Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 50: Xử trí
Nhàn Nguyệt cùng Lăng Sương một mực ép Khanh Vân kể lại từ đầu đến cuối chuyện gặp lão Thái phi, Thái Họa lúc này cũng đang ở cùng các nàng. Nhàn Nguyệt luôn là người có ý kiến đầu tiên, nàng lanh lợi nói: “Tỷ cũng thật ngốc, lại đem chứng cứ giao cho lão Thái phi. Nhỡ đâu bà ta thật sự thiên vị Liễu gia, muội xem tỷ lúc đó làm sao bây giờ.”
“Bà ấy sẽ không đâu,” Khanh Vân bình tĩnh đáp: “Liễu gia lại không có Văn quận chúa, huống hồ chuyện của Liễu Tử Thiền, trong mắt những bậc trưởng bối như lão Thái phi là điều không thể dung thứ, việc lần này so với sự việc Tuân Văn Hỉ lúc trước tính chất không giống nhau.”
“Tỷ dám chắc chắn như vậy? Vạn nhất phía sau lại phát sinh ra một cái hậu thuẫn thì sao?” Nhàn Nguyệt vẫn không tán thành.
Lăng Sương liền lên tiếng hòa giải, chuyển chủ đề:
“Thôi, có kết quả tốt là được rồi, lời hứa kia của lão Thái phi, muội thấy cũng có vài phần thật lòng, nên nghĩ xem dùng thế nào mới có lời?” Nàng vừa nói vừa xoa tay đầy vẻ tính toán.
“Ăn mày còn chẳng để cơm qua đêm, mới đó ngươi đã vội vàng tính toán cách dùng rồi, ngươi cũng thật có tiền đồ nha.” Nhàn Nguyệt nghe vậy lập tức bật cười.
“Muội chỉ là sớm trù tính một chút. Nghĩ sớm bao giờ cũng tốt, kẻo đến lúc sự việc ập tới mới cuống cuồng dùng bừa, khi đó mới thật là đáng tiếc.” Lăng Sương phản biện lại.
“Tạm thời chắc cũng chưa cần dùng tới. Hôn sự đã định rồi, gần đây cũng chẳng có chuyện lớn gì.” Nhàn Nguyệt bỗng quay sang Khanh Vân, nụ cười ranh mãnh: “Hay là nhờ lão Thái phi giúp tỷ hủy hôn, rồi định thân với Tần Dực đi? Đừng để tiện nghi cho cái tên Triệu Cảnh kia.”
Mọi người lập tức cười vang, Khanh Vân bị trêu đến cũng chỉ biết bất đắc dĩ cười rộ lên. Các nàng ngồi cả trên giường Nhàn Nguyệt mà chuyện trò. Khanh Vân hiếm khi có được khoảng thời gian thư thái như vậy. Nàng trước nay vốn an tĩnh, chỉ lặng lẽ nghe Lăng Sương và Nhàn Nguyệt bàn tính xem nên dùng lời hứa ấy thế nào, khóe môi khẽ cong lên. Nàng xoay người nằm sấp, chợt cảm thấy trong ngực có vật gì cấn vào mình.
Là thanh chủy thủ của Hạ Nam Trinh. Hai ngày nay nàng vẫn mang theo bên người, đã quên mất chưa trả lại cho hắn.
Cũng nên tìm một cơ hội thích hợp để nghiêm túc cảm ơn hắn mới phải. Dù sao đó cũng là ân cứu mạng. Hắn không cầu báo đáp, nhưng nàng không thể xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Huống hồ hôm ấy nàng nói với hắn những lời kia… cũng thực sự có phần nặng nề.
Náo loạn một hồi, đến cả người trước nay vốn kiệm lời như Thái Họa, cũng tham gia vào, nàng từ tốn nói: “Trong Đạo Đức Kinh có câu: ‘Nặn đất sét làm thành vật chứa, chính chỗ trống không ấy mới tạo nên công dụng của nó.’ Cái chén rỗng còn hữu dụng hơn cái đã đầy, vì nó có thể chứa đựng mọi thứ. Muội nghĩ, nên xem lời hứa này như một cái chén là tốt nhất…”
Nhàn Nguyệt nghe vậy liền cười rộ lên, nói: “Không ổn rồi, không ổn rồi, Lăng Sương đúng là đem Thái Họa dạy hư rồi. Đến lúc đó một người làm đạo cô, một người làm ni cô, đạo quan với am ni xây cạnh nhau, vậy mới là thật sự náo nhiệt…”
Một câu chọc đến hai người giả vờ nổi giận muốn dạy dỗ nàng, đuổi theo nàng chạy khắp phòng. Nhàn Nguyệt miệng lưỡi lanh lợi nhưng thân thể yếu nhất, chạy đến bên cửa sổ thì không còn sức, liền chỉ ra ngoài nói: “Mọi người mau lại đây xem, đó là cái gì!”
“Ai thèm quản nó là cái gì, trước giáo huấn tỷ mới là chính sự.” Lăng Sương vừa nói vừa xoa nắn nàng một trận, nhưng cũng bị chú ý mà nhìn ra bên ngoài. Quả nhiên phía xa có một hàng ánh đuốc, di chuyển rất nhanh, hiển nhiên là người cưỡi ngựa. Trong đêm tối, một chút ánh lửa cũng có thể truyền đi rất xa, hẳn là trên đường lớn có việc gấp.
“Muộn thế này sao còn có đám người cưỡi ngựa?” Thái Họa nghi hoặc hỏi.
“Còn đoán không ra sao?” Nhàn Nguyệt phản ứng nhanh nhất: “Chắc hẳn là Hạ Vân Chương cùng đám ‘tay sai’ của hắn. Lão Thái phi nhất định là muốn thẩm vấn Đổng Phượng Cử, nên sai hắn đi bắt người. Lần này thì hay rồi, mẹ con Liễu gia rốt cuộc tự tìm đường chết.”
Quả nhiên, sáng sớm hôm sau liền có tin tức truyền đến. Ban đầu mọi người còn tưởng lão Thái phi lại muốn bao che, bởi bà không đem Liễu Tử Thiền trả lại, thậm chí còn mang theo nàng vào cung. Nhưng đợi khi tin tức chính thức lan ra, mới biết thủ đoạn của lão Thái phi quả nhiên cao tay.
Khắp vòng phu nhân đều đang bàn tán xôn xao, không ai biết rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết Liễu phu nhân sau khi nghe tin thì sắc mặt xám như tro tàn, vội vàng rời đi, sau đó không còn xuất hiện nữa. Có người nói bà trở về nhà, định tìm cách tiến cung cầu xin lão Thái phi, không ngờ ngay cả cửa phủ cũng chưa kịp bước ra đã bị ngăn lại.
“Nghe nói Ngô Vương vào triều chầu hạ, đã định hai ngày nữa sẽ hồi đất phong. Quan gia ban cho vài thái giám, cung nữ, bảo rằng nơi man di cần được giáo hóa, lại thông cảm Ngô Vương điện hạ vất vả. Không biết thế nào, lại đem cả Liễu Tử Thiền ban theo sang đó.” Tiêu phu nhân tin tức linh thông, là người đầu tiên truyền ra tin xác thực.
Ngô Vương vốn là hoàng tử năm xưa từng do lão Thái phi nuôi dưỡng, nên tỷ muội Lâu gia nghe vậy cũng hiểu rõ đây là lão Thái phi hành sự.
Chốn thâm cung xưa nay đều như vậy, cánh tay gãy cũng sẽ giấu trong tay áo. Mẹ con Liễu gia bày lão Thái phi một ván, bà vì giữ thể diện nên không lộ dấu vết gì, nhưng cũng tuyệt đối không để bọn họ được yên thân. Đưa đi đất phong, trời cao hoàng đế xa, thế lực Liễu gia khó lòng với tới. Lại chỉ cần dặn dò Ngô Vương vài câu, thì Liễu Tử Thiền cả đời này e rằng không còn cơ hội trở lại kinh thành. Còn về Liễu phu nhân, đó là chuyện của Liễu gia. Dẫu bà có là chính thất phu nhân, nhưng bị đóng cửa hai năm, thiên hạ rồi cũng dần dần sẽ quên.
Người ta nói nhổ cỏ phải tận gốc, lão Thái phi lúc này mới thật sự gọi là tàn nhẫn, hoàn toàn không chừa cho mẹ con bọn họ một cơ hội xoay mình. So ra, ba điều kiện trước đó của Lâu nhị nãi nãi còn có vẻ hòa ái dễ gần hơn nhiều. Cái cao tay nhất chính là Liễu Tử Thiền vốn do chính Liễu phu nhân tự mình đưa đến bên bà ‘giáo dưỡng’, nhờ bà làm mai mối. Sự an bài này, danh chính ngôn thuận, không ai có thể bắt bẻ.
“Chỉ có điều, lão Thái phi làm vậy, về sau còn ai dám gửi gắm nữ nhi cho bà giáo dưỡng nữa?” Lăng Sương vẫn cứ nghi hoặc nói.
“Ngươi thật ngốc.” Nhàn Nguyệt nheo mắt nói: “Ngươi thật sự cho rằng mọi người không hiểu rõ chuyện gì sao? Ở kinh thành làm gì có bí mật. Ta nghi rằng hành vi của Liễu phu nhân, chuyện của Liễu Tử Thiền, e rằng đã sớm có tiếng gió. Chỉ là nhà chúng ta còn chưa bước vào tầng trung tâm, nên vô tình va chạm, đụng vỡ những bí mật đó thôi. Chúng ta mới hồi kinh, còn người ta vốn đã có quan hệ qua lại với nhau mấy chục năm, đâu phải chuyện đùa…”
“Sao lại nói chúng ta chưa vào trung tâm? Nương chẳng phải đã giao hảo thân thiết cùng Triệu gia rồi sao?”
“Vậy ngươi nói cho ta biết, kẻ tung tin đồn về dì Vân là ai?” Nhàn Nguyệt hỏi ngược lại.
Thấy Lăng Sương không đáp được, nàng mới nói tiếp:
“Ta chỉ cảm thấy ván cờ nơi kinh thành này, nhà chúng ta chẳng qua mới vừa ngồi vào bàn mà thôi. Vì thế mới gặp phải hết chuyện này đến chuyện khác, lúc nào cũng bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, chưa từng thật sự rút lui xuống được. Chờ đến khi chúng ta xoay chuyển được ván bài này, mới có thể yên ổn sống những ngày của riêng mình.”
Có lẽ do cái miệng quạ đen của nàng ứng nghiệm, đến ngày cuối cùng của Đồng Hoa yến, quả nhiên xảy ra chuyện.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |