Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 13: Nhàn Nguyệt
Nhàn Nguyệt thân thể không được khoẻ, đến bữa trưa cũng không dùng, một mình ở trong phòng ngủ trưa. Ngủ được nửa chừng, chợt nghe có người rón rén bước vào, động tác nhẹ nhàng, liền biết là Lăng Sương. Nàng xoay mặt về phía trong giường, cũng không quay đầu lại.
Lăng Sương lập tức than một tiếng, giọng mang ý trêu chọc: “A, chua quá, đúng là bình dấm bị lật rồi.”
Nhàn Nguyệt chẳng thèm quay đầu, trực tiếp cầm con hổ bông trên giường ném về phía nàng. Lăng Sương tay chân lanh lẹ, bắt gọn giữa không trung, rồi cởi giày leo lên giường, chuẩn bị ngủ trưa.
“Qua bên kia đi, dơ muốn chết.” Nhàn Nguyệt mắt vẫn nhắm, giọng lạnh nhạt.
“Tỷ đừng giận, muội cho tỷ xem thứ này.” Lăng Sương thấy nàng không thèm để ý, liền dùng con hổ bông chọc nhẹ vào lưng nàng, hạ giọng dỗ dành, “Thật là thứ tốt, không xem thì đáng tiếc lắm.”
Nhàn Nguyệt rốt cuộc nhịn không được, quay mặt lại, nheo mắt liếc qua một cái. Lăng Sương đem một đóa hoa sơn trà đưa tới, chính là đóa hoa nàng cài hôm qua, phấn hồng còn nguyên. Nhàn Nguyệt tức đến đỏ bừng cả mặt, hung hăng ném sang một bên.
“Đừng giận nữa mà.” Lăng Sương cười, nhẹ giọng trêu đùa nàng, “Là nương thiên vị, chứ đâu phải lỗi của muội. Tỷ cứ yên tâm, nếu nương còn bắt tỷ mặc mấy thứ quần áo màu sắc nhợt nhạt đơn điệu kia, muội sẽ là người đầu tiên trở mặt, gói thẳng mang sang phủ Tuân quận chúa, để ai cũng đừng mong yên ổn.”
Nhàn Nguyệt vốn dễ giận, nhưng cũng dễ dỗ, nghe vậy quả nhiên khí giận đã nguôi đi bảy tám phần, hừ một tiếng: “Ngươi đi lấy mặt nóng áp mông lạnh sớm thế đã quay về rồi sao?”
“Sao có thể.” Lăng Sương cười hì hì, “Từ nhỏ đến lớn, chỉ có muội không muốn kết giao với người khác, chứ người khác làm sao cưỡng lại được mị lực của muội. Danh hiệu Trấn Giang hài tử vương đâu phải chỉ nói chơi.” Nàng trêu chọc thêm vài câu, rồi mới nói thật: “Thái Họa tâm tư nặng lắm, muội khuyên mãi nàng mới chịu kết giao với muội. Nàng đã nhận lời tối nay sang ăn cơm, đến lúc đó tỷ cũng ăn cùng bọn muội nhé.”
“Ô! Ngươi tự mình đi lấy lòng người ta còn chưa đủ, lại muốn tỷ đây đi nâng đỡ nữa sao?” Nhàn Nguyệt châm chọc nói.
“Không phải ý đó.” Lăng Sương vội nói, “Muội chỉ thấy hai người các tỷ giống nhau, tỷ có thể chỉ cho nàng vài kế. Đại nãi nãi đối với nàng quá cay nghiệt, mềm cứng đều không ăn, dầu muối cũng chẳng vào. Chúng ta còn trông cậy tỷ ra tay xoay chuyển càn khôn, dùng diệu thủ giúp nàng đồ đại long đó!”
Lăng Sương vừa dỗ dành vừa hầu hạ, lúc thì xoa bóp bả vai, khi lại xoa chân cho nàng, miệng nói toàn lời dễ nghe, hết câu này đến câu khác không dứt. Nhàn Nguyệt cuối cùng cũng xuôi lòng, khẽ hừ một tiếng rồi lạnh nhạt nói: “Chuyện này thì có gì phức tạp. Đại nãi nãi tự mình muốn thủ tiết làm quả phụ, năm này qua năm khác ăn chay niệm Phật, ngươi cho rằng trong lòng bà ta thật cam nguyện sao? Thấy chất nữ nhà mình ngày ngày ra ngoài dự tiệc, để người ta tương xem, đời còn vô số khả năng, nói không chừng còn có thể gả được lang quân như ý, vì vậy khó tránh khỏi sinh lòng ghen ghét. Các ngươi vẫn là kiến thức nông cạn, trên đời này lòng người khó đoán, đến cả mẹ ruột còn có thể ghen với thân sinh nữ nhi kia kìa. Lại nói về Thái Họa, sách lược của nàng cũng không phải thật tốt, năm này qua năm khác giả heo ăn thịt hổ, giả lâu rồi thì người ta thật sự coi nàng là heo. Đại nãi nãi thấy nàng bộ dáng xui xẻo ấy, cho rằng nàng đấu không lại tam phòng, tự nhiên cũng lười chẳng muốn giúp. Còn một tầng nữa, giả heo ăn thịt hổ vốn không có đường xoay chuyển. Người ta thấy ngươi yếu thì đều tới bắt nạt, ngươi là muốn đấu hay không muốn đấu? Liều mạng thì không đáng, mà không đấu lại chẳng yên, chỉ thêm phiền não. Ngươi xem tình cảnh Thái Họa bây giờ, chẳng phải đều từ đó mà ra sao? Ta xem nàng chính mình cũng chưa ý thức được, hoàn cảnh ấy đã ảnh hưởng đến tâm tính nàng, bây giờ mới trở nên cực đoan âm trầm như vậy.”
Lăng Sương nghe mà liên tục gật đầu, lúc thì tán một câu “Long trung đối của Gia Cát Lượng cũng chỉ đến thế”, lúc lại khen “Đúng là Ngọa Long tái thế, Tiêu Hà sống lại, bội phục bội phục”, dỗ cho Nhàn Nguyệt trong lòng dễ chịu hơn không ít. Tiếp đó, nàng mới cả gan nói thêm: “Thật ra tỷ cũng cực đoan lắm đó. Muội mới chơi với Thái Họa không bao lâu, bình dấm chua của tỷ đã đập nát rồi. Hai chúng ta chính là giao tình mười sáu năm đó.”
“Mười bảy năm.” Nhàn Nguyệt lập tức sửa lại, miệng lưỡi lanh lợi, “Từ khi ngươi còn trong bụng mẹ, ta đã thường xuyên dạy dỗ ngươi rồi. Ai ngờ tiểu yêu tinh này chẳng nghe lời, càng lớn càng lệch, suốt ngày làm ra những chuyện chẳng giống ai, bảo sao tỷ tỷ không ghét cho được.”
Lăng Sương bị nàng chọc cười. Nàng chợt nhớ ra, hạ giọng nói: “Đúng rồi, chuyện chiết chi thêu kia, hơn phân nửa cũng là đại nãi nãi tiết lộ cho tam phòng. Chỗ ở của Thái Họa, đại nãi nãi đều giữ chìa khóa, ra vào tùy tiện, hòm xiểng lại không cho khóa. Hẳn là Ngọc Châu đã lén nhìn được, rồi đem nói cho Tuân quận chúa. Chúng ta có nên nghĩ cách trả thù các nàng không?”
“Trả thù cái gì?” Nhàn Nguyệt khẽ cười lạnh, “Chẳng lẽ ngươi còn có thể bắt Tuân Văn Hỉ lại đánh cho một trận? Theo ý ta, đến tết Nguyên Tiêu rồi hãy xem ai mới là kẻ có bản lĩnh thật sự. Ta sẽ trả lại lễ cho Tuân Văn Hỉ, ngươi cứ chờ xem kịch vui đi.”
“Vậy cứ theo ý tỷ.” Lăng Sương thuận miệng đáp, rồi lại nói, “Vậy tết Nguyên Tiêu tỷ định mặc gì, nói trước cho muội biết. Thái Họa bảo nàng thật sự áy náy, muốn giúp chúng ta thêu chút đồ. Thêu công của nàng thực tốt, so với chiết chi thêu cũng không hề thua kém.”
“Để nói sau.” Nhàn Nguyệt đáp qua loa, vẻ mặt như chẳng mấy hứng thú.
Nàng xoay người nằm xuống, nhắm mắt lại. Lăng Sương cũng kê tay làm gối, nằm bên cạnh, ngước nhìn màn trướng mà bầu bạn cùng nàng. Nhàn Nguyệt từ nhỏ thể hư nhiều bệnh, nên đặc biệt thích có người ở bên. Chỉ là dung mạo nàng quá mức diễm lệ, xưa nay chẳng có mấy bằng hữu thân thiết, duy chỉ có Lăng Sương vẫn luôn ở cạnh nàng.
Qua một hồi lâu, lâu đến mức Lăng Sương tưởng nàng đã ngủ say, Nhàn Nguyệt bỗng nhiên khẽ thở dài, giọng thấp đến gần như gió thoảng bên tai: “Nương không cho ta đi chung với Khanh Vân đêm Nguyên Tiêu.”
Trách không được Hoàng Tứ nương tối qua đưa các nàng về, lại kéo riêng Nhàn Nguyệt nói mấy câu. Kỳ thực, từ lúc nương đem mấy bộ y phục hôm qua chọn ra, Nhàn Nguyệt hẳn đã mơ hồ đoán được đôi phần.
Thật là quá đáng.
“Quản bà làm gì, đến lúc đi bách bệnh, chúng ta trực tiếp kéo Khanh Vân đi cùng. Khanh Vân tính tình thật thà, chẳng có nhiều tâm tư, nhất định sẽ bằng lòng đi cùng chúng ta. Nương cũng chẳng có cách nào, ai bảo nương thiên vị, cứ để bà tức một phen cũng được.” Lăng Sương an ủi nàng.
“Cũng không cần.” Nhàn Nguyệt thở dài khe khẽ, giọng trầm xuống, “Cũng chẳng có gì thú vị.”
“Ô, đi cùng Khanh Vân thì không được, đi cùng muội thì liền được?” Lăng Sương cố ý chọc nàng, “Muội không phải người à?”
“Ngươi thì sợ gì,” Nhàn Nguyệt nói, “dù sao ngươi cũng đã có Trình Quân.”
Lăng Sương nghe đến lời này cũng lười đáp, chỉ trừng mắt nhìn lên đỉnh màn. Nàng biết Nhàn Nguyệt thân mật với mình nên cũng không giấu diếm tiểu tâm tư của nàng, nói mấy lời lệch lạc cho vui, nhưng cứ nhắc đến Trình Quân, trong lòng nàng lại dâng lên một trận bực bội khó hiểu.
Nhàn Nguyệt bỗng xoay nửa người lại, nhìn sắc mặt nàng, chậm rãi nói: “Nếu không để ta giúp ngươi thử Trình Quân một chút, xem hắn có thật thành thật hay không?”
Trên người nàng và Thái Họa đều có cùng một thứ như vậy, Thái Họa còn nhẹ, Nhàn Nguyệt thì nặng hơn — đều là vì quá hiểu nhân tính trong thiên hạ, nên thường hay muốn đem nhân tâm ra khảo nghiệm. Thực ra đó là một thói quen không tốt. Nhiều khi thế sự vốn không có định luận, ngươi chọn cách đối đãi ra sao, vận mệnh cũng sẽ hồi đáp lại ngươi bằng đúng cách ấy. Lời này nàng nói ra không phải để thử Lăng Sương, chỉ là thói quen trêu chọc một chút, nhưng nếu đổi sang người khác, ắt sẽ khiến người ta sinh lòng đề phòng.
Nhàn Nguyệt không có bằng hữu là nữ tử, vốn cũng không phải không có đạo lý.
“Không cần thử.” Lăng Sương nói rất bình tĩnh, “Nào có người tỷ không bắt được, chỉ là tỷ không muốn lấy. Nương cũng thật hồ đồ, nếu tỷ thật muốn cướp, đâu cần đứng cạnh Khanh Vân, đại tỷ đi đầu hẻm tỷ đi cuối hẻm, nếu muốn đoạt cũng vẫn đều có thể. Thật đúng là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.”
Lời nói của Lăng Sương, so với hết thảy câu đáp án Nhàn Nguyệt từng nghĩ tới, đều tốt hơn cả. Trên người Lăng Sương vốn có một thứ như vậy — tựa một vầng thái dương nhỏ, nóng rực đến mức có thể làm người khác bỏng rát. Chỉ tiếc thế nhân phần nhiều tầm thường, lại xem nàng như kẻ hành xử khác người, thậm chí coi là điên dại.
Thật là tiện nghi cho Thái Họa.
Nhàn Nguyệt xoay người sang một bên, không nói nữa. Qua hồi lâu, nàng mới chậm rãi mở miệng: “Triệu Cảnh từng gặp ta.”
Lăng Sương lập tức nhảy dựng. “Lúc nào?” Nàng bật dậy, giận dữ nói, “Hắn gan chó thật lớn! Ta không lột da hắn thì không xong.”
Nàng chính là như vậy — mặc kệ Nhàn Nguyệt có làm chuyện khác người đến đâu, người đầu tiên nàng trách cứ vẫn luôn là kẻ bên ngoài. Bao che cho người thân. Theo nàng thấy, trong kinh thành nam nữ đại phòng nghiêm ngặt như thế, Triệu Cảnh đã gặp được Nhàn Nguyệt, ắt hẳn phải làm ra chuyện của kẻ đăng đồ.
“Không phải như ngươi nghĩ đâu.” Nhàn Nguyệt nhàn nhạt nói, “Ngươi còn nhớ ngày ở bến đò lúc xuống thuyền không? Ta cố ý lộ mặt. Vì biết bến đò là quan phòng, có hai chiếc thuyền đậu cạnh đó, một chiếc so với thuyền của nhà chúng ta khí phái hơn nhiều, lại treo đèn lồng — là thuyền của quan viên mới có. Ta đánh cược đó là một vị quan lớn trong triều, không ngờ vừa khéo lại là thuyền Triệu gia. Triệu Cảnh, Triệu Tu đều ở trên thuyền, bọn họ đều đã thấy ta.”
Vì thế mới có lời đồn đãi nổi lên, nói nhị phòng Lâu gia có một vị tiểu thư tuyệt sắc, truyền khắp kinh thành. Hiển nhiên là người Triệu gia đứng sau quạt gió thêm củi — bọn họ muốn biết rốt cuộc Nhàn Nguyệt là ai.
Lăng Sương tuy lúc nào cũng kề cận Nhàn Nguyệt, nhưng người này có lúc ngay trước mắt nàng, cũng có thể làm ra chuyện. Nàng quá thông minh, dã tâm sâu kín, sớm đã âm thầm vận sức chờ thời.
Trách không được.
Nhàn Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, lạnh giọng nói: “Nương hơn phân nửa cũng đã phong phanh nghe được, bằng không tam nương chỉ nói một câu, sao có thể châm ngòi đến mức ấy, nơi nơi đề phòng ta? Nàng muốn gả Khanh Vân cho Triệu Cảnh thì cứ gả, hà tất phải phòng ta. Trong kinh thành, người hơn Triệu Cảnh đâu thiếu gì. Nói một câu cuồng ngôn, hắn cũng chỉ là một trong những mục tiêu của ta mà thôi. Nương chỉ cần nói thẳng với ta một câu, bảo ta nhường cho Khanh Vân, ta liền buông tay. Thế nhưng lại cứ thích quanh co, bày đủ trò. Ngày ngày đề phòng ta, trong khi tết Nguyên Tiêu hoa đăng còn chưa tới, lỡ đến lúc ấy Khanh Vân không giữ được Triệu Cảnh, lại để tiện nghi cho Ngọc Châu, Bích Châu, vậy mới thật là cả nhà cùng thua.”
Lăng Sương trầm mặc một hồi, biết nàng chỉ là nói trong cơn giận.
“Có tỷ ở đây, Khanh Vân sao có thể không giữ được Triệu Cảnh?” Nàng chỉ nói một câu ấy.
Nếu Khanh Vân là kiểu con dâu được các phu nhân trong kinh đều muốn tự mình lựa chọn, thì Nhàn Nguyệt lại là người sinh ra đã đứng ngay trên đầu quả tim của đám công tử thế gia. Lăng Sương nói nàng muốn thì có thể bắt được Trình Quân, tuyệt không phải lời nói đùa.
Chính vì nhìn thấu điểm ấy, Lăng Sương đối với nam nhân trên đời đều mang theo một nỗi thất vọng giống nhau. Tựa như Nhàn Nguyệt — nàng đau lòng, chưa bao giờ là vì nam nhân, mà vì nương đề phòng nàng. Con gái Lâu gia xưa nay không vì tình cảm nam nữ mà thương tâm. Bao năm qua, lần nào nàng chẳng giúp Khanh Vân trang điểm, làm Khanh Vân nổi bật? Chỉ có duy nhất một lần vào đêm giao thừa, cũng chỉ là vì giúp Khanh Vân lừa lão thái quân một viên trân châu mà thôi.
Lâu nhị nãi nãi không hiểu nàng, nhưng Lăng Sương thì hiểu. Nàng biết việc nào ra việc đó, dù Lâu nhị nãi nãi có thiên vị, Nhàn Nguyệt vẫn sẽ nghĩ cho Khanh Vân, vẫn cẩn thận chọn xiêm y, dụng tâm tô điểm cho tỷ tỷ.
Nhàn Nguyệt xoay người lại.
“Chỉ có ngươi là thông minh, cũng chỉ có ngươi lắm lời.” Miệng thì ghét bỏ, tay lại kéo Lăng Sương vào lòng, ôm nàng như ôm một lò sưởi. Không bao lâu sau, nàng liền yên tĩnh chìm vào giấc ngủ.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |