Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 40: Trình Quân
Khanh Vân chấm dứt chuyện này trở về, vừa lúc trong phòng đã bày cơm chiều. Lăng Sương cũng đã về từ trước, không biết đang cùng Nhàn Nguyệt thậm thụt nói chuyện gì có vẻ bí hiểm, hai người ngồi trên bàn cơm, một người cười nói: “Thay quần áo nhanh như vậy, là sợ không kịp dùng cơm chiều sao?”, người kia liền tiếp: “Đào Nhiễm, ngươi về sau đổi tên gọi Kiều Oanh đi, vừa hay ứng với điển cố nhà chúng ta.” Khanh Vân răn các nàng vài câu, lại bị cười là lão bà cổ hủ. Lăng Sương nói: “Nhàn Nguyệt, tỷ còn nháo nữa, ngày mai nương tới, trước tiên thu thập tỷ.” Nhàn Nguyệt đáp: “Nương ngày mai sợ là không tới được đâu, ngày kia quan gia đến săn bắn, khu vực đi săn bị vây kín như thùng sắt, làm sao nương vào được đây?”
Náo loạn một phen, rốt cuộc cũng đi ngủ. Lăng Sương không biết nghe tin tức từ đâu, lại nói: “Nghe nói ngày mai muốn thử trại nuôi ngựa, ngay cả phu nhân, tiểu thư cũng đều có thể cưỡi ngựa.”
“Lạnh chết người, ai thích thì tự đi, dù sao ta cũng không đi.” Nhàn Nguyệt nói: “Khắp nơi toàn bùn đất, có gì hay ho.”
“Tỷ không đi thật sao?”
“Không đi. Mấy ngày nay mệt muốn chết, ngày mai ta muốn đóng cửa ngủ liền một ngày, ai cũng đừng quấy rầy ta.”
Nhàn Nguyệt nói được thì làm được, ngày hôm sau quả nhiên không chịu dậy, cũng không trang điểm, tóc để xõa, khoác chiếc áo bông lót lông thú, ngồi trên giường tự chơi. Lăng Sương mấy lượt gọi nàng đều không nhúc nhích, cũng chẳng biết nàng đang bày trò quỷ quái gì. Khanh Vân đoán, hẳn là nàng đã biết ngày mai quan gia sẽ tới, vào lúc như vậy, đứng hầu lâu dễ hao tổn thân thể, sợ đến khi ấy thể lực không chống nổi, lộ ra vẻ khiếp nhược, nên sớm dưỡng một ngày làm chuẩn bị.
Nhàn Nguyệt tính tình hiếu thắng, chỉ là thân thể không tốt thì cả nhà đều biết. Khanh Vân vội vàng kéo Lăng Sương đi chỗ khác, không cho nàng quấy rầy Nhàn Nguyệt. Hai người này, rõ ràng đã đến tuổi nghị thân, lại vẫn như tiểu hài tử, mất công nàng suốt ngày phải đứng giữa giảng hòa, bằng không cả ngày gà bay chó sủa, khiến người ta đau đầu không thôi.
Bên phía Lăng Sương lại càng không chịu yên, đến trại nuôi ngựa rồi, bỗng nảy sinh chủ ý riêng, nói muốn chặt một cành hoa mang về cho Nhàn Nguyệt cắm, nói xong liền bỏ đi. Khanh Vân gọi nàng mấy lượt đều không được, liền nói: “Muội chẳng phải thích xem mã cầu sao? Tiêu phu nhân nghe nói hôm nay mở cửa trại nuôi ngựa, cố ý sai người đến thử ngựa, còn có mấy con tiểu mã thích hợp cho chúng ta cưỡi. Chúng ta ở trại nuôi ngựa, vừa thanh tịnh lại an toàn, muội sao lại không đi?”
“Tiểu mã gì chứ, bí bách chân tay, muội cũng lười đến đó, đại mã cao lớn mới thú vị.” Lăng Sương ghét bỏ nói. Nàng từ trước đến nay làm việc tùy hứng, khuyên cũng chẳng nghe, Khanh Vân đành dặn dò: “Đừng chạy loạn, chú ý an toàn, nhớ trở về dùng cơm chiều.”
“Muội biết rồi!” Lăng Sương đáp, thanh âm còn lơ lửng trong không trung, người đã chẳng thấy đâu.
Lăng Sương mặc kệ Khanh Vân bên kia nhắc nhở, dù sao chỉ cần Lâu nhị nãi nãi không ở đây, nàng liền như chim sổ lồng, cá thoát lưới. Người ngoài nói thế nào nàng cũng chẳng buồn để ý, thanh danh hiện giờ đã khó nghe đến mức ấy rồi, lại thêm đám người Tuân Văn Hỉ kia quạt gió thêm lửa, mùa hoa tín yến năm nay căn bản không lo có người hỏi cưới nàng, vừa lúc rảnh chân rảnh tay, tùy ý làm càn một phen. Nàng dẫn theo Như Ý, đang định đến chỗ hôm qua giấu y phục, thay nam trang, đi xem trường đua ngựa một chuyến. Chỉ tiếc ngựa nơi này đều đã có chủ, không thể giống lần trước, ra cửa hàng nhà mình dắt tạm một con tới chơi.
“Tiểu thư, tối qua mưa suốt một đêm, y phục của chúng ta sẽ không bị ướt chứ……” Như Ý có chút lo lắng, thấp giọng nói.
“Hư.” Lăng Sương vội vàng ngăn nàng lại, liếc nhìn quanh một vòng, thấy không có ai mới ghé sát tai nói khẽ: “Đồ ngốc này, chúng ta dùng giấy dầu bọc lại, còn chôn dưới gốc cây, có thể có chuyện gì được? Ngươi đừng nói bậy, cẩn thận để người khác nghe thấy.”
Nói đến chuyện nàng cải nam trang ra ngoài, phải kể từ lúc nàng mười hai mười ba tuổi. Khi ấy nàng dần dần trổ dáng thiếu nữ, cũng đã tới nguyệt tín, Lâu nhị nãi nãi bỗng nhiên trong một đêm quyết định đem nàng dưỡng thành khuê trung nữ nhi. Nhưng Lăng Sương đã quen tính tình hoang dã mười năm, trên phố vốn là tiểu bá vương, sao chịu nổi cảnh câu thúc ấy. Hai mẹ con mỗi ngày đối chọi gay gắt, một kẻ không chịu quản giáo, một người nhất quyết phải thuần phục nàng, cốt cũng chỉ vì tương lai “có người muốn”. Lăng Sương cũng vô số lần gào lên rằng nàng sẽ xuất gia làm ni cô, làm đạo cô. Sau này có một dạo, nàng bỗng nhiên trở nên ngoan ngoãn, có thể an phận ngồi trong phòng thêu thùa may vá. Lâu nhị nãi nãi vì thế buông lỏng cảnh giác, thay đổi thái độ không ít. Kỳ thật là Lăng Sương thấy chính diện đấu không lại, liền bắt đầu nghĩ kế khác. Lâu gia sẵn có cửa hàng, chuẩn bị nam trang cũng chẳng khó. Nàng tìm một bộ y phục thiếu niên vóc dáng xấp xỉ mình, hễ rảnh liền lén chuồn ra ngoài. Khoác nam trang nghênh ngang ngoài phố, ngay cả địa bàn trên đường cũng thu phục lại, mỗi ngày đều chơi thỏa thích rồi mới trở về nhà.
Nàng cải nam trang nhiều năm như vậy, chưa từng lộ ra sơ hở, chỉ có Nhàn Nguyệt biết rõ, còn thay nàng che giấu. Tối hôm qua các nàng thậm thụt to nhỏ, chính là vì chuyện này. Khanh Vân hoàn toàn chẳng hay biết, càng không cần nói đến Lâu nhị nãi nãi. Trong mắt Lăng Sương, việc ấy vốn chẳng có gì ghê gớm, trái lại có lúc lại hữu ích. Như lần trước chuyện Lý Cảnh, chẳng phải chính nàng khoác nam trang trà trộn vào khúc thủy lưu thương yến đó sao? Nếu không phải như vậy, ai có thể lần ra manh mối tra rõ lời đồn, rồi đem Lý Cảnh bắt ra ngoài?
Lần này nàng cũng mang theo nam trang tới đây, chôn dưới gốc cây trong núi, vốn không định dùng đến. Nhưng nghe nói hôm nay mở trường đua ngựa, nào có đạo lý không đi. Khác với Tuân quận chúa chỉ biết lý luận suông, nàng là thật sự biết cưỡi ngựa, cũng thật sự biết đánh mã cầu. Chỉ tiếc không có cơ hội cùng Tần Dực phân cao thấp một phen, hiện giờ Tần Dực đã nhận ra nàng, Hạ Nam Trinh cũng biết rõ, nếu lại đi cùng bọn họ đánh mã cầu, e rằng sẽ bị người có tâm nhìn ra manh mối.
Nàng đang vội vã dẫn Như Ý đi thay y phục, không ngờ giữa đường lại bị người chặn lại.
Người chặn nàng không phải ai khác, chính là Trình Quân.
Từ sau lần nàng ở trước mặt lão Thái phi cáo trạng một phen, trong kinh các phu nhân liền coi như nàng đã “chết”. Thấy nữ nhi nhà mình chơi cùng nàng, đều phải vội vàng kiếm cớ kéo đi, chỉ sợ bị dạy hư. Trình phu nhân khi trước thân mật nhận nàng làm con gái nuôi, kỳ thực cũng đã lạnh nhạt xuống, ngẫu nhiên gặp nhau trong yến hội, nhiều lắm chỉ là mỉm cười xã giao, cũng sẽ không cùng Lăng Sương trò chuyện. Lăng Sương lại càng mừng vì chính mình được thanh tĩnh, không ngờ cái tên Trình Quân này, vẫn là chưa chịu bỏ cuộc.
Lăng Sương quen nhìn đủ loại người, lại vốn dĩ hiểu rõ con người hắn. Trình Quân chặn nàng ở một con đường nhỏ, bốn phía vắng lặng không người, nàng liền lười giả bộ đoan trang, trực tiếp hỏi:
“Có chuyện gì? Có việc thì nói mau.”
Trình Quân lại hoàn toàn trái ngược với nàng. Lăng Sương thản nhiên phóng khoáng, còn hắn thì hễ không có chuyện gì cũng mặt đỏ tai hồng. Hắn nghẹn nửa ngày, mới nghẹn ra được một câu: “Chuyện Hải Đường yến hôm đó… mẫu thân ta rất tức giận.”
Lăng Sương nghe vậy liền bật cười: “Chỉ vì chuyện đó?”
Trình Quân liếc nhìn nàng một cái, mặt lại càng đỏ hơn, hít sâu một hơi, dồn đủ dũng khí, dùng giọng nhỏ như ruồi muỗi nói ra mấy chữ gì đó. Lăng Sương nhướng mày: “Gì?”
“Ta nói, ta vẫn là không thay lòng đổi dạ!” Trình Quân nâng cao giọng nói.
“Đã biết.” Lăng Sương đáp.
Trình Quân nói xong câu này, mặt đỏ bừng lên, quay đầu liền chạy. Lăng Sương chỉ cảm thấy không hiểu ra sao, cũng may tiểu nhạc đệm này không ảnh hưởng đến chính sự của nàng. Trường đua ngựa vừa mở cửa, nàng liền thay nam trang trà trộn vào trong. Tuy không có ngựa cưỡi, chỉ ở bên trong thong thả đi dạo, nhưng ít ra cũng thú vị hơn chỗ đám tiểu mã kia. Đáng tiếc người quá đông, nàng đi được nửa đường, đang định rẽ sang chuồng ngựa bên cạnh, từ xa đã thấy Hỏa Thán Đầu của Triệu Cảnh bị mấy gã sai vặt giữ chặt, đang thay yên cương cho ngựa. Hỏa Thán Đầu cũng coi như thật đáng thương, rơi vào tay Triệu Cảnh. Trái lại, Hắc Vân Chuy của Tần Dực thì thật may mắn, hảo mã xứng anh hùng, so với Hỏa Thán Đầu may mắn hơn nhiều. Lăng Sương khi ấy còn lén nhìn qua thức ăn của Hắc Vân Chuy, ngoài đậu đen trộn cỏ linh lăng ra, còn được cho thêm không ít quả táo, liếc mắt một cái liền biết là gặp được chủ nhân biết dưỡng ngựa.
Nàng lại đi loanh quanh thêm một lúc, chuyển sang xem trường đua ngựa vừa mới sửa sang xong. Kỳ thực trong kinh thành lưu hành mã cầu, cũng có quan hệ với quan gia. Trên làm dưới theo, huống hồ phụ thân của Tần Dực, Hạ Nam Trinh cùng đám công tử thế gia kia, ai nấy đều thích đánh mã cầu, khí thế cũng theo đó mà càng ngày càng dẫn dắt lên theo. Lăng Sương từng ở thư quán trong kinh thành nhìn thấy một quyển Mã cầu kinh, được bán đã mấy chục năm, nghe nói là do một vị quý thiếu không đề tên biên soạn.
Nàng đang xem náo nhiệt, bỗng nghe phía trại nuôi tiểu mã bên kia truyền đến một trận ồn ào. Mơ hồ nghe thấy nhắc tới Triệu gia gì đó, nghĩ đến không phải Triệu Tu đang cùng người ta tranh hào đấu phú, thì cũng là Triệu Cảnh tên kia lại gây chuyện. Nàng liền định đợi lát nữa qua xem rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |