Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 17: Nam trinh

« Chương trước
Chương tiếp »

Nhàn Nguyệt ở chỗ Vân phu nhân lưu lại đến lúc hoàng hôn. Khác hẳn với những lời đồn đãi sôi nổi bên ngoài — nào là yến tiệc liên miên, sênh ca hàng đêm không dứt — phủ đệ của Vân phu nhân thực ra lại thập phần thanh tịnh, ngày thường lặng lẽ thanh nhàn, hiếm khi có tiếng ồn ào. Đến khi chiều tà, ngoài phủ vang lên tiếng kẻng. Vân phu nhân nghiêng tai lắng nghe một lát, khẽ mỉm cười nói: “Là Nam Trinh trở về rồi, dường như còn dẫn theo bằng hữu.”

Nhàn Nguyệt trong lòng hiểu rõ, hơn phân nửa là Tần Dực, liền không lên tiếng.

“Hồng Yến,” Vân phu nhân cất giọng phân phó, “đi gọi Nam Trinh lại đây. Nếu A Dực cũng ở đó, liền kêu hai đứa nó cùng nhau tới đây.”

Nhàn Nguyệt lập tức thập phần kinh ngạc. Nàng vốn biết Vân phu nhân và Hạ Nam Trinh tuy trên danh nghĩa là mẹ kế cùng con riêng, song ngày thường ngay cả bữa cơm cũng chẳng dùng chung một chỗ. Hành động lần này của Vân phu nhân, ngoài việc cố ý tạo cơ hội cho nàng, thực khó tìm được cách giải thích nào khác.

Đương nhiên, nàng vẫn phải cố tình tránh đi. Thân là khuê nữ chưa xuất các, nàng chỉ có thể đứng sau bình phong mà nhìn ngoại nam. Hạ Nam Trinh thật ra lại rất nghe lời, chẳng bao lâu đã bước vào. Nhàn Nguyệt cách bình phong trông thấy hắn, so với cái liếc nhìn vội vàng đêm Nguyên Tiêu hôm trước, hôm nay lại thêm vài phần tuấn tú phong lưu. Hắn mặc một thân hồ phục cưỡi ngựa, dáng người thon dài mà thanh nhã, ngay cả tư thế hành lễ cũng đẹp mắt tựa tranh vẽ.

“Thỉnh an mẫu thân.” Hắn không hề vô lễ như lời đồn bên ngoài, trái lại đối với Vân phu nhân rất mực cung kính.

“Hôm nay các ngươi lại đi đâu?” Vân phu nhân nghiêm mặt hỏi mấy câu. “Ta đã sớm dặn ngươi mấy ngày nay phải thu tâm lại, đừng nơi nơi rong chơi.” Nói đến cuối cùng, rốt cuộc vẫn không nhịn được mà nửa đùa nửa thật, “Nếu làm hỏng chính sự của ta, xem ta có đánh chết ngươi không.”

“Con thật không làm gì cả. Hôm nay có phi mã yến, con còn chẳng xuống sân. Ngược lại là A Dực chạy, suýt nữa bị một tiểu tử không biết từ đâu chui ra đoạt mất hạng nhất. Tên kia chỉ được hạng nhì, ngay cả phần thưởng cũng không dám tới lĩnh, sợ lộ mặt, e là A Dực kết thù đâu đó trong núi, cố ý trêu hắn chơi. Nếu là con ra sân, làm gì có những chuyện ấy.” Hạ Nam Trinh tươi cười oán giận một trận.

“Thôi bỏ đi, nhớ rõ trong lòng là được.” Vân phu nhân nói. “Ngươi ra ngoài đi, nói với A Dực rằng ta giữ hắn ở lại dùng bữa. Hồng Yến, lấy một vò rượu phao sâm, để thiếu gia mang về.”

Hạ Nam Trinh liền đứng dậy hành lễ. Đang lúc Hồng Yến đem rượu tới, hắn chuẩn bị ra cửa, chợt quay đầu lại, khẽ hít một hơi trong không trung.

“Sao vậy?”

“Không có gì.” Hạ Nam Trinh cười đáp. “Chỉ là ngửi thấy một chút dược hương.”

Ra đến cửa nam, Hạ Nam Trinh trông thấy đám hạ nhân đang giữ một con ngựa, muốn tròng vào càng xe. Con ngựa kia hí vang, không chịu vào khuôn, thoạt nhìn có chút quen mắt, nhưng nhất thời hắn lại không nhớ ra từng gặp ở đâu. Tính tình hắn vốn như chuồn chuồn lướt nước, không bao giờ chấp nhất một chuyện, cũng bởi vậy mà đến nay vẫn chưa nhập quan trường, khác hẳn Tần Dực thân cư chức trọng. Hạ Nam Trinh thường cười chê hắn là tay sai của triều đình.

“Đây là xe ngựa của Lâu gia nhị tiểu thư sao?” Hạ Nam Trinh thuận miệng hỏi.

“Đúng vậy.” Hạ nhân đáp. “Là xe của Lâu nhị tiểu thư và Lâu tam tiểu thư cùng ngồi tới, chỉ là con ngựa này là của Lâu tam tiểu thư.”

Lâu gia tình hình vốn rối rắm phức tạp, Hạ Nam Trinh cũng lười hỏi han nhiều lời, liền dẫn theo gã sai vặt quay về bắc uyển.

***

Lăng Sương hiếm khi không đến muộn, đúng giờ tới đón Nhàn Nguyệt, hai người dùng bữa xong định cùng nhau hồi phủ. Nhưng Nhàn Nguyệt ăn uống xong lại chẳng vội rời đi, mà là ở lại uống trà cùng Vân phu nhân, tiện tay bày cờ đối ẩm. Nàng gọi Đào Nhiễm tới, dặn dò: “Ngươi đi nói với Lê thúc, bảo ông ấy về nói với nương, rằng ta tối nay ở lại chỗ dì Vân, sáng mai hãy tới đón ta.”

Nếu đổi lại là Khanh Vân, ắt đã sốt ruột đến độ đổ mồ hôi, nhưng Lăng Sương vốn gan còn lớn hơn thế, chẳng những không sợ, lại còn thản nhiên ngồi xuống, cười nói: “Muội đã biết ngay là tỷ ngứa da mà.”

Vân phu nhân tuy hiểu rõ dụng ý của Nhàn Nguyệt, lại cũng biết Lâu nhị nãi nãi vốn cùng những người hay nghị luận mình là một phe, sợ Nhàn Nguyệt đối đầu cứng rắn với trưởng bối thì phần thiệt sẽ thuộc về nàng, liền cười nói: “Theo lễ thì không nên đẩy khách ra ngoài, nhưng ta ở đây lại chẳng có thuốc trị roi mây. Thân thể Nhàn Nguyệt mảnh mai thế này, nếu bị đánh, e là đau lắm.”

“Dì Vân yên tâm, con tự có chừng mực.” Nhàn Nguyệt đáp.

Thấy nàng đã quyết, Vân phu nhân cũng không nói thêm. Kỳ thực bà đã sớm nhìn ra giữa Nhàn Nguyệt và Lâu nhị nãi nãi có khúc mắc. Nữ nhi gia cũng đã từng trải qua rồi, ai lại không hiểu. Cũng may Lâu nhị nãi nãi thiên vị đại nữ nhi Khanh Vân là người ôn hòa trung hậu, nếu đổi lại là kẻ tính tình cuồng vọng, chỉ e tình thế giữa tỷ muội còn khó coi hơn nữa.

Quả nhiên, lời Nhàn Nguyệt vừa được Lê thúc truyền về, lúc ấy Lâu nhị nãi nãi đang dùng bữa cùng Lâu nhị gia, Khanh Vân và Tham Tuyết. Vừa nghe xong lập tức dựng thẳng lông mày.

“Một đứa rồi lại một đứa, tính tình giống hệt ông!” Việc đầu tiên bà làm chính là quay sang mắng Lâu nhị gia. “Trước mặt thì chẳng nói gì, sau lưng lại toàn là phản cốt. Ta có nói nặng lời với nó sao? Bên ngoài đồn đãi Vân phu nhân tác phong không đứng đắn, chẳng lẽ nó không nghe thấy? Vậy mà nó một mặt thì véo von tranh hơn thua, đến đêm Nguyên Tiêu cũng phải giành cho được cái danh mỹ mạo nhất, chọc đám nam hài tử vây quanh như ong bướm. Mặt khác lại chẳng câu nệ tiểu tiết, không chịu giữ gìn thanh danh. Chẳng lẽ đám nam hài tử kia tự dưng mà tới cầu thân được sao? Không qua nổi cửa trưởng bối, có xinh đẹp đến đâu thì cũng ích gì…”

Lâu nhị gia còn chưa mở miệng, Khanh Vân đã cau mày trước, đưa tay ngăn lại cơn oán giận của mẫu thân, trầm giọng nói: “Nương, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

“Còn chuyện gì nữa! Hảo muội muội của ngươi, chỉ vì lúc ra cửa ta thuận miệng nói đôi câu về ‘dì Vân’ của nàng, liền không chịu về nhà. Bảo ta phải đích thân tới đón, chẳng phải là muốn ta cúi đầu trước Vân phu nhân sao? Ta càng không quen nuông chiều cái tính ấy của nàng…”

“Nương!” Khanh Vân lập tức sầm mặt, ngắt lời bà.

“Làm sao vậy? Ngươi cũng cho rằng là nương không đúng?” Lâu nhị nãi nãi không khỏi sửng sốt

Khanh Vân liếc mắt nhìn Lâu nhị gia một cái, gò má thoáng đỏ lên, nhưng cũng bất chấp phụ thân có ở đó hay không, đành phải nói thẳng.

“Nương, sao nương lại hồ đồ đến vậy. Nhàn Nguyệt và Vân phu nhân vừa gặp đã như quen, chính bởi tính tình tương hợp. Nương chê trách Vân phu nhân, chẳng khác nào đang chê trách Nhàn Nguyệt. Những lời ấy để nàng nghe vào tai, trong lòng sẽ nghĩ thế nào? Nàng đâu phải đứng ra thay Vân phu nhân phân trần, mà là đang thay chính mình chịu ủy khuất!” Nàng càng nói càng gấp, đến mức mặt cũng đỏ bừng.

“Vậy cũng không nên cùng ta đấu khí chứ. Những điều ta nói đều là đạo lý. Sao ngươi học được, mà nàng lại không…” Lâu nhị nãi nãi vẫn cứng giọng.

“Trên đời này, nữ nhi gia nghe qua chỉ có một bộ đạo lý, nhưng nhân sinh thì muôn vẻ. Cùng từ một bụng sinh ra, tính tình còn khác nhau, há có thể ép ai cũng làm được như ai? Con hành sự đoan chính, ấy là vì con may mắn, thiên tính vốn hợp với con đường ấy, đi lên tự nhiên dễ dàng hơn người. Nhàn Nguyệt có con đường riêng của muội ấy. Người ngoài nói sao cũng được, nhưng chúng ta là người trong nhà sao lại còn giúp họ phán xét muội muội? Nương, người thật quá hồ đồ rồi.” Khanh Vân càng nói càng gấp.

“Nếu đã vậy, lại càng chẳng cần đi đón. Cứ để nàng theo dì Vân của nàng học hỏi, xem sau này sẽ có được thanh danh tốt đến đâu.” Lâu nhị nãi nãi giận dỗi nói.

Khanh Vân càng nóng nảy.

“Đó là cách nghĩ của người ngoài. Chúng ta là người một nhà, lẽ nào không nên tận lực che chở cho muội ấy? Để Nhàn Nguyệt qua đêm ở ngoài phủ, lời ra tiếng vào bên ngoài sẽ nói thế nào?” Nàng hiếm khi thất thố như vậy. Thấy trên mặt Lâu nhị nãi nãi thoáng hiện vẻ hối hận nhưng vẫn chưa chịu nhả lời, nàng dứt khoát đứng dậy. “Được, nương không đi đón, thì con đi. Nguyệt Hương, bảo Lê thúc chuẩn bị kiệu, ta lập tức ra ngoài.”

Lâu nhị nãi nãi không ngờ nàng lại quyết liệt như thế, vừa muốn khuyên thì đã muộn. Khanh Vân tựa cơn gió, thay y phục ra ngoài trong chớp mắt, nha hoàn vội vã cầm áo choàng chạy theo. Trước khi ra cửa, Khanh Vân còn ngoái nhìn Lâu nhị nãi nãi một lần, thấy bà không chịu đi theo, đành tự mình vội vã xuất phủ.

May mà An Viễn hầu phủ cách Lâu gia không xa, chỉ qua ba con phố là tới. Trong kiệu, Khanh Vân vừa chỉnh lại tóc tai xiêm áo xong, đã đến cửa bắc hầu phủ. Nữ quyến xưa nay không hạ kiệu ngoài cổng, sau khi thông báo, gã sai vặt tuy có phần kinh ngạc, nhưng vẫn cho người khiêng kiệu vào trong, hạ ở nội viện.

Chỉ là Khanh Vân chưa từng đến An Viễn hầu phủ, nào biết rõ quy củ nơi này. Nàng vội vàng tới, lại đi nhầm vào Bắc viện — chỗ ở của nam quyến. Vừa hạ kiệu, không thấy quản gia tức phụ ra nghênh đón, trong lòng đã có chút nghi hoặc. Đang định sai nha hoàn Nguyệt Hương đi hỏi thăm, ai ngờ hai người vừa vòng qua một gốc hạnh hoa đang nở rộ, liền đụng phải một nam tử xa lạ.

Trong khoảnh khắc, hai bên đều giật mình cả kinh. Khanh Vân lại càng kinh sợ hơn. Chỉ một thoáng nhìn rõ, đối phương mặc hồ phục xanh biếc thêu văn ám kim, dung mạo tuấn tú phong lưu, mắt đào hoa cong cong — chẳng phải Hạ Nam Trinh thì là ai.

Hạ Nam Trinh liếc mắt cũng đã nhận ra nàng. Dẫu sao đêm Nguyên Tiêu cũng từng trông thấy mấy lần. Chỉ là trong mắt hắn, Khanh Vân — vị thế gia tiểu thư hoàn mỹ ấy — xưa nay vốn ở một thế giới khác hẳn mình, đoan chính như pho tượng Bồ Tát trong miếu, lại lãnh ngạnh tựa khối ngọc lạnh.

“Ngươi là người phương nào!” Khanh Vân tuy tính tình ôn hòa, nhưng lúc gặp việc ngoài dự liệu, khí thế lập tức nghiêm cẩn, thập phần quy củ. Rõ ràng đã nhận ra người trước mắt là Hạ Nam Trinh, nàng vẫn cố ý lạnh giọng nói: “Đây là An Viễn hầu phủ, ngươi sao dám tự tiện xông vào nội trạch, còn dám đối diện nữ quyến!”

Hạ Nam Trinh nghe vậy liền bật cười.

“Lâu tiểu thư, nơi này không có người ngoài, uy nghiêm ấy thu lại chút cũng được.” Hắn nói có ý làm Khanh Vân kinh hãi, như muốn cúi người về phía trước, rồi bỗng nhiên lại bật cười thành tiếng, khiến Khanh Vân giật mình lùi nửa bước.

“Đây là Bắc viện nhà ta, mẫu thân ta ở Nam viện, hai vị muội muội của tiểu thư cũng ở Nam viện. Là tiểu thư đi nhầm đường.” Dứt lời, hắn quay sang gọi: “Tiểu Kỷ, sang Nam viện tìm Tiểu Lựu, bảo nàng đừng kinh động người khác, lặng lẽ dẫn cô nương qua đó.”

Khanh Vân không khỏi sững sờ. Nghĩ tới người mang danh phong lưu phóng đãng như Hạ Nam Trinh, chẳng những không trêu ghẹo nàng lấy nửa câu, trái lại hành sự quang minh, thẳng thắn đến mức khiến người ta ngoài dự liệu, cùng những lời đồn đãi bên ngoài dường như chẳng mấy tương hợp. Nàng nhớ lại lời Triệu phu nhân từng ám chỉ: Hạ Nam Trinh và Tần Dực cùng Triệu Cảnh xưa nay bất hòa, năm trước còn mượn cớ đánh mã cầu mà làm Triệu Cảnh bị thương. Mỗi khi Triệu phu nhân nhắc tới hai mẹ con nhà họ Hạ, đều chỉ cười lạnh.

Nghĩ đi nghĩ lại, hẳn là vì kiêng nể mẫu thân hắn, nên mới không dám làm càn trong phủ. Đúng, nhất định là như vậy.

Hạ Nam Trinh thấy sắc mặt nàng vẫn nghiêm nghị, trong ánh mắt lại vừa kinh hãi vừa nghi ngờ, liền bật cười lần nữa: “Khách quý tới cửa, lẽ ra phải mời trà tiếp đãi, chỉ e lại dọa Lâu cô nương sợ chết khiếp.” Hắn nhìn ra vị thế gia tiểu thư cũ kỹ này lúc này hẳn đã hoảng loạn đến mức đáng thương, liền không lưu lại thêm, chỉ nói: “Yên tâm đi, chuyện hôm nay sẽ không truyền ra ngoài. Ta biết Lâu cô nương tiền đồ sáng sủa.”

“Nếu có người ngoài hay biết, Hạ hầu gia cũng không thể thoát khỏi liên quan.” Khanh Vân cứng giọng nói, lời uy hiếp nghe lại chẳng mấy sức nặng.

Nàng vẫn không thể hoàn toàn tin hắn. Dẫu sao thanh danh của Hạ Nam Trinh xưa nay quả thực chẳng tốt đẹp gì.

“Đã rõ, mọi tội lỗi, ta Hạ Nam Trinh xin gánh vác.” Hắn tung nhẹ miếng ngọc bội trong tay, xoay người vừa đi vừa nói: “Ta đi đây.”

Hắn quả thật cứ thế nghênh ngang rời đi, không hề có ý lưu luyến. Khanh Vân cùng Nguyệt Hương đứng tại chỗ đợi chốc lát, liền thấy một nha hoàn dung mạo xinh đẹp cầm đèn lồng đi tới, dẫn đường cho các nàng. Hai người theo nàng đi xuyên hàng hoa liễu, vòng qua một đạo ám môn, liền sang đến Nam viện.

“Tiểu thư hẳn là lần đầu tới phủ chúng ta, nên mới đi nhầm.” Tiểu Lựu khẽ cười, miệng lưỡi lanh lợi. “Xin yên tâm, chuyện này Tiểu Lựu nhất định giấu kín trong bụng, tuyệt đối không để người khác hay biết. Gia còn dặn riêng Tiểu Kỷ, nếu để lộ ra ngoài, nhất định sẽ không tha cho nô tỳ.”

Nguyệt Hương cũng sợ đến chưa hoàn hồn, nhưng trong lòng lại dấy lên vài phần tò mò đối với Hạ Nam Trinh. Nàng và Tiểu Lựu đều là nha hoàn, không nhịn được hỏi nhỏ: “Trước kia… có từng có tiểu thư nào đi nhầm như vậy chưa?”

“Có chứ.” Tiểu Lựu che miệng cười, “chỉ là câu này ta nói, tiểu thư đừng giận. Nói đến gia nhà chúng ta ấy mà, cũng thật kỳ lạ, không biết do số mệnh thế nào, dường như rất có vận đào hoa, thường hay gặp các vị tiểu thư đi lạc. Lần trước còn có một vị tiểu thư đi lạc tới tận thư phòng của gia cơ.” Nàng hạ giọng xuống, cười đầy ẩn ý: “Chúng ta cũng chẳng rõ là ai, chỉ nghe người ta đồn thôi. Gia từ trước đến nay cũng chưa từng cho phép bọn nô tỳ truyền mấy chuyện này ra ngoài…”

Khanh Vân lập tức đỏ bừng mặt.

Nghĩ lại thái độ thuần thục vừa rồi của Hạ Nam Trinh, nàng chợt hiểu ra — e rằng trong mắt hắn, nàng cũng chỉ bị xem như những vị tiểu thư “đi lạc” kia mà thôi.

Ý nghĩ ấy vừa nảy lên, nỗi xấu hổ trong lòng lại càng sâu thêm. Nàng bình sinh luôn theo khuôn phép cũ, chưa từng phạm phải sai lầm lớn đến vậy. May mà mẫu thân không hay biết, chuyện này đành chôn chặt trong tim. Cũng không rõ Nhàn Nguyệt và Lăng Sương ngày thường gan dạ đến mức nào, chuyện gì cũng dám xông vào, nếu đổi lại là nàng, e rằng cả ngày đều sống trong thấp thỏm sợ hãi.

Bởi vì trong lòng có chuyện cất giấu, khi gặp Nhàn Nguyệt và Lăng Sương, Khanh Vân cũng không nói thêm gì nhiều. Nàng chỉ nghiêm chỉnh tiến lên, hướng Vân phu nhân đoan chính tạ lễ, giọng điềm đạm: “Đa tạ Vân phu nhân đã tiếp đãi hai vị muội muội của tiểu nữ. Gia mẫu vì có việc, không thể đích thân tới nói lời cảm tạ, đành sai tiểu nữ thay mặt đến cửa.”

Vân phu nhân thấy Nhàn Nguyệt và Lăng Sương thân cận với mình cũng không lấy làm lạ — rốt cuộc cũng đều là những người “ngoài khuôn phép”. Nhưng việc một tiểu thư quy củ đoan trang như Khanh Vân nghiêm túc đến vậy để nói lời cảm tạ, quả thực là lần đầu. Trong lòng bà vì thế cũng dịu đi mấy phần ác cảm đối với Lâu nhị nãi nãi, liền mỉm cười hoàn lễ: “Là chuyện nên làm. Lần sau rảnh rỗi, lại tới chơi.”

Đêm đã khuya, sương lạnh thấm đường. Ba người đơn giản chen chung một xe ngựa trở về. Trùng hợp xe phải đi ngang qua cửa bắc hầu phủ. May mà Nhàn Nguyệt mệt đến rã rời, Lăng Sương cũng chẳng biết đã lăn lộn cả ngày ở đâu, gật gà gật gù ngủ say, không ai chú ý tới gương mặt Khanh Vân vẫn còn ửng đỏ.

Chỉ mong Hạ Nam Trinh nói được thì làm được, đừng đem chuyện này truyền đi khắp nơi mới tốt.

« Chương trước
Chương tiếp »