Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 67: Liễu hoa

« Chương trước
Chương tiếp »

Liễu hoa yến cuối cùng cũng tới.

Lần này Nhàn Nguyệt không thể đi cùng Vân phu nhân, bởi lẽ Triệu phu nhân và Vân phu nhân vốn là đối đầu. Dẫu bề ngoài vẫn giữ vẻ hòa nhã khách khí, nhưng trong lòng sớm đã phân chia rạch ròi. Trong giới quý phụ nhân kinh thành, phủ Văn Viễn hầu của Tần gia đã yên lặng hơn mười năm, mẫu thân của Tần Dực là Thanh Hà quận chúa lại càng hiếm khi lộ diện. Còn nhánh của Hạ Vân Chương, Văn quận chúa thì là bậc trưởng bối, tuổi tác đã cao, cũng không thường tham dự yến hội. Thế nên, cục diện hiện tại gần như chỉ còn lại sự tranh chấp giữa hai nhà Hạ – Triệu. Vân phu nhân tính tình tự tại như mây bay nước chảy, không câu nệ tiểu tiết, còn Triệu phu nhân thì kết bè kết cánh, thanh thế rầm rộ. Hai bên đối lập, thế cân bằng này đã kéo dài gần mười năm. Nghe nói thuở ban đầu, chính Triệu phu nhân dẫn theo các phu nhân khác mà cô lập Vân phu nhân, người bị cho là “bay lên cành cao hóa phượng hoàng”, dần dà, chuyện ấy mới diễn biến thành cục diện như ngày hôm nay.

Nhàn Nguyệt cũng không trang điểm cầu kỳ, chỉ điểm chút phấn son nhàn nhạt, nàng khoác bộ y phục màu liễu hoàng non, dáng người thướt tha uyển chuyển. Hoa viên Triệu phủ nàng vốn đã dạo qua, mà vào mùa này cũng chẳng có gì đặc biệt để ngắm, liễu rủ ven hồ đều na ná như nhau. Nàng tiện tay bẻ một cành liễu, đứng bên thủy các Dương Hoa, thong thả nghịch chơi. Xa xa, chợt thấy một gã sai vặt đang lấp ló, dáng vẻ thậm thụt, như muốn lại gần mà không dám.

Đào Nhiễm cũng tinh mắt, khẽ nhắc: “Tiểu thư, người xem kìa, hình như là gã sai vặt của Triệu Tu thiếu gia, hay là chúng ta mặc kệ hắn đi.”

“Vì sao phải mặc kệ?” Nhàn Nguyệt nhàn nhạt đáp: “Đi, bảo A Châu đi nhắc nhở quản gia tức phụ của Triệu phủ, nói rằng bên thủy các Dương Hoa có kẻ hành tung khả nghi, để bọn họ dọn sạch chỗ ấy đi.”

Chính cái tính nết ấy của nàng, khiến người ta vừa yêu lại vừa hận. Phía Triệu Tu nghe được tin, lại càng thêm bất đắc dĩ, chỉ đành ủ rũ đi tìm Triệu Cảnh, than thở: “Ca, huynh bảo nha hoàn bên huynh giúp đệ truyền lời đi, bá nương giờ không cho gã sai vặt lại gần khu hậu hoa viên nữa, nha hoàn bên cạnh đệ… nói năng lại chẳng ra sao…”

Triệu Cảnh vốn cũng là người lanh lợi, vừa nghe đã hiểu ngay ý hắn là muốn nhờ người sang truyền lời cho Nhàn Nguyệt, liền đáp: “Bên ta cũng không có nha hoàn nào giỏi ăn nói.”

Triệu Tu lập tức cuống lên, vội vàng hứa hẹn đủ điều, lại nói: “Ca giúp đệ lần này đi, xong việc đệ sẽ bày một bàn ở Túy Nguyệt quán, mời huynh một bữa ra trò.”

Triệu Cảnh lập tức biến sắc, hỏi: “Ngươi làm sao lại biết Túy Nguyệt quán?”

Túy Nguyệt quán vốn là cầm lâu, nhưng nói là nghe đàn, kỳ thực cũng có thanh quan nhân cùng vũ nữ, thậm chí còn có thể lưu lại qua đêm. Triệu Cảnh vì đã có hôn ước trong người, cũng nên có một chức quan để giữ thể diện, nên phụ thân hắn mới nhờ thúc phụ Triệu Kình lo liệu, xin cho hắn một chức quan nhàn tản ở Lễ Bộ. Khi mới nhậm chức, theo lệ thường phải mở tiệc đãi đồng liêu. Diêu Văn Long ngày thường luôn tán dương Túy Nguyệt quán, nói rằng nơi ấy không phải hàng vương tôn công tử thì không thể bước vào, vì vậy Triệu Cảnh mới chọn nơi đó bày tiệc. Chỉ là hắn cũng không ngủ lại qua đêm, nghe xong vài khúc nhạc liền trở về.

Triệu Tu cười hì hì, vẻ mặt đắc ý.

“Có gì mà đệ không biết chứ? Dù đệ không biết, phụ thân đệ chẳng lẽ lại không hay sao?” Hắn liền quấn lấy Triệu Cảnh, nài nỉ: “Giúp đệ một lần đi, ca. Không hiểu sao gần đây Lâu Nhàn Nguyệt lại chẳng thèm để ý tới đệ nữa.”

“Nàng từng để ý đến ngươi à?” Triệu Cảnh biết rõ còn cố ý hỏi.

“Quả thật… cũng chưa từng để ý tới đệ.” Triệu Tu ngượng ngùng đáp: “Nhưng trước kia chí ít vẫn là bình yên vô sự, cũng không thấy nàng tức giận gì, lần này lại đột nhiên trả lại lễ, ngay cả bá nương cũng nói, đó là ý muốn từ chối hôn sự của nhà ta. Đệ thật không biết mình đã đắc tội nàng ở chỗ nào, có lẽ là tên tiểu tử Diêu Văn Long kia nói bậy nói bạ gì đó về đệ… cũng chưa biết chừng.”

“Trong kinh tiểu thư nhiều như vậy, thiếu một Lâu Nhàn Nguyệt, chẳng lẽ ngươi lại không cưới được ai sao?” Triệu Cảnh thản nhiên nói.

“Nhưng đệ chính là thích nàng!” Triệu Tu kiên quyết không lay chuyển: “Ca, Hoa Tín yến huynh đâu phải chưa từng dự qua, trong số bao nhiêu nữ tử ở đó, có ai đẹp bằng nàng? Nàng cười cũng đẹp, giận cũng đẹp, nhất cử nhất động đều không giống người khác. Chỉ cần nàng đứng ở đó, trong mắt đệ liền chẳng còn ai khác. Đêm Nguyên Tiêu hôm ấy, nàng cài đầy đầu trân châu, trông đáng yêu biết bao, nếu không cưới được nàng, đệ chẳng còn muốn cưới ai khác nữa!”

Nói đến nuông chiều, kỳ thực thuở nhỏ Triệu Cảnh lớn lên trong Triệu phủ khi ấy cũng chỉ xem như một hầu phủ tầm thường. Còn Triệu Tu mới thật sự là kẻ sinh ra đã quen hưởng phúc, phụ thân hắn Triệu Kình quyền cao chức trọng, trong nhà chi phí ăn mặc, xe ngựa gấm vóc, không thứ nào không phải hàng tốt nhất trong kinh. Mười sáu năm qua, e rằng chưa từng có thứ gì hắn muốn mà không có được. Bởi vậy, chỉ cần Nhàn Nguyệt khẽ dùng chút thủ đoạn, liền khiến hắn canh cánh trong lòng, lưu luyến mãi không buông được.

Triệu Cảnh nhìn dáng vẻ ấy của hắn, tức khắc càng thêm ghét bỏ.

“Xem ngươi cái bộ dạng chưa từng trải sự đời kia. Lâu Nhàn Nguyệt thật sự đẹp như ngươi nói sao? Ta thấy mặt nàng hơi nhọn quá, môi cũng chẳng đủ hồng, nhìn có vẻ xinh xắn, chẳng qua đều là nhờ phấn son tô vẽ. Suốt ngày yếu ớt lả lướt, dáng vẻ lúc nào cũng như phải dựa vào người khác… có gì đáng gọi là đẹp?”

Hắn tuy chỉ hơn Triệu Tu chừng hai tuổi, nhưng tâm cơ lại sâu hơn hẳn, dẫu có sơ suất nói ra những lời vô lý, cũng sẽ không để lộ chút manh mối. Lần này cũng vậy, lời vừa buột miệng, chính hắn đã nhận ra, lập tức ngừng lại, thu liễm thần sắc, không để lộ thêm nửa phần. May mà Triệu Tu ngây ngốc, hoàn toàn không nhận ra trong lời ấy của Triệu Cảnh là đã từng cẩn thận quan sát Nhàn Nguyệt. Ngược lại còn vội vàng phản bác: “Như vậy mới là nhu nhược đáng thương chứ! Huynh xem nàng bước đi đẹp biết bao, nhẹ nhàng lay động, ngay cả lúc lườm người khác cũng đẹp, nhất tần nhất tiếu đều động lòng người. Mấy cô nương khác đứng cạnh nàng, đều như khúc gỗ cả…”

Hắn nói càng lúc càng hăng, cuối cùng dậm chân hét lên: “Đệ mặc kệ! Hôm nay huynh có giúp đệ hay không? Nếu không giúp, lần sau cũng đừng mong đệ giúp huynh! Lần trước Hỏa Thán Đầu còn là đệ nhờ phụ thân xin cho huynh đấy…”

Triệu Cảnh trong lòng hiểu rõ, Triệu Tu tuy có phần ấu trĩ, nhưng lại được phụ thân hắn hết mực nuông chiều. Nay phụ thân Triệu Cảnh chỉ giữ chức quan nhàn tản, còn người thật sự nắm thực quyền trong Triệu gia lại là Triệu Kình, vì vậy hắn cũng không tiện bày ra uy thế huynh trưởng, chỉ đành tỏ vẻ ghét bỏ mà nói: “Nhìn cái bộ dạng không nên thân của ngươi kìa, ngươi sai nha hoàn đi thì có ích gì? Nếu nàng đáp một câu không tới, ngươi định làm sao? Chẳng lẽ còn trói người ta tới được? Chi bằng đi tìm mẫu thân ta, nhờ bà ấy đứng ra làm người trung gian, mời Lâu Nhàn Nguyệt lên lầu uống trà, bà ấy là trưởng bối, lại có quan hệ với Khanh Vân, Nhàn Nguyệt tất sẽ phải nể mặt. Đến lúc ấy ngươi lại bất ngờ xuất hiện, trước nói vài lời mềm mỏng, hỏi rõ nguyên do nàng từ chối, rồi tùy cơ ứng biến, còn sợ không lay chuyển được nàng hay sao? Trong Hoa Tín yến, ngoài Triệu gia chúng ta ra, còn nhà nào là lựa chọn tốt hơn? Trương Kính Trình chẳng qua chỉ là một tên quan nghèo. Theo ta thấy, Lâu Nhàn Nguyệt bất quá là cố ý nâng giá mà thôi. Còn ngươi thì thật chẳng có tiền đồ, cứ một mực dâng mình làm kẻ coi tiền như rác.”

“Chủ ý này hay đấy!” Triệu Tu lập tức sáng mắt lên: “Ha, đệ chẳng quan tâm nàng có nâng giá hay không nâng giá? Đệ lại chẳng phải không bỏ ra nổi, bá nương chẳng phải còn nói muốn dùng thiên kim để cưới Lâu Khanh Vân sao? Cùng lắm thì đệ cũng xin phụ thân chuẩn bị hai ngàn lượng vàng làm sính lễ, lại chọn thêm vài món ngự tứ bảo vật, trực tiếp đưa tới phủ nàng. Khi ấy nàng còn có thể không gật đầu sao?”

Nói là làm ngay, hắn cũng chẳng buồn để ý sắc mặt Triệu Cảnh biến đổi ra sao, càng chẳng màng lời châm chọc “coi tiền như rác”. Chỉ một mực hớn hở chạy đi tìm Triệu phu nhân. Triệu phu nhân dù sao cũng phải nể mặt phụ thân hắn, chỉ có thể miễn cưỡng an bài.

Triệu Tu từ sớm đã đợi sẵn trên lầu, tránh sau bình phong, chờ Nhàn Nguyệt tới. Cảnh tượng này khiến hắn không khỏi liên tưởng đến những đoạn gặp gỡ giai nhân trong hí khúc, nghĩ đến mà chính hắn cũng cảm thấy có điểm buồn cười. Trong lòng lại không ngừng lẩm nhẩm những lời đã chuẩn bị sẵn để nói với Nhàn Nguyệt. Nếu nàng bị dọa cho giật mình, ắt hẳn sẽ lộ vẻ thẹn thùng… nghĩ đến đó, hắn càng thêm háo hức, chỉ thấy cảnh tượng ấy hẳn sẽ đẹp vô cùng.

Ai ngờ chờ mãi, chờ mãi mà vẫn không thấy người đến. Mãi đến khi nghe được tiếng bước chân lên lầu, dường như là của nữ tử, hắn không nhịn được thò đầu ra nhìn. Nào ngờ, người tới không phải Nhàn Nguyệt cùng nha hoàn của nàng, mà lại là nha hoàn Nhụy Châu bên cạnh Triệu phu nhân.

“Tam thiếu gia, phu nhân sai nô tì đến nói với người, Lâu nhị tiểu thư sẽ không tới.”

Triệu Tu nghe xong, hoàn toàn thất vọng: “Sao lại không tới?”

“Việc này… nô tỳ cũng không rõ.” Nhụy Châu đáp: “Phỏng chừng Lâu nhị tiểu thư dường như đã đoán trước được. Phu nhân vừa mới mở lời, còn chưa kịp mời nàng lên lầu, nàng đã nói trong người không khỏe, bảo rằng có lẽ bị nhiễm gió lạnh, muốn về phủ trước, phu nhân cũng không tiện giữ lại, đành để nàng rời đi.”

***

Đào Nhiễm theo Nhàn Nguyệt rời khỏi Triệu phủ, xe ngựa lăn bánh được một đoạn, thấy trong xe chỉ còn nàng cùng Nhàn Nguyệt, mà A Châu lại không hiểu chuyện, nàng không nhịn được khẽ nói: “Tiểu thư, kỳ thật nô tỳ thấy Triệu Tu thiếu gia cũng rất có thành ý, hơn nữa phụ thân hắn quyền thế đang thịnh, chi bằng… giữ lại một con đường?”

“Giữ lại một con đường để làm gì?” Nhàn Nguyệt liếc nàng, hỏi lại.

Đào Nhiễm lúc này cũng không tiện nói rõ, bên ngoài còn có xa phu cùng gã sai vặt, những lời như vậy vốn nên để đến lúc đêm khuya vắng người, chỉ còn hai chủ tớ mới tiện nói. Lâu nhị nãi nãi muốn Nhàn Nguyệt chọn Trương Kính Trình, là vì nghĩ cho Khanh Vân. Nhưng nếu xét theo lợi ích của riêng Nhàn Nguyệt, thì Triệu Tu chưa chắc đã không phải lựa chọn tốt. Đào Nhiễm nói lời này, là vì muốn tốt cho Nhàn Nguyệt, chứ không phải vì Lâu gia.

“Không giữ lại một đường, cứ thế dứt khoát từ chối… cũng đáng tiếc lắm.”

