Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 60: Yến hội

« Chương trước
Chương tiếp »

Tiệc mừng thọ của Lâu lão thái quân năm nay vô cùng náo nhiệt.

Kỳ thực cũng không phải đại thọ gì, mới sáu mươi chín mà thôi. Những năm trước, ngay cả khi đúng dịp đại thọ, cũng chưa từng bày biện rình rang đến vậy. Nói Lâu gia suy tàn, kỳ thật cũng chưa đến mức, dẫu sao trong tộc vẫn còn người, tam phòng ở kinh thành cũng xem như có chút danh vọng, lại còn liên hôn với Phùng gia. So với những nhà như Thôi gia, cơ hồ đã tuyệt tự, thì vẫn khá hơn nhiều. Nhưng nếu đem so với những thế gia đang lúc hiển hách, thì vẫn còn kém xa. Đừng nói đến Triệu gia, Diêu gia, ngay cả mấy nhà thường theo hầu bên cạnh Triệu phu nhân, Lâu gia cũng khó lòng sánh kịp.

Nếu không có nhị phòng trở lại kinh thành, e rằng Lâu gia cũng khó mà xoay chuyển thế cục. Ban đầu, khắp kinh thành ai nấy đều cho rằng nhị phòng chẳng thể làm nên chuyện: chức quan không cao, Lâu nhị nãi nãi lại xuất thân thương gia không có nhà mẹ chống lưng, hơn nữa sinh liền mấy cô con gái, tưởng rằng chẳng thể dấy lên sóng gió gì. Ai mà ngờ rằng, các cô nương của Lâu gia nhị phòng lại người nào cũng lợi hại. Khanh Vân trong hai mươi bốn phiên hoa tín còn chưa đi qua quá nửa, đã trực tiếp đoạt hoa khôi, giành được Triệu Cảnh, một trong những vương tôn hiển quý bậc nhất kinh thành. Ngay cả Tuân Văn Hỉ, vốn tâm cao khí ngạo, cũng phải kinh ngạc, bằng không sau này đã chẳng có chuyện liên quan đến Lý Cảnh.

Hiện giờ nổi bật nhất lại chính là Lâu Nhàn Nguyệt, Khanh Vân đã định thân, Nhàn Nguyệt liền trở thành người xuất sắc nhất trong các cô nương của Lâu gia. Tuy Lâu nhị nãi nãi đang bận rộn lo liệu hôn sự cho Khanh Vân, nhưng bản thân Nhàn Nguyệt cũng nhờ dung mạo xuất chúng mà tự mở ra một khoảng trời riêng. Thanh danh của nàng cũng coi như vững vàng, tuy sau lưng vẫn có người xì xào bàn tán, nhưng kỳ thực nàng chưa từng làm điều gì quá phận. Chính vì vậy mà những công tử kia cũng có cớ thuyết phục phụ mẫu trong nhà, chỉ cần gia thế đủ rộng rãi một chút, giống như Triệu Tu, đã sớm không kìm được mà xông lên phía trước.

Vì lẽ đó, địa vị của Lâu gia năm nay bỗng chốc tăng vọt như diều gặp gió. Tiệc mừng thọ của Lâu lão thái quân còn cách nửa tháng, vậy mà rất nhiều nhà trước nay giao tình vốn chỉ qua loa cũng đã gửi thiệp đến. Ai lại không muốn kết giao với nhà mẹ đẻ của vị hầu phu nhân tương lai chứ? Lâu lão thái quân vốn cũng là người ưa náo nhiệt, lại thích thể diện, nên thuận thế mà làm lớn, bày tiệc ba ngày liên tiếp, mở rộng cửa lớn Lâu phủ, đại yến tân khách. Cả phủ đều được thu xếp chỉnh tề để đón tiếp thân bằng cố hữu. Chính viện bày hơn trăm bàn tiệc, nội viện lại thêm ba mươi bàn, dùng để đãi những khách quý thật sự thân cận. Kỳ thực phần lớn quan khách đều là vì Lâu gia nhị phòng mà đến. Dĩ nhiên cũng có giao tình cũ của tam phòng, dù sao Ngọc Châu, Bích Châu cũng không kém, lại còn có cữu cữu gia bên Phùng gia. Nhưng so với hào quang của Khanh Vân, vị đích phu nhân tương lai của hầu phủ, thì tất cả vẫn còn kém xa. Huống chi… còn có Nhàn Nguyệt ở đó.

Sáng sớm, Lăng Sương đã cười nói: “Thật đúng là bán hạnh hoa rồi.”

Nàng cũng nhận ra dạo gần đây thần sắc Nhàn Nguyệt có phần nhàn nhạt, nên cố ý trêu chọc đôi câu để chọc nàng vui. Không ngờ Nhàn Nguyệt đêm qua sau khi trở về từ Vân gia, tâm tình lại bỗng nhiên tốt lên không ít. Lúc ấy nàng đang ngồi chải đầu, nghe vậy liền bật cười: “Hôm nay nương đang đắc ý, ngươi đừng có tự chuốc đòn.”

Nàng rốt cuộc cũng chịu nhắc đến Lâu nhị nãi nãi, coi như đã là một bước tiến.

Hôm nay Lâu nhị nãi nãi quả thực thập phần đắc ý, bà hiểu rõ tiệc mừng thọ lần này của Lâu lão thái quân, bề ngoài là chúc thọ, nhưng thực chất là vì Khanh Vân. Những nhà trước đây mỗi năm đến dịp này cũng chỉ sai người đến thăm hỏi, tặng chút thọ lễ, năm nay lại lần lượt có những “khách quý” tự mình đến kinh thành, cũng phần lớn, đều là vì Khanh Vân mà đến. Dẫu sao cũng là hầu phủ phu nhân tương lai, có thể kết giao sớm một chút tự nhiên càng tốt. Ngoại trừ những thế gia căn cơ thâm hậu, trăm năm sừng sững như Tần gia, Hạ gia, phần còn lại không nhà nào không tỏ ý thân thiện. Ngay cả Diêu phu nhân của Diêu gia, thanh danh đang lúc huy hoàng là vậy, cũng đã sớm tới rồi.

Những lúc náo nhiệt như vậy, trái lại càng dễ nhìn ra bản lĩnh trị gia, đặc biệt là trong nội trạch, tiếp đãi phu nhân và các tiểu thư là điều cần phải thận trọng nhất. Ngồi chỗ nào, tiếp đãi ra sao, dâng loại trà gì, điểm tâm thế nào, chủ nhà sắp xếp trò, đánh bài ra sao… tất cả đều là học vấn. Chỉ cần sơ suất đôi chút, tuy ngoài mặt không ai nói gì, nhưng trong lòng đều ghi nhớ, đợi đến khi về nhà, đem chuyện kể lại với người nhà hoặc những phu nhân thân quen, lời nói truyền qua truyền lại, chẳng mấy chốc cả kinh thành đều biết: nhà nào trị gia không nghiêm, gia nhân lười nhác, trà bánh chậm trễ không thay, chủ nhân lại không có tính toán trước sau, không đủ phong phạm bước lên bàn tiệc lớn. Một bữa tiệc mừng thọ thôi mà khiến cả nhà rối như canh hẹ, làm chậm trễ khách khứa.

Bởi vì duyên cớ này, Lâu tam nãi nãi dốc trọn mười hai phần công lực để lo liệu tiệc mừng thọ lần này. Việc của nhị phòng bà mặc kệ, nhưng bên Lâu lão thái quân, bà sắp xếp đâu ra đấy, chỉnh tề gọn gàng. Hơn trăm bàn thực đơn đã định sẵn từ nửa tháng trước, trong đó có những món như thịt hun, ngỗng xông khói… đều nhờ chưởng quầy quen của Lâu phủ trực tiếp thu mua từ nông hộ. Điền trang của Lâu gia vốn không nhiều, sản vật chẳng đáng bao nhiêu, những thứ thịt thà dùng trong tiệc phần lớn đều phải mua từ bên ngoài, chi phí vì thế cũng không nhỏ. Nếu là trước kia, bà hẳn đã làm việc với tâm trạng hứng khởi, nhưng năm nay vì chuyện Khanh Vân, bà làm mà nghiến răng nghiến lợi. Làm tốt thì để nhị phòng hưởng lợi, làm không xong lại thành bà — người quản gia — mắc sai sót. Trong mắt bà xem ra đây là một thiệt thòi lớn.

Nhưng bà không ngờ rằng Lâu nhị nãi nãi còn muốn được voi đòi tiên.

Mấy ngày trước tiệc mừng thọ, Lâu nhị nãi nãi nhân lúc thỉnh an buổi sáng, bà cung kính thưa với Lâu lão thái quân: “Tức phụ có một chuyện muốn cầu lão thái quân.”

“Chuyện gì?”

“Từ ngày hồi kinh đến nay, cả nhà chúng con đều ở tại Lạc Mai các. Nói câu không sợ Tam muội muội phiền lòng, Lạc Mai các tuy tốt, mọi bề đều chu toàn, chỉ là quá chật hẹp. Mấy cô nương đều phải ở nhờ bên chỗ lão thái quân. con vẫn nghĩ, nếu trong phủ có thể dọn ra một chỗ nào đó để an trí cho cả nhà chúng con thì tốt biết bao.” bà thấy Lâu tam nãi nãi trên mặt đã nở nụ cười khách sáo, hiển nhiên sắp sửa đưa ra đủ loại lý do rằng trong phủ không còn chỗ trống, liền lập tức tiếp lời, không cho đối phương kịp mở miệng: “Thật khéo thay, hôm trước con sang uống trà với Trần lang trung phu nhân nhà bên, bà ấy nói trong nhà đông người, cũng đang muốn đổi sang một căn nhà rộng hơn, đang tìm khắp kinh thành. Con nghe vậy liền nghĩ, đây chẳng phải đang buồn ngủ mà gặp chiếu manh hay sao? Thế là con bàn luôn chuyện mua lại căn nhà của họ, chỉ đợi khi nào họ tìm được chỗ ở mới thì dọn đi. Tháng trước họ đã dọn ra rồi, con cũng đã sai người sang thu xếp, nay mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi. Chỉ cần lão thái quân cho phép, chúng con mở một cửa nhỏ ở Bắc viện, dọn sang đó.”

Bà nói đến đây lại mỉm cười, giọng mềm xuống ba phần: “Cũng không cần bày tiệc riêng đãi khách gì, chỉ cần mượn luôn dịp tiệc mừng thọ của lão thái quân mà làm, chẳng phải là song hỷ lâm môn sao? Một là nhị phòng chúng con có chỗ ở rộng rãi hơn, hai là làm việc gì cũng thuận tiện. Xa không nói, riêng lần tiệc mừng thọ này, trong viện của con cũng có thể bày thêm vài bàn tiệc, tiếp đãi các phu nhân và tiểu thư. Lão thái quân thấy thế nào?”

Đừng nói Lâu tam nãi nãi, ngay cả Lâu lão thái quân cũng không ngờ nàng lại lặng lẽ không một tiếng động mà mua luôn một căn viện bên cạnh như vậy. Mắt thấy đã chuẩn bị chuyển nhà, lúc này mới đến bẩm báo, nói là xin lão thái quân chấp thuận, kỳ thực chẳng khác nào tiền trảm hậu tấu, trong lòng cũng chẳng có chút e sợ. Hiện giờ nhị phòng đang lúc lợi hại như vậy, Lâu lão thái quân nào có thể không gật đầu.

Quả nhiên, thấy Lâu tam nãi nãi nôn nóng muốn lên tiếng, Lâu lão thái quân liền giơ tay ngăn lại.

“Nếu ngươi đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi, vậy thì dọn sang đó đi, dù sao cũng vẫn liền kề nhà mình, chẳng qua cũng chỉ nhiều thêm một cái cửa mà thôi.”

“Đó là lẽ đương nhiên.” Lâu nhị nãi nãi mỉm cười thi lễ: “Đa tạ lão thái quân thông cảm.”

Trong lòng Lâu nhị nãi nãi không khỏi bật cười, cũng giống như đạo lý bà từng giáo nữ nhi nhà mình, Phùng Uyển Hoa cả đời không hiểu nổi điều này: Trước nay những chuyện đấu đá trong nội trạch, rốt cuộc đều là việc hạ đẳng nhất. Những điều thật sự quyết định thắng bại không nằm trong nội trạch. Cũng như lần này, Lâu lão thái quân sở dĩ thuận theo bà, tuyệt không phải vì lời bà nói khéo léo, cũng không phải do thủ đoạn cao minh gì, thứ thật sự có tác dụng… chỉ nằm trong một câu nói.

Khi bà nhắc đến lợi ích của việc dọn nhà, cố tình nói: “Xa không nói, chỉ nói ngay tiệc mừng thọ lần này…” Nhưng điều bà thật sự muốn nói, lại chính là chuyện ở xa hơn. Hôn sự của Khanh Vân nói gần thì chưa hẳn đã gần, chuẩn bị của hồi môn cũng phải mất nửa năm. lại còn chọn ngày lành tháng tốt, thêm nữa nàng là đứa con gái được yêu thương nhất, vẫn muốn ở cạnh cha mẹ thêm một thời gian. Nhanh nhất cũng phải đến sang năm. Nhưng nói đi nói lại, chẳng lẽ đến lúc ấy lại để nàng xuất giá từ noãn các của lão thái quân sao? Hay từ Lạc Mai các? Vì chuyện lớn như vậy, nhị phòng tự mình mua một căn viện riêng, vốn cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Nếu nói rộng hơn nữa, địa vị giữa nhị phòng và tam phòng, kỳ thực đã đảo ngược ngay từ khi Triệu gia tới cửa cầu hôn.

Trong nội trạch dẫu có đấu đá, mưu tính trăm bề, thì thắng bại rốt cuộc vẫn nằm ngoài nội trạch, giống như Diêu phu nhân làm việc nhiều phen điên đảo, nhi tử lại thiếu gia giáo, vậy mà hai mẹ con họ vẫn là tân quý trên Hoa Tín Yến, chỉ vì Diêu đại nhân hiện giờ đang lúc chạm tay là bỏng. Lại như Vân phu nhân, lời đồn bên ngoài dẫu có khó nghe đến đâu, cũng không thay đổi được việc nếu bà có đến chúc thọ, Lâu lão thái quân vẫn phải tự mình ra cửa nghênh đón, tôn làm thượng khách mà tiếp đãi, đơn giản vì An Viễn hầu là người thừa kế hầu phủ võng thế, còn bà là đích phu nhân của hầu phủ, địa vị vững vàng như núi.

Đó chính là điều mà Phùng Uyển Hoa cả đời cũng không hiểu nổi. Thậm chí, cho dù nhị phòng lúc này toàn bộ biến mất, Triệu gia cũng tuyệt đối không chọn kết thân với Ngọc Châu, Bích Châu, thậm chí địa vị tam phòng còn có thể kém hơn hiện tại, bởi vì họ sẽ mất đi một người chất nữ là hầu phủ phu nhân. Cái gì mà tổ yến với bào ngư, tiểu noãn các hay đại viện tử … bất quá cũng chỉ là chút lợi nhỏ nhoi mà thôi. Chiến trường thật sự quyết định thắng bại, từ trước đến nay đều ở ngoài nội trạch.

Mấy ngày này Lâu nhị nãi nãi quả thật là đắc ý vô cùng. Thì ra khi một chuyện tốt xảy đến với đời người, cảm giác lại như vậy. Lúc ban đầu đương nhiên là vui mừng khôn xiết, hân hoan không thôi. Nhưng theo thời gian trôi qua, tác dụng thực sự của chuyện tốt ấy mới dần dần hiện ra, lại thêm ánh mắt hâm mộ cùng lời nịnh nọt của người khác, khiến người ta càng lúc càng tin chắc rằng chuyện ấy quả thật đã xảy ra, lại đang an an ổn ổn tiến triển. Cảm giác ấy giống như uống một chén rượu ngon, hậu vị của nó chậm rãi dâng lên, men say lan dần, mang theo một chút say sưa lâng lâng. Mà thứ tư vị ấy thậm chí còn ngọt ngào hơn cả khoảnh khắc đầu tiên khi nghe tin việc tốt ấy đến.

Đợi đến khi tiệc mừng thọ chính thức bắt đầu, các phu nhân và tiểu thư của các phủ lần lượt kéo đến. Bên ngoài, nam khách đông đúc náo nhiệt, tự nhiên không cần phải nói. Còn trong nội viện, riêng nữ khách đã bày đến hơn ba mươi bàn, mà trong đó quá nửa đều là vì nhị phòng mà đến. Đến trưa khai yến, Lâu gia còn bày cả diễn rượu, ngoài tiền viện dựng một sân khấu lớn cho nam khách xem Mãn Giường Hốt, còn trong nội viện thì diễn những vở Đoàn Viên Hội mà các phu nhân, tiểu thư ưa thích. Lâu nhị nãi nãi mở tiệc riêng trong viện của mình, tiếp đãi những khách quen thường ngày cùng bà có quan hệ thân mật. Như Triệu phu nhân thì khỏi phải nói, ngoài ra cả những vị phu nhân trước nay thường lui tới nịnh bợ bà, cũng đều lần lượt ngồi vào viện của nhị phòng. Ai cũng đều là các phu nhân có thanh thế trong kinh thành, khiến ngay cả Lâu tam nãi nãi cũng không thể không tự mình sang tiếp đón.

Các phu nhân bên này tụ họp náo nhiệt, Khanh Vân lại ở trước mặt Lâu lão thái quân hầu hạ. Thực ra mấy năm gần đây, Lâu lão thái quân đã trở nên trầm lặng hơn nhiều, theo lời bà nói: “Sau khi đại gia của các ngươi không còn, lòng ta cũng dần nguội lạnh, mọi yến tiệc trong kinh, ta chỉ coi như đến ứng cảnh mà thôi. Người trong kinh cứ xem như ta đã không còn nữa cũng được.” Sự suy sụp của Lâu gia, người làm gia chủ như bà hiểu rõ hơn ai hết. Ẩn mình tránh đi, cũng có ý là để khỏi phải tự chuốc lấy nhục nhã. Bằng không, trước cảnh thói đời nóng lạnh, gặp gỡ nhau trên mặt khó coi, trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì.

Tiệc mừng thọ lần này mở ra, Lâu lão thái quân cũng coi như trở lại phong cảnh náo nhiệt khi xưa. Những phu nhân trẻ tuổi thì không nói, ngay cả các lão thái quân cùng thế hệ cũng đến không ít. Tất cả đều tụ lại trong noãn các đã được an bài sẵn, cùng Lâu lão thái quân trò chuyện, đánh bài, trong phòng tiếng cười nói rộn ràng, náo nhiệt vô cùng.

Vốn dĩ Thôi lão thái quân không tới, theo đạo lý là bà nên đến, thực ra bà còn nhỏ hơn Lâu lão thái quân vài tuổi, lại có giao tình từ trước, người cùng thế hệ đến chúc thọ, càng khiến tình nghĩa thêm phần trọng hậu. Thế nhưng Thôi gia lại sớm đưa lễ mừng thọ tới, Lâu gia cũng sai người mang kiệu sang đón, mà Thôi lão thái quân vẫn chậm chạp không đến, sau đó chỉ sai người mang lời về, nói rằng bà thông cảm cho Lâu nhị nãi nãi cùng Khanh Vân bận rộn tiếp khách, e rằng không kịp chu toàn.

Lâu nhị nãi nãi nghe xong, trong lòng lại vui mừng, còn nhân đó dạy bảo Khanh Vân: “Đấy mới là khí độ của đại gia tử. Biết hôm nay người đến mừng thọ đông, chúng ta khó lòng tiếp đãi chu toàn, bà ấy lại là bậc trưởng bối có bối phận cao, lỡ đâu có chỗ nào lễ nghĩa sơ suất, chúng ta đã khó xử, mà lão nhân gia cũng mất mặt. Năm xưa lão thái quân cũng nghĩ như vậy, nên sau khi đại gia qua đời, ngay cả họ hàng thân thích cũng ít khi lui tới. Chúng ta mời bà ấy, là để tỏ lòng kính trọng, bà ấy thông cảm chúng ta, ấy cũng là khí độ của bậc trưởng giả.”

Khanh Vân nghe xong liền khẽ nhíu mày: “Sao có thể nói như vậy?”

Trong cốt cách nàng vốn giống Lâu nhị gia, có một phần chính trực ngay thẳng. Những quy củ quanh co trong nội trạch nàng cũng hiểu cả, chỉ là không chịu giống Lâu nhị nãi nãi, vừa thấy Thôi lão thái quân đưa cho bậc thang, liền thuận thế bước theo để tự mình hạ đài. Lời “thông cảm” kia của Thôi lão thái quân, nói cho cùng cũng chỉ một ý: Lâu gia nay đã là tân quý giữa kinh thành, có vô số gia tộc quyền cao chức trọng mới đáng để kết giao qua lại. Còn Thôi gia như mặt trời xế núi, đến dự e lại làm vướng chân các nàng bận rộn tiếp khách mà thôi.

Thôi lão thái quân có thể vì thể diện mà nói lời thông cảm như thế, nhưng Khanh Vân lại không thể nhân đó mà thuận nước đẩy thuyền cho xong. Người với người kết giao, quý ở chỗ hai bên đều biết nhường nhịn, thấu hiểu lẫn nhau, như vậy mới gọi là tình nghĩa.

Vì thế nàng lập tức sai người chuẩn bị kiệu, tự mình sang Thôi gia một chuyến, ngay cả tức phụ Thôi gia cũng kinh ngạc, không ngờ vị hầu phu nhân tương lai đang lúc danh tiếng lẫy lừng ấy lại tự mình nhã nhặn đến cửa đón người như vậy. Thôi lão thái quân cũng chỉ đành thở dài, theo nàng lên kiệu. Khanh Vân đích thân đưa bà vào thượng phòng của Lâu lão thái quân, để cùng các vị lão thái quân khác chuyện trò uống trà, xem diễn đánh bài. Người lớn tuổi kỳ thực ở những trường hợp náo nhiệt như Hoa Tín Yến của bọn trẻ cũng chẳng vui vẻ được bao nhiêu, ngược lại, một đám người già tụ lại, tán chuyện cũ, lại càng thú vị.

Khanh Vân cũng tự mình ở lại bên thượng phòng hầu hạ các bậc trưởng bối, chỉ khi Triệu phu nhân đến, nàng mới sang viện nhà mình chào hỏi một chút, nói cười vài câu rồi lại quay về. Nàng vẫn tựa đầu bên Lâu lão thái quân, ở dưới gối hầu chuyện, cùng các bậc lão nhân gia xem diễn kịch, nói chuyện phiếm.

Nàng chính là kiểu nữ nhi mà các phu nhân ai cũng mong có được: vừa ôn nhu dịu dàng, lại đoan trang nhã nhặn, nói chuyện có chừng mực, đôi khi cũng biết nói đùa dăm ba câu pha trò, nên càng dễ được lòng các bậc trưởng bối. Khi quả tử, điểm tâm được dâng lên, nàng liền tự tay bóc ra, dùng khăn nâng lên kính cẩn dâng cho các vị lão thái quân. Nghe mọi người nhắc lại những chuyện cũ năm xưa, nàng cũng lặng lẽ ngồi bên cạnh, thập phần kiên nhẫn, trong dáng vẻ ấy không hề nửa điểm nôn nóng của người trẻ tuổi, chỉ có sự điềm tĩnh và cung kính khiến người ta càng thêm yêu mến.

Thôi lão thái quân quả thực rất mực yêu thích nàng, đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu, cười hiền hòa mà nói: “Hiếu thuận vốn là điều tốt. Chỉ là chỗ chúng ta toàn mấy bà già nói chuyện cũ kỹ, buồn tẻ lắm. Con vẫn nên ra hậu viện bồi mẫu thân con đi thôi. Ở bên các phu nhân kia mới là nơi tốt để học hỏi, còn chúng ta đây, nói ra cũng chỉ là chuyện xưa thóc mục vừng thối, toàn những chuyện cũ kỹ.”

Kỳ thật Khanh Vân ở lại nơi này, hầu hạ chăm sóc các lão thái quân, còn có một tầng dụng ý khác. Việc Lâu nhị nãi nãi mua lại tòa viện kia quả thật làm quá vội vàng, gần như tiền trảm hậu tấu, khó tránh khỏi có phần không đặt thể diện của Lâu lão thái quân vào mắt. Nói cho cùng, khi lão nhân gia vẫn còn tại thế, nào có đạo lý tự tiện tách ra ở riêng, xét ra chuyện này vẫn là nhị phòng có phần đuối lý. Cũng từ đó có thể thấy Thôi lão thái quân quả là tiểu thư xuất thân thế gia chính thống, một khi đã mở lời nói chuyện, tất nhiên kín kẽ chu toàn, giọt nước không lọt. Bà có lẽ chỉ nghe qua đôi câu đồn đại, biết được tòa viện của nhị phòng rốt cuộc mang ý gì, cho nên khi nhắc đến chỉ nói là “hậu viện”. Hai chữ ấy nghe qua tưởng chừng bình thường, nhưng ý tứ lại rất rõ: nhị phòng tuy có viện riêng, vẫn tính là ở trong hậu viện của Lâu gia, chứ chưa phải tách hẳn ra ở riêng. Chỉ một lời nhẹ nhàng như vậy mà giữ trọn thể diện cho cả hai bên, đủ thấy các phu nhân trong kinh thành khi nói năng xử sự tinh tế và thâm sâu đến nhường nào.

Khanh Vân cũng e Lâu lão thái quân trong lòng sinh thương cảm, vì thế càng thêm tận tâm phụng dưỡng. Ngày đầu tiệc mừng thọ, nàng hầu như chưa từng rời khỏi thượng phòng, luôn ở bên cạnh chăm sóc hầu hạ. Nghe vậy, nàng khẽ cười đáp: “Con lại cảm thấy ở bên các vị lão thái quân mới là nơi học được nhiều điều nhất. Mẫu thân con cùng các phu nhân bên kia rốt cuộc vẫn còn trẻ, ngay chính họ cũng thường nói rằng, trên người các vị lão thái quân có vô số điều đáng để học hỏi, huống chi là con. Như lúc nãy các vị nói chuyện thôn trang điền trang, con mới biết bên trong lại có bao nhiêu học vấn lớn lao đến thế.”

Nàng tuy nói lời ấy để dỗ dành các lão nhân gia vui lòng, nhưng cũng là lời nói thật. Những lão phong quân có thể ngồi ở đây hôm nay, đều là người có phúc phận. Có người từng chịu đắng cay nơi nội trạch, từ thứ thất mà được phù chính thành cáo mệnh phu nhân, cũng có người bị ngoại thất dẫn theo con vợ lẽ chèn ép nhiều năm, cuối cùng vẫn hết khổ gặp lành. Nói họ là người từ nội trạch chém giết mà nổi bật, chi bằng nói họ là kẻ thắng cuộc sau khi được vận mệnh sàng lọc. Dẫu có người trông có phần thủ cựu, vụng về, lời nói đôi khi nhạt nhẽo vô vị, nhưng nếu tỉ mỉ tính lại cả một đời đã trải qua, thì phía sau mỗi người đều đã trải qua vô số phen kinh tâm động phách. Người khác tạm không nhắc tới, chỉ riêng Thôi lão thái quân và Lâu lão thái quân, cả hai đều từng trải qua cảnh trung niên tang tử, gia tộc suy sụp, vậy mà vẫn sừng sững chống đỡ đến hôm nay. Các bà tựa như những cây cổ thụ đã qua bao mùa gió sương, từng nếp nhăn nơi khóe mắt, dường như đều lắng đọng thành trí tuệ của năm tháng.

Quả nhiên Thôi lão thái quân nghe xong lời ấy liền bật cười, nói: “Quả là đứa trẻ thông minh, chỉ cần gợi một chút liền hiểu. Chuyện khác chúng ta không dám nói, nhưng nếu bàn đến quản gia, quản điền trang, thì thế hệ mẫu thân các con quả thật còn phải học hỏi. Các nàng là không thể theo kịp, con có biết thôn trang trong kinh thành rốt cuộc là từ đâu mà có không?”

Khanh Vân khẽ lắc đầu, dáng vẻ chuyên tâm lắng nghe, như một đứa trẻ đang nghe chuyện xưa.

Thôi lão thái quân chậm rãi nói: “Năm ấy sau khi chinh phạt Nam Chiếu trở về, tiên đế đại phong công thần. Hai nhà Tần, Hạ được ban tước võng thế hầu, chính là phong khi đó, khi phong tước, đất phong cũng ban rất rộng, người đời gọi là ‘quyển địa bát sơn, nhị thủy, cửu phương điền’. Nhị thủy ấy chính là Tần Thủy và Vị Thủy, tám dãy núi vây quanh, ở giữa là ruộng tốt bạt ngàn, đất đai phì nhiêu vô cùng. Những điền trang của các gia tộc trong kinh, kỳ thực đều phân bố xung quanh hai nhà Tần – Hạ, như sao chầu nguyệt, phần nhiều ở gần vùng Tần Thủy – Vị Thủy. Tỷ như Lâu gia các con, bây giờ nói là ruộng đất khô cằn, nhưng năm xưa cũng từng là điền trang hạng nhất. Chỉ tiếc về sau Vị Thủy đổi dòng, nước lũ tràn xuống, nhấn chìm điền trang của Hạ gia, còn điền trang của Lâu gia, Diêu gia, Trần gia cũng theo đó mà hư hại không ít. Có người còn nói vì chuyện ấy mà khí vận Hạ gia bắt đầu suy bại, không lợi cho con cháu… nhưng mấy điều đó đều chỉ là chuyện cũ năm xưa mà thôi.”

Thôi lão thái quân nói đến đây thì khẽ thở dài một tiếng. Thấy Khanh Vân nghe chăm chú, bà lại bật cười, giọng trở nên hòa nhã: “Có điều cũng may, điền trang của Triệu gia lại nằm bên bờ Tần Thủy. Sau này Khanh Vân gả sang đó, cũng chẳng phải lo không có điền trang tốt để quản đâu.”

Khanh Vân nghe vậy liền đỏ bừng cả mặt, nàng lập tức đứng dậy, không chịu nghe tiếp nữa, chỉ mượn cớ đi xem trà quả của bọn nha hoàn đã chuẩn bị đến đâu. Các vị lão thái quân thấy Thôi lão thái quân đã khơi ra câu chuyện ấy, liền như mở ra máy hát, mỗi người một câu, nhắc lại bao nhiêu chuyện cũ mà người đời nay ít ai tỏ tường. Câu chuyện nối câu chuyện, ngược lại càng nói càng cao hứng.

Bên này Khanh Vân ở thượng phòng bầu bạn với các vị lão nhân gia, còn Lăng Sương ở bên kia lại đang trông nom đám tiểu hài tử.

Đừng nói đến chuyện xưa của các lão nhân, ngay cả những câu chuyện giữa các phu nhân, Lăng Sương cũng chẳng thể nào hứng thú. Bởi nói qua nói lại, rốt cuộc cũng chỉ là những chuyện vụn vặt cũ rích ấy.

Nào là: “Nhà Tiết thị lang nuôi một ngoại thất, nghe đâu lợi hại lắm. Người ta bảo là từ lầu tử ra đấy, chỗ ấy thì còn có thứ gì đứng đắn nữa?” “Không đúng đâu, ta lại nghe nói là cái gì Vân Trúc Tiểu Trúc, hình như là cầm quán thì phải…” “Cầm quán, hoa lâu, từ viện, nói cho cùng cũng là một chuyện thôi. Chẳng qua đều là nơi nam nhân uống hoa tửu. Nếu chỉ ra ngoài uống vài chén thì cũng còn đành, dù sao cũng là quan trường xã giao, chúng ta nào quản được. Nhưng dạo này lại nghe nói có một lối mới. Người ta chuyên tìm một hạng người, từ Giang Nam tuyển chọn thiếu nữ, dạy dỗ cho cầm, kỳ, thư, họa thứ gì cũng tinh thông, rồi dâng cho các vị lão gia. Trong nhà thì không tiện sắp xếp, bèn lập riêng một ngoại thất ở ngoài. Nuôi dưỡng một hai năm, tin tức lại giấu kín vô cùng. Đợi đến khi con cái cũng sinh ra rồi, người trong nhà vẫn chẳng hay biết gì…”

Lăng Sương nghe mấy chuyện ấy chỉ thấy đầu lớn như đấu, càng nghe càng nhức óc. Nhân lúc Lâu nhị nãi nãi đang bận rộn tiếp đãi các phu nhân đánh bài xem tuồng, nàng liền lặng lẽ tránh sang một bên, tới bên khúc lan quanh hành lang, nàng đứng tựa lan can, trông chừng đám tiểu hài tử đang chơi đùa.

Lâu nhị nãi nãi cũng đã nhiều năm chưa từng đứng ra làm chủ một yến tiệc náo nhiệt như vậy. Trước kia ở Dương Châu, người qua lại không nhiều, đến khi hồi kinh, lại vẫn chưa có sân viện riêng, nên cũng chưa từng thật sự mở tiệc đãi khách. Thật vất vả lắm mới được làm nữ chủ nhân một phen, lại là lần đầu tiên mở tiệc mời khách, tự nhiên không tiếc hao phí. Trong viện bày ra mười mấy bàn tiểu yến, mà rượu ngon món quý còn tinh mỹ hơn cả đại yến bên ngoài vài phần. Trên bàn toàn là những thức rau trái thanh nhã hiếm thấy, lại có lư ngư, rau nhút theo đường thủy vận chuyển đến, thêm cả con trai, măng xuân tươi non. Ngay đến những món như ngỗng yên chi, heo sữa, dê béo, thịt lộc, cũng đều chọn loại thượng hạng, xem ra còn tốt gấp đôi bên chính sảnh. Đến cả Lâu tam nãi nãi ghé qua dùng một bữa, cũng phải vừa cười vừa chua chát nói: “Quả nhiên nhị tẩu của cải dày dặn, bàn tiệc này còn tinh tế hơn cả yến trong phủ quan vài phần.”

Ở trước mặt mọi người, Lâu nhị nãi nãi vốn là người hào sảng nhất, lại thích nói đùa nhất. Nghe vậy liền cười đáp: “Đó là lẽ đương nhiên rồi, các lão gia ở ngoài ngày ngày uống rượu nghe đàn hát, của ngon vật lạ nào mà chưa từng nếm qua? Chúng ta các bà các chị hôm nay tự mở tiểu táo cho mình, dĩ nhiên phải chọn món ngon mà ăn chứ.” Một câu nói ra, mọi người đều bật cười, trong viện càng thêm rộn ràng náo nhiệt.

Uống rượu xong, trong chính sảnh lại bày ra mấy bàn bài. Thời tiết lúc này đã ấm áp, phòng khách lại sáng sủa, thông gió, ba phía đều là hành lang cột gỗ, đối diện thẳng với sân khấu hí. Lâu nhị nãi nãi mời Triệu phu nhân chọn hai vở Nam hí, đều là những khúc êm đềm du dương, để bọn con hát trên sân khấu khoan thai ngân nga, tiếng hát thong thả lan ra khắp viện. Còn trong phòng khách thì mấy bàn bài đã bày ra, các phu nhân người đánh mã điếu, người đẩy bài cửu, lại có kẻ đánh bài diệp tử, tiếng nói cười xen lẫn tiếng quân bài chạm nhau, náo nhiệt vô cùng. Bàn chủ có bốn người: Lâu nhị nãi nãi ngồi bồi Triệu phu nhân và Diêu phu nhân đánh bài, còn có thêm một vị Tiêu phu nhân. Hôn sự của Khanh Vân nay đã định, quyền thế tự nhiên không cần nói, mà bữa yến hôm nay lại càng phô bày gia sản hùng hậu. Bởi vậy giữa đám phu nhân trong kinh, Lâu nhị nãi nãi nghiễm nhiên đã trở thành dê đầu đàn.

Lâu tam nãi nãi nhìn cảnh ấy mà đỏ cả mắt, trong lòng chua xót đến mức răng cũng muốn ê buốt. Thế nhưng trước mặt đều là các phu nhân có danh có vọng trong kinh thành, bà lại không thể không ngồi bồi ở đây. Trong lòng nuốt giận, đánh bài cũng vì thế mà ra tay càng thêm hung hăng. Vị Vương phu nhân ngồi ở hạ thủ của bà thấy vậy liền cười nói: “Tam nãi nãi hôm nay xem ra quyết tâm thắng tiền rồi. Bài giữ kín thế kia, ta đến một quân cũng chẳng ăn nổi.”

Lăng Sương đứng ở bên ngoài chính sảnh, tựa lan can nhìn đám tiểu hài tử nô đùa. Đào Nhiễm bước tới, thấy nàng đứng đó liền cười nói: “Tam tiểu thư, sao người lại ở đây? Tiểu thư đang sai nô tì đi tìm người đấy. Các nàng đều đang ở trà thất phía sau chơi cả rồi. Tiểu thư bảo nô tì nhắn với người: ‘Mai tỷ tỷ cũng vừa tới, còn dẫn theo hài tử nữa, còn không mau qua chơi.’”

Người được gọi là Mai tỷ tỷ, chính là nữ nhi của Mai Tứ nãi nãi. Mai Tứ nãi nãi, cùng với Trình phu nhân, mẫu thân của Trình Quân, và Lâu nhị nãi nãi, năm đó khi còn ở Dương Châu, vốn qua lại giao hảo cực kỳ thân thiết. Mai Tứ nãi nãi dưới gối không có nhi tử, chỉ có duy nhất một nữ nhi, tuổi còn lớn hơn Khanh Vân mấy năm, sớm đã xuất giá tại kinh thành. Nghe nói nhà chồng họ Từ, lại chính là nhà mẹ đẻ của Diêu phu nhân, cũng coi như môn hộ có thế có lực. Bởi có mối liên hệ này, nên tuy không sinh được nhi tử, Mai Tứ nãi nãi ở trong nhà vẫn không hề lép vế.

Mai Tứ nãi nãi là người hoạt bát lanh lợi, lại thích nói cười, năm đó còn ra sức vun vén chuyện giữa Trình Quân và Lăng Sương. Về sau Lăng Sương gặp chuyện, bên phía Trình phu nhân liền lập tức nhạt dần ý tứ, Mai Tứ nãi nãi trái lại còn thay nàng sốt ruột không ít. Đến Đồng Hoa yến, bà còn cố ý tìm Lăng Sương nói chuyện, muốn giảng hòa thay cho nàng cùng Trình phu nhân. Chỉ là Lăng Sương khéo léo tránh đi, trong lòng cũng biết ý của Mai Tứ nãi nãi vốn là tốt, chỉ là bản thân nàng lười đi lấy lòng Trình phu nhân mà thôi.

Mai tỷ tỷ khi trước vốn là đại tỷ trong nhóm tiểu bối, thường dẫn dắt bọn họ chơi đùa qua lại. Nàng tính tình ôn nhu, cử chỉ nhã nhặn, trong dáng vẻ tự có phong độ. Tính cách của Khanh Vân ít nhiều cũng phảng phất bóng dáng của nàng, ngay cả Lăng Sương vốn tính không dễ phục người, đối với nàng cũng có vài phần kính phục. Nghe nói năm ấy cũng là tại Hoa Tín Yến mà định thân, hôn sự coi như xứng đáng, gả vào nơi tốt.

Lăng Sương nghe vậy liền theo Đào Nhiễm đi sang. Quả nhiên vừa vào trà thất, đã thấy một đám người vây quanh một vị thiếu phụ y phục hoa lệ. Người ấy chính là Mai tỷ tỷ. Mấy năm không gặp, nàng gầy đi đôi chút, nhưng dung nhan vẫn xinh đẹp đoan trang, phong thái vẫn dịu dàng nhã nhặn như xưa. Chỉ là dường như sợ lạnh, tiết trời đã ấm áp như vậy mà nàng vẫn mặc xiêm y kín mít. Lăng Sương từng nghe mẫu thân nói qua, có những nữ tử sau khi sinh con, thân thể thường suy nhược đi ít nhiều.

Nhàn Nguyệt người này cũng thật là. Rõ ràng kiều khí vô cùng, chuyện ôm trẻ nhỏ nàng vốn không biết làm, huống hồ hôm nay lại ăn mặc chỉnh tề xinh đẹp — ngoài khoác tiêu sa màu quả hạnh, mềm mịn tinh xảo, chỉ cần chạm nhẹ cũng dễ nhăn, nàng tất nhiên không chịu ôm một đứa bé còn đang phun sữa như thế. Thế nhưng nàng lại giỏi nhất là đứng bên cạnh ồn ào cổ vũ, làm ra vẻ náo nhiệt. Một tay bóc quýt ăn, vừa chen trong đám người vừa cười nói: “Ôi chao, đáng yêu quá! Tròn vo thế kia, cái mặt giống như cục bột nếp vậy, nhìn thật là thú vị…”

Tiểu hài tử ấy quả thật rất đáng yêu, mũm mĩm tròn trịa, là một nam hài tử. Chân mang giày đầu hổ, áo quần cũng đính miếng bố hình hổ, trước ngực treo khóa trường mệnh, nằm trong lòng Mai tỷ tỷ mà tò mò nhìn ngắm mọi người xung quanh.

Lăng Sương đối với Mai tỷ tỷ như vậy có phần xa lạ, song trong lòng vẫn nhớ nhung. Nàng cùng Mai tỷ tỷ chuyện trò một hồi, hỏi thăm tình hình mấy năm nay. Mai tỷ tỷ vẫn ôn nhu như trước, khẽ cười đáp: “Đều tốt cả, cha mẹ chồng đãi ta như thân sinh nữ nhi vậy…”

Lăng Sương cùng nàng hàn huyên chốc lát, thấy các thiếu nữ vây quanh Mai tỷ tỷ, mồm năm miệng mười hỏi chuyện đứa nhỏ, bỗng chợt nhớ tới Khanh Vân.

“Đúng rồi, Khanh Vân còn chưa biết tỷ đã tới đâu…”

“Đúng vậy, bọn muội đã hồi kinh lâu như vậy rồi mà vẫn chưa gặp được tỷ tỷ. Nương nói sang bái kiến, nhưng khi ấy tỷ lại không có ở nhà. Hoa Tín Yến tỷ không tới thì cũng thôi, đến Tết Nguyên Tiêu cũng chẳng thấy mặt. Hôm nay lại đến muộn như vậy… rốt cuộc suốt ngày bận rộn chuyện gì thế?” Nhàn Nguyệt đứng bên cạnh tiếp lời

Mai tỷ tỷ chỉ khẽ mỉm cười áy náy. Lăng Sương liền nói: “Để muội đi gọi Khanh Vân lại đây. Trước kia nàng với tỷ là thân thiết nhất, nếu biết tỷ đã tới, nhất định sẽ lập tức liền chạy tới đây.”

Nàng nói là làm, lập tức quay người chạy về thượng phòng tìm Khanh Vân. Lúc ấy Thôi lão thái quân vẫn đang kể chuyện xưa, nói về việc hai nhà Tần – Hạ chinh phạt Nam Chiếu năm nào: “Sau khi khai quốc, chỉ có trận chiến lớn ấy. Cao tổ phụ của Tần Dực và cao tổ phụ của Hạ Nam Trinh, năm đó một người làm đại tướng quân, một người làm quân sư, công lao lớn nhất đều thuộc về hai nhà họ. Các con trẻ bây giờ không biết đâu, ngay cả cha mẹ các con cũng chưa từng thấy thời oanh liệt ấy. Chỉ có ta cùng Lâu lão thái thái là còn kịp nhìn thấy chút dư âm cuối cùng. Uy phong của hai nhà khi ấy, quả thật là công lao cái thế. Nếu không thì vì sao nhánh Hạ Lệnh Thư cưới được quận chúa, cũng chỉ có thể gọi là ‘tiểu Hạ’ thôi? Nếu triều Đại Chu chúng ta không có lệ không phong vương khác họ, thì chỉ e một tước vương truyền đời cũng khó mà tránh được…”

Lăng Sương chạy vào, cũng đứng nghe một lúc. Đợi Thôi lão thái quân nói xong, nàng mới kéo Khanh Vân đi ra ngoài. Khanh Vân nghe tin liền hưng phấn hẳn lên: “Mai tỷ tỷ sao? Tỷ cũng bốn năm năm rồi chưa gặp nàng. Tỷ còn may cho nàng rất nhiều y phục nữa đấy. Nàng thích nhất màu thu hương, tỷ lại còn mang từ Giang Nam về một chậu bồn cảnh ngọc thạch định tặng nàng, thế mà vẫn chưa có cơ hội để đưa. Lát nữa muội nhớ nhắc tỷ một tiếng nhé…”

« Chương trước
Chương tiếp »