Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 16: Dì Vân
Nhàn Nguyệt quả nhiên mở lời cùng Lâu nhị nãi nãi, xin sang An Viễn hầu phủ, bồi Vân phu nhân làm phấn mặt. Lâu nhị nãi nãi nghe vậy, trong lòng không khỏi sinh lo, liền riêng kéo nàng sang một bên, thần sắc do dự, chậm rãi nói: “Lời này vốn không nên do ta nói ra, song ngươi xưa nay hiểu chuyện, nương cũng không đành giấu. Trước đó nghe Mai Tứ nãi nãi các nàng nói chuyện, Vân phu nhân dường như thanh danh không mấy êm tai. Dẫu chỉ là lời đồn đãi ngoài phố, nhưng đã truyền ra như vậy cũng có thể thấy nàng có chút không kiềm chế, tất cũng có chỗ khiến người ta dị nghị. Nữ nhi gia, thanh danh là điều hệ trọng nhất. Huống chi lúc này… lại là thời khắc mấu chốt.”
“Con biết, tỷ tỷ đang nghị thân cùng Triệu gia.” Nhàn Nguyệt sắc mặt bình thản, nhẹ giọng đáp:“Nương cứ yên tâm. Những lời đồn trong kinh thành, nữ nhi đều rõ trong lòng, ắt sẽ tự giữ mình cẩn trọng.”
“Vậy thì tốt.” Lâu nhị nãi nãi vốn còn muốn dặn thêm đôi câu, nhưng vừa nghĩ tới chuyện tết Nguyên Tiêu hôm ấy đã bất công khiến nàng chịu ủy khuất, trong lòng liền nghẹn lại, lời đến miệng lại hóa thành một tiếng khẽ thở dài.
Nhàn Nguyệt thấy vậy liền hỏi: “Nương còn điều gì căn dặn nữa chăng? Nếu chậm trễ, e là con sẽ muộn mất.”
“Không còn việc gì, ngươi đi đi.”
Nhàn Nguyệt thần sắc vẫn bình tĩnh, không nói thêm lời nào, xoay người lên xe ngựa. Xe lăn bánh được một quãng, nàng mới chậm rãi cất tiếng: “Miệng lưỡi trong kinh thành, quả thực không dễ chọc. Dì Vân chẳng qua dung mạo diễm lệ hơn người, lại thân làm quả phụ, hành sự không quá câu nệ tiểu tiết, ngoài kia liền đủ thứ lời đồn nổi lên. Trách không được ta mấy lần ngầm gửi tín hiệu, nàng mới chịu tiếp nhận, có lẽ cũng là cảm thấy sợ liên lụy đến đám tiểu bối chúng ta.”
“Vậy tỷ không sợ đám vương tôn công tử kia đánh giá tỷ sao?” Lăng Sương cố tình trêu ghẹo.
“Quản bọn họ làm gì.” Nhàn Nguyệt nhàn nhạt đáp. “Nam nhân thích gì liền làm theo, vì chút ánh mắt của bọn họ mà uốn mình, ấy mới là loại nữ tử vô dụng, ngu xuẩn nhất. Tuân Văn Hỉ chính là như vậy. Kề cận bên người ta mười năm, vẫn không bắt được Hạ Nam Trinh, chỉ biết ngày ngày ức hiếp nữ nhân khác, thật chẳng khác nào kẻ ngốc.” Nói đến đó, nàng khẽ nhắm mắt: “Mệt rồi, ta ngủ một lát, tới nơi thì gọi ta.”
Đến An Viễn hầu phủ, quả nhiên là môn đình cao rộng. Vì là con riêng lớn tuổi, trong phủ bố cục mang vài phần tị hiềm: nữ quyến ở phía nam, nam quyến ở phía bắc, kỳ thực là ý tứ Vân phu nhân cùng Hạ Nam Trinh mỗi người phân ra nửa phủ.
Vân phu nhân cư ngụ tại nam phủ. Cỏ cây nơi đó um tùm, bố trí mới lạ tinh xảo, đủ thấy chủ nhân là người biết hưởng thụ sinh hoạt. Trong phủ có một tòa noãn các, bốn bề dùng trọn mặt cửa sổ lưu ly, gọi là Lưu Ly các. Nha hoàn đều là những cô gái trẻ lanh lợi, lúc này đang vây quanh một gốc đào, xì xào bàn tán. Vân phu nhân mặc thường phục, áo liễu màu vàng nhạt, lười biếng vấn một búi tóc đơn giản, hai tay khoanh trước ngực, đang lặng yên đứng xem.
“Sao thế?” Nhàn Nguyệt bước tới, dáng vẻ tự nhiên như về đến nhà mình, cười nói: “Mọi người đang xem gì vậy, ta cũng muốn xem một chút.”
Mọi người nghe tiếng đều quay đầu lại, không khí tức thì rộn ràng hẳn lên. Nhất là Vân phu nhân, đôi mắt sáng rực, kéo tay Nhàn Nguyệt ngắm kỹ một lượt, rồi mới cười nói: “Hôm Nguyên Tiêu ta còn chưa kịp nhìn rõ, hôm nay mới thấy, quả nhiên xứng danh đệ nhất mỹ nhân. Các ngươi cũng lại đây xem đi, vị này chính là người sáng tạo ra búi tóc vân hoàn đấy.”
Đám nha hoàn đó cũng đã từng học theo chải tóc vân hoàn, nghe vậy liền ùa tới, trầm trồ khen ngợi không dứt. Có người hỏi chuỗi trân châu làm sao cố định cho vững, có người lại hỏi về chất liệu xiêm y. Một đám thiếu nữ tụ lại, câu chuyện càng lúc càng rộn ràng, hứng khởi lan tỏa. Lăng Sương tuy đối với những chuyện này không mấy hứng thú, nhưng cũng thấy thú vị, đều là niềm vui của những nữ tử đơn thuần thưởng thức lẫn nhau.
“Ngươi đến thật đúng lúc.” Vân phu nhân nói tiếp. “Chúng ta đang bàn xem gốc đào này liệu có kịp nở vào đúng ngày đào hoa yến hay không. Kỳ thực đã nở hai cành rồi, ngươi xem.” Nói rồi bà đưa hai nhành hoa đào cho nàng. “Hôm nay chúng ta còn định chế phấn mặt, lấy sắc hoa này làm chuẩn, vừa hay thử trang điểm kiểu đào hoa luôn.”
“Muốn khống chế hoa đào nở cũng chẳng khó. Hoa cảm nhận được nguy cơ, sẽ nở sớm, càng được nuông chiều, trái lại sẽ nở muộn.” Lăng Sương ở bên cạnh liền xen vào một câu.
“Lời này thật mới lạ.” Vân phu nhân nhìn Lăng Sương, mỉm cười nói: “Ngươi chính là Lăng Sương phải không? Nhàn Nguyệt ngày ngày nhắc đến ngươi, quả nhiên là một cô nương kiến thức uyên bác.”
Lăng Sương tuy cùng Nhàn Nguyệt tính tình khác biệt, giữa hai người cũng chẳng có kiểu tâm ý tương thông của bạn đồng lứa, song đối với loại trưởng bối khiến người như tắm gió xuân như Vân phu nhân, nàng lại dễ thích ứng hơn hẳn so với những người khác. Nghe vậy chỉ mỉm cười, khiêm nhường đáp: “Vân phu nhân quá lời rồi.”
Nhàn Nguyệt đến nơi này, quả thực như cá gặp nước, chơi đến mức quên cả thời gian. Một lúc sau Lăng Sương ra ngoài, nàng cũng chẳng để ý, chỉ chuyên tâm vào việc chế phấn mặt. Đám nha hoàn trước mặt Vân phu nhân dẫu có thân cận, nhưng rốt cuộc không phải người đồng trang lứa, nay có Nhàn Nguyệt tới, chẳng khác nào Tôn Đại Thánh trở lại Hoa Quả Sơn, lại thêm Đào Nhiễm nhập hội cùng cả đám, tức thì náo nhiệt hẳn lên.
Trong noãn các, họ cùng nhau tẩm hoa hồng, nghiền đào, điều phấn, lại dùng thủ pháp tẩm dầu, sàng lọc, bận rộn mà vui vẻ vô cùng. Từng người lần lượt xếp hàng thử phấn, Nhàn Nguyệt vừa xem vừa cân nhắc, nói: “Loại sắc thiên mai này hợp nhất với làn da hơi vàng, còn da quá trắng lại hóa tục. Đào hồng nhạt thì sắc mỏng, da sẫm bôi lên không nổi, người da trắng mà có ánh xanh lại vô cùng thích hợp. Ta nghĩ, ta sẽ chọn loại này.”
Nàng lại hướng dẫn mọi người hấp bình sứ, đựng phấn vào trong, cẩn thận dặn dò: “Nhất định phải nhớ, bình đã hấp qua thì không được chạm vào vật khác. Phấn này có hoa hồng, có dương du, lại thêm hoa lộ, đều dễ hỏng, phải nhờ mật ong điều hòa, niêm phong mười ngày mới được mở. Còn loại phấn tẩm trên giấy thì không ngại, có thể dùng ngay.”
“Thật lợi hại.” Vân phu nhân cười đùa. “Ta mà có một cửa hàng son phấn, nhất định mời ngươi làm bà chủ.”
“Thực ra con cũng có cửa hàng.” Nhàn Nguyệt đắc ý đáp. “Chỉ là bán vải vóc thôi. Ba tỷ muội chúng con mỗi người một tiệm, con chọn tiệm tơ lụa. Phấn diện tuy quý nhưng lợi nhuận không lớn, không bằng vải vóc bốn mùa đổi mới, nguồn khách liên miên.”
Vân phu nhân nghe vậy bật cười.
“Đáng tiếc Nam Trinh không phải con ruột của ta,” nàng cười nói, “bằng không người đầu tiên ta đến cầu hôn, nhất định là nhà ngươi.”
Nàng vốn thích nói đùa, Nhàn Nguyệt cũng chẳng hề ngượng ngùng, còn cười đáp lại: “Lời này nghe xa lạ quá. Con còn tưởng dì Vân thật lòng thích con, hóa ra vẫn là lo cho Hạ Nam Trinh. Sao không nói là muốn sinh một nữ nhi như con chứ?”
Vân phu nhân chỉ mỉm cười, không đáp lời.
Đợi đến khi phấn diện đã chế xong, mọi người tạm nghỉ, đám nha hoàn sau khi dâng trà cùng điểm tâm lên đều đã lui xuống. Khi trong phòng chỉ còn hai người, Vân phu nhân nâng chén trà, men theo vành chén lặng lẽ đoan trang liếc Nhàn Nguyệt một lượt, rồi mới mỉm cười nói: “Nhàn Nguyệt đến chỗ ta chơi, Lâu nhị nãi nãi hẳn không có ý kiến gì chứ?”
“Nương không có ý kiến. Cho dù có, lẽ nào con lại không tới?” Nhàn Nguyệt cũng cười, thuận miệng hỏi ngược lại.
Vân phu nhân nghe vậy liền bật cười.
Dùng xong trà bánh, đám nha hoàn lại rộn ràng kéo vào, hóa ra là nương tử bán quạt đến. Trong kinh thành dạo này thịnh hành triền sa phiến — mặt quạt và nan tròn dệt liền một thể, vì thế phải chọn hoa dạng trước, vài tháng sau mới dệt xong. Đám nha hoàn người chọn hoa đào, người chọn hải đường; Vân phu nhân và Nhàn Nguyệt cũng đứng xem một bên. Vân phu nhân bảo Nhàn Nguyệt chọn một mẫu dệt lụa, coi như lễ bà mời nàng.
Nhàn Nguyệt mỉm cười, chọn một mẫu hoa văn lá cây. Đào Nhiễm không hiểu, hỏi: “Tiểu thư sao lại chọn cây cỏ vậy?”
“Là ngô đồng.” Nhàn Nguyệt nhàn nhạt đáp.
“Ngô đồng là nơi phượng hoàng đậu, cũng là điềm lành.” Vân phu nhân cười nói.
“Gió lớn xô ngã ngô đồng, tự có người khác luận bàn ưu khuyết.” Nhàn Nguyệt tiếp lời, giọng điềm nhiên. “Con là thích câu này. Dệt lụa hoa vốn quý, lần đầu tới cửa lại không mang lễ, sao dám để dì Vân tặng không. Coi như con đáp lễ. Sau này dì Vân vào hạ phe phẩy quạt, trông thấy ngô đồng, lòng cũng thêm phần thư thái.”
Vân phu nhân không từ chối, chỉ rũ mắt, ở giữa các hoa văn chọn lấy một cành đào. “Vậy ta liền tặng Nhàn Nguyệt một cành đào.” Nàng nói. “Vừa khéo ta cũng là chủ nhân đào hoa yến. Đào lý bất ngôn, hạ tự thành khê, mong sau hai mươi bốn phiên gió hoa, Nhàn Nguyệt có thể rút được thứ nhất.”
“Mượn cát ngôn của dì Vân.”
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |