Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 18: Đào hoa

« Chương trước
Chương tiếp »

Đào hoa yến quả nhiên náo nhiệt phi phàm.

An Viễn hầu phủ vốn giàu sang hiển hách, việc tổ chức yến tiệc tự chẳng cần phải đắn do nhiều. Đào hoa yến lần này, hầu phủ trực tiếp vây kín cả trang viên rừng đào ngoại ô kinh thành, nghiễm nhiên như một khu săn bắn khi nam tử ra ngoài đi săn, tuyệt không cho người ngoài tùy tiện đặt chân vào. Chỉ hai đội thế gia công tử tham dự đánh mã cầu cùng đám gã sai vặt tùy thân mới được trình diện. Đối với nam quyến, trong phủ đã sắp đặt sẵn mấy nơi sân viện để nghỉ ngơi, nghiêm cấm đi lại bừa bãi. Trái lại, nữ quyến lại thoải mái thong dong tự tại: có thể khắp nơi ngắm hoa, đạp thanh du ngoạn, lại có thể lên chùa trong viên thắp hương cầu quẻ, tùy ý thưởng xuân. Nghe nói Vân phu nhân xưa nay tính tình phóng khoáng, những năm trước đào hoa yến đều kéo dài hai ngày. Năm nay càng thêm hào sảng, định theo lệ nước chảy, mở liền ba ngày.

Sáng sớm viên môn đã mở, đàn sáo nổi lên không dứt bên tai. Nghe nói lần này thỉnh đến là gánh hát từng cung phụng trong cung, nhạc sư danh tiếng không nhỏ, yến tiệc cũng là mời Thanh Sơn Lâu đương gia nhà bếp đảm trách. Dọc đường cẩm trướng vây lối, còn chưa bước chân vào viên trang, đã cảm nhận rõ ràng khí thế ngày hội rộn ràng. So với nói là dự yến, chi bằng nói đây là Vân phu nhân dụng tâm bày ra một hồi thịnh hội, để đám thiếu niên nam nữ được thỏa thích vui chơi.

Mẹ con mấy người ngồi trong xe ngựa, chỉ thấy hai bên đường xuân sắc dào dạt, cây cối đã nẩy mầm non, sơn hoa điểm xuyết rực rỡ. Xa xa đã thấy rừng đào nở đến xán lạn vô cùng, trời xanh mây tạnh, sáng sủa khoáng đạt. Nghe nói trang viên này của Vân phu nhân còn có một cái tên rất phong lưu, gọi là Đào Hoa Ổ.

Lâu gia đến xem ra có phần hơi muộn. Có mấy nhà ham vui, phu nhân tiểu thư đều thích xem đánh mã cầu, từ sớm đã tới, ngay cả điểm tâm buổi sáng cũng dùng tại đây. Tuân Văn Hỉ tự không cần phải nói, đến cả Liễu Tử Thiền cũng đã tới từ sớm. Xe ngựa Lâu gia vừa dừng, nàng liền tới nghênh đón, cười nói: “Khanh Vân tỷ tỷ sao giờ này mới đến? Nào, muội dẫn tỷ đi xem tiểu mã muội nuôi.”

Khanh Vân việc gì cũng tinh thông, chỉ riêng cưỡi ngựa bắn tên mấy thứ “chuyện của nam hài tử” là không rành. Nhưng nàng xưa nay tính tình khoan hòa, vẫn mỉm cười đáp: “Được, ta đi xem.”

So với nàng, Nhàn Nguyệt tuy càng không hứng thú với những trò ấy, nhưng luận về ăn vận thì không ai có thể bắt bẻ. Khanh Vân trước nay bảo thủ, vào những dịp thế này cũng chỉ là ăn mặc nhẹ nhàng hơn thường ngày chút ít: từ váy mã diện kim địa đổi sang váy thạch lựu đỏ dáng rộng. Nhàn Nguyệt lại thực sự nổi bật. Nàng thay áo bông tay bó, bên dưới phối váy xếp ly rải hoa sắc hồng tím, chân mang đôi ủng ngắn da dê, vừa nhẹ nhàng lại yểu điệu. Mũ trùm đầu cùng áo choàng đều tinh xảo khéo léo, bên hông còn dùng dây buộc kiểu nam trang để tiện bước đi, trong tay cầm một chiếc roi ngựa nhỏ, cười nói: “Tiểu mã ở đâu? Muội cũng muốn xem thử.”

Liễu Tử Thiền vốn thật thà, liền dẫn nàng đi cùng. Thực ra bộ dạng này của Nhàn Nguyệt, nơi nào giống đi xem ngựa, rõ ràng là muốn rêu rao phong thái, giành sự nổi bật. Người còn chưa đến sân mã cầu, chỉ mới đi ngang qua một bên, đã không biết bao nhiêu ánh mắt lặng lẽ quét tới. Nhàn Nguyệt ánh mắt hướng thẳng, thần sắc nhàn nhạt, dường như không hề hay biết, chỉ theo Liễu Tử Thiền thong dong mà đi.

Đợi nàng quay trở lại, trong sân mã cầu đã tụ đủ người. Nơi xem mã cầu nói là lầu các, kỳ thực là do Đào Hoa Ổ địa thế trũng thấp, hơi ẩm nặng, nên tầng dưới không tiện ở, chỉ dựng cột gỗ vách gỗ cho có hình thức; bởi vậy tầng trên làm rất thấp, người ngồi trong lầu cơ hồ ngang tầm với những kẻ đang ngồi trên lưng ngựa dưới sân. Bên ngoài lầu là một dãy lan can, hành lang rộng rãi, có thể bày trọn bộ bàn ghế. Dựa lan can nhìn xuống, tầm mắt khoáng đạt, chính là chỗ xem mã cầu tốt nhất. Trên lầu đã sắp hơn hai mươi bàn, hoa quả bày đủ, điểm tâm đều tinh xảo. Phu nhân tiểu thư đến dự đào hoa yến, người đông thì chiếm trọn một bàn, người ít thì vài vị ghép chung một chỗ. Nha hoàn nương tử Hạ gia qua lại như nước chảy, ân cần tiếp đãi khách quý. Mấy chục chiếc phong lò cùng lúc đun nước, dùng để thêm trà rửa tay, bên trong là chỗ chuẩn bị cho các tiểu thư chỉnh trang nghỉ ngơi.

Lại thêm ông trời thật chiều lòng người, thời tiết gặp ngày nắng ráo quang đãng. Ánh dương thẳng tắp rơi xuống hành lang, khiến những người trên lầu xem mã cầu nhìn rõ từng động tác trong sân, mà đám thiếu niên dưới sân, ngẩng đầu lên, cũng có thể thấy rõ ràng từng gương mặt nơi lan can.

Vân phu nhân cũng thật lòng thiên vị Nhàn Nguyệt, riêng để cho nhị phòng Lâu gia một chỗ ngồi tốt nhất, ngay chính diện mã cầu tràng, đúng vào vị trí trung tâm. Nhàn Nguyệt vừa ngồi xuống, lại không vội xem trong sân, trước tiên nâng chén trà ngắm nghía một lúc, rồi thong thả chọn vài món điểm tâm. Dựa vào quan hệ thân thiết với Hồng Yến và Tiểu Lựu, nàng nghiêng đầu gọi: “Hồng Yến tỷ tỷ, ta muốn ăn loại điểm tâm nhân đậu bùn lần trước, rắc hoa quế, đừng cho cam da.”

Hồng Yến cũng đã quen chiều nàng, thật nhanh sai người mang tới. Nhàn Nguyệt lại chê nắng gắt, bèn xin Vân phu nhân một chiếc quạt tròn che ánh mặt trời. Quạt bạch tiêu, trên vẽ một nhành hải đường đang độ nở rộ, phối với đào hoa trang trên mặt nàng, phấn hồng như men say, sắc đỏ nhạt tựa từ làn da thấm ra. Dung nhan như hoa đào gặp gió xuân, đôi mắt khẽ khép hờ, hàng mi cong dài tinh xảo, đẹp đến mức khiến người ta khó dời mắt, quả thực là mỹ nhân được tơ lụa nâng niu mà thành.

Tuân quận chúa đã sớm không vừa mắt bộ dáng mềm yếu nũng nịu ấy của nàng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn sang. Nhàn Nguyệt chẳng những không thu liễm, trái lại còn quay sang hỏi Lăng Sương: “Giữa sân mã cầu có vạch trắng kia là để làm gì vậy?”

Lăng Sương sớm quen với cái thói làm nũng của nàng, liền nhẫn nại giải thích: “Đó là trung tuyến. Mỗi đội chiếm nửa sân, hai đầu dựng trúc khung làm khung thành, đánh cầu vào khung đối phương thì tính thắng một phân.”

“À… vậy vì sao gậy đánh cầu lại có móc cong?” Nhàn Nguyệt lại hỏi tiếp.

Tuân quận chúa rốt cuộc nhịn không nổi, lạnh giọng xen vào: “Ngay cả gậy đánh cầu cũng không biết, đến xem mã cầu làm gì? Không bằng về nhà thêu hoa cho rồi.”

Lăng Sương ở nhà thì thường mắng Nhàn Nguyệt làm bộ làm tịch, ỏn ẻn quá đà, nhưng ra ngoài, người đầu tiên đứng ra bênh vực Nhàn Nguyệt lại chính là nàng. Nghe vậy liền lập tức đáp trả: “Đây là đào hoa yến, xem mã cầu chẳng qua là nhân tiện. Vân phu nhân có từng nói phải hiểu mã cầu mới được đến sao? Huống hồ đánh mã cầu thì có gì ghê gớm, cao quý hơn thêu hoa được bao nhiêu? Ta thấy các vị thiếu gia trên sân kia, có ai biết thêu thùa đâu? Thế mà người nào người nấy vẫn khoác cẩm phục thêu kỳ lân đấy thôi.”

Tuân quận chúa tranh luận không lại, tức đến mức mặt đỏ bừng. Nàng hừ lạnh một tiếng, dứt khoát quay sang mã cầu tràng, lớn tiếng gọi: “Nam Trinh ca ca!”

Vốn dĩ trong lúc đánh mã cầu, sân dưới cùng người xem trên lầu là hai nơi phân minh, không liên quan đến nhau. Nàng vừa gọi như vậy, mấy vị tiểu thư gia giáo nghiêm khắc trên lầu lập tức đổi sắc mặt, có người thậm chí đứng dậy định rời chỗ, sợ Hạ Nam Trinh thật sự tiến lại, khiến cục diện khó xử. Cũng may Hạ Nam Trinh tuy mang danh phong lưu, lúc này lại rất giữ lễ. Hắn không hề lên lầu, chỉ đứng xa xa ngoài sân, một tay giữ cương ngựa, đang trò chuyện cùng người khác, nghe tiếng gọi cũng chỉ quay đầu nhìn thoáng qua bên này.

Tuân quận chúa thấy vậy, dứt khoát chạy xuống lầu. Nàng vốn mặc nam trang, bước chân nhanh nhẹn, trực tiếp chạy tới đám người bên Hạ Nam Trinh, nói cười rôm rả, bộ dáng tỏ ra vô cùng thân thiết. Trên lầu có mấy vị phu nhân cổ hủ trông thấy thế không khỏi lắc đầu.

Lăng Sương vốn cùng Tuân Văn Hỉ đối chọi gay gắt, lại càng khinh thường những lời lải nhải kiểu “nữ hài tử phải có dáng vẻ nữ hài tử” của đám phu nhân kia. Nàng từ khi vào kinh, mười ngày thì có đến chín ngày nổi nóng vì bí bách, sớm quen cảnh chẳng ai quản thúc.  Nhàn Nguyệt dùng quạt tròn che nắng, nhẩn nha cắn một hồi hạt dưa, bỗng cong môi cười, nói: “Tới rồi.”

“Ai tới?” Khanh Vân đang cúi đầu thêu hoa, thuận miệng hỏi.

Nhàn Nguyệt liếc nhanh một vòng, thấy Lâu nhị nãi nãi không có mặt, mới hạ giọng, nửa cười nửa trêu: “Tỷ phu tới.”

Khanh Vân lập tức đỏ bừng cả mặt. Nàng theo bản năng ngẩng đầu nhìn xuống sân, quả nhiên thấy đội của Triệu gia cũng đã ra sân. Triệu Cảnh và Triệu Tu tuy chỉ là đường huynh đệ, dung mạo lại anh tuấn giống nhau. Triệu Cảnh tuổi lớn hơn, khí độ trầm ổn, mặc áo gấm màu lam. Triệu Tu nhỏ hơn hai tuổi, khoác áo gấm màu chu sa. Trên y phục đều dùng chỉ bạc thêu kỳ lân, hoa văn lấp lánh, quý khí bức người. Ngựa dưới thân càng là hảo mã, nhất là con ngựa lông màu mận chín của Triệu Cảnh, vừa nhìn đã biết thuộc hàng nhất đẳng.

“Nghe nói con ngựa ấy là quan gia ban cho, thưởng Triệu bá phụ có công tiếp đãi sứ thần ngoại quốc.” Nhàn Nguyệt trước giờ tin tức linh thông, phe phẩy quạt, giọng nói nhàn nhạt.

Nàng nhìn ai, người đó tất nhiên sẽ có phản ứng. Triệu Cảnh còn giữ được vẻ điềm tĩnh, nhưng Triệu Tu ngồi trên lưng ngựa thì đã có chút tâm viên ý mã, ánh mắt liên tục liếc lên lầu. Hắn vẫn còn mang vẻ thiếu niên đơn thuần, tâm tư bằng phẳng, đôi mắt cũng thật trong suốt, nhìn cũng chẳng khiến người ta chán ghét.

Nhàn Nguyệt lại cố tình lạnh mặt, ánh mắt chuyển sang chỗ khác, bộ dáng như bị quấy rầy đến khó chịu. Triệu Tu thấy vậy liền bật cười, cười đến ngây ngô, ngược lại càng thêm thú vị.

Lăng Sương trong lòng hiểu rõ, Nhàn Nguyệt ở giữa một trang mãn nhãn vương tôn công tử kia, người được chọn tất nhiên không phải Triệu Tu. Bất quá chỉ là tiện tay trêu đùa một phen mà thôi. Triệu Tu là dạng công tử xuất thân phú quý, tâm tính thuần lương, dùng để làm người truy phủng, ái mộ nàng thì không gì thích hợp hơn. Vừa náo nhiệt, lại nâng cao thân phận, trong nhà quy củ nghiêm ngặt, cũng không sợ hắn thất lễ sinh sự. Thật sự là trăm điều lợi, không một điều hại.

Chỉ tiếc Triệu Tu lại hiển nhiên đem chuyện ấy coi là thật. Trước khi vào sân đánh cầu, hai đội còn phải thử sân, hắn lại thất thần đến mức hồn vía không biết bay đi đâu, ánh mắt gần như dính chặt về phía lầu các bên này. Trong sân tuy cũng có mấy thiếu niên liếc nhìn Nhàn Nguyệt, nhưng không ai rõ ràng, trắng trợn như hắn.

“Chúng ta là đấu với đội của Hạ Nam Trinh bọn họ phải không?” Nhàn Nguyệt phe phẩy quạt, thuận miệng hỏi.

“Như thế nào lại là chúng ta lên sân?” Lăng Sương cố ý tiếp lời, nghiêng đầu nhìn nàng.

Khanh Vân mặt đỏ đến mức không giấu được. Cố tình Nhàn Nguyệt cùng Lăng Sương kẻ xướng người họa, trêu ghẹo không ngừng. Nhàn Nguyệt cười nói: “Triệu Cảnh chẳng phải đang ở bên kia sao? Chẳng lẽ tỷ tỷ lại định khuỷu tay quẹo ra ngoài?” Lăng Sương đáp rất nhanh: “Muội dĩ nhiên là hướng về người trong nhà rồi….”

Cũng may Lâu nhị nãi nãi chẳng bao lâu liền cùng mấy vị phu nhân nói chuyện xong, ngồi vào chỗ. Vân phu nhân cũng dẫn theo quản gia nương tử lên lầu, tự tay phân phó trà nước. Dẫu trong lòng các phu nhân sau lưng đều có toan tính riêng, nhưng giáp mặt vẫn tươi cười hòa nhã. Vân phu nhân là chủ nhân, hôm nay mặc một thân hồng y, tay áo vén cao, tự mình xem trà, vừa làm vừa cười nói: “Trang viên đơn sơ, không có gì quý giá, chư vị uống trước chén canh cho ấm người, đợi lát nữa giữa trưa còn phải dùng bữa cho tử tế.”

Mọi người đồng thanh khen ngợi, lời khách sáo nối nhau không dứt. Hàn huyên một lát, Vân phu nhân quả thật bận rộn, chỉ quay sang Nhàn Nguyệt khẽ gật đầu, hai người ánh mắt giao nhau đều hiểu ý, bà liền vội vã xuống lầu lo tiệc rượu buổi trưa. Triệu phu nhân cũng đã an tọa, cười tủm tỉm nắm tay Khanh Vân, hỏi han vài câu, lại quay sang Lâu nhị nãi nãi, nhắc đến chuyện Triệu Cảnh thuở nhỏ: “A Cảnh lúc bé rất ngoan, luôn tự có chủ ý vững vàng, chưa từng bị người khác xúi giục. Nội tổ mẫu lúc còn sống thương nó, ngày nào cũng hỏi hai ba lượt. Khi còn nhỏ chỉ trượt ngã tróc một mảng da đầu gối, bà đã trách ta nửa tháng, ta cũng coi như nuôi nấng cẩn thận. Ai ngờ năm ngoái lại bị thương nặng như vậy, nếu bà còn sống, không biết sẽ đau lòng đến mức nào.”

“Thương thế thế nào?” Mai Tứ nãi nãi xen vào hỏi.

“Chính là năm ngoái theo quan gia đi săn,” Triệu phu nhân thở dài, “lúc ấy không cùng Tần Dực bọn họ một đường, chẳng biết vì tranh đầu lộc hay chuyện gì mà sinh sự, cứ nhất quyết đánh cược phi ngựa. Kết quả ngã từ trên lưng ngựa xuống, toàn thân bị thương, thái dương vỡ một mảng lớn, đến nay vẫn còn để lại sẹo.”

Mọi người nghe vậy đều không khỏi thổn thức. Lâu nhị nãi nãi sớm đã coi Triệu Cảnh như con rể tương lai, trong lòng lại càng xót xa hơn người khác. Lâu tam nãi nãi vốn ngồi bàn bên cạnh, nghe đến đây liền không kìm được, nói chen vào: “Nhắc mới nhớ, lúc ấy ca ca ta còn ở Lĩnh Nam, ta suốt đêm viết thư gửi đi, kèm theo thuốc trị thương. Lĩnh Nam có một phương thuốc trị ngoại thương rất tốt, rốt cuộc cũng là đứa trẻ nhìn từ nhỏ lớn lên, chúng ta nhìn còn thấy đau lòng. Khi ấy cũng nhờ Ngọc Châu nhắc, ta mới sực nhớ tới, thuốc ấy quả nhiên là hiệu quả rất nhanh……”

“Quả thật là nhờ ngươi không ít.” Triệu phu nhân mỉm cười nói, giọng điệu ôn hòa mà thong dong. “Không phải ta thiên vị Ngọc Châu, đứa nhỏ ấy quả là trung hậu hiền lành. Nàng cùng Triệu Tu bằng tuổi nhau, hai nhà chúng ta qua lại đã lâu, A Cảnh trong nhà ta, thật sự xem nàng cùng Bích Châu như muội muội ruột thịt. Hôm qua còn nhắc tới, nói Bích Châu thích nhất xem mã cầu, đào hoa yến năm nay, nàng nhất định sẽ tới.”

Lời nói tưởng chừng tùy ý, nhưng ý tứ phủi sạch rõ như ban ngày. Lâu tam nãi nãi tâm tư thâm trầm, vẫn miễn cưỡng giữ được nụ cười, đáp: “Đúng vậy, ai nói không phải đâu.” Chỉ là sắc mặt Ngọc Châu cùng Bích Châu đều thoáng chốc trầm xuống, khó che được vẻ lúng túng.

Các phu nhân tiếp tục tán gẫu đôi câu chuyện vặt, thực ra cũng không mấy ai còn chăm chú xem mã cầu trong sân. Buổi sáng trận này vốn chỉ là thăm dò thế trận, chưa phải chính cuộc. Nhưng thắng ở thời tiết quá đỗi thích hợp. Ánh nắng xuân trong trẻo, Đào Hoa Ổ cỏ non được dưỡng rất tốt, đêm qua lại vừa có một trận mưa, tuấn mã tung vó, đạp nát thảm cỏ xanh, mơ hồ nghe được tiếng cỏ non bị nghiền vỡ, mùi thanh hương lan tỏa. Ánh dương nhảy múa trên bờm ngựa, áo gấm thêu chỉ vàng bạc lấp lánh chói mắt, khi cầu côn vung lên, còn nghe rõ tiếng gió xé không trung. Lăng Sương ngồi trên lầu các, trong khoảnh khắc chợt thất thần. Nàng bỗng không rõ vì sao mình lại ở chốn này, vì sao lại bị vây trong thân xác mang tên Lâu Lăng Sương này.

May mắn thay, chẳng bao lâu liền đến giờ dùng ngọ yến, trận mã cầu cũng theo đó mà tạm dừng.

« Chương trước
Chương tiếp »