Huyết sắc giá y lay động theo gió, tà váy như ngọn lửa chạm vào trời chiều.
Nàng đứng trên thềm cao, dưới màn rèm châu đan tơ vàng buông trước trán, ánh mắt lạnh nhạt quét qua một hàng quan lại đang cúi đầu phục lệnh.
Quang ảnh giữa trời phản chiếu trong đôi con ngươi, cuối cùng bình thản dừng lại ở tả kỳ đài: nơi có một thị vệ mặc ngân giáp, ủng đen, bên hông treo miếng ngọc bội thanh ngọc chỉ thuộc về phủ Công chúa.
Đó là thống lĩnh thị vệ của nàng.
Là người… nàng từng đem cả tâm can mà thương mến.
Bên cạnh nàng, thị tỳ dâng lên ba ly thánh tửu. Nàng vẫn đứng yên, chỉ khẽ ngẩng cằm, đôi mắt kiêu ngạo khóa chặt vào bóng người bên phải. Lúc này, chẳng ai dám thúc giục Công chúa, nhưng lễ tế thiên vẫn chưa thể bắt đầu, khiến quan lại dưới đài bắt đầu xôn xao.
Tiếng ồn ào ấy rốt cuộc cũng kinh động người như khúc gỗ kia—thống lĩnh thị vệ. Hắn khẽ quay đầu, ánh mắt vô tình va phải mắt nàng. Dưới mũ phượng, nàng đẹp hơn bất kỳ nữ tử nào trên đời. Nhưng nàng là Công chúa của hắn… là người mà hắn vĩnh viễn không thể chạm đến, ngay cả nhìn nhiều một chút, cũng đã là vô lễ.
Vân Thịnh siết chặt bàn tay thành quyền. Gương mặt hắn không gợn nửa phần biểu tình, lạnh lẽo quay đi, cắt đứt ánh mắt ấy, chỉ cúi đầu nhìn khoảng đất dưới chân như thể nơi ấy mới là toàn bộ thiên địa của mình.
Rèm châu lay nhẹ, khóe môi nàng cong lên một nét cười mơ hồ—tựa đau, tựa khổ, lại như một chút bất lực buông theo số mệnh. Ống tay áo đỏ phất qua khay long văn, nàng nâng lên ly rượu thứ nhất. Đằng sau, tiếng Quốc sư vang lên dõng dạc:
“Tế thiên!”
Nàng nâng chén quá đỉnh đầu, để dòng rượu đỏ dội thẳng lên trời. Giọng nàng trầm ổn, mang theo khí khái hiếm thấy ở nữ tử:
“Cùng quốc tương mệnh.”
“Tế thổ!”
“Cùng dân tương mệnh.”
“Tế tổ!”
“Cùng gia tương mệnh.”
Nghi lễ vừa dứt, Đại Tề Vĩnh Minh Công chúa bước lên long xa, theo kiệu hoa mà gả về phương Nam Việt Quốc. Từ đây, Đại Tề Khuynh Thế Công chúa, e khó còn ngày trở lại cố quốc.
Thị tỳ định đỡ nàng lên kiệu, nhưng nàng khẽ vung tay áo, ép người lui sang một bên. Nàng chậm rãi tháo mũ phượng bằng tơ vàng, tùy tay ném xuống — rơi đúng trước mặt Vân Thịnh.
Vân Thịnh kinh hãi ngẩng đầu, chỉ thấy nàng đã từ trong người rút ra một lưỡi trâm như mảnh nguyệt —chính là lễ vật hắn tặng nàng năm nàng mười lăm tuổi cập kê, dặn nàng giữ bên mình phòng thân. Từ năm ấy đến nay, nàng luôn trân quý như bảo vật, chưa từng dùng đến. Không ngờ lần đầu tiên… lại là trong tình cảnh này.
Hắn mới thoáng đoán được nàng muốn làm điều dại dột, ruột gan như muốn nứt ra. Chưa kịp bước đến trước mặt nàng, đã thấy nàng đưa tay kéo một lọn tóc dài, dùng lưỡi trâm lạnh lẽo chém xuống.
Một đường sắc lạnh vang lên.
Lọn tóc đen như tơ rời khỏi vai, tung bay đầy trời như dải lụa đứt đoạn.
Đám quan lại thất sắc kinh hoảng, ngay cả vị hoàng đế đang an tọa xem lễ cũng phải bật dậy. Trên đài, nô bộc và thị vệ đồng loạt quỳ sụp, chỉ riêng Vân Thịnh vẫn đứng đó, như mất hồn. Ánh mắt hắn bị nàng khóa chặt, vô luận thế nào cũng trốn không thoát. Hắn nghe rõ ràng tiếng nàng – mỏng như gió thoảng, lại sắc như lưỡi đao:
Khuynh Thế xoay người, bước đi dứt khoát. Nàng đối diện hoàng đế, cúi đầu mà bái:
“Thần nữ Khuynh Thế, chuyến này đi không có ngày về. Nguyện lấy tóc thế thân, trấn giữ Đại Tề. Chúc xã tắc trường tồn, nguyện Ngô quốc… Trường An.”
Ba dập đầu vọng xuống, âm thanh vang như chấn động ba ngàn dặm giang sơn.
Quan lại lặng ngắt, quốc quân cũng lặng. Chỉ có gió lùa qua sân thượng, thổi mái tóc nàng tung rối.
Khuynh Thế đứng dậy, lưng thẳng như tùng trúc. Trong mắt nàng không vương nửa phần do dự. Nàng xoay người, hướng kiệu hoa dưới kỳ đài mà bước. Không có một tia lưu luyến.
Áo cưới bị bụi đất nhuốm bẩn theo từng bước nàng dẫm qua. Mái tóc rối bời, vết thương nhỏ trên trán rỉ tơ máu, nhưng đối với Vân Thịnh, dáng nàng lúc ấy mới thực sự là khuynh quốc khuynh thế. Trên thế gian này, sẽ không còn một nữ tử thứ hai như nàng. Không bao giờ nữa…