Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 61: Ngưng trọng

« Chương trước
Chương tiếp »

Hai tỷ muội vừa đi vừa trò chuyện một đường đi tới trà thất, bước vào trong, lại không thấy Mai tỷ tỷ đâu cả.

“Ai, Mai tỷ tỷ đâu rồi?” Lăng Sương lập tức quay sang trách Nhàn Nguyệt: “Muội đã nói muội đi gọi Khanh Vân tới, bảo tỷ trông chừng chốc lát, vậy mà tỷ cũng trông không nổi……”

Nàng vừa nói vừa đưa tay véo nhẹ má Nhàn Nguyệt trêu chọc, nào ngờ sắc mặt Nhàn Nguyệt lại khó coi đến lạ, trực tiếp gạt tay nàng ra, lạnh giọng nói: “Đừng có giở thói trêu ghẹo.”

Lăng Sương cũng không nổi giận, lúc này mới phát giác bầu không khí xung quanh có phần nặng nề khác thường. Các cô nương ai nấy đều có phần lúng túng, cái vẻ vây quanh đứa nhỏ mà cười nói đùa giỡn ban nãy đã hoàn toàn biến mất. Nàng quay sang hỏi Thái Họa: “Chuyện gì vậy? Sao vừa không còn tiểu hài để đùa chơi nữa là ai nấy đều như thế này?”

Thái Họa hiển nhiên có mặt từ trước, nghe nàng hỏi vậy chỉ đành cười khổ, ngại ngùng nói: “Chuyện này ta khó mà nói được, ngươi đừng hỏi……”

Tuy rằng gia cảnh nàng nay đã sa sút, nhưng nàng vốn được giáo dưỡng tốt, phong thái vẫn cực kỳ đoan chính. Ngay cả Khanh Vân cũng từng thừa nhận rằng: “Thái Họa còn nhiều hơn ta ba phần phong độ thư hương.” Nay nàng không chịu nói, hiển nhiên là liên quan đến chuyện riêng của người khác, không tiện tùy tiện bàn luận.

Lăng Sương vẫn chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, còn đang nghi hoặc, bên kia Nhàn Nguyệt thấy nàng như con ruồi mất đầu chạy khắp nơi dò hỏi, nghe mà phiền lòng, liền nổi giận nói: “Ngươi đừng hỏi nữa, để ta nói cho ngươi biết, đồ súc sinh nhà họ Từ đã tát Mai tỷ tỷ một cái, Tiểu Nguyệt và A Châu đều tận mắt trông thấy.”

Tiểu Nguyệt là nha hoàn của Hoàng Ngọc Cầm, còn A Châu chính là nha hoàn của Nhàn Nguyệt. Lăng Sương nghe vậy sửng sốt một thoáng, vẫn chưa kịp hiểu ra đầu đuôi, liền hỏi: “Đánh ở ngay đây sao?”

Nhàn Nguyệt không kiên nhẫn “chậc” một tiếng. Bên kia Tiểu Nguyệt lo lắng các nàng tỷ muội lại sinh tranh cãi, vội vàng nói: “Không phải như vậy, Tam tiểu thư, lúc ấy nô tì cùng A Châu đều thích tiểu thiếu gia của Từ phu nhân, vừa hay tiền viện có người tới nói Từ gia thiếu gia đang tìm nàng, chúng nô tì liền giúp bế tiểu hài tử, đưa nàng sang đó. Nghe nói Từ thiếu gia đánh bài thua bạc, lại nghe nhũ mẫu nói Từ phu nhân đem hài tử bế ra ngoài, liền trách nàng bế đứa nhỏ đi khắp nơi, khiến đứa bé trúng gió. Hai người vừa lúc gặp nhau ở gian ngoài, Từ thiếu gia không nhìn rõ chúng nô tì đi theo phía sau, tưởng là nha hoàn nhà mình, vừa gặp mặt liền tát Từ phu nhân một bạt tai. Từ phu nhân thấy chúng nô tì sợ hãi, bèn bảo chúng nô tì về trước. Từ thiếu gia lúc ấy nhìn ra chúng nô tì là người ngoài, cũng dừng tay không đánh nữa. Chúng nô tì sợ quá, liền chạy trở lại đây……”

Nàng còn chưa nói dứt lời, Lăng Sương đã như mũi tên rời cung, lao thẳng ra ngoài!

“Đào Nhiễm, Nguyệt Hương, mau ngăn nàng lại!” Nhàn Nguyệt phản ứng cực nhanh, nàng là người hiểu rõ tính tình Lăng Sương nhất, liền sai nha hoàn giữ chặt nàng, còn quát hỏi nàng: “Ngươi lại phát điên cái gì? Dù có tìm được con súc sinh nhà họ Từ kia thì sao? Ngươi là khuê các tiểu thư chưa xuất giá, hắn lại là ngoại nam, lẽ nào ngươi còn có thể đánh hắn một trận hay sao?”

“Dựa vào cái gì muội lại không thể đánh hắn một trận? Hắn dám đánh người thì phải chuẩn bị bị người đánh lại! Ăn miếng trả miếng! Hắn dựa vào cái gì đánh người? Hài tử của Mai tỷ tỷ còn chưa cai sữa đâu! Thật đúng là súc sinh!”

Sức lực của Lăng Sương lớn đến kinh người, mấy người hợp lại cũng khó mà giữ nổi, nàng nhất quyết một hai phải đi đánh cho trượng phu của Mai tỷ tỷ một trận. Trà thất lập tức náo loạn thành một mảnh, có cô nương nhát gan đã bật khóc — chính là Đậu Tích Nhu, mấy ngày trước ở Hoa Tín Yến đánh rơi khăn tay.

Nhàn Nguyệt bên này còn chưa dẹp xong chuyện, lại thấy bên kia có người thút thít khóc lóc, tức giận trừng mắt nhìn nàng một cái, quát: “Muội lại khóc cái gì?”

Đậu Tích Nhu xưa nay vốn sợ Nhàn Nguyệt, nghe nàng quát một tiếng liền run lên bần bật. Biểu tỷ của nàng thấy vậy vội vàng đứng ra giải thích: “Nàng là vì dượng ta cũng từng đánh người, khi còn nhỏ nàng từng thấy dượng đánh dì của ta, cho nên mới bị dọa sợ.”

Nhàn Nguyệt nghe xong, một hơi nghẹn lại nơi cổ họng, lại thấy Lăng Sương vẫn còn vùng vẫy muốn xông đi đánh người, nàng tức giận nói: “Đừng kéo nàng nữa, cứ để nàng đi đánh! Đánh chết càng tốt! Ngươi đã có bản lĩnh, thì đánh chết con súc sinh nhà họ Từ kia đi. Nếu còn dư sức, lại đi đánh chết cả dượng của nàng nữa. Phải, ngươi lợi hại lắm, chi bằng đem hết thảy những kẻ súc sinh trên đời này đánh chết sạch, cũng coi như thay trời hành đạo!”

Lời ấy vốn chỉ là cơn giận nói ra, Đào Nhiễm các nàng dĩ nhiên không dám thật sự buông Lăng Sương, vẫn ra sức giữ chặt nàng. Như Ý cũng bước tới khuyên nhủ: “Tiểu thư xin bớt giận, chuyện này đâu phải đánh người là có thể giải quyết. Nếu phu nhân biết được, e rằng lại trách mắng người……”

“Cứ để mẫu thân nói đi!” Lăng Sương giận đến mặt đỏ bừng: “Chẳng lẽ chúng ta cứ trơ mắt nhìn Mai tỷ tỷ bị đánh mà không quản sao? Tình nghĩa tỷ muội để đâu rồi?”

“Ai nói là mặc kệ!” Nhàn Nguyệt quát nàng: “Ngươi thử động não mà nghĩ xem, chuyện này há chỉ một trận đòn là có thể giải quyết? Trước không nói ngươi có đánh được hắn hay không, cho dù lúc này để ngươi xông lên đánh cho tên súc sinh kia một trận, thì ngày mai thì sao? Ngày sau lại thế nào? Mai tỷ tỷ còn phải trở về Từ gia sinh sống. Nàng quay về Từ gia rồi, nếu tên súc sinh kia đánh nàng còn tàn nhẫn hơn thì làm sao đây? Ngươi có thể ở lại dưới giường phu thê nhà họ mà canh giữ mỗi ngày hay sao? Hay là đem Mai tỷ tỷ rước về nhà mẹ đẻ, rồi ngươi nuôi nàng cả đời?”

Lăng Sương lúc này mới chợt nhớ ra, liền hỏi: “Mai Tứ nãi nãi cũng mặc kệ sao? Mai tỷ tỷ sống những ngày như vậy, bà ấy cũng không đứng ra chống lưng cho nàng?”

Nhàn Nguyệt nhìn nàng, đáp: “Ngươi nghĩ mà xem, hai người bọn họ là mẹ con, Mai tỷ tỷ đã gả sang đó bốn năm năm rồi, chuyện như vậy hẳn sớm đã biết cả. Vậy vì sao Mai tỷ tỷ vẫn còn ở Từ gia, còn sinh con nữa? Ắt hẳn tự có nguyên do.” Nàng lại nói tiếp: “Hoặc là Mai Tứ nãi nãi không muốn quản, chỉ khuyên nàng nhẫn nhịn, hoặc là bà muốn quản, nhưng Mai tỷ tỷ thương nương mình, không muốn trở về nhà mẹ đẻ ở, cũng không muốn hòa ly với Từ gia, hoặc giả chính nàng cũng không muốn rời khỏi Từ gia. Ngươi chẳng nghe nàng nói sao, cha mẹ chồng Từ gia đối đãi nàng như nữ nhi thân sinh vậy.”

“Đó đều là những lời vẽ ra cảnh thái bình giả tạo mà thôi!” Lăng Sương cả giận nói.

“Ai mà không biết đó là lời giả dối?” Nhàn Nguyệt kỳ thực cũng đang tức giận, chỉ là nàng xưa nay kiều khí, cơn giận thường chỉ trút lên người thân cận, liền nói: “Nhưng ngươi thử động não mà nghĩ xem, nàng đã chọn giữ lấy cái cảnh thái bình giả tạo ấy, tức là muốn tiếp tục che giấu chuyện này. Ngươi muốn cứu người ta, nhưng người ta có nguyện ý để ngươi cứu hay không? Nói một câu thật lòng, người ta mới là phu thê. Ngay cả cha mẹ ruột của nàng ở kinh thành, nàng cũng chẳng về nhà ở hẳn để tránh né tên súc sinh kia. Lẽ nào chỉ vì ngươi — một người ngoài — mà nàng sinh tâm hòa ly sao? Ngươi có thể giúp được gì cho nàng? Ngươi có thể nuôi nàng cả đời ư? Hay là có thể thay nàng tìm một lang quân như ý khác?”

Nàng nói đến đây, biểu tỷ của Đậu Tích Nhu cũng khẽ thở dài một hơi.

“Nhị tiểu thư nói rất phải, Tam tiểu thư chớ nên quá xúc động. Khi trước dì của ta cũng như vậy, mẫu thân ta muốn giúp bà hòa ly, bà lại trách mẫu thân ta xúi giục phu thê bất hòa. Khi ấy mẫu thân ta tức giận, mấy năm liền không cùng bà nói chuyện. Sau này bà qua đời mới hối hận, nói rằng mình cũng có nỗi khổ riêng. Tỷ muội với nhau đôi khi phải biết cảm thông, không nên đem ý nguyện của mình áp đặt lên người khác. Nàng lựa chọn như vậy, ắt cũng có đạo lý của nàng……”

“Đạo lý chó má!” Lăng Sương buột miệng một câu thô lỗ, làm mấy vị tiểu thư đoan trang trong phòng đều giật mình một phen. Nàng nhìn khắp mọi người, nói: “Đừng tự lừa mình dối người nữa. Cái gì gọi là thông cảm lẫn nhau? Thông cảm tới thông cảm lui, cuối cùng kẻ bị đánh vẫn cứ là người bị đánh, những thứ thông cảm ấy thì có ích gì? Người sống vì một hơi khí phách, có khi lún trong đầm lầy mà bản thân chẳng tự biết, phải có người ngoài kéo một tay, ra được rồi mới tỉnh ngộ. Trên đời này ai sinh ra đã thích bị đánh? Ai mà chẳng có lúc hồ đồ? Chẳng lẽ khi các ngươi hồ đồ, lại không mong có người kéo mình một phen hay sao?”

“Ta không mong như vậy.” Nhàn Nguyệt thẳng thắn nói: “Nếu ta hồ đồ đến mức ấy, chi bằng để người ta đánh chết cho xong. Mỗi người cứ quản cho tốt việc của mình là được, ta chỉ nhắc nhở ngươi một câu, vết xe đổ vẫn còn ngay trước mắt.”

Lời của nàng có ẩn ý, hiển nhiên đang nhắc đến chuyện của Liễu Tử Thiền. Đó là ám hiệu riêng giữa ba tỷ muội các nàng, Lăng Sương nghe vậy thoáng sững lại, kỳ thực chuyện của Liễu Tử Thiền khi trước cũng khiến nàng có phần chấn động. Nàng không ngờ rằng, có đôi khi cố chấp muốn kéo người khác ra khỏi vũng lầy, lại có thể khiến người ta oán hận mình. Đạo lý ấy, nàng đã học được từ chuyện của Khanh Vân.

Khanh Vân nghe xong lại không nổi giận. Nàng vốn không phải người nhanh trí, không giống Nhàn Nguyệt cùng Lăng Sương có thể đấu khẩu qua lại như sấm chớp. Nàng xưa nay thận trọng, bất luận lời gì cũng phải cân nhắc trong lòng vài lượt mới nói ra. Lần này cũng không ngoại lệ.

Đến lúc này, cũng là lúc nên để nàng lên tiếng.

“Các muội đừng tranh cãi nữa, chuyện này không đơn giản như vậy.” Khanh Vân vừa mở lời, trong giọng tự nhiên mang theo một vẻ trầm tĩnh, lời nàng nói giống như kim châm định hải, khiến mọi người lập tức yên lặng. Nhàn Nguyệt cùng Lăng Sương cũng coi như nghe lời, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Chỉ nghe Khanh Vân nói tiếp: “Nhàn Nguyệt nói không sai, Mai tỷ tỷ sở dĩ vẫn lựa chọn ở lại Từ gia mà sống, ắt hẳn có nguyên do của nàng. Nguyên do ấy đã vượt lên trên cả hạnh phúc của chính mình, đó là lựa chọn của nàng. Cho dù lúc này chúng ta đi khuyên nhủ, nàng hơn phân nửa cũng vẫn giữ nguyên cuộc sống cũ, sẽ không rời đi.”

Nhàn Nguyệt hiếm khi nghe thấy nàng đồng ý với mình, vừa định xen vào nói, Khanh Vân đã đưa tay ngăn lại. Nếu Lâu Nhị nãi nãi có mặt ở đây, hẳn không khó nhận ra rằng dáng vẻ bàn chính sự của Khanh Vân lúc này giống bà đến mười phần.

“Nhưng nếu vì thế mà chúng ta chỉ ngồi nhìn nàng tiếp tục chịu khổ, thì cũng quá lạnh nhạt. Trên đời ai cũng có nỗi bất đắc dĩ của riêng mình, song đã là tỷ muội, chúng ta không thể thay nàng quyết định, nhưng cũng không thể lấy đó làm cớ mà hoàn toàn mặc kệ. Như vậy thì khác gì người xa lạ?” Khanh Vân chậm rãi nói: “Chúng ta phải dựa trên lựa chọn của nàng mà khiến nàng sống tốt hơn. Nàng đã chọn ở lại, vậy cứ để nàng ở lại, nhưng nếu có thể trừ đi nỗi khổ của việc ở lại thì tốt rồi. Ta nghĩ, trượng phu của nàng tuy thô bạo, nhưng rốt cuộc cũng không phải kẻ điên, vẫn biết cân nhắc lợi hại. Nếu cái giá của việc đánh nàng quá lớn, hắn tự nhiên cũng sẽ biết thu tay lại……”

Nàng ngụ ý rằng việc này cần phải từ từ mưu tính. Còn mưu tính ra sao, ấy lại là chuyện cần đến trí tuệ của các phu nhân. Từ gia rốt cuộc cũng chỉ là thông gia với Diêu gia, nếu nói về quyền thế thì cũng chẳng đến đâu, hạng nam nhân quen đánh thê tử như vậy, ra ngoài phần nhiều chỉ là hổ giấy mà thôi.

Lăng Sương còn muốn nói thêm, nhưng đã bị Nhàn Nguyệt khẽ véo một cái, thấp giọng nhắc: “Người đông mắt tạp, ngươi đừng ồn ào. Có chuyện gì thì chờ đến tối, khi nương rảnh việc, chúng ta cùng nhau thương lượng không được sao?”

Lăng Sương cũng biết nơi này không phải chỗ thích hợp để bàn chuyện, cũng may Tuân Văn Hỉ không có ở đây, các cô nương còn coi như đồng lòng, chỉ là thần sắc đều xúc động, ai nấy lặng lẽ trầm tư.

“Hôm nay sự việc liên quan đến chuyện riêng của Mai tỷ tỷ, mỗi người đều có thể diện của mình. Tuy ta biết các vị tỷ muội chỉ là vô tình chứng kiến, nhưng vẫn mong mọi người thông cảm. Chúng ta biết là đủ rồi, đừng nói thêm với người khác.” Khanh Vân thậm chí còn thay Mai tỷ tỷ thu xếp hậu sự. Nàng cũng hiểu rằng vài lời này chưa chắc đã ràng buộc được mọi người, song vẫn thành khẩn nói: “Chúng ta đều là nữ nhi, suy bụng ta ra bụng người. Nếu là Mai tỷ tỷ, hẳn cũng không mong ai nấy đều biết chuyện mình bị đánh. Mong các vị tỷ muội thương tình, chớ nên nhân đó mà truyền ra ngoài.”

Trên mặt các cô nương đều lộ vẻ thương cảm, hiển nhiên đã bị thuyết phục. Quả nhiên, Khanh Vân còn chưa nói dứt lời, nha hoàn Kim Thiền của Mai tỷ tỷ đã vội vàng chạy tới. Nàng hiển nhiên đã được dặn dò trước, vừa trông thấy mọi người trong phòng như vậy, liền biết chuyện đã truyền ra. Bước vào liền nói: “Phu nhân nhà ta sai nô tỳ đến bẩm báo: hôm nay có việc gấp, phải cáo từ trước, ngày khác lại cùng các tiểu thư tụ hội, mong các tiểu thư thứ lỗi. Thế sự không nên chỉ nhìn bề ngoài, trong chuyện này cũng có điều hiểu lầm. Các tiểu thư đều là người huệ chất lan tâm, ắt hiểu đạo lý ‘nhân ngôn đáng sợ’. Từ gia là dòng dõi thư hương, thanh danh xưa nay vốn rất tốt. Hôm nay xin thất lễ trước, ngày khác lại kính thỉnh các tiểu thư tới Từ gia chơi.”

Nhàn Nguyệt nghe xong, liền cười lạnh một tiếng.

“Ngươi muốn cứu nàng, nàng lại còn lo ngươi truyền lời lung tung đấy.” Nàng lười biếng ngả người ngồi xuống bên cạnh, cười nói: “Theo ta thấy, chúng ta vẫn nên buông tay đi thôi.”

Lời nói cay nghiệt thì chẳng ai hơn được nàng, nàng còn quay sang nói với Kim Thiền: “Trở về nói với tiểu thư nhà ngươi rằng cứ yên tâm. ‘Dòng dõi thư hương’ quả là lợi hại, chúng ta hôm nay cũng đã lĩnh giáo rồi, đến cửa cũng chẳng dám tới nữa. Chúng ta còn quý mạng mình, đâu dám xen vào chuyện người khác. Việc của bản thân còn chưa lo xong, nào rảnh quản chuyện sống chết của người ta. Chẳng phải Khanh Vân đã nói rồi sao? Chúng ta tự nhiên tôn trọng lựa chọn của nàng.”

“Nhà Nguyệt!” Nhàn Nguyệt còn định nói thêm, nhưng Khanh Vân đã không tán đồng mà lên tiếng ngăn lại, rồi quay sang Kim Thiền nói: “Ngươi trở về nói với tiểu thư nhà ngươi rằng chúng ta đã rõ, tuyệt sẽ không truyền ra ngoài. Nguyệt Hương, ngươi cùng A Ngọc tiễn Kim Thiền trở về đi.”

Nàng làm vậy là có dụng ý, muốn để Nguyệt Hương trên đường cùng Kim Thiền trò chuyện đôi câu, dò hỏi thêm vài lời, tìm hiểu tình hình bên trong, sau này mới có thể từ từ tính kế, nghĩ cách giúp Mai tỷ tỷ.

Kim Thiền vừa rời đi, không khí trong trà thất lập tức trở nên càng thêm thê lương. Ở đây đều là những cô nương còn đang chờ ngày xuất giá. Chuyện hôm nay quả thật quá mức chấn động, rõ ràng ngay một khắc trước, Mai tỷ tỷ vẫn là một thiếu phụ đoan trang thể diện, trong tay ôm đứa hài nhi đáng yêu, dáng vẻ hưởng trọn hạnh phúc viên mãn, khiến các nàng nhìn thấy cũng không khỏi có chút ngưỡng mộ. Vậy mà chỉ trong chớp mắt, lại phải chịu một cái tát cũng không dám hé lời, chỉ đành lặng lẽ sớm trở về nhà.

Cái tát ấy tuy không ai tận mắt chứng kiến, nhưng lại như đánh thẳng vào lòng các cô nương trong phòng, khiến những mộng tưởng tốt đẹp của các nàng trong phút chốc vỡ tan. Đến cả viễn cảnh tốt đẹp mà Hoa Tín Yến từng hứa hẹn cũng bỗng trở nên mong manh, tương lai đều trở lên không đáng tin cậy. Chỉ e rằng đêm nay, khi mỗi người trở về nhà, trước lúc chợp mắt nghĩ đến, không còn là chuyện mai sau gả được một lang quân như ý nữa, mà là: nếu một ngày chính mình rơi vào cảnh ấy thì phải làm sao? Cha mẹ liệu có đứng ra vì mình hay không? Có tỷ muội nào để mình giãi bày tâm sự, cùng nhau tính kế hay chăng? Những lời Nhàn Nguyệt nói tuy nghe lạnh nhạt, nhưng đứng ở vị trí người ngoài, ngoài như thế ra còn có thể lựa chọn gì khác? Chẳng lẽ lại cuốn mình vào chuyện nhà người ta, rồi chuốc lấy một thân thị phi hay sao?

« Chương trước
Chương tiếp »