Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 20: Mã cầu
Trận mã cầu này đánh cược lớn, nên thế trận đặc biệt xuất sắc. Trên lầu các, người thực sự xem hiểu cầu không nhiều, Lăng Sương chính là một trong số đó. Thấy Nhàn Nguyệt vừa bóc hạt dưa vừa xem đến hăng say, nàng liền nghiêng người, thấp giọng chỉ giáo: “Tỷ nhìn cho kỹ, mã cầu có mấy chiêu cơ bản: hợp, câu, bát, chọn… Mỗi chiêu dùng trong thời cơ khác nhau. Loại đào cầu đang dùng này là nhanh nhất, còn bóng cao su thì càng nhanh hơn, nhưng không thích hợp đánh trên bãi cỏ vừa mưa xong.”
“Nếu chẳng may đụng phải đá vụn thì sao?” Nhàn Nguyệt không chịu yên, lập tức bắt bẻ.
“Sân mã cầu đều có hạ nhân túc trực nhặt đá.” Lăng Sương nhẫn nại giải thích. “Huống chi cầu gốm bên trong có rót vật nặng, chất liệu gốm làm cầu cũng thật sự tốt, nhiều nhất chỉ nứt một khe nhỏ. Đụng phải cục đá nhỏ cũng không đáng ngại.”
Nhàn Nguyệt tỏ vẻ nghe thì nghe vậy thôi, ánh mắt vẫn dán chặt xuống sân. Ngược lại, Vân phu nhân nghe đến hứng thú, phe phẩy quạt cười hỏi: “Ngươi cũng nói cho ta nghe một chút. Vì sao mỗi lần bọn họ qua trung tràng, không phải ai cũng quay về phòng thủ, mà luôn chỉ có Tần Dực vòng chạy về, còn Nam Trinh thì chỉ tiến thẳng về phía trước?”
Lăng Sương liếc nhìn thế trận dưới sân, giọng điềm nhiên: “Đó là chiến thuật của mỗi đội. Tần Dực cưỡi ngựa vững, phản ứng nhanh, chuyên giữ trung tràng, vừa cắt đường cầu vừa tiếp ứng. Hạ Nam Trinh thì đánh lối trước, chủ yếu là công kích, không cần quay đầu nhiều. Một người trấn giữa, một người phá thế, như vậy đội hình mới không loạn.”
Vân phu nhân nghe xong, bật cười khen: “Hóa ra là vậy. Trách không được nhìn qua tưởng tùy ý, mà thực ra mỗi bước đều có tính toán.” Nhàn Nguyệt lúc này mới quay đầu lại, cười khẽ một tiếng: “Nghe muội nói xong, tỷ xem cầu lại thấy càng thú vị.”
“Đánh mã cầu, kỳ thực là người cùng cầu đồng hành. Huống chi mã tính mỗi con một khác, chẳng thể đánh đồng mà luận. Như mã lông hạt dẻ, phần nhiều ưa xông thẳng; bạch mã thì linh động, giỏi xoay chuyển. Lại có người nhìn chân mã mà chọn, từng nói: ‘Cao đề tính liệt, khoan đề tính ổn; nanh lang cước ma, hại người chí tử.’ Tần Dực cưỡi ngựa giỏi, lại có được tuấn mã linh hoạt, cho nên hắn giữ thế hồi phòng. Mọi người nhìn đi, mỗi lần đều là mượn đà xông chéo, cúi người cắt cầu giữa đường. Yên ngựa hắn dùng cũng khác Hạ Nam Trinh, phía trước có tay vịn, chính là để tiện cúi người đoạn cầu. Hạ Nam Trinh thì ngược lại, sở trường xung phong, nên đánh chính diện. Lại thêm một điều, hắn cùng đám người này phối hợp đã lâu, hiệu lệnh thuần thục ăn ý, chỉ huy tự nhiên. Hãy xem con tiểu hồng mã kia, chính là hắn thường dùng để dẫn dụ, chuyên khiến Triệu Cảnh phân tâm. Triệu Cảnh đã trúng kế hai lần rồi. Kỳ thực kẻ nguy hiểm nhất lại là người cưỡi con hắc mã kia. Côn cầu của hắn dài, mỗi lần tiếp cầu đều có một động tác quen tay — trước bát sang bên, rồi lại kéo về, gọi là ‘bát thảo tầm xà’, là thủ pháp mà người chuyên sút gôn ưa dùng nhất. Lối đánh ngắn mà nhanh, qua lại liên tục, khống cầu tốt nhất. Đánh mã cầu, điều cốt yếu là không được ngừng. Chỉ cần cầu còn động, thế trận liền còn trong tay…”
Nàng nói rành rọt, sâu cạn vừa phải, tựa một tay lão luyện đã mười năm lăn lộn trên mã trường. Ngay cả người chưa từng đánh cầu, nghe cũng hiểu rõ mạch lạc. Tuân quận chúa vốn khoanh tay cười lạnh đứng nghe, chẳng biết từ lúc nào, thần sắc đã lặng đi, lời nói kia từng chữ từng chữ đều lọt vào tai.
“…Triệu Cảnh tuy mã tốt, nhưng không mấy nghe lời. Kỳ thực hắn nên đổi ngựa. Như con của Triệu Tu lại rất hợp — là ngựa quen, tuy chậm hơn một chút, song tiến công thuận lợi. Trận này nếu có thể thắng, e rằng cũng chỉ thắng nhờ Triệu Tu mà thôi.”
Lời nàng còn chưa dứt, Triệu Tu đã bỗng thi triển một động tác cúi người hoa lệ, thân hình dán sát lưng ngựa, từ giữa thế cầu qua lại của hai người bên Hạ Nam Trinh mạnh mẽ cắt ngang, đoạt lấy mã cầu, một mạch xông thẳng về phía khung thành đối phương. Chỉ tiếc Tần Dực đã sớm đợi sẵn nơi ấy, thân hình vững vàng như núi. Hắn nhẹ nhàng một bát, liền chặn đứng thế cầu, thuận tay chuyền lại cho Hạ Nam Trinh, để hắn tiếp tục thế tiến công. Còn bản thân Tần Dực, lại chẳng buồn vượt quá nửa tràng, chỉ lười biếng ghìm cương, cưỡi ngựa đứng yên tại chỗ.
“Tần Dực tất nhiên là biết đánh mã cầu,” Lăng Sương bình thản nhận xét, “hắn thấy Hạ Nam Trinh công thế đã đủ thắng, nên chẳng muốn hao sức, cũng không nỡ làm mệt mã của mình.”
“Đó là đương nhiên,” Tuân Văn Hỉ không chịu kém thế, lập tức tiếp lời, “Dực ca ca năm nào cũng bồi quan gia đánh cầu, những ngự tiền thị vệ kia, có mấy người là đối thủ của huynh ấy đâu.”
Nhàn Nguyệt nghe vậy, ánh mắt như có điều suy nghĩ, liếc nàng một cái. Xem cầu thì nàng chẳng mấy hứng thú, nhưng vào những lúc thế này, tai mắt lại tinh tường lạ thường.
“Nửa tràng đầu sắp kết thúc rồi, Triệu Cảnh bên kia nếu vẫn không vào cầu, sang nửa tràng sau sẽ càng khó. Mã một khi mệt, tính tình lại càng ương bướng, rất khó khống chế…”Nàng còn chưa nói hết, đã nghe Lâu nhị nãi nãi ho nhẹ một tiếng. Lăng Sương hiểu ý, liền im bặt.
Vì hôn sự của Khanh Vân, Lâu nhị nãi nãi mấy ngày nay quả thực sầu não không thôi.
Quả nhiên, nửa tràng đầu kết thúc, phía Triệu Cảnh vẫn chưa ghi được một cầu nào. Hạ Nam Trinh người này tính tình thật khiến người ta tức giận, cố tình đúng lúc Triệu Cảnh vừa vất vả đoạt được cầu, hắn lại phất tay gọi dừng, cười nói: “Đã hết nửa canh giờ rồi, mọi người nghỉ một chút đi. Ta phải đi uống ngụm trà đã.”
Mã cầu tạm dừng, trong sân ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại. Cũng may đều là thiếu niên phong nhã, mồ hôi đầm đìa mà vẫn còn phong thái. Vân phu nhân đã sớm sai gia nhân mang trà xuống, Hạ Nam Trinh lại cưỡi ngựa tới gần lầu các, kêu lên: “Nóng chết mất thôi, sao lại đưa trà nóng thế này, có trà lạnh không? Cho ta chút trà lạnh.”
“Nào có đạo lý đãi khách bằng trà lạnh,” Vân phu nhân nói, nhưng vẫn cầm một chung trà nguội trên án đưa cho hắn, “Người trong nhà uống trà nguội thì được, chứ đem trà nguội mời khách, chẳng khác nào đuổi khách.”
Hạ Nam Trinh mặc kệ lời ấy, vừa uống vừa quay đầu gọi lớn: “A Dực, lại đây, chỗ này có trà lạnh.”
Tức khắc, Tần Dực cũng thúc ngựa lại đây.
Hai người đều khoác cẩm y, mồ hôi thấm áo mà vẫn anh tuấn hiên ngang. Đánh mã cầu không đội mũ quan, chỉ dùng dây buộc tóc, mái tóc đen nhánh vì nóng mà dính hãn nơi trán, càng làm nổi bật đôi mắt sáng lạnh như sao, sinh động khác thường. Đến cả lúc nâng chung trà uống một cách có phần thô lỗ, cũng vẫn toát ra phong thái tiêu sái tự nhiên, khiến không ít thiếu nữ vừa liếc nhìn đã đỏ mặt, vội vàng nép sang một bên.
“Đây là thứ gì?” Hạ Nam Trinh vừa uống trà vừa thuận tay sờ sang bên má, thì ra là sợi dây buộc tóc có treo mặt trang sức bằng vàng đã lệch sang một bên.
“Để muội chỉnh lại cho huynh.” Tuân quận chúa lập tức bước lên, đưa tay muốn giúp.
“Để ta.” Vân phu nhân đã nhanh hơn một bước, tự tay giúp hắn chỉnh lại dây tóc, thắt gọn gàng, vừa làm vừa cười hỏi: “Tần Dực, mẫu thân ngươi hôm nay sao không đến?”
“Mẫu thân con đang ở Vĩnh An tự bồi lão thái phi lễ Phật.” Tần Dực không rõ vì sao Vân phu nhân đột nhiên nhắc đến việc này, vẫn lễ phép đáp lời. Nói xong, thấy Hạ Nam Trinh cười vang, hắn mới kịp hiểu ra.
“Thật là đáng thương, không ai giúp ngươi sửa tóc.” Hạ Nam Trinh cười ha hả, đưa tay liền muốn xoa đầu Tần Dực, lại bị Tần Dực chụp lấy cổ tay, xoay tay gõ nhẹ lên đầu hắn một cái. Hạ Nam Trinh lập tức kêu lên: “Được lắm Tần Dực! Trước mặt trưởng bối nhà ta mà cũng dám ra tay, muốn phản sao?”
“Ta thay Vân phu nhân thi hành gia pháp.” Tần Dực lạnh giọng nói lời trêu ghẹo, trái lại khiến người nghe không nhịn được bật cười.
Bên kia, Triệu Tu cũng tiến lại gần, nghiêm chỉnh cúi đầu gọi một tiếng: “Thím.” Triệu phu nhân mỉm cười, đưa tay giúp hắn chỉnh lại tóc mai, lại gọi: “Cảnh nhi.” Chỉ có Triệu Cảnh đứng xa xa, không chịu tiến lên. Lâu nhị nãi nãi liền hòa giải: “Chắc là thấy các tiểu thư đều ở đây, nên thẹn thùng, không chịu lại gần.”
“Nghe thấy không, Lâu nhị nãi nãi đang nói ngươi đó, không biết e lệ.” Hạ Nam Trinh lập tức quay sang trêu Tần Dực. Lâu nhị nãi nãi tuy đã âm thầm xem Triệu Cảnh là rể hiền, nhưng đối diện những vị vương tôn công tử trước mắt, vẫn mang tâm thế xem con rể, chỉ cảm thấy người sau lại hơn người trước, vừa tuấn tú vừa thân thiện, không khỏi cũng cười nói: “Tiểu hầu gia nói vậy là ta lỡ lời rồi, ta nào dám trêu chọc Tần hầu gia chứ….”
“Tần hầu gia lại càng cần bị trêu chọc mới phải.” Hạ Nam Trinh tiếp lời cười nói, “Bằng không tuổi tác không nhỏ mà hôn sự vẫn chưa đâu vào đâu.”
“Ngươi nói hắn, vậy còn ngươi thì sao?” Lâu tam nãi nãi cũng thuận thế nói giỡn, “Hôm nay Vân phu nhân cũng ở đây, chi bằng nói thẳng ra, hai vị tiểu hầu gia nếu có vừa ý tiểu thư nhà nào, không ngại lộ ra chút tiếng gió, cũng để mọi người an tâm….”
Chúng phu nhân tức thì cười rộ lên, người một câu ta một câu trêu ghẹo. Đến như Hạ Nam Trinh vốn hồ ly lanh lợi, cũng khó lòng chống đỡ, ứng phó được vài câu liền vội vàng thúc ngựa rời đi, đuổi theo Tần Dực bàn bạc chiến thuật nửa trận sau.
Giữa tiếng cười nói náo nhiệt ấy, Vân phu nhân lại dần dần trầm tĩnh. Nàng dựa vào lan can, thong thả phe phẩy chiếc quạt tròn trong tay, ánh mắt dường như vượt qua sân bóng, nhìn về một nơi rất xa. Khóe môi vẫn vương nụ cười nhàn nhạt, nhưng trong nét cười ấy lại ẩn chứa một tầng bi thương mơ hồ, khiến người nhìn không khỏi chạnh lòng. Lăng Sương chợt nhớ đến cuộc trò chuyện hôm trước về việc “Vân phu nhân có đáng tiếc hay không”, trong lòng bỗng nhiên giật thót.
Cố An Viễn hầu gia khi còn tại thế, vốn nổi danh am hiểu mã cầu. Không chỉ có thể thấy rõ dấu vết truyền thừa ấy trên người Hạ Nam Trinh, mà ngay cả trong kinh thành, bốn đại yến hội của nam tử, riêng mã cầu yến trước kia cũng đều do một tay ông chủ trì.
Nghe nói An Viễn hầu gia mất khi vừa quá ngũ tuần, tính ra mười mấy năm trước hẳn vẫn đang độ tráng niên, phong hoa chính thịnh, cùng Vân phu nhân khi ấy tuổi xuân phơi phới, quả thực là một cặp trời sinh. Vân phu nhân tinh thông mã cầu, hiển nhiên là vì cũng từng có những năm tháng vui vẻ, rực rỡ cùng phu quân. Chỉ là… một người thông minh thấu đáo như Vân phu nhân, năm đó khi nghị thân, vì sao lại không nhìn ra trước kết cục này?
***
Nửa trận sau, quả nhiên phong vân chuyển biến bất ngờ.
Cây trúc cao vút dựng giữa sân, trên ngọn treo ba cành đào hoa tươi thắm, lơ lửng giữa không trung. Đào vừa phơi nắng nửa canh giờ, sắc còn tươi, nhụy chưa kịp héo, liền đã bị Hạ Nam Trinh đoạt mất một cành. Nghe nói, tam giáp thủ sĩ sau khi xướng danh, sẽ chọn người tuấn mỹ nhất trong đám sĩ tử làm Thám Hoa, cưỡi ngựa khắp kinh thành, hái một cành hoa đẹp nhất, dâng lên trước mặt quan gia báo cáo công lao — xưa nay đều được xem là nhã sự người người ca tụng.
Mà Hạ Nam Trinh lúc này đoạt hoa, tư thái tiêu sái, cũng không nhường một tấc.
Một cầu ấy, thực ra là do Tần Dực truyền cho hắn. Lần này Triệu Cảnh tự mình xung phong, công thẳng qua nửa tràng. Cầu côn múa lên, trong lúc hỗn loạn tựa hồ quét trúng bụng ngựa Tần Dực. Dẫu đánh vào yên an, không đến nỗi gây thương tích, song rõ ràng đã chọc giận hắn — bằng không cũng sẽ không lập tức đoạn cầu, phản công quyết liệt. Tần Dực thúc ngựa lao lên, tốc độ nhanh đến kinh người. Triệu Tu thấy thế nóng ruột, vội vàng tiến lên ngăn cản. Mấy người bọc đánh, vô tình lại rơi đúng vào thế trận hắn đã sớm bày ra. Chỉ thấy Tần Dực tay côn quét ngang, một đường hoành truyền, mã cầu liền lăn xéo qua nửa sân, thẳng tắp rơi tới trước ngựa Hạ Nam Trinh.
Trước mặt Hạ Nam Trinh là một khoảng đất bằng phẳng rộng rãi.
Thuật giữ cầu của hắn vốn dĩ đã lợi hại, nhưng lại không dùng lối bát thảo tìm xà tinh kia, mà càng giống như cắt cỏ — đại khai đại hạp, dứt khoát lưu loát. Đánh mã cầu, tiêu sái nhất chính là như vậy: cầu luôn ở phía trước, người theo sau, nhìn qua tưởng như đuổi theo quả cầu, kỳ thực cầu lăn đến đâu, dừng ở đâu, đều nằm gọn trong lòng bàn tay. Thời khắc này vốn còn chưa đến mức có thể đoạt hoa, nhưng người thủ vệ đã rối loạn. Hạ Nam Trinh thuận tay bát cầu sang trái, đối phương lập tức chắn trái, nào ngờ đó chỉ là giả chiêu, hắn thúc ngựa thêm hai bước, cổ tay lật lại, mã cầu bỗng nhiên bát ngược trở về. Người kia hồi cứu không kịp, chỉ thấy côn ảnh loáng lên — một kích trúng đích.
Cùng lúc đó, Hạ Nam Trinh đã xông tới trước cây cần trúc treo cành hoa đào. Hắn rõ ràng có vài phần khoe khoang. Ngựa chưa hề dừng bước, hắn liền đứng thẳng trên yên, thân hình vững vàng như mọc rễ, tay áo tung bay giữa gió xuân. Chỉ một động tác nhẹ nhàng, đầu ngón tay khẽ trích — một cành đào liền rơi gọn vào tay hắn.
Mãn tràng lập tức vang lên tiếng reo hò. Đánh mã cầu thú vị chính là ở chỗ ấy: một người thắng, chính là cả đội thắng. Hạ Nam Trinh đắc ý vô cùng, giơ cao cành đào thúc ngựa vòng tràng một lượt, ao gấm tung bay, tiêu sái vô cùng. Khi chạy tới trước lầu các, hắn vung tay một cái, trực tiếp ném cành đào lên trên.
“Cho muội!” Tuân Văn Hỉ lập tức vươn tay đón lấy, vẻ mặt đắc ý hiện rõ. Ngọc Châu, Bích Châu vội vàng ghé lại xem. Bích Châu không biết ghé tai nói gì đó, Tuân Văn Hỉ nghe xong liền đỏ mặt, khẽ “hừ” một tiếng.
“Cho ta xem với.” Ngọc Châu biết lúc này phụ họa sẽ khiến Tuân Văn Hỉ thêm phần cao hứng, liền cầm cành đào khen tới khen lui: “Đẹp thật đó, đúng là có ý tứ, trách không được ai cũng nói đánh cược hoa là thú vị nhất……”
“Đúng vậy, trước kia khi quy củ còn chưa quá nghiêm ngặt, đánh mã cầu cược hoa chính là một dịp trọng đại nam nữ cùng nhau tham dự. Nghe nói nếu thiếu niên lang thắng được hoa, vừa ý tiểu thư nhà ai trên khán đài, liền đem tặng cho nàng, cũng coi như một việc nhã nhặn.” Vân phu nhân cười nói, giọng nói mang theo vài phần hoài niệm.
“Ta sao lại chưa từng nghe qua chuyện ấy?” Triệu phu nhân lạnh giọng nói, nét mặt cũng không che dấu ý phản bác. “Cho dù không khí khi đó có cởi mở, cũng không đến mức như vậy. Dẫu sao cũng đều là nam nữ chưa lập gia đình.”
“Có lẽ vậy. Ta cũng chỉ là nghe tiên phu nhắc lại. Hắn xuất đạo sớm, trải qua nhiều chuyện, kiến thức tự nhiên rộng hơn chút. Triệu phu nhân còn trẻ, e rằng chuyện của thế hệ công công ngươi, chưa chắc đã tường tận.” Vân phu nhân nhàn nhạt đáp, giọng điệu không nhanh không chậm.
Một câu nói ra, mềm nhẹ mà kín kẽ, Triệu phu nhân giống như đụng phải cái đinh, sắc mặt khẽ cứng lại, liền im lặng không nói nữa. Lâu tam nãi nãi lại cố tình muốn làm hòa, cười cợt xen vào: “Nam nữ chưa thành thân như vậy quả thật không ổn. Chi bằng đợi sau này thành thân rồi hãy đưa. Lần sau để Triệu hầu gia lên sân đánh cầu, đoạt hoa tặng Triệu phu nhân, chẳng phải càng hay sao? Trượng phu nhà mình tặng, chắc chắn không ai dám dị nghị.”
Triệu phu nhân nghe vậy liền bật cười, chỉ vào nàng mắng yêu: “Ngươi cũng thật lắm lời.”
Mọi người đều hiểu, lời kia rõ ràng là ám chỉ Vân phu nhân trượng phu đã khuất, lại tỏ ý thân cận với Triệu phu nhân, vì thế đều cười theo cho qua chuyện. Chỉ riêng Lâu nhị nãi nãi không cười. Trong số các phu nhân, bà vốn được Triệu phu nhân coi trọng nhất, nhưng Lăng Sương hiểu rõ mẫu thân mình, dẫu thế nào cũng vẫn giữ vài phần nghĩa khí, không đến mức cười trên nỗi đau người khác.
Cành hoa thứ hai rơi vào tay kỵ sĩ cưỡi hắc mã. Người này đoạt được hoa liền thu liễm an phận, không dám giống Hạ Nam Trinh mà lại đây phô trương. Đánh thêm một lúc, Hạ Nam Trinh lại đoạt nốt cành hoa cuối cùng. Đến lúc này, Triệu Cảnh bên kia đã là ba không trắng tay. Nhưng nửa trận sau vẫn còn ba mươi phút, Hạ Nam Trinh liền thương lượng: “Đánh cho xong đi. Vân Chương, ngươi có muốn lên sân chơi một ván không?”
Hạ Vân Chương khép tay trong tay áo, chỉ lắc đầu. Trái lại, trong đám sĩ tử đã có mấy người nóng lòng muốn thử. Bảng Nhãn Trương Kính Trình cũng bị kéo lên sân, thay cho Hạ Nam Trinh và Tần Dực rời tràng. Người tinh mắt đều nhìn ra, Hạ Nam Trinh đây là cố ý lưu lại mặt mũi cho Triệu Cảnh để bọn họ cũng kiếm được chút điểm, không đến mức cả trận không một cành hoa, quá mức khó coi. Chỉ là Triệu Cảnh lại coi sự nhường nhịn ấy như một sự sỉ nhục. Hắn mặt lạnh như băng, bỗng nhiên quăng mạnh cầu côn xuống đất, xoay người hạ tràng, không thèm ngoảnh đầu lại.
Hắn phát giận cũng thôi đi, đã hạ tràng rồi, vậy mà còn hung hăng quất roi xuống lưng ngựa. Roi rơi không chút nương tay, đánh trúng mông con hồng mã, da thịt lập tức rách toạc, máu tươi rịn ra. Con ngựa đau đớn hí thảm một tiếng, vó trước chao đảo, suýt nữa hất hắn ngã nhào xuống đất. Lăng Sương trông thấy cảnh ấy, ánh mắt lập tức lạnh xuống.
Triệu phu nhân cũng chú ý tới, vội vàng lên tiếng: “A Cảnh đứa nhỏ này, từ nhỏ đã hiếu thắng. Làm việc gì cũng muốn đứng đầu, không chịu thua kém ai, bằng không cũng chẳng đến mức nhất quyết vào Quốc Tử Giám. Quan gia còn từng khen nó, nói nếu không phải vướng việc kế thừa hầu vị, thì thi một cái tiến sĩ là chuyện nắm chắc.”
Lời này vừa nói ra, đã khéo léo nhắc mọi người rằng Triệu Cảnh là người kế thừa hầu phủ, lại thêm học vấn xuất chúng, tiền đồ sau này rộng mở. Dẫu không nói thẳng, cũng xem như vãn hồi được vài phần thể diện.
So ra thì Triệu Tu lại là người tâm tính rộng rãi hơn hẳn. Triệu Cảnh đã rời tràng, hắn vẫn vui vẻ tung hoành trên sân. Sau khi Hạ Nam Trinh và Tần Dực rút lui, đám người Trương Kính Trình căn bản không phải đối thủ của hắn. Triệu Tu cưỡi ngựa xông pha, như vào chốn không người, liền một mạch đoạt đủ ba cành đào hoa. Có một lần còn suýt nữa húc Trương Kính Trình ngã khỏi lưng ngựa, vậy mà hắn vẫn cười hì hì nói: “Bảng Nhãn lang, ngươi sao lại không biết cưỡi ngựa vậy?”
Trương Kính Trình vốn là thư sinh văn nhã, dung mạo thanh tú. Nghe nói trong khoa thi trước, học vấn của hắn vốn đứng đầu, chỉ vì khoa này nhân tài đông đúc, mới đành rơi xuống hàng Bảng Nhãn. Quan gia lại đặc biệt coi trọng, trực tiếp triệu vào Hàn Lâm Viện, đãi ngộ rất cao, tiền đồ cũng là rộng mở vô cùng.
Nhưng hàn môn sĩ tử vốn dĩ đã không mấy hòa hợp với đám vương tôn công tử. Huống chi Trương Kính Trình lại là dê đầu đàn trong số họ, địa vị được tôn kính nhất. Triệu Tu nói năng như vậy, lập tức khiến mấy sĩ tử mặt mày biến sắc, ánh mắt trợn trừng, rõ ràng có phần tức giận. Triệu Tu lại chẳng hề để tâm. Hắn gom ba cành hoa đào lại thành một bó lớn, tùy tiện cầm trong tay, cưỡi ngựa chạy một vòng quanh tràng, cười cợt vui vẻ. Đến dưới lầu các, không hiểu sao lại sinh ra mấy phần lúng túng. Không gọi tên, cũng không nói rõ là tặng ai, chỉ giơ cả bó đào hoa lên, đưa về phía lan can, nói gọn lỏn một câu: “Tặng cho ngươi.”
Nhàn Nguyệt không thèm để ý, vẫn cúi đầu nói chuyện cùng Lăng Sương, coi như không nghe thấy. Triệu Tu lập tức đỏ bừng mặt. Vân phu nhân thấy thế liền cố ý trêu chọc: “Đưa ai vậy? Ngươi không nói, ta liền thay nàng nhận lấy đó….”
“Đưa… đưa Lâu nhị tiểu thư.” Triệu Tu nói xong liền đánh ngựa bỏ chạy, nhanh như gió. Trên lầu lập tức bùng lên một trận cười. Người thì trêu Nhàn Nguyệt, người thì quay sang chúc mừng Triệu phu nhân, lại có kẻ kéo Lâu tam nãi nãi vào nói cười, câu nào cũng đủ cả. Mai Tứ nãi nãi cười lớn nhất: “Chuyện này thật khéo, hai tỷ muội lại có thể ở cạnh nhau, đúng là tứ giác đều toàn.” Một câu ấy khiến Khanh Vân đỏ bừng mặt. Nhưng lời nói vô tâm ấy lại đâm thẳng vào lòng tam phòng. Đừng nói Ngọc Châu, Bích Châu sắc mặt tái nhợt, ngay cả lâu tam nãi nãi cũng trắng bệch đi trông thấy, chỉ có thể cắn răng gượng cười, theo mọi người phụ họa vài câu, quả thật cũng là nghị lực phi thường.
Vì chuyện này, Ngọc Châu và Bích Châu suốt buổi chiều đều thất thần, ánh mắt trống rỗng. Đáng tiếc lão đại của các nàng là Tuân quận chúa, lúc này lại đang nâng niu cành đào hoa do Hạ Nam Trinh tặng, chơi đến say mê, hoàn toàn không để ý tới tâm trạng hai người kia.
***
“Mệt chết.” Hạ Nam Trinh vừa để gã sai vặt hầu hạ thay quần áo, vừa hướng gian ngoài nói vọng ra: “Lão Tần, tối nay khỏi đi Sở Vân Dự đi.”
“Tùy ngươi.” Tần Dực đã thay y phục xong từ sớm, lúc này đang đứng ở gian ngoài cùng Hạ Vân Chương nói chuyện.
Hai người trên danh nghĩa là chính – phó, Hạ Vân Chương treo danh ngự tiền hành tẩu dưới tay Tần Dực, nhưng trên thực tế lại không chịu sự điều động của hắn, nhiều lắm chỉ là định kỳ bẩm báo tình hình, quan hệ nửa xa nửa gần.
“… Bên Trịnh lão vẫn chưa chịu buông lời, nhưng theo ý tứ của hắn thì đã là ngầm đồng ý. Chỉ chờ Lý Thăng hồi kinh tự chức, chúng ta liền có thể thuận thế tra tiếp, hẳn sẽ tra ra manh mối…”
Hạ Vân Chương hạ giọng nói. Vừa thấy Hạ Nam Trinh từ trong đi ra, hắn lập tức dừng lại câu chuyện.
“Lại bàn công sự à? Các ngươi thật phiền phức.” Hạ Nam Trinh lười nhác lên tiếng, nghiêng người ngồi phịch xuống sập, tiện tay nâng chén trà uống một ngụm.
“Người không làm việc lại chê người làm việc phiền phức, ngươi đúng là có bản lĩnh.” Hạ Vân Chương cười lạnh.
Hai người tuy cùng họ Hạ, nhưng từ trước đến nay không hợp, tính tình lẫn đường đi đều khác nhau, mỗi lần nói chuyện đều có điểm đối chọi gay gắt.
“Việc xét nhà diệt tộc như vậy, ta vốn cũng lười nhúng tay.” Hạ Nam Trinh nói tiếp, thấy sắc mặt Hạ Vân Chương trầm xuống, liền cười khẽ một tiếng: “Ai da, Hạ đại nhân nổi giận rồi.”
Hạ Vân Chương không nói thêm lời nào, chỉ lạnh lùng liếc hắn một cái, đứng dậy nói: “Vậy ta trở về đem chứng cứ sửa sang lại một chút, ngày mai liền thỉnh chỉ.”
Nói xong cũng không cáo biệt, xoay người lập tức rời đi. Tần Dực nâng chén trà uống một ngụm, nhàn nhạt nói: “Ngươi chọc hắn làm gì? Hắn hiện giờ là người trong cung, ngươi chê sống quá lâu rồi sao?”
“Ai bảo hắn cả ngày xụ mặt.” Hạ Nam Trinh cười hì hì đáp, liếc ra ngoài nhìn sắc trời: “Đùa hắn chút cho vui. Đi thôi, cơm chiều cũng chẳng có gì ngon, chúng ta về thành đi.”
Tần Dực “ừ” một tiếng, lại đứng dậy.
“Ngươi đi đâu?” Hạ Nam Trinh hỏi.
“Ra chuồng ngựa xem chút.” Tần Dực nói xong liền đi, không đợi hắn đáp.
Hắn băng qua mấy gốc hoa đào, từ sân chỗ nghỉ ngơi men theo đường nhỏ tới chuồng ngựa. Gã sai vặt Bắc Minh của Hạ Nam Trinh đang ngoài chuồng chỉnh yên, thấy hắn liền hành lễ: “Tần hầu gia.”
Tần Dực không dừng bước, trực tiếp vào trong. Vừa lúc cùng một gã sai vặt khác cúi đầu đi ra chạm mặt, đối phương thần sắc vội vàng, cũng không hành lễ. Tần Dực thoáng đoán là người của Triệu Cảnh, sắc mặt không đổi, tiếp tục đi sâu vào trong. Gã sai vặt Trường Khánh đi theo phía sau, hỏi nhỏ: “Gia là muốn xem Hắc Vân Truy sao?”
“Không phải.” Tần Dực lạnh lùng nói.
Hắn dừng lại ở chuồng ngựa trong cùng. Ở đó là con hồng mã của Triệu Cảnh — giống hồ mã, có ngoại hiệu là Hỏa Thán Đầu. Năm đó quan gia cho chọn ngựa trước, hắn lấy Hắc Vân Truy, để lại Hỏa Thán Đầu, không ngờ cuối cùng lại rơi vào tay Triệu Cảnh.
Loại người như Triệu Cảnh, vốn không xứng dưỡng mã.
Hắc Vân Truy ở chuồng bên cạnh, thò đầu qua khe gỗ nhìn Hỏa Thán Đầu, ánh mắt như mang theo mấy phần trấn an. Tần Dực mở cửa chuồng, đưa tay vuốt nhẹ đầu Hỏa Thán Đầu. Con ngựa khịt mũi một tiếng, hơi thở ấm áp phả ra, đã không còn dáng vẻ kinh hoảng sau trận roi ban nãy, tựa như vừa được ai đó an ủi qua.
Tần Dực vuốt đầu nó hai cái, rất nhanh liền nhận ra có điều không đúng. Hắn nắm dây cương, Hỏa Thán Đầu lập tức ngoan ngoãn xoay người, đem phần mông hướng về phía hắn, động tác thuần thục đến mức khiến người ta không khỏi sinh nghi.
Trên mông ngựa màu đỏ như lửa, vết roi ban nãy da tróc thịt bong, lúc này đã được xử lý qua. Có người đã bôi thuốc, hơn nữa tay nghề không tồi, máu đã ngừng từ sớm. Chỉ là loại thuốc ấy lại không giống những dược cao thường thấy trong quân doanh — không phải thuốc bột, cũng chẳng phải cao dán đặc sệt, mà mỏng nhẹ như một lớp sương, thoạt nhìn nhàn nhạt, tựa như sương dưỡng da nữ tử hay dùng vào mùa đông.
Tần Dực hơi cau mày. Hắn đưa ngón tay chạm nhẹ lên miệng vết thương, lau một chút thuốc còn sót lại, đưa lên mũi ngửi.
Mùi hương theo đó lan ra. Không nồng, không gắt, thanh nhã dị thường, là mùi hoa lan.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |