Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 32: Tay sai

« Chương trước
Chương tiếp »

Đối với tam phòng mà nói, việc này không khác gì sét giáng giữa trời quang, tuy trong lòng mọi người đều rõ trừng phạt này là vì cái gì. Nhưng xét đến toàn bộ Lâu gia, quyết định của Lâu lão thái quân hiển nhiên là sáng suốt.

Chuyện Lăng Sương còn chưa lắng xuống, thanh danh của Khanh Vân được giữ  vững lại càng thêm phát quang, càng ngày càng nổi bật.

Triệu gia lần trước nhờ người tới làm mai xong, theo lẽ thường kế tiếp vốn nên nạp danh, chỉ vì chuyện của Lý Cảnh mà gác lại. Lâu nhị nãi nãi trong lòng cũng có phần nóng ruột, nhưng hoa lê yến, mộc lan yến nối nhau qua đi, tâm tư lại dần lắng xuống.

“Quản bọn họ làm gì, Khanh Vân nhà chúng ta xuất sắc như vậy, nữ hài tử trong kinh có ai so sánh được với nàng. Triệu gia nếu là có mắt không tròng, liền có người người khác nóng ruột thay. Diêu gia, Mạnh gia đều từng bóng gió với ta, mấy ngày trước Ngụy ma ma cũng hỏi thăm, ta xem ý tứ kia, nếu thật Triệu gia muốn lui, lão Thái phi chưa chắc không thay Khanh Vân nhà chúng ta làm mai. Đến lúc đó, nói không chừng còn phong cảnh hơn Triệu gia.” Lúc cả nhà đóng cửa ngồi trong phòng uống trà hàn huyên chuyện phiếm, Lâu nhị nãi nãi thong thả nói.

Nhàn Nguyệt sau chuyện lần trước, thái độ vẫn luôn nhàn nhạt, cơ bản không tiếp lời, lần này lại nhịn không được nói: “Nhưng vương tôn trong kinh thành, cũng chỉ Tần, Hạ, Triệu ba nhà. Tần Hạ hai nhà đối chúng ta vô ý, nếu Triệu gia không thành, cho dù lão Thái phi chọn, bất quá cũng là ở trong đám vương tôn ấy mà thôi, chung quy chưa chắc đã tốt hơn.”

Nàng nói vậy là thay Khanh Vân suy xét, sợ Lâu nhị nãi nãi không hiểu tình hình trong kinh, lầm chung thân đại sự của Khanh Vân. Cho nên nàng vừa nói một câu như vậy, Lâu nhị nãi nãi gần đây có điểm sợ nàng, nghe vậy cũng xấu hổ cười xòa: “Nương sao lại không biết? Bất quá là trong nhà tự an ủi mình thôi. Nếu Triệu gia hôn sự vẫn còn, tự nhiên là tốt nhất. Nương mấy ngày nay cũng đã dò hỏi qua, trừ bỏ Tần Dực cùng Hạ Nam Trinh, Hạ Vân Chương, còn lại cũng không có ai hơn được Triệu gia.”

“Hạ Vân Chương không được.” Lăng Sương vốn kiệm lời cũng chen vào, “Người này không dễ chọc.”

“Bắt tước tuy là tâm phúc của quan gia, quyền thế chạm tay là bỏng, nhưng công việc thường làm lại không phải chuyện tốt, ta nghe đồng liêu sau lưng nói, đều gọi bọn họ là tay sai.” Lâu nhị gia cũng hiếm hoi mở miệng.

“Lý Cảnh chính là chết trong tay hắn, tuy rằng cũng là đáng đời hắn, ai bảo hắn mắc bẫy Tuân Văn Hỉ đâu. Nhưng người cứ thế không minh bạch chết trong ngục, nghĩ lại cũng khiến người ta thập phần sợ hãi.” Nhàn Nguyệt thấp giọng nói.

“Đúng, đúng, ta cũng là hồ đồ. Thế mà lại đem Hạ Vân Chương tính vào. Người ấy là Diêm Vương sống. À, đúng rồi, mấy hôm trước ta còn nghe Mai Tứ nãi nãi nói một chuyện trong nhà hắn có ẩn tình.” Lâu nhị nãi nãi thần bí nói.

“Chuyện gì có ẩn tình?” Lăng Sương thập phần tò mò liền hỏi.

“Chính là có đồn đãi rằng hắn có được vị trí tự tôn quá kế hiện tại bằng thủ đoạn bất chính.” Nhàn Nguyệt nói.

“Phải, phải chính là chuyện này.” Lâu nhị nãi nãi hạ giọng, ngồi xuống tỉ mỉ nói: “Các ngươi đều biết, Văn quận chúa gả cho Hạ Lệnh thư, hai người không con, thiếp thất cũng chỉ sinh một nữ nhi, chính là mẫu thân của Tuân quận chúa. Hạ gia gia nghiệp lớn như vậy, không người kế thừa, vốn tìm một người con nối dòng, ai ngờ đứa trẻ mới vừa thành niên đã chết non. Khi ấy Hạ Lệnh thư đã đến tuổi làm tổ phụ, mới nghĩ tới tìm tự tôn thừa tự. Lúc đầu người được chọn không phải Hạ Vân Chương, mà là một người khác, gọi là Hạ Vân Lâm, nghe nói Hạ Lệnh thư cũng vừa ý hắn.”

“Vậy sau đó sao lại biến thành Hạ Vân Chương?” Lăng Sương sốt ruột hỏi.

“Vì hắn có thủ đoạn.” Lâu nhị nãi nãi nói tiếp: “Khi ấy Hạ gia còn đang cân nhắc giữa hai người nên chọn ai, Hạ Vân Chương không biết bằng cách nào có được sự nâng đỡ từ trong cung, hắn tự mình thi đỗ tiến sĩ, tam giáp Thám Hoa lang. Sau khi có được thân phận như vậy, trong cung liền gắng sức bồi dưỡng hắn. Không bao lâu, Hạ Lệnh thư lại đột nhiên chết bệnh, lưu lại di thư, trước đưa vào cung cho quan gia xem, rồi mới đưa về Hạ gia, trên di thư viết lấy Hạ Vân Chương làm tự tôn, kế thừa hầu vị. Đây chính là nguyên nhân vì sao Hạ Vân Chương thân làm hầu gia lại có thể đỗ Thám Hoa lang. Nhưng trong kinh sớm đã có lời đồn, nói di thư ấy bị người ta sửa. Năm trước chỗ bắt tước đi xét nhà Vương thượng thư, lúc bị bắt, Vương thượng thư niệm một câu thơ: ‘Hồi khi họ Trương đi họ Lâm, thật là Hạ gia hảo tự tôn’ — chính là mỉa mai thân phận hắn có điểm đáng ngờ. Dĩ nhiên cũng có người nói là bịa đặt, rốt cuộc Hạ Vân Chương hiện giờ quyền lực đang thịnh, nào ai dám chọc. Ngay cả Mai Tứ nãi nãi cũng chỉ dám lén nói với ta. Trước mặt, Mai Tứ gia thấy hắn còn phải hành lễ, cung cung kính kính gọi một tiếng Hạ đại nhân.”

Lâu nhị nãi nãi nói được thanh sắc đều đủ, người trong phòng đều nghe đến nhập tâm. Nhàn Nguyệt đối với loại chuyện này, nghe vậy mắt cũng liền sáng rực, vô thức ngồi sát lại gần hơn. Khanh Vân trái lại lúc này thực sự đoan chính, nghiêm mặt nói: “Dẫu là như thế, nhưng sự tình liên quan đến danh dự người ta, vẫn là đừng truyền bậy thì hơn, lỡ oan uổng người tốt thì sao.”

“Ây dà, bất quá là trong nhà nói cho vui thôi.” Lâu nhị nãi nãi khoát tay, giọng cũng nhẹ đi: “Hiện giờ Hạ Vân Lâm đã qua đời, Hạ gia trong tay Hạ Vân Chương cũng đã rễ sâu lá tốt. Các ngươi nhìn Văn quận chúa, một lòng muốn tác hợp Hạ Vân Chương với Tuân Văn Hỉ, điều đó cho thấy bà ấy cũng đã công nhận đứa cháu thừa tự này. Chúng ta ở đây cũng toàn là người trong nhà, chẳng qua nói giải khuây vậy thôi.”

Mấy ngày này tiết trời rét tháng ba, ngoài nói chuyện nhà, nghe chuyện người, cũng chẳng có trò gì khác. Cả nhà quây quanh lò sưởi, nhóm lửa sưởi ấm, đặt mấy quả quýt lên hong, mùi hương dần lan đầy phòng. Lăng Sương lén làm chuyện xấu, đem hạt dẻ bỏ vào than nướng, hạt vừa chín liền nổ lách tách như pháo. Nhàn Nguyệt nhát gan, giật mình nhảy dựng, đuổi theo nàng muốn đánh, trong phòng nhất thời rộn lên tiếng cười.

Lâu nhị gia những lúc thế này sẽ thích pha trà. Lâu gia nhiều năm ở Giang Nam nhưng thói quen cũ sửa không được, vẫn cứ thích uống trà theo kiểu trong kinh thành, cho thêm hạt mè, táo đỏ, các loại quả khô, nước ấm rót vào, hương thơm bốc lên, vừa ấm vừa ngọt. Bên cạnh bày mấy đĩa điểm tâm, mứt mặn ngọt đủ cả. Ngoài hiên gió bấc thổi ù ù rung cửa sổ, trong phòng lại ấm áp yên ổn, quả thật là một ngày thanh nhàn hiếm có.

Lăng Sương nhìn cảnh ấy, bỗng cảm khái: “Nếu về sau năm nào cũng được như vậy thì tốt biết mấy, người một nhà quay quần bên nhau, ấm áp thế này.”

“Lời con nói, con không gả, Khanh Vân với Nhàn Nguyệt chẳng lẽ cũng không gả sao? Gả rồi mỗi người một nhà, làm sao còn quây quần thế này được.” Lâu nhị nãi nãi vẻ mặt hòa ái nói.

“Nương chỉ giỏi nói chuyện mất hứng.” Lăng Sương lẩm bẩm. Tham Tuyết là con quỷ lanh lợi, từ trong lòng Lâu nhị gia chui ra, cười hì hì nói: “Con không gả, con ở nhà nướng hạt dẻ cả đời, hắc hắc hắc!”

“Không thể nói vậy.” Khanh Vân ôn nhu tiếp lời, “Một gia tộc muốn hưng thịnh, tất phải khai chi tán diệp. Nương năm đó nếu không rời Giang Nam, gả cho cha, nào có chúng ta hôm nay? Nhà mình sao có thể đoàn đoàn viên viên ngồi bên nhau sưởi ấm thế này.”

“Nhưng vì sao luôn là nữ tử xuất giá, còn nam nhân thì có thể lưu lại trong nhà chính mình? Tỷ nhìn cha với tam thúc, ngày ngày còn có thể gặp mặt, tam thẩm muốn gặp huynh đệ tỷ muội của mình, cũng chẳng dễ dàng gì.” Lăng Sương rốt cuộc vẫn luôn cố chấp với quy củ nói: ”Chẳng lẽ nhất định phải chúng ta gả đi nhà người khác khai chi tán diệp, lại không thể ba người chúng ta ở lại nhà mình, để bọn họ gả vào, cùng nhau đem Lâu gia phát dương quang đại hay sao?”

Khanh Vân nói không lại nàng, Nhàn Nguyệt thấy thế, lười nhác trợ trận, nói: “Cha cùng tam thúc tuy cùng ở một chỗ, nhưng tâm ý khác nhau, ngươi nhìn tam phòng với chúng ta, có được mấy phần thân tình? Thế mới biết, thân tình không ở chỗ gần hay xa. Nếu là có tâm, dù không ở cùng một chỗ cũng vẫn thân mật; vô tâm, dù chung một mái hiên cũng như người dưng. Ngươi đọc nhiều sách như vậy, sao lại không hiểu đạo lý này?”

“Tỷ sao không nghĩ đến điều tốt?” Lăng Sương lập tức phản bác: “Chẳng lẽ không thể vừa ở cùng một chỗ, lại vừa một lòng quan tâm nhau sao? Trên đời này chỉ có chuyện huynh đệ nội đấu khi ở gần, tỷ muội thân thiết khi xa cách sao? Muội cứ muốn chúng ta ở chung một nhà mà vẫn thân mật, tỷ không thân với muội cũng không được.”

Nhàn Nguyệt bị nàng làm cho bật cười, gọi to: “Cha, người quản nàng đi, con nói không lại nàng.”

Lâu nhị gia đang chậm rãi rót trà, hết chén này đến chén khác, mặc kệ các nàng uống có kịp hay không, nghe vậy liền cười nói: “Lăng Sương nói cũng không phải không có lý. Ta trong lòng cũng mong các con đều ở lại, bầu bạn bên ta.”

“Ở cả bên người ông, dưỡng ra một đống lão cô nương, phải không?” Lâu nhị nãi nãi liền trách: “Ta thấy Lăng Sương chính là theo ông học thói hư, thượng bất chính thì hạ tắc loạn.”

Người một nhà còn đang nói cười vui vẻ, chợt nghe có tiếng gõ cửa. Hoàng nương tử đi ra mở, thấy là bà tử làm việc ở nhị môn, hai người thì thầm một hồi, bà tử đưa lên một tấm bái thiếp, Hoàng nương tử nhận lấy, vẻ mặt mừng rỡ, xoay người trở vào.

“Phu nhân tối qua còn lo Triệu gia mãi không có tin tức,” Hoàng nương tử vừa nói vừa đem bái thiếp dâng lên cho Lâu nhị nãi nãi xem: “Nay không phải tới rồi sao, Triệu phu nhân nói mấy hôm trước thân thể không được khoẻ, nên chậm trễ, nay đã đỡ, mời nhà ta tới làm khách đây.”

Lâu nhị nãi nãi đưa tay tiếp nhận, vừa xem nét mặt lập tức rạng rỡ.

“Thế mới phải chứ, không phải ta đã nói sao, Khanh Vân nhà ta là nhân tài thế nào, Triệu gia sao có thể không biết nhìn hàng. Lần này, e là muốn hạ định thư rồi. Hôn sự sớm định sớm yên, trong kinh vốn theo tam thư lục lễ, lần trước đã là nạp thái, kế đó phải vấn danh, hỏi bát tự, rồi mới đến tiểu định, đại định. Nay mời chúng ta tới cửa, hẳn là muốn hỏi bát tự của Khanh Vân.”

“Hỏi bát tự Khanh Vân, mời cả nhà chúng ta làm gì? Chỉ cần nương mang Khanh Vân đi là được rồi.” Lăng Sương buột miệng nói.

“Ta cũng lười giải thích với ngươi!” Lâu nhị nãi nãi mắng yêu, nhưng vẻ đắc ý không giấu được, liền quay sang phân phó: “Đều phải đi cho ta, ai cũng không được thiếu. Tứ tỷ, đem y phục đã may xong lấy ra, vòng vàng, ngọc bội, nhẫn, vòng tay đều chuẩn bị sẵn. Ngày mai nhà ta phải ra cửa cho vẻ vang, đến Triệu gia làm mai.”

« Chương trước
Chương tiếp »