Nhàn Nguyệt tâm tư tinh tế, sao lại không hiểu ý nàng, chỉ là Đào Nhiễm tuy thông minh, rốt cuộc vẫn là nha hoàn, ánh nhìn vẫn còn nông cạn đôi phần. Nàng khẽ tựa vào thành xe, giọng thản nhiên mà chậm rãi: “Đào Nhiễm, ngươi từng xem người nhà chúng ta buôn bán ngoài cửa hàng chưa?”

“Xem qua chứ ạ, chúng nô tì làm nha hoàn, từ nhỏ đã nhìn chuyện trong cửa hàng mà lớn lên.”

“Vậy ngươi hẳn cũng biết,” Nhàn Nguyệt thong thả nói, “dù người mặc cả có cao minh đến đâu, cửa hàng của chúng ta vẫn luôn có lời, vì chúng ta nắm rõ giá quy định. Nói theo tục ngữ, chính là chỉ có mua thiệt, chứ không có bán thiệt, đã vậy, còn tiếc cái gì?”

Đào Nhiễm suy nghĩ một lúc, vẫn lắc đầu: “Tiểu thư nói vậy cũng chưa hẳn đúng, chúng ta cũng có lúc thiệt chứ, khách không mua, chẳng phải là thiệt sao? Mở cửa hàng mà không kiếm được tiền, chính là lỗ rồi. Nếu người ta trả giá mãi không được, thật sự hết hy vọng mà đi mất… lúc đó mới là thiệt lớn.”

Nghe vậy, Nhàn Nguyệt không khỏi bật cười.

Nàng vốn thích dùng chuyện buôn bán làm ví dụ, không ngờ lần này lại tự đem chính mình làm một món hàng trong đó.

“Ngươi nói cũng không sai. Nhưng Hoa Tín Yến chọn người, chung quy vẫn khác làm ăn buôn bán.” Nhàn Nguyệt nói: “Hiện giờ đã là lúc chúng ta nắm trong tay nhiều quân bài nhất, nếu ngay lúc này cũng không thể nắm được hắn, về sau sẽ chỉ càng khó hơn. Triệu Tu nếu ngay cả chút khó khăn này cũng chịu không nổi, vậy dù có gả cho hắn, sau này cũng chỉ là vô tận những điều không như ý.”

“Nhưng hắn dù sao cũng vẫn là lựa chọn tốt nhất.” Đào Nhiễm nói: “Nô tỳ thấy lần này Trương Kính Trình làm không được thỏa đáng. Tiểu thư và hắn còn nhiều điều chưa nói rõ, vậy mà hắn đã vội vàng sai người tới cầu hôn, rõ ràng là không muốn trực tiếp đối thoại với tiểu thư, lại định thông qua lão gia phu nhân bên kia để xem ý tứ nhà ta thế nào. Nếu thật nói cho kỹ, bên phía Trương đại nhân, e rằng cũng có không ít tai họa ngầm.”

“Vậy thì không làm cuộc mua bán này nữa.” Nhàn Nguyệt khẽ cười, giọng thản nhiên: “Hàng có ế lại trong tiệm, chẳng phải cũng là một cách lựa chọn sao?”

“Như vậy thì thật đáng tiếc nha…” Đào Nhiễm thở dài: “Với dung mạo và tài hoa của tiểu thư, vốn nên đứng đầu Hoa Tín Yến, nếu cuối cùng lại không định được ai, chẳng phải để đám người chỉ giỏi khua môi múa mép kia chiếm lợi sao?”

“Có gì mà đáng tiếc đâu.” Nhàn Nguyệt vẫn điềm nhiên như mây trôi nước chảy: “Dì Vân dung mạo, nhân phẩm như vậy, chẳng phải cũng là phòng không gối chiếc đó sao? Đến Thám Hoa lang còn có người đổi chí, huống chi là ngươi với ta.”

Đào Nhiễm vừa nghe đến mấy chữ ‘Thám Hoa lang’, trong lòng không khỏi khẽ giật mình.

Muốn nói là thật lòng lo lắng tiền đồ của Nhàn Nguyệt, kỳ thực nàng cũng không đến mức ấy. Nha hoàn vốn theo tiểu thư mà đi, vận mệnh của tiểu thư chính là vận mệnh của nha hoàn. Giống như Nguyệt Hương sau này nhất định sẽ theo về Triệu gia hầu phủ, sống trong hầu phủ đến hết đời. Lựa chọn của Nhàn Nguyệt, cũng chính là con đường tương lai của nàng.

Nàng vốn rất tin tưởng tiểu thư nhà mình, từ nhỏ luôn theo hầu bên cạnh nàng đến nay, chưa từng có chuyện gì mà Nhàn Nguyệt lại để bản thân chịu thiệt. Nàng ấy luôn như một con tiểu hồ ly, khôn ngoan giảo hoạt, lại như khổng tước, kiêu hãnh rực rỡ. Dẫu đối phương có lợi hại đến đâu, cũng khó thoát khỏi sự tính toán của nàng. Dù là Trương Kính Trình hay Triệu Tu, chỉ cần là lựa chọn của tiểu thư, Đào Nhiễm đều không hề lo lắng.

Nhưng chỉ có duy nhất một người, khiến nàng sinh ra cảm giác sợ hãi.

So với nói là sợ chuyện “bắt tước”, chi bằng nói đó là nỗi bất an khi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát. Nghĩ đến cuộc đối thoại trong xe ngựa đêm ấy, bầu không khí âm thầm dậy sóng giữa tiểu thư và Hạ Vân Chương, nàng vẫn cứ cảm thấy kinh tâm động phách, chính là cảm giác như đang đứng bên bờ vực, chỉ cần sơ sẩy một bước là rơi xuống vực sâu.

Là Trương Kính Trình cũng được, là Triệu Tu cũng không sao, thậm chí là bất kỳ ai khác, đều không quan trọng. Chỉ cần… không phải Hạ Vân Chương.

Mà cũng không thể là Hạ Vân Chương.

Quá nhiều ràng buộc và hiểm họa ngầm. Văn quận chúa là lão thái quân của Hạ phủ, Tuân Văn Hỉ lại là biểu muội trên danh nghĩa của Hạ Vân Chương. Còn có Bắt Tước ty, chuyện quá kế con nối dòng, thân phận sủng thần trước mặt quan gia, tất cả đều là nơi đầu sóng ngọn gió của quyền lực. Những lời đồn u ám, tính cách khó lường, vị Thám Hoa lang tuấn mỹ ấy, từ đầu đến chân đều là nguy hiểm. Mỗi một bước, đều như đứng bên bờ vực, chỉ cần sơ suất, liền tan xương nát thịt. Tiểu thư tuyệt đối sẽ không ngu xuẩn đến mức đó.

Nhưng cố tình, tiểu thư nhà nàng lại hết lần này đến lần khác nhảy múa bên bờ vực. Giống như câu chuyện thuở nhỏ từng nghe, con hồ ly thông minh nhất, kiêu ngạo nhất, cứ mãi thử mình nơi miệng hổ, chỉ nghĩ đến thôi, Đào Nhiễm đã thấy hoa mắt chóng mặt.

Lần này, dĩ nhiên cũng không ngoại lệ.

Nhàn Nguyệt không cho xe ngựa đi về Hạc Vinh phố, cũng không đến An Viễn hầu phủ, ngay cả nhà mình, nàng cũng không muốn quay về. Thật nực cười, kinh thành rộng lớn như vậy, lại không có nổi một nơi để nàng muốn dừng chân. Cuối cùng, nàng khẽ lên tiếng kêu xa phu: “Đi Đông Hà Độ.”

Nơi gọi là Đông Hà Độ, kỳ thực chỉ là bến đò phía đông kinh thành, chẳng có gì đẹp, Đào Nhiễm không hiểu vì sao tiểu thư lại muốn đến đây, đến nơi rồi mới hay, địa thế bến đò khá cao. Xe ngựa vừa dừng ở bến đò, vén rèm nhìn ra, có thể trông thấy từ xa Đào Hoa Ổ nơi Vân phu nhân từng tổ chức đào hoa yến. Lúc này hoa đào đã tàn, chỉ còn lại từng dãy núi chập chùng ẩn hiện trong màn sương.

“Trời mưa rồi, tiểu thư.” Đào Nhiễm khẽ nhắc nàng.

“Vừa hay.” Nhàn Nguyệt đáp: “Cho ngựa nghỉ đi, kéo rèm lên. Thưởng cho Tiểu Cửu ít tiền, bảo hắn cùng xa phu ra quán nhỏ ở bến đò uống chén rượu cho ấm người, đứng xa xa canh chừng là được.”

Đào Nhiễm làm theo lời được phân phó. Tiểu Cửu cùng xa phu đều lui ra xa, bến đò vắng lặng không một bóng người, xe ngựa quay mặt ra phía sông, Đào Nhiễm vén rèm lên, Trong xe chỉ còn lại chủ tớ ba người. Nhàn Nguyệt không nói gì, chỉ an tĩnh ngồi đó, lặng lẽ nhìn dãy núi xa mờ trong màn mưa.

Đào Nhiễm tuy từ nhỏ đã nhìn Nhàn Nguyệt vẽ tranh, nhưng lại không hiểu họa — điều này cũng chẳng trách nàng. Ngay cả những khuê tú trong nhà quyền quý, người học vẽ vốn đã ít. Phần nhiều là học cầm, học thơ, đến cả chơi cờ, cũng là để dùng trong giao tế, hoặc làm thú tiêu khiển cùng hôn phu tương lai. Vẽ tranh lại là việc của một người.

Ai có thể ngờ, Lâu Nhàn Nguyệt, trong mắt thiên hạ là người khéo khoe phong tình nhất, lại đi học vẽ. Nàng đôi khi mang theo một cốt khí như thế, cũng giống như Vân phu nhân năm xưa, ngay cả những tiểu thư thế gia bình thường trong kinh thành cũng phải biết chấp trưởng nội trợ, biết quản gia, đó là nền tảng để trở thành quý phu nhân. Thế mà Vân phu nhân mười tám tuổi còn không sắp xếp nổi một buổi yến tiệc, bị chê cười là xuất thân tiểu môn hộ… vậy mà cuối cùng vẫn cứ gả cho người mà bao người phải ngưỡng mộ Hạ Minh Húc.

Gặp đúng người, mọi quy củ đều chẳng còn là quy củ. Đó là điều nàng muốn dạy cho Trương Kính Trình hiểu. Nhưng vị Bảng Nhãn lang kia, thơ từ nghe qua liền thấu, vậy mà riêng chuyện này… lại cố tình không học được.

***

Tiểu Cửu vốn là gã sai vặt lanh lợi. Nói ra thì, muội muội hắn là đại nha hoàn bên cạnh nhị tiểu thư, mẫu thân lại là vú nuôi của nhị tiểu thư, cả nhà bọn họ đều là người theo hầu nhị tiểu thư, sau này nếu theo nàng về nhà chồng, hắn tất nhiên cũng thành tâm phúc dưới trướng nhị tiểu thư. Trong đám gã sai vặt, Tiểu Cửu có uy tín không nhỏ, giao du lại rộng. Theo hắn quan sát, tuy hôn sự của đại tiểu thư với tiểu hầu gia Triệu gia đã gần như mười phần chắc tám, nhưng tiền đồ của nhị tiểu thư cũng tuyệt đối không kém cạnh.

Bởi vậy, đám xa phu trong phủ gặp hắn đều khách khí, còn đùa gọi một tiếng “Cửu ca”. Hắn cũng ra dáng dê đầu đàn, dẫn theo xa phu và gã sai vặt ra tiểu điếm bên bến đò mua rượu, tự mình móc tiền, cất giọng: “Chủ quán, cho hai cân rượu, thức ăn cứ nhiều vào, rượu thì nhớ hâm nóng.”

Rồi quay sang dặn dò xa phu lão Hà, giọng chững chạc: “Hà gia còn phải đánh xe, không tiện uống rượu trắng, uống hai chén rượu vàng cho ấm người là được. Đợi khi nào rảnh rỗi, ta lại mời ngươi uống một bữa cho ra trò.”

“Sao lại để Cửu ca mời được.” Xa phu cười nói: “Tiểu thư đã thưởng tiền rượu cho chúng ta, ấy là nàng thương hạ nhân. Chúng ta nào dám không biết điều mà nhận? Đang lúc làm việc, cũng không dám uống rượu mạnh.”

“Hà gia nói được lời này đủ thấy thật là người rộng rãi.” Tiểu Cửu quay sang gọi chủ quán: “Chặt một đĩa thịt ngỗng, thêm hai chỉ gà quay nữa. Cho bọn họ uống cho đã, còn ta thì bồi Hà gia uống rượu vàng, ăn bát mì nước cho ấm người.”

Sự lanh lợi của hắn chính là thể hiện ở những chỗ như vậy, hắn chọn chỗ ngồi gần cửa quán, để lão Hà quay lưng về phía bếp lò cho tiện uống rượu, còn mình thì ngồi xoay ra ngoài. Ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại liếc về phía xe ngựa của tiểu thư. Dẫu đã hạ ngựa, chèn bánh, lại có Đào Nhiễm ở bên hầu, nhưng dù sao cũng là đang ở ngoài, lại là bến đò, thân phận tiểu thư tôn quý, nhất cử nhất động đều phải lưu tâm. Hắn tuyệt không dám lơ là nửa phần.

Tiểu Cửu đứng nhìn một lúc, thấy không có gì khác thường, cũng dần thả lỏng đôi chút. Hắn quay vào trong quán liếc mấy gã sai vặt đang uống rượu, rồi lại ra ngoài, ngồi xuống bồi lão Hà uống thêm hai chén. Ngẩng đầu lên lần nữa — giữa màn mưa xám xịt, bên cạnh xe ngựa bỗng nhiên xuất hiện thêm một bóng người.

Hắn giật mình kinh hãi, vội vàng cầm ô chạy tới, nhưng đi được vài bước, chợt nhận ra cảnh tượng này… chẳng phải giống hệt lần trước sao?

Bên cạnh xe ngựa, một con tuấn mã cao lớn đứng lặng, phía sau còn có vài kỵ mã theo hầu, giữ khoảng cách không gần không xa, canh ở mép bến đò. Tất cả đều khoác áo choàng, đội nón cói, thân hình nghiêm chỉnh như tượng sắt. Không phải người của Bắt Tước ty… thì còn là ai nữa.

Người đời ai cũng e sợ Bắt Tước ty, Tiểu Cửu dĩ nhiên không ngoại lệ. Ở ngoài phủ, hắn đã nghe không biết bao nhiêu chuyện về việc đám người ấy tịch biên gia sản, tru diệt cả tộc, bắt giữ quan viên triều đình rồi dùng trọng hình tra khảo. Nhưng lúc này, cũng chỉ đành cắn răng tiến lên, hắn bung ô đến bên xe ngựa, đến liếc nhìn Hạ Vân Chương cũng không dám, chỉ khẽ hỏi: “Đào Nhiễm, tiểu thư có ổn không?”

“Không sao, ta đang ngắm mưa.” Nhàn Nguyệt ở trong xe thản nhiên đáp: “Ngươi đi uống rượu đi, bên này không có việc gì.”

Tiểu Cửu đành quay lại tiểu điếm, đứng xa xa nhìn về phía xe ngựa, trong lòng không khỏi dấy lên chút bất an.

Dẫu Hạ Vân Chương là vương tôn nổi danh trong kinh, lại nắm quyền thế trong tay, nhưng đạo lý “môn đăng hộ đối” hắn vẫn hiểu. Bắt Tước ty hung hiểm đến nhường nào, tiểu thư tuyệt đối không nên nuôi hổ trong nhà, tự chuốc lấy nguy nan.

Hạ Vân Chương sẽ đến, Nhàn Nguyệt cũng không hề bất ngờ. Bắt tước tai mắt linh thông đến mức nào, trong kinh chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay, đều không thể thoát khỏi tầm mắt của bọn họ. Mà Hạ Vân Chương thân là thủ lĩnh, bất luận là muốn biết hành tung của bất kỳ ai, một ngày mười hai canh giờ hắn đều có thể nắm rõ rành mạch.

Dẫu Nhàn Nguyệt chỉ nhất thời nổi hứng muốn ra bến đò ngắm mưa, chỉ cần hắn muốn gặp nàng, tự nhiên sẽ lần theo mà đến.

Đạo lý ấy, Nhàn Nguyệt từ nhỏ đã hiểu. Thuở bé nàng hay ốm yếu, thường nằm liệt giường, có khi một trận ốm kéo dài suốt cả mùa xuân. Trong nha môn Dương Châu có một cây lê rất lớn, cả mùa hoa nở rồi tàn, kết đầy những quả lê non nhỏ xíu. Dương Châu lại lắm hoàng oanh, chim trống lông vàng nhạt, chim mái thiên xám, chỉ có trên trán điểm một nhúm vàng, mỗi khi xuân ấm, chúng thường nhảy nhót trên cành, chim trống đuổi theo chim mái, bay lên hạ xuống, như đang nhảy múa giữa không trung. Nhìn con chim nhỏ kia vì muốn được chim mái để mắt, mà đủ mọi cách phô bày, khi thì cất tiếng hót, khi thì xoè cánh múa, lại còn ngậm lá non, quả tươi mang đến, dày công đan tổ vững vàng… tất cả chỉ để đổi lấy một ánh nhìn ưu ái. Rồi chúng kết thành đôi, dựng nên một gia đình nhỏ, đẻ trứng, ấp nở, chim non há mỏ đòi ăn suốt ngày, chim bố chim mẹ lại tất bật tha sâu về nuôi, đợi chim con lớn lên, rời tổ… Một mùa xuân, cứ thế trôi qua.

Cẩn thân ngẫm lại, một đời người, chẳng phải cũng chỉ là như vậy sao.

Nhìn những cuộc đuổi bắt suốt mùa hoa phong nơi kinh thành này, nàng cũng thường nhớ đến lũ chim nhỏ ở Dương Châu năm ấy.

Không biết quỳnh hoa ở Dương Châu… lúc này đã nở chưa.

Trong đám tỷ muội, nàng là người sớm thích ứng với kinh thành nhất. Hoa Tín Yến đối với nàng, dường như chỉ là một sân khấu để nàng thi triển bản lĩnh. Nàng cũng thực sự như cá gặp nước, khiến bao người phải ngưỡng mộ.

Nhưng dù vậy, trong lòng nàng vẫn còn nhiều điều… chưa thể hiểu thấu.

Dì Vân từng nói, khi còn trẻ bà cũng từng có biết bao điều không như ý, bao nhiêu nỗi phẫn uất, nghe qua, tựa như những gì Nhàn Nguyệt và Lăng Sương đang trải qua lúc này. Nhưng rồi bà gặp được phu quân của mình, người ấy thay bà giải vây, xoa dịu những bất an, lấp lại những vết thương của thời niên thiếu, từ khi ở bên hắn, cả thế giới dường như cũng dần sáng lên. Ngày tháng bỗng trở nên lấp lánh, một cành hoa, một cơn mưa, một buổi trưa hè tĩnh lặng… đều mang theo ý vị riêng. Bà nói, đó chính là ‘tình yêu’.

Nhàn Nguyệt thông minh như vậy, chuyện gì cũng hiểu, vậy mà lại không hiểu tình là gì. Là dáng vẻ lúng túng, tự ti của Trương Kính Trình khi đứng trước nàng sao? Hay là sự hào phóng đến mức vung tiền như rác của Triệu Tu?

Triệu Tu chấp nhất theo đuổi nàng, không tiếc bất cứ giá nào để có được nàng, vậy thì khác gì với tình cảm mà Hạ Minh Húc dành cho dì Vân? Nếu thật có khác, thì làm sao mới có được thứ tình cảm kiên định, đáng tin đến vậy? Còn nếu không khác… vì sao trong lòng nàng vẫn luôn thấy thiếu mất một điều gì đó?

Nàng ở chỗ này ngắm mưa, Hạ Vân Chương liền tìm tới, chỉ cần muốn gặp, hắn có thể chạy xuyên qua nửa kinh thành mà tới. Vậy điều ấy… khác gì với sự cố chấp của Triệu Tu? Nếu thật sự không khác, vậy tại sao nàng lại không chịu ở lại Triệu phủ gặp Triệu Tu, mà nhất quyết đến nơi này, chỉ để nhìn một trận mưa… và gặp một người mà cả thế gian đều khiếp sợ?

Nàng tự mình không nghĩ thông, có lẽ Hạ Vân Chương lại minh bạch. Rốt cuộc tảng đá nàng tìm không thấy… biết đâu hắn lại có thể tìm ra.

Mưa rơi hồi lâu, Nhàn Nguyệt rốt cuộc mới lên tiếng.

“Thám Hoa lang câu cá đã về rồi sao?”

Nàng vừa mở miệng, câu đầu tiên đã cố ý chọc giận người, Hạ Vân Chương khoác áo choàng tránh mưa, đội nón cói của Bắt Tước ty, nàng rõ ràng là đang cười hắn, giống kẻ đánh cá trên sông, nón cói áo tơi.

“Đúng vậy,” Hạ Vân Chương cũng mỉm cười đáp lại: “Vừa tan triều xong, đặc biệt đến thỉnh giáo tiểu thư chút tâm đắc của việc câu cá.”

Nàng nói câu cá, hắn cũng nói câu cá, chỉ là “cá” trong lời Hạ Vân Chương lại chính là bản thân hắn. Nhàn Nguyệt bày ra bộ dáng như vậy, chẳng phải là đang đợi “người nguyện mắc câu” sao.

Nhàn Nguyệt lập tức vén mạnh rèm cửa sổ xe, trừng mắt liếc hắn một cái. Nhưng trong mắt vị Thám Hoa lang lại lấp lánh ý cười, rõ ràng là đang cố ý trêu chọc nàng.

Bên ngoài trời mưa cũng không lớn, Hạ Vân Chương khoác áo choàng tránh mưa, hẳn là vật trong cung ban xuống. Tùy tùng phía sau đều mặc du lụa y. Bắt Tước ty hành sự tùy thời, nên áo choàng cũng không cầu kỳ hoa lệ, chỉ giống kỹ nghệ dệt từ lông chim thủy điểu, sẫm màu than chì, nước mưa rơi xuống liền trượt đi theo từng giọt. Thấy Nhàn Nguyệt nhìn mình, hắn khẽ nghiêng đầu, vành nón che ngang hàng mày, hắn hơi cúi xuống, từ dưới vành nón, lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Nhàn Nguyệt lập tức buông mạnh rèm xe xuống.

Nàng cũng thật kỳ lạ, thường cố ý dẫn hắn đến, nhưng vừa gặp mặt lại nổi giận.

Hạ Vân Chương cũng biết nàng không phải thật sự tức giận, cũng may mưa không lớn, buổi chiều lại rảnh rỗi, hắn liền đứng đó, lặng lẽ bồi nàng ngắm mưa. Bến đò vào độ xuân thâm, lá liễu mềm như tơ, khói mưa mịt mờ giăng phủ, xa xa thấp thoáng dãy Thanh Sơn ngoài thành, trong màn mưa giao nhau chồng lớp, tựa như một cảnh mộng.

Kỳ thực, chỉ cần hắn đến gần, Nhàn Nguyệt liền chẳng còn giận dỗi gì nữa, trái lại, nếu hắn không tới, nàng mới thật sự sinh khí. Nhất là lúc này, ngồi trong xe ngựa, áo choàng lông ủ ấm trong lòng, nhìn mưa xuân mịt mờ ngoài cửa sổ, biết hắn đang đứng bên ngoài, cùng mình ngắm chung một trận mưa, tâm tình nàng cũng dần dần lắng xuống.

“Đáng tiếc bến đò này toàn là bờ đá, không có cỏ xanh.” Nàng bỗng dưng buông một câu.

Thám Hoa lang tinh thông thơ từ, trước mặt quan gia còn có thể ứng đối vài câu, tự nhiên cũng sẽ hiểu được ý nàng.

“Năm năm trước tu sửa bến Đông, hai bờ đều lát đá hết rồi, dân cư quanh đây cũng dời đi.” Hắn nói đôi câu thực tế, rồi lại thuận thế chuyển sang thi ý: “Nếu có cỏ xuân ven bờ, gặp mưa phùn ngày xuân, hẳn sẽ đẹp hơn. Sắc cỏ trong mưa mông lung, như mực loang trên giấy vậy.”

Hắn hiểu hết thảy, lại không hề khoe khoang, chỉ nghiêm túc ở bên nàng, cùng nàng nói những lời nhàn đạm.

Nhàn Nguyệt lúc này mới dần dần bình tâm, nghiêm túc nói: “Thật ra, khi ta mới học vẽ, vẫn luôn không hiểu họa là gì. Núi cao như vậy, tầng tầng lớp lớp, màu đen lại đậm và nặng đến thế… rõ ràng ngày xuân du ngoạn, khắp nơi hoa nở cây xanh, cớ sao vào tranh lại mất hết sắc màu. Mãi đến một lần ta lên núi du ngoạn, ngủ lại trong sơn cư, sáng sớm thức dậy, thấy mây mù phủ kín núi rừng, sắc núi khi ấy… lại giống hệt trong tranh, như mực nước loang ra, nhạt dần từng lớp. Khi đó ta mới hiểu.” Nàng khẽ nghiêng đầu, nhìn ra ngoài màn mưa: “Ngươi xem núi trong mưa kia… có phải cũng giống một bức họa không?”

Hạ Vân Chương hiển nhiên hiểu nàng đang nói gì.

“Sơn thủy tả ý, không phải vẽ lại cảnh sắc mà người thường ngày thấy. Cũng giống như cảnh trong thơ Đường, mới đọc thì khó mà tưởng tượng, nhưng đến một ngày bỗng gặp được cảnh tượng giống hệt trong thơ, mới biết từng chữ đều chuẩn xác, không thể thay đổi. Nhiều năm trước, vào một đêm mùa thu, ta vì công sự mà ngủ lại ở Chu Nam dịch quán, trời vừa tờ mờ sáng đã lên đường, bên ngoài sương giăng dày đặc, núi rừng tĩnh lặng không một tiếng động. Từ đó về sau, mỗi lần nhớ đến câu ‘gà kêu quán tranh trăng, dấu chân cầu gỗ sương’, đều có thể cảm nhận rõ cái lạnh thấm vào xương tủy. Cảnh ấy… như mới hôm qua. Có lẽ, đó chính là ý nghĩa của thơ… cũng là ý nghĩa của họa. Trăm năm, ngàn năm trôi qua, thi nhân và họa gia đã không còn, nhưng khoảnh khắc cảm nhận ấy vẫn được giữ lại.”

Quả không hổ là Thám Hoa lang, phần linh tính ấy, quả thật hiếm có trên đời, ngay cả Đào Nhiễm nghe xong cũng như có điều suy ngẫm.

Nhưng Nhàn Nguyệt lại càng muốn chọc hắn.

“Công sự gì mà phải chạy đến trạm dịch, phi tinh đái nguyệt như vậy? Đi xét nhà sao?”

Hạ Vân Chương lập tức bật cười.

Nhàn Nguyệt dường như cố ý nghĩ theo hướng tệ nhất để chọc hắn, mà trớ trêu thay, cái tệ nhất ấy, lại đúng là nghề chính của vị Thám Hoa lang này.

“Đúng vậy.” Hắn bình tĩnh đáp, thanh âm như nước mưa rơi trên mái ngói: “Là năm kia Bùi Nguyên nghịch án, ta đi xét nhà.”

Nhàn Nguyệt lập tức lặng đi, không nói thêm lời nào, không khí dường như trong khoảnh khắc lạnh hẳn xuống. Bùi Nguyên nghịch án là vụ án của Bùi thượng thư và Nguyên thị lang, hai người chạy trốn đến thôn trang ở Lạc Dương, nhưng vẫn bị Bắt Tước ty truy bắt, áp giải trở về kinh. Cả nhà hơn trăm nhân khẩu, không một ai thoát. Lâu tam nãi nãi từng nhắc đến, nói vụ đại án ấy thảm khốc vô cùng, người thì xử tử, kẻ bị lưu đày, kẻ bị bán đi, toàn bộ Bùi gia, cứ như vậy, bị xóa sổ khỏi kinh thành.

Mà người đích thân ra tay tịch biên Bùi gia, chính là Hạ Vân Chương.

Dẫu có bao nhiêu tình thơ ý họa, cũng không thể nào làm nhạt đi tầng huyết sắc ấy. Trách không được trong kinh ai nấy đều sợ hãi Hạ Vân Chương, đến cả Đào Nhiễm lúc này cũng im bặt, nửa lời không dám thốt.

Nhàn Nguyệt lại không khỏi sinh ra mấy phần bực bội. Nói đến sợ, nàng vốn không sợ hắn, nàng biết Hạ Vân Chương thích mình. Nhưng nếu đã thích, cớ sao lại cố ý nhắc đến chuyện xét nhà? Dẫu là nàng lỡ lời trước, hắn chẳng lẽ không thể khéo léo lướt qua? Mưa xuân như tơ, núi xa mờ ảo, bức tranh thi vị như vậy trước mắt, lại cứ phải đem chuyện máu tanh ấy ra nói, như thể sợ người khác không biết thanh danh “Hạ Diêm Vương” của hắn vậy.

“Mệt rồi.” Nhàn Nguyệt vừa giận, giọng liền trở nên cứng ngắc, nàng không buồn nói với Hạ Vân Chương nữa, chỉ quay sang gọi: “Đào Nhiễm, đi gọi Tiểu Cửu lại đây, trận mưa rách này có gì mà xem, về nhà.”

Hạ Vân Chương chỉ bất đắc dĩ cười.

Thoạt nhìn, hắn như đang ngoan ngoãn đứng đó, mặc nàng tùy ý phát tác, tựa hồ là nàng ngang ngược vô cớ gây sự. Nhưng trong lòng Nhàn Nguyệt lại hiểu rõ hơn ai hết, hắn là cố ý, cố ý nhắc đến chuyện xét nhà, cố ý kéo nàng từ mộng cảnh mưa xuân, ném thẳng xuống vực sâu máu lạnh kia. Chính vì hiểu điều đó, nên nàng mới càng thêm tức giận.

Hạ Vân Chương biết, Đồng Hoa phần nhiều không nở được đến cuối mùa. Cuộc đối thoại thi họa hôm nay, qua nhiều năm nữa, cũng chỉ là một đoạn ký ức vụn vặt. Trương Kính Trình đã thỉnh người tới cầu hôn, Triệu Tu lại nhất định không chịu buông tay, Nhàn Nguyệt xuất hiện ở đây, vốn đã là một lần tùy hứng. Vậy mà hắn, vẫn cứ nhắc đến chuyện xét nhà.

Nhàn Nguyệt vừa nói phải đi, Đào Nhiễm lập tức tỉnh táo hẳn. Tiểu Cửu vốn đã chờ sẵn gần đó, vừa được gọi liền vội vã chạy tới. Nghe nói phải về, hắn lại cuống quýt gọi xa phu chuẩn bị đánh xe, đến cả gã sai vặt đang uống rượu cũng bị lôi tới cho đủ người.

Hạ Vân Chương quả nhiên không giữ lại, Nhàn Nguyệt cũng biết hắn sẽ không giữ, thân là con cháu Hạ gia, lại là sủng thần trước ngự tiền, giữ nàng lại để làm gì đâu, sớm muộn cũng sẽ có một đạo thánh chỉ tứ hôn ban xuống, hơn nửa là cao môn quý nữ, đã có tiền lệ của Văn quận chúa, thật cưới một vị quận chúa cũng chẳng phải chuyện lạ. Hoa Tín Yến hắn thậm chí còn chưa từng tham dự, nói gì đến Đồng Hoa năm nào cũng nở, e rằng chưa đầy hai năm, hắn liền đã thê tử con cái đủ đầy, quyền thế ngập trời.

Cái gì Đồng Hoa, cái gì yêu phượng, sái gì hàng năm lại nở. Đều chỉ là lời hư ảo.

Nhàn Nguyệt nghẹn một bụng khí, thúc giục Tiểu Cửu, thấy bọn họ chậm chạp, lập tức không vui, lạnh giọng nói: “Như thế nào bộ cái xe thôi mà cũng chậm thế này, rốt cuộc có còn định về không?”

Tiểu cửu nào dám nhiều lời, chỉ cúi đầu vâng dạ: “Lập tức xong, lập tức xong… Đào Nhiễm, ngươi vào bồi tiểu thư trò chuyện đi.”

Hạ Vân Chương chỉ lặng im không nói, Nhàn Nguyệt khẽ gõ ngón tay lên lò sưởi, trong lòng bực bội đến mức hận không thể ném thẳng lò sưởi trong tay ra ngoài cửa sổ xe, đập cho hắn một cái. Vậy mà hắn vẫn cứ thản nhiên ung dung, tựa Lã Vọng buông cần.

“Tiểu thư nhất định phải trở về sao?” Hắn bỗng nhiên hỏi một câu như vậy.

“Đương nhiên là về rồi, chẳng lẽ còn ở lại để người ta chán ghét hay sao?” Nhàn Nguyệt nói, giọng đầy mỉa mai: “Đại nhân công vụ bận rộn như vậy, ta nào dám ở đây chậm trễ đại nhân đi xét nhà, lỡ chậm một bước, phạm nhân chạy hết thì biết làm sao.”

Hạ Vân Chương vẫn chỉ khẽ mỉm cười bất đắc dĩ.

Nàng đã không chịu nói chuyện tử tế, hắn cũng không ép, chỉ khẽ quay sang dặn dò Đào Nhiễm.

“Đúng rồi, Đào Nhiễm cô nương,” Hạ Vân Chương nhẹ giọng nói, “nhớ nhắc tiểu thư một tiếng, trong phần thọ lễ, có một phần là riêng gửi cho nhị phòng.”

Thọ lễ gì? Nhàn Nguyệt nhất thời không hiểu ra sao, nhưng vẫn không chịu lộ vẻ bối rối, chỉ liếc Đào Nhiễm một cái, Đào Nhiễm cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đáp: “Đã rõ.”

Trong lúc nói chuyện, Tiểu Cửu đã trông xa phu buộc ngựa xong xuôi. Nhàn Nguyệt lập tức muốn đi, lại thấy Hạ Vân Chương vẫn không có ý giữ lại, càng thêm tức giận, liền nói: “Đánh xe mau lên! Đừng có ăn vạ ở đây nữa. Chúng ta phận bần dân nha đầu, nào xứng đứng ở đông bến đò mà ngắm cảnh thưởng nguyệt. Mau dọn chỗ đi, để Tuân quận chúa đến bồi Hạ đại nhân nói chuyện, như thế mới là đúng đắn.”

Sao lại còn lôi cả Tuân Văn Hỉ vào chuyện này. Dẫu Hạ Vân Chương là Thám Hoa lang, tài trí hơn người, cũng không sao đoán nổi những vòng vo trong lòng nàng, đành nhận thua, nói: “Nếu tiểu thư đã về, ta cũng sẽ trở về, hôm nay thực ra cũng không có công sự gì, chỉ là ngày mai phải vào cung ngắm hoa.”

Hắn còn tưởng Nhàn Nguyệt vẫn đang vì chuyện công sự mà giận.

“Đâu có liên quan gì đến ta.” Nàng lạnh nhạt đáp: “Hạ đại nhân vốn chẳng bao giờ dự Hoa Tín Yến, dù sao sớm muộn cũng có một đạo thánh chỉ tứ hôn của quan gia, chúng ta với ngài, vốn không phải người cùng một thế giới. Chi bằng đi sớm cho xong.”

Nhàn Nguyệt vẫn đang thúc giục hăng hái, nào ngờ Tiểu Cửu lại thật thà đến thế, bảo đóng xe liền đóng, bảo đi mau liền đi ngay. Lời nàng còn chưa dứt, xe ngựa đã lăn bánh, thoáng chốc đã đi xa, nàng cũng không tiện phát tác, chỉ lén vén rèm nhìn ra ngoài, thấy Hạ Vân Chương vẫn đứng yên lặng trong mưa, dáng vẻ như còn đang ngơ ngác, trong lòng nàng lại thoáng dâng lên một tia hối hận.

Hoa Tín Yến dồn dập như đòi mạng, hết yến này nối tiếp yến khác, chớp mắt đã sắp đến hồi kết. Khó khăn lắm mới trộm được nửa ngày nhàn hạ, mới chỉ nói vài câu, lại thành ra như vậy. Rõ ràng trời chưa tối hẳn, mưa cũng chẳng lớn, lời cuối cùng của Hạ Vân Chương… có phải cũng mang theo một chút tiếc nuối, rằng lần gặp này quá vội vã mà khép lại hay không.

Nhưng ai bảo hắn lại nhắc đến chuyện xét nhà.
Nhàn Nguyệt xưa nay ghét nhất loại nữ tử vì chút tình ý mơ hồ mà lo được lo mất. Ở Hoa Tín Yến, nàng đã thấy quá nhiều, ngay cả người như Hoàng Ngọc Cầm cũng không ngoại lệ, suốt ngày chỉ đắn đo suy nghĩ đối phương có coi trọng mình hay không, thật sự là không có tiền đồ.

Nàng tự nhiên cũng không chịu vì những chuyện ấy mà rối rắm thêm, chỉ trực tiếp hồi phủ, vừa bước vào cửa, chuyện khác đều gác lại, trước tiên gọi Đào Nhiễm tới.

“Đi, tìm Hoàng nương tử cùng đi một chuyến, đến chỗ tam nãi nãi hỏi cho rõ, thọ lễ lần này, Hạ Vân Chương có tặng hay không, có phải có một phần gửi riêng cho nhị phòng hay không. Đừng lén hỏi, phải chọn lúc lão thái quân cũng có mặt mà hỏi. Ngay trước mặt lão thái quân, bà ta muốn giấu cũng không giấu được.”

Kỳ thật quả thật là trở về quá sớm, đến cả hoàng hôn cũng còn chưa kịp buông, nàng ngồi bên cửa sổ giận dỗi một hồi, ánh mắt vô tình lướt qua gương, thoáng thấy bóng dáng của chính mình.

Sớm biết thế, nàng đã không tùy tiện như vậy. Vốn là vì muốn dứt khoát với Triệu Tu, nên mới cố ý không trang điểm lộng lẫy. Kỳ thật, dẫu muốn trông có vẻ tùy ý, chỉ cần vấn một kiểu búi tóc lười biếng cũng đã đủ. Trong kinh, kiểu “lười biếng trang” ấy không hợp dự chính yến, nhưng nếu như khi ra ngoài, khéo léo vặn lại búi tóc, điểm thêm tua trân châu, vừa nhàn tản, vừa phong nhã, lại hợp nhất với tiết trời mưa xuân thế này.

Ai mà ngờ được, nàng lại đột nhiên nổi hứng đi ngắm mưa.

Cố tình mỗi lần đều để hắn bắt gặp lúc mình khó coi nhất, thật là một kẻ đáng ghét. Từ búi tóc trân châu đêm Nguyên Tiêu, đến trang dung đào hoa trong yến xuân, rồi mái tóc mây, dung nhan như hoa, hết thảy đều thành uổng phí. Đến cả chiếc trâm tiểu yêu phượng kia, hắn cũng chỉ được nhìn thấy qua người khác.

Có lẽ trong cõi u minh thật có ý trời, cố ý để hắn hết lần này đến lần khác, bỏ lỡ nàng.

Nhưng cho dù là bỏ lỡ, Hạ Vân Chương vẫn cứ ngóng trông mà chạy đến, chỉ để cùng nàng ngắm một trận mưa.

Kỳ thật, nàng cũng có phần tự trách mình. Nhàn Nguyệt xưa nay giỏi xoay chuyển lòng người, cảm xúc của chính mình lại càng giấu kín sâu hơn, nhưng không hiểu vì sao, hễ đứng trước mặt Hạ Vân Chương, nàng lại phá lệ buông lỏng, thậm chí có phần tùy hứng nuông chiều. Nếu để người ngoài nghe được, ắt sẽ cho rằng nàng khinh cuồng, người khác chưa nói, ngay cả Đào Nhiễm cũng bị lôi vào. Hôm nay trên bến đò, Đào Nhiễm vẻ mặt nơm nớp lo sợ, nàng vừa nói một câu, Đào Nhiễm đã khẽ run lên, hiển nhiên trong lòng đang lo lắng —  đây chính là ‘Hạ Diêm Vương’ của Bắt Tước ty, tiểu thư sao lại dám nói chuyện với hắn như thế.

Nhưng Nhàn Nguyệt lại biết rõ, hắn sẽ không nổi giận, không những không giận, hắn còn sẽ khẽ mỉm cười, kiên nhẫn lắng nghe. Chính vì biết điều đó, nàng mới cố ý nói những lời như vậy.

Nhưng đã biết là vậy, cớ gì còn phải nổi giận cho mình thêm rối? Quả thật là giận đến hồ đồ.

Ai bảo hắn lại có cái quan hệ biểu huynh muội với Tuân Văn Hỉ cơ chứ!

Nhàn Nguyệt đang đứng bên cửa sổ giận dỗi, trong lòng tự thấy mình thật chẳng có tiền đồ. Bên kia, Hoàng nương tử lại hớn hở kéo theo Đào Nhiễm trở về.

“Quả nhiên vẫn là nhị tiểu thư lợi hại,” Hoàng nương tử vừa bước vào đã tươi cười khen ngợi Nhàn Nguyệt: “Làm sao lại đoán ra tam phòng còn giấu đồ chứ. May mà đi hỏi, nếu không bọn họ sao chịu giao ra. Đại tiểu thư cũng có mặt ở chỗ lão thái thái, còn nói ‘đúng là Hạ đại nhân có tặng lễ, chỉ là ta quên chưa nói với Nhàn Nguyệt’. Nhị tiểu thư thử nghe xem, đại tiểu thư nhà ta thật thà đến thế nào, ngay cả tặng cái gì cũng không nghĩ hỏi cho rõ, suýt nữa toàn bộ đều rơi vào tay tam phòng rồi.”

Nhàn Nguyệt chẳng mấy hứng thú, nhàn nhạt hỏi: “Tặng cái đồ bỏ đi gì thế, đưa ta xem.”

Miệng thì ghét bỏ, nhưng tay lại thuận thế nhận lấy danh mục quà tặng, Hoàng nương tử liền sai nha hoàn đem đồ vật ôm tới, bày hết lên bàn, vừa sắp xếp vừa nói: “Tiểu thư xem đi, những thứ khác đều tầm thường, chỉ có cái tráp này là đáng giá…”

Nhàn Nguyệt thấy bà nói năng úp mở, liền tiện tay mở tráp ra. Ban đầu nhìn thấy chiếc hộp, nàng còn chưa kịp phản ứng, cho đến khi trông thấy tấm thẻ màu minh hoàng bên trong nàng mới chợt hiểu ra.

Trong kinh ai cũng nói Diêu gia là nhà giàu mới nổi, nhất là Triệu phu nhân, thường cầm đầu một đám phu nhân khác, cười Diêu phu nhân kiến thức nông cạn, hễ được ban cho chút đồ ngự tứ là hận không thể phô trương cho cả thiên hạ biết. Kỳ thực, phong cách hành sự của Triệu gia, trong mắt những trâm anh thế tộc chân chính, cũng chẳng khác gì nhà giàu mới nổi. Triệu Tu tặng lộc huyết cao, ấn của Ngự y viện, còn có cả tấm thẻ minh hoàng tiến thượng đều bày ra rõ rành rành, như sợ người khác không biết đó là vật do quan gia ban thưởng.

Nhưng đồ của Hạ gia lại hoàn toàn khác, tất cả đều được đặt trong hộp gấm kín kẽ chỉnh tề, nếu không phải người nhận lễ tự tay mở ra, căn bản không ai biết bên trong là thứ gì.

Lộc huyết cao trân quý đến mức nào, thứ này vốn chỉ cấp cho những người bối phận cao như lão thái phi, đến cả quan gia cũng hiếm khi dùng đến, nếu có ban thưởng, tất phải là ban cho những cận thần thân cận nhất. Phần của Triệu Tu, kỳ thực là nhờ phụ thân hắn Triệu Kình. Đã vậy, Triệu Kình có, lẽ nào Hạ Vân Chương lại không có?

Lúc trước Nhàn Nguyệt còn sinh khí, trách Hạ Vân Chương không chịu mở miệng giữ nàng lại, chỉ vân đạm phong khinh nói một câu “thọ lễ”. Đến khi tận mắt thấy lễ vật, nàng mới hiểu.

Hắn muốn nói, đều đã nói hết trong phần lễ vật này.

Cũng giống như thơ của hắn, phải đến lúc thật sự trông thấy cảnh ấy, mới bừng tỉnh hiểu ra. Nhàn Nguyệt cũng vậy, chỉ đến khi nhìn thấy phần thọ lễ này, mới hiểu hắn rốt cuộc là đang nói điều gì.

Khắp kinh thành đều biết Nhàn Nguyệt đã cự tuyệt phần lộc huyết cao của Triệu Tu. Người ta nói nàng giả vờ thanh cao, khéo bày trò nắm giữ lòng người, sau lưng không biết đã mắng nàng bao nhiêu câu hồ ly tinh. Lâu gia vốn chỉ là môn hộ tầm thường, lại là con gái nhà thương gia, sao có thể không muốn gả cho Triệu Tu, chẳng qua chỉ là diễn trò mà thôi.

Mà Hạ Vân Chương lại như đang nói: thì có sao, chẳng qua chỉ là một phần lộc huyết cao mà thôi, những lời bàn tán kia, cần gì để tâm tới, bởi lẽ thứ ấy, ta sớm đã tùy tay tặng cho nàng rồi.

Thật là ngu ngốc.

Hắn vậy mà cho rằng, Nhàn Nguyệt đi ngắm mưa là vì những chuyện phiền lòng ấy.

Những lời đồn đại ngoài kia, Nhàn Nguyệt vốn chẳng để trong lòng. Người thân cận đều biết, nàng có ba phần ủy khuất thì sẽ làm ra bảy phần, nhưng ngay cả cái ‘làm bộ’ ấy, cũng chỉ dành cho những người thân cận nhất. Tựa như chuyện Lâu nhị nãi nãi làm tôm, nàng không nói với Khanh Vân, cũng chẳng nói với chính Lâu nhị nãi nãi, lại cố tình kể với Lăng Sương, khiến nàng ấy tức đến nửa đêm cũng không ngủ được. Nàng có chút “hư” như vậy, mà cái hư ấy, hết thảy đều dùng lên người bên cạnh nàng.

Nếu nàng không đi ngắm mưa, vị Thám Hoa lang kia, làm sao lại xuất hiện chứ?

« Chương trước
Chương tiếp »