Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 57: Vẽ tranh

« Chương trước
Chương tiếp »

Gần đây Nhàn Nguyệt có điểm bực bội trong người.

Chiếc trâm Đồng Hoa phượng làm ra quả nhiên có không ít người yêu thích. Nàng tiện tay lại làm thêm mấy chiếc trâm hoa điểu, kiểu dáng vừa mới lạ lại thú vị, so với những mẫu trâm tục khí mẫu đơn phú quý, hỉ thượng sao mai đang thịnh hành trong kinh thành thì tinh xảo hơn nhiều. Hiện giờ cửa hàng trang sức đã giao cho Khanh Vân quản lý, Khanh Vân tuy biết mình không giỏi chuyện này, nhưng xưa nay làm việc gì cũng chú tâm, còn nghiêm túc tới hỏi Nhàn Nguyệt: “Nếu không chúng ta làm một bộ trâm hoa điểu theo bốn mùa? Hoặc dựa theo Hoa Tín Yến làm tám kiểu, định sẵn quy cách, để các sư phụ trong tiệm bắt tay chế tác.”

“Để sau hãy nói.” Nhàn Nguyệt lười biếng đáp.

Dù sao cũng không phải cửa hàng của nàng, tuy nàng không ngu xuẩn đến mức như Ngọc Châu hay Bích Châu mà tranh đấu với người trong nhà, nhưng cũng lười làm những việc không công.

Khanh Vân thực ra cũng cảm thấy có gì đó không ổn, liền lén hỏi Lăng Sương: “Có phải Nhàn Nguyệt đang có điều bất bình với trong nhà không?”

“Không có đâu.” Lăng Sương cũng chẳng biết đang bận chuyện gì, lơ đãng đáp: “Tỷ nếu có việc thì tự mình hỏi nàng đi, có việc gì mọi người thẳng thắn nói chuyện chẳng phải sẽ tốt hơn sao.”

Khanh Vân không phải không muốn làm theo lời Lăng Sương, chỉ là căn bản không gặp được Nhàn Nguyệt. Cả ngày nàng đều chui sang nhà Vân phu nhân, buổi tối không về cũng là chuyện thường. Khanh Vân là vãn bối, khó mở lời, đành giục Lâu nhị nãi nãi đi đón, ai ngờ Lâu nhị nãi nãi còn nóng tính hơn: “Nó thích ở chỗ Vân phu nhân thì cứ để nó ở đó, ta chỉ là thương gia nữ nhân, sao so được với phu nhân hầu phủ đứng đắn. Chi bằng để nó sang đó làm nữ nhi của Vân phu nhân luôn cho rồi.”

Hai mẹ con đối xử với nhau ngày càng lạnh nhạt như vậy khiến Khanh Vân càng thêm lo lắng. Nàng có tâm muốn bù đắp, nhưng nhất thời vẫn chưa nghĩ ra cách gì.

Bên này nàng sốt ruột, bên kia Nhàn Nguyệt lại đang bận chuyện khác. Sau Mạch Hoa yến, nàng đã làm thêm mấy cây trâm, nhưng mãi vẫn không thấy động tĩnh, giận đến mức muốn mắng người.

Cái gọi là Bắt Tước ty gì đó, thổi phồng lên ghê gớm như vậy, nói gì mà đến cả chuyện quan viên thì thầm trong phòng thiếp thất họ cũng biết. Thế mà bây giờ nàng cài thứ ấy rõ ràng trên đầu như thế, bọn họ lại chẳng có phản ứng gì. Còn cái gì mà Thám Hoa lang đâu, chẳng lẽ đến cả điển cố này cũng liền không hiểu sao.”

Thật ra nàng cũng không nhất định phải khiến Hạ Vân Chương thích mình, chỉ là hôm ấy ở biệt uyển Tiêu gia, dưới gốc Đồng Hoa, nàng chợt nảy ra một linh cảm, bỗng có một cái suy đoán như vậy.

Tiểu Hạ đại nhân tai mắt tinh tường, chuyện nàng giáo huấn Trương Kính Trình, hắn đã nghe trọn vẹn, còn dùng tiếng đàn nhắc nhở nàng. Nếu vậy cũng thôi đi, đằng này còn nói cái gì mà “Ta biết là ta rớt bảng.”

Nếu hắn không để ý đến nàng, thì làm sao biết ở chỗ nàng, hắn lại “rớt bảng”?

Nói đến chuyện to gan làm bậy, kỳ thật Lăng Sương còn xếp sau Nhàn Nguyệt, Lăng Sương gan lớn, cùng lắm cũng chỉ là mặc nam trang ra ngoài nghênh ngang dạo phố, nhiều nhất là cưỡi ngựa, đánh mã cầu, cái gan ấy chỉ là nghịch ngợm, nhưng cũng không liên quan gì đến chuyện tư tình nam nữ. Còn những điều Nhàn Nguyệt đang tính toán trong lòng… mới thật sự là chuyện long trời lở đất.

Trong kinh quy củ vốn nghiêm ngặt, chỉ cần nhìn vào Hoa Tín Yến là đủ hiểu. Nữ nhi khuê các đừng nói đến chuyện tư tình yêu đương, ngay cả hôn sự của chính mình cũng đều do cha mẹ định đoạt, nhiều lắm cũng chỉ là khi đóng cửa lại, khẽ khàng thưa cùng song thân đôi câu mà thôi. Trước mặt mọi người, ai nấy đều phải giữ dáng vẻ e lệ dịu dàng, đoan trang kín đáo, lỡ có gặp nam tử lạ cũng phải vội vàng né tránh, không dám lưu lại nửa bước, càng đừng nói là dám ngẫm nghĩ xem… rốt cuộc có ai đem lòng để ý đến mình hay không.

Nhưng Nhàn Nguyệt lại cứ am hiểu những chuyện này.

Nàng trời sinh tâm tư nhanh nhạy, lại từ nhỏ dung mạo xinh đẹp, lớn lên giữa bao ánh mắt ái mộ của người khác. Trong mắt nàng, lòng người chẳng khác nào những viên minh châu, tùy ý nàng đùa nghịch trong lòng bàn tay. Chỉ cần nhìn cách nàng trêu đùa Tiểu Trương đại nhân là đủ biết thủ đoạn cao minh đến mức nào. Nàng dường như bẩm sinh đã biết phải làm thế nào để khiến người khác đem lòng yêu thích mình. Đối diện với Triệu Tu, một kẻ nóng nảy như ngọn lửa, thẳng thắn mà bồng bột, nàng lại cố ý lạnh nhạt như băng, giữ vẻ đoan trang giống Khanh Vân, đến cả một cái nhìn chính diện cũng chẳng dễ để hắn có được. Còn khi gặp Trương Kính Trình, một người khiêm nhường giữ lễ như quân tử, nàng lại chủ động tiến công, hành động táo bạo đến mức kinh thế hãi tục, phá vỡ lớp vỏ điềm tĩnh của hắn, khiến hắn kinh ngạc, căn bản không nhận ra được thủ đoạn của nàng. Khi hắn vừa định tiến lại gần, nàng lại lập tức lùi xa ba thước, để mặc hắn mơ hồ khó hiểu, canh cánh trong lòng. Như vậy, làm sao có thể không động tâm cho được.

Thế nhưng con đường của Hạ Vân Chương, nàng lại hoàn toàn không sao nhìn thấu.

Nói hắn không thích nàng, vậy vì sao hắn lại luôn có thể “tình cờ” gặp được nàng, lần ở rừng trúc đi tìm tảng đá, rồi lần nàng nhận nhầm hắn thành Hạ Nam Trinh, còn có thể coi là ngoài ý muốn. Nhưng lần ở biệt uyển Tiêu gia, vì sao hắn lại chủ động lên tiếng nhắc nhở nàng?

Huống chi, Bắt Tước ty bận rộn đến mức nào, tiểu Hạ đại nhân trăm công nghìn việc, lại nổi tiếng là người tính tình lạnh nhạt âm trầm. Nếu trong lòng hắn không động niệm, sao có thể hết lần này đến lần khác lãng phí thời gian trên người nàng. Nhàn Nguyệt đâu phải chưa từng thấy cách hắn qua loa với người khác. Ngay cả Tiêu đại nhân, người trong tông thất, hết lòng quấn quanh hắn mà nịnh bợ, cũng bị hắn nhẹ nhàng chặn lại một câu: “Trong cung còn có việc, chờ ta phục mệnh”, liền quay đầu rời đi.

Nếu hắn thật sự không thích nàng, vậy vì sao khi tâm phúc của hắn gọi đến hai lần, hắn mới chịu rời đi?

Nhưng nếu nói hắn thích nàng, Nhàn Nguyệt cũng không dám khẳng định. Nàng xưa nay đánh đâu thắng đó, gần như chưa từng gặp trở ngại, ngay cả Triệu Cảnh trước kia cũng từng vì nàng mà tâm viên ý mã, khó giữ được bình tĩnh. Thế nhưng Hạ Vân Chương người này… lại thật sự khiến người ta đau đầu. Thậm chí trong lòng Nhàn Nguyệt còn có đôi phần e dè với hắn, cảm giác ấy giống như đứng giữa một khu rừng sương mù, từ xa nhìn thấy một con dã thú đang lặng lẽ chăm chú nhìn mình. Không biết nó rốt cuộc có ý gì, là nguy hiểm hay chỉ là hiếu kỳ…Thế nhưng càng không rõ ràng, nàng lại càng muốn tiến lại gần một bước, thăm dò cho đến tận cùng.

Ngày đó ở Tiêu gia biệt uyển, nàng gọi hắn lại cũng chỉ vì chuyện này, nếu không phải cơn gió hoang từ núi thổi tới, làm đồng hoa trút xuống như mưa, có lẽ nàng đã có được câu trả lời.

Vân phu nhân nói nên tự mình xuống nước, mà nàng cũng thật sự đã tự mình xuống nước. Chỉ là trâm Đồng Hoa phượng đã nổi danh khắp kinh thành, vậy mà Tiểu Hạ đại nhân vẫn hoàn toàn không có động tĩnh gì, nghĩ đến thật khiến người ta bực bội.

Mấy ngày nay nàng cứ mãi suy nghĩ về Hạ Vân Chương, đôi khi bất giác cũng nhắc đến hắn. Có lần nàng cùng Vân phu nhân bàn luận về tên các loài hoa, rồi từ đó nói sang tên người. Vân phu nhân bảo rằng cái tên “Vân Tưởng Dung” thực ra là do chính bà tự đặt, tên cha mẹ đặt lúc nhỏ bà không thích, mà tên con gái thường cũng ít người biết rõ, nên sau khi thành thân nhân dịp đặt tự, bà tiện tay liền đổi lại. Phu quân của bà tên Hạ Minh Húc, là đặt theo bối phận trong gia tộc. Đồng lứa cùng thời với ông nhà họ Hạ dùng chữ “Minh” làm chữ đệm.

“Vậy đời tiếp theo chữ  đệm là ‘Nam’ sao?” Nhàn Nguyệt hỏi.

“Đúng vậy.”

“Vậy Hạ Vân Chương là như thế nào?” Nhàn Nguyệt buột miệng nhắc tới hắn.

Vân phu nhân chỉ xem như không biết, mỉm cười nói: “Hắn thuộc chi của Hạ Lệnh thư, lại là chi thứ, nên ta cũng không rõ lắm.”

Nhàn Nguyệt nghe vậy cũng không nói thêm gì.

Qua một thời gian, khi Lăng Sương cũng có mặt, mọi người lại nhắc đến chuyện khoa cử, Vân phu nhân nói rằng khoa cử bốn năm trước của đám Trương Kính Trình bọn họ, thật sự là một khoa cử nhân tài đông đúc. Trạng Nguyên lang khi ấy đã lớn tuổi, sau đó vào Hàn Lâm Viện, Trương Kính Trình thì học vấn xuất chúng…Còn Hạ Vân Chương, nghĩ lại thật khiến người ta cảm thấy đáng tiếc.

Nhàn Nguyệt liền hỏi: “Đáng tiếc ở chỗ nào?”

“Hắn cùng Trương Kính Trình vốn nên đổi vị trí cho nhau. Khi ấy không phải vì văn chương kém cỏi, mà dung mạo không nên quá đỗi tuấn tú như vậy. Quan gia nói rằng văn chương hay dở chỉ là thứ yếu, dung mạo như vậy mới thật hiếm có, bèn điểm hắn làm Thám Hoa. Dù vậy, văn chương của ba người bọn họ vốn khó phân cao thấp. Trạng nguyên lang khi ấy tuổi đã lớn, chừng bốn mươi, Quan gia thương cảm nỗi gian khổ của sĩ tử hàn môn, nên điểm làm Trạng nguyên, chuyện ấy cũng không có gì để nói. Chỉ có vị Thám Hoa lang là có chút đáng tiếc.”

Vân dì lời nói thong dong, kể lại chút chuyện xưa cho các nàng: “Các ngươi đừng thấy Vân Chương bây giờ địa vị cao, kỳ thực chí khí của hắn còn cao hơn nữa. Các ngươi thử nhìn ba năm nay xem, hắn có giống Nam Trinh bọn họ, suốt ngày phô trương phong lưu không? Người ta đều nói Bắt Tước ty xiêm y đẹp, nhưng thực ra là do hắn mặc vào mới đẹp, màu sắc vốn trầm như thế, các ngươi thử xem người khác mặc vào, còn ra cái dáng gì? Vân Chương vốn là người tâm cao khí ngạo, các ngươi tưởng Hoa Tín Yến năm nay hắn không đến là vì lỡ hẹn sao? Ba năm trước Hoa Tín Yến, hắn cũng chẳng dự một lần nào, không biết đã làm tổn thương biết bao nhiêu trái tim thiếu nữ đâu.”

“Trách không được.” Lăng Sương yên lặng nãy giờ, lúc này mới xen lời: “Con từng xem văn chương của hai người họ ở chỗ phụ thân. Hạ Vân Chương tính tình cô liệt, khi đó đã có thể nhìn ra manh mối rồi.”

Đến lúc này Nhàn Nguyệt mới hiểu câu “Ta biết ta là rớt bảng” kia rốt cuộc mang ý gì.

Cố tình lại là Trương Kính Trình.

Lăng Sương nói đến văn chương, kỳ thực Nhàn Nguyệt đã sớm nhận ra. Ngày đó tại yến tiệc Hạ gia, trong một gian phòng khách vắng vẻ của Hạ phủ, Nhàn Nguyệt từng xem qua một bức họa của hắn. Khi đó nàng đã nhìn ra thần sắc hắn quá lạnh, tâm tính cô tuyệt, không phải tướng người có phúc. Vì thế trong bốn vị vương tôn, người đầu tiên nàng gạt ra khỏi danh sách của nàng chính là hắn.

Chỉ là con người ta thường vậy, càng muốn tránh điều gì, điều ấy lại càng tìm đến. Năm nay trước sau tiết Thanh Minh, mưa dầm liên miên. Có lần Nhàn Nguyệt sau khi trời tối mới trở về, xe ngựa đi qua hẻm hạnh hoa, bỗng bị đội tuần đêm chặn lại. Cũng may thanh danh An Viễn hầu phủ còn đó, xa phu đang cùng binh lính giải thích, đúng lúc ấy, từ xa một đội kỵ binh phi ngựa tới, nhanh như gió cuốn, lướt qua trong chớp mắt. Đám binh lính thấy vậy cũng không dám ngăn cản. Xa phu tò mò hỏi đó là ai, binh lính liền đáp: “Người của Bắt Tước ty đấy, ai mà to gan đến mức dám cản bọn họ chứ.”

Nhàn Nguyệt khẽ vén màn xe lên một góc nhìn ra ngoài, nhưng bóng người đã sớm khuất vào màn mưa đêm. Con hẻm nhỏ hẹp như vậy, khi đi ngang qua hẳn không thể không nhận ra đó là xe ngựa của An Viễn hầu phủ, càng không thể đoán không ra người trong xe chính là nàng. Thế mà hắn lại cố tình chẳng hề dừng lại dù chỉ một khắc.

Được lắm cái tên Hạ Vân Chương này!

Kỳ thực Nhàn Nguyệt cũng biết, cơn giận của mình quả thật có phần vô lý. Nếu Hạ Vân Chương thật sự đem lòng thích nàng, thì bước tiếp theo phải làm thế nào… nàng ngược lại chưa từng nghĩ đến. Như Trương Kính Trình, Triệu Tu bọn họ, ít nhiều vẫn còn có đường xoay chuyển, nhưng Hạ Vân Chương thì tuyệt đối không thể. Chuyện khác không nói, lẽ nào lại phải đi làm thân thích với Văn quận chúa và Tuân Văn Hỉ sao?

Nhưng nàng lại không nhịn được mà cứ luôn tò mò về hắn, có lúc đang mải bận chút việc, đến cả việc trải chăn cũng quên mất, tay vẫn cặm cụi làm cây trâm, miệng lại bỗng nhiên lẩm bẩm: “Mười bảy tuổi đỗ đạt, bốn năm trôi qua, nay cũng đã hai mươi mốt rồi. Hạ Vân Chương sao đến giờ vẫn chưa định thân?”

Hồng Yến cùng đám nha hoàn bên cạnh nghe thấy, suýt nữa bật cười, bị Vân phu nhân khẽ ra hiệu ngăn lại, thế là mọi người đều giả vờ như không nghe thấy gì.

Song tấm lòng Vân phu nhân dành cho Nhàn Nguyệt, quả thật chẳng khác gì với nữ nhi ruột thịt. Có lần sau bữa tối còn thừa chút thời gian nhàn rỗi, mọi người đang ngồi hóng mát, bà bỗng nói: “Thực ra tính tình con người rất khó thay đổi. Cho nên khi kết giao với ai, đừng chỉ nhìn lúc hai người thân thiết nhất họ đối xử với con thế nào, mà phải nhìn xem bình thường họ đối đãi người khác ra sao. Dẫu có ngày ân đoạn nghĩa tuyệt, ít nhất cũng biết được cái gốc của họ ở đâu, xấu cũng chẳng đến nỗi quá mức.”

Những lời ấy quả thực giống mẫu thân đang giáo nữ nhi nhà mình, Nhàn Nguyệt sao lại không hiểu đạo lý ấy. Ngay trước mắt chính là Trương Kính Trình, Trương đại nhân dẫu có tệ đến đâu, vẫn bị phong thái quân tử ràng buộc. Dù bị dồn đến nóng nảy, ngay cả mắng người cũng chẳng mắng nổi, chẳng phải đó là tấm gương rõ ràng sao?

Còn Hạ Vân Chương… hắn giống hệt con dã thú trong giấc mộng của Nhàn Nguyệt. Nàng mơ hồ cảm thấy đó là một con sói lớn, lông xám pha trắng, đứng lặng trong màn sương dày đặc, xa xa nhìn về phía nàng.

Dẫu có phải lòng một con dã thú, rốt cuộc nó vẫn là dã thú. Tình yêu của rắn độc, rốt cuộc vẫn mang theo nọc độc, làm sao có thể khiến người ta không sinh lòng cảnh giác?

Thế nhưng nếu hắn không hề thích nàng, vậy lại càng khiến người ta tức giận hơn.

***

Nhàn Nguyệt nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc vẫn không nhịn được. Kỳ thực nàng đâu phải không hiểu, càng vội vàng tiến tới, lại càng khó thành. Giữa nam nữ với nhau, rốt cuộc vẫn là xem ai nhẫn nại hơn. Hiện giờ chính là lúc giằng co, điều cần chính là khiến đối phương trong lòng bất ổn, rối như tơ nhện, mãnh liệt như gió xuân, lững lờ quanh quẩn trong tâm hắn, khiến hắn đoán cũng không ra. Để rồi ngày ngày tự hỏi đến tám trăm lần: Nàng rốt cuộc có phải đang thích ta hay không?

Nàng thậm chí còn trực tiếp hỏi Vân phu nhân. Khi ấy đã là ngày thứ tám sau Mạch Hoa yến. Cây trâm Đồng Hoa phượng đã truyền khắp kinh thành, vậy mà Hạ đại nhân vẫn bặt vô âm tín, đến cả việc sang thỉnh an Vân phu nhân cũng không thấy. Nếu đổi lại là Triệu Tu, e rằng cửa lớn Lâu gia cũng đã bị hắn đạp vỡ từ lâu rồi.

Theo lẽ thường, ngày mười ba hắn phải đến. Bởi ngày mười ba là minh thọ của mẫu thân Vân phu nhân, tuy bà đã qua đời, nhưng hai nhà Hạ gia vốn cùng một tông tộc, Hạ Nam Trinh đích thân sang Vân gia một chuyến, rồi lại đi tảo mộ, thế nên Hạ Vân Chương dù thế nào cũng nên đến phủ Vân phu nhân lộ mặt một lần.

Nhưng hắn cố tình không đến.

Mưa rơi suốt một ngày, Nhàn Nguyệt ngồi nhìn mưa cũng trọn một ngày, chờ đến khi trời tối, nàng giận đến mức bữa cơm chiều cũng chẳng buồn dùng. Vân phu nhân sao lại không biết chuyện ấy, chỉ đành giả như vô tình nói: “Vân Chương năm nay e là không đến được. Nghe nói Bát Tước ty dạo này có việc, hắn đang bận đi xét nhà.”

“Đã thích xét nhà như vậy, thì cứ để hắn đi mà xét cho thỏa. Dù sao trong nhà hắn cũng chẳng còn ai, cũng chẳng sợ báo ứng.” Nhàn Nguyệt nghe vậy buông lời, giọng đầy ghét bỏ.

Đêm ấy Đào Nhiễm ngủ cùng nàng trong nội gian của phòng khách. Bên ngoài mưa rả rích, rơi suốt đêm, đập vào lá chuối nghe tí tách không dứt, trái lại khiến người ta dễ ngủ. Đào Nhiễm ngủ một giấc ngon lành. Đến lúc tỉnh dậy lại phát hiện tiểu thư nhà mình không thấy đâu, liền tóc cũng chưa kịp búi, vội vã chạy đi tìm.

Kỳ thực nàng tuy là nha hoàn gia sinh của Lâu nhị nãi nãi, nhưng đối với chuyện trong nhà của Lâu gia, trong lòng nàng cũng có không ít bất mãn. Mười bảy năm qua, sự thiên vị của Lâu nhị nãi nãi nàng đều đã nhìn ở trong mắt. Chuyện cửa hàng trang sức kia, ngay cả nàng cũng nhận ra. Cũng may còn có Vân phu nhân. Trong lòng nàng cũng mong tiểu thư có thể nén một hơi, tại Hoa Tín Yến tìm được một mối hôn sự còn tốt hơn cả nhà họ Triệu, không chỉ để tránh những tranh chấp trong nhà, mà còn để giành lại một hơi thở danh dự.

Trương Kính Trình tuy rằng có phần ngốc nghếch, nhưng lạnh lùng mà xét, quả thực hắn vẫn là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng dạo gần đây tiểu thư có điểm thất thần, Đào Nhiễm cũng không rõ có phải vì lần trước nàng giáo huấn Trương đại nhân xong mà mãi vẫn chưa nhận được hồi âm hay không. Dẫu vậy, lễ vật của Trương đại nhân trong các dịp lễ tiết vẫn đều đặn như cũ. Hai ngày trước lão gia còn khen hắn biết lễ nghĩa, khi gặp mặt còn chấp lễ vãn sinh, kỳ thực chức vị của hắn còn cao hơn lão gia một bậc. Theo ý Đào Nhiễm, như vậy đã là đủ rồi, Trương đại nhân xuất thân tốt, quan lộ ngày càng rộng mở, sau này còn sợ không có ngày lành hay sao? Thế mà tiểu thư lại cứ ngày ngày thất thần là vì sao.

Đào Nhiễm lòng dạ treo ngược, rốt cuộc cũng tìm thấy tiểu thư nhà mình ở ngoại sảnh phòng khách, Nhàn Nguyệt vốn sợ lạnh, người quấn kín mít. Chỉ là nhìn dáng vẻ ấy, hiển nhiên đã tỉnh giấc từ nửa đêm, không biết vì cớ gì lại lặng lẽ dậy, ra ngoài này ngồi vẽ tranh như vậy. Khi Đào Nhiễm tìm được nàng, bức họa cũng đã vẽ xong.

“Hoa Tín Yến tuy rằng quan trọng, nhưng tiểu thư cũng nên giữ gìn thân thể…” Đào Nhiễm khẽ cau mày, vừa định mở lời khuyên nhủ thêm đôi câu, thì Nhàn Nguyệt đã lên tiếng trước.

“Đừng bận tâm mấy chuyện ấy, ngươi mở cửa sổ bên kia ra đi, mấy ngày nay không khí ẩm ướt, nếu không phơi cho kỹ, e rằng đến ngày mười lăm cũng chưa dùng được.”

Vì sao lại gấp gáp cho kịp ngày mười lăm, trong lòng Đào Nhiễm tự nhiên hiểu rõ. Trong kinh thành xưa nay có lệ mồng một và mười lăm là chính nhật, con cháu phải đến thỉnh an trưởng bối. Những gia đình như Hạ gia, lại càng giữ quy củ nghiêm cẩn, Vân phu nhân vẫn còn tại thế, nên phàm là hậu bối ở kinh thành, cứ đến hai ngày ấy đều phải đến vấn an, hỏi han đôi lời. Huống hồ Trương Kính Trình lại là đệ tử đích truyền của cố An Viễn hầu gia, đến ngày rằm, theo lễ hắn tự nhiên cũng phải đến.

Nàng nghĩ mình đã đoán trúng tâm sự của tiểu thư, liền vội vàng cẩn thận đem bức họa treo lên hong khô. Tài vẽ của tiểu thư dĩ nhiên khỏi phải nói, đặc biệt là lối vẽ hoa điểu tỉ mỉ, từng cánh hoa, từng sợi lông chim đều tinh tế công phu. Bằng không, những cây trâm nàng làm ra sao có thể sinh động đến vậy, tựa như hoa lá vừa mới nở trên cành. Chỉ là bức họa lần này lại có phần kỳ lạ, trên giấy chỉ vẽ một cây cổ thụ, mực nước đẫm đà, thân cành sum suê. Nhìn kỹ lá thì rõ ràng là ngô đồng, thế nhưng trên cành lại nở đầy Đồng Hoa tím biếc, dày đặc cả một tán cây, khiến người xem không khỏi ngẩn ngơ, khó mà hiểu được dụng ý trong đó.

Đào Nhiễm cũng chẳng nghĩ nhiều, chỉ cẩn thận đem đi phơi khô. Thấy tiểu thư nửa đêm không ngủ mà dậy vẽ tranh, nàng biết chuyện này ắt hẳn quan trọng, vì vậy suốt hai ngày sau đó cũng không dám cùng Hồng Yến bọn họ vui chơi như thường ngày, lúc nào cũng để tâm lưu ý. Chờ đến tối ngày mười bốn, nàng cố ý hỏi Nhàn Nguyệt: “Tiểu thư, bức họa đã được bồi xong rồi, vừa mới đưa về tới, treo ở đâu đây ạ?”

Nhàn Nguyệt cũng không giấu nàng, chỉ là không biết vì cái gì, trên mặt bỗng dâng lên một tia sắc bén, liền lạnh lùng đáp: “Đương nhiên là chỗ cũ.”

Cái gọi là ‘chỗ cũ’, chính là chính sảnh đãi khách của Vân phu nhân. Phàm là khách nhân đến bái phỏng, bước vào sảnh đều sẽ nhìn thấy. Lần trước cành hoa lê nhà Trương Kính Trình cũng được cắm ở nơi ấy. Tiểu Trương đại nhân nào từng gặp qua những chuyện phong nhã như vậy, bị thủ đoạn của tiểu thư khéo léo bày ra một phen, quả nhiên khiến cho hắn thần hồn điên đảo.

Đào Nhiễm vốn là người lanh lẹ chịu khó, nghe vậy liền lập tức suốt đêm đem bức họa treo lên. Treo xong còn không quên quay sang dặn dò A Châu: “Làm việc phải nhanh trí một chút, lòng dạ phải tinh tường, ngày mai ngươi theo ta đứng canh ở đây, để ý kỹ xem Tiểu Trương đại nhân có động tĩnh gì. Chuyện này liên quan đến đại sự của tiểu thư, nghe rõ chưa?”

***

Nhưng tình hình ngày hôm sau lại có phần nằm ngoài dự liệu của nàng.

Tiểu Trương đại nhân tự nhiên là người đến sớm nhất, hắn hành sự đoan chính, giữ lễ đến mức gần như câu nệ, những dịp thế này lại càng cẩn trọng, mới giờ Mão đã đến cửa. Vân phu nhân và Nhàn Nguyệt vốn đều là người thích ngủ nướng, cũng chẳng còn cách nào đành bất đắc dĩ dậy sớm tiếp khách, mắt còn chưa mở hẳn. May mà Trương Kính Trình càng giữ lễ hơn, hắn đứng cách rèm vấn an, đến liếc nhìn sư mẫu một cái cũng không dám, chỉ cung cung kính kính hành lễ, lời nói thưa gửi đều hết sức thành thật.

Ban đầu Đào Nhiễm vốn chê hắn có phần quá câu nệ, nhưng nhìn mãi rồi lại thấy trong cái vẻ chất phác ấy cũng có một phần khí khái riêng, dẫu sao cũng là người trong nhà, nàng có thể lén chê đôi câu, chứ trước mặt người ngoài thì vẫn ra sức nói đỡ cho hắn. Có vài lần Hồng Yến các nàng trêu chọc Tiểu Trương đại nhân ngốc nghếch, nàng còn đứng ra bênh vực. Vì thế còn bị đám người Hồng Yến trêu cười không ít, bảo rằng: “Nhàn Nguyệt tiểu thư còn chưa ra mặt, Đào Nhiễm đã vội bảo vệ người mình rồi.”

Hôm nay cũng vẫn như thường lệ, Trương Kính Trình theo đúng lễ chế thỉnh an xong, hỏi han đôi câu. Vân phu nhân liền sai hạ nhân bày cơm, hắn cũng cung kính đáp một câu “Trưởng giả ban, không dám từ”, rồi một mình ngồi dùng xong cơm nước. Sau đó thong thả dạo quanh chính sảnh hai vòng, quả nhiên ánh mắt hắn nhanh chóng bị bức họa kia thu hút.

Hắn đứng trước bức họa, âm trầm hồi lâu, rồi nói: “Bức họa này quả có vài phần cổ ý, thơ đề cũng khá thanh nhã.” Nói rồi quay sang hỏi Vân phu nhân: “Xin hỏi sư mẫu, đây là tác phẩm của vị cao nhân nào?”

“Còn có thơ sao?” Đào Nhiễm nghe vậy không khỏi kinh ngạc. Nàng vốn không biết chữ, còn tưởng mấy hàng chữ trên tranh chỉ là lạc khoản của người vẽ, nào ngờ tiểu thư lại không đề tên, mà chỉ viết xuống một bài thơ.

Nàng lập tức dựng lỗ tai lên nghe, muốn xem Vân phu nhân sẽ đáp ra sao. Tiểu thư thức suốt đêm để vẽ xong bức họa, hẳn trong đó có ẩn ý sâu xa, nàng cũng phải nhân dịp này học lỏm đôi phần mới được.

Ai ngờ câu trả lời của Vân phu nhân lại ngoài dự đoán của nàng.

“Cũng không phải cao nhân gì, tranh cũng chỉ là vẽ bâng quơ cho vui, nếu ngươi thích, trong thư phòng cũng vẫn còn.”

Trương Kính Trình nghe vậy còn tưởng mình lỡ lời, vội vàng chắp tay giải thích: “Không, không… vãn bối chỉ là thấy trong bài thơ trên tranh dường như có nội tình bên trong, nên muốn thử giải nghĩa một phen thôi.”

Vân phu nhân nghe thế chỉ cười nhạt:

“Có gì đâu, dẫu có nghi vấn thì cũng chẳng phải để ngươi giải, ngươi cứ chờ đi, tự nhiên sẽ có người đến trả lời.”

May thay Trương Kính Trình trước nay vốn cung kính giữ lễ, bị Vân phu nhân gạt đi như vậy cũng không hề tỏ vẻ khó chịu, vẫn cứ thành thành thật thật đáp: “Vậy cũng được, nếu sau này không ai giải ra, vãn sinh lại thử đoán một phen.”

Đào Nhiễm đứng bên cạnh nghe mà đầu óc mù mờ. Trong lòng nàng thật sự không hiểu, bức họa của tiểu thư rõ ràng đặt ra câu hỏi, mà câu hỏi ấy hiển nhiên là dành cho Trương đại nhân. Vậy tại sao Vân phu nhân lại không cho hắn trả lời? Chẳng lẽ là cố ý úp mở, muốn treo hắn thêm một phen, để hắn càng thêm sốt ruột?

Nghĩ mãi vẫn không ra, nàng đành quay về. Lúc này Nhàn Nguyệt đang ngồi tước chỉ thêu, vừa vuốt lại sợi tơ vừa nhìn Huệ nương làm hoa nhung. Bề ngoài trông có vẻ nhàn tản, bình thản, nhưng Đào Nhiễm theo hầu nàng đã lâu, vừa nhìn thấy vậy liền biết tâm tình tiểu thư không tốt. Nhàn Nguyệt ngày thường vốn không có nhiều tinh lực, mà thêu thùa may vá lại là việc hao tâm tổn khí, lại dễ tổn thương đôi mắt, cho nên bình thường nàng hiếm khi động đến kim chỉ. Nếu không phải trong lòng rối như tơ vò, sao lại ngồi đây tước chỉ thêu như vậy?

Chỉ tiếc Đào Nhiễm đã hiểu sai, nàng còn tưởng tiểu thư vì Trương Kính Trình mà tâm thần bất định, vội vàng bước tới, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, Trương đại nhân đã tới rồi.”

Ý nàng là muốn Nhàn Nguyệt khéo sai mọi người lui ra, để mình có thể tỉ mỉ nói lại chuyện của Trương Kính Trình. Ai ngờ Nhàn Nguyệt đầu cũng không ngẩng lên, chỉ thản nhiên đáp: “Đến thì đến thôi.”

Đào Nhiễm thấy nàng không động tĩnh, đành phải nói ngay trước mặt Huệ nương: “Trương đại nhân dường như rất để tâm đến bức họa kia, còn nói mình có thể giải đáp nghi vấn trong tranh. Nhưng chẳng hiểu vì sao Vân phu nhân lại không cho hắn giải. Trương đại nhân đành phải cáo từ…”

“Ta biết rồi.” Nhàn Nguyệt vẫn cúi đầu se chỉ, động tác chậm rãi, tựa như hoàn toàn không để tâm. Đào Nhiễm nghe mà càng thêm mơ hồ, còn đang do dự có nên quay lại chính sảnh canh chừng bức họa kia hay không, thì phía sau bỗng nghe Nhàn Nguyệt gọi nàng lại. Đào Nhiễm tưởng tiểu thư có chuyện muốn nói, vội vàng dừng bước.

“Đi lấy kéo đem tới đây, lát nữa ta cần dùng.” Nhàn Nguyệt nhàn nhạt nói.

Đào Nhiễm không còn cách nào, đành quay đi lấy kéo đưa cho nàng. Thấy dáng vẻ tiểu thư nhà mình như vậy, nàng cũng không tiện rời đi, chỉ đành ngồi lại bên cạnh, cùng nàng làm chỉ thêu. Huệ nương lại không biết tâm sự của Nhàn Nguyệt, ở bên cạnh còn hứng khởi nói: “À phải rồi, ta vừa nghĩ ra một cách mới để làm Đồng Hoa, lần trước chúng ta làm theo dáng chuông lục lạc, kỳ thực không ổn lắm, Đồng Hoa thật ra ống hoa không hoàn toàn giống lục lạc, hay hôm nay ta thử làm lại một cành Đồng Hoa khác, để tiểu thư xem thử hiệu quả thế nào?”

Nhàn Nguyệt vẫn rũ mắt vuốt lại sợi chỉ, vẫn chẳng buồn ngẩng đầu lên, giọng hờ hững: “Vậy làm phiền ngươi.”

Đào Nhiễm ngồi bên cạnh bồi nàng chốc lát, A Châu rốt cuộc cũng chạy tới, vừa bước vào cửa đã vội vàng nói: “Tiểu thư, Đào Nhiễm tỷ tỷ, khách hôm nay đều đã tới rồi, cũng không có ai ở lại, Vân phu nhân đã sai người chuẩn bị bữa trưa.”

Lúc này Nhàn Nguyệt mới ngẩng đầu lên, hỏi: “Đều đã tới cả rồi sao?”

Đào Nhiễm nghe vậy không khỏi có chút kỳ quái, tiểu thư từ trước đến nay chỉ cần nghe người ta nói nửa câu đã hiểu hết ý, hôm nay như thế nào còn muốn hỏi lại thêm một lần?

A Châu vội vàng đáp: “Xác thật đều đã tới, Trương đại nhân, Vân thiếu gia, còn có Hạ đại nhân… đều đã đến cả. Trương đại nhân ngồi lại một lát, còn những người khác chỉ thỉnh an xong liền đi ngay.”

“Hạ đại nhân nào?” Đào Nhiễm cũng có lúc ngốc nghếch.

“Còn Hạ đại nhân nào nữa, chính là cái tên Hạ Vân Chương kia.” Nhàn Nguyệt phản ứng nhanh nhạy, ánh mắt lập tức sáng lên, cả người như bỗng có một luồng sinh khí. Nàng hỏi dồn A Châu: “Hắn có nói gì không?”

“Không nói gì cả.” A Châu vốn thật thà, đáp ngay: “Chỉ đứng một lát, nói với Vân phu nhân vài câu rồi đi. Hình như nói trong cung còn có việc, nên phải đi gấp.”

Nhàn Nguyệt liền hỏi tiếp: “Thế còn bức họa kia?”

“À đúng rồi, hắn thật ra có đứng trước bức họa nhìn một lát, nhưng cũng không nói gì cả, rồi quay người đi luôn.” A Châu đáp.

Nhàn Nguyệt đem sợi chỉ trong tay kéo căng đến đứt phựt.

Thế nhưng nàng cũng vẫn còn nhịn được xuống, khi ấy Huệ nương là người ngoài vẫn đang ở bên cạnh, nên nàng không nói gì thêm. Đợi đến khi Vân phu nhân sai người gọi dùng cơm, mọi người lần lượt đứng lên đi dùng bữa. Nhàn Nguyệt bỗng đứng bật dậy. Nàng cầm kéo, không nói một lời, lâp tức đi tới thính đường. Dọc đường vắng tanh không một bóng người, nàng bước một mạch đến chính sảnh, một tay giật phăng bức họa đang treo trên tường xuống. Động tác dứt khoát, thuần thục, rồi soạt, soạt, chiếc kéo trong tay cắt nát bức tranh thành từng mảnh vụn.

Một đường ấy, Đào Nhiễm vẫn luôn theo sát phía sau nàng. Nhìn thấy tiểu thư bỗng dưng phát tiết lên như vậy, nàng cũng giật mình kinh hãi. Trong lòng bỗng dấy lên một suy đoán táo bạo.

Xem ý tứ này của tiểu thư… Chẳng lẽ mấy ngày nay nàng tâm phiền ý loạn, chờ đợi không phải Trương đại nhân, mà là ‘Diêm Vương’ Hạ Vân Chương kia?

Ý nghĩ ấy vừa hiện ra, Đào Nhiễm lập tức kinh hồn bạt vía, trong lòng nàng thật sự lo lắng không yên. Đợi đến khi ăn cơm xong, nàng rốt cuộc cũng tìm được cơ hội, lén đi tìm Hồng Yến. Hồng Yến là đại nha hoàn thân cận của Vân phu nhân, Vân phu nhân đối đãi hạ nhân vốn rất chu đáo, nên Hồng Yến không chỉ biết chữ, mà còn thông hiểu thơ từ. Đào Nhiễm từ trước đến nay ít khi phục ai, vậy mà đối với nàng vẫn theo mọi người gọi một tiếng Hồng Yến tỷ tỷ.

Hồng Yến khi ấy đang bận rộn chuẩn bị lễ vật cho Hoa Thần đản, thấy Đào Nhiễm cầm đến một xấp giấy vụn, liền cười hỏi: “Ngươi đang cầm thứ gì thế?”

“Muội cũng không biết, hình như là một bài thơ.” Đào Nhiễm trong lòng đang mang chuyện lớn nên cũng khá lanh trí, nàng không ghép lại cả bức họa, chỉ nhặt những mảnh giấy có chữ đem tới hỏi.

Hồng Yến vừa nhìn đã thấy hứng thú, nàng nhận lấy, tiện tay ghép lại mấy mảnh, khẽ đọc:

“Đồng hoa bất đồng hoa,
Thanh minh đồng thủy hoa.
Sôi nổi Thám Hoa khách,
Đến tột cùng vì nhà ai?”

“À… bài thơ này hóa ra còn giấu một câu hỏi.” Hồng Yến chậm rãi giải thích: “Từ xưa đã có truyền thuyết ‘phượng hoàng không đậu nếu không phải cây ngô đồng’. Vì thế trong điển cố xưa, hễ nói đến phượng hoàng và Đồng Hoa, người ta thường hiểu là hoa ngô đồng. Nhưng về sau, đến thơ của Lý Nghĩa Sơn có câu: ‘Đồng Hoa vạn dặm đan đường sơn; Phượng hoàng con thanh ư lão phượng thanh.’ Trong câu ấy, Đồng Hoa lại là tử Đồng Hoa (cây đồng hoa có hoa màu tím), lại còn nhắc đến Đồng Hoa phượng. Mà hoa ngô đồng thì nhỏ, vốn không phải loại hoa để thưởng ngoạn, hơn nữa Đồng Hoa phượng cũng chẳng sống trên cây ngô đồng. Từ đó về sau, trong thơ từ có vô số chỗ dùng đến ý cảnh Đồng Hoa, khiến người đọc không khỏi nghi hoặc: Rốt cuộc ‘Đồng Hoa’ trong những điển tích ấy là hoa ngô đồng, hay là đồng hoa tím? Bài thơ này chính là hỏi điều đó.” Nói xong nàng mỉm cười, khẽ gõ gõ vào mấy mảnh giấy: “Đặc biệt là trong hai mươi bốn phiên hoa phong, đến Đồng Hoa yến, rốt cuộc người ta nên thưởng loại Đồng Hoa nào — bài thơ này hỏi chính là chuyện ấy.”

Đào Nhiễm lúc này mới hiểu ra, hóa ra ban nãy Trương Kính Trình định giải đáp chính là câu hỏi trong bài thơ ấy. Nhưng nàng vốn không rành thơ từ, nghe xong vẫn thấy khó hiểu, nghi hoặc hỏi: “Chuyện này có gì mà phải hỏi chứ?”

“Có chứ, hỏi nhiều là đằng khác.” Hồng Yến bật cười. Nàng ngẩng mắt nhìn Đào Nhiễm một cái, phàm là người hầu thân cận lâu năm với chủ nhân, khí chất sẽ tự nhiên mang đôi phần từ chủ nhân. Cái nhìn ấy thật giống Vân phu nhân, vừa khoáng đạt vừa tinh anh, như thể mọi tâm tư của kẻ hậu bối đều hiện rõ trước mắt nàng, sáng sủa minh bạch, chẳng thể giấu giếm. Đào Nhiễm bỗng có cảm giác bí mật mình đang giấu trong lòng dường như đã bị nhìn thấu.

Nhưng Hồng Yến chỉ nhìn thoáng qua rồi thu hồi ánh mắt.

Mà nguyên nhân khiến nàng thu hồi ánh mắt không phải nàng không đoán ra, mà ngược lại, với chuyện kia nàng còn thập phần rõ ràng hơn Đào Nhiễm.

Trên bàn bày ra những mảnh giấy vụn, tuy Đào Nhiễm đã cố ý chỉ nhặt những mảnh không có tranh vẽ, nhưng trong hầu phủ này, từng cái cây ngọn cỏ Hồng Yến đều quen thuộc, huống hồ là bức họa treo ở chính sảnh. Hơn nữa chữ cũng như người, nét bút của Nhàn Nguyệt, người ngày ngày ở cạnh sao có thể không nhận ra.

Chỉ có Đào Nhiễm đáng thương kia, vẫn hoàn toàn chưa hay biết gì.

Hồng Yến vốn định trêu nàng đôi câu, nhưng thấy bộ dáng lo lắng đến đáng thương của nàng, còn cố giữ kín chuyện cho tiểu thư nhà mình, bất giác lại thấy buồn cười. Nghĩ vậy, nàng liền nói thẳng.

“Nhưng ta xem ý của bài thơ này… câu hỏi ấy chúng ta cũng không trả lời được đâu.” Nàng cười nói.

“Tại sao vậy?” Đào Nhiễm ngơ ngác hỏi.

Hồng Yến đưa tay chỉ vào mảnh giấy trên bàn. “Ngươi nghe này —‘Sôi nổi Thám Hoa khách, đến tột cùng vì nhà ai.’” Nàng khẽ cười, giải thích cho Đào Nhiễm: “Người làm bài thơ này, kỳ thực không phải muốn hỏi người khác, mà là Thám Hoa lang kia.”

Lời của Editor: Trong phần đầu, khi Nhàn Nguyệt nhớ về lần gặp gỡ giữa nàng và Hạ Vân Chương, khi nàng bắt đầu nghi ngờ liệu có phải hắn có tình ý với nàng, tác giả đang viết cuộc gặp gỡ đó là ở Tiêu gia biệt uyển, nhưng thực ra theo Editor thấy địa điểm phải là trong An Viễn hầu phủ, trước viện của Vân phu nhân mới đúng. Tuy nhiên Editor vẫn dịch theo đúng nội dung của tác giả. Người đọc có thể tự cân nhắc điểm này.

« Chương trước
Chương tiếp »