Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 9: Mồng bốn tết
Thanh danh của Khanh Vân trong giới phu nhân kinh thành đã lan truyền khắp nơi, khiến tam phòng hận đến đỏ cả mắt. Thế nhưng Lâu nhị nãi nãi trong lòng như đè một tảng đá lớn, thế nào cũng không buông xuống được. Nhẫn đến tận mồng bốn, rốt cuộc nhịn không nổi mà mở miệng.
“Triệu gia làm sao còn chưa tới? Nay đã là mồng bốn tết rồi.” Buổi tối mồng bốn, lúc cả nhà dùng cơm chiều, Lâu nhị nãi nãi vô thức thở dài một tiếng.
Khi ấy nhị phòng tự đóng cửa ăn cơm trong viện Ngô Đồng, trên bàn đều là người nhà. Lời vừa rơi xuống, mọi người đều phì cười một tiếng, còn Khanh Vân thì xấu hổ đỏ bừng cả mặt. Lăng Sương khẽ nói: “Nương à, mồng một là ngày cả nhà sum họp ăn tết, mồng hai mồng ba phải về chúc tết bên nhà ngoại, mồng bốn mồng năm mới mở cửa chiêu đãi người trong tộc. Dẫu bên Triệu gia có muốn đến chúc tết nhà chúng ta, cũng phải đợi qua mồng năm mới đến được.”
Nhàn Nguyệt cũng cười mà tiếp lời: “Huống hồ Triệu gia là Hầu phủ, nói đến bái tết, cũng phải là chúng ta đến bái trước mới phải lễ. Vả lại, con cũng hỏi thăm rồi. Mấy năm nay, Triệu gia và Lâu gia cũng không xem là qua lại thân thiết, đều chỉ phái quản sự sang đưa thiệp, mà cũng phải đợi qua mồng mười mới đưa.”
“Đạo lý ấy ta đương nhiên hiểu.” Lâu nhị nãi nãi khẽ hừ một tiếng, lại nói: “Nhưng năm ngoái Lư gia, Vương gia cũng bận rộn là thế, năm nay chẳng phải đều tự mình sang chúc tết rồi hay sao? Triệu gia nếu đã có ý tứ kia, mặc kệ họ là Hầu phủ hay không, một nhà có nữ nhi mà trăm họ đều muốn cầu thân, lấy ra chút thành ý cũng là lẽ thường. Đừng tưởng Triệu gia người người đều muốn đón gió xuân, Khanh Vân nhà chúng ta chẳng phải cũng là một đóa hương hoa sao?”
“Hương hoa với chả gió xuân… Nương ngày ngày chờ Triệu gia! Mồng bốn không đến thì mồng năm đến, đầu ngõ cuối phố bán hạnh hoa!” Tham Tuyết lanh lợi tinh quái, lập tức học theo giọng khắc nghiệt của Lăng Sương mà bày vè trêu chọc, khiến cả nhà đều bật cười. Lâu nhị nãi nãi dựng thẳng mày, toan chụp lấy nàng, Tham Tuyết đã sớm lỉnh đi. Bà đành đem giận dồn sang trượng phu: “Đều do ông nuông chiều các nàng, Tham Tuyết sau này thế nào cũng mặc, nhưng hiện tại phải dạy dỗ cho tốt. Ông xem đứa nhỏ này, chút bộ dáng khuê nữ cũng chẳng thấy.”
“Tề đại phi ngẫu, Triệu gia môn đình cao, chưa chắc đã là chuyện tốt, hết thảy nên để tùy duyên thì hơn.” Lâu nhị gia vốn nghĩ bà còn đang nói chuyện Triệu gia, vì thế vẫn thản nhiên đáp.
“Cái gì mà Tề đại phi ngẫu? Trong kinh vương tôn công tử không biết bao nhiêu. Triệu gia Triệu Cảnh là xuất sắc nhất, ngoài Khanh Vân nhà chúng ta, còn ai xứng đôi với hắn. Ngọc Châu, Bích Châu thì không nói, đến Tuân quận chúa cũng bất quá….”
“Điều đó… cũng chưa chắc.” Nhàn Nguyệt bỗng đặt đũa, giọng thản nhiên: “Triệu Cảnh tuy xuất sắc, nhưng chưa phải là người duy nhất.”
Nàng chỉ nói một câu như vậy, Lâu nhị nãi nãi trong lòng liền dâng lên một tia muốn truy hỏi còn có những ai xuất sắc hơn. Nhưng lại sợ mất thể diện, bà lại nuốt xuống. Chỉ là, bà biết rõ Nhàn Nguyệt nha đầu này từ trước đến nay tâm tư sâu kín, đến cả mẹ ruột như bà đôi khi còn không theo kịp. Trong kinh thành, các phu nhân bề ngoài thân mật, kỳ thực đều mang tâm tư riêng, ai có con gái thì đề phòng, ai có con trai lại mưu tính vì nhà mình. Nói cười trà nước thì được, đến việc trọng yếu, chẳng ai nói lời thật lòng. Mấy ngày nay Lâu nhị nãi nãi chạy ngược chạy xuôi, tin tức nghe được cũng chưa chắc bằng một câu của Nhàn Nguyệt. Nếu có thể tìm được cớ mà hỏi tiếp xem nàng đã nghe được những gì, thì tốt biết mấy.
Lâu nãi nãi còn đang mải suy nghĩ, ngẩng đầu liền thấy Lăng Sương đang bưng chén cơm, hướng về phía mình mang nụ cười đầy thâm ý. Nha đầu này đôi mắt sinh ra quá tinh xảo, trong vắt như nước, đen thẳm như mặc, như muốn nhìn thấu tâm tư người khác. Lâu nhị nãi nãi bất giác nóng mặt, liền quở nhẹ: “Ăn cơm thì an ổn ăn cơm, cười cái gì. Ngày mai không cần ra ngoài chúc tết, ở trong nhà nghỉ ngơi cho tốt, chờ khách nhân tới.”
Đến mồng năm, Lâu nhị nãi nãi tự mình cũng quên mất chuyện muốn tra hỏi Nhàn Nguyệt. Không có nguyên do nào khác — Triệu gia đại thái thái đích thân đến chúc tết. Danh nghĩa là đến bái kiến lão thái thái, nhưng người sáng suốt đều hiểu, ý của Túy ông chẳng ở chén rượu, mục đích rõ ràng chính là vì Lâu gia nữ nhi. Mà lại tuyệt không thể là Ngọc Châu hay Bích Châu, bằng không đã tới từ hai năm trước. Người Triệu gia muốn gặp, chỉ có thể là Khanh Vân.
Lâu lão thái quân tự nhiên cũng hiểu đạo lý này. Triệu gia là thế tộc danh môn trong kinh thành chạm vào liền bỏng tay. Hai huynh đệ bậc cha chú đều quyền thế hiển hách, quan vận hanh thông, trong nhà lại giàu mạnh, riêng điền trang cũng đã gấp mấy lần Lâu gia, ngoài thành còn có vô số sản nghiệp. Tuy nói nhà cao cửa rộng gả nữ, thấp môn cưới phụ là lẽ thường, nhưng với Lâu gia mà nói, thật sự là trèo cao. Chưa vội nhắc đến Triệu Cảnh vị tiểu hầu gia tương lai, ngay cả Triệu Tu nhị phòng, cũng đủ khiến người ta tranh nhau bám vào muốn cầu hôn.
Lâu lão thái quân tuy trên mặt vẫn là vẻ điềm đạm thản nhiên, nhưng lại không dấu nổi ý cười trong mắt. Triệu phu nhân thân là hầu phủ chủ mẫu, Lâu lão thái quân tự mình nghênh tiếp, bà ấy chỉ uống một chén trà nhỏ, ngồi nói chuyện đôi câu, lại kéo Khanh Vân nhìn từ trên xuống dưới, không quên khen Nhàn Nguyệt và Lăng Sương, còn trêu: “Khanh Vân qua năm lại gầy đi rồi.” Lâu nhị nãi nãi tươi cười hàn huyên. Còn lâu tam nãi nãi, tuy rằng cũng đang miễn cưỡng ép ra nụ cười, nhưng tay trong ống tay áo chỉ sợ đã cấu đến đỏ cả lòng bàn tay. Nếu không phải như vậy, đã chẳng ngồi nãy giờ mà ngay cả một câu bông đùa cũng nghĩ không ra.
Tiễn khách xong, Lâu lão thái quân thay bộ quần áo gặp khách, hai tức phụ đều tiến lên hầu hạ. Lâu nhị nãi nãi đón lấy mũ bông, vừa đội vừa nghe bà nói: “Trong mười mấy năm nay, nói gì thì nói, Khanh Vân được dạy dỗ thành như thế, cũng là nhờ ngươi nhiều vất vả.”
Lâu nhị nãi nãi không khỏi cay sống mũi, giọng hơi nghẹn: “Mẫu thân xin đừng nói vậy, đây vốn là việc con nên làm.”
Hai mươi năm mẹ chồng nàng dâu khúc mắc chất chồng như tảng đá lớn, nhờ Khanh Vân mà rốt cuộc cũng có dấu hiệu buông lỏng.
Lâu tam nãi nãi khi ấy không nói gì. Đến bữa trưa, Vương lão thái thái cười nói: “Tam nãi nãi mấy ngày nay cũng bận rộn lắm, nghe đâu có mấy nhà tới cầu thân.”
Bà là cố ý muốn dung hòa không khí, biết nhị phòng mấy ngày nay quá mức nổi bật, cũng muốn bênh vực tam phòng đôi chút. Không ngờ Lâu tam nãi nãi chẳng những không cảm kích, lại lạnh nhạt đáp: “Cũng không có gì đáng để tâm. Việc đời nào đơn giản như vậy. Bất quá mới chỉ là qua lại tìm hiểu tin tức, ngay cả cầu thân rồi cũng chưa chắc thành. Làm quá mức, trái lại dễ khiến người ta chê cười. Lão thái thái cũng biết quy củ kinh thành: đính hôn đều đợi qua tết Nguyên Tiêu rồi mới luận. Đám công tử trong kinh ai mà không kiêu ngạo, không chịu manh hôn ách gả; từng đứa đều thừa dịp tết Nguyên Tiêu các cô nương đi bách bệnh mà len lén xem mặt. Nếu chúng không ưng, dù trưởng bối có muốn cũng khó thành. Hiện tại vui mừng quá sớm, chỉ sợ lại khiến nữ hài tử chịu thiệt.”
Cái gọi là “đi bách bệnh” vốn là tục lệ lâu đời trong kinh. Nữ quyến các nhà cao môn quý tộc, thường ngày khó có cơ hội lộ diện trước mặt ngoại nam, chỉ duy nhất đêm Nguyên Tiêu mới theo quy củ mà ra ngoài ngắm đèn. Mỗi người tay cầm một chiếc đèn lồng lung linh, từ cổng nhà đi thẳng tới Nam Thành môn rồi vòng trở về, khẩn cầu người nhà cả năm mạnh khoẻ bình an, vì thế gọi là “bách bệnh tán quy”.
Cũng bởi thế, đêm Nguyên Tiêu trở thành thời khắc duy nhất để bọn vương tôn công tử trong kinh len lén xem dung mạo các tiểu thư. Nếu không phải đã sớm có đính ước, thì tuyệt chẳng có cơ hội nào khác được nhìn mặt nhau.
Ai nấy đều hiểu ý tứ câu nói của Lâu tam nãi nãi, bà là đang ngụ ý Triệu Cảnh tầm mắt cao vời vợi, đợi đến đêm Nguyên Tiêu đi bách bệnh, chỉ sợ nhìn không thuận mắt Khanh Vân, khi ấy mối nhân duyên này tất khó mà thành được.
Lúc ấy mọi người đang dùng bữa tại viện của Lâu lão thái quân, trên bàn đều là nữ quyến. Nhắc đến chuyện làm mối, các cô nương trẻ tuổi theo lễ đều không tiện mở miệng. Bởi vậy Khanh Vân chỉ cúi đầu, hai gò má đỏ ửng mà ăn cơm, Nhàn Nguyệt cũng chẳng dám nhiều lời. Chỉ có Lăng Sương xưa nay vẫn luôn không chịu gò bó quy củ.
“Tết Nguyên Tiêu xem mặt lại há chẳng phải là chuyện song phương sao? Nhà trai lựa nhà gái, nhà gái cũng có thể lựa nhà trai, đây là để đôi bên cùng chọn? Hà tất phải lo lắng Ngọc Châu muội muội chịu thiệt Tam thẩm?” Lăng Sương không đợi lão thái quân mở miệng răn dạy, đã tiếp lời: “Huống hồ đây vốn chẳng phải điều gì thất lễ. Tập tục nam nữ xem mặt đêm Nguyên Tiêu, tự cổ đã vậy. Giới Hiên tiên sinh trong ‘Thanh Ngọc Án’ có câu: ‘Giữa chúng sinh tìm người trăm vạn lần, bỗng nhiên quay đầu, người kia lại ở dưới ngọn đèn chập chờn.’ Cũng đủ thấy đây là việc từ thuở xa xưa, cũng không phải việc dung tục thất lễ? Tam thẩm quá mức đa tâm, lại khiến chuyện tốt thành chuyện xấu mất rồi.”
Lâu tam nãi nãi vốn định phản bác, nhưng bản thân lại không tinh thông thi từ, lại thêm Lâu lão thái quân đúng lúc khẽ ho một tiếng, nói: “Món thịt dê hôm nay không tồi.” Rõ ràng là muốn dời đề tài. Tam nãi nãi chỉ đành thuận theo, xoay sang nói chuyện bếp núc.
Lâu nhị nãi nãi sau bữa cơm trở về viện, hiếm khi không trách Lăng Sương lớn mật, mà chỉ hừ một tiếng: “Phùng Uyển Hoa đúng là mí mắt quá thiển cận, Triệu phu nhân vừa ra khỏi cửa, sắc mặt bà ta đã biến tới biến lui như thế. Nếu thật đến cầu hôn, không biết thái độ còn thế nào nữa?”
“Con xem sắc mặt bà ta khó coi như vậy, e rằng sẽ sớm dở thủ đoạn. Theo con, chúng ta nên đề phòng tam phòng một chút, cũng nên quan sát xem gần đây bọn họ đang bày trò gì.” Nhàn Nguyệt tựa người lên huân lung, giọng lười nhác.
“Trước tiên phải nghĩ xem đêm Nguyên Tiêu nên mặc gì. Mấy bộ chiết chi thêu cũ vừa lúc có thể mang ra sửa sang. Ta nghĩ… màu son lần này có phần quá rực rỡ, chi bằng chọn màu nhã tịnh một chút……”. Lâu nhị nãi nãi do dự nói.
Nghe xong, Nhàn Nguyệt chỉ cười mà không nói, ánh mắt lại liếc về phía Lăng Sương. Lăng Sương trong lòng đã hiểu, Nhàn Nguyệt hợp với màu sắc tươi sáng, còn Khanh Vân lại hợp màu sắc ôn nhu nhẹ nhàng, nương chẳng qua sợ nàng đoạt mất sự nổi bật của Khanh Vân.
Nàng vừa định nói vài câu công bằng, lại thấy đại nha hoàn Như Ý của mình hấp tấp chạy vào.
“Thái thái, tam tiểu thư…” nàng thở hổn hển gọi.
“Cuống cuồng cái gì?” Lâu nhị nãi nãi cau mày quở trách.
Như Ý hớt hải, lời còn chưa kịp nói tiếp…
“Là người của Trình gia tới, Trình phu nhân dâng lễ chúc tết lão thái quân.” Như Ý mặt còn ửng đỏ, cuối cùng vẫn nói hết lời: “Trình Quân thiếu gia… cũng cùng đến.”
Trong phòng lập tức vang lên tiếng cười khẽ. Ngay cả Khanh Vân vốn đoan trang cũng không nhịn được cong môi, Nhàn Nguyệt càng nắm lấy tay Lăng Sương, không kiêng dè mà trêu ghẹo: “Nào, mau trang điểm thật đẹp cho Lăng Sương nhà chúng ta! Ngươi với Trình Quân cũng năm sáu năm chưa gặp, vẫn luôn chỉ là bút đàm qua lại. Không biết ‘Trúc Trung Quân’ năm xưa nay đã thành cái bộ dáng gì. Khi ấy hắn vốn đã tuấn tú rồi. Nghe nói tam phòng bên kia hai tỷ muội còn coi Trình Quân như mục tiêu hàng đầu đấy, trình thúc phụ gần đây lại vừa thăng quan.”
“Bậy nào, tiểu cô nương lại nói những lời chẳng hợp lễ nghi, còn ra thể thống gì.” Lâu nhị nãi nãi ngoài miệng trách, song khóe môi lại cong đến độ không giấu được ý cười. Bà nói tiếp: “Ta còn lấy làm lạ, vì sao đến mùng sáu rồi mà Trình gia chưa tới. Cha ngươi da mặt mỏng, dù là đồng môn sư huynh đệ, rốt cuộc hiện giờ trên dưới đã phân cấp bậc. Người ta không đến, chúng ta chủ động đến bái phỏng trước cũng là sự thường…”
Chỉ có Lăng Sương không cùng họ mải mê nghĩ tới chuyện hôn sự.
“Hắn tới bái niên của hắn, liên can gì đến chúng ta. Con cũng không cần gặp.” Nàng vừa đứng dậy định tránh đi thì bị Nhàn Nguyệt túm chặt, kéo mạnh ấn nàng trở lại ghế, nhất quyết không cho trốn.
So với Triệu gia cứ lo được lo mất, Lâu nhị nãi nãi tuy miệng thì thường răn dạy mấy tiểu cô nương, đem chuyện “Trúc trung quân” ra trêu chọc, nhưng trong lòng đối với vị con rể tương lai này lại mười phần nắm chắc. Ngữ khí của bà cũng thập phần đắc ý.
“Gặp thì gặp! Vì cớ gì không gặp? Hai nhà chúng ta vốn là thế giao, từ khi Trình Quân còn bọc tã đã lui tới, đều nhìn nhau mà lớn. Lời người đọc sách thường nói, đó gọi là ‘thông gia chi hảo’. Khi ấy Trình Quân còn suýt nữa bái ta làm nghĩa mẫu, nay còn cần gì tránh mặt. Không chỉ Lăng Sương, ba tỷ muội các ngươi đều đi, để đại gia gặp mặt, vui vẻ trò chuyện một phen.”
Nói là làm, bà lập tức thúc giục ba tỷ muội thay trang phục gặp khách, còn tự mình chọn bộ đại sam tay rộng màu đỏ thẫm thêu đoàn hoa mãng văn, búi lại tóc mẫu đơn, đổi toàn bộ trang sức kim nạm hồng bảo thạch. Thần khí phấn chấn, bà dẫn theo ba tỉ muội sang chính sảnh. Quả nhiên, Trình phu nhân đã mang theo Trình Quân chờ từ lâu, được Lâu lão thái quân tự thân tiếp đãi, Lâu tam nãi nãi chủ sự, an tọa ở ghế trên. Thấy Lâu nhị nãi nãi cùng ba vị tiểu thư đến, mọi người lập tức đứng dậy chào hỏi. Bên ngoài, quản gia vừa đốt pháo lên, náo nhiệt một vùng.
“Theo lý mà nói, chúng ta tỉ muội thân thiết, sớm nên đến gặp tỷ.” Trình phu nhân vừa hành lễ vừa tươi cười phân trần, “Chỉ là cuối năm bận nhiều việc, kéo đến hôm nay, tỷ tỷ chớ trách.”
“Nói gì vậy, ngươi mồng sáu đã chạy tới hiếu kính lão thái quân, một mảnh hiếu tâm, ta thương còn chưa kịp.” Lâu nhị nãi nãi cũng cười, đưa tay khẽ chạm vào mặt nàng.
Trình phu nhân liền phản kích: “Ha, tỷ đừng có vội đắc ý. Năm nay tỷ hưởng hào quang của lão thái quân, bằng không muội chẳng chạy đến chúc tết riêng tỷ được sớm thế này đâu. Nhìn xem, tỷ ăn vận thế này ra cửa, nếu không biết tuổi, người ta còn tưởng là cô dâu mới nhà ai. Thiệt oan cho muội đứng chờ, trà thay hai lượt rồi đấy!”
Trong sảnh tiếng cười nói rộn ràng. Trình Quân đứng phía sau, văn nhã khoanh tay, bộ lan sam sĩ tử càng khiến vóc dáng hắn thon dài, tướng mạo thanh tuấn, lại thêm tính tình trời sinh ôn hòa. Trong phòng đều là nữ quyến, hắn không dám nhìn loạn, chỉ lặng lẽ liếc Lăng Sương một cái. Ai ngờ vừa chạm phải ánh mắt nàng, lập tức đỏ mặt đến mức muốn tránh cũng không kịp.
Hai người đã năm sáu năm không gặp, nay đều đã lớn, nhưng vẫn nhận ra bóng dáng thuở nhỏ. Khi ấy, hai nhà cùng theo phụ thân đến Dương Châu nhiệm quan, sân cạnh sân, bọn trẻ cũng cùng nhau lớn lên. Trình Quân là độc đinh, chỉ hơn Lăng Sương nửa tuổi. Mà Lăng Sương thuở nhỏ lại da dẻ trắng mềm, tính tình mạnh mẽ, là tiểu vương tử trong đám trẻ, dẫn đầu một đám tiểu hài tử chạy khắp nơi. Trình Quân tính tình văn nhã, mềm mỏng, bị nàng bắt nạt không biết bao nhiêu lần.
Nhưng Lăng Sương đối với Trình Quân tuy hay khi dễ, lại chỉ mình nàng mới có thể bắt nạt hắn, người khác dám cười Trình Quân “nhu nhược”, nàng lập tức thay hắn ra mặt. Từ nhỏ hai đứa đều cùng nhau chơi đùa: trèo cây bắt chim, xuống sông bắt cá, chèo thuyền hái sen, nằm trên mũi thuyền lấy lá sen che mặt mà ngủ… Tựa như chỉ vừa chợp mắt một cái, đã trôi đến hôm nay.
Sáu năm trước, phụ thân của Trình Quân được thăng chức, cả nhà rời Dương Châu hồi kinh. Khi ấy bọn họ mới mười tuổi, Trình Quân buồn đến phát khóc. Nhờ Trình phu nhân cùng Lâu nhị nãi nãi giao hảo, sau khi trở về kinh thành vẫn thường gửi quà qua lại, phụ thân hai nhà cũng thường có thư từ lui tới. Trình Quân theo đó viết thư cho Lăng Sương, kể lể vài chuyện mắt thấy trong kinh. Về sau lớn lên, e tránh điều tiếng, hai người liền dùng danh xưng khác—hắn gọi mình là “Trúc Trung Quân”, Lăng Sương tự xưng “ẩn sỹ nơi khe suối”. Thư từ qua lại toàn là thơ văn sách vở. Có mấy phong bị Nhàn Nguyệt nhìn lén, cười giỡn mấy câu, rồi cái ngoại hiệu “Trúc Trung Quân” cứ thế lan ra, thành chuyện trong nhà ai cũng biết.
Tuy hai người chưa chính thức đính hôn, nhưng nhìn thế cục hiện tại, đám trưởng bối đều đã mặc nhiên thừa nhận đây là một đôi trời định. Chỉ đợi tìm ngày lành.
Ngay cả Lâu nhị nãi nãi cũng thường thở dài cảm khái: mấy đứa con gái, tính tình Lăng Sương là cổ quái nhất, hoàn toàn chẳng giống nữ hài tử, hành sự tùy tiện, chẳng kiêng nể ai, chuyện náo loạn từ đường mấy ngày trước, nàng làm loại ấy không ít. Ở nhà người khác thì phải lo không gả nổi, nhưng đứa nhỏ này lại mệnh tốt, trời sinh có một Trình Quân hợp nàng đến mức tuyệt đối. Hai nhà lại là thế giao, nàng gả qua cũng không cần lo Trình phu nhân nghiêm khắc bó buộc. Thật đúng là ý trời. Bởi vậy với Lăng Sương bà quản cũng không nghiêm như với Khanh Vân và Nhàn Nguyệt—dù sao đã có “tin tức”, thỉnh thoảng nó nghịch một chút cũng không sao, miễn đừng gây họa lớn.
Quả nhiên, hàn huyên chưa được bao lâu, Trình phu nhân đã kéo các tiểu thư lại ngắm một lượt. Bà xem Khanh Vân với Nhàn Nguyệt trước, khen ngợi vài câu, cuối cùng mới nắm tay Lăng Sương cười nói: “Đây là Lăng Sương phải không? Đúng là trổ mã thành mỹ nhân. Còn nhớ Trình di chăng? Hồi nhỏ dì ôm con đi khắp nơi, ai hỏi dì liền nói là con gái của ta. Dì vốn mong muốn có một tiểu nữ nhi, nếu được đứa nhỏ xinh đẹp hiểu chuyện như ngươi thì đúng là thỏa lòng.”
Lâu nhị nãi nãi bên cạnh khiêm tốn đáp: “Nơi nào hiểu chuyện, vẫn cái tính kia, thấy người còn chẳng buồn chào hỏi.” Lăng Sương vẫn khuôn phép như cũ, ngoan ngoãn hành lễ: “Trình di, tân niên an khang, con xin kính người.”
Trình phu nhân cười tủm tỉm đánh giá nàng một lượt. Trình Quân đứng phía sau đỏ mặt đến mức không biết phải làm thế nào mới phải. Trình phu nhân liền kéo tay áo hắn một cái, hắn mới ngượng ngùng bước ra hành lễ với cả phòng, lại cùng Lăng Sương đối lễ. Mọi người lập tức cười ầm lên, ngay cả Nhàn Nguyệt cũng cười đến mềm cả người.
Lâu nhị nãi nãi hỏi: “Như thế nào không thấy Trình tam ca?”
Trình phu nhân đáp: “Hắn đi ra ngoài chúc tết rồi. Qua vài hôm nữa vào kỳ săn bắn, đám quan viên trẻ tuổi đều phải tham dự. Chúng ta không có con gái để lo chuyện mai mối, nên cũng chỉ xem náo nhiệt mà thôi. Đâu như nhị ca nhà tỷ có thiên kim, quá nửa phải để ý kỹ càng hơn.”
Lâu nhị nãi nãi lập tức oán giận: “Nhắc hắn làm gì, ta hôm nay còn trách hắn đây. Hồi kinh nửa tháng mà chẳng thấy bóng, bạn cũ đồng môn cũng không gặp, ngoài kia xảy ra chuyện gì cũng không biết, yến hội nào cũng không thèm đi. Không lo cho mình thì thôi, cũng nên vì nữ nhi mà suy xét một chút chứ…”
“Việc này không khó,” Trình phu nhân cười nói, “Lâu nhị ca vốn tính tình kín đáo, lại là người đọc sách, không giỏi giao tế. Về sau có việc, cứ để vị kia nhà ta cùng hắn đi là được.”
Vừa nói xong thì Lâu nhị gia cũng trở về. Mọi người lại đứng dậy hành lễ, chào hỏi một phen. Lâu nhị gia ngậm tẩu thuốc, đưa mắt đánh giá Trình Quân từ đầu đến chân rồi cười: “Quân ca nhi học vấn tiến bộ chứ?”
Trình phu nhân đáp thay: “Nó mới vừa vào cử, kết quả thế nào còn phải chờ năm nay tân bảng. Đúng rồi…” Bà liếc nhìn Trình Quân.
Trình Quân lập tức đỏ mặt. Trình phu nhân khẽ đẩy vai hắn, hắn mới lúng túng lấy từ tay áo ra một quyển văn. Hai tay dâng lên: “Một chút công khóa, thỉnh Lâu thúc chỉ giáo.”
Lâu nhị nãi nãi thấy sắp nói chuyện văn chương, liền kéo Trình phu nhân sang thiên thính uống trà. Khanh Vân và Nhàn Nguyệt cũng theo ra trước, ai ngờ Lăng Sương cũng lặng lẽ đi theo.
“Ngươi không ở lại cùng Trúc Trung Quân của ngươi nói chuyện vài câu sao…” Nhàn Nguyệt chu miệng cười trêu.
“Lại nói bậy nữa, không sợ bị đánh à?” Lăng Sương lườm nàng, như thật như đùa: “Hôm nay muội xem xem tỷ có ngủ yên nổi không.”
“Ta đây nào dám nói giỡn, đều là chính sự đó.” Nhàn Nguyệt cười hì hì: “Ta thấy Trình Quân trổ mã cũng không tồi — thanh tú, nho nhã, chỉ có hơi thẹn. Đào Nhiễm, ngươi thấy Trình công tử với Triệu Cảnh, ai hơn ai?”
Không chỉ Lăng Sương, ngay cả Khanh Vân cũng đỏ mặt: “Muội cả ngày không nói được câu đứng đắn.”
Nhưng nói là mắng, chân nàng lại chẳng chịu bước tiếp, hiển nhiên cũng muốn nghe Đào Nhiễm nhận xét. Ba người từ nhỏ trong khuê phòng, thật ra chưa ai thấy Triệu Cảnh, chỉ nghe tiếng tăm vang dậy, lại lo nhà họ Triệu quá giàu, sợ sinh ra thói ăn chơi. Đào Nhiễm theo hầu Nhàn Nguyệt, vốn bản tính là lanh lợi sáng dạ lại dưới trướng của Nhàn Nguyệt, kinh thành bao hội yến nàng đều đi qua vài lần, cũng từng nhân lúc Lý thái úy mở tiệc mà thấy Triệu Cảnh và Triệu Tu. Nàng nghĩ một lát rồi nói: “Hôm đó nô tì chỉ vội nhìn một cái lúc bọn họ xuống ngựa. Luận tướng mạo thì Triệu Cảnh đẹp hơn, anh tuấn lại có khí chất cao quý; nhưng Trình công tử lại văn nhã ôn hòa, thật khó mà phân cao thấp.”
“Nha đầu này cũng to gan, vậy mà dám so sánh thật.” Nhàn Nguyệt lập tức trêu nàng: “Được rồi, vậy ta gả ngươi cho đại tỷ, đến lúc đó cho ngươi theo nàng về Triệu gia.”
Ba người lập tức ùa lên, đuổi đánh nàng một trận, chặn không để nàng nói lung tung nữa. Nhàn Nguyệt và Đào Nhiễm lăn lộn với nhau cũng giống như tỷ muội, bằng không Đào Nhiễm đã chẳng trung thành tận tâm đến vậy.
Tuy là trêu đùa, nhưng tối đến Lăng Sương không chỉnh nàng thật. Trái lại là Nhàn Nguyệt — nàng nháo nửa canh giờ mới chải xong tóc, lại còn thò đầu sang trêu chọc Lăng Sương. Vừa thấy Lăng Sương đang cầm một xấp văn chương đọc chăm chú, liền nghi hoặc quét mắt:
“Ai, chẳng phải của Trình Quân sao…”
“Ừ.” Lăng Sương điềm nhiên đáp.
Trình Quân vừa rời đi, nàng liền lấy văn chương cha đang cầm mang về tự đọc. Trình gia đặt kỳ vọng vào Trình Quân rất sâu, mời thầy đều là danh sư. Người sao, chữ vậy — thanh tú, rõ ràng — nên Nhàn Nguyệt liếc qua một cái đã nhận ra ngay.
“Cha thật nuông chiều ngươi, cái này cũng cho ngươi xem.” Nhàn Nguyệt lại vờ than thở: “Ta thảm rồi, nương thương Khanh Vân, cha thương ngươi, chỉ có ta là không ai nhớ tới.”
Lăng Sương mặc kệ nàng. Nhàn Nguyệt đành ghé cằm một bên nhìn theo, nhìn chẳng hiểu gì, mới hỏi: “Này văn chương thế nào? Có phải tương lai làm Trạng Nguyên phu nhân rồi hay không?”
“Cũng không tệ lắm, chỉ là hơi cổ hủ một chút.” Lăng Sương thu quyển văn chương đặt sang một bên, giọng nhàn nhạt: “Hắn từ trước đến nay vốn là như vậy, có chút tài năng.”
Nhàn Nguyệt nghe ra trong lời nàng mang theo vài phần tâm tư, đợi đến khi hai người đều cởi giày lên giường, tắt đèn nằm song song, nàng mới vòng tay ôm lấy bả vai Lăng Sương, nhẹ giọng hỏi: “Lão tam, ta hỏi ngươi câu này, ngươi phải thành thật trả lời ta. Rốt cuộc ngươi có thích Trình Quân hay không?”
“Thích thì đã sao? Không thích lại như thế nào?” Giọng Lăng Sương toàn là mệt mỏi, chẳng còn bao nhiêu hứng thú.
“Lời này của ngươi mới thật là nói không rõ.” Nhàn Nguyệt nghiêm túc dặn: “Nếu ngươi thích Trình Quân, tỷ tỷ sẽ vì ngươi mà xử lý chuyện Ngọc Châu, Bích Châu, để ngươi an an ổn ổn gả vào Trình gia. Còn nếu ngươi không thích, vậy cứ bỏ hắn đi, cha mẹ bên kia ta tự có cách. Ngươi cứ thoải mái mà chọn ý trung nhân của mình. Kinh thành nhiều vương tôn công tử như vậy, sợ gì không tìm được người khiến ngươi vừa ý.”
“Nói tới nói lui, chung quy vẫn là phải gả cho người ta?” Lăng Sương thản nhiên mở miệng: “Vì sao nữ nhân thì phải rời nhà mà gả vào cửa người khác, còn nam nhân lại có thể cả đời ở yên trong nhà mình?”
“Không gả cũng được. Vậy ngươi kén rể, cha thương ngươi đến thế, cũng không phải không được.”
“Muội kén rể, vậy Tham Tuyết phải làm sao? Nàng lại đi lấy chồng ư?” Lăng Sương hỏi lại. Nhàn Nguyệt nhất thời nghẹn lời, sững sờ không đáp được.
“Vậy rốt cuộc ngươi muốn thế nào? Này cũng không được, kia cũng không xong. Lẽ nào ngươi muốn cắt tóc đi làm ni cô?” nàng dở khóc dở cười.
“Muội cũng muốn làm ni cô lắm chứ, chỉ sợ nương trước tiên muốn giết muội.” Lăng Sương lạnh nhạt nói.
“Đừng nói bậy.” Nhàn Nguyệt chỉ coi nàng nói đùa, vỗ nhẹ lên tay nàng, dỗ dành: “Đừng nói mấy lời khùng điên. Mau ngủ đi, ngày mai còn phải tới phủ Văn quận chúa dự Nghênh xuân yến.”
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |