Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 55: Mạch hoa
Mạch Hoa yến vẫn tới đúng hẹn.
Nhưng lần này Nhàn Nguyệt căn bản không về nhà. Nàng nói đêm ấy trời mưa, đường trơn xe ngựa khó đi, nên ngủ lại nhà dì Vân. Xem chừng sáng hôm sau liền từ phủ của dì Vân xuất phát. Đêm đó người Hạ gia sang báo tin, Lâu nhị nãi nãi cũng không nói gì, vẫn tiếp tục tính toán danh sách của hồi môn cho Khanh Vân. Hôm sau bà chỉ dẫn theo ba nữ nhi, đến dự Mạch Hoa yến của Văn gia.
Khanh Vân như thường lệ vẫn luôn là người nổi bật nhất, Triệu phu nhân đã coi nàng như nữ nhi của mình, vừa thấy nàng tới liền kéo tay nàng, dẫn đi khắp nơi chào hỏi. Lâu nhị nãi nãi thấy vậy trong lòng cũng thập phần vui mừng, vừa hay rảnh tay để quản Lăng Sương. Lăng Sương đang tìm Nhàn Nguyệt khắp nơi, nàng đã sai Như Ý đi Hạ gia một chuyến, bản thân cũng đang tính lén chuồn đi, ai ngờ bị Lâu nhị nãi nãi bắt gặp.
“Ngươi định đi đâu, còn không mau vào trong ngồi cho yên ổn, hễ ra ngoài là chẳng thấy bóng dáng đâu.” Bà vừa nhìn thấy đã giáo huấn Lăng Sương: “Nếu còn để ta thấy ngươi chuồn đi nữa, về nhà rồi liệu hồn.”
Lăng Sương kỳ thật trong lòng cũng biết mình chỉ là bị vạ lây. Tất cả đều do Nhàn Nguyệt, người gì mà chẳng có chút nghĩa khí, ngày nào cũng thân thiết với Vân phu nhân như mẫu tử thân sinh, bảo sao Lâu nhị nãi nãi lại không ghen tức cho được. Lâu nhị nãi nãi vốn hiếu thắng, chuyện này lại chẳng thể nói với người ngoài, chỉ có thể trút hết bực bội lên người trong nhà. Trước khi ra cửa bà còn mắng Lâu nhị gia một trận, trách ông đem chiếc kiệu trúc đến nha môn mà không mang về. Thế nên hôm nay ra ngoài mẹ con các nàng chỉ đành ngồi miên kiệu kín mít. Nhà người ta đều đã đổi sang trúc kiệu vừa nhẹ nhàng vừa xinh đẹp, chỉ có nhà họ vẫn dùng loại kiệu bọc kín mít nặng nề, lại còn ám mùi hương phấn.
Không phải Lăng Sương muốn chạy, thực sự là những Hoa Tín yến này quá đỗi nhàm chán. Nếu giống như Đồng Hoa yến, tổ chức ở bên ngoài thì còn đỡ, dù buồn cũng có thể đi dạo loanh quanh. Văn gia vốn là tân quý, nhà cửa sân vườn không lớn, các cô nương đều bị giữ trong phòng khách, trên danh nghĩa là thưởng hoa viên, nhưng thực ra chỉ là một góc nhỏ bằng bàn tay. Chuyện ấy còn chưa đáng nói, Văn phu nhân có lẽ cũng thấy xấu hổ vì phủ đệ không được rộng rãi, nên càng thêm nhiệt tình. Bà dẫn theo hai chị em dâu, đi qua đi lại như bướm xuyên hoa, khắp nơi tiếp đãi. Lúc thì mời các phu nhân ngồi xuống, lúc lại bảo các tiểu thư cứ tự nhiên trò chuyện, coi như ở nhà mình. Lát sau lại sai nha hoàn bưng điểm tâm mới lên, nói là đặc sản quê nhà của Văn lão gia, gọi là bánh hạt dẻ, vừa ngọt vừa béo. Bà còn tự tay mời mỗi vị tiểu thư ăn một miếng. Lăng Sương vốn không thích đồ ngọt, nhưng cũng đành cắn răng nuốt xuống, sợ bà ta quay sang mách với Lâu nhị nãi nãi. Các phu nhân trong kinh thành vốn rất giỏi chuyện “cáo trạng”. Lời lẽ khi nói ra thì âm dương quái khí, đến trước mặt người ta xin lỗi mà lại như đổ thêm dầu vào lửa: “Ta thật hồ đồ quá, không biết tam tiểu thư nhà ngươi không thích ăn thứ người khác đưa. Ta cứ nhất định đưa cho nàng một miếng bánh hạt dẻ, kết quả tam tiểu thư lại ném ngay trước mặt ta. Nhị nãi nãi về nhà nhớ giúp ta nói vài câu với tam tiểu thư nhé, coi như ta người không biết không có tội…”
Những chuyện ấy còn có thể bỏ qua, dù sao cũng là hảo tâm của chủ nhân gia. Nhưng những kẻ cố ý gây chuyện, mới thật khiến người ta ghê tởm.
Hoa Tín yến đã đi qua hơn phân nửa, còn lại bất quá năm sáu tràng. Đại thế đã định, muốn xoay chuyển cục diện e rằng cũng khó. Việc chọn lựa lẫn nhau, sớm đã âm thầm định đoạt từ khi bàn đến hôn sự. Như Khanh Vân, Hoàng Ngọc Cầm đều là ví dụ rõ ràng. Ngay đến tam phòng, Ngọc Châu cùng Bích Châu, cũng đã có Lâu Tam nãi nãi âm thầm xem xét, chọn hay không chọn cũng đã có dự tính trong lòng, kỳ thực cũng tự mình hiểu rõ. Đã là như vậy, chuyện của năm nay vốn không cần phải nói nhiều. Nguyên lai lúc trước mọi người vẫn giữ vẻ hòa khí, lời nói ôn nhu nhã nhặn, ngoài mặt như nước lặng gió êm. Nhưng đến lúc này, có người cũng chẳng buồn tiếp tục che giấu nữa. Dẫu sao việc mai mối cũng chưa chắc định ở kinh thành. Hoặc tìm trong những nhà thế giao quen biết, hoặc phụ mẫu trong nhà đã sớm có an bài khác, mỗi người tự có đường đi của mình.
Bởi vì duyên cớ ấy, quanh mình Tuân quận chúa, đám ‘tùy tùng’ lại càng ngày càng đông. Tuân quận chúa vốn thân phận có điểm đặc biệt. Tước “quận chúa” kia tuy chỉ là lời xưng hô ngoài miệng, song phía sau lại có Văn quận chúa chân chính chống lưng, bởi thế nàng cũng chẳng mấy trông mong vào Hoa Tín Yến. Giữa nàng cùng các phu nhân chủ trì yến tiệc vốn đã có vài phần không thuận mắt nhau. Các phu nhân đối với tính tình ngang tàng của nàng thì chỉ đành tạ lỗi mà kính nhi viễn chi, còn Tuân quận chúa, lại càng không đem những gia môn ngoài hàng vương hầu đặt vào tầm mắt. Hoa Tín yến đến hồi này, trái lại quanh nàng tụ lại không ít nữ tử. Người thì trong nhà đã định mai mối nơi khác, người thì tại Hoa Tín yến gặp trắc trở, biết mình không còn hy vọng. Những người ấy mỗi kẻ một vẻ bất bình, thần sắc khó coi, tụ lại thành một nhóm, khí thế sắc nhọn, khiến kẻ khác trông thấy đều muốn tránh xa.
Trong đám người ấy, kẻ chịu liên lụy nhiều nhất tự nhiên là Thái Họa. Nàng vốn dĩ là thân cô thế cô, lại thêm lần trước lỡ lời chọc giận Tuân quận chúa, từ đó bị các nàng nhắm vào không chút nể nang, cảnh ngộ càng thêm đáng thương. Lâu đại nãi nãi đối với nàng sống chết ra sao cũng mặc kệ, chuyện hôn sự dĩ nhiên càng không tính đến. Ngay cả Lâu nhị nãi nãi trông thấy vậy, cũng phải khẽ thở dài mà nói một câu: “Nhìn mà thấy thật đáng thương.”
Lăng Sương uống liền ba chén trà, rốt cuộc mới nuốt trôi miếng bánh hạt dẻ kia, vừa lúc Thái Họa đi tới.
“Ngươi định đi đâu?” nàng khẽ hỏi Thái Họa, giọng mang theo vài phần lo lắng. “Ngươi nên cẩn thận một chút, chớ có tùy tiện đi lại. Ta nhìn đám người của Tuân Văn Hỉ kia, kẻ nào kẻ nấy đều như mài đao soàn soạt, khí thế hung hăng. Chỉ sợ đến con muỗi bay ngang qua, cũng bị lột mất một tầng da mới chịu buông tha.”
Nếu nói cho thật tường tận, căn nguyên kỳ thực cũng chẳng hoàn toàn ở trên người Tuân Văn Hỉ. Chỉ bởi phong khí chốn kinh thành quá đỗi tệ bạc, nâng cao đạp thấp, kẻ dưới nịnh nọt kẻ trên, ngoài mặt cung kính, trong lòng lại đầy toan tính. Như Nhàn Nguyệt từng nói, thế gian của nam nhân ngoài kia mới thật là nơi tàn khốc, còn thế giới của các phu nhân, tiểu thư nơi khuê các, chẳng qua chỉ là học theo mà thôi. Tuân Văn Hỉ bất quá cũng chỉ là kẻ góp phần trong đó, lại thêm bên cạnh có Ngọc Châu cùng Bích Châu phụ trợ, những nữ tử mang vài phần tâm địa lệch lạc cũng dần dần tụ lại. Ác ý theo đó mà cuộn lên như quả cầu tuyết lăn trên sườn núi, càng lăn càng lớn. Thế nên đến cuối cùng, đừng nói là người vô can, chỉ e một con muỗi bay ngang qua cũng khó tránh khỏi phải chịu vài quyền mới được yên.
Thái Họa tự nhiên cũng hiểu điều đó, nên cũng an phận đáp: “Hiện giờ ta chỉ khi vào cửa ra cửa mới phải đối mặt với bọn họ, còn lại đều cố tình né tránh. Dù sao Hoa Tín yến cũng sẽ mau kết thúc, không đáng lo.”
Lăng Sương trong lòng vốn muốn hỏi một câu: “Đợi Hoa Tín Yến tàn rồi, hôn sự của ngươi sẽ tính thế nào?” Nhưng lời vừa dâng đến môi, nàng lại chần chừ không nói, e rằng vô tình chạm phải nỗi lòng của Thái Họa, khiến nàng càng thêm thương cảm. Thái Họa quả thực như hổ sa cơ giữa đồng bằng, uổng một thân học vấn, phong thái đoan nhã. Ngay cả Lâu nhị nãi nãi cũng từng khen rằng phẩm hạnh nàng thanh khiết như hoa lan trong u cốc. Nếu nàng được sinh ra ở Lâu gia, chỉ e hôm nay lại có thêm một Khanh Vân nữa. Nào ngờ chỉ vì gia thế thấp kém, đến cuối cùng lại rơi vào cảnh quạnh quẽ, giữa chốn đông người mà vẫn không ai đoái hoài hỏi đến.
Lăng Sương tuy bản thân cũng chưa từng nghĩ đến chuyện xuất giá, song đối với chuyện hôn sự của Thái Họa lại đặc biệt lưu tâm, chỉ là nhất thời vẫn chưa nghĩ được ra biện pháp. Vì thế, nàng chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Thái Họa. Hai người cùng tựa nơi hành lang, cả hai đều im lặng, chẳng ai nói lời nào.
Nhưng trong lòng Thái Họa dường như lại không lo lắng đến vậy, nàng vẫn còn tâm trí để mắt đến động tĩnh xung quanh. Nàng khẽ nghiêng người, thấp giọng nói với Lăng Sương: “Ngươi nhìn xem, bên kia Tuân quận chúa các nàng đang bàn luận chuyện gì, trông thần sắc chuyên chú như thế, không phải lại đang có ý đồ xấu gì chứ.”
Lăng Sương khẽ nhún vai, giọng nói bình thản: “Chuyện ấy ai mà biết được. Nếu bọn họ thật sự tính toán đến đầu chúng ta, thì binh đến tướng chặn, nước dâng đắp bờ. Cũng đâu đến nỗi phải sợ đám người đó.”
Nhưng lần này Thái Họa đoán cũng chẳng sai. Đám người kia quả nhiên đang bàn luận chuyện của Lâu gia. Chỉ là người bị nhắc đến lại không phải Lăng Sương, mà là Nhàn Nguyệt.
“Ta xem con hồ ly tinh Lâu Nhàn Nguyệt kia hôm nay chắc là không dám lộ diện đâu.” Người lên tiếng chính là Bích Châu, nàng khẽ cười lạnh, giọng nói mang theo mấy phần châm chọc: “Ta nghĩ chiếc khăn trên Đồng Hoa yến hôm đó tám chín phần chính là của nàng, Lâu Lăng Sương thì giả vờ giả vịt, lôi kéo mọi người cùng đến nhận, bất quá cũng chỉ là muốn đục nước béo cò, che chở cho người trong nhà mà thôi.”
“Không phải nàng thì còn có thể là ai nữa? Hơn phân nửa là nàng ta cố ý ném ra để câu dẫn người khác mà thôi, mấy trò ấy nàng ta xưa nay vốn rất thạo. Bằng không, cùng dự Hoa Tín Yến, cớ sao Triệu Tu, Diêu Văn Long đều bị nàng làm cho thần hồn điên đảo? Ai mà biết được, sau lưng nàng ta rốt cuộc đã giở những thủ đoạn gì…” Một thiếu nữ vừa mới nhập bọn cũng phụ họa theo.
“Làm cái gì ư? Quá nửa cũng chỉ là mấy trò hồ mị mà thôi.” Một thiếu nữ khác tiếp lời, dùng khăn che miệng, khẽ cười mà nói nhỏ: “Ta xem nàng ta chắc là thấy chuyện chiếc khăn tay kia đã bại lộ, nên lần này mới ngượng ngùng chẳng dám tới…”
Kỳ thực Tuân Văn Hỉ cùng tỷ muội Lâu gia vốn chẳng có xung đột lợi ích gì. Sở dĩ nàng sinh lòng oán hận như vậy, bất quá cũng vì thấy các nàng quá mức nổi bật, dường như chẳng hề đem nàng đặt vào mắt. Bởi thế nàng mới muốn tìm dịp dẫm ép một phen. Nào ngờ mấy lần giao phong đều chịu thiệt, thế là mối hiềm khích ấy càng ngày càng kết sâu. Những người ở bên cạnh Tuân Văn Hỉ lại khéo chiều theo ý ấy, mỗi lời nói ra đều nhằm đúng chỗ ngứa, tự nhiên đem tỷ muội Lâu gia nói đến mức chẳng đáng một đồng. Đặc biệt là Ngọc Châu cùng Bích Châu, hai tỷ muội này lại càng quạt gió thêm lửa, hết lời cổ động Tuân Văn Hỉ. Kỳ thực trong lòng các nàng vốn mang ý mượn đao giết người. Rốt cuộc tam phòng hiện giờ rơi vào cảnh quẫn bách như vậy, đều bởi nhị phòng hồi kinh, đoạt mất những thứ vốn nên thuộc về các nàng, đến cả Lâu lão thái quân cũng thiên vị nhị phòng. Nếu không diệt trừ nhị phòng, thì các nàng sẽ không có ngày ngẩng đầu lên được.
Bởi vậy, các nàng liền thuận thế phụ họa theo lời mọi người, hễ có cơ hội liền khéo léo xen vào đôi câu, thỉnh thoảng lại lộ ra vài chuyện bí mật của nhị phòng. Tỷ như chuyện mấy ngày gần đây Lâu Nhàn Nguyệt qua lại rất thân mật với Vân phu nhân…. Những lời ấy nghe qua tưởng chừng vô tâm, nhưng lại từng bước dẫn dắt sự suy đoán của mọi người đi về phía càng lúc càng u ám, khiến câu chuyện dần dần bị nhuốm thêm mấy tầng ý vị đen tối.
“… Ta xem Lâu Nhàn Nguyệt hơn phân nửa là muốn nhắm vào An Viễn hầu mà ra tay. Bằng không, cớ sao ngày ngày lại siêng năng nịnh bợ Vân phu nhân đến vậy? Chỉ là dòng dõi An Viễn hầu phủ cao quý, làm sao lại có thể cưới một nữ tử xuất thân thương gia được…” Mấy người bọn họ còn đang rì rầm phỏng đoán, lời qua tiếng lại, đều cho rằng lần này Lâu Nhàn Nguyệt hẳn là chẳng dám xuất hiện. Đúng lúc ấy, bên ngoài chợt có nha hoàn vội vã chạy vào bẩm báo, nữ chủ nhân là Văn phu nhân liền lập tức buông việc trong tay, bước nhanh ra ngoài nghênh tiếp.
Dẫu cho lời đồn bên ngoài có hiểm ác đến đâu, Vân phu nhân rốt cuộc vẫn là nữ chủ nhân của An Viễn hầu phủ. Thân phận đặt ở nơi ấy, những lời thị phi tầm thường há có thể lay chuyển được.
Tiết trời dần ấm hơn, Vân phu nhân cũng đã thay sang xiêm y cuối xuân. Trước giờ bà luôn thích mặc y mục màu sắc tươi sáng, hôm nay khoác một thân áo màu xanh biếc, trên nền sa gấm lấp lánh kim sa rải nhẹ, ánh lên từng điểm sáng như nước, càng tôn làn da trắng như tuyết, khiến dung nhan thêm phần diễm lệ mà quý khí. Mà người theo sau nàng, không ai khác, chính là Lâu Nhàn Nguyệt.
Người ta vẫn thường nói Lâu Nhàn Nguyệt ưa mặc sắc đỏ, hôm nay nàng lại đổi sang một thân vàng nhạt. Vì còn sợ lạnh, tiêu y vẫn may bằng gấm dày, song màu vàng nhạt mềm mại ấy quanh quẩn bên người nàng, tựa như một làn hương vụ của ngày xuân phảng phất. Sắc áo dịu dàng ấy càng làm nổi bật làn da mịn màng, kiều nộn như nhụy hoa mới nở. Dung nhan nàng rạng rỡ, tựa đóa thược dược vừa độ xuân thì, diễm lệ mà thanh tú.
Nàng búi tóc cũng tinh tế dịu dàng, xiêm y vốn nhẹ nhàng, eo thon chỉ một vòng tay, bởi vậy kiểu tóc cũng giản lược mà uyển chuyển. Nàng khéo chải một kiểu phản kế, búi tóc mềm mại tựa mây xuân, không đeo nhiều trâm hoàn. Chỉ là nơi mái tóc bên thái dương cài một cành trâm hoa điểu. Hoa chính là nhành Đồng Hoa màu tím vừa được thưởng qua, mọi người ai cũng đã nhận ra, chỉ là con chim nhỏ bằng hoa nhung đính kèm lại có phần hiếm thấy. Con chim ấy sắc vàng nhạt, viền quanh một vòng lông tơ đỏ thắm, nhỏ chỉ cỡ hạt hạnh, mà làm tinh xảo đến mức sinh động như thật, đậu bên cành hoa tím, trông vừa sinh động lại vừa nghịch ngợm đáng yêu, khiến cả cành trâm như mang theo một chút sinh khí của mùa xuân.
“Nàng ta lại bày trò yêu mị gì nữa đây…” Bích Châu khẽ hạ giọng, vẻ mặt ghét bỏ mà lẩm bẩm. Thế nhưng trong lòng nàng đã lặng lẽ tính toán: cũng nên làm một chiếc trâm hoa điểu như vậy mới được. Chỉ cài mỗi đóa hoa quả thực có phần đơn điệu, nếu có thêm chim nhỏ điểm xuyết, hoa điểu tương ánh, nhìn lại càng sinh động đáng yêu. Tựa như hải đường cùng bách linh, mai hoa với hỉ thước, đều là những đề tài đẹp. Lại còn bướm đốm, chuồn chuồn… những thứ ấy nếu làm thành trâm cài tóc, hẳn cũng rất hợp ý xuân. Mùa xuân vốn nên dùng những vật thanh nhã như vậy. Đáng tiếc trước đó nàng lại chẳng nghĩ ra. Giờ thì hay rồi, nếu làm theo, e rằng thiên hạ lại nói nàng bắt chước Lâu Nhàn Nguyệt — con hồ ly tinh ấy.
Quả nhiên Văn phu nhân vừa nhìn thấy liền không khỏi tán thưởng. Bà mỉm cười hỏi: “Lâu nhị tiểu thư hôm nay cài chiếc trâm này thật tinh xảo. Con chim nhỏ trên ấy, rốt cuộc là lai lịch gì vậy?”
Nhàn Nguyệt chỉ cười nhạt đáp: “Cũng không có lai lịch gì, bất quá chỉ là mang chơi thôi.”
Lời này của nàng đương nhiên chỉ là đáp cho có lệ. So với sự hòa nhã gần gũi của Khanh Vân, vị Lâu nhị tiểu thư này đôi khi không được lòng các bậc trưởng bối, kỳ thực cũng chẳng phải là oan. Chỉ là bản thân nàng cũng chẳng bận tâm đến điều đó. Dẫu sao các vị phu nhân kia, vốn dĩ cũng cũng không thích nàng. Huống hồ cây trâm này, vốn dĩ cũng không phải mang cho bọn họ ngắm.
Kỳ thực trong đám người, chỉ có Thái Họa là nhận ra, các nàng xưa nay dường như có một thứ ăn ý khó nói thành lời. Khanh Vân vốn không thích đọc những loại sách vở tiêu khiển, còn Lăng Sương lại chẳng mấy bận tâm đến chuyện y phục trang sức. Bởi vậy trong đám người hôm nay, người thật sự biết đến chiếc trâm ấy, cũng chỉ có Thái Họa mà thôi. Đợi đến khi mọi người dần tản ra, nàng mới bước tới gần, mỉm cười hỏi khẽ: “Đây… chẳng phải là Đồng Hoa phượng đó sao?”
Nhàn Nguyệt cũng cười: “Rốt cuộc chỉ có tỷ là tinh mắt.”
Lăng Sương nghe vậy không hiểu: “Đồng Hoa phượng là cái gì?”
Nhàn Nguyệt cười trêu nàng: “Uổng công cho ngươi đọc nhiều sách như vậy, trong thơ của Lý Nghĩa Sơn có câu: ‘Đồng hoa vạn lý đan sơn lộ, Phượng hoàng con thanh vu lão phượng thanh.’
Chữ ‘phượng’ trong câu ấy, chính là nói đến Đồng Hoa phượng đó.”
Thái Họa khẽ mỉm cười, thong thả giải thích: “Đồng Hoa phượng vốn là loài chim chỉ có ở đất Xuyên Thục. Thời Lý Đức Dụ triều Đường từng giữ chức Tiết độ sứ Tứ Xuyên, trong thiên ‘Họa Đồng Hoa Phượng Phiến phú tự ‘có chép rằng: ‘Thành Đô kẹp bờ Mân Giang, trồng nhiều tử đồng. Mỗi độ cuối xuân, có linh cầm ngũ sắc, nhỏ hơn huyền điểu, bay đến đậu trên Đồng Hoa, hút sương mai mà uống. Đến khi hoa rụng thì liền tản bay như khói, chẳng biết về đâu.’ Những lời ấy nói chính là Đồng Hoa phượng. Loài chim nhỏ này giống như phượng hoàng thu nhỏ, cùng Đồng Hoa tương sinh, dựa vào mật hoa mà sống. Có lẽ truyền thuyết thượng cổ nói rằng ‘phượng hoàng phi ngô đồng bất tê’, cũng có chút liên hệ với loài chim ấy.”
Nàng dừng một chút rồi nói tiếp: “Tiền triều trong cung uyển cũng từng điển cố Đồng Hoa, khi Đồng Hoa phượng đậu trên trâm cài của một vị phi tần đang đứng ngắm hoa dưới gốc Ngô Đồng, nhất thời truyền thành giai thoại, được người người ca tụng.”
“Đồng Hoa phượng còn được gọi là tiểu yêu phượng, vốn là thứ rất thú vị. Lại có điển cố ‘đình thoa’, nên ta thấy năm nay chỉ thêu kim hoàng khá đẹp, bèn tiện tay làm mấy chiếc trâm, cài lên cho vui mà thôi.” Nhàn Nguyệt bên cạnh cười nói.
Lăng Sương nghe vậy lại chẳng có hứng thú gì.
“Đồng Hoa yến đã qua rồi, tỷ còn làm Đồng Hoa phượng làm gì? Cũng chẳng bán được, lại lãng phí thời gian.”
Tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng sức ảnh hưởng của Nhàn Nguyệt vẫn còn đó, chiếc trâm hoa điểu mới lạ lại tinh xảo như thế, tự nhiên khiến người ta không khỏi chú ý. Đợi khi các vị phu nhân rời đi, dần dần đã có vài thiếu nữ tiến đến hỏi han lai lịch của chiếc trâm ấy. Các tiểu thư vốn lâu ngày ở chốn khuê các, đối với những truyền thuyết hoa điểu bên ngoài lại càng thích thú. Dẫu rằng cả đời chưa chắc có dịp đặt chân đến đất Xuyên Thục, nhưng nghĩ đến tiểu yêu phượng được ghi chép trong thơ của Lý Nghĩa Sơn cùng trước tác của Lý Đức Dụ, ai nấy đều sinh lòng yêu thích, mong có được một chiếc. Vừa hay lần này Nhàn Nguyệt làm đến hơn mười chiếc trâm Đồng Hoa phượng, đều mang theo bên mình. Nàng liền thuận tay đem ra chia tặng cho mọi người. Các thiếu nữ nhận được trâm, ai nấy đều thập phần vui thích, ngay cả Hoàng Ngọc Cầm cũng cài lên tóc một chiếc, dung nhan càng thêm phần rạng rỡ.
Ngọc Châu thấy vậy, trong lòng thoáng động: “Quận chúa, hay chúng ta cũng xin một chiếc đi?”
Tuân Văn Hỉ lại tỏ vẻ ghét bỏ nói: “Có gì tốt chứ? Chỉ là chuyện dã sử bịa đặt thôi, ta không cần.”
“Bất quá nàng ta cũng chỉ là muốn kéo sinh ý cho cửa hàng trang sức nhà mình mà thôi, đem mấy chiếc trâm ra lấy lòng người. Có cho không thì tội gì không nhận.” Ngọc Châu thấp giọng khuyên nhủ như vậy. Nói là nói thế, qua một lúc nàng vẫn đưa tay nhận lấy hai chiếc trâm. Nhưng Tuân quận chúa vẫn không chịu cài, nàng chỉ lộ vẻ ghét bỏ, tiện tay ném cho nha hoàn đứng bên cạnh, dường như ngay cả nhìn thêm một lần cũng không muốn.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |