Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 23: Rừng trúc

« Chương trước
Chương tiếp »

Đến buổi tối, quả nhiên các phu nhân, tiểu thư đều sôi nổi trở về. Người cùng Vân phu nhân giao tình thiển, nửa đường liền trực tiếp rời đi, chỉ sai gia nhân đến trước mặt Vân phu nhân cáo từ, có người cùng nàng thân cận hơn thì đích thân tới bái biệt, coi như giữ đủ lễ nghĩa. Lâu nhị nãi nãi cùng Khanh Vân vốn bị Triệu phu nhân thiết tha mời cùng hồi phủ, nhưng vì nhớ Nhàn Nguyệt, nên đều quay về Đào Hoa Ổ.

Nhàn Nguyệt thế nhưng còn muốn lưu lại thêm một ngày.

Lâu nhị nãi nãi không khỏi sinh ra vài phần tức giận, nói: “Ngủ lại bên ngoài một đêm đã là việc phá lệ, các tiểu thư chưa xuất các, sao có thể liên tiếp ở lại bên ngoài như thế.”

“Khó có được dịp náo nhiệt như vậy, lưu lại tiêu khiển cũng không sao, huống chi còn có trưởng bối trông nom.” Khanh Vân khuyên giải, lại nói: “Con nghe nói ngày mai Vân phu nhân còn muốn dẫn mọi người đi đạp thanh, ăn cơm dã ngoại, bày khúc thủy lưu thương. Đào Hoa Ổ phong cảnh như vậy, cũng coi như một nhã sự.”

“Không được đi.” Lâu nhị nãi nãi sắc mặt nghiêm lại: “Con đã là người sắp đính hôn, còn đến những chỗ ấy làm gì. Tất cả đều không được đi, đêm nay theo ta về nhà. Trong kinh yến hội còn nhiều, bỏ lỡ lần này cũng chẳng đáng gì.”

“Phải đó. Tỷ tỷ sắp đính hôn rồi, mọi người cùng nhau về phủ thì hơn.” Nhàn Nguyệt nhàn nhạt nói.

Nàng tuy thích làm nũng, nhưng xưa nay rất ít khi nói lời như vậy, nay đã thốt ra, hiển nhiên là đang thật sự nổi giận. Lâu nhị nãi nãi còn chưa kịp nhận ra, Khanh Vân cùng Lăng Sương đều hiểu nàng đã lâu, vừa nghe liền minh bạch.

“Khanh Vân, tỷ cùng nương về trước đi. Muội ở lại bồi Nhàn Nguyệt.” Lăng Sương lập tức đứng ra giảng hòa, không đợi Lâu nhị nãi nãi phản bác, nàng liền nói tiếp: “Ngày mai Trình Quân cũng sẽ tới, còn có Thái Họa, bằng hữu đều ở đây, muội cũng muốn ở lại.”

Lâu nhị nãi nãi nhất thời không biết nói gì. Bà xưa nay quản không được Lăng Sương, lại càng không có lý do cưỡng ép mang Nhàn Nguyệt cùng mình trở về. Cả giận nói: “Các ngươi muốn lưu thì cứ lưu, ta mang Khanh Vân về trước. Ngày mai buổi chiều ta sẽ sai người tới đón, nếu còn không chịu về, coi chừng ta lột da các ngươi.”

Đêm ấy, Nhàn Nguyệt cùng Lăng Sương ngủ lại Đào Hoa Ổ. Nhàn Nguyệt hiếm khi ít lời như vậy, sớm đã an tĩnh mà ngủ. Lăng Sương thấp giọng nói: “Nhàn Nguyệt, muội hỏi tỷ một câu, tỷ phải thành thật trả lời muội.”

“Nói đi.”

“Tỷ rốt cuộc để ý ai? Muội thấy tỷ dường như đã có chủ ý, mà lại đoán không ra là người nào.” Lăng Sương hỏi.

“Được. Ta trả lời ngươi, ngươi cũng trả lời ta một câu.” Nàng nhìn Lăng Sương: “Vì sao hoa lan sương của ta không thấy, lại bị mã phu quét ra ngoài chuồng ngựa?”

Lăng Sương lập tức cười lớn, đứng dậy muốn trốn, lại bị Nhàn Nguyệt bắt lại, nhéo cho mấy cái, nàng mới chịu thừa nhận: “Ai bảo tỷ lại nhớ rõ từng cái bình như vậy, muội tưởng rằng ném đi rồi tỷ sẽ không hay biết.”

“Ngươi còn không biết xấu hổ mà dám cãi. Ngươi muốn lấy hoa lan sương của ta đi làm gì, ta không quản. Nhưng đồ vật đừng tùy tiện ném đi như vậy, đồ dùng của nữ hài tử há có thể vứt bừa? Nhỡ bị người ngoài nhặt được, không biết sẽ sinh ra bao nhiêu thị phi. May mà cái bình kia không có gì đặc biệt, không ai nhận ra. Về sau nếu ngươi còn dám ném đồ của ta, ta lột da ngươi.” Nhàn Nguyệt giao huấn nàng một hơi.

“Biết rồi.”

“Ngươi nghe xong cũng cần phải để trong lòng, đồ dùng của chính ngươi cũng nên cẩn thận. Trình Quân của nhà ngươi cũng có bao nhiêu kẻ đỏ mắt, không chừng lúc nào đó cũng có người muốn hại ngươi. Đến khi ấy, đừng trách tỷ tỷ không nhắc nhở trước.”

***

Đảo mắt liền đến ngày hôm sau. Nhàn Nguyệt hiếm khi dậy sớm, hai người đều thay y phục nhẹ nhàng. Nhàn Nguyệt rảnh rỗi không có việc gì làm, nhất định kéo Lăng Sương lại giúp nàng trang điểm, đem nàng ấn trước gương, nào là họa mi, nào là điểm phấn, lại chải tóc, lại mang trang sức, lăn lộn hồi lâu, mới chịu dẫn nàng đi gặp Vân phu nhân. Vân phu nhân vừa nhìn thấy, thập phần kinh hỉ: “Thì ra Lăng Sương cũng là đại mỹ nhân, ngày trước lại là ta mắt vụng.”

“Không phải dì mắt vụng. Là nàng tự mình có bệnh, thường ngày cố tình mặc cho xấu, tóc thì chải cho khó coi, từ nhỏ đã như vậy. Khi bé luôn ăn mặc, trang điểm giống nam hài tử, có người làm hàng xóm nhà con khi đó nửa năm, còn hỏi con: ‘Hôm nay đệ đệ ngươi sao không tới?’ Con hỏi là đệ đệ nào, bọn họ bảo: ‘Cái đứa luôn mặc áo nâu, đánh nhau đến mặt mày bầm dập kia đó.’” Nhàn Nguyệt hăng say khoe khoang chiến tích hồi nhỏ của Lăng Sương.

Hạ Nam Trinh cùng Tần Dực đứng ngoài nghe được, đều bật cười. Hạ Nam Trinh quay sang nói với gã sai vặt Trường Khánh của Tần Dực: “Nghe có giống gia nhà ngươi khi nhỏ không?”

Trường Khánh không dám cười, Tần Dực lạnh giọng hỏi: “Ngươi ngứa da à? Ta nhớ không lầm, khi nhỏ người bị đánh đều là ngươi.”

Chốc lát sau, hạ nhân tiến vào bẩm báo, nói mọi việc đã chuẩn bị xong. Hạ Nam Trinh cùng Tần Dực ra ngoài lên ngựa trước. Theo lệ đạp thanh, nam tử đi trước mở đường, nữ quyến ngồi kiệu theo sau. Vân phu nhân ở trong kiệu nói vọng ra: “Hôm nay chúng ta chỉ có người nhà, rốt cuộc cũng có thể thoải mái vui chơi một phen. Không còn những lời nhàn ngôn toái ngữ, ruồi bọ ong ve, khiến người ta phiền lòng.”

Tuy là nói vậy, nàng vẫn cố kỵ thanh danh của mấy vị tiểu thư, không để nam nữ ngồi chung một chỗ. Kỳ thực cũng chỉ có Nhàn Nguyệt, Lăng Sương, Thái Họa, cùng Tuân quận chúa không hiểu sao lại chạy tới. Triệu Tu cũng chẳng biết vì sao đến cùng Tuân quận chúa, lẫn trong đám nam tử, cùng nhau đạp thanh đến hạ lưu dòng suối ở Đào Hoa Ổ. Hóa ra nơi đó có một tiểu đình, xa xa đối diện Hàn Lâm tự. Suối chảy đến đây thì thế nước chậm lại, xói thành một hồ nước lớn. Bên hồ là đá lởm chởm hình thù kỳ quái, lại có một mảnh rừng trúc xanh rì, một gốc đào cổ thụ trăm năm, thân cây nghiêng nửa trên mặt nước, hoa nở rực rỡ, sáng sủa như gấm. Dòng nước cuốn cánh hoa xoay vòng, bên bờ hoa phủ kín mặt nước, dày thành một tầng hồng nhạt, cảnh sắc quả thực tựa chốn tiên gia.

“Đợi thêm vài hôm, cảnh sắc sẽ càng đẹp hơn nữa. Đến khi ấy hoa đào rụng xuống, cơ hồ chẳng còn trông thấy mặt nước, nhìn đâu cũng toàn hoa, tựa như biển hoa mênh mang. Bởi vậy năm xưa chúng ta đặt tên cho hồ này là Giặt Hoa Trì, rừng trúc bên kia gọi là Đình Bút Lâm, còn tìm hai khối đá khắc chữ dựng lên. Nay Giặt Hoa Trì vẫn còn bia đá, Đình Bút Lâm thì đã không còn nữa.” Vân phu nhân chậm giãi giảng giải cho mọi người, vừa nói vừa đưa tay chỉ, rồi lại cười nhạt: “Các ngươi xem, chẳng phải chính ứng câu: Tự cổ nhân gian lưu bất trụ, chu nhan từ kính hoa từ thụ đó sao? Lại còn một câu nữa càng hay: Niên niên tuế tuế hoa tương tự, tuế tuế niên niên nhân bất đồng. Người trẻ tuổi ngắm hoa, không biết quý trọng, kỳ thực một đời người tính ra cũng chẳng ngắm được bao nhiêu lần hoa đào, ngắm một lần liền ít đi một lần. Mỗi năm một hồi cũng chỉ mấy ngày ngắn ngủi ấy, tựa như một vị lão bằng hữu…”

Mọi người đều yên lặng lắng nghe. Không chỉ các thiếu nữ như có điều suy tư, ngay cả Hạ Nam Trinh cũng thu liễm nét cười. Tần Dực xưa nay lãnh đạm, Hạ Vân Chương lại càng lạnh lùng hơn. Trương Kính Trình mang phong thái thư sinh, cũng không rõ có hiểu được ý nghĩa của những lời cảm niệm đó hay không. Trình Quân thì vẫn ngơ ngác, dường như chưa thể lĩnh hội.

“Sao lại càng nói càng khiến người ta thương cảm.” Nhàn Nguyệt cười nói. Nàng vốn không phải cố ý làm nổi bật, chỉ là bản tính hoạt bát, thích pha trò. Đúng như nàng thường tự nói, nàng yêu châu ngọc, thích gấm vóc, mê yến tiệc phồn hoa, lúc này vẫn bật cười mà nói: “Đám hoa đào này hẳn cũng nhận ra dì Vân, chắc đang thì thầm với nhau: năm nào cũng dẫn người đến xem chúng ta, năm nào cũng nói những lời hoài cảm như thế.”

Vân phu nhân nghe vậy liền bật cười, nói: “Cũng chỉ có nha đầu ngươi lanh mồm lanh miệng, ngày ngày đem trưởng bối ra làm trò cười, là đạo lý gì?”

“Như vậy đã gọi là giễu cợt trưởng bối sao?” Nhàn Nguyệt cười đáp. “Nếu con thật muốn giễu cợt dì Vân, con đã chẳng nói chuyện hoa cỏ, mà sẽ hỏi ngay: bên hồ này là ai đề tự, nghiêng ngả xiêu vẹo, thật là lười nhác vô cùng…”

Vân phu nhân vừa cười vừa muốn bắt lấy nàng, Nhàn Nguyệt đã sớm chạy ra xa. Lăng Sương đứng bên ao nhìn hai chữ ‘Giặt Hoa’, mới biết hóa ra là bút tích của Vân phu nhân, quả nhiên có hơi nghiêng lệch. Thái Họa thấy nàng chăm chú nhìn, liền nói: “Đây là học theo Vệ phu nhân, chỉ là chưa thuần thục, cho nên mới như vậy.”

“Phụ thân ta học Vương Hi Chi, mẫu thân lại thường nói đùa, bảo nên học Vệ phu nhân, là muốn nhận bà làm thầy.” Hạ Nam Trinh đứng bên cạnh, nhàn nhạt bổ sung.

Hắn hiếm khi có được lời nói nghiêm túc như vậy, nhưng Thái Họa vốn tính bảo thủ, nghe hắn nói xong liền đỏ mặt, lánh sang một bên. Vân phu nhân ở xa nghe thấy, cười nói: “Hảo tiểu tử, lại đang nói xấu gì ta đó?”

Mọi người ở quanh ao vui đùa một hồi, Vân phu nhân sai nha hoàn bày một bàn tiệc trong đình, lại trải đệm gấm bên ngoài đình cho đám nam tử ngồi. Phong lò nấu rượu, trà nóng sôi sùng sục, điểm tâm cùng rau trộn bày ra, canh nóng đang nấu, dùng lò bùn nhỏ hầm nồi gà, thả các loại đậu mầm rau dại vào, hương vị thanh thuần mà thú vị. Tuân quận chúa reo lên: “Sao bọn họ lại được vui vẻ như vậy, còn chúng ta thì phải ngồi trong đình?”

“Ngươi nếu thích có thể sang bàn của bọn họ mà ngồi.” Vân phu nhân cười nói.

Vốn chỉ là lời đùa, ai ngờ Tuân quận chúa thật sự bước qua, kéo lấy Hạ Nam Trinh, nhất định bắt hắn nói cho bằng được bí quyết thắng mã cầu, nhất thời nhốn nháo cả lên. Trương Kính Trình ở bên cạnh, khẽ nhíu mày, thập phần thủ lễ mà lánh sang một bên. Cũng mặc kệ người khác có khó xử hay không.

“Không hổ là cao đồ của lão hầu gia, hành sự quả nhiên khác người.” Nhàn Nguyệt cười nói.

Khoảng cách không xa, Trương Kính Trình thực ra nghe thấy lời nàng giễu cợt, nhưng vẫn giữ lễ, không phản bác, chỉ khẽ cau mày, im lặng không nói lời nào.

Hai người bọn họ không hợp nhau, kỳ thực Lăng Sương đã sớm nhận ra. Chỉ là hôm nay có Thái Họa ở đây, nàng theo bầu bạn, không tiện quản Nhàn Nguyệt, chỉ thỉnh thoảng để mắt xem nàng có sơ ý rơi xuống nước hay không. Nhàn Nguyệt lại đang theo sát Vân phu nhân, hai người nói cười không dứt.

“Uống rượu xong thấy hơi nóng, bồi ta đi dạo ven hồ một lát đi.” Thái Họa bỗng nhiên nói.

Lăng Sương liền khoác tay nàng, hai người chậm rãi bước dọc theo ven hồ. Từ xa trông thấy Tuân quận chúa vẫn đang đùa giỡn cùng Hạ Nam Trinh, Triệu Tu cũng xen vào, nhưng ánh mắt lại thủy chung không rời khỏi Nhàn Nguyệt.

“Nhìn bọ họ cũng thật náo nhiệt.” Thái Họa nói. “Ngươi sao không qua đó chơi cùng?”

“Nhàm chán.” Lăng Sương đáp. “Còn nói ta, ngươi thì sao? Hôm nay thời cơ tốt như vậy, chẳng lẽ ngươi thật chỉ tới ngắm hoa đạp thanh?”

Thái Họa bật cười.

Lăng Sương hiểu nàng. Bề ngoài cẩn trọng dè dặt, nhẫn nhịn chịu đựng, kỳ thực trong lòng tự có chí hướng. Chỉ là trên đời này, người nhìn thấu được lớp vỏ ấy vốn không nhiều.

“Không cùng một thế giới, bất quá là đứng xem chút thôi. Ta trèo không tới, mà người ta cũng chẳng có ý ấy.” Thái Họa giọng mang vài phần tự giễu: “Ngươi xem, Hạ Nam Trinh căn bản không để mắt tới Tuân Văn Hỉ, nàng vừa lại gần, hắn liền tránh. Tần Dực thì càng ngạo mạn, trong mắt không chứa nổi một hạt cát, qua hôm nay, e rằng ngay cả dáng vẻ chúng ta hắn cũng chẳng nhớ. Hạ Vân Chương xuất thân hàn môn, tính tình lại u ám, không phải hạng dễ đối phó. Triệu Tu thì…, là người mà tỷ tỷ ngươi có thể đùa giỡn trong lòng bàn tay.”

“Vậy còn Trương Kính Trình?” Lăng Sương hỏi. “Ta nghe nói, hắn lại thích nữ tử kinh thoa váy bố. Nếu ngươi nhìn trúng hắn, cũng có thể là một mối duyên phù hợp.”

“Văn nhân mà, ngoài miệng tất nhiên đều nói thích nữ tử cao khiết hàn môn, dung mạo không trọng, chỉ coi trọng phẩm hạnh. Nhưng lòng người thế nào, phải xem về sau mới rõ.” Thái Họa nói nhàn nhạt đáp.

“Được lắm, vậy là thừa nhận hôm nay ngươi vì Trương Kính Trình mà tới.” Lăng Sương lập tức bắt bẻ: “Ta còn tưởng ngươi thật lòng tới bầu bạn với ta, ta còn đang nghĩ mình là người tài giỏi mà không được trọng dụng.”

Thái Họa bị nàng chọc, không khỏi bật cười.

“Ai nói ta vì Trương Kính Trình mà tới?”

“Vậy hôm qua, hôm kia, ngươi vì sao không đến?”

“Ta có việc vướng chân.” Thái Họa bất đắc dĩ, chỉ có thể nói thật. “Cô cô muốn ta giúp bà chép kinh, không cho ra ngoài. Ta thức suốt đêm mới chép xong, bằng không hôm nay cũng chẳng thoát thân được.”

“Cố tình chọn ngay đào hoa yến để ngáng chân ngươi.” Lăng Sương oán giận. “Ngày ngày bái Phật, lòng dạ lại rắn rết, thật khiến người ta ghê tởm.”

Thái Họa chỉ cười. “Ta không gả được, chẳng phải càng tốt? Vừa hay bầu bạn với ngươi, chúng ta cùng nhau làm ni cô.”

“Nếu ngươi thật lòng không muốn gả, bồi ta thì tất nhiên là tốt. Nhưng nếu ngươi muốn gả, ta với tư cách bằng hữu, tự nhiên sẽ ủng hộ ngươi. Mỗi người đều có lựa chọn của chính mình.” Lăng Sương nghiêm mặt nói.

Thái Họa thấy nàng nghiêm túc, liền cười xòa: “Khoan hãy nói chuyện của ta, có người tới tìm ngươi kìa.”

“Ai?” Lăng Sương bất giác quay đầu lại.

Không biết từ khi nào, Trình Quân đã đứng gần đó. Thấy nàng cùng Thái Họa ở chung, đều là khuê các tiểu thư, lại ngại nam nữ đại phòng, không dám tiến lên, chỉ đứng một bên, vẻ mặt lúng túng. Thái Họa khẽ cười, đẩy Lăng Sương một cái, tự mình tránh đi trước. Trình Quân lúc này mới dám bước tới.

“Có chuyện gì?” Lăng Sương vẫn như thuở nhỏ, coi hắn như tiểu tùy tùng mà sai khiến.

Trình Quân bị nàng hỏi, càng thêm nhút nhát. Trầm mặc một lát, đến khi Lăng Sương sắp mất kiên nhẫn, hắn mới đỏ mặt mà mở miệng: “Trong nhà ta có việc, nên hai ngày trước mới không tới.”

“À.” Lăng Sương không mấy để tâm. “Tới hay không cũng chẳng có gì quan trọng.”

“Vẫn là quan trọng. Dù ta đánh mã cầu không giỏi, nhưng ta nghe… nghe nói có người tặng hoa cho các ngươi. Nếu ta ở đó…” Trình Quân lắp bắp nói

“Ngươi ở đó cũng không cho ngươi tặng.” Lăng Sương ngắt lời lời, giọng mang vài phần hung giữ. “Ngươi đánh mã cầu còn không lợi hại bằng ta. Ta muốn hoa thì tự mình đi lấy, trông chờ người khác đưa thật chẳng có tiền đồ.”

“À… à.” Trình Quân lúng túng đáp. Lắp bắp thêm một lúc, bỗng như lấy hết can đảm, ngẩng đầu nhìn nàng một cái, nói: “Có một câu, ta hôm nay vẫn luôn muốn nói…”

“Muốn nói gì thì cứ nói.” Lăng Sương thản nhiên.

“Ta nói xong, ngươi đừng đánh ta.” Trình Quân hiểu rõ tính nàng.

“Nói đi, ta không đánh ngươi.”

Trình Quân mặt lập tức đỏ bừng, lắp bắp hai tiếng, rốt cuộc thốt ra: “Hôm nay… hôm nay ngươi rất đẹp.”

Hắn sợ nàng nổi giận, vừa nói xong liền quay đầu bỏ chạy. Lăng Sương cũng không đuổi theo, đứng yên một lát.

Theo lẽ thường, lúc này nên là tim đập loạn nhịp, ít nhất cũng phải đỏ mặt, nhưng trong lòng nàng lại chẳng nổi một gợn sóng. Không những không rung động, mà rất nhanh còn sinh ra ý muốn đánh Trình Quân — chỉ bằng từng ấy dũng khí cũng dám tới bắt chuyện, cũng may là Nhàn Nguyệt không trông thấy.

***

Vân phu nhân bị Hồng Yến mời đi, dường như trong phủ có việc. Nhàn Nguyệt một mình ở lại trong chốc lát. Triệu Tu thì tâm tình rất tốt, tiến đến bắt chuyện vài câu. Nhàn Nguyệt không mấy để ý tới hắn, thỉnh thoảng mới đáp lại một câu, đủ để hắn xoay quanh không dứt. Triệu Tu mặt mày vẫn còn đang hớn hở, nàng đã lặng lẽ rời đi từ khi nào.

“Tiểu thư, chúng ta đi đâu vậy?” Đào Nhiễm theo sau, thấy nàng hướng sâu trong rừng trúc mà đi, trong lòng không khỏi lo sợ.

“Ngươi đừng hỏi, cứ đi theo ta.” Nhàn Nguyệt nói.

Nàng đi trước, rừng trúc u ám, Đào Nhiễm sợ có rắn, nên luôn theo sát bên nàng bảo vệ, trong lòng còn nghĩ có nên nhặt cây gậy phòng thân hay không. Đang do dự, phía trước bỗng rộng mở thông suốt, trong rừng trúc hiện ra một gian tiểu trúc, mái cỏ tranh thấp hẹp, bốn phía toàn là măng non đầu xuân, rừng trúc vây quanh, phía sau lại có một vũng suối nhỏ, phong cảnh thập phần tao nhã thanh tịnh.

Nhàn Nguyệt đi vòng quanh tiểu trúc một lượt nhưng không thấy bia đá kia, đang định bước vào trong tiểu viện, thì cửa trúc bỗng mở ra. Trương Kính Trình tay cầm một quyển sách, tay kia xách ấm trà nhỏ, tựa như muốn ra ngoài lấy nước. Vừa thấy nàng, hắn liền giật mình sửng sốt.

Tuy trong lòng không tán đồng hành vi của vị Lâu tam cô nương này, nhưng hắn vẫn giữ lễ, nghiêng người chắp tay nói: “Thất lễ.”

Nhàn Nguyệt không để ý đến hắn, chỉ liếc mắt nhìn một vòng bên trong tiểu viện. Trương Kính Trình thấy vậy, vội bước lên che trước cửa. Nhàn Nguyệt nhướng mày, ánh mắt có vài phần thâm trường, khóe môi cong lên một nụ cười như có như không. Trương Kính Trình sững lại, hiểu ra ý nàng, sắc mặt lập tức đỏ bừng.

“Tiểu thư chớ suy đoán bừa bãi.” Hắn không nhịn được lên tiếng.

“Ta suy đoán điều gì?” Nhàn Nguyệt không nghĩ tới thư sinh ngu ngốc trước mặt còn có ba phần tính tình nóng nảy như vậy, hỏi ngược lại. “Chẳng lẽ Trương đại nhân đã biết trong lòng ta đang nghĩ gì, chi bằng nói ra cho ta nghe thử một chút?”

Kỳ thực, cả hai đều hiểu nụ cười ấy hàm ý điều gì. Từ xưa trong những gia đình quyền quý, chuyện khuất tất vốn chẳng hiếm. Hạng thư sinh như Trương Kính Trình lại càng thường là nhân vật trong thoại bản: hoặc âm thầm vướng víu với tiểu thư nào đó, hoặc lén lút qua lại cùng nha hoàn. Trong thực tế, tiểu thư hiếm khi hạ mình, nhưng nha hoàn thì không ít kẻ mắt đi mày lại. Những thế gia như Triệu gia lại càng tinh thông việc này, thường dùng nha hoàn để lôi kéo tân khoa sĩ tử, biết họ non nớt chưa trải sự đời. Cũng có kẻ vô lễ, sau tiệc rượu liền cùng nha hoàn của chủ nhà dây dưa, chẳng hề kiêng dè.

“Ngươi……” Trương Kính Trình rốt cuộc là văn nhân, nhất thời nghẹn lời, cả giận nói: “Ngươi lấy dạ tiểu nhân mà đo lòng quân tử.”

Hắn vừa thốt ra lời này, Nhàn Nguyệt còn chưa kịp mở miệng, Đào Nhiễm đã không nhịn được, tiến lên mắng: “Trương đại nhân nói lời gì vậy? Tiểu thư nhà ta là thân phận kim tôn ngọc quý, ngươi cũng dám vô lễ! Chúng ta còn chưa hỏi ngươi đó thôi — một mình lén lút trốn trong rừng trúc làm gì? Chẳng lẽ thấy tiểu thư bên người không có ai, muốn hành chuyện phi lễ? Nếu chúng ta kêu lên một tiếng, chỉ sợ Trương đại nhân có miệng cũng khó biện giải!”

Kỳ thật nàng cũng chỉ là hù dọa Trương Kính Trình, nếu thật sự kêu lên thì thanh danh tiểu thư nhà mình trước tiên đã tổn hại, điều ấy nàng hiểu rất rõ.

Nhưng Trương Kính Trình tức khắc liền tức đến mặt đỏ bừng, nói: “Các ngươi thật ngang ngược vô lý! Ta không cùng chủ tớ các ngươi nhiều lời.” Nói rồi xoay người định vào trong phòng.

“Đứng lại.” Nhàn Nguyệt gọi hắn lại. “Trương đại nhân, chi bằng nói cho rõ ràng, khỏi để người ngoài tưởng chúng ta chủ tớ khi dễ ngươi.” Nàng quay sang dặn Đào Nhiễm: “Ngươi lui ra trước, đứng xa một chút, ta không gọi thì đừng lại gần.”

Trương Kính Trình nghe vậy, lại càng muốn đi. Nhàn Nguyệt thong thả nói: “Sao thế, Trương đại nhân lại nhát gan hơn cả ta? Ta chỉ là nữ nhi khuê các, còn dám ở lại cùng ngươi biện giải, các ngươi là người đọc sách chẳng phải xưa nay giỏi nhất là giảng đạo lý sao? Hôm nay ta muốn cùng ngươi giảng đạo lý, như thế nào ngươi lại muốn chạy?”

“Ai nói ta chạy.” Trương Kính Trình bị nàng một kích, rốt cuộc dừng bước, nói: “Vậy thì giảng đạo lý.”

“Được. Vậy ta hỏi Trương đại nhân — là ai từng nói nữ nhi kinh thoa váy bố mới đáng quý, lại nói nữ nhi gia hành vi đoan chính là quan trọng nhất? Lời ấy là có ngụ ý gì, chẳng lẽ là nói ta không có hành vi đoan chính sao?” Nhàn Nguyệt đem lời nói trên yến tiệc ngày hôm qua nhắc lại từng chữ: “Ta nhớ rõ lúc đó ta cùng Trương đại nhân vốn chưa từng quen biết, đã không quen, sao lại biết hành vi của ta là đoan chính hay không đoan chính? Trương đại nhân vô cớ vấy bẩn thanh danh người trong sạch, việc ấy cũng không phải việc làm của người quân tử.”

Trương Kính Trình lập tức đỏ mặt, nói: “Ta chưa từng nói tiểu thư không có hành vi đoan chính. Ta chỉ nói kinh thoa váy bố nữ nhi là tốt nhất, phú quý tiểu thư phẩm hạnh chưa chắc đã tốt.”

“Lời này chẳng phải là nói ta sao?” Nhàn Nguyệt cười lạnh nói: “Được, lời ấy tạm không bàn. Ta lại hỏi Trương đại nhân một câu, nghe nói quân tử lấy chính trực làm mỹ đức. Trương đại nhân hãy thành thật trả lời — trong lòng ngươi, có phải cho rằng ta hành sự không hợp lễ, không đủ đoan trang?”

Trương Kính Trình không ngờ nàng dám trực tiếp hỏi như vậy, nhưng lời cũng đã nói ra rồi, muốn né cũng không được, mặt hắn trướng đến đỏ bừng, lại nhất thời cứng họng, không nói được lời nào. Nhàn Nguyệt liền bức tiếp: “Trương đại nhân là không dám nói?”

“Đúng vậy.” Rốt cuộc, Trương Kính Trình bị ép thốt ra một câu.

“Vì cái gì?” Nhàn Nguyệt nghiêm túc hỏi hắn.

Trương Kính Trình vô luận như thế nào cũng không chịu đáp. Nhàn Nguyệt lặng lẽ nhìn hắn một lát, mới chậm rãi nói: “Trương đại nhân, ngươi ngẩng đầu nhìn ta.”

Hôm nay nàng khoác áo mỏng màu quả hạnh hồng, phối váy xanh đen, ngoài lót gấm, trong lụa đỏ, tôn lên làn da tuyết trắng. Đôi mắt nàng thon dài, mị mà không nhu, nơi đuôi mắt lại mang vài phần lãnh ý, nụ cười nhạt mà sắc, vừa diễm vừa lạnh, tựa băng ngọc sinh hoa. Trương Kính Trình chỉ liếc một cái, cổ họng liền nghẹn lại, vội vàng dời mắt, không dám nhìn thẳng.

“Ngươi… ngươi……” Hắn lắp bắp nói, “Ngươi cố ý làm ra thần thái ấy……”

“Cố ý?” Nhàn Nguyệt hỏi ngược lại: “Trương đại nhân e là vừa điếc vừa mù. Hôm nay ngươi cùng Hạ Nam Trinh ngồi cùng bàn tiệc, hắn so với ta đoan chính đến đâu? Hắn chẳng phải cũng nheo mắt nhìn người, ngồi xiêu vẹo, nói cười không kiêng dè sao? Khi ấy Trương đại nhân vì sao không sửa hắn, ngược lại lúc này lại chỉ nhằm vào ta mà khó dễ?”

“Nam nữ lễ tiết vốn đã khác nhau, huống hồ hắn là trời sinh như vậy, còn ngươi là cố ý, cố ý……”

“Cố ý cái gì? Cố ý tuỳ tiện? Cố ý khoe khoang phong tình? Hay cố ý câu dẫn người?” Nhàn Nguyệt liên tiếp ép hỏi, Trương Kính Trình liên tiếp lùi về sau, dưới chân loạng choạng, ngã phịch ngồi xuống bậc trúc. Ánh mắt hắn không biết nên đặt nơi nào cho phải. Trái lại Nhàn Nguyệt đứng thẳng trước mặt hắn, khí thế lẫm liệt, như tướng quân công thành đoạt đất, tùy ý xoa tròn nắn dẹt một thư sinh yếu thế, hắn hoàn toàn không phải đối thủ của nàng. Nàng cười lạnh, nói tiếp: “Ta liền khoe khoang đó, thì đã sao? Các ngươi nam tử trúng cử, đánh ngựa dạo phố, đi khắp Trường An, chẳng gọi là khoe khoang sao? ‘Xuân phong đắc ý vó ngựa tật, nhất chiêu khán tận Trường An hoa’ — ấy chẳng phải khoe khoang ư? Các ngươi đánh mã cầu, đánh cược hoa, hành tửu lệnh, rêu rao khắp chốn, sao không gọi là khoe khoang? Ta chỉ cười một cái, liền thành khoe khoang rồi sao?”

“Trong sách đã viết, trưởng ấu hữu tự, nam nữ hữu biệt, mỗi người tuần hoàn lễ pháp, thiên hạ mới có thể thái bình. Nếu lễ băng nhạc hoại……”

“À, nguyên lai nam nữ đều là ‘hữu biệt’. Nhưng vì cái gì nam nhân các ngươi lời nhiều như vậy, mà nữ nhân lại ít đến vậy? Cùng là con nhà thế gia, nam tử có thể tự chọn người mình thích, rong ruổi truy cầu, nữ tử chúng ta, chỉ có thể ngồi yên chờ người ta đến chọn. Cùng là hàn môn xuất thân, Trương đại nhân có thể đọc sách thi tiến sĩ, một bước đổi mệnh. Còn những ‘kinh thoa váy bố nữ nhi’ trong miệng ngươi, kết cục tốt nhất cũng bất quá là khổ thủ hàn môn, chờ một người thật tinh mắt như Trương đại nhân đến cưới nàng mà thôi — cưới xong rồi, nàng còn phải mang ơn đội nghĩa.” Nàng dừng lại một chút, giọng càng trầm: “Nam tử trên đời, có ngàn vạn con đường. Biết đọc sách, có thể nhập sĩ; không đọc sách, có thể tòng quân; không tòng quân, còn có thể buôn bán; không buôn bán, cũng còn ruộng đất cày cấy. Tóm lại, đường không tuyệt. Còn nữ tử thì sao? Chúng ta cả đời chỉ có duy nhất một con đường. Mọi vinh nhục, mọi thành bại, đều trói chặt vào một người nam nhân. Vì con đường ấy, có tài thì bày tài, có đức thì khoe đức; nếu chỉ còn dung mạo, cũng chỉ đành đem dung mạo ra dùng. Nhưng điều ghê tởm nhất — Trương đại nhân, ngươi biết là gì không?

Nhàn Nguyệt cất lời rành rọt, từng chữ vang lên như chuông, mỗi câu nặng tựa ngàn quân. Sắc mặt nàng vì kích động mà rực lên như áng mây hồng, khiến người đối diện không dám nhìn thẳng. Nàng căm tức nhìn thẳng đôi mắt còn đang né tránh của Trương Kính Trình mà mắng: “Ghê tởm nhất chính là hạng người như ngươi. Tự xưng thanh lưu, tự nhận đạo đức, miệng thì thương xót ‘kinh thoa váy bố’, tay lại phá nốt con đường sống cuối cùng của nữ tử. Ngươi thật sự quan tâm nàng sống hay chết sao? Không. Ngươi chỉ muốn nàng vĩnh viễn khổ thủ hàn môn. Dù đông chết, đói chết, cũng phải ‘giữ lễ’, phải ‘chờ đợi’. Chờ người đến cưới, đến chọn nàng. Nếu không ai đến — thì chết cho sạch sẽ, chết cho trọn vẹn thanh danh. Còn Trương đại nhân ngươi? Ngươi sẽ vì nàng rơi một giọt lệ sao? Sẽ vì nàng đoạn tuyệt tiền đồ của mình sao? Không. Các ngươi người đọc sách miệng nói nhân nghĩa. Nhưng đại gian đại ác trong thiên hạ, các ngươi không trừ; triều đình gian thần ác thần, các ngươi không dám đối chọi; đến cuối cùng lại quay sang quản nữ nhân, quản một nụ cười, một ánh mắt, một dáng ngồi. Nhân nghĩa của các ngươi — chính là dùng nữ tử mà lập bia tiết, dùng nữ tử mà giữ thanh danh.”

Nàng vẫn chằm chằm nhìn hắn, từng chữ nói ra chắc nịch như đóng đinh: “Cho nên, Trương đại nhân, đừng gọi ta là ghê tởm. Ghê tởm chính là các ngươi.”

Một phen lời nói tuôn ra, mắng đến thống khoái hả hê, Trương Kính Trình bị mắng, mồ hôi lạnh tuôn ròng ròng, sắc mặt trắng bệch, đến một câu phản bác cũng nói không nên lời. Chỉ có thể đứng chết lặng nhìn Nhàn Nguyệt ung dung xoay người, tà váy phất nhẹ, cả người nàng giống như vân trung tiên tử, sau đó kêu: “Đào Nhiễm, đi thôi.” Chủ tớ hai người, một trước một sau, cùng mang theo khí thế kiêu ngạo mà rời khỏi rừng trúc.

Nhàn Nguyệt vừa ra khỏi rừng trúc, đã bị Lăng Sương túm lấy.

“Tỷ chạy đi đâu vậy?” Nàng đưa tay sờ trán Nhàn Nguyệt, cau mày: “Mặt đỏ thế này, mồ hôi đầy người, tỷ muốn trúng gió mà chết à?”

“Không phải ta muốn chết, chỉ là vừa mắng một người, còn mắng rất sảng khoái.” Nhàn Nguyệt cười khoái trá, nàng liếc quanh một vòng, hỏi: “Dì Vân đâu? Ta còn muốn hỏi dì một chuyện.”

“Chuyện gì gấp như vậy?”

“Ta muốn bà giúp ta tìm một người — một ‘kinh thoa váy bố’ mà Trương Kính Trình quen biết.” Nàng cười cong mắt giống một con hồ ly nhỏ: “Ngươi đừng xen vào. Ta đã có tính toán. Dám nói ta không đoan chính — ta không đùa chết hắn, thì thật uổng cái miệng này.”

« Chương trước
Chương tiếp »