Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 53: Rớt bảng

« Chương trước
Chương tiếp »

Nhàn Nguyệt nghẹn một bụng tức, buổi chiều đã trở về. Hôm ấy là ngày cuối của Đồng Hoa yến, Vân phu nhân không đi, nói thân thể có chút không khỏe. Nhàn Nguyệt vì thế cũng ở lại trong viện của Vân phu nhân nghỉ ngơi, bầu bạn cùng bà. Mặc cho trong kinh đồn lời đãi dơ bẩn đến đâu, Vân phu nhân vẫn là một vị hầu phu nhân đứng đắn. Phủ của bà thậm chí còn tốt hơn Liễu gia, trong viện có một cây Đồng Hoa đại thụ, bà nằm nghỉ bên trong, vừa trò chuyện với Nhàn Nguyệt.

Bà cũng biết Nhàn Nguyệt trong lòng đang có điểm giận dỗi, thấy trời sắp về chiều, liền cười nói: “Người có học thường nói: thấy điều hay thì noi theo, thấy điều không hay thì tự xét lại mình. Hắn làm vậy cũng không sai. Tiểu Trương đại nhân xưa nay trên triều cũng không phải loại người thích xen vào chuyện người khác, như vậy gọi là biết giữ mình.”

Nhàn Nguyệt chỉ đáp một câu: “Con nghe không hiểu, con lại không phải người đọc sách.”

Vân phu nhân khuyên không được, cũng chỉ bật cười. Nếu là Khanh Vân chắc chắn sẽ khuyên thêm mấy câu, nhưng Vân phu nhân thì khác. Bà là người từng trải, biết rằng nữ hài tử xinh đẹp như nàng có chút nuông chiều cũng chẳng phải chuyện xấu. Nhân tiện thử xem tâm tính của Tiểu Trương đại nhân, nếu ngay cả lúc này đã không chịu nổi, sau khi thành hôn gặp chuyện không vui thì sao có thể vượt qua?

Tiểu Trương đại nhân quả nhiên vẫn chưa biết nguy hiểm đang đến. Đến lúc chạng vạng, hắn còn thành thành thật thật tới cáo biệt Vân phu nhân. Vân phu nhân cố ý tạo cơ hội cho Nhàn Nguyệt, lại dặn dò hắn vài câu: “Trong núi gió lạnh, người trẻ tuy thân thể khỏe mạnh cũng phải chú ý điều dưỡng.” …“Trong nhà bây giờ là ai quản gia? Những thứ ở điền trang bốn mùa đưa tới đều phải ăn theo mùa, đó mới là đạo dưỡng sinh.”

Trương Kính Trình vốn luôn kính trọng sư phụ, nay thầy đã mất, nghe vài lời dạy bảo của sư mẫu lại càng thêm cung kính, trong lòng vô cùng cảm kích. Chợt thấy sau rèm có bóng người lướt qua, biết đó là Lâu Nhàn Nguyệt. Đúng lúc Vân phu nhân nói: “Hoa Tín yến tổng cộng cũng chẳng còn mấy tràng nữa. Tiểu Trương đại nhân đã chọn được chưa? Nếu đã nhìn trúng ai, nói cho ta biết để ta còn sớm chuẩn bị nha.”

Trương Kính Trình lập tức đỏ bừng mặt, ấp úng đáp vài câu rồi vội vàng lui xuống.

Hắn cũng là người lễ tiết chu toàn, tuy trong lòng dậy sóng, vẫn giữ mắt nhìn thẳng, không dám thất lễ. Nhưng vừa bước ra cửa, bên ngoài bậc thềm đã thấy Lâu Nhàn Nguyệt đứng đó. Nàng mặc bộ y phục sắc đỏ mà ai cũng biết nàng yêu thích, lớp trong là gấm, lớp ngoài là lụa tiêu mỏng, buổi tối gió lạnh, nàng lại cố ý ăn mặc như vậy, lớp tiêu y bị gió thổi phần phật khiến người khác nhìn vào không khỏi cảm thấy lạnh thay cho nàng. Trương Kính Trình tuy thủ lễ, rốt cuộc vẫn không nhịn được nhắc nhở một câu:

“Sư mẫu dạy rất phải, quan trọng nhất vẫn là bảo dưỡng thân thể…” Hắn dù sao cũng là người đọc sách, lúng túng hồi lâu vẫn không nói nổi một lời mềm mỏng.

Nhàn Nguyệt thì không giống hắn, chẳng hề câu nệ.

“Ngươi đang nói chuyện với ta đấy à?” Nàng vừa mở miệng đã chọc hắn: “Ta còn tưởng Trương đại nhân là người bận rộn, không có thời gian nói chuyện chứ.”

Trương Kính Trình cũng không biết vì sao nàng lại tức giận. Hắn không tiện cứ thế rời đi, mà trong lòng cũng chẳng muốn rời. Chỉ mím môi đứng đó, dáng vẻ ngốc nghếch, trông lại có phần đáng thương.

Nhàn Nguyệt bề ngoài có vẻ ương ngạnh, nhưng làm việc lúc nào cũng có chừng mực, khiến người khác không thể bắt lỗi. Giống như cuộc trò chuyện lúc này, bên trong có Vân phu nhân là trưởng bối ngồi đó, bên cạnh lại có nha hoàn Đào Nhiễm, cho dù truyền ra ngoài cũng không sợ người ta bàn tán.

Các đại nha hoàn của Lâu gia ai nấy cũng đều thú vị. Nguyệt Hương theo hầu Khanh Vân, tính tình nghiêm chỉnh, đứng đắn như một vị phu tử. Như Ý theo Lăng Sương, lại học được thói tinh nghịch, suốt ngày như ngứa ngáy tay chân, chuyện gì cũng dám làm. Nhưng lanh lợi thông minh nhất, vừa gan dạ lại cẩn trọng, vẫn là Đào Nhiễm. Việc nha hoàn có thể làm nàng làm được, việc nha hoàn không dám làm nàng cũng làm đến thuận buồm xuôi gió. Nàng là con gái ruột của vú nuôi Nhàn Nguyệt, anh trai Tiểu Cửu đang làm chân sai vặt trong phủ. Cả nhà đều bị nàng quản đến ngoan ngoãn, tất cả đều phục vụ Nhàn Nguyệt như tay sai thân cận. Thật sự là một trợ thủ đắc lực dưới tay Nhàn Nguyệt. Chỉ cần một ánh mắt, nàng đã hiểu khi nào nên nói gì.

Những lúc giằng co như thế này, nàng càng biết lúc nào nên ra tay. “Tiểu thư, cũng không thể nói vậy được.” Nàng đứng bên cạnh, giả ý khuyên nhủ: “Trương đại nhân hôm nay thật sự cũng rất vất vả.”

“Vậy sao? Ta lại quên mất.” Lúc này Nhàn Nguyệt mới liếc nhìn Trương Kính Trình một cái, rồi vén áo thi lễ, nói: “Hôm nay chuyện trong sân mã cầu, đa tạ Trương đại nhân đã giúp các cô nương đoạt hoa.”

Nếu đổi là Lăng Sương, hoặc bất cứ ai quen biết Nhàn Nguyệt, lúc này đã biết phải lui bước. Giọng nàng nghe ngọt như mật, kỳ thật sát khí đã bốc lên ngùn ngụt.

Chỉ có mình Trương Kính Trình – con ngỗng ngốc – lại tưởng nàng thật lòng nói lời cảm tạ, còn đáp: “Không có gì, chỉ là sau này các tiểu thư nên giữ đồ đạc cẩn thận một chút, như vậy sẽ tránh được nhiều phiền toái.”

Nghe vậy, Đào Nhiễm cũng khẽ nhíu mày. Nhàn Nguyệt vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh hỏi: “Trương đại nhân cho rằng là vấn đề đồ đạc không giữ cẩn thận sao?”

Bảng Nhãn tuy là người đọc sách, nhưng linh cảm cơ bản vẫn có. Hắn lập tức nhận ra Nhàn Nguyệt dường như không thích câu khuyên bảo vừa rồi của hắn, liền giải thích: “Quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ. Tiểu thư thân phận tôn quý, không đáng để bọn tiểu nhân lấy làm đề tài bàn tán.”

Sợ Nhàn Nguyệt không hiểu, hắn còn bổ sung thêm: “Ta nghe đám người Diêu Văn Long lén bàn luận với nhau… những lời liên quan đến tiểu thư, thật sự rất khó nghe.”

Lần này Nhàn Nguyệt thật sự nổi giận. Đào Nhiễm ở trong lòng thở dài một tiếng, lặng lẽ lui sang một bên, bởi nàng biết chủ tử nhà mình sắp mắng người.

Quả nhiên, Nhàn Nguyệt lập tức phát hỏa: “Thật thú vị. Nghe ý Trương đại nhân, hóa ra là ta sai rồi?”

“Không phải nói là nàng sai…” Trương Kính Trình vội vàng giải thích.

“Không phải ta sai, vậy hẳn là Diêu Văn Long bọn họ sai rồi chứ?” Nhàn Nguyệt trực tiếp hỏi thẳng vào mặt Trương Kính Trình: “Nếu ngươi cảm thấy bọn họ sai, ngươi có phải nên ngăn lại họ, ngay tại chỗ chỉ ra cái sai của bọn họ. Nếu không có dũng khí nói ra, thì cứ làm con rùa rụt đầu đi, đừng quay lại dạy dỗ ta. Ví như chuyện khăn tay lần này — nam nhân nhặt được đồ của nữ tử, không trả lại cho người ta, lại còn đem đi đánh cược hoa. Đó chẳng phải là hành vi của đám du côn lưu manh sao? Nếu ngươi là quân tử, không thể chịu nổi chuyện ấy, ghét cái ác như kẻ thù, thì ngươi nên lập tức mắng hắn ngay tại chỗ, không thông đồng làm bậy với hắn. Còn nếu ngươi chỉ là người thường, không muốn xen vào chuyện người khác, thì cứ coi như không nhìn thấy, cũng đừng nói gì với ai. Ngươi đối với Diêu Văn Long không dám nói một lời, lại quay sang đây dạy dỗ chúng ta — các cô nương — phải giữ đồ cho cẩn thận. Như vậy chẳng phải là giúp kẻ ác làm điều xấu sao? Ngươi cho rằng ngươi thắng được chiếc khăn tay, là có thể tới đây dạy dỗ chúng ta sao? Vậy thì ngươi cũng khác gì loại người như Diêu Văn Long?”

Trương Kính Trình bị nàng mắng đến ngây người. Quan trọng hơn, lần này nàng mắng còn có lý hơn lần trước — những lời này lúc trước là Khanh Vân từng nói trước mặt mọi người, nên hắn càng không có cách nào phản bác.

Nhàn Nguyệt vẫn chưa chịu buông tha, lại tiếp tục: “Hơn nữa, bọn họ bàn tán về ta, không có nghĩa là họ có quyền lực còn ta thì không. Họ bàn tán về ta, chẳng qua vì họ thèm muốn ta mà không có được, nên chỉ có thể nói cho sướng miệng. Cứ treo ta trên miệng như thế, chẳng phải càng chứng minh rằng họ cầu mà không được sao? Cả đời này họ cũng đừng mong ta nhìn họ lấy một cái. Vậy mà ngươi lại cho rằng người bị tổn thương là ta? Sao nào, nam tử đi đông đi tây, ba hoa khoác lác thì không sao, còn nữ tử bị người ta nói vài câu liền bị coi là mất giá à? Diêu Văn Long còn ước gì ta thèm để ý hắn một chút đấy. Nhưng trong mắt ta, hắn chẳng khác gì một con chó cảnh! Người chọn hàng mới là người mua, chẳng lẽ bị bọn họ nói vài câu, ngược lại biến ta thành người sai?

Trương Kính Trình bị nàng nói cũng chỉ cứng họng mà đứng như trời trồng.

“Nàng…nàng sao có thể coi chính mình là hàng hóa?”

“Thật buồn cười. Ta không coi mình là hàng hóa thì người khác sẽ không coi ta là hàng hóa sao? Hay là phải giống Trương đại nhân ngươi — không để ý chuyện bên ngoài, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền, rồi bị người ta nói vài câu nhàn thoại liền cho là bị sỉ nhục, còn tự mình xét lại? Bọn họ nhìn ta mà nước dãi chảy dài ba thước, còn ta nhìn bọn họ chỉ thấy chướng mắt. Vậy rốt cuộc là ai cao quý hơn?” Nhàn Nguyệt khi nổi giận khuôn mặt lại càng trở lên sinh động. Đôi mắt đào hoa long lanh như sóng nước, giọng nàng càng thêm xéo xắt: “Người khác coi ta là hàng hóa, thì ta cũng coi họ là hàng hóa. Người khác coi ta là người, ta mới coi họ là người. Họ dùng dung mạo để đánh giá ta, ta cũng dùng gia thế và tài năng để đánh giá họ. Họ bàn tán về ta, ta cũng bàn tán về họ. Ai phải sợ ai?”

Trương Kính Trình sớm biết nàng có điểm khác người, nhưng không ngờ dưới vẻ khác thường ấy lại ẩn giấu một tư tưởng sắc bén đến vậy.

“Vậy còn hôn nhân thì sao? Chẳng lẽ nàng đối với hôn nhân cũng nghĩ như vậy sao?”

“Ta không nghĩ như vậy thì hôn nhân với ta sẽ không vất vả sao? Mọi vấn đề đều tự nhiên giải quyết dễ dàng? Ta gả chồng rồi thì không cần tuân theo tam tòng tứ đức sao? Ta không cần đi qua một chuyến quỷ môn quan để sinh con sao? Chẳng qua là thế này: nếu ta tự mình dâng hiến không điều kiện, thì ta càng không phải hàng hóa — mà đã tặng không thì người ta lại càng không quý trọng. Thà rằng ta trở thành liên thành cẩm — tấm gấm quý giá vô cùng. Đến cả hoàng đế nếu muốn cắt phá một đoạn gấm ấy, cũng phải cân nhắc hậu quả. Hơn nữa, nam nhân coi ta là hàng hóa, thì ta cũng coi hắn là hàng hóa. Hắn muốn ta tam tòng tứ đức, giỏi nữ công gia chánh, thì ta cũng có thể thúc giục hắn lập công danh sự nghiệp. Hắn có nữ giới, ta có sách thánh hiền. Ta có thể thúc giục hắn trung quân ái quốc, cúc cung tận tụy. Nói cho cùng, mọi người đều là ‘hàng hóa’, chẳng qua là lấy vật đổi vật mà thôi.” Nhàn Nguyệt nói ra những lời sắc bén vô cùng.

Trương Kính Trình nghe xong liền trầm mặc.

Một lúc sau, hắn hỏi: “Không thể… không coi đối phương là hàng hóa sao?”

Nhàn Nguyệt bật cười.

Đây mới chính là lúc bản tính thật của nàng lộ ra — “cháy nhà ra mặt chuột”. Những lời trước đó thực ra là quan niệm của Khanh Vân. Nàng làm sao có thể giống kiểu hiền thê “đình cơ khuyến học”, luôn luôn thúc giục trượng phu cố gắng? Nàng muốn trở thành viên trân châu trên đầu quả tim của hắn — điều nàng mong chính là một tình yêu bất chấp được mất, không hề quay đầu, cho đến chết mới thôi. Nhưng nàng không tự mình nói ra điều đó, còn muốn Trương Kính Trình tự hỏi ra.

“Có chứ, cha mẹ ta chính là như vậy. Mẹ ta không bao giờ thúc ép cha ta đi luồn cúi cầu cạnh. Bà muốn thứ gì thì tự mình đi tranh lấy. Cha ta cũng không ngại người ngoài nói mẹ ta xuất đầu lộ diện, không lấy tiêu chuẩn của thế gian để đánh giá bà. Trước mặt người ngoài, hai người còn luôn che chở cho nhau. Bởi vì trong mắt họ chỉ nhìn thấy con người thật của đối phương, chứ không phải những thứ khác. Cho nên mới có thể thông cảm cho nhau, bao dung cho nhau, khiến đối phương tự tin. Như vậy mới gọi là một gia đình.”

Trương Kính Trình nghe xong hiển nhiên cũng sinh lòng ngưỡng mộ. Nhưng dù sao cũng là nam nữ chưa kết hôn, lại là người đọc sách, nên thế nào cũng không thể nói ra câu: “Vậy chúng ta có thể như thế không?” Hắn chỉ mím môi đứng dưới bậc thềm. Không biết tiếng đàn từ đâu bỗng truyền đến, du dương nhẹ nhàng. Phía chân trời, ráng chiều đang rực rỡ, ánh hoàng hôn lặng lẽ phủ lên người tiểu Trương đại nhân.

Nhàn Nguyệt khẽ cười.

Nàng xưa nay lấy lui làm tiến, rũ mắt nói: “Nhưng cha ta lại thích Lăng Sương, còn mẫu thân ta thì thiên vị Khanh Vân. Xem ra trên đời cũng không phải mọi chuyện đều hoàn mỹ.”

Trương Kính Trình lập tức thấy lòng mình thắt lại, muốn nói điều gì đó nhưng nhất thời không nghĩ ra lời. Nhàn Nguyệt lại cười nói: “Đừng hiểu lầm. Ta cũng không có bất bình gì với họ. Chỉ là đang vì chính mình mà tính toán chút thôi.”

“Ta biết.” Trương Kính Trình im lặng một lúc rồi chỉ nói được một câu như vậy.

Nhàn Nguyệt vẫn mỉm cười, thần sắc thu liễm lại nói: “Tiểu Trương đại nhân, đừng đi theo ta nữa. Ta phải làm tấm gấm liên thành của mình, còn ngươi cứ chuyên tâm đọc sách thánh hiền của ngươi đi.”

Trương Kính Trình vừa định nói gì đó, nàng đã dứt khoát quay người rời đi, để lại hắn một mình đứng dưới bậc thềm, lặng lẽ và buồn bã.

Đào Nhiễm không ngờ nàng thật sự cứ thế vứt bỏ Trương Kính Trình, vội vã bước nhanh vài bước đuổi theo tiểu thư nhà mình. Hai người vòng qua góc viện, nơi này sơn cư quả thật thanh nhã, cửa sổ đều làm bằng trúc, bên ngoài dán sa in bóng trúc. Phía trên không có mái hiên, bên dưới lại có một mộc đài, đúng là nơi thích hợp để ngắm trăng thưởng hoa. Nhàn Nguyệt đi nhanh phía trước. Đào Nhiễm có chút khó hiểu, nàng cũng biết hiện giờ Trương Kính Trình chính là lựa chọn tốt nhất của Nhàn Nguyệt. Triệu Tu nhìn qua gia thế có vẻ tốt, nhưng thực ra toàn là khí phách thiếu niên, tâm tính chưa định. Người trẻ tuổi say mê dung mạo là chuyện thường, nhưng cưới về rồi có thể trân trọng được bao lâu? Càng là lúc này thần hồn điên đảo như vậy, càng khó kéo dài về sau. So ra, Trương Kính Trình ngược lại có vẻ đáng tin cậy hơn nhiều.

“Tiểu thư, người thật sự để tiểu Trương đại nhân đi đọc sách thánh hiền của hắn sao?” Đào Nhiễm vừa mở miệng đã thấy rõ nàng hiểu Nhàn Nguyệt đến mức nào: “Nhỡ hắn thật sự làm vậy thì sao?”

Nhàn Nguyệt không nói gì, chỉ quay đầu nhìn nàng, đưa tay trước miêng ra hiệu cho nàng giữ im lặng.

Nàng mang theo Đào Nhiễm bước nhanh qua mộc đài, vòng ra bên hông của sơn cư, rồi đẩy cửa bước vào. Bên trong vốn là một gian tiểu thính đường, đặt một chiếc án cầm. Tiếng đàn vừa rồi chính là từ đây truyền ra. Đào Nhiễm kinh ngạc phát hiện thế nhưng bên trong lại có người đang đứng. Dáng người thon dài thẳng tắp như ngọc tạc, mặc y phục của Bắt Tước ty. Đám người bắt tước làm việc tàn nhẫn, nhưng y phục lại cực kỳ đẹp — không giống quan viên mang vẻ u ám nặng nề. Áo gấm màu huyền thêu lông chim linh vũ, chỉ bạc lấp lánh, càng tôn lên dáng người cao thẳng của chàng thanh niên, giống như một thanh kiếm vừa rút khỏi vỏ. Nhìn khuôn mặt tuấn tú ấy — nếu không phải Hạ Vân Chương thì còn ai nữa.

Hắn đang đứng bên cửa sổ, ánh hoàng hôn xuyên qua song cửa chiếu lên khuôn mặt tuấn tú của hắn. Đào Nhiễm chợt nghĩ tới vừa rồi hắn hẳn đã đứng ở đây nhìn thấy tiểu thư nhà mình hùng hổ kéo tới, thậm chí còn nghe rõ nàng vừa truy hỏi… Nghĩ vậy, tai nàng lập tức nóng bừng.

Hóa ra tiếng đàn vừa rồi chính là từ nơi này truyền ra. Không trách tiểu thư lại vội vàng kết thúc màn “giáo huấn” tiểu Trương đại nhân như vậy. Xem bộ dạng của hắn, hẳn là Vân phu nhân mang cây cổ cầm của Hạ hầu gia ra đây. Hắn đến thỉnh an, tiện thể xem đàn, nào ngờ lại đúng lúc đụng phải Nhàn Nguyệt đang “dạy con trong rừng trúc”.

Nhàn Nguyệt từng có vài lần giao phong với hắn, đối với hắn trong lòng cũng có vài phần kiêng dè. Nhưng nữ nhi Lâu gia vốn mang thiên tính hiếu thắng, gặp ai cũng không chịu nhận thua.

“Hạ đại nhân thích nghe lén sau tường đến vậy sao?” Nàng vừa mở miệng liền khiêu khích.

Thật ra Hạ Vân Chương lúc nãy đã gảy đàn là để nhắc cho họ biết mình ở đây, có thể nghe thấy cuộc nói chuyện của họ. Hơn nữa hắn ở đây trước, họ đến sau, lại còn chủ động đánh đàn báo trước, thế nào cũng không thể gọi là nghe lén. Nhàn Nguyệt cố tình nói vậy. Nếu đổi là Trương Kính Trình, chắc hẳn đã vội vàng cuống quýt giải thích rồi.

Nhưng Hạ đại nhân hiển nhiên cao tay hơn nhiều.

“Đúng vậy, ở Bắt Tước ty lâu rồi, tật xấu này sửa không được.” Hắn thản nhiên trả lời.

Nhàn Nguyệt chỉ trích hắn điều gì, hắn liền nhận điều đó, thật khiến người ta tức giận. So với nàng, hắn còn biết lấy lui làm tiến hơn.

Nghe vậy, Nhàn Nguyệt không nhịn được liếc xéo hắn một cái. Hạ Vân Chương lập tức bật cười.

Đào Nhiễm nhịn không được muốn nhắc nhở tiểu thư: đây chính là Hạ Vân Chương, dù thế nào cũng không nên dây vào, cứ khách khí cho xong là được.

Quả nhiên Tiểu Hạ đại nhân bận rộn thật sự. Hai người vừa mới nói được vài câu, lập tức có người đến bẩm báo, hẳn là tâm phúc của hắn. Thấy đại nhân nhà mình bị hai cô nương chặn ở cửa cũng không hề kinh ngạc, mắt nhìn thẳng, bước lên quỳ xuống bẩm báo: “Đại nhân, ngựa đã chuẩn bị xong.”

“Thất lễ rồi, không tiếp được.” Hạ Vân Chương thản nhiên nói.

Hắn vội vàng bước ra ngoài, Đào Nhiễm thở phào một hơi, coi như vừa tiễn được một vị sát thần. Ai ngờ tiểu thư nhà mình đang đứng yên tại chỗ, bỗng nhiên ánh mắt động nhẹ, nhướng mày, rồi lại quay người… đi theo.

Đình viện ngập trong ánh hoàng hôn nghiêng rọi. Ráng chiều rơi xuống, viền lên bóng tiểu Hạ đại nhân một tầng kim quang nhạt. Hắn đứng nơi bậc thềm, thân hình cao thẳng, tựa một gốc cổ thụ trầm mặc giữa sân vắng. Ánh tà dương kéo dài bóng hắn trên nền gạch, đường nét càng thêm thanh tuyển mà kiêu ngạo. Nhìn từ xa, phong thái ấy ung dung mà cao quý ấy, quả thực không hổ danh là một trong tứ vương tôn.

“Hạ đại nhân.” Nhàn Nguyệt bước nhanh vài bước, chỉ đi đến dưới bậc thềm nơi hắn có thể nghe thấy rồi dừng lại, gọi một tiếng như vậy.

Hạ Vân Chương quả nhiên quay đầu lại.

Tính cách hắn trầm tĩnh u ám, tay đỡ chuôi bội kiếm, đứng đó an tĩnh chờ nàng nói.

Cũng trong ánh hoàng hôn ấy, Lâu gia tiểu thư tựa đóa hải đường chậm rãi bước tới. Ánh tà dương rơi thẳng trước mặt khiến nàng khẽ nheo mắt. Những tiểu thư tầm thường đều chú ý từng nét dung nhan, chỉ sợ một thoáng nhăn mày cũng làm lộ vẻ khó coi. Còn nàng vốn không hề bận tâm — bởi dung mạo quá đỗi mỹ lệ, nên bất luận thần sắc nào cũng thành phong tình. Nàng biết rõ sức nặng của nhan sắc mình, sinh ra đã quen được nuông chiều. Thế nên đối với vị tiểu Trương đại nhân thật thà kia, nàng cứ như nắm một nắm bùn trong tay, tùy ý vò tròn bóp dẹt rồi ném đi. Trong sự hồn nhiên ấy lại phảng phất một chút tàn nhẫn rất đỗi tự nhiên.

Nàng đi đến trước mặt Hạ Vân Chương, thần sắc bỗng nghiêm chỉnh lại, vén áo thi lễ.

“Chuyện Liễu Tử Thiền, đa tạ đại nhân.”

Từ Lý Cảnh cho đến Liễu Tử Thiền, những việc ấy cuối cùng đều do Bắt Tước ty xử lý. Với hắn đó là chức trách, nhưng cũng đủ thấy phẩm hạnh của hắn — không lợi dụng cơ hội để yêu cầu điều gì, chỉ xử lý công bằng theo lẽ phải. Chỉ vậy thôi cũng đáng được cảm tạ.

“Phụng mệnh hành sự mà thôi.” Hạ Vân Chương thản nhiên đáp: “Tiểu thư không cần để tâm. Ta biết mình là rớt bảng.”

Mặt Nhàn Nguyệt lập tức đỏ bừng.

Tiểu Hạ đại nhân căn bản không cho nàng cơ hội thi triển thủ đoạn. Vì thế lại ép ra ở nàng một vẻ thẳng thắn hiếm thấy.

Rớt bảng — nghe thật buồn cười. Đặc biệt lời này lại xuất phát từ miệng một Thám Hoa lang. Hắn biết rõ Trương Kính Trình chính là vị Bảng Nhãn được nàng để mắt đến.

Mà cố tình… lại đúng là Trương Kính Trình.

Cho dù Nhàn Nguyệt xưa nay ứng đối trôi chảy, lúc này cũng không biết nên nói gì. May mà Hạ Vân Chương cũng không nói thêm. Hắn chỉ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Lúc này bọn họ đang đứng dưới cây Đồng Hoa trong sân. Ở nơi sơn cước thường có những cơn gió bất chợt như yêu ma nổi lên, không biết từ đâu thổi tới, làm cả cây Đồng Hoa rung động, cánh hoa xoay tròn rơi xuống, giống như một cơn mưa màu tím. Đào Nhiễm vẫn đứng trên sàn gỗ, cũng bị cơn gió thổi tới khiến nàng kinh hô một tiếng. Nàng mặc áo gấm khoác ngoài bằng tiêu y mỏng. Gió núi thổi mạnh đến nối khiến nữ hài tử đứng không vững, lại mang theo bụi và lá rụng, ập thẳng vào mặt.

May thay Nhàn Nguyệt không bị gió thổi đầy mặt tro bụi. Gió vừa nổi lên, Hạ Vân Chương đã lập tức mở áo choàng, thay nàng chắn trận gió ấy. Trên người vị Thám Hoa lang phảng phất hương thảo mộc, có lẽ là mùi hoa mai. Khí chất của hắn cũng khiến người ta liên tưởng đến đóa bạch mai nở giữa băng tuyết.

Sự tiếp xúc ấy chỉ thoáng qua trong chớp mắt, nhanh đến mức người ta còn chưa kịp phản ứng. Gió dừng rất nhanh, mà tâm phúc của Hạ Vân Chương đến còn nhanh hơn.

“Gia, trong cung đang thúc giục.” Hắn chỉ vội vàng bẩm báo một câu như vậy.

Hạ Vân Chương quay đầu nhìn hắn một cái.

“Biết rồi, nói ta lập tức đi ngay.”

Hắn thu tay lại, lại trở về dáng vẻ trầm ổn lạnh nhạt của Tiểu Hạ đại nhân. Lần này rời đi vội vã, quả thật là vì trong cung thúc giục gấp. Tâm phúc đã dắt ngựa đến trước cổng viện, hắn xoay người lên ngựa — rõ ràng xuất thân quan văn, nhưng động tác cưỡi ngựa lại lưu loát dứt khoát.

Buộc ngựa bên lầu cao, cạnh hàng liễu rủ — vốn là cảnh thơ trong thiếu niên du hiệp. Nhưng việc Tiểu Hạ đại nhân phải đi làm lại là chuyện tay sai trong triều. Con ngựa của hắn đen tuyền như mực, dường như đã theo hắn nhiều năm bôn ba trong đêm tối.

“À phải.” Hắn sắp đi rồi, lại kéo cương ghìm ngựa, quay đầu nhìn Nhàn Nguyệt thêm một lần nữa.

Nhàn Nguyệt cứ tưởng hắn muốn nói chuyện chính sự, ai ngờ Hạ đại nhân lại mỉm cười.

Đây là lần đầu tiên Nhàn Nguyệt thấy hắn cười. Thám Hoa lang sinh ra thanh lãnh tuấn mỹ, tựa lớp băng mỏng cuối đông, nụ cười ấy lại như băng tuyết tan ra, khiến người ta chợt thấy phong thái từng khiến cả triều ngưỡng mộ của Hạ Lệnh thư năm xưa.

“Ta đi tìm rồi. Tảng đá đó không ở trong rừng trúc.” Hắn thản nhiên nói: “Có lẽ bị lũ bất ngờ cuốn đi mất rồi.”

Ngoại trừ Nhàn Nguyệt, e rằng cả kinh thành cũng không ai hiểu hắn đang nói gì.

Mà người trong kinh thành lại càng không thể hiểu nổi sự chấn động trong lòng Nhàn Nguyệt lúc này.

Ngày đó cũng là ngày cuối cùng của Đào Hoa yến, Vân phu nhân chỉ mời những thân quyến và vãn bối thân cận nhất. Hoa đào phủ kín khe suối và mặt nước, những thứ bị nước cuốn đi lững lờ trôi dạt, cảnh tượng như trong mộng. Vân phu nhân từng nói khi còn trẻ bà cùng phu quân dạo chơi nơi này, trên một tảng đá bên suối có khắc hai chữ “Giặt Hoa”, chính tay bà đề bút.

Còn phụ thân của Hạ Nam Trinh — cố An Viễn hầu gia — thì trong rừng trúc từng đề một tảng đá khác khắc hai chữ “Đình Bút.”

“Vì bồi nàng giặt hoa, cho nên đình bút.” Đó vốn là một giai thoại “thiên kim mua cười”. Chỉ tiếc người đã viết hai chữ “Đình Bút” ấy từ lâu không còn trên đời. Năm tháng trôi đi, mỗi năm hoa đào nở, cảnh vật đều giống nhau. Nhàn Nguyệt xưa nay chỉ thích tương phùng, ghét nhất ly biệt. Vì vậy hôm ấy nàng lại bỗng sinh ra cái chấp niệm — nhất định phải tìm được tảng đá trong rừng trúc có khắc hai chữ “Đình Bút.” Vì thế nàng mới dẫn theo Đào Nhiễm đi khắp khu rừng, tìm hết lần này đến lần khác. Cuối cùng mới gặp được Trương Kính Trình.

Có lẽ Đào Nhiễm vẫn nghĩ rằng tiểu thư nhà mình là cố ý gặp Trương Kính Trình.

Không ai biết nàng là đang tìm tảng đá kia.

Ngoại trừ Hạ Vân Chương.

Bởi vì hắn cũng đang tìm.

Bằng không, hắn sẽ không gặp Nhàn Nguyệt trong rừng trúc dạy con, rồi nói ra câu kia: “Ta biết ta là Thám Hoa lang rớt bảng.”

Một câu nói thật khiến người ta đau lòng. Hoa đào năm nào cũng nở, thời gian chưa từng vì ai mà dừng lại. Tình yêu từng nồng đậm đến vậy, cuối cùng vẫn bị dòng nước năm tháng cuốn đi. Trên đời này, vật tốt thật khó bền: mây tía dễ tan, lưu ly dễ vỡ; má hồng từ gương mà phai, hoa cũng rụng khỏi cành. Điều khó giữ lại nhất trên nhân gian, chính là thời gian.

Nhưng hắn — cũng giống như nàng — vẫn nhất quyết muốn tìm ra tảng đá ấy.

« Chương trước
Chương tiếp »