Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 24: Hoa mận
Cũng may Nhàn Nguyệt không bị nhiễm phong hàn. Buổi tối hồi phủ, nàng chỉ cảm thấy thần sắc Lâu nhị nãi nãi vui vẻ khác thường, đến cả việc các nàng về trễ cũng không truy cứu, thái độ hiền hòa hiếm thấy. Khi ấy Lăng Sương kỳ thực đã mơ hồ đoán được đôi phần. Quả nhiên, sau khi từ chỗ Lâu lão thái quân thỉnh an trở về, mọi người đều tụ tập lại ở trong phòng Lâu nhị nãi nãi, quây quanh huân lung uống trà nói chút chuyện phiếm, thêu thùa may vá. Hoàng nương tử đang kiểm kê những vật dụng các tiểu thư mang theo khi ra ngoài hai ngày, tiện miệng nói: “Xiêm y của tam tiểu thư đã cũ, tay áo cũng ngắn rồi. Gấm Tứ Xuyên năm trước trong kho còn dư, chi bằng lần này tiện thể làm mấy bộ mới.”
Lâu nhị nãi nãi gật đầu nói phải, Nhàn Nguyệt mệt mỏi đến nỗi đầu óc còn đang lâng lâng, nhất thời chưa kịp phản ứng, chỉ thuận miệng hỏi: “May đồ mới làm gì, dạo này cũng chẳng có lễ tiết trọng đại, chi bằng đợi tơ lụa mới năm nay nhập về rồi hãy tính.”
Mọi người nghe vậy đều chỉ cười mà không đáp. Khanh Vân lại càng cúi đầu chăm chú thêu thùa, yên lặng không nói lời nào. Hoàng nương tử lúc này mới mỉm cười nói rõ: “Sáng nay Triệu gia đã mời người đến cầu hôn, là Cao quốc công đứng ra làm mai. Lúc các tiểu thư vào phủ không thấy trong viện xác pháo đầy đất sao? Lão thái thái đã đem cả số pháo do quan gia ban thưởng năm trước lấy ra đốt hết. Đợi khi tiểu định, đại định đưa tới, còn phải cáo tế tông miếu nữa kia. Triệu gia là thừa kế hầu phủ, đại tiểu thư gả qua đó, chính là hầu phu nhân tương lai. Thể diện thế nào cũng không cần nói. Các tiểu thư không thấy sao, hôm nay lão thái thái hoan hỳ khôn xiết.”
Nhàn Nguyệt cùng Lăng Sương đều thập phần kinh ngạc, Nhàn Nguyệt phản ứng nhanh hơn, đứng dậy mỉm cười nói: “Chúc mừng phụ thân mẫu thân, chúc mừng tỷ tỷ.”
Khanh Vân mặt đỏ như hoa đào mới nở, vừa định đứng lên lui vào nội thất, đã bị Hoàng nương tử giữ lại. Lăng Sương trong lòng trăm mối lẫn lộn, nhưng thấy Khanh Vân cùng mẫu thân đều đang đắm chìm trong không khí hỉ sự, rốt cuộc chỉ khô khan nói một câu: “Chúc mừng tỷ tỷ.”
“Việc này định ra, nhị phòng chúng ta coi như thật sự đứng vững.” Lâu nhị nãi nãi trên mặt không giấu vẻ đắc ý, đứng dậy, quay về phía viện của tam phòng ngay sát vách, cười lạnh nói: “Các ngươi nghe xem, bên kia hôm nay đánh nha hoàn, mắng hạ nhân, ồn ào suốt cả ngày. Khiến cho Phùng Uyển tóc bạc tiết ra, thấy nhà chúng ta có chuyện tốt, còn khó chịu hơn cả chính mình chịu thiệt. Về sau ngày tháng còn dài, chúng ta cứ chờ mà xem đi.”
So ra thì Khanh Vân vẫn là người tỉnh táo. Chờ đến tối, lúc tam tỷ muội lần lượt về khuê phòng, thay y phục chuẩn bị nghỉ ngơi. Khanh Vân vẫn khoác áo ngoài ngồi trước gương, lặng lẽ nhìn mình trong gương đồng, bỗng nhiên nhàn nhạt nói: “Kỳ thật tính tình của hắn, cũng có đôi phần không tốt.”
Lăng Sương vốn cho rằng nàng trong lòng vẫn còn có tia do dự, vừa muốn mở miệng, đã bị Nhàn Nguyệt khẽ kéo tay ngăn lại. Quả nhiên, Khanh Vân lại nói tiếp: “Làm mai tuy chưa phải đính hôn, nhưng cũng đã là trao đổi lễ vật. Triệu gia đưa tới một phiến bình phong ngọc thạch, nương đáp lại một khúc tử đàn, tỷ lại thêm một bức tự, đương nhiên trên danh nghĩa nói là phụ thân khuyên răn hắn, viết hai chữ ‘thận’ và ‘nhân’. Nương nói, hắn đã hồi thư nhận lỗi, tự nhận mình tính tình nóng nảy. Lần trước đánh mã cầu, là vì bị người ta khiêu khích, hắn là muốn đoạt hoa cho tỷ.”
Nhàn Nguyệt cùng Lăng Sương âm thầm trao đổi ánh mắt, trong lòng đều rõ lúc này khuyên nhủ cũng là vô ích. Khanh Vân đã bắt đầu thay hắn tìm cớ, nếu còn khuyên, chẳng qua chỉ khiến nàng càng thêm che chở Triệu Cảnh, lời biện giải càng nhiều, tâm ý càng kiên định, ngược lại tổn thương tình tỷ muội.
Nhưng Lăng Sương rốt cuộc vẫn không nhịn được, nói: “Hiện tại tự nhiên là lời hay ý đẹp, rốt cuộc ra sao, còn phải để sau này xem thế nào.”
“Đúng vậy, dù sao hiện tại cũng mới chỉ là làm mai, còn tiểu định, đại định phía sau, thật sự trần ai lạc định, thế nào cũng phải đợi đến mùa hạ, không vội.” Khanh Vân khẽ gật đầu, giọng nói mang theo vài phần nhẫn nhịn.
Lăng Sương còn muốn nói thêm, đã bị Nhàn Nguyệt đưa tay ngăn lại.
Lăng Sương hiểu ý nàng, Nhàn Nguyệt từng nói, Thái Họa cũng từng nói, chung quy cũng phải gả. Triệu Cảnh đã là lựa chọn tốt nhất trong những lựa chọn hiện có. Dù sau này phu thê ly tâm, ít nhất Khanh Vân vẫn là hầu phu nhân, địa vị vững chắc, đổi lại là người khác, chưa chắc đã bằng hắn.
Đạo lý là vậy, nhưng trong lòng Lăng Sương rốt cuộc vẫn không yên. Đêm ấy nàng trằn trọc không ngủ, trong ngực như có một đám lửa âm ỉ, thiêu đốt không thôi.
Hôm nay lúc đi đạp thanh, Tuân quận chúa không ít lần chèn ép nàng, nhưng nàng lại chẳng hề để tâm. Nói ra không khỏi có chút cuồng vọng, nhưng nàng không nhịn được tự hỏi: hết thảy những điều này, rốt cuộc có ý nghĩa gì? Nếu ngay cả Khanh Vân, người hoàn mỹ nhất trong mắt mọi người, cũng chỉ nhận được “phần thưởng” là một Triệu Cảnh mắt cao hơn đầu, tính tình nóng nảy, vậy thì dáng vẻ làm cao, chèn ép, tranh đoạt vô cớ của Tuân quận chúa, rốt cuộc còn có ý nghĩa gì? Giống như nhìn một đám chó hoang tranh nhau miếng thịt thối, thật khiến người ta chỉ cảm thấy trước mắt mọi thứ đều nhạt nhẽo đến cực điểm.
***
Thế nhưng Nhàn Nguyệt lại hoàn toàn khác với Lăng Sương. Nàng gần đây còn đang có hứng thú chơi đùa. Hôm trước mắng Trương Kính Trình xong, nàng nói được làm được, quả nhiên chỉ hai ngày sau đã tìm được một nữ hài tử. Nữ tử ấy vốn là muội muội của một bằng hữu thân thiết trong học trung của Trương Kính Trình. Người bằng hữu kia năm ngoái nhiễm phong hàn mà mất, vốn dĩ đã nhập học, lại đem cả gia quyến theo tới kinh thành, nào ngờ giữa chừng bỏ lại lão mẫu cùng ấu muội, nay đang phải ở nhờ trong một gian thảo thất ngoài ngoại ô. Trương Kính Trình lễ tết đều tới thăm hỏi, lại âm thầm tiếp tế, song nữ hài tử kia tính tình cứng cỏi, nhất mực không chịu nhận ngân lượng, nói như vậy không hợp đạo lý. Thà tự mình làm chút việc may vá, nuôi dưỡng lão mẫu cùng muội muội, cũng không chịu dựa người.
Nhàn Nguyệt ban đầu vốn chỉ muốn chọc giận Trương Kính Trình, cũng không ngờ vừa gặp liền thật sự để tâm. Nữ tử ấy đã mười tám tuổi, vẫn chưa có ai làm mai, tuổi còn lớn hơn các nàng, tên gọi Huệ Nương. Nhàn Nguyệt chỉ nói là đi du ngoạn ngang qua, ghé vào thảo thất xin nước uống, thấy Huệ Nương đang làm kim chỉ, liền khen tay nghề nàng tinh xảo. Hai người thảo luận chuyện hoa dạng kim chỉ, bất giác nói chuyện suốt cả buổi trưa. Nhàn Nguyệt dứt khoát mời Huệ Nương về trong phủ ở, lại sợ nàng khách khí, bèn lấy danh nghĩa tú nương mà trả tiền công cho nàng.
Hai ngày sau, nàng liền mang theo Huệ Nương tới chỗ Vân phu nhân cùng nhau thêu thùa may vá. Nàng một phen thi triển thêu công, khiến các phu nhân tiểu thư cùng ngồi thêu đều kinh ngạc. Vốn dĩ các tiểu thư thêu hoa dạng cũng tinh xảo, tự vẽ tranh cũng đẹp, nhưng phần nhiều đều là cảnh vật thường thấy trong hoa viên, tuy mỹ lệ mà hơi thuần nhã quá mức. Huệ Nương thì khác, nàng từng tự mình xử lý sắp xếp nội viện, ở Giang Nam còn từng trồng rau, thu hoạch hoa màu. Những hoa cỏ nàng thêu, tự nhiên mang vài phần thi vị nơi thôn dã, nhất là các hoa văn triền chỉ thêu trên mũi giày, cùng những đóa tiểu hoa nơi cổ áo, tay áo, đều tinh xảo đáng yêu. Thêu công của nàng lại thuần thục, ai nấy đều khen ngợi không dứt, người người hỏi đặt khăn tay, đế giày, đơn đặt hàng đã xếp dài tới cuối năm.
Huệ Nương tuy tính tình trầm ổn, cũng đã bị một phen khen ngợi đến đỏ bừng mặt, lúc trở về nàng luôn miệng cảm tạ Nhàn Nguyệt, nói: “Nhị cô nương chính là ân nhân của cả nhà ta. Có những đơn hàng này, năm nay tiền thuốc của mẫu thân đã có chỗ trông cậy. Ta đang tính thuê một gian tiểu viện, dời đến ở gần thành nam, cũng tiện sinh kế.”
Nhàn Nguyệt nghe vậy, bèn sai xa phu trong phủ giúp xem xét phòng xá, lại e các nàng cô nhi quả phụ bị người ta khi dễ, từ việc dọn nhà đến sắp xếp đồ đạc, đều ngầm giúp đỡ chu toàn.
Kỳ thực đến lúc này, sự tình đã chẳng còn liên quan gì đến Trương Kính Trình. Đều là nữ tử với nhau, Nhàn Nguyệt tuy không giống Lăng Sương, nhưng cũng đọc qua thi văn, biết nỗi khổ của nữ tử trong thơ: Khổ hận niên niên áp kim tuyến, Vị tha nhân tác giá y thường. Toàn thân lụa là gấm vóc, nào phải người nuôi tằm, những câu chữ ấy đều viết lên nỗi khổ của bần gia nữ tử. Nhàn Nguyệt tuy sinh ra ở Lâu gia, Lâu nhị nãi nãi có tài quản gia, chưa từng trải cảnh khốn đốn, song vẫn khó tránh khỏi thỏ tử hồ bi, lòng có cảm khái.
Việc này đến tai Trương Kính Trình đã là mười ngày sau, khi ấy đúng lúc mẻ phấn mặt đầu tiên của Nhàn Nguyệt cùng Vân phu nhân chế đã đến lúc dùng được. Nhàn Nguyệt dùng đầu ngón tay chấm nhẹ, thoa lên gò má, lại dùng bông dặm phấn cho tan, sắc mặt hồng nhuận như đào. Vân phu nhân lại càng tinh xảo hơn, dùng đầu trâm chấm phấn, điểm nơi đuôi mắt, quả thực là mắt như đào hoa, khiến người nhìn không khỏi động tâm.
Nhàn Nguyệt mải mê nghiên cứu cách dùng phấn, sớm đã đem chuyện này bỏ lại phía sau. Ai ngờ Trương đại nhân lại hiếm khi thất lễ, sau giờ ngọ Nhàn Nguyệt đang ở hoa viên của Vân phu nhân, dưới gốc hoa đào đánh đu, Trương Kính Trình mặt đỏ đi tới, không nói lời nào, chỉ cúi người vái nàng một cái thật sâu. Đào Nhiễm cố ý chèn ép, cười lạnh nói: “Ôi chao, không phải chúng ta đang nhận lễ của người nổi tiếng đoan chính như Trương đại nhân đấy chứ? Như thế nào lại dám một mình tới gặp khuê các tiểu thư thế này? Nếu Khổng phu tử còn sống, e là sẽ phạt đánh bàn tay ngài rồi.”
Trương Kính Trình nghe vậy cũng không biện bạch. Nhàn Nguyệt ngồi trên xích đu, lười nhác liếc hắn một cái, hỏi: “Vái này của Trương đại nhân, là để cảm tạ, hay là để nhận lỗi?”
“Là thay cố bằng hữu cảm tạ cô nương đã chiếu cố gia quyến hắn. Cũng là vì mấy ngày trước hạ quan lỡ lời, xin nhận lỗi với cô nương.” Hắn rũ mắt đáp.
Dáng vẻ như vừa hạ triều, quan văn vốn khí chất nhã nhặn, đội mũ cánh ve đen, gương mặt càng thêm thanh tú, tựa một thư sinh bước ra từ sách vở. Đào Nhiễm nha đầu này thật không có tiền đồ, tuy còn đứng bên hừ lạnh trợ trận, ánh mắt đã không khỏi mềm đi vài phần.
Nhưng Nhàn Nguyệt lại nhẫn tâm hơn nàng nhiều.
“Ta còn tưởng Trương đại nhân là đã nghĩ thông suốt đạo lý mà ta nói hôm trước, hóa ra là chỉ vì chuyện này. Nếu không có việc này, e rằng Trương đại nhân vẫn còn cho rằng hôm trước mắng ta là mắng rất phải, chẳng sai chút nào, đúng không?” Lời nói đâm thẳng tim gan, không cho hắn cơ hội nói nửa câu biện bạch. Nàng lạnh giọng nói tiếp: “Trương đại nhân vẫn nên tránh sang một bên đi. Ta cũng không phải Lận Tương Như, không cần ngài tới chịu đòn nhận tội thay người. Bộ dáng chiêu hiền đãi sĩ này của Trương đại nhân, cứ để dành cho những nữ tử kinh thoa váy bố mà ngài tán thưởng kia xem thì hơn.”
Phàm là đại mỹ nhân, nhất cử nhất động, một nụ cười một ánh mắt đều càng thêm phong vận, huống chi Nhàn Nguyệt hôm nay mặc một thân váy đỏ nhũ bạc, ngồi trên xích đu, đôi mắt hoa đào đầy tà mị, khuôn mặt được phủ một lớp phấn mịn, phong lưu sinh động không lời nào tả xiết. Trương Kính Trình bị nàng mắng đến hồn bay phách lạc, mơ mơ hồ hồ trở về phủ, mấy ngày liền đều như mất hồn mất vía.
Nếu chỉ như vậy, cũng không có gì đáng nói.
Cố tình Nhàn Nguyệt mỗi ngày đến phủ Vân phu nhân, cỗ kiệu tất phải đi ngang qua phủ Long thị lang mà hắn đang ở. Hoa viên rong phủ trồng nhiều cây mận, sang xuân thời tiết ấm áp mươi ngày, rốt cuộc tới lúc hoa nở rực rỡ, trắng như tuyết phủ. Một buổi sớm, Nhàn Nguyệt cho dừng kiệu trước cổng, sai Đào Nhiễm cùng xa phu gõ cửa, không báo danh tính, chỉ nói là mỗ gia tiểu thư, thấy quý phủ hoa mận nở đẹp, mạo muội tới xin một cành, đến vội cũng không có gì để tạ lễ, chỉ mang chút điểm tâm, mong được chiếu cố.
Trương gia quản sự quả thực cũng hiền hòa, quản lý nội trạch vốn là tỳ nữ của Trương Kính Trình vong mẫu năm xưa, thường gọi Ngô bà bà, nay đã quá ngũ tuần, người Giang Nam, theo thiếu gia vào kinh, hiếm khi được nghe lại giọng nói quê nhà. Lại thấy người xin hoa lễ phép, tự nhiên gật đầu đồng ý. Vốn tưởng nha hoàn Đào Nhiễm này đã là vô cùng xinh đẹp, nào ngờ xuống kiệu lại là một vị tiểu thư, dung mạo như thần tiên, tự mình chọn hoa. Ngô bà bà miệng lưỡi nhiều chuyện, Trương Kính Trình vừa tan triều, bà liền thao thao kể lại: nào là có tiên nữ đến xin một cành hoa mận, hòa nhã hữu lễ, chẳng biết công tử nhà ai lại được phúc khí như vậy, nói rồi lại tiện thể nhắc tới chuyện hôn sự của hắn. Trương Kính Trình vốn đã nghe quen, cũng không để trong lòng.
Nhưng ngày hôm sau là mười lăm, hắn theo thường lệ đến thỉnh an Vân phu nhân, Vân phu nhân cũng theo thường lệ chỉ gặp hắn một lát, giữ hắn ở lại trong phủ dùng cơm trưa. Trương Kính Trình bước vào chính sảnh, bên ô cửa sổ lưu li, thấy một cành hoa mận nở rộ, trắng sáng như tuyết, cắm nghiêng trên bàn. Hắn khẽ kinh ngạc, tiến lại gần xem, mới biết người cắm hoa thật khéo dụng tâm, cành mận đặt nghiêng trên châm cắm, phía trước lấy núi đá thấp che, lại lấy lá phong lan làm nền, giữa bàn chỉ đổ một tầng nước mỏng, phản chiếu hoa tuyết cùng bóng phong lan trên núi đá, thanh nhã tinh khiết, như thơ như họa.
“Nghe nói là cổ pháp cắm hoa thời Đường đấy, ta cũng nhờ phúc của Nhàn Nguyệt mới được hưởng chút tao nhã này.” Vân phu nhân ở bên cạnh cười khanh khách nói cho hắn:” Nha đầu này, quả là một cô nương thất khiếu linh lung, không biết ai sẽ là người có phúc khí lớn đến thế, có thể có được nàng.”
Trương Kính Trình làm sao chịu nổi lời ấy?
***
Ban đầu mọi người còn chưa hiểu duyên cớ, mãi đến bữa trưa, Lâu lão thái quân thuận miệng nhắc tới, hỏi Lâu tam gia: “Nhà chúng ta phải chăng cùng Trương đại nhân từng có lui tới? Sao mấy ngày nay hắn ngày nào cũng sai phó dong mang chút hoa cỏ tới phủ?”
Lâu tam gia nghe vậy lấy làm lạ: “Trương đại nhân nào?”
“Còn có thể là ai nữa, chính là vị Bảng Nhãn của khoa trước đó. Nghe nói Bình Thành quận chúa gia từng muốn chiêu hắn làm tế, hắn lấy cớ thủ hiếu mà khước từ, về sau liền không thấy tin tức gì.” Lâu lão thái quân hỏi:” Chẳng lẽ khi lão đại còn sống, từng có giao tình với hắn chăng?”
Lâu tam gia lắc đầu: “Đại ca khi còn sống cũng chưa từng nhắc tới hắn. Trương Kính Trình chẳng phải là môn sinh của cố An Viễn hầu gia sao?” Nói đến đây, giọng càng thêm kính sợ, “Hiện giờ hắn chính là người chạm tay là bỏng, đảm nhiệm chức vụ Hàn Lâm Viện, được xưng là ‘môn sinh thiên tử’. Như thế nào lại tặng lễ vật cho nhà ta? Nhị ca, huynh từng nghe nói qua hắn chưa?”
Lâu nhị gia cũng lắc đầu đáp: “Xưa nay chưa từng có qua lại.”
Lâu lão thái quân nghe xong càng thêm hồ nghi. Đến bữa cơm chiều, khi dùng cơm cùng đám con dâu và cháu gái, bà lại đem chuyện ấy nhắc lại một lượt. Lâu tam nãi nãi lập tức vui mừng ra mặt, nói: “Đây chẳng phải là chuyện đại hỉ đó sao? Con nghe nhị ca nhà con nói, Trương Kính Trình người này là thanh lưu tân quý, xưa nay hiếm khi giao thiệp với bên ngoài. Nay hắn đã chủ động lui tới, ắt là muốn cùng tam gia chúng ta kết giao. Chỉ là không biết, mấy ngày nay hắn rốt cuộc đưa tới những thứ gì?”
“Đều là chút hoa cỏ mà thôi,” đại nha hoàn Cẩm Tú bên cạnh Lâu lão thái quân đáp lời, “mấy hôm trước đưa tới một cành hoa mận, chỉ nói hoa mận ngụ ý trường thọ, mong lão thái quân an khang. Hôm qua lại đưa một chậu lan, nói là lúc đáp lời trong Ngự Hoa Viên được trong cung ban cho. Hôm nay thì càng kỳ quái, là một chậu đu đủ bồn cảnh, hình như cũng là vật ở Quan Trung. Đều là đồ tốt, chỉ là không rõ rốt cuộc có ý tứ gì…”
Lăng Sương vừa nghe liền hiểu ngay là Nhàn Nguyệt giở trò quỷ, còn Nhàn Nguyệt thì một lời không nói, chỉ cúi đầu ăn cơm, dáng vẻ ngoan ngoãn vô cùng. Lâu nhị nãi nãi đã ngờ ngợ, liền hỏi: “Nếu vậy, chi bằng trực tiếp hỏi Trương đại nhân xem hắn rốt cuộc có ý tứ gì, hỏi cho rõ ràng chẳng phải tốt hơn sao?”
“Nhị tẩu, tẩu nói vậy là lời của người ngoài nghề rồi, chuyện trên quan trường vốn là mây che sương phủ, nào có việc gì nói thẳng ra. Cũng khó trách, nhị ca ở Lễ Bộ là thanh nhàn thật sự, không cần suy xét những chuyện này. Nhị tẩu đâu có biết, chốn quan trường học vấn lớn lắm, có khi khách khứa qua lại một chút chuyện nhỏ, cũng liên quan đến đại sự thăng trầm của nam nhân trong triều đình đó.” Lâu Tam nãi nãi lập tức buông những lời có kim trong đệm. Mấy ngày nay bà vì chuyện Khanh Vân được Triệu gia thỉnh người làm mai, trong lòng tự thấy bị áp chế, đang muốn nhân cơ hội gỡ lại chút mặt mũi. Nào ngờ Lâu nhị nãi nãi còn chưa kịp nói gì, nha hoàn Đào Nhiễm đứng sau Nhàn Nguyệt đã “phụt” một tiếng cười. Nàng vừa cười thì không nhịn được nữa, đến cả tiểu nha hoàn Châu Châu của Nhàn Nguyệt cũng cười theo ha hả.
“Mấy đứa nha hoàn này, cười loạn cái gì!” Lâu nhị nãi nãi quở mắng, thấy có điểm bất thường, lập tức đoán ra đầu sỏ gây tội, cau mày hỏi: “Nhàn Nguyệt! Có phải là ngươi lại giở trò quỷ không?”
“Nương nói vậy là sao?” Nhàn Nguyệt vẻ mặt vô tội, nghiêm chỉnh đáp, “Con chỉ là ở nhà Vân phu nhân cắm hoa một cành hoa, nào ngờ hắn lại ngày nào cũng đưa hoa tới. Dù sao cũng là Bảng Nhãn, như thế nào lại ngốc như vậy.”
Nàng nói lời ấy, quả thực là mây che sương phủ, ý tại ngôn ngoại. Nhưng người tinh tường như Lâu lão thái quân cùng hai vị nãi nãi, há lại không nghe ra mười phần tám chín. Lâu lão thái quân xưa nay vốn không ưa Nhàn Nguyệt, lúc này cũng không thể không nhàn nhạt nói: “Nếu là Trương Kính Trình, thì cũng xem như một đoạn nhân duyên tốt. Thảo nào ta thấy hắn ở trước mặt ta lễ độ chu toàn, hỏi tới lại không chịu nói rõ. Hóa ra là ý tứ này. Đầu chi lấy đu đủ, xin tặng lại quỳnh cư, vốn là có điển cố. Nha đầu Nhàn Nguyệt này, cũng thật có vài phần bản lĩnh. Ngưng Ngọc, ngươi thật có phúc khí.”
Ngưng Ngọc là khuê danh của Lâu nhị nãi nãi, lời nói như thế, đủ thấy Lâu lão thái quân đã có ý thân mật. Lâu nhị nãi nãi ý cười đã giấu không nổi, nhưng vẫn giả vờ răn dạy: “Ngươi nha đầu này, rốt cuộc bày trò gì? Người ta đã tới cửa tặng lễ, ngươi một chút tiếng gió cũng không có, làm chúng ta đều chẳng hay biết gì. Nhìn xem, tam thẩm ngươi còn tưởng là chuyện quan trường, lo lắng đến thế.”
Lâu tam nãi nãi nuốt một ngụm bồ hòn, trong miệng đắng chát, chỉ có thể cắn răng gượng cười. Trong lòng e là đã hận không thể bóp chết Nhàn Nguyệt cho hả giận. Bên phía Bích Châu lặng ngắt như tờ, chỉ có Ngọc Châu cắn chặt hàm răng, miễn cưỡng nói một câu: “Chúc mừng nhị tỷ tỷ.”
“Ấy, ấy, chớ chúc mừng.” Nhàn Nguyệt lấy khăn che mặt, giọng điệu như thật như giả, “Ta nào có vừa ý Trương Kính Trình đâu, hắn tặng lễ là việc của hắn, ta chưa từng gật đầu. Nương, nương nói giúp con vài câu đi, bằng không mọi người đều hiểu lầm ….”
Giọng điệu ấy, thật khiến người ta tức đến ngứa răng. Cố tình nàng lại là người lanh lợi, nha hoàn bên cạnh cũng miệng lưỡi sắc sảo, từ trước tới nay chưa từng chịu thiệt, người khác cũng không thể làm gì nàng, chỉ nghiến răng mắng nàng sau lưng. Người chịu thiệt nhiều nhất, rốt cuộc vẫn là Khanh Vân.
Lăng Sương biết nàng cố ý chọc giận tam phòng, dưới bàn lén nhéo nàng một cái. Nhàn Nguyệt nào có chịu thua, một tay vẫn dùng khăn che mặt, tay kia lập tức véo trả lại, thật khiến người ta tức giận.
Nàng sinh ra đã là hạng người khiến người ta yêu mến, cũng khiến người ta oán ghét, hơn phân nửa cũng là học từ Lâu nhị nãi nãi, bởi vậy Lâu nhị nãi nãi liền thuận thế tiếp lời: “Đúng vậy, đúng vậy, chính là đạo lý ấy. Ta cũng thật hồ đồ, nghe Tam muội muội khen Trương Kính Trình lên tận mây xanh, dưới đất không có, ta nhất thời nghe lọt tai, tưởng hắn là người khó cầu. Tục ngữ nói: Nhất gia hữu nữ, bách gia cầu (một nhà có nữ nhi, trăm họ muốn hỏi). Hiện giờ là bọn họ cầu đến nhà chúng ta, chúng ta cũng không cần nóng vội, Nhà Nguyệt còn phải thong thả chọn lựa mới phải. Như mấy ngày trước, Triệu gia Triệu Tu chẳng phải cũng có ý đó sao? Ta nghe Triệu phu nhân nói, tuy Triệu Tu tuổi hãy còn nhỏ, nhưng cũng đã nhờ nàng chuyển lời, muốn cùng Khanh Vân thành ‘tứ giác đều toàn’. Ta lúc ấy cũng chỉ đáp rằng, việc này còn phải hỏi qua ý tứ của Nhàn Nguyệt. Chúng ta tuy là cha mẹ, nhưng chuyện chung thân, rốt cuộc vẫn phải để nàng tự quyết định. Hiện giờ người tới cầu thân cũng không ít, lão thái thái lại khoan dung rộng lượng, chi bằng để Nhàn Nguyệt tự mình chọn lựa.”
Lâu lão thái quân vốn đã nghe phong phanh chuyện Triệu Tu, nay thấy Lâu nhị nãi nãi nói thẳng ra, không khỏi liếc nhìn Nhàn Nguyệt thêm một cái, thần sắc phức tạp. Bà xưa nay không quá ưa nha đầu này, nhưng nhìn thế cục hiện tại, hôn sự của nàng sau này e rằng cũng chẳng kém Khanh Vân. Dù là trưởng bối, lúc này cũng đành thu liễm vài phần.
Trong lòng có tâm tư này, giọng nói của lão thái quân cũng hòa ái thêm mấy phần, chậm rãi nói: “Thời thế bây giờ quả thực cũng thay đổi. Nếu đã vậy, việc này cứ để cha mẹ các ngươi châm chước quyết định. Ta xem Triệu Tu cũng tốt, Trương Kính Trình cũng không tệ, rốt cuộc là trong lòng nha đầu này chọn ai mà thôi.”
“Lão thái thái…” Nhàn Nguyệt dỗi nhẹ một tiếng, bộ dạng như không muốn nhiều lời. Tỷ muội Ngọc Châu, Bích Châu thật sự không nhịn nổi, ánh mắt lật lên tận trời.
“Phải rồi, rốt cuộc vẫn là Nhàn Nguyệt tỷ tỷ lợi hại, đến lúc ấy e là một lưới gom trọn tài tuấn cả kinh thành, chúng ta chỉ còn biết nhìn sắc mặt tỷ tỷ mà sống thôi.” Bích Châu cuối cùng không nhịn được, bật ra lời châm chọc.
“Bích Châu!” Lâu tam nãi nãi tức giận quát. Thấy lão thái thái khẽ ho một tiếng, sắc mặt đã không vui, đành phải nhẫn tâm mắng tiếp: “Ngươi điên rồi sao? Nhàn Nguyệt tỷ tỷ ngươi cho dù có trăm nhà tới cầu thân, cũng là chuyện đại hỉ của nhà chúng ta, ngươi ở đây phát điên cái gì. Còn không mau về phòng tỉnh lại cho ta!”
Bích Châu vốn được nuông chiều từ bé, nào từng bị mắng nặng lời như vậy, nước mắt lập tức trào ra, hậm hực đứng dậy, xoay người về phòng.
Ngọc Châu thì trầm ổn hơn vài phần, lại học được mấy thành công lực của Lâu tam nãi nãi, dịu giọng châm chọc: “Nhàn Nguyệt tỷ tỷ chớ trách Bích Châu vô lễ. Nàng hôm nay còn nói với ta rằng, giá như chúng ta được theo Nhàn Nguyệt tỷ tỷ học hỏi thì tốt biết mấy, nhưng chỉ sợ tỷ tỷ dạo này còn bận qua lại thân cận cùng Vân phu nhân, sẽ không thích chơi cùng bọn muội muội…”
“Sao lại nói vậy.” Nhàn Nguyệt cười tủm tỉm, “Ta hận không thể mỗi ngày cùng các muội muội bầu bạn tâm sự. Chỉ là hai vị muội muội lại thân thiết với Tuân quận chúa như thế, ta chen vào thì thành ra cái dạng gì. Ta ngược lại cũng muốn theo Tuân quận chúa, nghe nói nàng là khuê nữ mẫu mực trong kinh, theo nàng chính là tiền đồ vô lượng.”
Ngọc Châu bị nghẹn đến không nói nên lời, miễn cưỡng ăn qua loa mấy miếng. Lát sau, người của tam phòng Lâu gia đều lần lượt tản đi.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |