Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 42: Hỗn độn
Khanh Vân đời này chưa từng gặp qua chuyện hung hiểm đến thế. Nàng vừa đặt mình lên lưng Hoàng Kim Nô, con ngựa ấy liền như trúng tà, bỗng dưng phát cuồng, xóc nảy liên hồi, nhảy dựng cao hơn một trượng, rõ ràng là muốn hất nàng xuống đất. Nàng tuy rằng chưa từng cưỡi ngựa, nhưng cũng hiểu rõ, một khi rơi xuống, mười phần thì chín phần là tử lộ, dẫu có may mắn giữ được mạng, trong kinh những kẻ vì ngã ngựa mà tàn phế, nào có hiếm. Bởi vậy trong khoảnh khắc hoảng loạn ấy, đầu óc nàng gần như trống rỗng. Chỉ duy có một câu nói của Lăng Sương, bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí, cưỡi ngựa dựa vào lực ở đùi, một khi cảm thấy sắp bị hất ngã, phải lập tức cúi thấp người, ghì chặt, ôm lấy cổ ngựa.
Cho nên trong cơn hoảng loạn, nàng chỉ có thể gắt gao ôm lấy cổ ngựa, nắm chặt bờm, dùng đùi kẹp chặt yên. Bên tai chỉ còn nghe tiếng gió gào thét, cả người bị xóc đến mức như muốn nôn ra, có mấy lần suýt nữa đã bị hất văng khỏi lưng ngựa. Điều duy nhất đáng để ăn mừng là con ngựa điên này từ phía trường đua, vượt qua hàng rào lao thẳng vào khu săn bắn, vì thế những người bên kia hẳn đều có thể trông thấy. Trong lúc hấp tấp, nàng cũng thoáng liếc được một cái, dường như bọn họ đang đánh mã cầu. Ngay sau đó, con ngựa liền xông thẳng vào rừng cây. Rừng sâu rậm rạp, lại dày kín, nàng từng nghe nói khu săn bắn nối liền với vùng núi hoang ngoại thành, mênh mông vô tận, quả nhiên vừa xông vào rừng, vô số cành cây liền quật đánh tới tấp. Nàng nằm rạp sát lưng ngựa, may mà chưa bị quất trúng mặt, nhưng quần áo thì hơn phân nửa đã bị cào rách.
Trong rừng bỗng vang lên tiếng người hô hoán, hiển nhiên đã có kẻ phát hiện nàng bị ngựa điên chở đi. Khanh Vân chỉ kịp thét lên một tiếng: “Ta ở chỗ này!” Nhưng con ngựa kia đã lao thẳng xuống một sườn dốc, vó ngựa cuốn gió, tất cả thanh âm phía sau đều bị quăng lại xa dần, trong nháy mắt liền chìm hẳn vào rừng sâu.
Nàng rốt cuộc cũng chỉ là một vị tiểu thư yếu đuối, toàn bộ dựa vào một cổ dũng khí mà chống đỡ tới giờ. Thể lực đã gần cạn kiệt, cánh tay cùng hai chân mềm rũ, hầu như không còn cảm giác. Mắt thấy thân mình lảo đảo, sắp bị quăng khỏi lưng ngựa, chỉ e không ngã chết thì cũng sẽ bị vó ngựa giẫm nát. Trong lòng nàng bỗng dâng lên một trận hoảng sợ dữ dội. Nghĩ tới cha mẹ, tới các muội muội trong nhà, nàng nghiến chặt răng, kiên trì chống đỡ.
Ngay lúc ấy, phía sau bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Con ngựa này như phát điên, cắm cổ lao đi như vũ bão, vậy mà người đuổi theo phía sau còn nhanh hơn nàng. Chỉ trong khoảnh khắc, đã vượt lên chắn trước mặt. Khanh Vân vẫn ôm chặt lấy cổ ngựa, miễn cưỡng ngẩng đầu nhìn qua, chỉ kịp thấy trước mắt một mảnh cẩm y rực rỡ chói lọi, chắc hẳn người tới cũng là hạng vương tôn quý tử.
Chẳng lẽ là Triệu Cảnh?
“Lâu Khanh Vân!” Thanh âm kia có chút quen thuộc. Nàng chết lặng ôm chặt cổ ngựa, chỉ nghe người nọ cưỡi ngựa cố ý áp sát song song cùng nàng. Nhưng con ngựa nàng đang cưỡi đã hoàn toàn phát cuồng, nào còn chạy theo quy luật gì, khi thì húc thẳng lên sườn núi, khi thì nhảy vọt qua bụi rậm, điên loạn không chịu khống chế. Người nọ thậm chí cúi người nghiêng xuống, muốn vươn tay chụp lấy dây cương. Thế nhưng khoảnh khắc song hành ngắn ngủi kia vừa lướt qua, Hoàng Kim Nô đã đột ngột lao thẳng xuống khe núi. Hai bên toàn là bụi gai rậm rạp, cành nhọn quất mạnh vào bụng ngựa, Khanh Vân cũng cảm thấy trên đùi bị cào mạnh một cái, đau nhói đến tê dại.
Hy vọng vừa bùng lên trong khoảnh khắc, liền lại tắt ngấm. Trước mắt đã là đáy vực, nỗi kinh hoàng trong lòng Khanh Vân đã dâng đến cực độ, tim gần như rơi thẳng xuống vực sâu, người nọ vẫn đang tiếp tục thúc ngựa truy đuổi theo sát phía sau.
Hắn thế nhưng trực tiếp từ lưng ngựa của mình, một cú nhảy như cá vượt nước, liền lao thẳng sang lưng Hoàng Kim Nô. Trên đời này, chỉ sợ không còn chuyện nào hung hiểm hơn thế. Khanh Vân còn ngồi trên yên, mà hắn lại treo lơ lửng nơi lưng ngựa. Khanh Vân cảm thấy thắt lưng bị người kia ôm chặt, cả người nàng như bị nhấc bổng lên.
“Đừng sợ.” Hắn từ phía sau ôm chặt lấy Khanh Vân. Nàng chỉ cảm thấy cả người như bị bao trùm trong một vòng tay, bên tai truyền đến một giọng nói rõ ràng: “Ta đếm ba, hai, một, liền buông tay.”
Phía trước chính là đáy sơn cốc, một đoạn suối từ trong núi chảy ra, đá lớn chồng chất, nước chảy xiết, ngã xuống đó, e là không chết cũng phải vỡ đầu chảy máu. Nhưng cũng có lẽ vì giọng nói kia truyền tới lại khiến nàng trấn định đến lạ thường, quá đáng tin cậy. Khanh Vân trong khoảnh khắc thật sự buông tay.
Đến lúc này nàng mới chợt nhận ra, bản thân từ đầu đến cuối vẫn luôn ghì chặt bờm ngựa, mười ngón tay vì gió lạnh lẫn căng thẳng mà tê cứng, gần như mất đi tri giác.
Trong khoảnh khắc Hoàng Kim Nô lao xuống sơn cốc, hai người liền theo thế ngã khỏi lưng ngựa. Đến lúc thân thể chạm đất, Khanh Vân mới hiểu vì sao hắn lại ôm chặt lấy nàng như vậy, khi rơi xuống, hắn cố ý xoay người, dùng lưng mình gánh lấy phần lớn lực va chạm. Hắn tính toán cực chuẩn, nơi hai người rơi xuống chính là mảnh bờ cát duy nhất trong khê cốc. Chỉ là dù vậy, khoảnh khắc tiếp đất vẫn quá mức hung hiểm, bên tai nàng nghe rõ một tiếng rên khẽ bật ra từ cổ họng hắn, hiển nhiên là đã bị thương không nhẹ.
Lực té khỏi thân ngựa còn chưa giảm, hai người theo đà lăn thẳng xuống lòng suối mới dừng lại. Nước suối bắn tung tóe, bọt trắng vỡ ra khắp nơi, tựa pháo hoa đêm Nguyên Tiêu, tạt lên người Khanh Vân một trận. Nàng rơi vào nước, trong lòng kinh hãi, tay chân luống cuống giãy giụa hồi lâu, tim đập dồn dập, đầu óc trống rỗng. Mãi đến một lúc sau mới chợt nhận ra mực nước bất quá chỉ ngang đầu gối mà thôi.
Mà nàng vẫn còn sống!
Khanh Vân gần như không dám tin, chống tay bò dậy, quay đầu nhìn về phía người phía sau. Người cứu nàng lúc này đang nhíu mày nhe răng, đưa tay dò sau lưng, hiển nhiên là đã bị thương không nhẹ. Thế nhưng mặc cho sắc mặt trắng bệch, cử động có phần đau đớn, khóe môi hắn vẫn cong lên nụ cười quen thuộc kia, vừa mở miệng liền nói ra những lời khiến người ta muốn giận.
“Thế nào? Rất thất vọng sao?” Hạ Nam Trinh ngồi bệt trong dòng suối, nước chảy qua gối, một khe suối nhỏ tầm thường lại bị hắn dựa ngồi thoải mái như hoa viên nhà mình. Hắn nhếch môi cười, giọng điệu thiếu đòn quen thuộc: “Lâu cô nương nghĩ thoáng chút đi, cũng may là ta. Nếu đổi thành Triệu Cảnh cái thứ phế vật kia, thuật cưỡi ngựa của hắn — sợ là đã sớm kéo ngươi cùng ngã chết rồi.”
Khanh Vân tuy cùng hắn vẫn còn khúc mắc, song trong lòng vẫn phân rõ phải trái. Người này dẫu miệng lưỡi cay nghiệt, rốt cuộc cũng là kẻ vừa cứu nàng một mạng, lại còn vì nàng mà bị thương. Vì thế nàng không cùng hắn so đo lời châm chọc, chỉ bước lên trước, cúi xuống xem xét vết thương trên người hắn, khẽ hỏi: “Ngươi bị thương rồi ư?”
“Yên tâm, không chết được.” Hạ Nam Trinh giọng điệu vẫn là cái dạng bất cần, song thương thế lại là thật. Hắn dứt khoát vén áo choàng, xoay tay ra sau sờ thử vết thương, còn chưa chạm tới đã hít ngược một hơi, khẽ “tê” một tiếng. An Viễn hầu gia từ nhỏ sống trong nhung lụa, sợ là chưa từng nếm qua khổ sở như thế. Trên người hắn vẫn khoác bộ áo gấm xanh lơ dùng khi đánh mã cầu, đường chỉ bạc thêu linh vũ vốn dĩ rực rỡ, lúc này phía sau lưng đã bị cọ rách, máu tươi thấm ra từng mảng lớn, loang xuống dòng suối, tựa thiên ti vạn lũ tơ hồng trôi dạt giữa dòng, nhìn mà kinh tâm.
“Chỉ là trầy xước ngoài da thôi.” Hắn khẽ động vai, xoay thử gân cốt một chút, thần sắc vẫn còn ung dung. Thấy Khanh Vân mày liễu nhíu chặt, tay lại theo bản năng đưa lên, dường như muốn thay hắn cởi áo xem thương thế, hắn lập tức bật cười: “Ấy đừng, nam nữ thụ thụ bất thân, đạo lý Lâu cô nương dạy ta ta vẫn luôn ghi nhớ, với nữ tử thanh danh là quan trọng nhất, ta cũng không dám cùng Lâu cô nương lôi lôi kéo kéo, chỉ sợ người ngoài biết được lại buông lời đồn đãi không hay.”
Khanh Vân không ngờ đến lúc này rồi hắn còn đem chuyện cũ ra trêu chọc. Nàng vốn tính tình trung hậu, xưa nay không quen lời qua tiếng lại, càng không biết đáp trả thế nào, chỉ khẽ mím môi, đôi mắt trong veo trừng hắn một cái, vừa giận vừa trách.
Hạ Nam Trinh lại như chẳng thấy áp lực, còn nhăn nhở cười.
“Ngươi nghe xem.” Hắn bỗng nghiêng tai, tựa hồ đang chăm chú lắng nghe động tĩnh gì đó. Nơi này rừng sâu cây rậm, âm u ẩm thấp, ngay cả chút ánh sáng lọt qua tán lá cũng khó mà thấy được. Khanh Vân lần đầu tiên đứng gần một nam tử đến thế, huống chi lại là Hạ Nam Trinh, người xưa nay nổi danh dung mạo xuất chúng trong kinh thành. Con người này quả thật kỳ lạ, khi tiên y nộ mã thì tuấn mỹ đến chói mắt, mà đến lúc chật vật thế này, lại vẫn có một loại phong thái riêng. Bên trán hắn mấy lọn tóc rối buông xuống, còn vướng cả lá khô vụn cỏ, gò má cũng trầy xước, nhưng chính vì vậy, vẻ xa cách thường ngày lại tan đi, ngược lại khiến người ta sinh ra cảm giác gần gũi, như thể chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới.
Đều nói hắn phong lưu, kỳ thật cũng trách không được người khác, phong thái của hắn quá mức linh động, lại trời sinh một đôi mắt đào hoa, chỉ cần khẽ cười, cả người đều trở lên sống động. Lúc này hắn còn cố ý nghiêng người về phía Khanh Vân nói: “Nghe thấy không?”
“Nghe thấy cái gì?” Khanh Vân ngẩn ra, thấp giọng hỏi, thần sắc khó hiểu.
Lâu gia đại tiểu thư trên người luôn có một loại nghiêm túc đáng yêu. Nàng không phải không hiểu chuyện, chỉ là quá mức đứng đắn — đứng đắn đến nỗi dễ bị người ta ghét bỏ mà chê là vô vị. Dù đối phương nói ra bao nhiêu lời hoang đường hay châm chọc, nàng cũng chỉ dùng đôi mắt to trong trẻo ấy, nghiêm trang nhìn lại, ánh nhìn nặng trĩu, giống như một vị cổ giả đang chăm chú nghe người ta giảng kinh luận đạo.
Hạ Nam Trinh bật cười.
“Đến thế này mà cũng nghe không ra?” Hắn cong cong đôi mắt đào hoa nhìn nàng nói: “Có người đang tìm ngươi đấy, gọi tên ngươi kia.”
Khanh Vân theo bản năng liền muốn lên tiếng đáp lại, nhưng nàng chợt sững người một thoáng, tựa như lúc này mới kịp phản ứng, liền quay đầu nhìn về phía Hạ Nam Trinh.
Hạ Nam Trinh vốn đã chống tay muốn đứng dậy, thấy nàng quay đầu nhìn mình, dứt khoát lại thả lỏng người, thuận thế ngồi xệp xuống.
“Ngươi sao không đứng lên?” Khanh Vân khẽ nhíu mày hỏi.
“Ta là kẻ thanh danh hỗn độn thế này, nếu cùng Lâu cô nương sóng vai đi ra ngoài, chẳng phải sẽ liên lụy ngươi sao, thanh danh trinh tiết liệt nữ của ngươi phải làm sao bây giờ?” Hắn ung dung tựa đầu lên một tảng đá, hai tay kê sau gáy, dáng vẻ lười biếng vô lại, khóe môi còn treo ý cười nhàn nhạt.
Khanh Vân thật sự không nói lại hắn, nàng tuy coi trọng thanh danh, nhưng cũng tuyệt không phải hạng người lấy oán báo ân. Ân cứu mạng nặng tựa núi Thái Sơn, há có thể chỉ vì Hạ Nam Trinh thanh danh không tốt, liền phủ nhận chuyện hắn liều mạng cứu mình? Nếu thật làm như vậy, chẳng khác nào tự nhận mình là kẻ không có lương tâm.
Huống chi nàng vừa kinh hồn chưa định, lúc này dần dần hồi phục tinh thần, cúi đầu nhìn bản thân, chỉ thấy đai lưng đã đứt, xiêm y tóc tai tán loạn, trên người còn dính bùn đất. Nếu cứ bộ dạng này mà xuất hiện trước mọi người, với miệng lưỡi trong kinh, e rằng lời gì cũng có thể truyền ra. Lại nghĩ đến lúc này người vào rừng tìm nàng tất không ít, phần lớn đều là hạ nhân. Nếu bị người ta nhìn thấy nàng trong cảnh hỗn loạn như thế, rồi truyền ra chuyện “trong lúc kinh mã mất đi trong sạch”, thì còn có thể nói rõ được sao? Vết xe đổ của dì Vân vẫn còn đó. Hôm nay kinh mã, chỉ sợ cũng không đơn giản là ngoài ý muốn. Kinh thành này nhìn thì phồn hoa rực rỡ, nhưng bên dưới lại sóng ngầm cuộn trào, hiểm ác khó lường, quả thực khiến người ta khó lòng đề phòng.
“Ta không thể như vậy đi ra ngoài.” Nàng thấp giọng nói.
Hạ Nam Trinh quả thực quá thông minh, chỉ liếc nàng một cái, đã hiểu rõ trong lòng nàng đang nghĩ gì.
“Ồ, thú vị rồi đây.” Hắn vốn là kẻ không sợ trời không sợ đất, cũng đặt quy củ ngoài thân, nghe vậy liền bật cười, giọng điệu mang theo vài phần trêu chọc quen thuộc: “Ngươi nếu muốn giữ vững cái danh băng thanh ngọc khiết trong mắt người ngoài, lại phải đem quần áo đang mặc trên người cởi ra giặt sạch, hong khô, vá lại cho chỉnh tề, mà việc này, lại thật là không hợp quy củ. Thật đúng là tiến thoái lưỡng nan cho Lâu cô nương.”
Khanh Vân lại không hề lộ ra nửa phần do dự kiểu thư sinh.
“Thế nhân phần nhiều ngu muội, sự cấp tòng quyền, có gì không thể châm chước.” Thần sắc nàng vẫn bình tĩnh nói: “Ta cũng không phải tiểu thư băng thanh ngọc khiết gì, bất quá trong mắt người đời, cũng chỉ là một thương gia nữ nhân mượn danh mà sống mà thôi.”
Hạ Nam Trinh không nói lời nào, chỉ khẽ chống tay đứng dậy. Hắn vốn là từ mã cầu tràng đuổi theo mà đến, trên người không mang theo vật gì dư thừa, liền từ trong ủng rút ra một thanh tiểu chủy thủ, đưa cho Khanh Vân.
Khanh Vân hơi giật mình, ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt mang theo vài phần khó hiểu.
Hạ Nam Trinh lười nhác cười.
“Đưa Phật đưa đến Tây phương. Lâu cô nương đã can đảm như vậy, ta cũng liều mình bồi quân tử một phen.” Hắn nghiêng người ra hiệu cho nàng theo sau, vừa đi vừa nói: “Cách đây không xa có một cái sơn động. Khi ta còn nhỏ thường cùng Tần Dực lén chạy tới đó chơi, chỗ ấy hẻo lánh kín đáo, người ngoài khó mà tìm thấy. Trong động có nước, nhóm lửa cũng tiện.”
“Chủy thủ để làm gì?” Khanh Vân vẫn cứ cảm thấy khó hiểu.
Hạ Nam Trinh đi phía trước, cũng không quay đầu, chỉ lười biếng đáp.
“Thanh danh ta tệ như vậy, để Lâu cô nương ở trước mặt cởi áo tháo thắt lưng, chẳng lẽ không nên có chút phòng bị? Nếu ta nhất thời nổi lên tà niệm, cô nương cứ việc cho ta một đao, cũng coi như là vì dân trừ hại.”
Khanh Vân sửng sốt mở to hai mắt. Nàng vốn không phải người giỏi tranh luận, huống chi ở tình cảnh này, lại càng không biết nên đáp lời thế nào. Mà Hạ Nam Trinh hiển nhiên cũng chẳng mong nàng sẽ đáp lời hắn, hắn tiện tay bẻ lấy một cành cây làm gậy, đi trước mở đường, gạt bụi gai rậm rạp sang hai bên. Khanh Vân theo sát phía sau, giẫm lên từng dấu chân hắn để lại, bước cao bước thấp mà đi giữa rừng, cả người đã mang theo một tầng hoảng hốt mơ hồ, tựa như vẫn chưa tỉnh hẳn khỏi cơn kinh hồn vừa rồi.
Ai có thể ngờ được, có một ngày nàng lại cùng Hạ Nam Trinh — kẻ mang tiếng thanh danh hỗn độn khắp kinh thành — đơn độc ở bên nhau như thế, theo hắn đi về một nơi nàng hoàn toàn không rõ phương hướng, vậy mà trong lòng chẳng hề sinh ra nửa phần sợ hãi, đến cả nghi ngờ cũng không có. Tựa hồ hắn thật sự có thể giải quyết hết thảy tất cả mọi chuyện trên đời.
Thật là điên rồi.
***
Tiểu sơn động mà Hạ Nam Trinh nói quả nhiên không xa. Cửa động vốn bị một bụi cây rậm rạp che khuất, hắn đưa tay vạch ra, dẫn Khanh Vân cúi người tiến vào. Bên trong quả nhiên còn lưu lại không ít cung tiễn, đá đánh lửa, đồ chơi của nam hài tử. Dọc đường hắn đã tiện tay nhặt không ít nhánh khô, vào động liền xếp gọn thành đống, động tác thuần thục lưu loát, chốc lát đã nhóm được lửa, ánh lửa bập bùng dần lan ra khắp sơn động, xong xuôi hắn lại ra đứng ngoài cửa động, hiển nhiên là muốn để nàng một mình ở trong hong khô y phục.
Khanh Vân rốt cuộc vẫn là thiếu nữ chưa gả. Dẫu chỉ cách một tầng vách đá, nhưng dù sao cũng đang có một nam tử đứng ngoài động, khi cởi áo ngoài, gương mặt nàng vẫn không khỏi nóng bừng, song tình thế bức bách, cũng chỉ đành vậy. Nàng đem y phục giặt sạch, trải bên đống lửa hong khô. Hạ Nam Trinh làm việc quả thực khiến người ta không biết nên nói thế nào cho phải, chu toàn đến mức chẳng giống một công tử sinh trưởng trong nhung lụa. Ngay cả giá phơi quần áo, hắn cũng tiện tay dùng mấy cành khô chống dựng sẵn. Khanh Vân hong khô quần áo, nàng lại lấy từ trong người ra túi gấm đựng kim chỉ, cẩn thận vá lại những chỗ bị quệt rách, cả đai lưng cũng khâu nối lại như cũ, rồi lần lượt mặc vào. Nàng chỉnh sửa đầu tóc, gom lại cho gọn. May mắn là gặp chuyện kinh mã, kiểu tóc có hơi tán loạn cũng không đến nỗi quá thất lễ, chỉ cần không lộ vẻ chật vật là được.
Làm xong hết thảy những việc ấy, Khanh Vân mới đi đến cửa sơn động, khẽ gọi: “Hạ Nam Trinh?” Bên ngoài không ai trả lời. Khanh Vân thoáng nghi hoặc, bèn bước ra ngoài, nghiêng người nhìn quanh, sau lưng bỗng vang lên một tiếng “hắc”, nàng giật mình quay đầu, mới thấy Hạ Nam Trinh không biết từ lúc nào đã nép ở phía sau vách đá cửa động, cố tình dọa nàng một phen.
Thật là vô vị đến cực điểm, trách không được người ta đều bảo hắn hành sự hoang đường.
Khanh Vân bất đắc dĩ nhìn hắn, giọng nói bình tĩnh: “Cởi ra đi.”
“Cởi cái gì?” Hạ Nam Trinh làm bộ ngơ ngác, nhướng mày hỏi lại.
“Đem áo choàng của ngươi cởi ra. Ta giúp ngươi vá lại, tiện thể xem vết thương phía sau thế nào.” Khanh Vân vẫn nhẹ nhàng nói.
“Không dám làm phiền Lâu cô nương.” Hạ Nam Trinh miệng cười tủm tỉm: “Thanh danh xấu xa của ta đã nhiễm cả vào xiêm y, sao dám để cô nương động tay vì ta.”
Khanh Vân đối với hắn thật sự là không có biện pháp. Nàng vốn tính tình nhân hậu, ngày thường thấy người có thể giúp liền giúp, huống chi hôm nay còn mang trên người một ân cứu mạng. Hạ Nam Trinh lại cứ thong dong hời hợt, lúc thì pha trò cợt nhả, lúc thì tự giễu châm biếm, tựa hồ cố ý đem chuyện sinh tử vừa rồi xem như không có gì đáng kể, khiến nàng ngay cả chỗ để đáp lễ cũng không tìm ra. Muốn nói một câu “ngày sau tất sẽ báo đáp”, lại thấy lời ấy quá mức khuôn sáo, nói ra ngược lại thành giả dối, đến bên môi rồi, rốt cuộc vẫn nuốt trở lại.
Hạ Nam Trinh lại chẳng buồn để ý đến những điều ấy.
“À phải rồi, cho ngươi xem một thứ.” Hắn đưa tay ra trước mặt nàng, chậm rãi mở lòng bàn tay. Bên trong là mấy chiếc khuy đồng, loại cúc áo thường dùng trong kinh, mặt trên nạm bảo thạch, mặt trái dùng đồng uốn thành bốn móc nhỏ, chỉ cần ấn vào là bám chặt vào mặt vải, khỏi cần kim chỉ khâu đính. Chỉ là mấy chiếc khuy đồng ấy lúc này bốn móc đều bị bẻ cong dựng đứng, trên đó vương đầy vết máu, còn chưa kịp đông lại.
“Đây là cái gì?” Khanh Vân khẽ nhíu mày, không hiểu hỏi.
“Từ dưới yên ngựa của ngươi lấy ra.” Hạ Nam Trinh lúc này mới dắt con ngựa lại gần. Thì ra vừa rồi hắn rời đi, chính là đi tìm con ngựa của Khanh Vân. Con Hoàng Kim Nô mới ban nãy còn phát cuồng không thôi, lúc này lại ngoan ngoãn theo sau hắn, dáng vẻ ôn thuần mà ngoan ngoãn để Hạ Nam Trinh dắt tới. Thấy Khanh Vân, nó còn khẽ khịt mũi, ánh mắt lảng tránh, tựa như mang theo vài phần áy náy, hoàn toàn không còn nửa điểm hung tợn.
Hạ Nam Trinh giơ tay nhấc yên ngựa lên, cho nàng xem vết thương trên lưng ngựa. Khuy đồng cắm sâu vào da thịt, móng đồng cào rách da, để lại một loạt vết xước, máu tươi còn chưa kịp khô. Khó trách Khanh Vân vừa mới lên ngựa, Hoàng Kim Nô liền như phát điên, nhảy dựng xóc nảy, quyết liệt đến mức chỉ muốn hất nàng xuống. Hóa ra không biết từ lúc nào, đã có kẻ lén đặt những chiếc khuy đồng này dưới yên ngựa. Nàng vừa ngồi vững, sức nặng ép xuống, móng đồng càng cắm sâu vào da thịt, đau nhức như vậy, bảo sao Hoàng Kim Nô không nổi điên cho được.
“Quả nhiên là có người cố ý hại người.” Khanh Vân ánh mắt chợt trầm xuống. Nàng cũng không lộ vẻ tức giận, chỉ lặng lẽ đưa tay, từ trong tay Hạ Nam Trinh lấy qua mấy chiếc khuy đồng kia, cẩn thận thu lại.
“Được rồi, y phục đã vá xong, án cũng đã phá, Lâu cô nương, mời lên ngựa thôi.” Hắn đưa tay về phía Khanh Vân giục nàng.
Khanh Vân biết, chỉ dựa vào sức mình thì không thể trèo lên yên ngựa, đây cũng là sự cấp tòng quyền, phá lệ cũng không phạm quy củ, song khi bị hắn đỡ lấy bàn chân, nâng cả người nàng lên như nâng một dải mây mỏng, nàng vẫn không sao tránh khỏi đỏ bừng vành tai.
Hạ Nam Trinh nắm dây cương đi trước mở lối. Cách hắn dắt ngựa cũng khác người thường, một tay cầm cương, một tay chế trụ hàm ngựa, động tác thong dong mà hữu lực. Con Hoàng Kim Nô cao lớn kia, rơi vào tay hắn lại ngoan ngoãn lạ thường, ôn thuần chẳng khác nào một con tiểu cẩu. Khanh Vân rũ mắt, lặng lẽ nhìn bóng lưng hắn, trong lòng nàng dâng lên một tâm tình phức tạp không thể gọi tên.
“Được rồi, phía trước chính là vìa rừng, đi thêm chút nữa ắt sẽ gặp người.” Hạ Nam Trinh quay đầu liếc nàng một cái, khóe môi cong lên, nhịn không được vẫn cứ là trêu nàng: “Đưa quân ngàn dặm, rốt cuộc cũng đến lúc chia tay.”
Khanh Vân mím chặt môi, một lúc lâu sau mới khẽ lên tiếng, thần sắc mang theo vẻ thành khẩn: “Đa tạ ngươi.”
Hạ Nam Trinh không đáp lại. Hắn chỉ khẽ buông tay khỏi dây cương, rồi xoay người dứt khoát bước đi.
“Đúng rồi, thiếu chút nữa ta quên mất.” Hắn bỗng nhiên dừng bước, quay người lại, giơ tay nắm lấy bàn đạp. Rõ ràng là vị vương tôn công tử nổi danh phong lưu trong kinh, vậy mà từ đầu đến cuối lại không hề chạm vào chân nàng dù chỉ nửa tấc. Chỉ thấy hắn nâng bàn đạp lên, dùng ống tay áo sạch sẽ lau đi lớp bùn đất dính nơi đế giày của Khanh Vân.
“Lúc này mới gọi là trăm mối chu toàn, không lọt một sơ.” Hắn cười nói, giọng điệu mang theo vài phần đắc ý, như thiếu niên vừa hoàn thành một trò đùa tinh xảo không chê vào đâu được. Đôi mắt đào hoa theo đó cong cong, ánh lên nét phong lưu quen thuộc, lại phảng phất có chút ung dung thản nhiên.
Khanh Vân còn muốn nói thêm điều gì, nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng, Hạ Nam Trinh đã tiêu sái xoay người rời đi.
“Ta đi đây.” Hắn quay lưng về phía nàng, giơ tay tùy ý phất nhẹ, tựa hồ chỉ là bèo nước qua đường tình cờ gặp gỡ, dứt khoát bước đi không quay đầu.
Thúc ngựa đi thêm một đoạn, trong rừng dần dần vang lên tiếng gọi, là đang gọi tên nàng
“Lâu tiểu thư!”
“Lâu đại tiểu thư!”
Khanh Vân không vội đáp lời, chỉ nắm dây cương, lặng lẽ chờ thêm chốc lát, đợi tiếng người từ thưa thớt chuyển sang dày đặc, hiển nhiên đã tụ lại một chỗ, lúc này mới cao giọng đáp lại: “Ta ở đây.”
Rừng cây trước mắt bỗng nhiên rộng mở, thông suốt, bên ngoài là một đám người, nghe tiếng liền ào ào chạy vội về phía nàng. Khanh Vân trong lòng khẽ động, vội vàng giơ tay che mặt, kéo cương ngựa dừng lại. Triệu Cảnh dẫn đầu xông lên, thấy vậy vội vàng xua mọi người, quát: “Đều tránh ra, lui xuống hết đi!”
Nhưng bản thân hắn cũng không định tiến lên, chỉ đứng từ xa chờ đến khi Triệu phu nhân vội vã chạy tới, phía sau còn theo một đoàn phu nhân, tiểu thư, người đông nghịt một mảng, ánh mắt dồn cả về phía này, trông hệt như đến xem một trận náo nhiệt.
“Con của ta! Thật sự làm ta sợ đến muốn chết!” Triệu phu nhân tuy miệng nói đầy vẻ thân thiết, nhưng vẫn đợi nữ nô tiến đến dắt chặt ngựa xong mới dám tiến lại. Bà cùng mọi người vây quanh Khanh Vân, nói: “Đứa nhỏ ngoan, con có bị thương không? Ta đã sai người đi báo mẫu thân con tới rồi. Khi nãy ta sợ đến hồn phi phách tán, nếu con mà có mệnh hệ gì, ta biết lấy gì mà ăn nói với mẫu thân con đây?”
Khanh Vân chỉ mỉm cười, đỡ tay nha hoàn, nhưng không vội xuống ngựa, mà bình tĩnh, thản nhiên tiếp nhận ánh mắt thẩm xét của mọi người trong chốc lát. Nàng biết, trong mắt bọn họ, nàng vẫn cứ là Lâu gia đại tiểu thư “băng thanh ngọc khiết” mà Hạ Nam Trinh từng châm chọc kia.
“Bá mẫu yên tâm, con không sao cả. Con ngựa này chắc là bị nhốt lâu rồi, vừa lên yên liền phát điên chạy loạn, vào đến rừng cây thì lại đứng yên, đi hai vòng liền đã tự dẫn con trở về.”
Khanh Vân nhân cơ hội hơi nhấc chân, để lộ đế giày sạch sẽ không dính bùn, khom người mỉm cười nói: “Bá mẫu không tin ư? Con chưa từng xuống khỏi lưng ngựa.”
“Sao lại không tin chứ.” Triệu phu nhân cười, đưa tay vuốt ve mặt nàng một lượt, từ gò má đến đầu vai, dáng vẻ từ ái của bậc trưởng bối, nói: “Bình an trở về là tốt rồi, a di đà Phật, ngày mai ta nhất định đến trước Phật lễ tạ, quả nhiên là cát nhân tự có thiên tướng…”
Chung quanh mấy vị phu nhân cũng nhân cơ hội tiến lên góp lời, kẻ cười kẻ than, lời nói đều là cát tường: “Có thể thấy được Khanh Vân nha đầu này phúc trạch thâm hậu, là có Bồ Tát âm thầm che chở.” “Ta đã sớm nói rồi, Khanh Vân là mệnh tốt.” “Đứa nhỏ ngoan ngoãn như vậy, ông trời cũng không nỡ làm nàng chịu khổ đâu…”
Giữa mảnh vui mừng rộn ràng ấy, Khanh Vân vẫn giữ nụ cười dịu dàng, ánh mắt lặng lẽ lướt qua đám người, không chút dấu vết mà xẹt qua thần sắc đen tối của mẹ con Liễu gia. Liễu phu nhân vẫn treo trên mặt nụ cười từ ái, thần sắc không gợn sóng, còn Liễu Tử Thiền thì cúi đầu đứng im, bóng mi cong rũ xuống, vẻ mặt phủ một tầng âm u khó tả.
Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, người tới chính là Lăng Sương. Nàng quả thật gan lớn, cũng không biết từ đâu cưỡi tới một con ngựa to lớn, lông đen sì, trên mặt ngựa còn lem luốc như bị bôi than, trông vừa dữ vừa xấu. Nàng thậm chí còn chưa kịp ghìm cương cho ngựa đứng vững, đã xoay người nhảy phắt xuống, lao thẳng tới, hung hăng ôm chặt lấy Khanh Vân, rồi lại buông ra, từ trên xuống dưới nhìn kỹ nàng một lượt, ánh mắt không bỏ sót chút nào.
“Tỷ không bị thương chứ? Có bị quăng ngã không? Thương ở đâu? Làm muội sợ muốn chết rồi!” Lăng Sương một hơi hỏi dồn, giọng còn chưa kịp ổn định, mắt đã đỏ hoe, “Nhàn Nguyệt cũng bị dọa không nhẹ, nàng với dì Vân đang đi tìm Hạ Nam Trinh, bảo hắn dẫn người lục soát cả khu săn bắn để tìm tỷ. Muội vừa rồi chạy về phía nam tìm một vòng, con ngựa này rốt cuộc đã dẫn tỷ chạy đi đâu……” Nói tới đây nàng không quên quay sang Hoàng Kim Nô mắng:
“Con ngựa hư này! Dám dọa người như vậy, ngươi cứ chờ đó, quay về ta nhất định thu thập ngươi!”
“Không có việc gì rồi.” Khanh Vân nhẹ nhàng cười nói với nàng: “Muội đem ngựa phóng tới đây, nương liệu đã biết tin chưa?”
“À đúng rồi.” Tiêu phu nhân là chủ nhân nơi này, lúc này có điểm chột dạ nói: “Có cần ta sai người đi báo cho Lâu nhị nãi nãi không?”
“Việc con ngựa phát điên này thì không cần nhắc tới, dù sao mọi người ai cũng đều sợ bóng sợ gió một phen rồi, chớ làm mẫu thân con thêm lo lắng.” Khanh Vân vẫn nhàn nhạt nói: “Chỉ là còn có một việc khác quan trọng hơn, cần mời mẫu thân mau chóng tới đây thương nghị. Làm phiền bá mẫu thay con truyền tin.”
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |