Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 38: Thương lượng

« Chương trước
Chương tiếp »

Khanh Vân mang theo Nguyệt Hương trở về phòng. Lần này Tiêu gia phong tỏa bãi săn, những nữ tử được mời dự Đồng Hoa Yến đều được an trí trong biệt uyển. Quan gia lại chậm chạp chưa tới, nói là mồng năm phải lễ Phật, mồng sáu thì mưa không dứt, cũng không tiện săn bắn. Cũng may Đồng Hoa Yến được tổ chức ngay tại Tiêu gia biệt uyển, chỉ có khuê các nữ tử ở bên trong. Tiêu phu nhân lại đặc biệt thỉnh lão Thái phi đến tọa trấn, quy củ nghiêm ngặt, vì thế chẳng ai dám buông lời thị phi, mọi người đều cảm thấy vừa tôn quý vừa thể diện.

Nhưng quy củ dù nghiêm ngặt, vẫn để cho Đổng Phượng Cử lén lọt vào. Chi bằng như Đào Hoa Yến của dì Vân lúc trước, vừa mới mẻ thú vị, lại thanh tịnh an toàn hơn nhiều. Cố tình lòng người lại hiểm ác đến vậy, bịa đặt đưa chuyện, bôi nhọ thanh danh của dì Vân.

Khanh Vân không khỏi thở dài trong lòng. Kỳ thực, nếu không nhờ mối duyên với Nhàn Nguyệt, e rằng ngay cả nàng cũng có thể đã sinh ác cảm với dì Vân, đủ thấy lời đồn đáng sợ đến nhường nào. Nàng tự nhắc mình phải xét lại, không thể tùy tiện phán đoán người khác. Ai mà ngờ được, dì Vân — người xưa nay không câu nệ tiểu tiết — lại là kẻ thanh thanh bạch bạch, trái lại, Liễu Tử Thiền thoạt nhìn ngoan ngoãn hiểu chuyện, rốt cuộc lại hồ đồ đến thế.

Khanh Vân vốn có ý giữ thể diện cho Liễu Tử Thiền, nên sau khi trở về, tuyệt nhiên không nhắc chuyện này với Nhàn Nguyệt hay Lăng Sương. Nàng cũng dặn dò Nguyệt Hương, không được để lộ dù chỉ một lời với Đào Nhiễm và những người khác. Rốt cuộc, đây là chuyện liên quan đến thanh danh cả đời Liễu Tử Thiền, chỉ cần truyền ra nửa câu, cũng đủ khiến nàng mất mạng.

Cũng may Nhàn Nguyệt vốn không trông mong nàng có thể nhanh như vậy dò la ra tin tức, thấy nàng không nói, liền cũng không hỏi thêm. Thân thể Nhàn Nguyệt xưa nay không tốt, thường hay buồn ngủ vào tiết xuân, tối đến liền nghỉ sớm. Lăng Sương cũng chẳng biết làm  gì, cầm một cành cây ở ngoài sân múa may một hồi, đợi mọi người đều yên giấc mới lặng lẽ trở vào.

Một đêm yên ổn trôi qua, ngày hôm sau liền có tin truyền đến, nói quan gia có lẽ sẽ ghé qua vào ngày mai, khiến Tiêu gia mừng rỡ khôn xiết. Các nữ hài tử cũng tụm năm tụm ba, hứng khởi bàn tán. Khanh Vân thấy Liễu Tử Thiền cũng hòa trong đám đông cười nói như thường, trong lòng còn tưởng nàng đã nghĩ thông, kịp thời ghìm cương trước bờ vực, coi như quay đầu còn kịp.

Nào ngờ đến hoàng hôn, Khanh Vân vì trúng gió, thân thể nhiễm lạnh, nên sớm trở về phòng. Đúng lúc ấy, trong viện lại xuất hiện một vị khách không mời — chính là A Xảo, nha hoàn bên cạnh Liễu Tử Thiền, mang theo một lời nhắn tới: “Lâu tiểu thư, tiểu thư nhà nô tỳ sai nô tỳ chuyển lời. Nói rằng nàng đã suy nghĩ suốt một ngày một đêm, hiểu rằng lời tiểu thư nói rất có đạo lý, nhưng cuối cùng… vẫn quyết định đánh cược một phen.”

Khanh Vân nghe xong, mồ hôi lạnh túa ra khắp người.

Nàng không ngờ Liễu Tử Thiền lại hồ đồ đến mức ấy, biết rõ phía trước là vực sâu vẫn nhắm mắt nhảy xuống. Rất có thể nàng ta đã lại gặp Đổng Phượng Cử, bị hắn rót cho một bát “canh mê hồn”. Sự việc đã phát triển đến nước này, e là khó lòng cứu vãn. Huống chi tối qua nàng đã vội thoáng nhìn, trên hôn thư viết ngày mồng tám, nói cách khác, ngày bọn họ hẹn nhau bỏ trốn muộn nhất cũng chỉ trong hai hôm nữa. Nếu đụng phải đúng lúc quan gia giá lâm, thì Liễu gia tất sẽ mất mặt lớn, chỉ sợ ngay cả chức quan của Liễu đại nhân cũng khó tránh bị liên lụy.

Việc này quả thực khó giải quyết. Dẫu Khanh Vân xưa nay đoan trang ổn trọng, rốt cuộc cũng chỉ là khuê các tiểu thư chưa từng xuất giá, chưa trải qua sóng gió đại sự chân chính. Chuyện này nếu nói nhẹ, cũng liên quan đến vận mệnh cả đời của Liễu Tử Thiền, nếu nói nặng, thì thanh danh Liễu gia, thanh danh của dì Vân, đều khó tránh khỏi bị liên lụy. Kỳ thực, ngay từ đầu nàng đã không nên quản. Thế nhưng đã can dự đến mức này, lại buông tay mặc kệ cũng không thể.

Cố tình lúc này mẫu thân nàng lại không có mặt ở đây, không có ai để nàng bàn bạc. Nàng vốn định tìm Lăng Sương thương lượng, nhưng mấy ngày nay Lăng Sương lại như cá lẩn xuống nước, tung tích mờ mịt, ban ngày chẳng thấy bóng dáng, chỉ đến đêm lúc đi nghỉ mới có thể trông thấy nàng một lần. Khanh Vân lại lo Liễu Tử Thiền truyền đến lời này, chính là muốn lập tức bỏ trốn, nên không dám để A Xảo rời đi. Nàng giữ A Xảo lại sảnh chính chờ một lát, sai Nguyệt Hương ở bên bồi chuyện, đồng thời phái tiểu nha hoàn Châu Châu ra ngoài tìm Lăng Sương. Còn nàng thì ngồi một mình ở trong nội thất, cẩn trọng suy tính từng bước, thật sự là tiến thoái lưỡng nan.

Càng nóng ruột chờ đợi, lại càng không thấy người đâu, Lăng Sương vẫn không thấy trở về, trái lại Nhàn Nguyệt lại về trước. Hai người các nàng trước giờ phong cách hành sự khác nhau một trời một vực. Dẫu vẫn là tỷ muội tình thâm, nhưng thực tế lại chẳng mấy khi có điều gì để tham khảo lẫn nhau. Nhàn Nguyệt từ nhỏ đã nhiều bệnh, thân thể yếu ớt như tơ lụa cuộn thành búp, lúc Khanh Vân còn nhỏ, chỉ chạm nhẹ vào nàng cũng sợ làm nàng tổn thương. Bởi vậy, đối với Nhàn Nguyệt, trong lòng nàng xưa nay chỉ có yêu chiều che chở, chưa từng như với Lăng Sương mà bàn luận, cân nhắc những việc lớn lao phức tạp.

Nhưng tình thế bức bách, cũng chỉ đành như vậy. Khanh Vân quay sang hỏi Nhàn Nguyệt:
“Sao muội lại trở về sớm như vậy?”

“Bên ngoài gió lớn, cũng chẳng có gì thú vị, nên trở về thôi.”Nhàn Nguyệt đang để Đào Nhiễm hầu hạ thay xiêm y, còn hỏi ngược lại nàng: “Tỷ chẳng phải bị cảm lạnh sao? Sao còn chưa nằm nghỉ, lại dậy làm gì?”

“Tỷ đang gặp phải một việc khó xử, muốn tìm người thương lượng.” Khanh Vân đáp.

Thực ra Nhàn Nguyệt tâm tư tinh tế, chỉ nhìn thần sắc Khanh Vân cũng đã đoán được đôi phần. Đào Nhiễm lại càng lanh lợi, Nhàn Nguyệt chỉ liếc mắt ra hiệu, nàng liền ôm xiêm y lui xuống, khép cửa lại, để hai tỷ muội được yên tĩnh nói chuyện.

Khanh Vân do dự chốc lát, cuối cùng vẫn không nói thẳng chuyện của Liễu Tử Thiền, chỉ vòng vo hỏi:
“Nếu muội có một người bạn thân, làm sai một chuyện lớn, mắt thấy đã đứng bên bờ vực thẳm, lại còn cố chấp không tỉnh ngộ, một mực muốn nhảy xuống… muội sẽ kéo nàng lại, hay là không?”

“Không kéo.” Nhàn Nguyệt quả nhiên đi một lối riêng, trả lời dứt khoát: “Người đã đi tới bờ vực thẳm, đó vốn là lựa chọn của chính nàng. Bao nhiêu nhân duyên chồng chất, đâu phải chỉ một sớm một chiều. Tỷ cũng đã nói nàng cố chấp không tỉnh ngộ, ắt hẳn là tỷ đã khuyên nhủ hết lòng, vậy là đủ rồi. Kéo nàng một phen, chính tỷ cũng phải đứng sát bờ vực, hiểm nguy vô cùng. Hà tất vì một kẻ hồ đồ mà tự đặt mình vào nguy hiểm? Mỗi người đều có mệnh số của riêng mình, quản nàng làm chi.”

Đây quả thực là những lời thì thầm chỉ có tỷ muội trong nhà đóng cửa nói cùng nhau, người ngoài tuyệt đối không thể nghe được. Ai có thể nghĩ, kẻ bề ngoài ôn nhu lả lướt nhuyễn ngọc ôn hương như Lâu Nhàn Nguyệt, kỳ thực lại là người ý chí sắt đá nhất trong ba tỷ muội, lời nói sắc bén như lưỡi kiếm. Cũng khó trách đôi khi ngay cả Lâu nhị nãi nãi cũng phải kiêng dè nàng.

Nhưng Khanh Vân so với nàng lại nhân hậu hơn nhiều.

“Lời nói tuy là vậy, nhưng kỳ thật tỷ cũng sẽ không gặp nguy hiểm gì, cũng không cần phải đứng sát bờ vực…”

“Vậy cũng không kéo.” Nhàn Nguyệt đáp gọn gàng, với chuyện này nàng kiên quyết thực sự: “Tỷ có nhớ, năm xưa cửa hàng son phấn nhà ta có Trương chưởng quầy, bị người ta giăng bẫy cờ bạc, thua đến mức gần như táng gia bại sản mà vẫn chấp mê bất ngộ. Thê tử hắn khuyên nhủ, hắn chẳng những không nghe, còn đánh nàng đến quỷ khóc sói gào, nhất định phải đánh cược đến khi sạch túi mới chịu tỉnh. Lòng người chính là như vậy, dù đã biết vực thẳm hiểm trở, thế mà nàng vẫn cố chấp bước đến, ắt hẳn phía dưới có thứ dụ hoặc rất lớn. Tỷ nếu không để nàng tự ngã một phen, nàng còn cho rằng tỷ cản trở con đường phát tài của nàng. Đến lúc ấy, nàng chẳng những không biết ơn, còn xem tỷ như kẻ thù, oán hận tỷ một đời. Kẻ hồ đồ sở dĩ ngu muội, chính vì không phân biệt được phải trái. Đối với hạng người ấy, cắt đứt giao tình là xong, còn cứu làm gì nữa?”

Khanh Vân nghe xong, chỉ lắc đầu liên hồi.

“Nhưng nương lúc ấy cũng đâu có dạy chúng ta như vậy.” Khanh Vân nghiêm túc cùng Nhàn Nguyệt thương lượng: “Nương từng nói, có những việc giống như chúng ta trông thấy một đứa trẻ lạc đường, đứng giữa đường lớn xe ngựa qua lại. Nếu chúng ta không kéo nó một phen, nó liền sẽ bị bánh xe nghiền chết. Nhưng chúng ta kéo nó một phen, bản thân cũng chẳng tổn hại gì, lại cứu được một mạng người, bảo toàn được bình an cho cả một gia đình. Đó là tích đức hành thiện. Người kia chỉ là nhất thời hồ đồ, sớm muộn cũng có ngày tỉnh ngộ, đến khi ấy tất sẽ nhớ ơn cứu mạng. Dẫu không vì báo đáp, cũng là việc nên làm. Dùng một việc nhỏ để thành toàn một đại thiện, đó mới là đạo lý làm người. Đạo đức phẩm hạnh của một người, chính là từ đây như vậy mà dựng lên.”

Nhàn Nguyệt vốn đang soi gương, nghe được lời này, liền lập tức bật cười.

“Thì ra tỷ đâu phải cùng muội bàn bạc, mà là lấy muội ra để gieo một quẻ đồng tiền đó thôi?”

Cái gọi là quẻ đồng tiền, là trò các nàng thuở nhỏ được Lâu nhị nãi nãi dạy, hễ gặp việc tiến thoái lưỡng nan tỷ như hai bộ xiêm y, hai món trang sức, khó phân lựa chọn, liền lấy một đồng tiền tung lên, mặt sấp mặt ngửa mỗi bên đại biểu một quyết định. Chỉ cần đồng tiền rơi xuống, nếu trong lòng còn muốn tung lại lần nữa, thì kỳ thực đã sớm biết mình nên chọn gì rồi.

Khanh Vân nghe vậy, cũng không khỏi bật cười.

“Tỷ không phải ý ấy. Chỉ là cùng muội tâm sự đôi câu, nói ra rồi, trong lòng tỷ cũng tự nhiên chải vuốt rõ ràng hơn.” Khanh Vân dừng một nhịp rồi lại nói tiếp: “Thôi được rồi, tỷ đã nghĩ thông. Chuyện này vốn dĩ tỷ không nên nhúng tay vào, nhưng đã quản đến nước này thì cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Việc ấy đối với tỷ chẳng qua chỉ là chút công phu, không tổn hại gì, lại có thể cứu mạng của một người. Dẫu nàng hiện tại hồ đồ, đến ngày sau tỉnh ngộ, phát hiện đời mình vẫn còn đường lui, tự nhiên sẽ hiểu lúc trước nguy hiểm đến mức nào. Khi ấy nàng mới rõ, hôm nay tránh được là phúc. Mọi người đều ở kinh thành, ngẩng đầu không thấy cúi đầu lại gặp. Nếu tỷ trơ mắt nhìn nàng tự hủy hoại đời mình, trong lòng tỷ cũng khó mà yên ổn.”

Khanh Vân cuối cùng đã nghĩ thông, Nhàn Nguyệt lại sinh hứng thú.

“Nghe tỷ nói vậy, hình như là người muội cũng quen. Bằng hữu của tỷ ở kinh thành cũng chỉ có bấy nhiêu thôi. Là Hoàng Ngọc Cầm? Hay là Liễu Tử Thiền? Chẳng lẽ là bạn của Lăng Sương — Thái Họa mặt mày xui xẻo kia?”

Khanh Vân bị nàng dọa đến suýt toát mồ hôi.

“Xin thương xót, đừng đoán bừa. Tỷ đã đáp ứng người ta rồi, không tiện nói lung tung.” Nàng vội vàng muốn rút lui từ chỗ Nhàn Nguyệt: “Trời cũng không còn sớm, muội nghỉ ngơi trước đi. Tỷ ra ngoài tìm Lăng Sương thương lượng thêm một chút, lát nữa trở về mọi người cùng dùng bữa.”

“Nàng ấy à? Không biết đang tiêu dao nơi nào. À phải rồi, tỷ ra ngoài nếu gặp Triệu Tu nhờ hỏi thăm muội, thì mặc kệ hắn. Hắn hình như đã biết chuyện Trương Kính Trình, sốt ruột đến mức quấy rầy cả Triệu Cảnh, người ta chán chẳng buồn để ý, hắn lại ngày ngày theo đám người nhà họ Long vui chơi.”

“Tỷ biết rồi.”

Khanh Vân nói xong, từ trong nội thất bước ra ngoài, nhưng nàng cũng không thật sự đi tìm Lăng Sương, mà là cho gọi nha hoàn A Xảo của Liễu Tử Thiền tới, giọng nói ân cần hỏi han: “À phải rồi, ta nghe nói phu nhân nhà các ngươi cũng đang ở trong biệt uyển, không biết đang ở viện nào?”

A Xảo cúi người hành lễ, đáp lời rành rọt: “Phu nhân vốn định cùng tiểu thư nhà nô tỳ ở chung một viện, chỉ là Vân gia phu nhân vừa mới hồi kinh, nói tỷ muội đã lâu chưa được đoàn tụ, nên phu nhân nhà nô tỳ liền sang ở cùng Vân gia phu nhân. Tiểu thư là muốn đi tìm phu nhân nhà nô tỳ nói chuyện sao?”

Trong lòng Khanh Vân khẽ động. Người gọi là Vân gia phu nhân, hơn phân nửa là vị tỷ tỷ khác của dì Vân, hẳn đã theo phu quân nhậm chức bên ngoài nhiều năm, vừa trở về kinh.

“Đúng vậy, ta có chút việc muốn thưa chuyện cùng phu nhân các ngươi. Ngươi dẫn ta qua đó đi.”

« Chương trước
Chương tiếp »