. Nhàn Nguyệt lại hiếm khi kiên trì đến vậy — nàng bề ngoài thoạt nhìn yếu ớt bệnh tật, kỳ thực trong lòng lại chấp niệm hơn người, vẫn canh cánh chuyện lời đồn liên quan đến Vân phu nhân, lại nghi kẻ đứng sau chính là những phu nhân quanh Triệu phu nhân. Vì thế nàng tựa bên cạnh xem bài, ngoài mặt như hững hờ, thực chất lại đang lặng lẽ nghe ngóng đám phu nhân nói chuyện.
Nàng vốn dĩ đi ngắm mưa mà nhiễm chút phong hàn, mấy ngày nay đều có phần uể oải, cũng chẳng buồn trang điểm cầu kỳ. Ánh đèn trên bàn bài sáng rực, nàng ngồi sau lưng Lâu nhị nãi nãi, chỉ tùy ý vấn một kiểu búi tóc gia thường, lười biếng mà đơn giản, trâm hoàn tuy vẫn đeo đủ, nhưng mái tóc như mây lại buông rũ bên má, thần sắc mơ màng như muốn ngủ, hai gò má ửng hồng, lại càng lộ ra một vẻ đẹp lười biếng, mềm mại mà động lòng người. Chu phu nhân đang tính toán tiền cược, ngẩng đầu nhìn thấy, liền cười nói: “Không phải ta khen, thật chẳng biết nhị nãi nãi nuôi dạy mấy vị tiểu thư thế nào, người sau lại đẹp hơn người trước. Các ngươi nhìn Nhàn Nguyệt xem, nếu không tận mắt thấy, còn tưởng là mỹ nhân bước ra từ bức tranh lụa.”
Các phu nhân tức khắc đều bật cười, mọi người ở đây đều đã cùng một phe, lại thêm chuyện hôn sự của Nhàn Nguyệt cũng sắp định, trong lòng bọn họ ít nhiều đều mang tâm thế của bậc trưởng bối nhìn hậu bối. Triệu phu nhân cũng hiếm khi khen: “Nhàn Nguyệt quả thật thông tuệ, nói năng hành sự đều lộ ra vẻ thông minh. Nếu ta còn có thêm một đứa con trai, nhất định sẽ định ra cho nàng.”
“Chẳng phải vẫn còn sao?” Hoàng phu nhân lập tức trêu ghẹo: “Dù sao cũng là ‘tứ giác đều toàn’.”
Lời ấy chính là đang nhắc đến Triệu Tu.
Nhàn Nguyệt vốn dĩ nhắm mắt như muốn ngủ, nghe vậy chỉ đành giả vờ ngủ, như chưa từng nghe thấy. Đúng lúc ấy, bên ngoài chợt có người bước vào, hậu đường toàn là nữ quyến, bỗng nhiên có một nam tử trẻ tuổi tiến vào, khiến mọi người đều giật mình, đến khi nhìn rõ là Triệu Cảnh, các phu nhân lại cười rộ lên.
Những vị phu nhân này đối với tiểu thư thì nghiêm khắc, nhưng với các tiểu thiếu gia lại có phần thiên vị. Lứa tuổi như Triệu Cảnh, vốn đã bốc đồng, làm việc tùy hứng, giống như nhi tử nhà họ cũng vậy, ngày ngày như ngựa không cương, khó mà quản thúc. Bởi thế, vừa thấy Triệu Cảnh, ai nấy đều hòa ái dịu dàng.
“Tiểu hầu gia sao lại tới đây?” Hoàng phu nhân vốn tin tức linh thông, liền hỏi: “Chẳng phải nói nhị thúc nhà ngài đêm nay có yến khách sao?”
“Bên nhị thúc ồn ào đến mức nhức đầu, con liền sang đây.” Triệu Cảnh đáp, dáng vẻ anh tuấn tiêu sái, vừa nói vừa đưa tay ra, như muốn xin thứ gì từ Triệu phu nhân.
Triệu phu nhân gọi một tiếng “Bạc Bình”, đại nha hoàn Bạc Bình liền lui đi lấy. Triệu Cảnh tiện thể liền đứng phía sau Triệu phu nhân, cúi nhìn ván bài, nói: “Sao không đánh quân này?”
Triệu phu nhân cười nói: “Ngươi chớ có chỉ loạn, lát nữa ta mà thua thì ngươi thay ta trả tiền sao?”
“Mẫu thân đánh được bao lớn?” Triệu Cảnh cười nhạt, không màng Triệu phu nhân ngăn cản, trực tiếp rút một quân trong tay bà đánh ra. Quân bài ấy vừa vặn để Lâu nhị nãi nãi ăn pháo, bà liền nói: “Ăn.” Rồi trải bài xuống tính toán tiền cược. Bên cạnh, Hoàng phu nhân cười trêu: “Thế này mới gọi là nước phù sa không chảy ruộng ngoài nha.”
Triệu Cảnh thần sắc thản nhiên, dường như chẳng hề để tâm, chỉ khẽ cười, Triệu phu nhân đưa tay đánh nhẹ hắn mấy cái, vừa cười vừa trách: “Ngươi biết đánh bài sao, giờ thì hay rồi, tiền này ngươi phải trả!”
“Tiểu hầu gia mới vừa thăng quan, trong tay còn thiếu tiền sao?” Chu phu nhân cũng cười xen vào.
Triệu Cảnh quả thật thuận tay móc ra hai viên kim quả tử, đặt trước mặt Triệu phu nhân, rồi vẫn ung dung đứng sau lưng bà mà xem bài. Các phu nhân lúc này đã xáo lại bài, lại mở một ván mới. Triệu phu nhân tuy ngoài miệng trách cứ, kỳ thật trong lòng lại đầy vui vẻ, lứa tuổi vương tôn công tử như hắn thường ngày vẫn luôn rong ruổi bên ngoài, hiếm khi ở nhà, ăn xong một bữa cơm liền lại đi, lúc này lại hiếm khi chịu đứng lại xem bà đánh bài, tự nhiên mong hắn ở lại lâu thêm chút nữa.
Nhưng ánh mắt Triệu Cảnh tuy dừng trên bàn bài, lại thỉnh thoảng lướt qua mặt bàn, hướng về phía đối diện. Nhàn Nguyệt tựa vào bên Lâu nhị nãi nãi, thần thái lười biếng, đến cả các phu nhân cũng không khỏi tán thưởng, huống hồ hắn, một thiếu niên vương tôn đang độ xuân thì. Chỉ là Triệu Cảnh lớn lên giữa cẩm tú phồn hoa, lễ nghi khuôn phép đều thuần thục, dẫu có nhìn trộm, cũng không để lộ nửa điểm sơ hở, đến các phu nhân cũng không hề phát giác.
Nhưng Nhàn Nguyệt xưa nay tinh tường nhân tâm, ánh mắt của Triệu Cảnh sao có thể không phát hiện ra? Trong lòng nàng chỉ khẽ cười lạnh, ngoài mặt vẫn bình thản, nhàn nhạt nói: “Nương, con có chút buồn ngủ.”
“Vậy con qua chỗ Khanh Vân nghỉ một lát đi, chẳng phải phía sau có hai gian tĩnh thất sao?”
“Bạc Bình, đưa tam tiểu thư đến noãn các nghỉ một lát đi, tiếc là nơi này không chuẩn bị giường, chỉ có chiếc sập nhỏ, bằng không hai tỷ muội nghỉ cùng một chỗ, đợi nhị nãi nãi gỡ gạc lại vốn, có khi chơi đến sáng cũng chưa biết chừng.” Triệu phu nhân cười nói, không khí lại thêm phần rộn rã.
Nhàn Nguyệt mang theo Đào Nhiễm về loãn các phía sau nghỉ ngơi, nàng vốn không thích mùi đàn hương, lại tính tình kiều quý, trên đường thượng kinh, ở trên thuyền còn chẳng ngủ được, huống chi là đang ở phủ nhà người khác. Bất quá chỉ là chợp mắt đôi chút mà thôi. Nàng đắp chăn gấm, tựa trên sập dưỡng thần một lát, kêu Đào Nhiễm: “Ngươi đi hỏi nương một tiếng, còn định đánh đến bao lâu, nếu muộn, chúng ta liền xin về trước.”
Đào Nhiễm vâng lời lui ra, để lại A Châu ở bên hầu, nhẹ nhàng xoa bóp thắt lưng cho Nhàn Nguyệt. Nàng bước ra cửa, nhĩ phòng vắng lặng, ngoài hành lang rủ bóng cây hợp hoan như chiếc lọng xanh, vừa rẽ vào cửa hậu đường, liền gặp Triệu Cảnh từ bên trong bước ra, phía sau gã sai vặt cầm một bộ đầu hồ chi cụ. Đào Nhiễm vội hành lễ: “Tiểu hầu gia.” Nói rồi liền lướt qua.
Nàng đối với Triệu Cảnh cũng chẳng mấy thiện cảm, chỉ cảm thấy vị tiểu hầu gia này có phần quá “lợi hại”, nàng cũng giống như tiểu thư nhà mình, đều giữ vài phần dè chừng với hạng thiếu niên vương tôn vừa khôn khéo lại kiêu ngạo như vậy. Nàng biết bọn họ tính tình ngạo mạn, tâm cơ tàn nhẫn, sẽ không để mình chịu thiệt. Ngược lại, với những người như tiểu Trương đại nhân, trung hậu thuần lương, nàng lại không khỏi sinh lòng thiên vị hơn một chút.
Triệu Cảnh mang theo gã sai vặt hướng nhị phòng mà đi, đến dưới tán cây hợp hoan, bước chân hắn chợt chậm lại. Gã sai vặt khó hiểu, khẽ gọi: “Gia?”
Triệu Cảnh không đáp, đứng lặng một thoáng, như muốn tiếp tục bước đi, lại chợt nghe trong nhĩ phòng vang lên một tiếng “tê” rất khẽ, rõ ràng là giọng Nhàn Nguyệt.
Nàng xưa nay vốn kiều quý.
Quả như lời Triệu Tu từng nói, nhất cử nhất động của nàng đều sinh động như có hương sắc, khiến người khác đứng cạnh nàng cũng hóa nhạt nhòa như tượng gỗ. Triệu Tu tuy có phần vụng về, nhưng đôi lúc lời nói quả thực chuẩn xác.
Bên trong, Nhàn Nguyệt đang để A Châu xoa bóp thắt lưng, vì đau mà khẽ kêu, nghe thấy có tiếng bước chân tiến vào, nàng tưởng là Đào Nhiễm trở lại, liền thuận miệng hỏi: “Nương nói thế nào? Rốt cuộc có về hay không?”
“Lâu nhị nãi nãi vừa mới thắng liền hai ván, e là nhất thời còn chưa nỡ rời đi.” Đáp lại nàng lại là giọng của nam tử.
Nhàn Nguyệt thoáng giật mình kinh hãi, quay đầu nhìn lại, thấy là Triệu Cảnh, sắc mặt lập tức trầm xuống. Nhưng nàng vốn tính tình cứng cỏi, khi gặp chuyện sẽ tự khắc cường lên, ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản, không tỏ ra một tia e sợ, dù sao cũng vẫn còn có A Châu đứng bên, nàng lập tức ngồi dậy, may mà y phục vẫn nguyên vẹn chỉnh tề, chỉ có mái tóc hơi rối.
“Ta có đánh rơi một vật trong phòng này, ngày mai cần dùng, nên vội đến tìm,” Triệu Cảnh nói: “Thất lễ rồi.”
Nhàn Nguyệt trong lòng khẽ cười lạnh, ngoài mặt vẫn thản nhiên đáp: “Nói chi vậy, tỷ phu cần thứ gì, cứ việc lấy đi là được.”
Hảo cho cái vị vương tôn công tử này, thật là tiểu hầu gia Triệu gia, gia giáo Triệu gia giáo dưỡng thật tốt, đã cùng tỷ tỷ định thân, lại ngang nhiên xông vào nơi muội muội đang nghỉ, cũng chẳng chút kiêng dè.
Nhàn Nguyệt đã cố ý nhắc một tiếng “tỷ phu”, vậy mà Triệu Cảnh dường như chẳng hề nghe thấy, vẫn ung dung bước lại gần. Nàng đã ngồi dậy, trong lòng cảnh giác, khẽ lùi về phía sau, song thần sắc vẫn giữ vững vẻ bình tĩnh, không chịu để lộ nửa phần sợ hãi.
Triệu Cảnh dường như định với tay lấy vật gì trên chiếc bàn lùn cạnh sập, nhưng bất chợt bàn tay lại duỗi thẳng hướng chiếc kim thoa vừa rơi bên mép sập của Nhàn Nguyệt.
Nhàn Nguyệt lập tức đưa tay chặn lại.
“Tiểu hầu gia đây là có ý gì?” Nàng lạnh giọng hỏi.
Triệu Cảnh lại dường như nghĩ nàng đang cố ý trêu ghẹo hắn, khóe môi còn hiện ra một nụ cười ung dung, thong thả.
Nhàn Nguyệt vốn lanh trí, trong tay áo còn giấu hộp phấn mặt vừa cùng dì Vân chế mấy hôm trước, nàng liền trực tiếp bóp nát trong lòng bàn tay, thuận thế phất tay áo lên, một làn bột phấn hồng như sương tán ra, phủ thẳng lên vạt áo Triệu Cảnh. Triệu Cảnh không rõ đó là vật gì, nhất thời cũng giật mình, vội thu tay lại, đưa tay phủi phủi y phục.
Nhàn Nguyệt lập tức nhặt lấy cây kim thoa, nắm chặt trong tay, cũng không cài lại, cả người nàng lùi về sau, nửa thân gần như treo bên mép sập, thần sắc lạnh lẽo.
“A Châu, đi gọi Triệu phu nhân một tiếng, nói tiểu hầu gia có vật thất lạc, mời phu nhân đến tìm giúp.” Nàng lạnh giọng phân phó.
Triệu Cảnh thấy nàng trở mặt như vậy, trong lòng biết mình hiểu sai ý, thoáng có điểm xấu hổ, nhưng hạng vương tôn công tử như hắn, chuyện phong lưu từng trải không ít, liền chỉ khẽ cười mà che giấu, thuận tay cầm lấy một con thỏ sứ nhỏ trên bàn, nói: “Đã tìm được rồi, hóa ra ở đây.”
Nhàn Nguyệt trong lòng cười lạnh, ngoài mặt vẫn thuận theo hắn mà ứng đối, nói: “Tìm được là tốt, rốt cuộc… vẫn chưa phải là tỷ phu thực sự, ở chung cũng có điều bất tiện, thỉnh tiểu hầu gia mau lui ra.”
Trên đời nam tử vốn thường có kẻ tự phụ như thế, cứ ngỡ nhất cử nhất động của người khác đều là vì hắn. Vừa rồi Nhàn Nguyệt chỉ là né tránh hắn mà đến đây nghỉ tạm, hắn lại đem việc này ngộ nhận thành ám hiệu của nàng, vội vàng tìm đến phó ước, thực khiến người ta cảm thấy vừa châm biếm, vừa buồn cười.
“Mạo phạm tiểu thư.” Triệu Cảnh nhàn nhạt nói một câu, thần sắc có phần lúng túng mà vẫn cố giữ vẻ thản nhiên, rồi quay người rời đi. Trên y phục hắn còn vương đầy bột phấn, hiển nhiên phải trở về thay áo, lại còn không dám để người ngoài biết là vì cớ gì mà dính phải, xem như lần này hắn tự chuốc lấy bẽ mặt.
Đào Nhiễm đi hỏi xong đã trở về, không ngờ lại chạm mặt Triệu Cảnh, thấy hắn dường như từ nhĩ phòng của tiểu thư mình bước ra, nàng đã sinh ba phần cảnh giác, ánh mắt mang theo hồ nghi mà nhìn hắn, đến khi đi lướt qua hắn, tuy trong bóng tối không nhìn rõ vết phấn, nhưng vừa ngửi thấy mùi hương quen thuộc, trong lòng nàng lập tức liền đoán được bảy tám phần.
Nàng bước nhanh vào trong phòng, thấy Nhàn Nguyệt đã đứng dậy, đang xỏ giày, liền hỏi: “Tiểu thư, Triệu Cảnh dám xông vào sao?”
“Hắn thật là tâm thần bất định, đã định thân với Khanh Vân, còn dám vọng tưởng cùng ta dây dưa, ta đã hắt cho hắn một thân phấn mặt, đuổi đi rồi.” Nhàn Nguyệt lạnh lùng nói.
“Phi, thật là kẻ vô sỉ.” Đào Nhiễm khẽ phỉ nhổ, ngồi xuống bên sập, nôn nóng nói: “Vậy chúng ta mau báo cho đại tiểu thư biết đi.”
Nhàn Nguyệt vừa kinh hãi một phen, lúc này mới dần dần trấn định, sắc mặt lạnh như băng.
“Không đáng.” Nàng nhàn nhạt nói.
Đào Nhiễm thoáng kinh ngạc, tình nghĩa tỷ muội giữa tiểu thư nhà mình với đại tiểu thư và tam tiểu thư, nàng hiểu rõ trong lòng. Nhị nãi nãi e rằng chỉ cho là vì bà thiên vị mà nên, nhưng nào hay, chuyện tết Nguyên Tiêu lúc trước với Triệu Cảnh, chính là tiểu thư âm thầm dàn xếp, lặng lẽ xử lý, chưa từng hé nửa lời.
Vậy mà lần này… tiểu thư như thế nào lại không muốn vì đại tiểu thư mà tận tâm tận lực?
Nhàn Nguyệt hiển nhiên cũng hiểu được sự nghi hoặc của nàng, khẽ cong môi cười
Triệu phu nhân nói nàng nhất cử nhất động đều lộ ra vẻ thông tuệ, ấy là lời khen mỹ miều. Kỳ thực, khi nàng cười, phần nhiều mang theo vài phần lãnh bạc, khiến người đối diện tự nhiên sinh ra cảm giác khó xử. Ngay cả tình cảnh vừa rồi, Triệu Cảnh đã vượt lễ như thế, nàng chỉ là một thiếu nữ khuê các mới mười bảy tuổi, vậy mà vẫn không lộ nửa phần hoảng loạn. Một nụ cười lạnh, liền khiến Triệu Cảnh cũng phải tự biết xấu hổ mà lui.
Nhưng lần này, nụ cười của nàng lại thoáng nhuốm vẻ bi thương, như có phần tự giễu, lại như đã sớm thấu tỏ lòng người.
“Chuyện này, nói ra cũng khó phân minh,” nàng chậm rãi nói: “Bảo là đùa giỡn thì không hẳn, nhưng hắn hoàn toàn có thể nói là nhầm đường mà vào. Không nhân chứng, không vật chứng, dẫu có làm lớn chuyện, thiệt thòi vẫn là chúng ta, thậm chí còn có thể bị hắn cắn ngược, nói ta cố ý câu dẫn hắn. Khanh Vân vốn cũng là người thông tuệ, trên đời nào có bức tường kín gió? Triệu Cảnh là hạng người gì, nàng nếu muốn biết, tự khắc sẽ biết, mọi dấu vết đều không qua được mắt nàng. Nếu nàng không muốn biết, dù có nói thẳng ra trước mặt, cũng chỉ bị xem là lòng dạ ghen ghét mà thôi. Hôn sự với Triệu gia quan trọng đến mức nào, nương còn trông cậy vào đó để nở mày nở mặt. Dẫu biết thì sao? Cũng chẳng thể vì vậy mà trở mặt với Triệu gia, cùng lắm cũng chỉ như lần trước, trách hắn hai câu cho có lệ, vậy chẳng phải chúng ta lại vô cớ mang tiếng làm kẻ ác hay sao? Sau này, còn biết lấy gì mà tự xử? Bài học của Liễu Tử Thiền, chẳng lẽ vẫn chưa đủ thê thảm? Huống chi hôn sự cũng còn hơn nửa năm nữa, Khanh Vân không thể nào không nhìn thấu phẩm hạnh của Triệu Cảnh. Nếu nàng đến hỏi, ta tự nhiên sẽ nói thật, nếu nàng không hỏi, đã muốn tự dối mình dối người mà nhịn xuống, thì ta cũng sẽ không hé nửa lời. Đều là người hiểu chuyện, hà tất phải nói toạc ra, khiến mọi người đều không còn đường lui?”
Nhàn Nguyệt nói ra một phen như thế, quả thực khiến Đào Nhiễm trong lòng như được gột rửa, hoàn toàn trở lên minh bạch, tâm phục khẩu phục.
“Vẫn là tiểu thư suy nghĩ thấu đáo, vừa bảo toàn được chính mình, lại không làm lỡ cả đời đại tiểu thư.” Nàng không khỏi buột miệng tán dương, nhưng chẳng hiểu vì sao, trong lòng nàng chợt dấy lên một cảm giác đau đớn, lạnh lẽo như dao cứa.
Đại tiểu thư tuy không phải người việc gì cũng nhanh nhẹn, lanh trí hơn người, nhưng lại có đại trí, những chuyện rối rắm, nàng chậm rãi suy xét, rốt cuộc cũng sẽ thấu triệt. Vậy thì… Triệu Cảnh có ý với nhị tiểu thư nhà mình, đại tiểu thư thật sự hoàn toàn không hay biết sao? Hay là đã biết, mà vẫn cố ý làm như không biết?
Lại nghĩ thêm một tầng nữa, càng khiến lòng người lạnh buốt, dẫu đại tiểu thư không hay, thì nhị nãi nãi hẳn phải rõ ràng, vậy mà từ đầu đến cuối vẫn thờ ơ, thậm chí còn e ngại nhị tiểu thư ngáng đường của đại tiểu thư, đến cả tết Nguyên Tiêu cũng đề phòng như vậy…Đào Nhiễm từ nhỏ ở trong nhà còn được yêu chiều hơn cả huynh trưởng, thật khó mà tưởng tượng, lẽ nào trên đời, có người làm mẹ, lại có thể bất công đến mức ấy sao?
Nghĩ đến đây, Đào Nhiễm chợt thấy lòng mình se lại, nhìn tiểu thư tâm sinh chán nản như vậy, có phải chăng cũng bởi trong nhà vốn chẳng có lấy một chút ôn nhu ấm áp để mà lưu luyến?
Ý niệm ấy vừa dấy lên, Đào Nhiễm không khỏi càng thêm thương xót tiểu thư nhà mình. May thay, vừa nghĩ đến “người ôn nhu ấm áp”, thì người ôn nhu ấm áp liền tới. Ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân lẹp xẹp, xen lẫn tiếng gọi tên Nhàn Nguyệt, không phải Lăng Sương, còn có thể là ai.
Nhàn Nguyệt lập tức liếc nhìn A Châu và Đào Nhiễm một cái, ánh mắt nghiêm lạnh, thấp giọng cảnh cáo: “Chuyện hôm nay, tuyệt không được để Lăng Sương biết. Nếu lộ ra nửa chữ… các ngươi tự biết hậu quả.”
Đào Nhiễm vốn cũng là người lanh lợi, nào có không hiểu, chỉ là trong lòng nàng vẫn còn do dự, khẽ lên tiếng: “Nhưng mà…”
“Lăng Sương vì chuyện của Mai tỷ tỷ còn dám đánh Từ Hanh một trận, nếu biết chuyện này, e rằng không làm loạn đến long trời lở đất thì không thôi. Ngươi còn chê danh tiếng của nàng chưa đủ rối ren sao? Hay là muốn nàng đánh chết Triệu Cảnh, khiến Khanh Vân còn chưa xuất giá đã thành goá?” Giọng Nhàn Nguyệt càng lúc càng thấp, nhưng ý tứ lại thập phần lạnh lẽo: “Huống hồ nương đang lúc cao hứng. Chuyện của ta, ta tự có tính toán, Đào Nhiễm, ngươi dám mượn Lăng Sương làm đao, ta tuyệt đối không tha cho ngươi.”
Nàng dặn dò xong nha hoàn, nghe tiếng Lăng Sương đã đến gần, liền thu liễm thần sắc, nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản như không có chuyện gì.
“Thật tức chết muội!” Lăng Sương tìm qua hai gian phòng mới đến được đây, vừa bước vào đã lên tiếng: “Tỷ sao có thể ngủ ở chỗ này, đi thôi, muộn thế này rồi, chúng ta hồi phủ đi. Ở ngoài tỷ ngủ không quen, mai lại kêu đau lưng mỏi eo.”
Nhàn Nguyệt vừa thấy nàng liền mỉm cười, hỏi: “Ngươi lại tức cái gì mà thành ra như vậy?”
“Về trên đường rồi nói.”
“Ồ, hóa ra ồn ào đòi về không phải vì quan tâm ta, mà là để tiện dọc đường dễ nói chuyện chứ gì?” Nhàn Nguyệt lập tức buông lời bắt bẻ.
“Tỷ đừng nhiều lời, muội đang phiền lắm đây.” Lăng Sương sải bước đến, ngồi phịch xuống ghế, tiện tay nâng chén trà uống, mũi nàng cũng thật thính, vừa uống vừa khẽ ngửi, cau mày nói: “Sao lại nồng mùi phấn thế này, tỷ vừa làm đổ cả cửa tiệm son phấn ở đây à?”
“Ngươi đừng quản.” Nhàn Nguyệt không lộ dấu vết cài lại cây kim thoa lên tóc, thản nhiên nói: “Khanh Vân bên kia cũng chưa gọi chúng ta, nương vẫn còn đang đánh bài.”
“Quản bọn họ làm gì, chúng ta mệt thì cứ về trước là được.” Lăng Sương dứt khoát phân phó: “Đào Nhiễm, đi gọi đại ca ngươi sai người chuẩn bị xe ngựa, Như Ý, ngươi qua nói với nương một tiếng, đợi lúc xe ngựa chuẩn bị xong, chúng ta lên xe rồi mới nói, mặc kệ nương có đồng ý hay không, báo một tiếng xong liền chạy về, hiểu chưa? Ta chính là muốn tiền trảm hậu tấu.”
Muốn nói Lâu nhị nãi nãi thiên vị, kỳ thực đâu chỉ riêng với Khanh Vân, đối với Lăng Sương cũng thân cận hơn Nhàn Nguyệt không ít. Bằng không, tính khí ngang tàng, vô pháp vô thiên của Lăng Sương, lại từ đâu mà ra?
Như Ý đáp một tiếng, liền lui ra chạy đi truyền lời. Lăng Sương kéo lấy Nhàn Nguyệt, cười hì hì nói: “Lại đây lại đây, để muội hầu hạ tỷ, tiểu thư mau lên xe ngựa đi, bằng không nhị nãi nãi đuổi tới nơi bây giờ.”
Nhàn Nguyệt bị bộ dáng đó của nàng làm cho cười nghiêng ngả, nhưng vẫn không quên dặn A Châu thu dọn đồ đạc, chớ để sót lại thứ gì trong phòng.
Nàng vốn sinh ra dung mạo như thế, đã dễ bị người đời gán cho hai chữ phong lưu, nếu thật để lại chút đầu mối gì, lời ra tiếng vào lại càng khó bề giải thích. Bởi vậy trong ba tỷ muội, nàng ngược lại là người cẩn trọng nhất, tưởng như ngoài ý liệu, kỳ thực lại có nội tình bên trong. Cũng chính vì thế, nàng hiểu rõ… chuyện hôm nay, tuyệt không thể nói ra.
Lăng Sương ‘tiền trảm hậu tấu’ quả nhiên hiệu nghiệm. Đợi khi Như Ý dẫn theo Hoàng nương tử mang lời của Lâu nhị nãi nãi đến, bảo các nàng ‘chờ một lát’, thì xe ngựa đã sớm lăn bánh. Lăng Sương đứng trên càng xe, kéo Như Ý lên, sau đó liền thúc xa phu lập tức xuất phát. Hoàng nương tử đối với vị tam tiểu thư này cũng không có cách nào, đành quay về bẩm lại, cũng không nói gì thêm.
Trên đường trở về, Lăng Sương liền đem chuyện nàng thấy đêm nay kể lại.
“Muội còn tưởng ‘ba lượng ba’ là người tốt, hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi.”
“Bản tính nam tử mà thôi.” Nhàn Nguyệt cũng chẳng lấy làm lạ, nhàn nhạt nói: “Ngươi nếu bạc tiền dư dả, thấy vải vóc đẹp mắt, chẳng lẽ không mua hết sao? Há lại chịu treo cổ trên một thân cây? Huống chi quan viên tầm thường còn thê thiếp đầy đàn, Triệu Kình quyền thế đang thịnh, lẽ nào lại có thể một lòng một dạ?”
“Tỷ đem người so với quần áo sao?” Lăng Sương lập tức trừng mắt.
Nhàn Nguyệt khẽ cười, liếc nhìn Đào Nhiễm một cái, Đào Nhiễm cũng nhớ lại lúc tiểu thư nhà mình giáo huấn Trương Kính Trình, phong thái hiên ngang, chủ tớ hai người không khỏi nhìn nhau mà cười.
“Ta không đem người so với quần áo,” Nhàn Nguyệt thản nhiên nói, “thì người ta sẽ không đem ngươi xem như quần áo sao? Nam nhân đã có thể coi nữ tử như y phục, vậy nữ tử vì sao không thể coi nam nhân như y phục? Ngươi nhìn ta đi, chẳng phải cũng đang chọn lấy một bộ y phục thích hợp nhất đó sao?”
Bởi vậy, giữa Lăng Sương và Nhàn Nguyệt có thể không có gì là bí mật riêng, cũng là có nguyên do. Trong xương cốt, hai người đều có điểm tương đồng, chỉ là Lăng Sương cho rằng nam nhân trên đời, không một ai là tốt, vì thế dứt khoát không bước chân vào trò chơi Hoa Tín Yến kia.
Mà Nhàn Nguyệt lại nghĩ, nhân tính vốn dĩ như vậy, nữ tử chẳng qua chưa từng có cơ hội làm càn giống nam tử mà thôi, hết thảy đều do thời thế cho phép. Nàng không giống Lăng Sương, cự tuyệt tất cả. Ngược lại, nàng dựa vào tài trí của mình, trong ván cờ vốn bất lợi ấy, từng bước giành lấy cho mình một mảnh thiên địa.
“Nhưng tỷ chung quy cũng chỉ có thể chọn lấy một người mà thôi, còn đám nam tử kia, lại có thể tùy tiện mà chọn. Như Triệu Kình kia, triệu ca kỹ vào phủ, ngày ngày yến ẩm, phóng túng ăn chơi, tỷ có thể làm được như hắn sao? Triệu đại nhân có thể tùy ý hành sự, còn Triệu phu nhân thì sao? Có thể như hắn chăng? Đại thế vốn là như vậy, tỷ dù có giãy giụa thế nào, cũng khó lòng thắng được.”
Nhàn Nguyệt nghe vậy liền bật cười: “Không gọi ngoại hiệu nữa, lại trực tiếp gọi Triệu Kình sao?”
“Hắn xứng để muội đặt ngoại hiệu ư?” Lăng Sương hừ lạnh, hiển nhiên thật sự đã động nộ: “Từ nay thu hồi ngoại hiệu ấy.”
Lời vừa dứt, cả xe đều bị nàng chọc cho bật cười.
Nhàn Nguyệt hiểu rõ nàng là đang bất bình thay cho Thái Họa, liền khẽ cười, nghiêng đầu tựa lên vai nàng.
“Phải, ta biết đại thế không đứng về phía chúng ta, nhưng chẳng lẽ liền vì thế mà bỏ cuộc? Ngươi chẳng nghe nương đã nói sao? Bà chẳng phải vẫn luôn ám chỉ rằng ở Hoa Tín Yến, phải đoạt được đầu bảng, mới tính là tranh đua.” Nhàn Nguyệt tựa như đã đoán trước được điều Lăng Sương muốn nói, nàng khẽ lắc đầu, ánh mắt trầm tĩnh: “Không phải nương nghĩ như vậy, mà là thế nhân đều nghĩ như vậy, bà ấy chẳng qua chỉ là đem lời thiên hạ nói thuật lại một phen mà thôi. Chúng ta ở trong nhà mình, chính là nơi tránh gió tránh mưa, sống những ngày tháng yên ả, nhưng sớm muộn gì cũng phải bước ra ngoài, đối diện lời khen chê của thế nhân. Bà ấy lo lắng cho chúng ta… cũng là lẽ thường tình.”
“Hừ, muội mặc kệ bọn họ nói gì. Thế nhân nói điều gì là đúng, muội liền phải thuận theo hay sao? Dựa vào cái gì? Thế nhân nếu bảo ăn phân là tốt, chẳng lẽ muội cũng phải theo đó mà ăn sao?” Lăng Sương hừ lạnh một tiếng, lời nói buông ra càng thêm kinh người.
Một câu nói thẳng thừng khiến mọi người bật cười, Nhàn Nguyệt cũng không khỏi bất đắc dĩ mà khẽ cười.
“Vậy nên, chi bằng ngươi sớm tìm một am ni cô đi,” nàng tuy là đang nói đùa, lại thấp thoáng mang theo vài phần nghiêm túc: “Ngươi cũng là người đọc sách, đạo lý ‘cử thế toàn đục, ta độc thanh’ sẽ có kết cục thế nào hẳn ngươi hiểu rõ. Có những điều, giữ trong lòng là một chuyện, nói ra lại là chuyện khác, ít nhất chờ đến khi chúng ta đủ sức che chở cho ngươi, rồi hẵng nói. Ta còn nghe nói, nương lần này thật sự đã hạ quyết tâm, muốn chỉnh đốn ngươi đến nơi đến chốn đấy.”
“Cứ để nương chỉnh đi, muội nhất định không gả, xem bà ấy có thể làm gì được muội.”
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 75 | 2 tuần trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 3 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 4 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 5 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 5 tháng trước |