Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 69: Rừng trúc

« Chương trước
Chương tiếp »

Triệu hầu gia mấy năm nay kỳ thực cũng không thể nói là đắc chí, tuy ai ai cũng biết Triệu gia có Triệu Kình Triệu đại nhân hiện giờ xuân phong đắc ý, là sủng thần trước mặt Thánh Thượng, nhưng bản thân Triệu hầu gia lại chỉ giữ một chức quan nhàn tản. Địa vị tuy cũng theo Triệu Kình mà nước lên thuyền lên, song rốt cuộc không phải tự mình nắm quyền làm quan, trong lòng khó tránh khỏi vẫn còn chút không cam.

Huống chi Triệu Kình kỳ thực không phải cùng hắn một mẹ sinh ra, chỉ là thứ đệ con của tiểu thiếp, thuở còn trẻ hai người quan hệ cũng không mấy thân cận, nay đã đến tuổi trung niên, ngoài mặt tuy vẫn hòa khí qua lại, nhưng trong lòng kỳ thật lại là lạnh nhạt. Triệu Kình chức quan ngày một cao, uy thế tự nhiên cũng nặng, Triệu hầu gia tuy là huynh trưởng, muốn nói với hắn vài câu cũng chẳng phải dễ. Triệu Kình bản thân tuy tính tình đạm bạc, không đến nỗi khinh cuồng, nhưng tục ngữ vẫn nói: Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó chơi. Những kẻ hầu cận phô trương bên cạnh hắn, lại chẳng phải hạng dễ đối phó.

Cũng may, quan hệ giữa hai người nhi tử coi như không tồi. Triệu Kình khí lượng khoan hòa, lần này thay Triệu Cảnh mưu chức, chức quan được chọn cũng không tồi. Triệu phu nhân vì thế mà trong lòng vui mừng, suốt ngày đem việc này treo nơi đầu môi. Khi thì nói: “Vẫn là phải đứng đắn cảm tạ nhị thúc.” Lúc lại nói: “Chỉ tiếc nhị thúc công vụ bề bộn, không tiện quấy rầy, bằng không, thật nên bày một yến tiệc đàng hoàng, để Cảnh nhi tự mình kính hắn một ly rượu.”

Triệu hầu gia nghe mãi những lời ấy, trong lòng không khỏi có vài phần phiền muộn. Đúng lúc Triệu phu nhân đang bày Liễu Hoa yến, lại nhân nam tử cũng có lệ “bốn yến chín tịch”, hắn bèn thuận thế ở tiền viện thiết thêm mấy tịch, mời đãi vương tôn trong kinh. Trong tiệc, thế gia công tử tề tựu như mây, người đến nườm nượp. Những kẻ vãn bối tầm thường, phần nhiều đều do Triệu Cảnh đứng ra tiếp đón, lời qua tiếng lại, cũng coi như là nhân dịp chúc mừng hắn vừa được bổ chức.

Từ Hanh cũng là một người được mời trong yến. Hắn vốn là cháu ngoại bên nhà mẹ đẻ của Diêu phu nhân, nay Diêu đại nhân quan vận hanh thông, Từ gia cũng theo đó mà vinh hiển. Đương lúc xuân phong đắc ý, khó tránh khỏi tâm tính có phần nóng nảy. Thê tử hắn cưới là đích nữ tứ phòng của Mai gia, tên gọi Mai Uyển Cầm, dung mạo nhân phẩm đều xem như không tồi, lại tính tình nhu thuận. Chỉ là Từ Hanh vốn có thói quen động tay động chân, mà nay tứ phòng Mai gia do tiểu thiếp đắc thế, Mai phu nhân thất thế, lại thêm Từ gia đang lúc đắc ý, nên hắn cũng chẳng mấy coi trọng Mai Uyển Cầm, khi nóng nảy, từng vài lần động thủ với nàng. Chuyện như vậy, một khi đã có lần đầu, ắt sẽ có lần sau, quen tay rồi, liền khó mà dừng lại. Lần trước ở tiệc mừng thọ của Lâu gia, hắn chỉ vì trách Mai Uyển Cầm ôm hài tử ra ngoài mà sinh giận, tiện tay tát nàng một cái, trong mắt hắn, chuyện ấy cũng chẳng có gì đáng nói, nào ngờ trùng hợp thay, lại bị mấy nha hoàn trông thấy, lời ra tiếng vào, nhất thời xôn xao. May mà cô cô hắn vẫn thương cháu, tuy ngoài miệng cũng quở trách đôi câu, nhưng quay đầu liền đến nhà Hoàng Ngọc Cầm thu xếp ổn thỏa, đem sự việc dàn xếp yên ổn. Từ đó về sau, cũng không còn ai dám nhắc lại nữa.

Chỉ là trong lòng hắn vẫn có vài phần chột dạ, vốn dĩ, chuyện đánh thê tử, trong mắt nam nhân cũng đã là điều chẳng mấy vẻ vang, nay việc ấy lại bị truyền ra, càng khiến hắn cảm thấy ánh mắt người khác nhìn mình đều có chút khác thường. Diêu Văn Long vừa hay cũng có mặt trong yến, lại đem vị biểu ca này coi như trò vui, uống đến say, liền khoác vai hắn, kéo đi giữa đám người mà cười nói ồn ào: “Các ngươi xem đi, cái mũi, đôi mắt của biểu ca ta, có phải rất giống ngoại tổ phụ của ta không? Cũng là một dạng ưng câu…”

Kỳ thực trong đám thiếu niên ở đây, nào ai từng gặp ngoại tổ phụ của hắn, huống chi trưởng bối đã khuất, cũng chẳng ai tiện đem ra treo bên miệng mà nói. Nhưng Diêu gia lúc này đang đắc thế, mọi người cũng chỉ đành cười phụ họa. Từ Hanh dù trong lòng không vui cũng chẳng dám nổi giận, chỉ có thể theo mọi người mà gượng cười một hồi.

Từ Hanh khó khăn lắm mới tìm được một khe hở để lẩn ra ngoài, nhìn quanh lại không thấy gã sai vặt của mình đâu, trong lòng liền biết quá nửa là tên kia đã trốn đi bài bạc uống rượu rồi. Đám gã sai vặt theo hầu công tử vốn cũng có tiền tiêu, đánh bạc cũng đánh lớn, lại gặp những dịp yến tiệc như thế này, tiền thưởng tầm thường cũng đã vài lượng, chưa kể chủ nhân ban thưởng, khách nhân lại thưởng thêm, cuộc sống quả thật khá dễ chịu.

Từ Hanh đi xuyên qua rừng trúc nơi ngoại viện Triệu gia, chỗ này vắng vẻ, thanh tĩnh, hắn đang định đi tìm gã sai vặt của mình, nào ngờ từ bên cạnh bỗng có một người lao ra, đâm sầm vào hắn khiến hắn loạng choạng mấy bước.

“Huynh đài…” Từ Hanh vừa định mở miệng nói chuyện, không ngờ đối phương đã trực tiếp vung một quyền tới.

Từ Hanh thoáng giật mình, trong lòng hoảng hốt, thấy đối phương là một vị công tử y phục cao quý, khí độ có phần không tầm thường, liền sinh ra vài phần khiếp nhược. Vốn là người kia vô ý va phải hắn, hắn còn định mở lời nhận lỗi trước, bèn miễn cưỡng nở nụ cười, ôn thanh nói: “Huynh đài hà tất phải nổi giận lớn đến vậy?”

Hắn vốn cho rằng mình có thể né được một quyền kia, nên mới thong thả cười nói. Nào ngờ đối phương lại có chút bản lĩnh, quyền vừa rồi chỉ là hư chiêu, Từ Hanh vội nghiêng đầu tránh né, ai biết đối phương đã sớm áp sát, thừa thế tiến lên, chân khẽ quét một cái phía sau hắn, khiến thân hình hắn chao đảo, đồng thời, tay kia chộp lấy ngón tay hắn, thuận thế vặn ngược ra sau.

Từ Hanh vốn dĩ cao lớn béo tốt, vậy mà bị cú vặn ấy làm cho ngửa cả người ra sau, dưới chân cũng không còn đứng vững, lập tức mất thăng bằng, ngã lăn xuống đất.

Người kia cũng chẳng nói thêm lời nào, trực tiếp nhảy lên, động tác của hắn nhanh nhẹn vô cùng, ngồi chồm lên người Từ Hanh, hai chân quấn chặt cánh tay hắn, cả thân người dồn lực treo trên cánh tay ấy, rồi mạnh mẽ bẻ ngược ra sau.

Lần này, cơ hồ đem cả cánh tay của Từ Hanh vặn gãy, khớp xương lập tức trật ra. Từ Hanh xưa nay nhiều nhất chỉ dám động tay với thê tử, nào từng gặp qua thứ thủ đoạn đánh nhau thực sự nơi phố phường như vậy. Rõ ràng đối phương thân hình nhỏ gầy, so với hắn còn nhẹ hơn mấy phần, vậy mà không biết dùng loại kỹ xảo gì, đem toàn bộ lực đạo dồn hết lên cánh tay hắn, ép thẳng vào khớp xương, tựa như cả cánh tay đều sắp bị xé rời khỏi thân thể. Đến nước này, Từ Hanh nào còn ý niệm phản kháng, chỉ có thể phát ra từng tiếng kêu thảm thiết, thê lương đến cực điểm.

“Bịt miệng hắn lại!” Người kia lúc này mới mở miệng, chỉ thấy lại có một gã sai vặt lao tới, cũng là thân hình nhỏ gầy, nhưng ra tay cực kỳ hung hãn. Hắn trực tiếp vốc một nắm đá vụn lẫn bùn trên mặt đất, nhét thẳng vào miệng Từ Hanh. Từ Hanh còn định cắn lấy ngón tay hắn, suýt nữa tự làm gãy cả răng của mình.

“Ngồi lên lưng hắn.” Vị thiếu niên công tử đang đánh hắn nói một cách thuần thục, giọng điệu quen tay đến mức chẳng khác nào đồ tể giết heo sai khiến gã sai vặt nhà mình.

Gã sai vặt lập tức trèo lên, đè chặt trên lưng Từ Hanh, người kia liền đứng dậy. Từ Hanh thấy có cơ hội, vội muốn nhân lúc này phản kháng. Tay phải hắn đã bị vặn gãy, chỉ còn cách rút tay trái đang bị ép dưới thân ra, định vung một quyền về phía họ. Ai ngờ… đối phương dường như chính là đang chờ hắn làm vậy.

Từ Hanh vừa rút tay trái ra, người kia lập tức dùng hai tay chộp lấy cổ tay hắn.

Lần này Từ Hanh mới thật sự cảm nhận rõ chiêu số của đối phương.

Hiển nhiên người này đã có chuẩn bị từ trước, biết mình vóc dáng nhỏ hơn, lại không to béo bằng Từ Hanh, nên không hề đối diện giao đấu, mà chọn cách đánh lén, trước phế một cánh tay của hắn, rồi mới tiếp tục ra tay với tay còn lại. Hắn cũng không dùng sức vặn bừa, một tay siết chặt ngón giữa tay trái của Từ Hanh, bẻ ngược về phía mu bàn tay, chiêu này cực kỳ thâm hiểm, dù người có khỏe đến đâu, bị bẻ như vậy cũng vì đau đớn mà buộc phải xoay cả cánh tay ra sau. Ngay lúc ấy, cánh tay còn lại của hắn lập tức như con rắn lượn, men theo cánh tay Từ Hanh luồn vào, khóa chặt khớp khuỷu, chỉ trong chớp mắt, cánh tay Từ Hanh như bị chia thành ba đoạn ngón tay, cẳng tay, bắp tay, mỗi đoạn đều bị khóa ngược khớp, hoàn toàn không thể cử động.

Hắn lại bẻ ngược toàn bộ cánh tay Từ Hanh ra sau, chỉ nghe “cùm cụp” một tiếng, khớp tay lập tức trật ra.

Chỉ trong chớp mắt liền phế đi cả hai cánh tay, nói đây không phải kẻ được thuê tới đánh người, e rằng cũng chẳng ai tin. Từ Hanh chỉ cho rằng mình vô tình đắc tội với ai đó nên bị người ta trả thù. Vừa đau vừa sợ, hắn chỉ có thể quỳ rạp xuống đất kêu thảm thiết. Nhưng miệng lại bị nhét đầy đá vụn cùng bùn đất, ngay cả khóc cũng khó thành tiếng, nước mắt nước mũi cùng chảy ròng ròng.

“Tiểu… công tử…” Tên gã sai vặt kia lập tức bật cười, hắn vẫn đang cưỡi trên lưng Từ Hanh, thấy hắn rơi lệ liền cười nói: “Người xem, hắn còn biết khóc kìa.”

“Chỉ là làm bộ làm tịch thôi.” Vị công tử kia lúc này mới lạnh lùng lên tiếng, hắn đã vặn gãy hai tay Từ Hanh, thấy hắn không còn sức phản kháng, liền đứng dậy, tiện chân đá nhẹ vào mặt hắn, nói: “Giờ ngươi biết khóc rồi sao? Lúc ngươi đánh người, sao không thấy khóc?”

Đánh người? Từ Hanh nghe mà đầu óc mờ mịt, ở bên ngoài hắn vốn luôn tỏ ra yếu đuối hiền lành, nào từng đánh ai. Hắn còn tưởng đối phương trả thù nhầm người, trong lòng nhất thời vừa ủy khuất vừa hoảng sợ, liền ra sức giãy giụa, miệng chỉ phát ra những tiếng ư ư nghẹn lại.

“Đừng kêu nữa.” Người nọ lại lạnh lùng đá hắn một chân, giọng nói như lưỡi dao cắt ngang không khí: “Sao nào, chuyện chính mình làm lại không nhớ nổi? Hay là trong mắt ngươi, thê tử vốn dĩ không phải người?”

“Thê tử?” Từ Hanh thoáng chốc ngây người, đầu óc trống rỗng. Hắn thế nào cũng không ngờ, đối phương lại biết chuyện hắn ở nhà động thủ với thê tử. Chẳng lẽ việc ấy đã truyền khắp kinh thành đều biết? Đều là do con tiện nhân ở nhà kia gây ra, ý niệm vừa chuyển đến đây, cơn tức giận trong lòng hắn với người thê tử trong nhà kia lại dâng lên.

“Xem kìa, hắn còn không phục!” Tên gã sai vặt đang cưỡi trên lưng hắn lập tức lên tiếng mách. Từ Hanh sợ đến run rẩy, vội vã thu lại vẻ oán độc trên mặt, nhưng đã muộn, đối phương lập tức đá tới một cước, trúng thẳng vào mặt hắn.

“Ngươi còn không phục?” Người nọ cười lạnh, ánh mắt liếc về phía hắn: “Chẳng lẽ còn định quay về đánh thê tử để trút giận? Ngươi cứ thử xem. Nói thật cho ngươi biết, tiểu gia xưa nay thích bênh vực kẻ yếu. Đừng tưởng những chuyện xấu xa ngươi làm không ai hay biết. Bình sinh ta khinh nhất loại nam nhân động thủ với thê tử, gặp một kẻ, đánh một kẻ. Ngươi đánh thê tử còn chưa đủ, lại còn sai người đến Hoàng gia gây chuyện, phải không?” Hắn càng nói, giọng càng lạnh, từng chữ như đinh đóng xuống: “Ngươi còn dám làm vậy nữa, cứ thử xem. Hôm nay chỉ coi như cho ngươi một bài học. Nếu để ta nghe được ngươi còn dám quay về đánh thê tử, hoặc đi gây sự với nhà người khác, ta đã đánh được ngươi một lần, tự nhiên cũng có thể đánh ngươi lần thứ hai. Ngươi không tin, dưỡng thương cho lành rồi cứ việc thử! Sơn thủy hữu tương phùng, tiểu gia còn nhiều thời gian, đủ để cùng ngươi dây dưa đến cùng!”

Hắn buông lời hung hãn dọa nạt, lại thuận thế đá liền hai cước lên mặt Từ Hanh, đá cho hắn rên rỉ không dứt, chỉ còn biết nức nở xin tha. Ngoài mặt thê thảm là vậy, nhưng trong lòng Từ Hanh lại xoay chuyển trăm ngàn ý niệm, không ngừng suy đoán rốt cuộc là công tử nhà ai lại thích xen vào chuyện của người khác như thế. Chỉ tiếc, cả gã sai vặt lẫn người nọ đều che mặt kín mít, khiến hắn nhìn thế nào cũng không rõ diện mạo.

Hắn nào có thể ngờ được, người ra tay đánh hắn, căn bản chẳng phải công tử nhà nào, mà lại là một vị thế gia tiểu thư chính danh tham dự Liễu Hoa yến.

Lăng Sương lại đá Từ Hanh thêm hai cái, chỉ sợ hắn quay về lại đem oán khí trút lên người Mai Uyển Cầm, nên cố ý nói: “Các ngươi Từ gia dạo này cũng đắc ý lắm, hôm nay coi như rơi vào tay ta, năm kia ở thôn trang còn tranh nước với người ta, năm ngoái lại cướp mất tiểu thiếp đã được người khác định trước. Chỉ dựa vào cô mẫu ngươi gả vào Diêu gia mà đã vênh váo đến tận trời như vậy. Tiểu gia ta hôm nay sẽ cho ngươi biết thế nào gọi là trời cao còn có trời cao hơn!”

Nàng cố ý buông thêm chút ‘khói mù’ để đánh lạc hướng, ai ngờ đúng lúc ấy, từ trong rừng trúc bỗng có một cây gậy bay vút ra. Lăng Sương quen đánh nhau, phản ứng cực nhanh, lập tức né sang một bên tránh được, còn Như Ý lại chẳng có bản lĩnh gì, sợ đến run bắn cả người.

“Mau bắt lấy bọn chúng!” Trong rừng trúc bỗng có một đám gã sai vặt lao ra, hóa ra trước đó có gã sai vặt ra đây đi tiểu, vô tình nhìn thấy cảnh này, tưởng là bọn cướp bắt cóc tống tiền, một mình hắn không dám tiến lên, bèn chạy về gọi thêm người. Cả bọn kéo đến, tay cầm gậy gỗ cùng đủ thứ vũ khí thô sơ, định vây bắt hai người bọn họ.

“Chạy mau!” Lăng Sương lập tức lao tới kéo Như Ý, nàng vốn quen đánh nhau nên còn bình tĩnh, còn Như Ý thì lại không có được bản lĩnh như nàng. Lăng Sương gần như xách Như Ý lên, nhìn thấy một khe hở giữa rừng trúc liền kéo theo chủ tớ hai người lao thẳng qua đó mà chạy.

Đám gã sai vặt kia có đến hơn mười người, trong tay đều cầm vũ khí, dẫu Lăng Sương xưa nay có thanh danh “tiểu bá vương”, lúc này cũng không dám đối đầu trực diện, chỉ kéo theo Như Ý chạy thẳng vào rừng trúc. Nàng vốn quen đánh nhau, kinh nghiệm cũng không ít, biết càng đi sâu vào rừng trúc thì càng rậm rạp, chạy một hồi, cành lá quét qua khiến mặt mũi rớm cả máu, trên mặt đất lại đầy những gốc trúc đã bị chặt, nhọn hoắt như cọc, chỉ cần sơ ý dẫm phải là có thể đâm thủng bàn chân, nhưng cũng chính vì thế mà rất thích hợp để chạy trốn.

“Cúi đầu, khom lưng xuống, theo sát ta mà chạy, đừng để dẫm trúng cọc trúc!” Lăng Sương vừa chạy vừa dặn Như Ý.

Nàng kéo Như Ý, hai người chạy như bay xuyên qua rừng trúc, đám gã sai vặt phía sau tuy cũng đuổi theo, nhưng chạy không nhanh, rừng trúc lại vừa sâu vừa rậm, chỉ trong chốc lát đã chẳng còn nhìn thấy vạt áo của hai người đâu nữa.

Còn lại mấy gã sai vặt ở lại chỗ cũ, lo chăm sóc Từ Hanh, lúc này hắn đã bị đánh đến mình đầy bùn đất, thương tích khắp người. Ban đầu hắn bị ép nằm úp trên đất, bọn họ định lật hắn lại, nhưng vừa chạm vào cánh tay, Từ Hanh đã lập tức kêu lên thảm thiết: “Cánh tay ta… bị đánh gãy rồi!”

“Là Từ thiếu gia!” Một gã sai vặt lớn tuổi vội vàng lên tiếng chỉ huy: “Đừng dịch chuyển ngài ấy, mau đi gọi người của Từ gia tới, rồi tìm đại phu nối xương đến đây.”

Hắn lại quay sang hỏi Từ Hanh: “Từ thiếu gia, người kia vì sao lại đánh ngài? Là bọn bắt cóc tống tiền, hay là đến để trả thù?”

“Ai mà biết!” Từ Hanh vừa đau vừa tức, mắng lớn: “Cứ như kẻ điên vậy, nói một tràng dài! Người đâu, mau đi báo quan cho ta, rồi nói với cô mẫu ta nữa. Nhất định phải bắt cho được hai tên đạo tặc ấy mang về đây!”

Trong suy nghĩ của hắn, Mai Uyển Cầm vốn không có huynh đệ ruột, Mai gia lại chẳng còn thế lực gì, làm gì có ai thật sự vì chuyện hắn đánh thê tử mà đứng ra “chủ trì công đạo”? Hơn phân nửa chỉ là lấy cớ mà thôi, nguyên nhân thật sự chắc vẫn là vì chuyện nào đó mà kết oán. Chẳng phải lúc nãy hai kẻ kia cũng đã lộ ra vài câu đó sao? Có lẽ là vì chuyện tranh nước ở thôn trang, cũng có thể vì chuyện tiểu thiếp của phụ thân hắn, chuyện nào cũng có khả năng.

Lại nói bên rừng trúc, đám gã sai vặt đuổi theo hai người tuy mấy lần suýt để mất dấu, nhưng ngoại viện Triệu gia vốn cũng không quá rộng, rừng trúc lại có hạn, chạy cũng chẳng thể đi xa. Huống chi bọn họ la hét ầm ĩ, đã kinh động không ít tùy tùng khác. Cùng lắm thì lục soát khắp rừng trúc một lượt, kiểu gì cũng bắt được người.

Nhưng tìm một hồi lâu vẫn không thấy bóng người, đám gã sai vặt lần mò đến bên cạnh rừng trúc, nơi đó có một tòa các nhỏ, trông vô cùng tinh xảo, vừa nhìn đã biết là chỗ Triệu hầu gia dùng để tiếp đãi khách quý. Bọn họ không dám tùy tiện xông vào, bèn bước lên gõ cửa. Chỉ nghe từ trong vang ra một giọng nói lạnh lùng hỏi: “Là ai?”

Đám gã sai vặt nhìn nhau, tuy giọng nói kia còn trẻ, nhưng nghe khí thế cũng biết gọi một tiếng “gia” là không sai. Tên gã sai vặt dẫn đầu liền lên tiếng: “Gia, trong viện có hai tên đạo tặc xông vào, chúng tiểu nhân đang bắt người, sợ kinh động đến gia, nên qua đây hỏi xem một chút.”

Bọn họ tự thấy lời nói vừa rồi đã kín kẽ không chỗ chê, chỉ nghe bên trong vang lên tiếng bước chân, rồi có người mở cửa. Người bước ra là một gã sai vặt ăn vận cũng là y phục đắt tiền. Trong đám có kẻ nhận ra hắn, vội hỏi: “Bên trong… là hầu gia sao?”

“Không phải hầu gia thì còn ai vào đây nữa?” Gã sai vặt kia thái độ cũng ngạo mạn vô cùng, nói: “Thế nào, các ngươi còn muốn vào trong bắt tặc hay sao?”

“Không dám, không dám.” Tên dẫn đầu vội vàng lùi lại, đồng thời nháy mắt ra hiệu cho đám người, cả bọn lập tức rút lui. Đợi lui sang một bên rồi, mấy người mới thấp giọng hỏi tên dẫn đầu: “Tam ca, bên trong là ai vậy? Sao thần khí đến thế?”

“Ta đã nói các ngươi không có mắt rồi, các ngươi còn không tin.” Người được mọi người gọi là Tam ca chính là gã sai vặt của Diêu Văn Long, trong đám hắn địa vị cao nhất, mỗi khi tụ tập đánh bạc uống rượu cũng đều do hắn dẫn đầu. Hắn liếc mọi người một vòng rồi nói: “Các ngươi không nhận ra người thì thôi đi, ít ra cũng nên nhận ra y phục chứ. Ngoài Văn Viễn Hầu phủ, còn nhà nào có gã sai vặt dám mang ủng hồ của quân doanh?”

Nghe vậy, mọi người đều sợ đến cắn cả ngón tay, vội nói: “Nói vậy… bên trong là Tần hầu gia sao? May mà chúng ta không xông vào.”

“Các ngươi có biết Văn Viễn Hầu phủ là nơi thế nào không? Ngay cả Triệu hầu gia gặp hắn cũng chẳng dám lớn tiếng đâu.” Tam ca khoát tay nói: “Thôi, chúng ta sang chỗ khác tìm đi, có ai báo cho Triệu hầu gia chưa? Dù sao đây cũng là địa bàn của Triệu gia, nếu thật có đạo tặc thì để người của Triệu gia tự đi lục soát. Hôm nay tới đây đều là các vị đại nhân cùng công tử thế gia, chúng ta tùy tiện xông vào lục soát, lỡ đắc tội ai thì chẳng phải chuyện đùa đâu.”

« Chương trước
Chương tiếp »