Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 71: Đạm thủy
Thái Họa trong lòng bỗng chốc căng thẳng.
Ban đầu nàng chỉ là hối hận, hối hận mình lỡ lời, không nên làm tổn thương đến Lăng Sương. Nhưng đến ngọ yến mà vẫn chưa thấy Lăng Sương, lại nghe nha hoàn nói Như Ý lấy một bọc y phục từ xe ngựa, nàng lập tức biết chuyện đã không nhỏ nữa.
Lăng Sương trước kia cũng từng cải nam trang ra ngoài, song lần nào cũng chuẩn bị chu toàn, mọi việc tính toán kỹ lưỡng rồi mới ra ngoài, vì thế mới có thể lần nào cũng an nhiên trở về, không để lộ chút dấu vết. Nhưng lần này, vì cãi vã với nàng mà vội vã rời đi, e rằng sẽ lộ sơ hở. Nếu vì vậy mà xảy ra chuyện gì, hậu quả thật không dám nghĩ tới.
Bởi cớ ấy, nàng chưa đợi quá ba tuần trà đã trực tiếp cáo tịch rời đi, mang theo nha hoàn Tiểu Ngọc, vội vã tìm kiếm trong Triệu phủ. Cố tình hậu viện Triệu gia lại không nhỏ, nơi nơi đều có thể ẩn mình thay y phục. Nàng từ tiểu đình hóng gió nơi hai người từng cãi vã mà lần theo, dọc đường tìm kiếm, đi suốt quá nửa hoa viên vẫn không thấy bóng người. Đang lúc bất đắc dĩ, nàng vừa sai Tiểu Ngọc tách ra tìm riêng, liền nghe thấy phía tiền viện truyền đến một trận ồn ào, Tiểu Ngọc vội vàng chạy về phía đó.
“Không xong rồi, tiểu thư!” Tiểu Ngọc hoảng hốt đến mức sắc mặt trắng bệch, thanh âm run rẩy, “Nô tỳ vừa nghe gã sai vặt canh cửa nói, tiền viện xảy ra đại loạn. Có hai tên tặc tử xông vào yến hội của Triệu hầu gia, lại còn động thủ đánh người, hiện giờ tiền viện đã bị phong tỏa, đang lùng sục khắp nơi bắt người.”
Thái Họa vừa nghe đến đây, trong lòng liền hiểu rõ, ngoài Lăng Sương cùng Như Ý, còn có thể là ai nữa. Nàng lập tức như rơi xuống hầm băng, toàn thân lạnh toát, đứng cũng không vững, may mà Tiểu Ngọc kịp đỡ, nàng vịn vào thân cây bên cạnh, thất hồn lạc phách đứng lặng một lúc. Bỗng nhiên, như hạ quyết tâm, nàng siết chặt tay, cắn răng đứng thẳng dậy, rồi men theo bờ hồ, một đường bước thẳng về phía trước.
“Tiểu thư, chúng ta không thể đến tiền viện được đâu.” Tiểu Ngọc tưởng nàng định đi cứu Lăng Sương, vội vàng khuyên can.
“Không đến tiền viện. Ngươi cứ theo ta là được.” Thái Họa trầm giọng đáp.
Tiểu Ngọc nghe thanh âm nàng, liền biết tiểu thư đã hạ quyết tâm, nàng hiểu rõ tính tình chủ tử nhà mình, trong xương cốt có vài phần kiên cường, nếu không cũng chẳng thể cùng Lăng Sương tiểu thư thân cận đến thế, nghĩ đến đây, nàng chỉ đành lẳng lặng theo sau. Chỉ thấy tiểu thư men theo tiểu hồ nơi hậu viện Triệu gia mà đi, từng bước vội vã tìm kiếm, Tiểu Ngọc trong lòng cảm thấy khó hiểu, tiểu thư chẳng phải muốn tìm chỗ Lăng Sương tiểu thư đang thay y phục để lén chuồn ra ngoài sao? Như thế nào lại không tìm ở chỗ vắng vẻ ít người qua lại, cớ sao lại lần theo ven hồ để tìm? Huống hồ thần sắc nàng vội vàng, dường như cũng chẳng buồn quan sát kỹ lưỡng, ánh mắt chỉ khẽ lướt qua bốn phía, liền tiếp tục tiến về phía trước, tựa hồ không phải tìm kiếm khắp nơi, mà là hướng đến một chỗ đã sớm định trong lòng.
Nàng theo Thái Họa vòng qua mấy tòa thuỷ tạ, khắp nơi đều vắng lặng, chẳng thấy nửa điểm dấu chân, lại chuyển qua một gốc đào hoa đang độ hoa tàn, trước mắt hiện ra một toà lầu các kề bên hồ nước, liền mạch với cả dãy kiến trúc rộng lớn nơi tiền viện Triệu gia, trong lầu hiển nhiên có người đang ở. Lăng Sương tiểu thư tất không thể từ nơi này mà ra ngoài.
Thái Họa dường như đã tìm đến mệt lả, trong lòng càng thêm tuyệt vọng, nàng bỗng dừng bước nơi ven hồ, chẳng buồn đi tiếp, trực tiếp ngồi sụp xuống tảng đá dưới tàng cây, rồi không kìm được nữa, thất thanh òa khóc.
“Tiểu thư, người đừng như vậy…” Tiểu Ngọc nào từng thấy nàng thất thố đến thế, vội vàng khuyên giải. Nhưng Thái Họa hiển nhiên đã thương tâm đến cực điểm, lời khuyên chẳng thể lọt vào tai, nước mắt cứ tuôn rơi không dứt. Tiểu Ngọc càng thêm sốt ruột, chỉ đành hạ giọng khuyên nhủ: “Tiểu thư, người đừng khóc nữa… kẻo để người khác nghe thấy thì không hay.”
Nhưng lời khuyên ấy, hiển nhiên đã quá muộn.
Tiếng khóc của Thái Họa rốt cuộc cũng kinh động đến người trên lầu, chỉ nghe trên gác vang lên một tiếng ho khẽ, chẳng bao lâu sau đã có một gã sai vặt bước ra, Tiểu Ngọc vội vàng chắn trước mặt tiểu thư nhà mình, lên tiếng trước: “Tiểu thư nhà ta đang ở đây, xin đừng lại gần.”
Gã sai vặt kia cũng là người hiểu lễ, quả thật liền dừng bước, không tiến thêm nữa, chỉ đứng tại chỗ mà hỏi: “Chủ nhân nhà ta sai ta đi hỏi, đây là tiểu thư nhà nào? Vì sao không đến dự Liễu Hoa yến, lại ở nơi này… khóc lóc như vậy?”
Tiểu Ngọc thấy hắn y phục không tầm thường, trong lòng đoán hẳn là người của Triệu gia, nhất thời không dám tùy tiện mở miệng, nghĩ thầm, nếu không xưng danh tính, ắt cũng chẳng ai nhận ra. Bằng không chuyện này truyền ra ngoài, như thế nào cũng đều tính thành tiểu thư thất lễ, khó mà vẹn toàn.
Nào ngờ Thái Họa lại ngừng tiếng khóc, nức nở mấy hồi, rồi quay sang khẽ gật đầu ra hiệu cho Tiểu Ngọc đáp lời. Tiểu Ngọc đành miễn cưỡng, lấy hết can đảm mà cao giọng nói: “Tiểu thư nhà ta là thiên kim của Thái đại nhân tiền nhiệm Quốc Tử Giám, xin chớ vô lễ!”
Gã sai vặt kia trông vẫn thản nhiên như thường, chẳng hề lộ vẻ kinh sợ. Tiểu Ngọc trong lòng không khỏi thấp thỏm, lão gia phu nhân nhà mình đã qua đời nhiều năm, Thái gia lại suy vi đã lâu, bọn hạ nhân nơi thế gia này vốn tin tức linh thông, e rằng căn bản chẳng đem danh phận ấy đặt vào mắt.
Không ngờ nàng còn chưa kịp nghĩ xong, gã sai vặt chưa kịp lên tiếng, trên lầu đã truyền xuống một giọng nói, trầm ổn, rõ ràng là thanh âm của một nam tử trưởng thành.
“Nguyên Câu, đi gọi Xuân Hạnh tới, bên ngoài tiết xuân còn lạnh, mời Thái tiểu thư vào trong nói chuyện đi.”
Tiểu Ngọc nghe mà đầy đầu mờ mịt, nhưng thấy tiểu thư nhà mình dường như không mấy kinh ngạc, lại thật sự theo gã sai vặt bước vào. Chẳng bao lâu sau, gã sai vặt dẫn tới mấy nha hoàn, người đi đầu chắc hẳn là đại nha hoàn Xuân Hạnh, dáng vẻ đoan trang, lời lẽ khéo léo. Nàng tiến lên tiếp đón Thái Họa ngồi xuống, dâng trà, rồi nhẹ giọng hỏi: “Tiểu thư có cần gương lược chỉnh sửa dung nhan chăng?” Rồi quay sang phân phó: “Tiểu Vân, mau mang nước đến, hầu hạ tiểu thư rửa mặt.”
Triệu phu nhân xưa nay thế lực lợi hại nên không tránh khỏi có phần kiêu ngạo, mấy năm nay Tiểu Ngọc theo hầu Thái Họa nơi kinh thành, đối với Triệu gia không ít lần chịu cảnh lạnh nhạt, nay thấy Xuân Hạnh cử chỉ ôn nhã, lời nói lễ độ đến vậy, nàng không khỏi kinh ngạc, thầm đoán chủ nhân của vị đại nha hoàn này rốt cuộc là ai, mà phong thái lại tao nhã, chu toàn đến thế.
Thái Họa lại không chút câu nệ, thu lại lệ nơi khoé mắt, theo Tiểu Vân lên trước dùng nước rửa mặt, nàng cũng không điểm lại trang dung, chỉ để nguyên gương mặt vừa khóc, đôi mắt ửng hồng, chóp mũi cũng thoáng đỏ, càng làm nổi bật vẻ kiều nhuyễn đáng yêu. Xuân Hạnh thấy vậy, nhịn không được khẽ cười mà khen: “Tiểu thư có làn da thật đẹp, tựa như tạc từ ngọc ra vậy.”
“Tỷ tỷ chớ trêu ta.” Thái Họa giọng vẫn còn vương chút nghẹn ngào, đưa tay nâng chén trà, khẽ uống một ngụm cho dịu cổ. Tiểu Ngọc trong lòng hiếu kỳ, ở bên cạnh lặng lẽ ghé sang hỏi Xuân Hạnh: “Xuân Hạnh tỷ tỷ, chủ nhân nhà ngươi… có phải là Triệu phu nhân không?”
Xuân Hạnh chỉ mỉm cười, khẽ lắc đầu, nàng vừa định đáp, chợt nghe trên lầu vang lên tiếng bước chân, liền nói: “Gia xuống rồi, ngươi nhìn thấy liền sẽ biết.”
Tiểu Ngọc lặng lẽ ngẩng đầu cẩn thận quan sát, chỉ thấy người bước xuống là một nam tử trung niên, hai bên mai tóc đã điểm bạc, nhưng vẫn còn thấy được phong thái anh tuấn thuở trẻ. Triệu gia đang mở yến đãi khách, hắn lại mặc thường phục, song nhìn chu bào và quan mang trên người, địa vị lại cao hơn cả Triệu hầu gia mấy bậc, cử chỉ ung dung, quý khí tự nhiên, trong tay còn đang cầm một quyển sách.
Khó trách hắn lại giữ lễ đến vậy, lại còn có thể đường hoàng gặp mặt nữ tử chưa xuất giá, hóa ra là bậc trưởng bối, Tiểu Ngọc lúc này mới yên lòng. Nàng vốn lanh lợi, trong lòng đã đoán ra người kia là ai.
Ngoài Triệu Kình, Triệu đại nhân của Thính Tuyên ty, còn ai có được phong thái như vậy?
Thái Họa đứng dậy, cúi người hành lễ, nhẹ giọng nói: “Thỉnh an Triệu đại nhân.”
Theo lẽ thường, đáng ra nên gọi một tiếng ‘bá phụ’, hoặc chí ít cũng là ‘thúc phụ’, nhưng gọi một tiếng ‘Triệu đại nhân’ cũng không sai, dẫu sao ông cũng là quyền thần trong triều. Tiểu Ngọc thấy vậy, cũng vội vàng theo lễ mà bái, trong lòng lại càng thêm phần cảm kích Triệu đại nhân.
“Ta ở trên lầu đọc sách,” Triệu Kình khẽ cười nói, “có chuyện gì vậy, sao lại khóc đến tận dưới lầu của ta thế này?”
Thái Họa mặt hơi ửng hồng, lại không trả lời, ánh mắt khẽ lướt qua quyển sách trong tay hắn, hỏi ngược lại: “Triệu đại nhân đang đọc《Công Dương》sao?”
Triệu Kình không khỏi có chút kinh ngạc, mỉm cười nói: “Mắt nhìn thật tốt, làm sao nhìn ra được?”
Quyển sách chỉ mở hé, lại cuộn lại cầm trong tay, người ngoài chỉ thấy được vài hàng chữ hẹp hẹp, vậy mà Thái Họa chỉ liếc mắt đã nhận ra, đủ thấy học vấn thâm hậu, hẳn là đã đọc đến mức thuộc lòng.
“《Công Dương》 chú giải 《Xuân Thu》, Đổng Trọng Thư lại chú 《Công Dương》, đem 《Công Dương truyện》 phân thành ‘truyền văn thế’, ‘chứng kiến thế’, ‘sở văn thế’. Người đời sau khó hiểu, lại diễn giải thành ‘suy loạn thế’, ‘thái bình thế’, ‘thái bình thế’, rồi dùng cách ấy mà suy diễn lịch sử 《Xuân Thu》. Nào ngờ càng về sau càng rối, không sao thông được, nên học phái Công Dương cũng vì thế mà suy vi.” Thái Họa khẽ cười, nói tiếp: “Chẳng lẽ Triệu đại nhân muốn tái chú《Công Dương truyện》hay sao?”
Triệu Kình nghe vậy liền bật cười.
“Bất quá là lúc nhàn rỗi tùy tiện xem qua mà thôi.” Hắn trái lại cũng trêu Thái Họa: “Thái học sĩ đọc thông《Công Dương》, trị đại quốc như nấu cá nhỏ, đến cả《Xuân Thu》 còn có thể giải, cớ sao lại không giải nổi một chuyện nhỏ như Liễu Hoa yến?”
Hắn thực ra là đang hỏi Thái Họa, rốt cuộc vì chuyện gì mà khóc đến như vậy.
Tiểu Ngọc đứng bên cạnh nhìn, nghe giọng điệu của Triệu Kình đại nhân, lại tựa như đã quen biết tiểu thư nhà mình từ lâu, trong lòng không khỏi nảy ra một ý niệm lớn mật.
Nếu như người bị truy bắt bên ngoài thật sự là Lăng Sương và Như Ý, vậy tiểu thư hoàn toàn có thể cầu Triệu Kình đại nhân ra tay tương trợ. Dẫu Triệu gia là hầu phủ, nhưng người nắm thực quyền hiện giờ lại chính là Triệu Kình, chỉ cần hắn chịu ra mặt, dẫu là tai họa lớn đến đâu cũng có thể hóa giải. Chỉ có một điều khó nhất, vẫn là làm sao khiến hắn chịu ra tay giúp đỡ.
Nghĩ đến đây, Tiểu Ngọc chỉ thấy trong lòng càng thêm tuyệt vọng. Quyền thế như Triệu Kình đại nhân, trước mặt hắn, rốt cuộc còn có điều gì có thể khiến hắn động tâm đây? Nếu Lăng Sương tiểu thư thật sự xảy ra chuyện, mà tiểu thư nhà mình lại không thể thuyết phục Triệu đại nhân ra tay bảo hộ, vậy trong lòng tiểu thư sẽ phải day dứt đến nhường nào.
Tiểu Ngọc đứng một bên, lòng nóng như lửa đốt, muốn lên tiếng nhắc nhở tiểu thư, lại không dám. Lại thấy Thái Họa chỉ lặng im, không trả lời câu hỏi của Triệu Kình, tựa như… còn chưa hề nghĩ đến việc có thể cầu hắn ra tay giúp đỡ.
Thái Họa cũng là người dung mạo tinh xảo phi thường, thoạt nhìn không đến mức kinh diễm, chỉ thấy thanh nhã dễ chịu, nhưng càng nhìn kỹ, lại thấy chỗ nào cũng đẹp. Nhàn Nguyệt từng nói nàng giống một nhành linh lan, quả thực không sai chút nào. Đặc biệt là khi nàng khẽ mím môi, đường cong môi trên hơi cong lên, mang theo vài phần quật cường, tựa như trong lòng chứa đầy tâm sự, vẻ mặt khó xử như vậy khiến người khác nhìn vào cũng không khỏi sinh lòng thương tiếc, chỉ muốn thay nàng gỡ rối giải ưu.
Triệu Kình khẽ cười, lại thở dài một tiếng.
“Các ngươi… lui xuống cả đi.”
Hắn vừa mở miệng, Xuân Hạnh cùng đám nha hoàn lập tức lui xuống, Tiểu Ngọc tuy có lòng muốn ở lại, cũng không dám trái ý, đành theo mọi người rời đi. Đợi trong phòng chỉ còn lại hai người, Thái Họa mới khẽ hỏi: “Triệu đại nhân… ngài từng có một người bằng hữu rất thân chăng?”
“Từng có một người,” Triệu Kình đáp, giọng bình thản, “chỉ là nay đã không còn nữa.”
Thái Họa ngẩng đầu nhìn hắn một cái, lại hỏi:
“Ngài… đã từng cãi nhau với người ấy chưa?”
“Đương nhiên có, dẫu là bằng hữu thân thiết đến đâu, cũng khó tránh khỏi có lúc bất đồng. Quân tử hòa mà không đồng, bằng hữu chân chính, dù có tranh cãi, cũng không vì thế mà tan.” Hắn nhìn nàng, hỏi lại: “Thế nào, tiểu cô nương cùng bằng hữu… đã cãi nhau sao?”
“Phải…Tiểu nữ nhất thời tức giận, nói ra những lời quá đáng, e rằng… đã gây nên hậu quả không thể vãn hồi.” Đôi mắt nàng lập tức đỏ lên: “Tiểu nữ thực sự hối hận… nên mới khóc.”
Triệu Kình nghe vậy, lại bật cười nhẹ.
“Giữa bằng hữu với nhau, có gì mà gọi là không thể vãn hồi? Có khúc mắc thì nói ra, làm sai thì nhận lỗi, chỉ cần hai bên còn ở trên đời này, thì có gì là không thể hóa giải đâu?”
“Tiểu nữ sợ nàng nhất thời xúc động mà gây ra đại họa… đều là vì những lời tiểu nữ nói khi nãy, nàng mới như vậy……” Thái Họa nghẹn ngào, giọng dần vỡ ra.
Triệu Kình nghe xong, lại bật cười sang sảng.
Trên người hắn toát ra một loại khí độ trầm ổn, thành thục, thứ chỉ những kẻ nắm giữ quyền thế và tài nguyên trong tay mới có. Dường như mọi sự đến trước mặt hắn, đều chẳng đáng bận lòng. Quan gia coi trọng hắn, e cũng chính bởi phần an tâm ấy.
Hắn cười nói: “Ta còn tưởng là chuyện gì lớn, hóa ra chỉ là việc này, cô nương cứ yên tâm, đây là phủ của ta, không có chuyện gì là không thu xếp được. Đừng khóc nữa. Bằng hữu của cô nương hiện giờ đang ở đâu? Ta dẫn cô nương đi tìm nàng, có chuyện gì thì nói rõ với nhau là được.”
Chỉ cần có những lời ấy, đã là đủ, tuy chưa đến mức ‘quân vô hí ngôn’, nhưng cũng không khác là bao. Thái Họa vội vàng lau nước mắt, đáp: “Tiểu nữ cũng đang tìm nàng, Triệu đại nhân, không biết trong hậu viện quý phủ… có nơi nào có thể thông thẳng ra tiền viện, nhất là gần đó lại có một căn phòng nhỏ có thể để người tạm lưu lại không?”
Triệu Kình suy nghĩ chốc lát, rồi khẽ cười.
“Quả thực có một nơi như vậy, khi ta còn nhỏ, cũng thường từ đó lẻn ra ngoài.” Nói đến đây, hắn hơi nhướng mày, có chút kinh ngạc: “Bằng hữu của cô nương… trong lúc nóng giận mà chạy thẳng ra tiền viện sao? Gan thật không nhỏ.”
Bằng hữu của Thái Họa, tự nhiên cũng là thế gia tiểu thư dự Liễu Hoa yến, tiền viện lại đang mở tiệc, toàn là nam khách, một tiểu thư khuê các chạy thẳng tới đó, quả thực là chuyện kinh thế hãi tục.
Thái Họa nghe vậy, khẽ mím môi, tựa như có điều khó nói, Triệu Kình hiểu nàng tâm tư kín đáo, hẳn là đang thay bằng hữu che giấu, nên cũng không truy hỏi thêm. Hắn hành sự xưa nay vốn khoáng đạt, bèn nói: “Vậy ta cùng cô nương qua đó xem thử, nếu bằng hữu của cô nương không ở nơi ấy, muốn ra tiền viện tìm người, cứ để Nguyên Câu đi một chuyến là được.”
“Đa tạ Triệu đại nhân.” Thái Họa nhẹ nhàng thi lễ, sau khi đứng dậy, lại thấy cảnh tượng này dường như đã từng gặp qua, không khỏi khẽ mỉm cười.
Có được lời hứa của Triệu Kình, quả thực không còn chuyện gì là không thể vãn hồi, lòng nàng lúc này mới dần nhẹ nhõm. Bước ra ngoài, nhìn mặt hồ lấp lánh ánh nước, cũng thấy cảnh sắc có thêm vài phần tươi sáng, liễu ven hồ buông rủ như tơ, tâm tình theo đó mà dần dịu lại.
Triệu Kình thấy thần sắc nàng đã giãn ra, một mặt dẫn nàng đi về phía nơi ấy, một mặt cười nói: “Thái học sĩ bây giờ trong lòng… e rằng đã bắt đầu nghĩ sẵn lời xin lỗi rồi chăng?”
Hắn trêu Thái Họa, ý vị như bậc trưởng bối dỗ dành tiểu bối, khẽ cười nói nàng thư hương khí nặng, thuận miệng đặt cho nàng một ngoại hiệu — Thái học sĩ. Thái Họa vừa nghe đến đây, lập tức ngẩng mắt lên, liếc hắn một cái.
“Nếu nàng không có việc gì, tiểu nữ sẽ không xin lỗi.” Nàng đứng trước mặt Triệu Kình, quả thực lộ ra vài phần tính khí tiểu hài tử: “lại đâu phải mình tiểu nữ sai, dựa vào cái gì bắt tiểu nữ phải xin lỗi.”
Triệu Kình lại bật cười.
“Lời nói thì là vậy, nhưng giữa bằng hữu, vẫn nên giữ hòa khí thì hơn, các ngươi vì sao lại cãi nhau? Chẳng lẽ Liễu Hoa yến không thú vị hay sao?”
Cũng không phải vậy.” Thái Họa nghiêm túc đáp: “Chỉ là… có chút khác biệt về quan niệm mà thôi.”
Hai người cộng lại e còn chưa bằng tuổi hắn, vậy mà đã nói đến chuyện ‘quan niệm bất đồng’. Triệu Kình nghe mà buồn cười, nhưng thấy Thái Họa vẻ mặt nghiêm túc, lại sợ nàng thẹn thùng, liền cố nén ý cười, ôn giọng hỏi: “Là quan niệm gì bất đồng vậy?”
Thái Họa khẽ mím môi. Kỳ thực, nếu chỉ muốn nhờ Triệu Kình tương trợ, lời nói đến đây đã đủ, đâu cần phải đem tường tận việc mình cùng Lăng Sương tranh cãi mà kể ra. Chỉ là, trong suốt cuộc đời nàng, quả thật chưa từng gặp được một vị trưởng bối khiến nàng tâm phục khẩu phục, người bình thường, dẫu như Bảng Nhãn lang Trương Kính Trình, nàng từng xem qua văn chương của hắn ở chỗ Lăng Sương, cũng chỉ thấy mạch văn trôi chảy mà thôi, nếu thực sự bắt tay vào việc, e rằng năng lực cũng chỉ thường thường.
Nhưng ở trên người Triệu Kình, cái khí độ ‘mọi sự đến đây đều chẳng đáng kể’ ấy lại khiến Thái Họa tâm phục. Người từng thực sự trải việc đều hiểu, chốn quan trường muốn làm nên chút công danh đã là khó, mà giữ được lại càng khó hơn. Triệu Kình hẳn đã kinh qua vô số đại sự kinh tâm động phách, bao phen lực vãn cuồng lan, mới có thể dưỡng thành phong thái khí định thần nhàn như ngày hôm nay.
Cho nên Thái Họa hiếm khi chủ động mở lời với người khác. Ngay cả khi kết giao với Lăng Sương lúc trước, cũng phải qua một phen dây dưa, mới có thể trở thành bằng hữu thân thiết như hôm nay.
“Triệu đại nhân, tiểu nữ mạo muội thỉnh giáo ngài một câu, nếu khi chính ngài lâm vào cảnh sa sút, có bằng hữu muốn tương trợ, song cách thức nàng giúp ngài, trong lòng ngài lại khó lòng tán đồng. Dẫu biết nàng xuất phát từ thiện ý, lại cũng rõ nếu thành sự, ắt có thể cải biến đáng kể cảnh ngộ hiện tại, nhưng trong lòng vẫn cứ thấy vướng víu, khó mà thuận theo…Ấy là vì cớ gì?”
Kỳ thực trong lòng nàng cũng tự có phần xét lại, một phen tranh cãi với Lăng Sương, rốt cuộc không phải chỉ riêng một phía sai mà nàng cũng có điểm sai. Đến cuối cùng, Lăng Sương đã nói trắng ra: Thái Họa sớm muộn cũng phải gả, mà Hoa Tín yến lại sắp tàn, nếu không sớm liệu tính, e rằng chỉ đành gả cho người điều kiện còn kém xa nàng. Thái Họa nói thuận theo tự nhiên, nhưng then chốt ở chỗ tài hoa cùng tâm tính của nàng, vốn chưa từng có cơ hội bộc lộ, người thuận theo tự nhiên mà đến, tất nhiên cũng khó xứng với nàng, người có tài mà chẳng được trọng dụng, há chẳng đáng tiếc lắm sao? Lăng Sương, bất quá cũng chỉ là vì điều ấy mà mà sốt ruột thay cho nàng.
Người thích thêu thùa may vá đều hiểu, lụa là càng quý, càng phải giữ gìn kín đáo, không thể để dãi gió dầm mưa, nếu không rất dễ mất đi màu sắc tươi sáng vốn có. Thái Họa đôi khi cùng Nhàn Nguyệt có thể không hẹn mà hợp, cũng chính vì lẽ đó, hai người đều là kiểu tính tình không chịu nổi sự mài mòn. Một người ở thân thể, một người ở tâm tính, đều phải gặp được người thích hợp, mới có thể an ổn mà sống.
Nhưng trong lòng nàng, rốt cuộc vẫn có một cỗ khí cốt khó mà san bằng, khiến nàng cùng Lăng Sương cãi vã đến mức gần như không thể vãn hồi.
Cũng khó trách nàng lại nguyện ý đem những chuyện ấy nói cùng Triệu Kình, rõ ràng là vị Triệu đại nhân quyền cao chức trọng, vậy mà khi nghe nàng nói, lại khẽ nghiêng đầu, chăm chú lắng nghe, không hề xem đó chỉ là chuyện vặt vãnh giữa hai nữ tử, thậm chí, hắn còn trầm ngâm suy xét một hồi, rồi mới từ tốn đáp lời nàng.
“Ta nghĩ,” Triệu Kình chậm rãi nói: “Phàm là con người khi rơi vào cảnh sa sút, lòng tự trọng lại càng thêm mạnh mẽ. Dẫu biết đối phương là hảo ý, vẫn khó tránh khỏi cảm thấy nàng tự ý quyết định thay mình, vô hình trung làm tổn thương tôn nghiêm, đó là một lẽ. Còn một lẽ nữa, nghe lời cô nương nói, việc nàng muốn làm dường như vẫn chưa thành, có phải vì còn nhiều khúc chiết, nên trong lòng cô nương theo bản năng tự bảo vệ mình, không dám đặt hy vọng vào đó? Sợ rằng một khi hy vọng tan vỡ, lại phải ngã trở về đáy vực ban đầu?”
Thái Họa nghe xong, nhất thời như bị sét đánh ngang tai.
Lẽ thứ nhất, nàng mơ hồ cũng đã nhận ra. Nhưng lẽ thứ hai… nếu không nhờ Triệu Kình điểm tỉnh, e rằng dù suy nghĩ thêm mấy tháng, nàng cũng chưa chắc đã nghĩ tới.
Đúng rồi.
Nàng sở dĩ mâu thuẫn đến vậy, không muốn để Lăng Sương đi cầu Lâu lão thái quân, căn cốt vẫn là bởi việc này chẳng khác nào đem vận mệnh của mình phó thác vào tay người khác. Lỡ như lão thái quân cự tuyệt thì sao? Trong mắt Thái Họa, việc lão thái quân nói sẽ đi gặp cô mẫu nàng, vốn đã là một lời thoái thác, thế mà Lăng Sương vẫn một mực sốt sắng, dốc lòng thúc đẩy, khiến cho tôn nghiêm của nàng tựa như bị đặt trên lửa mà nung, đến nỗi nàng mới buột miệng nói ra hai chữ ‘thuận theo tự nhiên’, như một cách buông xuôi. Lăng Sương cũng vì thế mà tức giận, bởi trong lòng cả hai đều hiểu rõ, vốn không hề có con đường gọi là ‘thuận theo tự nhiên’. Một khi buông xuôi, chỉ e người tài bị mai một, đành chìm lấp trong bùn đất. Cùng lắm, cũng chỉ gả cho một kẻ thư sinh nghèo hèn, tài học còn chẳng bằng nàng, rồi theo hắn mà lo toan con cái, chịu cảnh túng quẫn, lận đận qua ngày.
Triệu Kình thấy nàng như đã có điểm thông suốt, cũng không vội lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn nàng, trong mắt mang theo ý cười, hiển nhiên là tin vào sự lĩnh ngộ của nàng.
“Tiểu nữ hiểu rồi.” Thái Họa rất nhanh đã tự mình nghĩ thông, chậm rãi nói: “Kỳ thực giữa chúng ta vốn không có ác ý, chỉ là… mỗi người đều cảm thấy đối phương không chịu nghe mình nói mà thôi. Tiểu nữ cho rằng nàng nên hiểu tâm tình của tiểu nữ, tiểu nữ không muốn thừa nhận lòng tự trọng của mình bị tổn thương, cũng không muốn nói ra, nhưng trong lòng lại mong nàng có thể tự cảm nhận được, biết tiểu nữ bị tổn thương đến mức nào, hy vọng nàng có thể giữ gìn sự tôn nghiêm của tiểu nữ. Mà nàng… lại cho rằng tiểu nữ cố tình tranh cãi, không chịu bàn đến chuyện chính, nên mới nóng lòng bác bỏ lời nói của tiểu nữ. Thế nên lời nói chồng chất lời nói, càng lúc càng sắc bén… đến cuối cùng, lại vô tình làm tổn thương lẫn nhau.”
Triệu Kình lúc này mới mỉm cười.
“Người trẻ tuổi chưa biết chừng mực, vốn cũng là lẽ thường, năm xưa ta cùng Minh Húc từng bất hòa, còn nghiêm trọng hơn thế này, có khi mấy năm liền chẳng nói với nhau một lời. Nay nhớ lại, thật là đáng tiếc.” Hắn tuy mang theo ý cười, nhưng nơi đáy mắt lại phảng phất ẩn chứa vài phần tiếc nuối: “Vậy nên các ngươi càng phải trân quý quãng thời gian ở bên bằng hữu, chớ để đến ngày sau, mới hối hận không kịp.”
Thái Họa vừa nghe đến cái tên Minh Húc, trong lòng liền hiểu bằng hữu mà hắn đang nhắc đến ai. Chính là vị cố An Viễn hầu gia Hạ Minh Húc, nếu không phải nhờ mối quan hệ của Nhàn Nguyệt, nàng e rằng cũng chẳng biết đến tên húy của phụ thân Hạ Nam Trinh.
Khó trách hắn lại có thể nhìn thấu cảnh ngộ của nàng đến vậy. So với thân phận của An Viễn hầu, xuất thân thứ tử con vợ lẽ nơi hầu phủ tầm thường, ắt hẳn khi xưa cũng giống nàng và Lăng Sương, giữa mối quan hệ bằng hữu khó tránh khỏi có nhiều chênh lệch. Còn mấy năm không qua lại ấy là vì cớ gì? Nghĩ đến phần nhiều cũng bởi chính kiến bất đồng. Nhìn vào quan hệ hiện tại giữa Triệu gia và Hạ gia, sớm đã mỗi người một ngả, thậm chí Hạ Nam Trinh cũng không còn qua lại với Triệu Kình, thế nhưng hắn vẫn gọi Hạ Minh Húc là bằng hữu duy nhất. Người đời đều nói hắn quyền cao chức trọng, nhưng đứng ở chốn cao, lại khó tránh khỏi cảnh cô độc, e rằng đến nay, bên cạnh hắn, cũng chẳng còn mấy người có thể gọi là tri kỷ chân chính.
Thái Họa nhìn hắn, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần thương cảm.
Càng là kẻ cường đại, lại càng chẳng e ngại phơi bày nhược điểm của mình, giống như Triệu Kình lúc này, khóe môi mang theo ý cười nhàn nhạt, ánh mắt nhìn nàng không hề che giấu điều gì. Cảm giác ấy, tựa như một con mãnh thú nơi sơn lâm, như hổ vương trầm tĩnh, ung dung phô bày những vết thương cũ đã hóa sẹo, mà vẫn giữ trọn khí độ uy nghiêm của bậc vương giả.
“Tiểu nữ đã hiểu.” Thái Họa khẽ nói, nàng muốn an ủi hắn đôi câu, nhưng lời đến bên môi lại chẳng biết mở đầu từ đâu, cuối cùng chỉ có thể nhẹ giọng: “Đa tạ Triệu đại nhân.”
“Thái học sĩ khách khí rồi.”
Triệu Kình một câu liền khiến nàng bật cười, Thái Họa chỉ đành bất đắc dĩ nhìn hắn.
“Được rồi, tiễn quân ngàn dặm, rốt cuộc cũng có lúc phải từ biệt.” Hắn cười trêu nàng, rồi chỉ về phía trước: “Đi thêm một đoạn nữa là tới, sau rừng trúc có một gian thạch ốc nhỏ, liền sát tường viện, trước kia có một lão nhân coi sóc, nay đã bỏ không. Từ cửa sổ thạch ốc leo ra ngoài, vừa vặn là rừng trúc ngoại viện, rễ trúc đã đội cao chân tường, đến mức chẳng cần trèo cũng có thể vượt qua, bằng hữu của cô nương nếu muốn ra tiền viện, hơn phân nửa là đi qua lối ấy.”
Thái Họa hiểu hắn cố ý dừng lại là để tránh quấy nhiễu nàng cùng Lăng Sương, muốn mở lời cảm tạ, lại sợ hắn trêu mình là Thái học sĩ, đành chỉ cúi người hành lễ. Triệu Kình lại cười: “Quả nhiên là người đọc 《Công Dương truyện》, đến cả lễ nghi cũng mang phong vị cổ. Mau đi đi, trong rừng trúc nhiều cọc, cẩn thận kẻo dẫm phải. Nếu có chuyện gì, cứ đến Đạm Thủy các tìm ta.”
“Tiểu nữ đã biết.” Thái Họa khẽ đáp.
Thái Họa lo lắng cho Lăng Sương, liền vội vàng bước nhanh vào trong, quả nhiên chưa đi được mấy bước đã thấy một gian thạch ốc hiện ra trước mắt. Nàng đang định tiến lại gần, bỗng thấy hai bóng người từ rừng trúc đi ra, không phải Ngọc Châu, Bích Châu tỷ muội thì còn ai.
Trong lòng nàng thầm chấn động, thấy hai người kia thần sắc vội vã, không rõ đã phát hiện ra điều gì hay chưa, đành vội né sang một bên, đợi họ đi khuất, nàng mới kéo Tiểu Ngọc nhanh chóng tiến tới thạch ốc. May thay, cửa thạch ốc dường như đã bị chốt từ bên trong, Thái Họa ghé mắt nhìn qua khe cửa, quả nhiên thấy bên trong có một khối đá chèn lên then cửa, mà phía sau… chính là Lăng Sương cùng Như Ý.
Nàng bất động thanh sắc, cùng Tiểu Ngọc đứng ngoài cửa lặng lẽ chờ, chốc lát sau, tiếng ồn ào từ tiền viện dần dần lắng xuống, dường như việc truy bắt cũng đã chấm dứt. Một lát nữa, bên trong vang lên tiếng mở cửa sổ.
“Tiểu thư, mệt chết nô tỳ rồi… lần sau chúng ta đừng làm chuyện như vậy nữa…” Giọng Như Ý truyền ra, hai người bên trong vội vã thay xong y phục, Lăng Sương đem bộ nam trang gấp gọn, giấu vào trong váy, chuẩn bị mang ra ngoài. Nàng vừa đưa tay mở cửa, vừa vặn chạm mặt ngay với Thái Họa, hai người chợt sững lại, nhất thời đều có chút lúng túng.
“Ngươi đứng đây làm gì?” Lăng Sương vẫn chưa nguôi giận, lời nói lạnh nhạt: “Thái tiểu thư còn không tránh xa một chút, kẻo mùi tiền trên người ta làm ô uế ngươi.”
Thái Họa bất đắc dĩ nhìn nàng, nghĩ đến việc nàng chạy thẳng ra ngoại viện, rõ ràng là thực sự tức giận, chỉ đành hạ mình nhận lỗi: “Ta đến để xin lỗi ngươi, là ta nói sai, nhưng nguyên nhân vì sao chúng ta cãi nhau… ta đã nghĩ thông rồi. Ngươi hãy nghe ta nói rõ.”
Nàng cho hai tiểu nha hoàn lui ra, rồi đem những lời mình cùng Triệu Kình bàn luận, tỉ mỉ kể lại cho Lăng Sương. Lăng Sương ban đầu vẫn lạnh mặt, nhưng nghe dần, sắc mặt cũng dịu xuống, khẽ nói: “Không ngờ Triệu Kình cũng có vài phần bản lĩnh, phân tích quả thật rất đúng chỗ.”
“Người ta là đại nhân ở Thính Tuyên ty, đến cả ý chỉ của quan gia còn thấu hiểu, huống hồ là chuyện của ngươi với ta.” Thái Họa nói.
“Hừ, Thính Tuyên ty thì có gì ghê gớm, lại còn tỏ ra thần khí như thế. Ngươi chẳng phải cũng nhìn qua sách của hắn sao? Cái gì Đạm Thủy các văn tập, cũng chỉ đến thế mà thôi.” Lăng Sương cũng chẳng rõ đang giận ai, chỉ rầm rì một hồi, rồi lại tự mình dịu xuống, nàng thở ra một hơi, giọng điệu đã rộng lượng hơn đôi phần: “Kỳ thực chuyện này, vẫn là ta sai. Ta không nên khi chưa nắm chắc đã đi tìm lão thái quân, lại còn xem nhẹ tâm tình của ngươi. Việc này liên quan đến tiền đồ của ngươi, lại bị nắm trong tay người khác, còn để đại bá mẫu biết được, cũng khó trách ngươi nổi giận.” Nàng dừng một chút, rồi nói tiếp: “Lần sau chúng ta vẫn nên nghĩ cho chu toàn, tìm một kế vẹn toàn, sao cho tiền đồ của ngươi được sắp đặt ổn thỏa. Bằng không Hoa Tín yến cũng chẳng còn bao lâu, mà đám vương tôn trong kinh này, quả thực đều là hạng mắt mù, không biết tìm bậc ẩn sĩ chân chính nơi sơn dã, ngày ngày chỉ lo tranh kỳ đấu diễm, chẳng có lấy một người ra hồn.”
Thái Họa nghe nàng mắng người, không khỏi bật cười.
“Đúng rồi, ngươi chạy ra ngoại viện làm gì, sao lại gây ra động tĩnh lớn đến vậy? Ta lo muốn chết.”
“Ôi, đừng nhắc nữa,” Lăng Sương xua tay, giọng đầy bực dọc: “Ta đem Từ Hanh đánh một trận. Vốn dĩ chẳng có chuyện gì lớn, ai ngờ lại bị người ta bắt gặp, mấy chục tên sai vặt liền đuổi theo ta chạy, may mà gặp được Tần Dực, cũng chẳng rõ hắn vì sao đến Triệu gia dự yến, Triệu hầu gia lại coi hắn như bảo bối, an trí trong một gian các riêng, chẳng ai dám tùy tiện vào lục soát. Ta trốn vào đó, mới thoát được.” Nàng khẽ hừ một tiếng, lại nói: “Nghĩ lại thì người này cũng không tệ, đã giúp ta hai lần. Chỉ là trong lòng ta còn nghẹn một cục tức, hắn lại đứng đó nói ta, ta tiện thể mắng luôn hắn một trận. Thấy hắn bị mắng đến ngây người, cũng chẳng biết đáp lại thế nào, liền xoay người trở về luôn.”
“A?” Thái Họa kinh hãi. Trong mắt nàng, việc bị gia đinh đuổi chạy còn chưa đáng sợ bằng chuyện mắng Tần Dực, dẫu sao đó cũng là Tần Dực: “Ngươi… mắng hắn làm gì?”
“Ai bảo hắn nói ta trước.” Lăng Sương đáp, lý lẽ đương nhiên: “Ta nhìn hắn vốn không vừa mắt từ lâu rồi, hắn với Hạ Nam Trinh, hai người đó, rõ ràng mệnh tốt đến thế, muốn gì có nấy, mà ngày ngày cứ bày ra cái mặt như người chết, như thể sống chẳng có gì đáng lưu luyến. Bọn họ nếu đã thấy những ngày tháng hiện tại khó chịu đến vậy, sao không thử đầu thai làm nữ nhân đi?” Nàng nói một tràng, rồi lại xua tay: “Thôi, lười nhắc đến hắn. Ta đói chết rồi. Các ngươi ăn chưa? Nếu chưa, chi bằng về nhà ăn đi, bụng ta sôi lên rồi đây.”
Thái Họa không còn cách nào, đành theo nàng lên xe ngựa trở về phủ. Trên xe, Lăng Sương đem chuyện hôm nay mình đánh Từ Hanh thế nào, kể lại tỉ mỉ cho Thái Họa. Nghe đến đoạn gay cấn, Thái Họa lúc thì bật cười, lúc lại khẽ thở dài, đến khi nghe nàng “biện luận” với Tần Dực, kỳ thực nói cho đúng, là nàng một mình mắng người ta, thì càng không nhịn được mà cười lớn.
“Những lời ngươi nói khi đó, thật sự cũng có chút ý vị Đạo gia, tùy tâm sở dục, không bị khuôn phép ràng buộc.”
“Không khuôn phép gì chứ, ta sớm đã phá hỏng bao nhiêu quy củ rồi.” Lăng Sương vừa nói, vừa tiện tay bốc điểm tâm trên xe ngựa, từng miếng lớn nhét vào miệng: “Ta đây gọi là ‘ăn no rồi thì ngao du, phiêu nhiên như chiếc thuyền không buộc dây’.”
***
Chuyện Từ Hanh bị đánh, rất nhanh đã lan truyền khắp kinh thành, người thì nói hắn là bị trả thù, kẻ lại đồn là do bắt cóc tống tiền thất bại. Nhưng chính Từ Hanh cũng không hiểu rõ nguyên do, tự nhiên cũng không ai liên hệ đến chuyện hắn đánh thê tử. Chỉ khổ cho Mai Uyển Cầm và Diêu phu nhân, cả kinh thành đều bị họ lật tung để tìm thuốc trị thương cho hắn. Mà Mai Uyển Cầm cũng thật kỳ lạ, Lăng Sương đã vặn gãy cả hai tay của Từ Hanh, ai cũng nói e rằng sẽ để lại di chứng, vậy mà nàng lại như sợ hắn sau này đánh người không đủ sức, tận tâm tận lực hầu hạ, nào là thỉnh đại phu, tìm phương thuốc, cầu dược khắp nơi, đến cả Lâu nhị nãi nãi cũng bị nàng tìm đến. Lâu nhị nãi nãi lúc đóng cửa trong nhà còn nói: “Uyển Cầm đến hỏi ta xin thuốc để trị thương cho Từ Hanh đấy…”
“Muốn thuốc gì? Độc dược à?” Lăng Sương buông lời không chút khách khí.
“Haizzz!” Lâu nhị nãi nãi trừng nàng một cái, giọng mang theo ý cảnh cáo: “Đã bảo ngươi đừng nhúng tay vào việc này, sau này, trước mặt người ngoài, tuyệt đối không được nói những lời như vậy nữa. Chuyện nhà người ta, liên can gì đến ngươi?”
Dẫu Lâu nhị nãi nãi là người thông minh tuyệt đỉnh, cũng không thể ngờ rằng kẻ đánh Từ Hanh lại chính là nữ nhi bảo bối nhà mình. Chỉ có Nhàn Nguyệt nghe ra vài phần manh mối, lập tức đem Lăng Sương gọi lại tra hỏi, Lăng Sương không còn cách nào, đến đêm hai người nằm ngủ, mới ghé sát tai nàng mà nói thật. Nhàn Nguyệt nghe xong liền cười rộ lên.
“Đánh cũng đánh rất hay, nói cũng nói rất đúng, quả thật hả giận.” Nàng lại hỏi Lăng Sương: “Tần Dực nghe xong những lời của ngươi, đã nói gì?”
“Hắn còn có thể nói gì?” Lăng Sương đắc ý đáp: “Tự nhiên là không có lời nào để đáp lại, lời muội nói ra tinh diệu đến vậy, hắn còn có thể phản bác ra sao?”
“Ngươi đừng hồ đồ, Tần Dực với Hạ Nam Trinh đều là người từng vào Ngự Thư Phòng đọc sách đàng hoàng, sao có thể sợ chút học vấn mèo cào của ngươi?” Nhàn Nguyệt bỗng đổi giọng, ánh mắt thoáng mang ý trêu chọc nhìn Lăng Sương: “Ta thấy… Tần Dực đối với ngươi, dường như cũng có vài phần ý tứ.”
“Tỷ đừng nói lời xui xẻo như thế.” Lăng Sương trừng mắt cảnh cáo: “Muội không có ý ấy, hắn cũng chẳng có, muội còn nghĩ, hắn vốn dĩ không định tìm trong đám nữ tử chúng ta đâu, hơn phân nửa là chờ ban hôn mà thôi. Tỷ xem hắn ngày ngày bày bộ mặt lạnh như băng kia, e rằng căn bản chẳng hiểu thế nào là tình ái.”
“Ngươi thì biết gì chứ.” Nhàn Nguyệt không khách khí đáp lại: “Tình cảnh Tần gia, ngươi một chút cũng chưa từng nghe qua sao? Hắn lạnh nhạt như vậy, tự nhiên có nguyên do của hắn.”
“Nguyên do gì?” Lăng Sương lập tức nổi hứng hỏi.
“Ngươi có biết mẫu thân của Tần Dực là ai không?” Nhàn Nguyệt chậm rãi nói: “Chính là Thanh Hà quận chúa, thân phận còn cao hơn cả Văn quận chúa, lại mang theo đất phong làm của hồi môn. Khi ấy cũng là thánh chỉ tứ hôn, người người đều nói là một cặp xứng đôi hiếm có, tướng mạo, tài học, thân phận, đều là thiên định. Thế nhưng… lại thành một đôi oán lữ. Có người nói Thanh Hà quận chúa tính tình quá cứng rắn, cũng có người nói phụ thân Tần Dực quá đa tình. Tóm lại, trước khi Tần Dực sinh ra, trong phủ đã có một vị thiếp thất rất được sủng ái, nghe nói dung mạo tuyệt mỹ, cầm kỳ thư họa đều tinh thông, lại nhu thuận dịu dàng. Cụ thể thế nào thì không rõ, chỉ biết sau đó, Thanh Hà quận chúa không hiểu vì tranh sủng hay vì lo thiếp thất sinh con, đã ra tay hành hạ nàng ta một trận tàn nhẫn. Có lời đồn là giữa ngày tuyết lớn, bắt vị thiếp thất kia quỳ trên mái ngói, chịu rét đến kiệt lực… cuối cùng khi đó đã không qua khỏi. Phụ thân Tần Dực từ nơi khác vội vã trở về, mà đến mặt cũng không kịp nhìn lần cuối. Từ đó phu thê ly tâm, ông ấy không còn bước vào phòng của Thanh Hà quận chúa nữa. Lại vì chuyện này mà quá mức thương tâm, bỏ bê công sự, dần dần không còn được trọng dụng, cả đời u uất, sớm đã qua đời. Còn Thanh Hà quận chúa… thì cứ như vậy mà thủ tiết cho đến nay.”
“Kia chẳng phải quá tốt sao? Nam nhân đã chết, mình lại có địa vị, có tài sản, nhi tử cũng không kém, đáng lẽ phải sống thư thái mới phải.” Lăng Sương chen vào nói.
Nhàn Nguyệt bị nàng chọc cười.
“Ngươi bớt nói mấy lời quái gở ấy đi, chẳng trách nương vẫn hay mắng ngươi.” Nàng khẽ lắc đầu, rồi nói tiếp: “Nếu nói chuyện này, chỗ bi ai chính là ở đây, Thanh Hà quận chúa hiển nhiên là thật lòng với trượng phu. Sau khi phụ thân Tần Dực qua đời, bà liền từ bỏ hết thảy trang dung, thường ngày chỉ ở bên đèn xanh cửa Phật, gần như không còn lộ diện. Ngươi không thấy Hoa Tín yến bà cũng chẳng tham gia sao? Bằng không, trong kinh này lẽ ra phải là bà cùng dì Vân đứng đầu, nào đến lượt Triệu phu nhân phô trương như vậy.”
“Thật là nghĩ không thông, rõ ràng có thể sống tốt như vậy, sao lại tự đẩy mình vào cảnh tâm như tro tàn? Như dì Vân chẳng phải rất tốt sao, xuân hoa thu nguyệt, muốn đi đâu thì đi, sống tự do tự tại. Trách không được, muội nói Tần Dực suốt ngày mang cái mặt như người chết, hóa ra là ‘gia học thâm hậu’.” Lăng Sương vẫn lẩm bẩm.
“Ngươi đừng có ở đây mà nói năng linh tinh. Tâm tình của dì Vân, ngươi hiểu được bao nhiêu? Ngươi tưởng đời người chỉ có ăn uống chơi bời là hết sao? Trên đời này, người có tình mà không thể ở bên nhau, còn nhiều lắm…” Nhàn Nguyệt nói đến đây, giọng bỗng lạnh đi, cũng chẳng rõ đang giận điều gì, chỉ buông một câu: “Thôi, lười nói với ngươi. Ngủ đi.”
“Ngủ thì ngủ.” Lăng Sương cũng quay lưng lại, tiện tay kéo cả chăn về phía mình, bị Nhàn Nguyệt vỗ cho hai cái, nàng mới miễn cưỡng trả lại.
Kỳ thực, sau khi nghe câu chuyện của Nhàn Nguyệt, trong lòng nàng cũng thấy mình nói có phần quá lời, sớm biết vậy đã không đem Tần Dực ra mà chê bai, dẫu sao người ta cũng không tệ, lại còn giúp nàng che giấu đến hai lần. Nghĩ đến đây, nàng âm thầm tự nhủ, hôm nào đó, vẫn nên tìm cách nói với hắn một tiếng cảm tạ, coi như bù đắp đôi phần.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 75 | 2 tuần trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 3 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 4 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 5 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 5 tháng trước |