Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 66: Tỷ tỷ
Khanh Vân suy nghĩ suốt dọc đường vẫn chưa thông suốt, cũng may hiện tại nhà mình đã có sân riêng trong phủ, xe ngựa lặng lẽ từ ngoài đường tiến vào, trực tiếp đưa Nhàn Nguyệt về phòng ngủ. Thấy nàng say đến lợi hại, Khanh Vân cũng không đi đâu khác, chỉ sai Đào Nhiễm nấu canh giải rượu, còn mình ngồi bên cạnh vừa trông nom vừa thêu thùa. Đợi đến khi trời gần sập tối, Nhàn Nguyệt mới dần tỉnh.
Lúc say nàng còn rầm rì làm nũng, tỉnh rồi lại chỉ an tĩnh, nằm thêm một hồi, rồi mới khẽ kêu: “Ôi… đau đầu quá.”
Khanh Vân quay lại bất đắc dĩ cười nàng một cái rồi liền rót cho nàng chén trà giải rượu, đưa đến trước mặt nàng, lại đưa tay sờ trán nàng, giọng nửa như trách, nửa lại lo lắng: “Bây giờ mới biết đau đầu sao, sau này còn dám uống rượu như thế nữa không…”
Nhàn Nguyệt nhăn mặt, vịn tay nàng uống hết chén trà, Khanh Vân lại lấy một quả mơ cho nàng ngậm, ân cần dặn dò: “Người vừa uống rượu xong không được trúng gió, muội cứ nằm nghỉ thêm một lát đi, nếu nương có hỏi đến, tỷ sẽ nói muội còn đang ngủ, kẻo nương mà biết lại sinh chuyện…”
Nhàn Nguyệt không đáp, chỉ ngậm quả mơ yên lặng một hồi, nhìn Khanh Vân bận rộn trước sau chăm sóc mình, bỗng nhiên hỏi: “Tỷ… tỷ thật sự thích Triệu Cảnh sao?”
Nàng và Lăng Sương trước giờ đều không có trên dưới, nên khi ở riêng cũng rất ít khi gọi Khanh Vân là tỷ tỷ, chỉ quen miệng Khanh Vân này, Khanh Vân kia mà thôi. Khanh Vân bị nàng hỏi như vậy, thoáng sững người, rồi hỏi lại: “Đột nhiên hỏi chuyện này làm gì?”
“Tỷ trả lời muội trước đã.” Nàng hỏi rất nghiêm túc, Khanh Vân cũng không khỏi trầm ngâm nghĩ lại.
Thích ư? Cũng chưa hẳn, nhưng quả thật là thích hợp, trải qua hai mươi bốn phiên hoa phong mà xem xét, trong số các vương tôn công tử vừa độ tuổi ở kinh thành, Triệu gia quả thực là lựa chọn ổn thỏa nhất. Luận gia thế, trong kinh người có thể vượt hắn cũng chỉ ba nhà: một Tần, hai Hạ. Chỉ là không nói tới chuyện trèo cao không nổi, mà đến chính Nhàn Nguyệt nhìn vào, e cũng khó lòng nói chuyện. Luận nhân phẩm, Triệu Cảnh tuy tính tình có phần nóng nảy, nhưng vẫn nghe được lời khuyên của nàng. Lại thêm phụ mẫu Triệu gia đều là người chính phái, gia thế tuy hiển hách, nhưng cũng chưa đến mức áp đảo Lâu gia. Nếu nàng gả sang đó, trong lòng vẫn còn giữ được vài phần tự chủ, ngày sau dù có biến cố gì, cũng không đến nỗi không thể khống chế.
“Cũng không hẳn là thích hay không thích, chỉ là… rất phù hợp mà thôi.” Khanh Vân thành thật đáp, nói xong nàng lại cười, hỏi: “Sao bỗng dưng lại hỏi chuyện này? Hôn sự cũng đã định rồi.”
“Muội biết rồi.” Nhàn Nguyệt khẽ đáp: “Không có gì, muội chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi.”
Khanh Vân cho rằng Nhàn Nguyệt là không thích tính tình nóng nảy của Triệu Cảnh, dù sao khi ban đầu bàn chuyện mai mối, nàng cùng Lăng Sương đều từng kín đáo phê bình tính nết ấy của hắn. Hoặc cũng có thể vì Trương Kính Trình cùng Triệu Tu đều là người Nhàn Nguyệt đang cân nhắc, nên mới hỏi cho rõ ràng, đến khi tỷ muội thành chị em dâu, cũng tiện bề nương tựa, chiếu cố lẫn nhau.
Nghĩ vậy, nàng cũng không để tâm nữa, không bao lâu sau Lăng Sương cũng trở về, thấy Nhàn Nguyệt uống say, liền cười nhạo nàng một trận, lại trêu chọc nói đùa không ngớt, câu chuyện kia vì thế cũng bị Khanh Vân ném ra sau đầu.
Nàng nào biết rằng, đến tối khi men rượu của Nhàn Nguyệt đã tan, nàng ở trong phòng kiểm kê đồ đạc, Hoàng nương tử đem tới một phần thuốc bổ, trên gói thuốc đóng ấn của Ngự Y Viện, lại còn kèm một thẻ bài màu minh hoàng, hiển nhiên là vật do hoàng gia ban thưởng.
‘Đây là cái gì?’ Nhàn Nguyệt hỏi.
Hoàng nương tử nghe vậy liền cười.
“Là một phần trong thọ lễ của Triệu phu nhân đưa tới, bên đó nói là tiện thể thay nhị phòng Triệu gia mang đến. Đây là lộc huyết cao do quan gia ban thưởng cho Triệu đại nhân Triệu Kình, thiếu gia Triệu Tu lấy về rồi sai người đưa sang chỗ chúng ta, còn nói ‘Nghe nói tiểu thư thân thể không được tốt, lộc huyết cao này dưỡng thân rất tốt.”’
Triệu gia nhị phòng vốn không qua lại với Lâu gia, Triệu Tu bày ra chuyện này, hiển nhiên là có ý lấy lòng, chuẩn bị đường để sau này cầu thân, cũng không biết có phải do Triệu phu nhân ngầm chỉ điểm hay không.
“Cũng vừa khéo, con còn đang nghĩ xem nên làm sao để Triệu Tu biết khó mà lui đây.” Nhàn Nguyệt nhàn nhạt nói: “Vừa hay, sai người đem phần lễ này trả lại cho Triệu Tu, nhân tiện truyền lời của con ‘Đa tạ tấm lòng nhớ mong, nhưng nam nữ hữu biệt, tình ngay lý gian, mong Triệu công tử tự giữ lễ nghi. Hoa Tín Yến hoa thơm cỏ lạ nở rộ, phần lộc huyết cao này ta không có phúc hưởng, xin chuyển tặng cho người khác.”’
Ý tứ ấy rõ ràng là cự hôn. Hoàng nương tử nghe xong cũng có chút kinh ngạc, nhưng nghĩ kỹ nguyên do phía sau, lại thấy cũng không phải ngoài dự liệu. Thấy nàng quyết đoán như vậy, bà trái lại còn lộ ra vài phần tán thưởng, cười nói: “Hạ nhân e rằng nói không rõ, chi bằng để ta tự mình đi một chuyến.”
Gấp gáp như vậy là sợ Nhàn Nguyệt đổi ý, quả không hổ người ngoài vẫn khen bà là trợ thủ đắc lực của Lâu nhị nãi nãi.
“Cũng được.” Nhàn Nguyệt nhàn nhạt liếc bà một cái: “Vậy dì đi truyền lời, cũng tiện thể trấn an lòng người.”
Trấn an lòng ai? Nhàn Nguyệt không nói rõ, nhưng Hoàng nương tử hiển nhiên hiểu ý, chỉ đành cười gượng một tiếng, cầm hộp lộc huyết cao lui ra, không nhắc thêm nữa.
Khanh Vân bên kia lại hoàn toàn không hay biết gì, còn lo đi bái phỏng nhà Hoàng Ngọc Cầm. Từ trước đến nay nàng vốn là người đứng đầu trong đám khuê nữ, nên đối với sự cố xảy ra ở trà thất hôm ấy, nàng luôn cảm thấy bản thân cũng có phần trách nhiệm vì đã không quản thúc mọi người cho tốt. Kết quả là Mai tỷ tỷ mất mặt, Hoàng Ngọc Cầm thì bị cấm túc, ngay cả nha hoàn của nàng ấy cũng bị đánh đòn rồi chịu phạt.
Hoàng gia rốt cuộc vẫn là thực lòng sủng ái Hoàng Ngọc Cầm. Chuyện lần này, bất quá vì Diêu phu nhân tự mình tìm tới cửa, đành phải bày ra chút phép tắc để có lời đáp lại mà thôi, chứ trong lòng cũng không nỡ trách phạt nàng thực sự nghiên khắc. Bởi vậy khi thấy Khanh Vân đích thân đến thăm, bèn thuận nước đẩy thuyền, cho người dẫn nàng vào. Hoàng Ngọc Cầm bị giữ trong phòng ngủ, cả ngày không được bước ra ngoài, đã sớm buồn chán, vừa thấy Khanh Vân bước vào, lập tức mừng rỡ khôn xiết, vội vàng kéo tay nàng ngồi xuống, sai người dâng trà bưng điểm tâm, nhiệt tình chiêu đãi. Hai người ngồi đối diện nhau, trước hết hỏi han vài câu thường nhật, rồi chuyện trò nhàn thoại một hồi, chẳng bao lâu sau, Tiểu Nguyệt nha hoàn trước đó bị phạt đánh cũng khập khiễng bước vào hầu chuyện.
Đang lúc nói cười rôm rả, Hoàng phu nhân từ ngoài tiến vào. Hoàng Ngọc Cầm vừa trông thấy mẫu thân, lập tức bước lên trước, nửa làm nũng nửa gây sự, cất giọng nhõng nhẽo: “Người xem đi, đã quá trưa rồi, khi trước nói là cấm túc một ngày, vậy giờ cũng nên tính là xong chứ. Con còn muốn dẫn Khanh Vân tỷ tỷ đến chỗ may vá dạo một vòng nữa kia.”
Hoàng phu nhân bị nàng lay đến lảo đảo, song vẫn không chịu buông tha, chỉ hỏi: “Con đến chỗ may vá làm gì?”
“Làm quần áo chứ còn gì nữa. Chẳng phải nói Liễu Hoa yến sẽ đi thuyền sao? Áo choàng mặc trên thuyền của con còn chưa may xong đâu. Thôi được rồi, nếu người không cho con đến xem thợ may chỉnh sửa kiểu dáng thì cũng đành vậy, dù sao đến lúc ấy mất mặt cũng đâu phải con, người ta có muốn nói thì cũng sẽ nói ‘Hoàng gia hai phu thê dạy nữ nhi thật tốt, ngay cả thuyền cũng chưa từng ngồi, mặc y phục còn lộn xộn.’”
Khanh Vân thấy hai mẹ con các nàng là đang nói chuyện phiếm, liền đứng bên cạnh mỉm cười, cũng không chen lời. Hoàng phu nhân nghe vậy bật cười, quay sang nói: “Thế nào? Khanh Vân vẫn chưa nói với con sao? Lần này Liễu Hoa yến không cần ngồi thuyền nữa.”
“Vì sao?” Hoàng Ngọc Cầm khó hiểu hỏi lại. Ngay cả Khanh Vân cũng có chút ngạc nhiên.
Hoàng phu nhân nhìn thần sắc nàng, lúc này mới nhận ra, thì ra nàng thực sự cũng không hề hay biết.
“Khanh Vân, con còn chưa biết sao?” Hoàng phu nhân cười nói: “Vừa rồi có người tới hẹn ta tối nay đánh bài, tiện thể kể cho ta một tin. Nói rằng nhị tiểu thư nhà con đã trực tiếp từ chối lời cầu thân của nhị phòng Triệu gia. Cũng chẳng rõ vì sao, mùa hoa phong còn chưa kết thúc, nàng đã cự tuyệt dứt khoát, một chút đường lui cũng không chừa. Vị Triệu Tu thiếu gia kia quả thật nóng ruột, không biết mình đã đắc tội nhị tiểu thư nhà con ở chỗ nào, đành phải cầu đến Triệu phu nhân. Vốn dĩ Liễu Hoa yến là do Du gia đứng ra tổ chức, trong phủ của họ có thủy tạ, có thể ngồi thuyền thưởng cảnh. Mà Du gia đại nãi nãi lại chính là bào muội của Triệu phu nhân, Triệu phu nhân liền trực tiếp sang nói một tiếng, nhờ bà ấy nhường lại. Thế nên Liễu Hoa yến ngày kia sẽ đổi sang tổ chức tại Triệu phủ. Lần này đúng là… tự chui đầu vào lưới rồi.”
Khanh Vân nghe mà sững sờ, việc Nhàn Nguyệt từ chối Triệu Tu, nàng hoàn toàn không hề nghe được chút phong thanh nào.
Hoàng phu nhân thấy vẻ kinh ngạc của nàng, còn cười trêu nghẹo nói: “Kỳ thực theo ta nghĩ, con cũng nên khuyên nhủ nhị tiểu thư nhà con đôi câu. Tỷ muội ruột gả cho đường huynh đệ, thân càng thêm thân, tứ giác đều tròn. Trong kinh đã bao lâu chưa có mối hỷ sự đẹp như vậy, sao lại không tốt chứ? Ta nói những lời này cũng là vì thấy con thân với Ngọc Cầm, nên mới mạo muội nói ra, hãy khuyên nhị tiểu thư đi. Văn chương của Trương gia tuy nổi danh, nhưng tiền đồ của Triệu đại nhân Triệu Kình… mới thật là rực rỡ như gấm.”
Khanh Vân nghe xong vẫn còn mơ hồ khó hiểu, đợi đến khi trở về phủ, thấy Lâu nhị nãi nãi tâm tình rất tốt, đang bận rộn sắp xếp món ăn cho bữa tối, vừa trông thấy nàng liền nói: “Về đúng lúc lắm, khó khăn lắm mới kiếm được một giỏ tôm sông, con nào con nấy còn nhảy tanh tách, tối nay chúng ta làm tôm say, hay là bóc ra rồi ướp thành mắm tôm đây?”
“Nhàn Nguyệt vẫn nói đau đầu, Lăng Sương thì cơn ho mới dứt, hay là đừng làm món sống, sẽ quá lạnh.” Khanh Vân thuận miệng đáp.
Nàng bước qua thính đường, đi vào phòng ngủ của Nhàn Nguyệt, chỉ thấy Nhàn Nguyệt đang đứng trước án, dáng vẻ lười nhác mà vẽ tranh. Bức họa kia cũng không phải một bức hoàn chỉnh, chỉ là tiện tay phác họa vài tiểu cảnh hoa cỏ. Nàng dùng thự hồng hòa với hoa thanh để điều ra một sắc tím nhạt, rồi thong thả đưa bút, hờ hững vẽ những đóa Đồng Hoa.
“Đã về rồi sao?” Nhàn Nguyệt cũng không ngẩng đầu, chỉ thuận miệng hỏi Khanh Vân.
Khanh Vân “ừ” một tiếng, bước lại đứng xem nàng vẽ một lúc, rốt cuộc vẫn không nhịn được mà hỏi:
“Mùa hoa phong còn chưa kết thúc, sao muội lại từ chối Triệu gia?”
Nhàn Nguyệt nhúng bút vào bình nước, khẽ khua một cái, màu tím trên đầu bút chậm rãi loang ra trong nước. “Triệu Tu còn nhỏ hơn muội nửa tuổi, tâm tính cũng chưa định, trông thì có vẻ si tình đấy, nhưng chẳng qua chỉ là chút mới mẻ của tuổi thiếu niên mà thôi.” Nàng nhìn vệt tím nhạt dần trong nước, chậm rãi nói tiếp: “Tỷ không nhớ sao? Năm ấy cũng trong Hoa Tín Yến, Mai đại nhân vừa gặp dì Mai liền nhất kiến chung tình, nhất định không phải bà ấy sẽ không cưới. Khi ấy ai nấy đều nói là một lòng si mê, nhưng cưới về chưa được mấy năm liền chán ghét. Sau đó vẫn là nạp hết di nương này đến di nương khác vào phủ, thiếp thất sinh đến hơn mười người, còn dì Mai, bên mình cũng chỉ có mỗi Mai tỷ tỷ mà thôi. Nam nhân ấy mà… chẳng qua là thấy sắc nảy lòng tham mà thôi.”
Khanh Vân nghe vậy, ngẫm lại cũng thấy có phần có lý. So với Triệu Tu tuổi trẻ nhiệt thành, tình ý bồng bột, thì Trương Kính Trình trầm ổn chững chạc, hiển nhiên khiến người ta an tâm hơn đôi phần. Huống chi hắn còn đặc biệt thỉnh Sầm lão đại nhân đứng ra làm mai, đủ thấy thành ý mười phần. Còn phía Triệu Tu, e rằng đến sự chấp thuận của phụ thân hắn cũng chưa có được, bằng không, sao khi xảy ra chuyện lại chỉ biết đi cầu Triệu phu nhân giúp đỡ chứ?
Nhưng trong lòng nàng vẫn thấp thoáng cảm thấy có điều gì đó không ổn, chỉ là nhất thời không sao tìm ra được nguyên do, nàng đứng thêm một lúc, thấy Nhàn Nguyệt không nói gì nữa, bèn hỏi: “À phải rồi, nương vừa kiếm được ít tôm sông, hay chúng ta hấp chín rồi chấm gừng dấm ăn?”
“Thế nào cũng được.” Nhàn Nguyệt thần sắc lộ vẻ chán ghét: “Muội vốn không thích ăn tôm, tỷ cũng đâu phải không biết.”
Tính khí ấy của nàng, mãi đến tối khi Lăng Sương trở về mới thật sự bộc lộ ra.
Sau khi dọn sang nhà mới, hai người bọn họ không còn ngủ chung phòng nữa, nhưng buổi tối Lăng Sương tới tìm nàng, vẫn cứ thẳng một mạch xông vào, chẳng hề khách khí. Nàng không ở nhà dùng bữa tối, đương nhiên cũng không biết chuyện tôm sông, song cũng đủ để nàng sinh khí rồi, vừa bước vào đã hỏi Nhàn Nguyệt: “Tỷ rốt cuộc có ý gì? Hoa Tín yến còn chưa kết thúc, đã dứt khoát từ chối Triệu Tu. Nương đã nói gì với tỷ?”
“Cũng chưa nói gì.” Nhàn Nguyệt bày ra vẻ mặt vô tội, thản nhiên đáp: “Ta chỉ là muốn ăn tôm thôi.”
“Ăn tôm gì chứ? Tỷ vốn dĩ không thích ăn tôm.” Lăng Sương nghe mà chẳng hiểu ra sao.
“Đúng vậy nha, ta không thích ăn tôm, ngươi cũng còn nhớ rõ.” Nhàn Nguyệt nhàn nhạt đáp.
Nhưng mẫu thân nàng… lại không nhớ nổi điều ấy.
“Tỷ rốt cuộc đang nói bóng gió cái gì vậy.” Lăng Sương chẳng cho nàng cơ hội thương xuân bi thu, đưa tay sờ lên trán nàng một cái: “Tỷ sốt đến hồ đồ rồi sao? Muội biết rồi, nhất định là vì đống chuyện rối ren của Triệu gia phải không? Nương đúng là muốn bán hạnh hoa thật chứ gì, nhận chút đồ từ Triệu gia, cứ như mấy đời chưa từng thấy qua thứ tốt như vậy bao giờ. Tỷ cũng đừng ngồi đây đa sầu đa cảm nữa, chẳng đáng đâu, nếu tỷ muốn gả cho Triệu Tu thì cứ gả, cần gì để ý đến ánh mắt của bà ấy.”
“Chính ngươi chẳng phải còn định đi làm ni cô sao? Sao giờ lại quan tâm chuyện chúng ta gả cho ai hay không gả cho ai?” Nhàn Nguyệt bất động thanh sắc chuyển đề tài: “Lúc chiều ngươi cũng không về ăn cơm, hẳn là đang bận chuyện Thái Họa đi?”
“Đừng nhắc nữa.” Lăng Sương thở dài: “Lão thái thái cứ mãi không chịu buông lời, mắt thấy Liễu Hoa yến sắp đến rồi, muội đang nghĩ có nên đổi cách khác hay không. Bên phía dì Vân… có thể nói chuyện được chứ?”
“Dì Vân thì đúng là sẽ bằng lòng, chỉ là việc ấy… e rằng cũng chẳng giúp ích được gì cho Thái Họa.” Nhàn Nguyệt khẽ nói.
Lăng Sương cau mày, đi đi lại lại mấy vòng trong phòng, Nhàn Nguyệt vẫn lặng lẽ ngồi trước gương chải tóc, bỗng nhiên nàng bước tới, ôm chầm lấy Nhàn Nguyệt từ phía sau, không nói một lời, dáng vẻ như đang dỗi dằn. Trên người nàng thường có một mặt trẻ con như vậy, thật khiến người ta vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.
“Làm sao vậy?” Nhàn Nguyệt cố ý hỏi.
“Tỷ trước đừng gả. cái gì mà Trương Kính Trình hay Triệu Tu, trước hết đừng vội quyết định. Chờ muội thêm một chút, đợi muội giải quyết xong chuyện của Thái Họa, muội sẽ tới giúp tỷ.” Nàng nghiến răng nói tiếp: “Tỷ cứ yên tâm, muội nhất định phải trị cho bà ấy một trận vì cái tật thiên vị ấy. Dựa vào đâu Khanh Vân thì có thể xứng với Triệu gia, còn tỷ vừa mới có Trương Kính Trình, bà ấy đã vội vã thúc ép đính hôn. Suốt ngày chỉ lo đem nữ nhi ra gả bán, nếu chọc giận muội, muội đến cả cái sạp bán hoa của bà ấy cũng sẽ lật tung lên cho xem.”
Nhàn Nguyệt nghe vậy, không khỏi bật cười.
Chẳng trách Lâu nhị nãi nãi luôn nói phải chỉnh đốn lại Lăng Sương, con người này thỉnh thoảng lại nảy ra những ý nghĩ đại nghịch bất đạo như vậy. Hiện giờ Lâu nhị nãi nãi đang bán hạnh hoa đến mức đắc ý, giá còn bị đẩy lên tận trời, vậy mà Lăng Sương lại tuyên bố muốn lật tung sạp hoa của bà, chẳng phải tự chuốc lấy trận đòn sao?
“Được rồi.” Nhàn Nguyệt khẽ mỉm cười, nghiêng đầu tựa lên cánh tay nàng, hai người kề sát nhau một lúc, nàng mới nhẹ giọng nói: “Thực ra… cũng là ta nguyện ý, giống như Mai tỷ tỷ, nhất định cũng là cam tâm tình nguyện mà đưa ra quyết định.”
Nàng không nhắc tới Mai tỷ tỷ thì còn đỡ, vừa nghe đến cái tên ấy, trong lòng Lăng Sương lập tức dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp, như muốn phá tung lồng ngực. Vừa giận, vừa bực, lại xen lẫn áy náy cùng xót xa, ngũ vị tạp trần khó mà nói rõ, nếu không phải đêm khuya tĩnh lặng, nàng thật muốn lập tức đi tìm Lâu nhị nãi nãi mà tính sổ.
“A a a!” Lăng Sương tức đến mức kêu lên: “Sao trên đời lại có nhiều chuyện chọc giận người ta như vậy chứ? Sao muội lại vô dụng đến thế, việc gì cũng không giải quyết nổi. Nếu muôi là Tuân quận chúa thì tốt rồi, trước tiên xử lý tên súc sinh Từ gia kia, rồi chuẩn bị đầy đủ của hồi môn cho Thái Họa, sau đó trói cả Tần Dực lẫn Hạ Nam Trinh đem tới cho tỷ chọn. Tuân Văn Hỉ cũng thật chẳng có tiền đồ, có Văn quận chúa chống lưng, muốn gì được nấy, vậy mà suốt ngày chỉ biết tranh đấu với mấy cô nương khác, đúng là ngu như heo.”
Thực ra Nhàn Nguyệt cũng có phần tinh ranh. Việc nắm bắt và đắn đo lòng người với nàng gần như đã thành thói quen, ba phần ủy khuất qua lời nàng liền hóa thành bảy phần, khiến ai nhìn vào cũng không khỏi mềm lòng. Chỉ cần hơi dùng chút thủ đoạn, nàng đã khiến Lăng Sương tức đến đỏ mặt tía tai, nhưng thấy nàng ấy giận dữ đến vậy, Nhàn Nguyệt lại sợ nàng thật sự giận quá mà sinh chuyện, liền vội vàng bật cười dỗ dành: “Được rồi, được rồi, ngươi đã rất lợi hại rồi. Suốt ngày bận rộn chuyện của người khác đến chân không chạm đất như thế còn chưa đủ sao? Mau đi ngủ đi. Chuyện của ta ta tự mình có thể lo liệu, không cần ngươi phải bận tâm. Chờ ta xử lý xong việc của mình, tiện thể còn có thể giúp ngươi giải quyết chuyện của Thái Họa nữa. Thôi nào, ngủ đi, hôm nay ta mệt cả ngày rồi, ngày mai phải nghỉ ngơi một chút, nếu không ngày kia đến Liễu Hoa yến, e rằng đến bò dậy cũng chẳng nổi.”
“Được thôi.” Lăng Sương nói: “Vậy muội không về phòng nữa, tối nay ở lại đây ngủ cùng tỷ.”
Chẳng trách Khanh Vân ở giữa họ lúc nào cũng như cách một tầng, thực ra, người thân thiết với Nhàn Nguyệt hơn vẫn là Lăng Sương. Người ta thường nói đồng bệnh tương liên, chỉ khi mỗi người đều mang trong lòng một nỗi thương tâm, mới có thể xích lại gần nhau. Lăng Sương sống trong cảnh nơi nơi bị ràng buộc, khổ sở khó nói; còn Nhàn Nguyệt thì mang nỗi tiếc nuối vì không được mẫu thân yêu thương. Đó đều là những chuyện không dễ gì giải quyết được.
Dẫu rằng ba phần thương tâm được nàng giả thành bảy phần, nhưng rốt cuộc vẫn có ba phần là thật.
Mẫu thân nàng không thích nàng, thậm chí cũng chẳng hề nhớ mong đến nàng. Lâu nhị nãi nãi không nhớ nổi nàng thích ăn gì, cũng không trân trọng những tâm tư tinh tế và thủ đoạn uyển chuyển của nàng. Trong lòng bà, Khanh Vân mới là người xứng đáng nhất. Các phu nhân yêu mến dĩ nhiên quan trọng, nhưng lẽ nào sự khuynh tâm của các thiếu gia lại không thể tận dụng? Thế nhưng, dù trong hoàn cảnh Triệu Cảnh trước tiên để ý đến Nhàn Nguyệt, Lâu nhị nãi nãi vẫn muốn dùng mọi thủ đoạn xoay chuyển cục diện: để Khanh Vân gả vào Triệu gia, còn Nhàn Nguyệt thì phải tránh xa Triệu gia. Bà chỉ e sau này nếu Nhàn Nguyệt và Triệu Cảnh trở thành người một nhà, ngày ngày ngẩng đầu cúi đầu đều chạm mặt, những vương tôn công tử ấy trước nữ sắc vốn khó mà tự kiềm chế, vạn nhất mai sau trong nội trạch xảy ra chuyện không hay, há chẳng phải sẽ hủy hoại cả đời yên ổn của Khanh Vân hay sao.
Mà điều khiến Nhàn Nguyệt thật sự đau lòng là, chính nàng rốt cuộc cũng cam tâm tình nguyện vì thành toàn cho nàng ấy, mà sớm cự tuyệt Triệu Tu.
Dẫu miệng lưỡi có thể nói ra trăm lời sắc bén, dẫu trong lòng đã tính toán ngàn lần thực tế, thì sâu thẳm bên trong, nàng vẫn chỉ là tiểu nữ hài gầy gò yếu ớt năm nào, mắt trông mong mà bước theo sau lưng mẫu thân, Trương Kính Trình cũng được, Triệu Tu cũng thế, thậm chí Tứ vương tôn cũng vậy, trước tất cả bọn họ, trong lòng nàng vẫn còn một nguyện vọng ban sơ.
Nàng chỉ mong mẫu thân mình… có thể yêu thương nàng như cách bà yêu thương Khanh Vân. Chỉ cần một buổi chiều thôi, cũng đã đủ rồi.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |