Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 15: Vương tôn

« Chương trước
Chương tiếp »

Vừa về đến phủ, Nhàn Nguyệt liền nghiêng người dựa lên huân lung, mí mắt khép hờ. Mấy nha hoàn vội vàng vây quanh, kẻ tháo trâm, người gỡ hoàn, kẻ tẩy trang, người vấn tóc, từng món châu thoa được đặt lại, cẩn thận kiểm kê.

Đào Nhiễm nhìn qua một lượt “Trang sức trân châu hình như thiếu mất một chiếc.”

“Thiếu thì thiếu thôi.” Nhàn Nguyệt mệt mỏi thở ra một hơi, giọng lười nhác: “Có đáng giá gì đâu. Ta mệt đến rã rời rồi, mau tháo trang cho ta đi ngủ.”

Bên kia, Khanh Vân cũng đã mỏi mệt không kém. Nàng trở về còn muộn hơn Nhàn Nguyệt, bởi phải cùng các phu nhân giao tế chào hỏi hồi lâu, nhưng nét mặt vẫn đoan trang, nửa câu oán thán cũng không có. Nguyệt Hương cười khẽ, vừa chải tóc cho nàng vừa nói: “Tiểu thư hôm nay chắc cũng nhìn thấy Triệu Cảnh công tử rồi chứ? Dung mạo quả thật tuấn tú.”

Đang nói chuyện, Lâu nhị nãi nãi bước vào, gương mặt đầy vẻ vui mừng, giọng nói cũng mang vài phần cao hứng: “Chuyện này xem ra sắp định rồi.”

“Chuyện gì?” Lăng Sương hỏi. Nàng sớm đã tháo trang sức xong, lúc này đang ngồi một bên đọc sách, nghe vậy ngẩng đầu lên hỏi.

“Ngươi là ngốc thật hay giả?” Nhàn Nguyệt nghiêng người dựa sang một bên, liếc mắt cười nhạt: “Còn có thể là chuyện gì, tất nhiên là chuyện của tỷ tỷ cùng Triệu Cảnh rồi. Chúc mừng tỷ tỷ trước nhé, bao giờ chúng ta được uống rượu mừng đây?”

Khanh Vân nghe vậy, hai gò má lập tức đỏ bừng, cúi đầu không đáp. Lâu nhị nãi nãi hiếm khi không nhắc đến lễ nghi khuôn phép, chỉ cười đến rạng rỡ, đưa tay ấn nhẹ lên vai Khanh Vân, lại véo vành tai nàng một cái, mừng rỡ đến mức không biết phải làm sao cho phải. “Chuyện này mà định xong, nương cũng an tâm đôi phần. Năm nay coi như hoàn thành hơn phân nửa tâm sự trong lòng.”

“Hảo a, hóa ra chúng con chỉ chiếm hơn phân nửa thôi sao?” Nhàn Nguyệt lập tức làm bộ không phục.

“Yên tâm đi.” Lâu nhị nãi nãi quay sang trấn an nàng: “Chuyện này xong sẽ lập tức tới lượt các ngươi. Chuyện của Lăng Sương cũng xem như đã định, kế tiếp nương sẽ toàn tâm toàn ý lo cho ngươi……”

“Định cái gì? Có hỏi qua con chưa?” Lăng Sương lập tức phản bác.

Khanh Vân vội bước tới hòa giải.

“Hôm nay đã muộn rồi, nương chắc cũng mệt. Mau về phòng dùng chút thảo dược xua hàn, nghỉ ngơi sớm một đêm cho khỏe. Chúng con cũng sẽ mau chóng đi ngủ.” Nàng vừa nói vừa đẩy Lâu nhị nãi nãi ra ngoài: “Nương yên tâm, con sẽ giục các muội ngủ sớm.”

Lâu nhị nãi nãi nghĩ tới việc leo được lên dòng dõi cao quý như Triệu gia, trong lòng vốn đang vui vẻ, liền cũng không truy xét thêm, để mặc Khanh Vân dỗ dành đưa đi. Bên này, Lăng Sương đã hậm hực rửa mặt súc miệng xong, leo thẳng lên giường. Khanh Vân nhìn thấy, cũng không tiện khuyên nhiều, ngồi bên mép giường, mấy lần muốn nói lại thôi. Một lúc sau, Nhàn Nguyệt cũng thu xếp xong, mang theo một hộp hoa lan sương bước tới, còn lấy một khối lớn đưa cho Khanh Vân. “Đây đây, hoa lan sương do muội muội tự tay điều chế, hôm nay cho tỷ dùng trước, về sau sẽ phải thu phí.”

“Sao sau này lại thu phí?” Khanh Vân ngẩn ra.

“Tỷ sau này gả vào Triệu gia, Triệu gia có tiền, tất nhiên phải thu.” Nhàn Nguyệt cười hì hì trêu chọc.

Khanh Vân tức đến muốn xé miệng nàng, Nhàn Nguyệt lập tức nhảy vọt lên giường, lấy Lăng Sương làm tấm chắn. Ba người cười đùa náo loạn một trận, cuối cùng mới ai về chỗ nấy, yên lặng nghỉ ngơi.

***

Kế tiếp mấy ngày, trong kinh cũng không có đại yến gì đáng nói, tính ra có chút thanh nhàn, chỉ có một hồi vũ thủy yến do Phùng phu nhân chủ trì. Phùng gia lão gia năm trước vừa mới thăng chức, đáng tiếc khi ấy còn đang trong tang kỳ của Phùng lão thái thái, không tiện mở tiệc chúc mừng. Nay qua năm, hiếu kỳ đã mãn, Phùng phu nhân cũng vừa lúc từ trong tay mẫu thân tiếp quản vũ thủy yến, liền nhân dịp này rộng rãi mời khách, lấy danh nghĩa “vũ thủy thưởng bông cải”, mở tiệc tại biệt uyển ngoại thành của Phùng gia. Phùng gia biệt uyển rộng rãi mà mới mẻ, Phùng phu nhân dứt khoát bày tiệc ngoài trời, mời hẳn một gánh hát, từ sớm diễn tới chiều, chọn toàn những vở các phu nhân tiểu thư thích xem.

Lâu gia mẹ con tới nơi vào buổi sáng, trên sân khấu đã diễn xong một hồi, vừa vặn tiếp sang vở “Trương Ngọc Lang hưu thê”. Vở này được xưng là kịch hồng, kỳ thực cũng chỉ là khuôn sáo quen thuộc: nói Trương Ngọc Lang gia tư bạc triệu, thê tử Mai Nương hiền đức đảm đang, hắn lại chê nàng cổ hủ, không hiểu phong tình, ngày ngày quản thúc, khiến hắn không được tự do chọi gà cưỡi ngựa, miên hoa túc liễu. Cuối cùng vì cưới tân thê mà hưu bỏ thê cũ, Mai Nương lưu lạc bên ngoài, được phú hộ cứu giúp, nhận làm nghĩa nữ, đổi tên Xuân Hạnh. Trương Ngọc Lang tiêu tán sạch gia sản, phải lang thang ăn xin, không ngờ xin đến trước cửa nhà Xuân Hạnh, phu thê gặp lại, hắn hối hận sửa mình, quyết tâm hoàn lương.

Các phu nhân xem đến say sưa, nhất là đoạn Mai Nương bị đuổi khỏi cửa, khóc lóc kể lể oan tình trước đám đông, không ít người mềm lòng, lặng lẽ lau nước mắt. Lăng Sương ngồi bên cạnh, nhẫn rồi lại nhẫn, thấy Lâu nhị nãi nãi cùng Khanh Vân, Nhàn Nguyệt đều xem đến nhập thần, liền dứt khoát đứng dậy ra ngoài thông khí.

Phùng gia thôn trang quả thực không tệ, vừa rộng vừa mới. Nói là thưởng bông cải, kỳ thực ruộng cải chẳng được bao nhiêu, ngược lại có một mảng rừng trúc lớn. Măng non mọc chồng chất, xanh mướt bắt mắt.

Chỗ như vậy, theo thường lệ cũng là nơi Thái Họa ưa thích. Quả nhiên vừa ra tới đã gặp nàng. Thái Họa cũng là ra ngoài cho thoáng, thấy Lăng Sương đứng cạnh rặng trúc, đưa tay sờ lớp sương trắng trên đốt trúc, liền bật cười.

“Ngươi lại sớm khai lưu rồi.” Nàng cười nói: “Vừa nãy thấy ngươi trong tiệc đứng ngồi không yên, ta đã đoán ngươi nhịn không được bao lâu.”

“Muốn lưu cũng không lưu nổi, nương ta lát nữa có lẽ sẽ tìm ta.” Lăng Sương hỏi: “Giờ nào rồi?”

“Vừa sang giờ Tỵ, còn phải đợi một canh giờ nữa mới dùng bữa.” Thái Họa đáp.

Hai người đứng bên rừng trúc trò chuyện. Lăng Sương nhảy lên một tảng đá, đưa tay che nắng nhìn ra xa, Thái Họa cười nàng giống hầu tử. Nàng lại hỏi: “Dưới chân núi đang làm gì thế?”

“Hình như bọn họ đang cưỡi ngựa. Hôm nay là thiêu đuôi yến của Phùng đại nhân, trong kinh nam tử cũng có bốn yến tám đại tịch, nào là cưỡi ngựa bắn cung, mã cầu, đá cầu, khúc thủy lưu thương yến… chỉ là đều chẳng liên quan gì tới chúng ta.” Thái Họa nói thong thả: “Nam nữ vốn không cùng tịch mà.”

Lăng Sương nghe nàng nói vậy càng thêm bực bội, tiện tay lại giẫm mạnh lên gốc trúc bên cạnh, bỗng quay người nói: “Ta đi đây.”

Nàng xưa nay vẫn là tính tình ấy, nói đi là đi. Thái Họa cũng chẳng ngăn, chỉ thấy nàng chưa đi xa đã gọi nha hoàn Như Ý tới, chủ tớ hai người ghé đầu thì thầm một hồi. Như Ý trên mặt lộ vẻ khó xử, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn gật đầu đáp ứng điều gì đó. Lăng Sương lập tức mặt mày hớn hở, xoay người liền chạy mất dạng, dáng vẻ nhẹ nhõm như chim sổ lồng.

Đến lúc dùng bữa, quả nhiên Lăng Sương lại đến muộn.

Cũng không biết nàng đã chạy đi đâu, vừa bước vào sảnh vừa đưa tay chỉnh lại mái tóc, dáng vẻ hấp tấp vội vàng. Cũng may mọi người đều bận rộn tìm chỗ ngồi, sắp xếp thứ tự, trong sảnh ồn ào náo nhiệt, chẳng ai để ý tới nàng. Nhàn Nguyệt đã sớm giữ chỗ cho nàng, thấy nàng vào liền tiện tay dời vật đặt trên ghế sang bên, ghé sát thấp giọng cảnh cáo: “Hai ngày nay nương đang sốt ruột chuyện Triệu gia sang cầu thân, ngươi an phận cho ta hai ngày, đừng gây chuyện. Nếu không, ta cũng không cứu nổi ngươi đâu.”

“Ta có gây chuyện gì đâu,” Lăng Sương cười nói, “chỉ ra rừng trúc dạo chơi chút thôi.”

Nghe vậy, Nhàn Nguyệt chẳng nói thêm lời nào, chỉ đưa tay vuốt xuống mái tóc nàng, tiện tay kéo ra một giọt bùn đã khô, giơ thẳng tới trước mặt nàng. Có lúc Nhàn Nguyệt trông thật giống Lâu nhị nãi nãi—không cần nói gì, chỉ cần trầm mặt xuống đã đủ khiến người khác chột dạ. Lăng Sương nhìn vậy không nhịn được bật cười.

“Còn cười.” Nhàn Nguyệt mắng khẽ, đẩy bát canh đã múc sẵn tới trước mặt nàng, “Uống canh của ngươi đi.”

Buổi chiều chẳng có việc gì, Lăng Sương cũng chỉ lang thang làm mấy việc linh tinh. Thừa lúc Lâu nhị nãi nãi đang mải mê xem diễn nhất, nàng tiến lên thưa: “Nương, con thấy hơi mệt, xin về trước.” Lâu nhị nãi nãi sợ lại khơi ra chuyện thân thể Nhàn Nguyệt, vội vàng nói: “Là lo trong nhà còn đang phơi sách phải không? Mau về đi, coi chừng trời mưa.”

Lăng Sương thuận lợi thoát thân. Trước khi đi còn hỏi Nhàn Nguyệt có muốn đi cùng không, nhưng Nhàn Nguyệt đang cười nói với Vân phu nhân xem diễn, nào còn rảnh để ý nàng, chỉ dặn dò một hồi: “Về giúp ta thu mấy bức họa đang phơi, chiều tối có khi mưa, cuộn tranh bị ẩm thì dễ mốc. Dù không mưa cũng dời đi chỗ khác, đừng để dưới hành lang phía tây—nắng chiều chiếu vào, giấy sẽ giòn, lụa tranh cũng phai màu. À, bảo Tiểu Liên thu bớt hoa hồng lại, ngày mai ta sang nhà dì Vân làm phấn mặt, phơi héo thì không dùng được.”

Lăng Sương nghe những lời ấy chẳng khác gì nghe hòa thượng tụng kinh, miệng thì đáp liên hồi, trong lòng chẳng ghi được mấy chữ. Về đến nhà, nàng đọc sách suốt buổi chiều. Đến tối, ba người rốt cuộc cũng về, lại còn uống rượu. Nhất là Nhàn Nguyệt, mặt đỏ bừng. Lâu nhị nãi nãi xót con, vội giục Hoàng nương tử xuống phòng bếp nhỏ nấu canh giải rượu, khuyên tới khuyên lui mới ép Nhàn Nguyệt uống hết một chén.

“Sao lại uống thành thế này?” Lăng Sương cau mày hỏi.

“Còn không phải tại Phùng Uyển Hoa,” Lâu nhị nãi nãi vừa dùng khăn ấm lau mặt cho Nhàn Nguyệt vừa than thở, “trong bữa tiệc liền rêu rao chuyện Triệu gia với Khanh Vân, ồn ào đòi Triệu phu nhân mở yến mời rượu. Phùng phu nhân cũng hùa theo xem náo nhiệt, uống tới uống lui liền thành ra thế này. Nhàn Nguyệt cũng vậy, đã không uống được lại cứ cố uống, hai chén đã say đến mức này rồi.”

“Đều tại Vân phu nhân.” Khanh Vân xưa nay tính tình hiền hậu, lúc này cũng hiếm khi lộ ra chút oán trách, “Bà ấy tự mình uống đã đành, còn xúi Nhàn Nguyệt uống theo, nói nhân sâm tửu dưỡng nhan, có lợi cho thân thể. Bà ấy mang hẳn một vò nhân sâm tửu tới, ngay trên tiệc liền mở ra, mỗi người một chén. Nhàn Nguyệt uống liền hai ba chén, cũng chẳng hiểu sao lại nghe lời Vân phu nhân đến vậy.”

Giày vò một phen, Nhàn Nguyệt say rượu nhưng lại ngoan ngoãn, sớm đã ngủ yên. Sáng hôm sau còn dậy sớm hơn cả Lăng Sương. Lăng Sương vừa tỉnh giấc, đã thấy nàng thức rồi, tóc xõa rối, ngồi trên chăn nghịch mấy viên trân châu đá quý. Nhàn Nguyệt từ nhỏ đã khác với Khanh Vân và Lăng Sương. Khanh Vân cũng thích đồ tốt, nhưng vẫn giữ dáng vẻ đoan trang của chủ mẫu, nhiều lắm là quản lý sắp xếp mà thôi. Còn Nhàn Nguyệt vì bệnh tật từ bé, thường xuyên nằm trên giường, mọi người hay gom góp đồ vật mang tới cho nàng giải khuây. Lâu dần, nàng hình thành thói quen sưu tầm, cất giữ. Như chuyến thượng kinh này, tranh nàng mang theo mấy rương, trang sức cũng chất đầy một rương lớn, món nào món nấy xếp đặt ngay ngắn, phân loại rõ ràng. Đến cả Lâu nhị nãi nãi đôi khi cũng đùa rằng của hồi môn của Nhàn Nguyệt nhất định là đầy đủ nhất.

Nàng đối mấy việc này hứng thú vô cùng, rảnh rỗi liền đem đồ mình có ra sửa sang một lượt rồi lại cất đi. Khi còn ở Giang Nam, phòng nàng luôn được thu xếp tinh xảo độc đáo; đến một cái chặn giấy, một sợi dây cuốn mành cũng đều có chủ ý. Bốn mùa dùng trà gì, cắm hoa nào, y phục chọn hoa văn ra sao, búi tóc kiểu gì, huân hương thế nào, đều là thập phần học vấn. So sánh ra, Lăng Sương quả thực thô tháo như một nam hài tử.

“Lại kiểm kê kho báu của tỷ đấy à.” Lăng Sương cười trêu, “Yên tâm đi, say rượu cũng chẳng ai động vào đồ của tỷ đâu.”

“Ai say rượu chứ? Ta là thấy rượu sâm của dì Vân tốt nên mới uống thêm hai chén thôi.” Nhàn Nguyệt đáp, “Ngươi sờ thử xem, ta ngủ cả đêm mà chân còn ấm, trước kia nào có vậy.”

“Ây za, luôn miệng kêu dì Vân dì Vân.” Lăng Sương vừa rời giường vừa trêu, “Hai người thân thiết từ khi nào thế, bảo sao tối qua Khanh Vân còn ghen đâu.”

“Nàng ghen cái gì chứ.” Nhàn Nguyệt cười nhẹ.

Nàng vẫn nằm trên giường nghịch trang sức của mình. Lăng Sương rửa mặt chải đầu xong, khoác áo đứng trước gương, chải tóc, chợt nghe Nhàn Nguyệt chơi một lúc rồi thở dài: “Thật ra Tuân gia cũng không tệ, chỉ là Tuân Văn Hỉ – cô em chồng ấy – thật khó ở chung.”

Lăng Sương không đáp. Một lát sau, lại nghe Nhàn Nguyệt than tiếp: “Những thế gia nhà cao cửa rộng ấy thật không biết dạy con thế nào, từng người một đều hành vi phóng túng, chẳng ra làm sao.”

Sắc mặt Lăng Sương lập tức trầm xuống, quay đầu hỏi: “Có kẻ bắt nạt tỷ sao?”

“Sao có thể.” Nhàn Nguyệt cười đáp, “Hôm qua chẳng phải vũ thủy yến ở nhà Phùng phu nhân sao? Dù là biệt uyển, quy củ còn nghiêm hơn nhà chúng ta. Gia đinh không được vào nhị môn, ta bất quá là cảm khái đôi câu thôi.”

Lăng Sương lúc này mới yên tâm, cúi đầu tiếp tục xem sách. Nhưng Nhàn Nguyệt đã mở miệng thì hiếm khi chịu dừng, thấy nàng không đáp, liền thuận thế hỏi tiếp: “Ngươi có biết Phùng gia công tử là ai không?”

“Là ai?”

“Phùng Vân Khởi đó. Cái này mà ngươi cũng không biết.” Nhàn Nguyệt cười nhạt, giọng mang vài phần khinh đạm, “Bất quá Phùng Vân Khởi cũng chẳng có gì đáng nói, người thì có chút đần độn, lại sợ mẫu thân, tai mềm, không phải hạng tốt để nhắm tới. Trong kinh thành, thật sự xuất sắc vẫn là tứ vương tôn. Đêm Nguyên Tiêu ngươi đều đã gặp rồi, có người còn xếp kim quy tế bảng, bốn người họ chính là bốn gã đứng đầu.”

“Bốn gã đứng đầu? Ai bình?” Lăng Sương hiển nhiên không mua trướng, liếc nàng một cái.

“Ta bình.” Nhàn Nguyệt đáp đến thản nhiên, một chút do dự cũng không có.

Lăng Sương rốt cuộc nhịn không được bật cười.

Hôm nay không cần ra cửa, cũng chẳng vội vã rời giường. Khanh Vân sớm đi lão thái quân bên kia thỉnh an, như thế nhật tử, nàng tất nhiên là cả ngày bồi lão thái thái không rời. Như Ý cùng Đào Nhiễm ở ngoài sân phơi nắng, vừa làm kim chỉ vừa nói chuyện nhỏ. Trong phòng chỉ còn hai người các nàng. Noãn các dưới đất long thiêu đến ấm rực, huân lung chậm rãi toả ra mùi vong ưu hương, trên án dài bày mấy quả phật thủ cống, thanh hương nhàn nhạt, cả gian phòng ấm áp yên tĩnh. Nhàn Nguyệt chỉ khoác một bộ nhũ hồng tiểu áo bông, nghiêng người ghé trên giường, chăn lụa xanh hồ nước như sóng biếc, thêu đóa đại liên hoa. Nàng nằm ở đó, thân hình mảnh mai, thần thái mềm mại, tựa nữ tử hái sen miền Giang Nam, vừa yểu điệu vừa đáng yêu.

“Lại đây,” Nhàn Nguyệt ngoắc tay, giọng mang ý cười, “hôm nay tỷ tỷ rảnh, sẽ từ từ nói cho ngươi nghe thiên hạ đại thế.” Nàng kéo hộp gấm lại, đặt lên chăn, nói với Lăng Sương: “Hiện giờ trong kinh, thế gia công tử vừa độ tuổi ước chừng bốn năm chục nhà. Trừ đi những gia phong bất chính, con cháu không ra gì, thích đánh bạc, trong nhà sớm có thiếp thất sinh con vợ lẽ, hoặc trưởng bối vô đức, từng ngược đãi tức phụ… dư lại có thể xem được, cũng bất quá hai ba mươi nhà. Từ gia thế, nhân phẩm, tài năng đến tướng mạo mà luận, chân chính vào mắt cũng chỉ còn mười mấy người. Trong đó xuất sắc nhất, chính là bốn vị kia. Ngươi đừng không để trong lòng, nhà ngươi Trúc Trung Quân, còn chưa xếp được vào hàng bốn đâu.”

Nàng cong môi cười nhạt: “Huống chi, nơi này còn có Tuân quận chúa, lại có Ngọc Châu, Bích Châu, đều là cầu còn cầu không được như ý lang quân.”

“Ồ?” Lăng Sương cố ý trêu nàng, buông sách, nghiêm trang nói, “Vậy ta phải lắng nghe cao kiến của tiên sinh rồi. Hôm nay vừa hay thanh mai nấu rượu, nghe nhà ta Nhàn Nguyệt luận anh hùng thiên hạ.”

Thấy nàng chịu nghe, Nhàn Nguyệt lập tức hứng khởi, xoay người ngồi xếp bằng, tư thế nghiêm chỉnh như Gia Cát Lượng năm xưa đối sách ở Long Trung. Nàng lấy tờ tuyết lãng, cầm bút miêu mi, vừa viết vừa giảng, phân tích từng việc cho Lăng Sương nghe.

“Ngươi xem, tông thất không bàn tới, không phải nhà chúng ta có thể với tới. Trong kinh cũng không có họ khác vương, bổn triều lại không phong quốc công, cao nhất chỉ đến hầu phủ. Mà trong các hầu phủ ở kinh thành, chân chính có thể nói chuyện, chỉ có ba nhà Tần, Hạ, Triệu, gọi chung là tứ vương tôn. Ngươi biết vì sao Tần gia lại xếp đầu không?”

“Nguyện rửa tai lắng nghe.” Lăng Sương biết nàng cố ý dẫn dắt, cũng phối hợp đáp lời.

“Trong kinh các hầu phủ, đa phần là tiên hoàng chinh Nam Man mà phong, như Triệu gia Phú Bình hầu, Hạ gia An Viễn hầu, đều dựa vào quân công. Nhưng Tần gia thì khác. Văn Xa hầu là khai quốc công thần phong hầu, nội tình thâm hậu. Lại nói, Tần Dực mẫu thân là ai? Trong kinh xuất thân tôn quý nhất có hai vị quận chúa, Văn quận chúa gả vào Hạ gia, Thanh Hà quận chúa gả cho Tần gia. Tần Dực là con một của Thanh Hà quận chúa, con vợ cả, lại sớm tập hầu vị, thân phận tôn quý khỏi cần nói.” Nàng dừng bút, thần sắc bình thản: “Tính tình hắn có phần cổ quái, đến nay trong phòng không một thiếp thất, hai mươi tuổi còn chưa đính thân.”

“Không phải nói tính tình cổ quái thì không cần sao?” Lăng Sương cố ý xen vào.

“Ngươi biết cái gì.” Nhàn Nguyệt liếc nàng, tiếp tục nói, “Tần gia năm đó nội trạch không yên, thê thiếp tranh chấp, phu thê ly tâm, lão hầu gia mất sớm. Thanh Hà quận chúa từ đó lễ Phật quanh năm, Tần Dực cũng vì thế mà dưỡng thành tính tình như vậy. Bằng không tuổi tác huyết khí phương cương, vì sao không nạp thiếp?” Nàng coi mấy cái tên trên giấy như quân cờ, từng cái bày ra: “Sau Tần Dực, kế đó là Hạ Nam Trinh, Vân phu nhân con kế. Người này tướng mạo tài học đều nhất đẳng, năm đó suýt đỗ Thám Hoa. Phụ thân mất sớm, mẹ kế lại là Vân phu nhân, tính tình dễ ở chung. Chỉ tiếc thiếu niên phong lưu, nhiều năm lui tới Tần lâu Sở quán, đến nay vẫn chưa chịu hồi tâm nghị thân.”

“Như vậy liền cũng không được,” Lăng Sương nhíu mày, ghét bỏ không che giấu, “không phải nói rõ rồi, đánh bạc, trăng hoa đều không tính sao?”

“Hắn cũng không hẳn là trăng hoa,” Nhàn Nguyệt khoan thai sửa lời, “chỉ là hàng năm bao dưỡng mấy vị thanh quan nhân, nói là ái âm luật, thích ca vũ, phong lưu mà không sa đọa thôi. Kinh thành vốn là cái phong khí ấy, nữ tử thì học quản gia, học làm danh môn thục nữ; vương tôn công tử lại đều hướng giáo phường tìm hồng nhan tri kỷ. Hắn cùng Tần Dực là tri giao, đánh mã săn thú đều cùng nhau. Gia thế tương đương, tính tình hợp nhau, từ nhỏ ra vào cung uyển. Khi lão thái hậu còn tại, còn từng coi bọn họ như con cháu trong nhà.” Nàng hơi hạ giọng, như kể bí văn: “Hai người đều là kinh thành nổi danh vương tôn. Ngươi còn nhớ đêm Nguyên Tiêu chứ? Bọn họ đứng cạnh nhau, phong thái như song bích. Phần giao tình ấy, cũng khiến thân giá mỗi người thêm mấy phần……”Nói tới đây, Nhàn Nguyệt ghé sát, thần thần bí bí: “Nghe nói, Tuân Văn Hỉ người trong lòng chính là Hạ Nam Trinh.”

“Tuân quận chúa?” Lăng Sương ngước mắt.

“Nàng tính cái gì quận chúa,” Nhàn Nguyệt khẽ cười, giọng mang vài phần khinh thường, “đất phong phong hào đều không có. Tần Dực cữu cữu gia biểu muội mới là đứng đắn Bình Thành quận chúa. Nghe nói Thanh Hà quận chúa từng muốn cho hai người biểu huynh muội đính thân, không biết vì sao không thành. Cũng có lời đồn Tuân Văn Hỉ nhìn trúng Tần Dực, nhưng ta vẫn thấy nàng để mắt Hạ Nam Trinh hơn.”

Những việc này qua miệng Nhàn Nguyệt, trôi chảy như nước chảy mây trôi. Lăng Sương căn bản không cần nghe kỹ, chỉ cần thỉnh thoảng chen một câu, nàng liền có thể hứng trí bừng bừng nói tiếp không ngừng.

“Vì sao?” Lăng Sương thuận miệng hỏi.

“Ngươi ngốc à,” Nhàn Nguyệt liếc nàng, “Tuân Văn Hỉ ương ngạnh lại nông cạn, tất nhiên thích Hạ Nam Trinh loại kinh tài tuyệt diễm, mang ra ngoài mới có thể diện. Huống chi Hạ gia phân hai tông, từ tằng tổ phụ đã là một nhà, thân huynh đệ phân chi. Hạ Nam Trinh kia một chi là trưởng, Văn quận chúa gả sang chi ấu. Tuân Văn Khỉ theo tiểu Hạ kia một chi gọi Hạ Nam Trinh là ca ca, gọi suốt mười năm. Hai người trưởng thành rồi vẫn không tránh hiềm nghi, mỗi độ xuân săn, nàng còn theo hắn đi săn.”

“Vậy ta vẫn áp Tần Dực.” Lăng Sương cố ý trêu.

Nhàn Nguyệt cười đến cong lưng, suýt nữa lăn khỏi giường.

“Ngươi tưởng đánh bài sao, còn áp lớn áp nhỏ,” nàng cười mắng, “đây là chính sự.” Rồi lại thu lại ý cười, tiếp lời, “Đúng rồi, nói tới đâu nhỉ—à, Đại Hạ đã nói xong, đến Tiểu Hạ.”

Nàng nhấc bút, chỉ xuống một chỗ khác: “Tiểu Hạ là Hạ Vân Chương, Hạ gia quá kế tự tôn, tính là cùng chi của Văn quận chúa. Nhà hắn nhân khẩu đơn bạc, vốn định từ bàng chi chọn người quá kế dưới gối Văn quận chúa, ai ngờ hơn ba mươi tuổi vẫn không có. Văn quận chúa liền dứt khoát quá kế tôn tử, chính là Hạ Vân Chương. Tiền khoa Thám Hoa lang.”

“Sao không nói tiếp?” Lăng Sương hỏi.

Nhàn Nguyệt đem khối tượng trưng cho Hạ Vân Chương thỏi tiểu kim đẩy sang một bên, thần sắc nhạt hẳn: “Hắn người này… có chút cổ quái.”

Lần này Lăng Sương thật sự ngạc nhiên. Tần Dực lãnh đạm quái gở, Hạ Nam Trinh phong lưu phóng đãng, Nhàn Nguyệt đều có thể nói đến thản nhiên. Vậy mà một vị Thám Hoa lang lại bị nàng nhẹ nhàng gạt đi—chẳng lẽ Hạ Vân Chương, còn có điều gì khó nói hơn cả hai người kia?

“Cổ quái chỗ nào?” Lăng Sương truy vấn.

Nhàn Nguyệt lộ ra bộ dáng không muốn nói sâu, chỉ nhàn nhạt đáp: “Ta ở Hạ gia từng thấy qua bức họa của Hạ Vân Chương. Người này… không phải người lương thiện.”

Nàng lời nói nhẹ như mây bay, lại khiến người nghe không khỏi để tâm. Phải biết Nhàn Nguyệt tuy ngày thường lười biếng, không mấy khi để ý chính sự, nhưng ở việc vẽ tranh lại rất có căn cơ. Khanh Vân tinh thông kim chỉ, gặp lúc muốn thêu hoa văn mới, còn thường phải nhờ Nhàn Nguyệt vẽ phác thảo trước. Huống hồ sư phụ dạy Nhàn Nguyệt hội họa chính là quan nha sư gia bên Lâu nhị gia — một vị tài tử nổi danh ở địa phương, khoa cử không đắc chí nhưng thanh danh lan xa. Nhàn Nguyệt họa pháp có truyền thừa, ánh mắt tự nhiên không cạn.

Lăng Sương thấy nàng không muốn nói tỉ mỉ, liền không truy hỏi nữa, chuyển sang chuyện khác: “Vậy họ Triệu là Triệu Cảnh phải không?”

“Không hẳn,” Nhàn Nguyệt lắc đầu, “là Triệu Cảnh cùng Triệu Tu hai đường huynh đệ. Hai người họ vốn có cái ngoại hiệu, gọi là ‘Triệu vương tôn’, kỳ thật gộp lại mới miễn cưỡng chiếm được cái mạt tịch trong tứ vương tôn thôi. Hai người ấy cũng không phải đoan chính gì, chỉ là chơi theo một bát khác, không hòa cùng Hạ Nam Trinh bọn họ.” Nàng cười nhạt một tiếng, tiếp lời: “Ngươi cũng biết rồi, Ngọc Châu, Bích Châu hai tỷ muội đều muốn gả vào Triệu gia. Tam phòng vì việc này đã bố trí mấy năm, lại nhận Triệu gia cô cô làm mẹ nuôi, lại mua thôn trang sát bên Triệu gia điền trang, chính là muốn tỷ muội song song tiến Triệu môn. Triệu gia lão gia tử đã qua đời, hiện giờ nhị phòng đang giữ chức quan lớn nhất — Hộ Bộ thị lang — là Triệu Cảnh thúc phụ, Triệu Tu phụ thân. Đại phòng kế thừa gia nghiệp, nghe nói ở Yến Thành có mấy tòa sơn, mấy mảnh điền trang, kinh giao cũng có ba bốn thôn trang. Bây giờ chuyện Khanh Vân với Triệu Cảnh, mười phần đã chắc chín phần, tam phòng đôi mắt đều tức đỏ, còn không biết đang nghẹn cái ám chiêu gì.”

“Còn lại thì sao?” Lăng Sương hỏi.

“Còn lại là Cố gia, Lý gia, Thôi Lư mấy nhà,” Nhàn Nguyệt nói qua loa, “hoặc là con cháu xuất sắc nhất đã đính hôn, hoặc là gia đạo suy tàn.” Nàng lại đổi một hàng, viết mấy cái tên khác, đẩy đến trước mặt Lăng Sương: “Nhóm này thì khác — không tính thế gia, coi như hàn môn.”

Lăng Sương liếc mắt đã hiểu, nhướng mày nói: “Thượng thượng khoa tiến sĩ?”

“Đúng vậy.” Nhàn Nguyệt gật đầu, “Hai người này còn chưa đính hôn, người kia là hối hôn. Khoa trước Trạng Nguyên lang đã bị chiêu tế. Bảng Nhãn Trần Kính Tử còn để tang, phải chờ cuối năm mới trừ hiếu, tính tình lại cũ kỹ, dung mạo cũng thường. Thám Hoa lang cũng chẳng khá hơn. Thật sự lợi hại là thượng thượng khoa kia — Trạng Nguyên Diêu Sâm đã ngoại phóng, Bảng Nhãn Trương Kính Trình, Thám Hoa lang thì ngươi biết rồi, Hạ Vân Chương. Bọn họ khoa ấy nhân tài đông đảo.” Nàng nói tới đây, giọng lại lạnh đi mấy phần: “Nhưng nương bảo, tuyệt đối không chọn cử tử. Càng nghèo càng nhiều quy củ, thích tra tấn tức phụ. Miệng thì nói gia truyền bố y rau thực, vừa làm ruộng vừa đọc sách, kỳ thực gia sự toàn dựa vào tân phụ, của hồi môn hạ nhân không cho dùng, ép người xuống bếp dệt vải làm việc nặng. Thiên kim tiểu thư gả qua đó, không mấy năm cũng bị mài chết.”

Lăng Sương nghe nàng tính toán một vòng, hứng thú càng thêm nhạt, cười khẽ nói: “Nghe ngươi nói vậy, kinh thành này chẳng có mấy nam tử đáng tin. Không thì phong lưu, không thì cờ bạc, Triệu Cảnh cũng chưa chắc là hạng tốt, đêm Nguyên Tiêu chẳng qua thấy sắc nổi tâm thôi.”

Nhàn Nguyệt nghe vậy cũng không giận, chỉ nói: “Lời này ngươi để trong lòng là được. Nương với Khanh Vân đang cao hứng, ngươi đừng đi tìm xúi quẩy. Huống hồ nếu sớm muộn phải gả, thì trong đám ấy chọn người tốt nhất, đắn đo cho kỹ, đỡ phải kéo tới kéo lui rồi chẳng được gì lại uổng công.”

“Không thể không gả sao?” Lăng Sương hỏi lại.

“Cũng không phải là không thể không gả. Xuất gia làm đạo cô, làm ni cô, đều có thể không gả. Nhưng đời người đâu phải đến lúc gả hay không gả là hết. Gả rồi, phải đối mặt một nhà mới, quản một phủ thượng hạ, hầu hạ trưởng bối, cùng phu quân sống chung, sinh con dưỡng cái. Không gả, cũng vẫn phải đối mặt với thế đạo này — sống thế nào, già đi ra sao, thiên hạ có dung nổi một nữ tử trẻ tuổi, mỹ mạo, lại đơn độc hay không, đều là nan đề.” Nhàn Nguyệt rũ mắt, nhìn đầy giường trân châu bảo thạch, khóe môi cong lên nụ cười tự giễu: “Ngươi cho rằng ta thật sự để mắt bọn họ sao? Ta chưa hẳn cần yêu trượng phu của mình, nhưng ta có bản lĩnh khiến hắn yêu ta. Ta với ngươi không giống nhau. Ta cũng chỉ là tục nhân, thích châu ngọc, thích gấm vóc hoa phục, thân thể này chịu không nổi khổ. Ta học được những thứ ấy, cũng chỉ đủ để ta ở nội trạch dệt nên một cái ổ yên vui cho mình. Nương từ nhỏ dạy ta như vậy, ta cũng chỉ biết như vậy thôi… ta không có được sự quyết tuyệt như ngươi.”

“Tỷ cần gì phải tự hạ thấp mình như vậy, muội xem tỷ cùng Vân phu nhân rất hợp ý. Nếu thật sự gả cho Hạ Nam Trinh, cũng coi như kỳ phùng địch thủ, tương ngộ lương tài.”

Nhàn Nguyệt tức thì giận đến nghiến răng, giơ tay muốn đánh nàng.

“Khá lắm, ngươi cái lão tam này!” Nàng vừa mắng vừa xông tới, “ta hiếm khi chịu nói mấy lời đứng đắn với ngươi, ngươi liền dám trêu chọc, da ngứa rồi phải không?” Chỉ tiếc là nàng vốn yếu, tay còn chưa chạm tới, đã bị Lăng Sương thuận thế kéo lại, nhẹ nhàng ném xuống giường, động tác rõ ràng lưu tình. Nhàn Nguyệt bị ấn nằm úp trên chăn, cũng lười giãy giụa, tóc dài xõa đầy lưng, chỉ nghiêng đầu, lười biếng dùng đầu ngón tay khảy từng viên trân châu lăn lóc trên đệm gấm.

Lăng Sương nằm ngửa bên cạnh, tùy ý cầm lấy một lọn tóc của nàng, quấn quanh trên ngón tay, giọng nói bỗng chậm lại.

“Nói thật.” Nàng trầm giọng, “Nhàn Nguyệt, muội cảm thấy khắp kinh thành này, không có nam nhân nào xứng với tỷ, cũng chẳng xứng với Khanh Vân.”

“Ngươi là muội muội của ta, tất nhiên nói được như vậy.” Nhàn Nguyệt hừ khẽ một tiếng, giọng mang theo chút bất cần, “bên ngoài, đám phu nhân kia chưa chắc đã nghĩ thế, e là trong mắt đều cảm thấy ta là không xứng với nhi tử nhà bọn họ đâu.”

Lời này, cũng không phải vô cớ — Sau tiết Nguyên Tiêu, người đến Lâu gia dạm hỏi Khanh Vân nối liền không dứt, gần như giẫm mòn cả ngạch cửa. Trước đó các phu nhân đã sớm để ý, đến Nguyên Tiêu, khi các công tử tận mắt thấy Khanh Vân dung mạo đoan trang, thanh lệ tuyệt luân, càng thêm vừa ý, lúc này mới đồng loạt sai bà mối đến cầu thân. Còn Nhàn Nguyệt, lại hoàn toàn trái ngược. Nàng rực rỡ khuynh thành, kinh diễm bốn phía, nhưng thế gia vốn quen nuông chiều con trai. Bọn họ có thể để con em mình phóng túng đôi chút, ra ngoài tìm hồng nhan tri kỷ, chọi gà cưỡi ngựa, phong lưu một phen, song khi chọn chính thê cưới vào cửa, vẫn phải đợi trưởng bối gật đầu định đoạt.

Huống chi, thân thể Nhàn Nguyệt ốm yếu, dù che giấu thế nào cũng không giấu nổi. Nhan sắc lại quá mức diễm lệ, càng dễ khiến các phu nhân sinh lòng kiêng kỵ. Tam phòng chẳng phải vẫn thường lén lút chua ngoa phía sau sao? Nào là “giọng nói mềm yếu yêu yêu, đâu ra dáng dấp con nhà thế gia, trời sinh chỉ hợp làm thiếp”. Những lời đó, Lăng Sương đều biết, nhưng nàng cũng hiểu rõ hơn ai hết, trong lòng Nhàn Nguyệt sớm đã có tính toán.

Luận sách vở học vấn, Nhàn Nguyệt không bằng nàng, nhưng nếu nói đến thủ đoạn xoay xở lòng người, chu toàn thế cuộc trong nội trạch, thì trong Lâu gia, nàng tuyệt đối là người xuất sắc nhất.

Quả nhiên, không bao lâu sau, Nhàn Nguyệt khẽ cười, giọng nói nhàn nhạt mà tự tin: “Cứ để các nàng chờ xem đi. Ta có thể gả không bằng Khanh Vân, nhưng đến lúc đó, nhất định sẽ khiến bọn họ kinh ngạc đến rớt cằm trên mặt đất. Khi ấy, mới biết đến sự lợi hại của ta.”

Lăng Sương thấy nàng ánh mắt sáng rực, dã tâm bừng bừng không chút che giấu, liền bật cười. “Ai dám coi thường tỷ chứ,” nàng lại cố ý trêu chọc, giọng điệu lười nhác mà đùa cợt, “Nhàn Nguyệt nhà chúng ta chính là Ngọa Long tiên sinh. Người chưa ra khỏi cửa, đã tường tận chuyện trong thiên hạ, nhìn dáng dấp đem đám vương tôn công tử trong kinh xoay vòng trong lòng bàn tay kia, năm xưa Gia Cát tiên sinh bày Long Trung đối, chia ba thiên hạ, e cũng chỉ đến thế mà thôi thôi, ha ha ha…”

Nhàn Nguyệt bị nàng nói trúng tim đen, vừa thẹn vừa tức, đưa tay véo nàng hai cái, song khóe môi lại nhịn không được cong lên, hiển nhiên rất hưởng thụ mấy lời tâng bốc ấy. Nàng vỗ nhẹ lên lưng Lăng Sương, hừ một tiếng nói: “Dậy đi. Ra ngoài gọi Tiết thẩm vào đây giúp ta chải đầu. Giữa trưa ta còn phải ra ngoài.”

“Đi đâu?” Lăng Sương hỏi.

“Đến phủ dì Vân giúp nàng làm phấn mặt.” Nhàn Nguyệt vừa nói vừa tự tay vuốt lại mái tóc tán loạn, “Hôm qua đã hẹn rồi, ngươi coi lời ta nói là gió thoảng bên tai phải không?”

“Dì Vân, dì Vân, gọi thân thiết như vậy, giao tình tốt như vậy từ khi nào? Muội theo tỉ suốt cả ngày, vậy mà chẳng hay biết gì.” Lăng Sương đối với vị Vân phu nhân kia, người ngoài mặt lúc nào cũng tươi cười hòa nhã như gió xuân, trong lòng vẫn luôn có điểm kiêng kỵ.

“Ngươi thì nhìn ra được cái gì.” Nhàn Nguyệt khẽ vuốt thái dương, giọng điệu thong dong, “Còn nhớ kiểu tóc ta chải vào đêm Nguyên Tiêu không?”

“Nhớ chứ.” Lăng Sương gật đầu, “Chẳng phải bây giờ các nàng đều học theo rồi sao? Ngay cả Ngọc Châu cũng chải, chỉ có Tuân Văn Hỉ là còn cố chấp thôi.”

“Kiểu tóc đó gọi là gì?” Nhàn Nguyệt mỉm cười hỏi.

“Vân hoàn.” Lăng Sương vừa đáp xong, bỗng sững người, mắt mở to: “Ý tỷ là… A, trách không được! Hôm ấy tỷ chải kiểu tóc đó muội đã thấy quen mắt rồi. Hóa ra là học từ Vân phu nhân.”

“Đúng vậy. Ngươi còn nhớ hôm ấy ở tiệc nghênh xuân của Văn quận chúa không? Nàng vào sảnh, bên mái có chải một lọn tóc hư lung. Ta thấy quả thật thanh nhã, chỉ là một đường cong ấy tuy đẹp, lại quá kén người. Ta nhận ra nàng dùng lối sơ vân tiêm xảo ngạch thuở trước, liền thuận thế sửa đổi đôi chút. Về sau mọi người hỏi ta kiểu tóc ấy gọi là gì, ta đều nói là vân hoàn, thế là tự nhiên truyền ra ngoài. Đến tiệc thưởng anh đào sau đó, nàng vừa trông thấy ta liền mỉm cười, ta liền hiểu nàng đã nghe ra ý trong đó rồi.” Nhàn Nguyệt nói đến đây, vẻ mặt không giấu được đắc ý: “Ngươi cho rằng chỉ có ngươi với Thái Họa mới có ám hiệu thôi sao? Người tính tình hợp nhau, chỉ cần một ánh mắt là đủ hiểu. Nàng đã mời ta đến làm khách từ lâu, chỉ là ngươi còn chưa hay biết mà thôi.”

“Vậy là tỷ thật sự coi trọng Hạ Nam Trinh?” Lăng Sương hỏi.

“Cũng không nhanh như vậy. Ta cũng chưa hiểu hắn cho lắm, càng không rõ hắn rốt cuộc là thật sự phóng đãng tuỳ tiện, hay còn có ẩn tình gì khác. Dù sao hắn là con kế của dì Vân, xem tính tình của dì Vân, hắn hẳn cũng không thể là người xấu. Chuyện sau này, cứ từ từ xem đã.” Nhàn Nguyệt nhàn nhạt nói: “Huống chi, ta chủ yếu là thấy tính tình dì Vân thú vị, muốn cùng nàng kết giao cho tử tế mà thôi.”

“Vậy muội đưa tỷ đi.” Lăng Sương nói.

Nhàn Nguyệt liếc nàng một cái, ánh mắt như cười như không.

“Đưa ta chỉ là cái cớ, tìm lý do ra ngoài mới là thật, phải không?” Nàng đem Lăng Sương nhìn thấu.

Lăng Sương lập tức bật cười.

“Được thôi, tỷ tỷ giúp ngươi nói với nương một tiếng. Nhưng ngươi phải theo ta đến chào dì Vân đàng hoàng rồi mới đi. Còn nữa, giờ Dậu nhất định phải quay về đón ta, không được ham vui quá trớn, nghe rõ chưa?”

“Đã biết, xin tuân mệnh!”

« Chương trước
Chương tiếp »