Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 76: Tự xét lại

« Chương trước
Chương tiếp »

Lâu nhị nãi nãi ở Triệu phủ đánh bài suốt một đêm, đến tận hừng đông mới trở về, dù sao hiện giờ cũng đã phân viện lại có cổng riêng, không ai quản thúc, bà liền ngủ một giấc đến gần trưa mới dậy, vừa chải đầu, vừa xử lý chuyện cửa hàng, đang cùng Hoàng nương tử dùng bữa sáng, thì Nguyệt Hương bỗng nhiên tới.

“Tiểu thư sai nô tỳ đến hỏi, tối nay chúng ta có sang Triệu phủ không ạ?”

“Tối nay bên Triệu gia quả thực vẫn có hẹn đánh bài, nhưng mình ta đi là được.” Lâu nhị nãi nãi có điểm ngạc nhiên, Khanh Vân xưa nay giữ lễ, từ khi đính thân càng thêm cẩn trọng tránh điều tiếng, nếu không phải bà cho gọi, hôm qua nàng cũng chẳng đi. Không nén kinh ngạc, bà liền hỏi: “Sao hôm nay Khanh Vân cũng muốn đi?”

“Tiểu thư nói muốn theo nãi nãi đi xem bài.”

Đêm ấy ván bài lớn hơn, bày đến hai bàn, càng thêm náo nhiệt, Khanh Vân tối qua còn ngồi sau lưng Lâu nhị nãi nãi xem bài đôi chút, hôm nay lại sớm lui xuống nghỉ, Triệu phu nhân thực lòng quan tâm nàng, liền sai Bạc Bình đưa nàng vào tĩnh thất nghỉ ngơi, còn để Bạc Bình ở lại bầu bạn chuyện trò cùng nàng.

Nha hoàn theo chủ, tính nết cũng phần nào tương tự, bởi vậy Nguyệt Hương cũng giống được Khanh Vân đôi phần, lời lẽ đoan trang lễ độ, một tiếng lại một tiếng “Bạc Bình tỷ tỷ”, khiến cho Bạc Bình trong lòng nở hoa. Chủ tớ ba người ngồi nói chuyện phiếm, nhắc đến tơ lụa Giang Nam. Nguyệt Hương thuận miệng nói: “Muốn muội nói, Giang Nam dệt lụa tuy là khéo léo, nhưng nếu bàn đến cách mặc, vẫn là người kinh thành biết mặc hơn. Hầu phủ nhà Bạc Bình tỷ tỷ lại càng đứng đầu trong việc này. Đừng nói xiêm y của Triệu phu nhân, ngay cả y phục của Hầu gia và tiểu Hầu gia, cũng đều cao nhã hơn hẳn người thường.”

“Còn cần phải nói sao.” Bạc Bình khẽ nhếch môi, ý cười mang theo vài phần kiêu ngạo: “Phu nhân nhà ta vốn hiền huệ đoan trang, xiêm y của lão gia và thiếu gia, đều do đích thân bà tự mình lo liệu, dùng toàn là nguyên liệu thượng hạng, đâu như đám nhà giàu mới nổi kia, chỉ biết phô trương hoa hòe loè loẹt. Thế gia chân chính, nào ai lại mặc những thứ ấy? Ngươi nhìn xiêm y của thiếu gia nhà ta mà xem, từng có khi nào dùng đến những màu sắc sặc sỡ ấy? Đó mới chính là khí độ của hầu phủ chúng ta.”

“Quả thực là khác biệt.” Nguyệt Hương tiếp lời: “Nhưng cũng may thay tiểu hầu gia bọn họ đều biết quý trọng đồ vật. Như đám người Diêu Văn Long kia, lụa tốt như vậy cũng đem mặc đi đánh mã cầu, bùn đất dính đầy người, về đến nhà liền bỏ, thật là đáng tiếc. Muội thấy tiểu hầu gia thì không như vậy, y phục gấm vóc đều mặc lại nhiều lần, cũng không tùy tiện làm hư…”

Nàng vốn định khen Triệu Cảnh có khí độ, nhưng lời nói lại lộ ra chút vụng về. Với công tử thế gia mà nói, “biết giữ của” tuy là đức tính trưởng bối ưa chuộng, song nói ra lại không hẳn dễ nghe. Nhất là Bạc Bình vốn tính kiêu ngạo, nghe lời ấy như thể tiểu hầu gia nhà mình còn kém Diêu Văn Long về độ xa hoa, sắc mặt liền thoáng trầm xuống.

“Đó cũng chỉ là ngươi nhìn thấy mấy bộ ngày thường dùng để ứng phó trưởng bối mà thôi.” Bạc Bình lập tức tiếp lời, giọng nói mang theo vài phần chắc nịch: “Tiểu Hầu gia nhà chúng ta đấy à, phàm là đã ‘phá hỏng’ đồ vật, thì cũng chẳng hề tiếc rẻ. Bao nhiêu thứ cống phẩm quý giá, ở trong tay phu nhân đều được nâng niu như bảo bối, vậy mà đến chỗ ngài ấy, chỉ tiện tay liền đem thưởng cho người khác.” Nàng khẽ nhướng mày, tựa như nhớ ra điều gì, lại nói tiếp: “Chỉ nói đến xiêm y thôi, cũng không biết đã phá hỏng bao nhiêu bộ. Ngày hôm qua còn làm hỏng một kiện cẩm y, đó chính là trọng văn cẩm hiếm có, vậy mà lại bị nhuốm bẩn đến rối tinh rối mù. Ngài ấy chỉ tiện tay thay bộ khác, rồi liền vứt sang một bên.”

Khanh Vân đang ngồi dựa trên sập bên cạnh nghỉ ngơi, từ đầu đến cuối vẫn luôn im lặng, nghe đến đây mới khẽ hỏi: “Là bị nhuốm thứ gì?”

Bạc Bình như chợt nhớ ra điều gì, thoáng cười lấp liếm cho qua, không đáp thẳng, chỉ nói: “Ai mà biết được, nô tì cũng không hầu hạ trong phòng thiếu gia, cứ để người trong đó lo liệu vậy.”

Nàng liền chuyển đề tài, nói sang chuyện khác, Khanh Vân dường như cũng thật sự mệt mỏi, nhắm mắt dưỡng thần, không nói thêm lời nào. Bạc Bình ngồi lại bầu bạn trong chốc lát, rồi đứng dậy lui về hầu hạ Triệu phu nhân.

Khanh Vân từ từ mở mắt, vẫn tựa người trên sập, lặng lẽ nhìn làn khói mỏng từ lư hương tỏa lên, thần sắc trầm xuống, như đang suy nghĩ điều gì.

Nguyệt Hương thấy vậy, liền khẽ khuyên: “Tiểu thư trước đừng vội nghĩ theo hướng xấu, có lẽ… chưa hẳn là nhiễm phấn đâu.”

Chủ tớ hai người đều không phải hạng người quen bày mưu tính kế, vừa rồi Nguyệt Hương khó khăn lắm mới khéo léo dẫn dắt, khiến Bạc Bình lộ ra đôi chút, nào ngờ Khanh Vân lại có điểm nóng vội, hỏi thẳng vào chỗ then chốt, thành ra rút dây động rừng.

“Có phải là phấn mặt hay không… cũng đâu còn quan trọng.” Khanh Vân chỉ nhàn nhạt nói.

Chỉ là, hương phấn trên người Triệu Cảnh… nói thế nào cũng không thể giải thích cho thông.

Nguyệt Hương thấy thần sắc nàng như vậy, tựa hồ đã nguội lạnh mấy phần, trong lòng không khỏi xót xa, nghĩ ngợi một chút rồi nhẹ giọng an ủi.

“Biết đâu… là nhị tiểu thư chủ động, tiểu hầu gia dù sao cũng còn trẻ…”

Nàng vừa dứt lời, sắc mặt Khanh Vân liền trầm xuống, nàng nghiêng mắt nhìn sang, ánh nhìn không nặng không nhẹ, nhưng lại khiến người ta trong lòng phát run: “Ta không nhớ, tự bao giờ đã dạy ngươi đem tỷ muội trong nhà ra tính toán như vậy? Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, người một nhà, chỉ có giữ gìn, không có nghi kỵ lẫn nhau. Ngươi đã nói ra những lời ấy, từ nay không cần theo hầu ta nữa. Gọi Ngọc Dung đến thay, ngươi ở lại trong nhà mấy ngày, tự mình suy nghĩ lại đi.”

Nguyệt Hương theo nàng nhiều năm, nào từng thấy nàng nổi giận như vậy, nhất thời hoảng hốt, vội quỳ xuống, đầy mặt nước mắt nói: “Tiểu thư bớt giận… nô tỳ cũng là vì tiểu thư mà suy tính. Tiểu hầu gia dù sao cũng là thanh niên tuổi trẻ anh tuấn, Triệu gia lại là một mối lương duyên tốt, nếu chỉ vì một chuyện nhỏ mà hỏng đại sự, chẳng phải đáng tiếc sao…”

“Ngươi nói ra những lời như vậy, đủ thấy trong lòng vẫn chưa từng tỉnh ngộ.” Khanh Vân khẽ thu tay áo, thần sắc đã trở nên xa cách: “Bên cạnh ta tạm thời không cần ngươi hầu hạ nữa, ngươi lập tức hồi phủ đi, bảo Ngọc Dung tới đây.”

Lâu nhị nãi nãi từ trước đến nay vẫn lưu tâm đến nhất cử nhất động của Khanh Vân, chuyện của Nguyệt Hương, tự nhiên rất nhanh liền truyền tới tai bà. Chỉ là ở Triệu gia cũng không tiện nói nhiều, cho nên đánh bài cũng chẳng bao lâu, bà đã vội vàng cáo lui hồi phủ. Trong xe ngựa, Lâu nhị nãi nãi liền nghi ngờ hỏi thẳng Khanh Vân: “Nguyệt Hương là phạm phải lỗi gì, sao lại đột nhiên đổi Ngọc Dung đến hầu hạ? Tuy Hoa Tín Yến cũng sắp tàn, nhưng việc vặt trong phủ vẫn còn không ít, Ngọc Dung làm sao theo kịp được sự ổn trọng của Nguyệt Hương?”

Khanh Vân chỉ lặng im không đáp, mặc cho bị hỏi tới hỏi lui hồi lâu, vẫn không hé nửa lời. Lâu nhị nãi nãi thấy vậy, liền biết sự tình tất chẳng phải chuyện nhỏ, bèn nói: “Ngươi đã không nói, nương đành đi hỏi Nguyệt Hương. Mẫu thân nàng là tẩu tử của Hoàng nương tử, hễ biết chuyện, ắt sẽ đến cầu tình, Nguyệt Hương theo hầu ngươi nhiều năm như vậy, dẫu không có công lao cũng có khổ lao, đến lúc đó chúng ta biết lấy gì mà trả lời người ta?”

Khanh Vân biết cũng không thể giấu được, đành nói: “Chuyện này không tiện nói ở đây, đợi về phủ rồi con sẽ bẩm lại với nương.”

Lâu nhị nãi nãi nghe vậy, trong lòng càng thêm sốt ruột. Thực ra bà cũng đã đoán được tám chín phần là có liên quan đến Triệu gia, nếu không Khanh Vân hôm nay cũng sẽ không chủ động theo bà sang Triệu gia đánh bài. Dọc đường trở về, trong đầu bà xoay chuyển đủ điều, càng nghĩ càng thấy không ổn. Vừa về đến phủ, bà liền cho lui hết hạ nhân, chỉ giữ lại hai mẹ con, đóng cửa lại, xem như đại sự mà hỏi đến. Đợi đến khi Khanh Vân đem đầu đuôi kể rõ, bà nghe xong… lại bật cười.

“Ta còn tưởng là chuyện gì lớn.” Lâu nhị nãi nãi khẽ cười, giọng nhẹ tênh: “Hóa ra chỉ là chút việc cỏn con như vậy. Rốt cuộc vẫn là tiểu hài tử, chưa từng trải sự đời.”

Khanh Vân không ngờ bà lại coi nhẹ chuyện này như vậy.

“Chuyện này sao có thể coi là việc nhỏ. Bất luận phấn mặt kia rốt cuộc dính lên như thế nào, đều đủ chứng tỏ hắn đã tới gần đến mức có thể chạm tới Nhàn Nguyệt.” Nàng khẽ chau mày, thần sắc nghiêm cẩn: “Con phạt Nguyệt Hương, cũng chính vì lẽ đó. Trước không bàn Nhàn Nguyệt tuyệt không phải hạng người như vậy, chỉ xét theo lẽ thường, với tâm tính và thân phận của muội ấy, phía sau đã có Trương Kính Trình cùng Triệu Tu theo đuổi, tùy ý chọn một người cũng đủ. Triệu Cảnh lại không thể cho nàng danh phận, nàng sao lại để tâm đến hắn? Lui một vạn bước mà nói, dẫu có can hệ, cũng là Triệu Cảnh tự mình tiến tới, phấn mặt kia mới dính lên người hắn. Chuyện của Nhàn Nguyệt còn chưa cần luận, nhưng Triệu Cảnh tất nhiên là người có lỗi trước. Vậy mà Nguyệt Hương lại đem mọi chuyện đẩy lên đầu Nhàn Nguyệt, vừa ngu muội, lại còn bất thiện. Nếu không sớm chỉnh đốn, để mặc nàng ngày sau khơi mào, chẳng phải là tự chuốc lấy họa, khiến con cùng Nhàn Nguyệt sinh lòng hiềm khích lẫn nhau hay sao?”

Một phen lời lẽ, chính khí đường đường, đến cả Lâu nhị nãi nãi cũng khó lòng phản bác, chỉ đành lắc đầu cười: “Đạo lý thì vẫn là đạo lý, chỉ là tính tình ngươi đôi khi quá mức cương trực, không dung tình lý. Chuyện này nói cho cùng cũng chẳng qua là chút hương phấn dính lại mà thôi, hà tất phải nghiêm trọng đến vậy?”
Khanh Vân nhìn bà, ánh mắt bình tĩnh mà kiên định: “Thật sự… chỉ là chút hương phấn thôi sao?”

Mọi người đều nói nàng tính tình tốt, ôn nhu khiêm tốn, lại luôn kính trọng trưởng bối. Nhưng những kẻ nói vậy, hẳn chưa từng thấy nàng đứng trước lão Thái phi mà vẫn giữ lý lẽ kiên định đến cùng, không chịu lùi nửa bước.

“Xét về đại cục, Nhàn Nguyệt là khuê các thanh bạch, một thân danh tiết trọng tựa thiên kim. Triệu Cảnh lại là nam tử ngoại gia, dám tiến đến gần như vậy, vốn đã là không biết giữ lễ, chẳng phải hành vi của bậc quân tử. Còn xét về tiểu tình, Nhàn Nguyệt là muội muội của con, theo lẽ phải gọi hắn một tiếng tỷ phu. Hắn làm ra chuyện như vậy…rốt cuộc trong mắt hắn, có từng xem trọng con, xem trọng thể diện của nhà chúng ta hay không?” Khanh Vân chậm rãi lên tiếng, giọng bình tĩnh mà kiên định.

Lâu nhị nãi nãi thấy nàng như vậy, chỉ đành thở dài: “Nương cũng hiểu, lời nương nói e là ngươi khó mà nghe lọt, chỉ là theo ý nương, chuyện này rốt cuộc cũng chỉ là một việc nhỏ. Nhàn Nguyệt từ trước đến nay tính tình hoạt bát, đôi khi cũng có chút trêu hoa ghẹo nguyệt, chưa biết chừng là nó khiến Triệu Cảnh hiểu lầm ý tứ, cũng là điều có thể. Nay chuyện đã nháo thành như vậy, hiểu ra rồi thì thôi. Triệu Cảnh vốn là người thông minh, về sau tất sẽ biết chừng mực, không dám tái phạm, hà tất phải nổi giận đến vậy?”

Khanh Vân nghe xong, không khỏi sững sờ nhìn mẫu thân mình.

“Nương… người ngoài nói như vậy về Nhàn Nguyệt, còn có thể miễn cưỡng bỏ qua, dẫu sao tam nhân thành hổ, lời đồn tích tụ, khó tránh khỏi sai lệch. Nhưng chúng ta là người thân cận nhất của muội ấy, người lại là mẫu thân của nàng…” Nàng chung quy vẫn giữ lễ với mẫu thân, lời nói đến miệng lại cưỡng ép nuốt xuống, tự mình dừng lại, đôi môi khẽ mím chặt, không nói thêm nửa chữ, chỉ là cặp mắt to tròn mà trong sáng kia, thần sắc kiên định mà ẩn nhẫn, đã đem những điều chưa thốt thành lời trong lòng nàng, lặng lẽ nói hết.

Lâu nhị nãi nãi thoáng lộ vẻ xấu hổ, ánh mắt cũng có vài phần lúng túng, khẽ thở dài rồi nói: “Khanh Vân, không phải làm nương trách con. Chỉ là tính tình con như vậy, phàm việc gì cũng đều thay người khác suy xét, có lúc là điều tốt, nhưng cũng có khi lại dễ làm tổn thương chính người trong nhà. Như chuyện của Nguyệt Hương, hay như lời nương vừa nói, đều là một lòng vì con mà suy xét, nên mới nói ra như vậy. Con tuy chính trực là tốt, nhưng có lúc cũng nên cân nhắc thiệt hơn, suy xét lợi hại, mới là chu toàn.”

“Nếu là con có lý, thì chẳng cần ai thiên vị, lẽ phải tự nhiên đứng về phía con. Nếu là con vô lý, người thân cận lại càng nên nhắc nhở, chứ không phải bao che — đó là hại con. Đạo lý này… chính là nương từ nhỏ dạy cho con, con vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, vậy mà nay, sao chính nương lại quên mất?”

Khanh Vân dừng lại một thoáng, nàng ngẩng đầu, giọng nàng dần trầm xuống: “Con cũng biết, việc này trong mắt trưởng bối bất quá chỉ là chuyện nhỏ, con cũng sẽ không vì đó mà làm ảnh hưởng đến đại cục. Nhưng nương thử nghĩ xem, chuyện lần này, tám chín phần là Triệu Cảnh thất lễ trước, Nhàn Nguyệt tạt phấn lên người hắn, hắn mới chịu lùi bước. Nương thử nghĩ… gặp chuyện như vậy, Nhàn Nguyệt lại không hề nói với chúng ta, phải chăng muội ấy đã sớm không còn tin tưởng chúng ta nữa? Muội ấy hắt phấn lên người hắn — nói là phản kháng, chi bằng nói là để lại chứng cứ, tự bảo vệ mình. Có phải muội muội đã biết, nếu chuyện này nháo ra, đừng nói người ngoài, ngay cả nương… cũng sẽ không đứng về phía nàng?”

“Kết thân mà đến nông nỗi này… chẳng lẽ chúng ta không nên tự xét lại chính mình sao?”

Nàng xưa nay ôn hòa, chưa từng nói những lời sắc bén đến vậy, từng câu từng chữ, đều như chạm thẳng vào tâm can, khiến Lâu nhị nãi nãi nhất thời lặng đi, á khẩu không biết đáp thế nào.

Nhưng dù sao nàng vẫn là Khanh Vân. Nói xong, nàng khẽ cúi đầu, giọng dịu lại: “Hôm nay con nói nhiều điều không nên, đã khiến nương tổn thương. Con xin tự đóng cửa ba ngày để suy nghĩ, nếu Thôi lão thái quân có hỏi, nương cứ nói con bị bệnh là được.”

Nàng không để Lâu nhị nãi nãi kịp đáp lời, đã quay người trở về phòng mình, để lại phía sau một mình Lâu nhị nãi nãi đứng lặng, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Có lẽ chính vì lời của Khanh Vân, Lâu nhị nãi nãi hiếm khi gọi riêng Nhàn Nguyệt đến nói chuyện.

Đối với nhị nữ nhi này, nói là không thích, chi bằng nói là bao năm nay vẫn cứ như vậy. Khanh Vân là trưởng nữ, đoan trang xuất chúng, bà dốc hết toàn bộ tâm huyết lên người nàng, Lăng Sương lại hay sinh chuyện, bà cũng phải quản thúc nhiều, phần thời gian còn lại lại dành để chăm nom Tham Tuyết. Nhàn Nguyệt kẹp ở giữa, dần dần… cứ thế mà lớn lên.

Từ trước đến nay, tình mẫu tử giữa hai người cũng không mấy thân cận, ngày thường cũng ít khi trò chuyện riêng tư, nên mỗi lần đối diện, đều mang theo vài phần xa lạ. Bởi vậy mà khi Nhàn Nguyệt vừa bước vào, cả hai đều có phần lúng túng.

“Ngồi đi.” Lâu nhị nãi nãi trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản, hỏi: “Mấy ngày nay nghe nói thân thể ngươi không được khỏe, hiện giờ thế nào rồi?”

“Đã uống thuốc, khá hơn nhiều rồi.” Nhàn Nguyệt cũng nhàn nhạt đáp.

Ở bên ngoài, nàng nhất cử nhất động đều sinh động linh hoạt, thần thái rực rỡ. Nhưng mỗi khi ở trước mặt Lâu nhị nãi nãi, không hiểu vì sao lại thu hết vẻ lanh lợi ấy lại, tựa như một tiểu hài tử non nớt, lúc nói chuyện, ánh mắt cũng chỉ lặng lẽ dừng trên chén trà đặt giữa hai người, mọi cơ trí đều như bị giấu kín.

Lâu nhị nãi nãi nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, lại liếc nhìn nàng một cái, trong lòng chợt nhớ tới những lời Khanh Vân vừa nói.

Với sự thông tuệ của Nhàn Nguyệt, e rằng nàng đã sớm đoán ra, lần này gọi nàng đến, hơn phân nửa là vì chuyện Triệu Cảnh.

Ngày thường không hỏi han, đến khi có chuyện mới nhớ tới nàng…Ý nghĩ ấy bỗng nhiên dâng lên trong lòng Lâu nhị nãi nãi, khiến bà không khỏi cảm thấy nóng mặt. Càng nghĩ như vậy, lại càng muốn làm ra vẻ như chỉ là tiện thể hỏi chuyện khác, liền lên tiếng: “Chuyện Trương Kính Trình, ngươi suy tính thế nào rồi? Dù sao cũng là do Sầm lão đại nhân đứng ra làm mai, không tiện để kéo dài quá lâu. Ngươi có ý định gì, cũng nên sớm nói với nương và phụ thân ngươi, để trong nhà còn sớm lo liệu chuẩn bị.”

Dạo gần đây bà chỉ tất bật lo liệu hôn sự cho Khanh Vân, đây lại là lần đầu tiên chủ động nhắc đến việc của Nhàn Nguyệt.

Nhàn Nguyệt vẫn cúi mặt, hàng mi dài như cánh quạt, khẽ rủ xuống, che kín mọi cảm xúc nơi đáy mắt.

“Dù sao… lâu ngày mới rõ lòng người, con vẫn muốn quan sát thêm một thời gian.” Nàng nhẹ giọng đáp.

Bao nhiêu toan tính cùng Lăng Sương lén bàn bạc, nàng chưa từng nói với mẫu thân mình. Nói ra, chẳng qua cũng chỉ làm lãng phí thời gian của nàng mà thôi.

Rốt cuộc, điều Lâu nhị nãi nãi cần… cũng chỉ là một kết quả.

“Cân nhắc thêm một thời gian cũng tốt, Trương Kính Trình quả thật tiền đồ vô lượng, nếu ngươi đang cân nhắc hắn, thì bên Triệu Tu, nương cũng sẽ tìm cách khéo léo từ chối.”

Nếu không phải đang ngồi gần như vậy, nơi khóe môi Nhàn Nguyệt e rằng đã lộ ra một nụ cười lạnh. Nhưng nói là cười lạnh, chi bằng nói là một nụ cười khổ.

Nàng cũng nâng chén trà lên uống, chỉ là chén trà này lại pha quá đậm, vị đắng theo cuống họng lan xuống, thấm dần đến tận lồng ngực.

“Nếu nương muốn từ chối, thì cứ từ chối đi, dù sao con cũng sẽ không gả vào Triệu gia, chi bằng sớm dứt khoát, cũng là chuyện tốt.” Nàng nhàn nhạt nói.

Nàng nói trắng ra như vậy, trái lại khiến Lâu nhị nãi nãi có phần lúng túng. Vốn dĩ bà là muốn tránh không trực tiếp nhắc đến chuyện Triệu Cảnh cùng mùi phấn kia, mới vòng sang chuyện hôn sự của Nhàn Nguyệt, lại quên mất rằng trong chuyện hôn sự này vốn đã có khúc mắc, đúng là muốn tránh cũng không thể tránh được.

Nhưng nếu Nhàn Nguyệt đã nói rõ không gả vào Triệu gia, đối với Lâu nhị nãi nãi mà nói, rốt cuộc cũng xem như một chuyện tốt. Bà khẽ thở ra một hơi, trong lòng thoáng nhẹ nhõm, lại nhìn về phía Nhàn Nguyệt, cũng là một thân xuân y thanh nhã, nhưng so với Khanh Vân, thân hình nàng lại hoàn toàn khác biệt, vai gầy mảnh như cành liễu, lớp gấm mỏng phủ lên cũng khó giấu được nét xương thanh mảnh, thật sự là gầy đến mức khiến người ta không khỏi sinh lòng thương xót. Lâu nhị nãi nãi khẽ đưa tay, nhẹ nhàng nhéo lấy áo nàng, như muốn xem xét, lại tựa như theo bản năng mà lộ ra vài phần quan tâm hiếm hoi.

“Hôm nay trời cũng chưa ấm hẳn, sao lại mặc mỏng như vậy, quay đầu lại kẻo nhiễm phong hàn.”

Thấy thần sắc Nhàn Nguyệt có phần buông lỏng, Lâu nhị nãi nãi trong lòng khẽ thở dài một tiếng, cũng liền thật tâm mà khuyên nhủ: “Ngươi còn nhỏ, dẫu thông minh cũng có chừng mực. Nương nói cho ngươi biết, đám tiểu cô nương các ngươi thường cho rằng tình ý nồng hậu là quan trọng nhất, nhưng kỳ thực cảm tình cũng có thể bồi đắp mà thành. Với tướng mạo và nhân phẩm của ngươi, ngày rộng tháng dài, ai lại không sinh lòng yêu mến? Ngươi nhìn cha ngươi đi, năm đó nương cũng chỉ vội vàng gặp qua hai lần, liền định thân, chẳng phải còn đáng tin hơn việc ở Hoa Tín Yến chọn tới chọn lui đến hoa cả mắt sao? Trương Kính Trình học vấn tốt, nhân phẩm tốt, dù thế nào cũng không sai được. Ngươi chọn hắn, vốn là chọn phẩm tính vững vàng, chứ không phải chọn cái tình ý nhất thời. Đây là đạo lý mà người làm mẫu thân như ta dạy cho nữ nhi của mình, ngươi hiểu chứ?”

Những đạo lý này, kỳ thực Nhàn Nguyệt cũng từng nói với Lăng Sương, nghe xong, nàng chỉ cúi đầu, nhàn nhạt đáp: “Con biết rồi.”

Lâu nhị nãi nãi do dự hết lần này đến lần khác, rốt cuộc vẫn không tìm được cơ hội mở lời. Vốn dĩ chuyện đã khó nói, lòng người lại càng thêm lúng túng, huống hồ mẹ con hai người từ trước đến nay không mấy thân cận, lúc này ngồi đối diện lại càng thêm xa cách. Dù sao Nhàn Nguyệt tuy rằng tâm tư nhạy cảm, nhưng khi có chuyện chung quy vẫn phải vì gia đình mà suy xét. Lâu nhị nãi nãi sao lại không biết việc Triệu Cảnh làm là không hợp lễ nghĩa, chỉ là trong kinh thành, đám vương tôn công tử, ai mà chẳng quen thói ba lòng hai dạ? So với hạng người như Diêu Văn Long, Triệu Cảnh đã là lựa chọn tốt nhất.

Dù sao trưởng bối Triệu gia đoan chính, gia thế lại vững vàng, đối với Khanh Vân mà nói, khó có lựa chọn nào thích hợp hơn. Rốt cuộc cũng là phải gả, gả được một nơi tốt, mới là điều quan trọng nhất. Triệu Cảnh dẫu có phong lưu thế nào, Khanh Vân sau khi vào phủ chỉ cần sinh hài tử, an ổn làm đích phu nhân của hầu phủ là đủ, chẳng lẽ còn trông mong cùng hắn nói chuyện tình ái hay sao?

Trong kinh thành, các phu nhân… chẳng phải đều là như vậy mà sống qua năm tháng đó sao?

Bà để Nhàn Nguyệt tránh xa Triệu gia, cũng là vì suy tính ấy. Nghĩ đi nghĩ lại, chi bằng không nói, để chuyện này lặng lẽ trôi qua, coi như đã lật sang trang mới thì hơn.

Nhàn Nguyệt từ chỗ Lâu nhị nãi nãi trở về, ngồi lặng bên lư hương hồi lâu không nói một lời. Lăng Sương từ bên ngoài rong chơi trở về, vừa bước vào đã thấy nàng ngồi đó, trong phòng tối om, liền hỏi: “Sao không cho người thắp đèn? Sao lại ngồi trong bóng tối như vậy?”

“Ngươi quản ta làm gì, chẳng phải ngươi còn bận lo chuyện của Thái Họa với ba lượng ba kia sao?”

Nhàn Nguyệt vốn là tính tình như vậy, càng thân cận nàng càng ức hiếp, lời nói càng dễ mang gai, Lăng Sương đã quen từ lâu, chỉ cười hì hì nói: “Ghen à?”

“Tránh sang một bên đi.”

Lăng Sương nào chịu “tránh sang một bên”, cũng không gọi nha hoàn, tự mình thắp sáng hết đèn trong phòng, lại tiện tay bưng ít điểm tâm tới, trà nguội cũng tùy tiện uống vài ngụm, rồi ngồi xuống nói: “Đừng nhắc đến Thái Họa nữa, nàng còn đang hăng say ngồi đó chú giải sách cho người ta, e là vẫn đang bận rộn vì Triệu Kình. Muội còn chưa nghĩ ra nên nói với nàng ấy thế nào đây. Thôi, không nói chuyện của Thái Họa, muội đây quan tâm một chút Nhàn Nguyệt tiểu thư — tỷ làm sao vậy? Nương lại nói gì với tỷ sao?”

“Bà ấy không nói gì, chỉ là ta tự mình nghĩ thông suốt.” Nhàn Nguyệt nhàn nhạt đáp.

“Nghĩ thông suốt cái gì? Vẫn là chuyện Trương Kính Trình sao?” Lăng Sương nghiêng đầu nhìn nàng.

Nhìn nàng ăn thật sự quá ngon lành, Nhàn Nguyệt cũng không nhịn được, từ đĩa của nàng lấy một miếng bánh mứt táo, đưa lên trước mặt ngắm nghía, nhưng lại không ăn.

“Kỳ thực, sau khi Sầm lão đại nhân đứng ra làm mai, ta có đi tìm hắn một lần, hỏi hắn rốt cuộc có ý gì, có phải cho rằng phụ mẫu ta đã gật đầu, ta tất nhiên sẽ gả cho hắn hay không. Ngươi đoán xem, hắn trả lời thế nào?” Nhàn Nguyệt chậm rãi nói.

“Nói thế nào?”

“Hắn nói: ‘Ta không có ý đó, chỉ là ta thường khiến tiểu thư không vui, ta nghĩ… có lẽ là do ta làm chưa đúng. Không biết vì sao, mỗi lần đối diện với tiểu thư, ta liền trở lên lúng túng, hành xử cũng vì thế mà thất thố, đến cả những điều đã đọc trong sách thánh hiền, cũng như quên sạch. Ta nghĩ, ấy là vì ta chưa giữ được bản tâm. Đã như vậy, ta nên giữ lễ mà hành. Cho nên mới theo lễ quân tử, thỉnh Sầm lão đại nhân làm mai, nếu tiểu thư nguyện ý, ta nhất định tam môi lục sính, lấy lễ mà nghênh. Những điều tiểu thư hỏi, ta ngu dốt, chưa thể đáp được, mhưng ta có thể đảm bảo, về sau nhất định mọi việc đều giữ lễ, lấy lễ mà đãi tiểu thư. Tiểu thư có thể không tin ta hứa hẹn… nhưng có thể tin vào phẩm hạnh của một kẻ đọc sách như ta.’”

“Cái tên mọt sách kia, xem ra cũng có vài phần ý tứ.” Lăng Sương nhàn nhạt nói: “Nhưng lời hắn nói cũng không thể tin hết, hắn nói giữ lễ, chẳng qua là giữ lễ quân tử của Nho đạo. Nếu phẩm đức của kẻ đọc sách thật sự vững vàng như thế, trên đời đã chẳng có gian thần. Bao nhiêu sĩ tử xuất thân hàn môn, đọc sách ra rồi vẫn bóc lột bá tánh đó thôi. Nho đạo có thể giữ hắn một đời không đổi sao? Huống chi Nho đạo còn nói ‘bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại’, lễ quân tử ấy dùng trong việc làm người thì tốt, nhưng đặt vào hôn sự có ích gì? Đến chuyện không nạp thiếp, e rằng cũng khó mà làm được.”

Nhàn Nguyệt chỉ cúi mắt, giọng nhàn nhạt:

“Mấu chốt không phải ở đó.”

“Muội biết.” Lăng Sương một câu nói thẳng: “Mấu chốt là tỷ không thích hắn.”

“Ta cũng không thích ai khác…”

“Tỷ nói lời ấy, cũng quá dứt khoát rồi.” Lăng Sương bật cười, vẻ nghiêm túc ban nãy thoáng chốc tan biến, lại trở về dáng vẻ tùy ý thường ngày. Nàng nghiêng đầu nhìn Nhàn Nguyệt, ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc: “Còn người kia thì sao? Tỷ cũng không ưng?”

“Người nào? Triệu Tu sao?” Nhàn Nguyệt hỏi.

“Tỷ coi muội là kẻ ngốc à? Triệu Tu gì chứ, dạo trước tỷ từ nhà dì Vân trở về, ngày nào cũng như người mất hồn, có lúc nhìn vào bức họa lại tự dưng bật cười, có lúc lại một mình ngồi đó mà hờn dỗi…” Lăng Sương liếc nàng một cái, nhướng mày, giọng mang ý trêu ghẹo mà cũng đầy chắc chắn: “Đừng có quanh co với muội, nói thật đi, có phải Hạ Nam Trinh không?”

Nhàn Nguyệt nghe vậy cũng không lấy làm kinh ngạc, sự tinh tế của Lăng Sương, nàng là người hiểu rõ nhất, nhưng Đào Nhiễm đứng bên cạnh, nghe đến đó, trong lòng bỗng giật thót.

Tiểu thư nhà mình… tuyệt đối không thể thật sự nảy sinh tình ý với Hạ Vân Chương mới được.

Nàng lo Lăng Sương đã biết chuyện Hạ Vân Chương, liền vội tiến lên chen lời: “Tam tiểu thư chớ đoán mò, là nhị nãi nãi khuyên tiểu thư, nên tiểu thư mới nghĩ đến việc chọn Trương đại nhân đó thôi.”

“Lắm miệng.” Nhàn Nguyệt khẽ quát, giọng mang theo vài phần không vui.

“Lại là nương.” Lăng Sương lập tức nổi giận: “Bà ấy thật là bán nữ nhi đến nghiện rồi. Phu nhân trong kinh thành ai mà chẳng biết, phải đợi qua Hoa Tín Yến rồi mới định thân, chẳng ai vội vã ép gả nữ nhi như vậy, bà ấy lại càng ngày càng cổ hủ. Sắp đặt cho Khanh Vân còn chưa đủ, còn muốn tới bài bố trên người tỷ.”

Đào Nhiễm đứng bên, nhất thời không hiểu vì sao Nhàn Nguyệt lại tức giận quát nàng như vậy, càng không biết rằng, chính lời nói vừa rồi của mình… sẽ trở thành cọng rơm cuối cùng đè lên lưng lạc đà, đến ngày hôm sau liền dấy lên một trận phong ba không nhỏ.

« Chương trước
Chương tiếp »