Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 29: Bất công

« Chương trước
Chương tiếp »

Buổi tối, Lâu nhị nãi nãi đích thân xuống bếp, mang theo Hoàng nương tử cùng làm một bàn tiệc lớn, coi như khao thưởng Lăng Sương. Ngay cả món canh cá vốn tốn công hao sức cũng không tiếc nấu, còn hỏi Lăng Sương muốn dùng thêm món gì, Lăng Sương nói muốn ăn cua nhồi cam, bà cũng chỉ cười nói: “Quả là nha đầu xảo quyệt.”

Lâu nhị gia vốn đang đọc sách trong thư phòng, cũng bị gọi tới. Ông còn chưa rõ đầu đuôi sự tình, Lâu nhị nãi nãi liền kể sơ qua một lượt, dĩ nhiên giấu đi những hậu quả khó nói, chỉ bảo: “Lăng Sương thật là trí dũng song toàn, vừa ra tay liền tháo gỡ được nan đề, nếu không lần này Khanh Vân chỉ sợ sẽ chịu thiệt thòi lớn.”

Lâu nhị gia vốn không rõ sự tình trong đó, thấy Lâu nhị nãi nãi nói chuyện cao hứng như vậy, không khí vui vẻ tràn ngập trong phòng, cũng theo đó vui lây, liền khen: “Ta đã nói rồi, Lăng Sương là thông minh nhất. Đáng tiếc khúc thủy lưu thương nàng không thể dự, năm nay yến tiệc quả thực không tồi, nhã nhặn vô cùng. Trương Kính Trình lại càng nổi bật, học vấn vững vàng, hiện giờ trong đám người trẻ tuổi, khó gặp được kẻ chịu khổ đọc sách như vậy…..”

Ông thao thao nói một hồi, lại chẳng ai tiếp lời. Nhàn Nguyệt tựa như không nghe thấy. Khanh Vân thì từ đầu đến cuối chỉ nhìn Lăng Sương, từ lúc hồi phủ đến giờ vẫn vậy, ánh mắt vừa ôn nhu vừa áy náy. Trái lại, Lăng Sương thần sắc thản nhiên, cười cười nói nói, như không hề vướng bận điều gì.

Đồ ăn phong phú, Lâu nhị nãi nãi trước hết nâng chén, giọng nói hào sảng: “Hôm nay mọi người cùng kính Lăng Sương một ly. Ngay cả ta cũng không ngờ con lại nhanh trí đến thế, thật sự là cứu Khanh Vân một phen, lập đại công.”

Mọi người đều nâng chén hưởng ứng, nha hoàn Nguyệt Hương cũng tươi cười bước lên, chắp tay thi lễ, trong phòng tràn ngập vui mừng.

“Quả là chuyện đại hoan hỉ.” Nhàn Nguyệt ở bên cạnh bỗng thản nhiên nói một câu.

Nàng ngày thường hay đùa giỡn, song chưa từng buông lời cay nghiệt. Một câu nói ra như vậy, bầu không khí trên bàn tiệc lập tức nguội đi. Nàng cũng không giải thích, chỉ ngẩng đầu nói cộc lốc: “Con mệt rồi, muốn đi ngủ.” Nói xong liền đứng dậy rời đi. Mọi người còn lại đều có điểm lúng túng. Lăng Sương ăn thêm hai miếng, cười nói: “Nhàn Nguyệt có lẽ bị gió thổi, trong người không khoẻ, con đi xem tỷ ấy.”

“Mau đi.” Lâu nhị nãi nãi gật đầu. Bà biết Khanh Vân trong lòng cũng đang áy náy khó chịu, lại đưa tay khẽ ấn lên cánh tay nàng nhẹ giọng an ủi. Nha hoàn Như Ý theo Lăng Sương ra ngoài, không nhịn được quay đầu nhìn lại. Trong thính đường, Lâu nhị nãi nãi kề sát Khanh Vân, lời nói dịu dàng, trông như chỉ hai người mới là người một nhà. Dẫu Như Ý xưa nay tính tình phóng khoáng, lòng cũng không khỏi dâng lên một tia chua xót.

Quả nhiên, Nhàn Nguyệt giận dỗi trở về phòng, cũng chẳng thèm thay y phục, nằm sấp bên huân lung, xé khăn tay. Khăn lụa thượng hạng bị xé thành từng dải vụn, tiếng vải rách khe khẽ vang lên, nghe lại thật êm tai.

“Ôi chao, Muội Hỉ nương nương đây là đang xé lụa sao?” Lăng Sương cười cợt trêu nàng.

Nhàn Nguyệt ngẩng đầu, trừng mắt nhìn nàng một cái. Đôi mắt đã đỏ hoe, nước mắt lưng tròng. Nàng trông thì mảnh mai, kỳ thực xưa nay lại hiếm khi rơi lệ, nếu có khóc, cũng chỉ vì trong lòng đè nén quá mức. Nhan sắc vốn diễm lệ, đến khi khóc lại càng hiện ra mấy phần ủy khuất càng khiến người ta mềm lòng. Dẫu là Lăng Sương từng đánh khắp Trấn Giang phủ, gặp bộ dáng ấy cũng không khỏi nhượng bộ.

“Được rồi, được rồi.” Nàng kiên nhẫn dỗ dành Nhàn Nguyệt: “Không phải đều đã qua rồi sao? Giờ sự tình đã thành như vậy, có hối cũng đã muộn tám trăm năm. Nhàn Nguyệt nhà chúng ta chẳng phải thường nói, có điều kiện thì phải biết lợi dụng điều kiện đó sao? Chuyện đã thành sự thật, thì thôi đừng truy cứu nữa, cố mà sống tốt hiện tại là được.”

Nhàn Nguyệt nghe xong, tức giận hung hăng lườm nàng.

“Ngươi còn dám lấy lời của ta ra chọc ta?”

“Không dám không dám.” Lăng Sương cười hì hì, giơ tay đầu hàng: “Muội chỉ là muốn khuyên tỷ thôi mà.”

“Ta chính là không thích nương bất công như vậy!” Nhàn Nguyệt oán hận nói. Nhưng tuy miệng trách móc, trong lòng nàng đối Lâu nhị nãi nãi vẫn còn khoan dung, chỉ là đối người ngoài thì không giữ chút tình: “Trình phu nhân kia sắc mặt cũng thật khó coi rồi. Miệng thì nói cái gì mà con gái nuôi, nói nhìn ngươi lớn lên, thân thiết lắm, đến khi gặp chuyện lớn mới lộ ra hết. Trách không được người ta đều nói nàng là tiếu diện hổ (nụ cười giấu dao), thật là xấu.”

Lăng Sương biết nàng đang bênh người mình, cũng không xen lời. Một ngày hôm nay đối với nàng mà nói thực sự quá mệt mỏi, lại thêm tối qua gần như thức trắng. Nàng lười biếng nằm ngả lên giường, mặt cũng chẳng buồn rửa, mí mắt nặng trĩu, chẳng mấy chốc cơn buồn ngủ đã kéo tới.

Nhàn Nguyệt hiếm khi ôn nhu như vậy, không chỉ tự mình rửa mặt súc miệng, còn sai người mang khăn đến, đích thân lau mặt cho Lăng Sương. Vừa lau vừa mắng: “Bẩn muốn chết, mặt cũng không rửa đã định ngủ, ta cũng không cùng ngươi ngủ đâu.”

Lăng Sương buồn ngủ rã rời, bị nàng xoay trở một hồi, liền định chợp mắt. Thấy Nhàn Nguyệt cũng trèo lên giường, nàng lẩm bẩm: “Muội biết, tỷ là bênh vực người mình.”

“Ngươi là muội muội ta, ta không bênh ngươi thì bênh ai?” Nhàn Nguyệt chọc vào trán nàng, nói: “Ngươi đừng quên, ta là tỷ tỷ ngươi, ta phải bảo hộ ngươi.”

“Phải rồi, suýt chút nữa muội quên mất mình còn có một vị tỷ tỷ thấp hơn muội một đoạn.” Lăng Sương đã buồn ngủ rũ mắt, vẫn còn cố ý nói đùa chọc nàng.

“Ngươi muốn ăn đòn à.” Nhàn Nguyệt mắng nàng.

Qua một lúc, thấy Lăng Sương sắp ngủ thật rồi, Nhàn Nguyệt lại nói: “Ta vẫn tức lắm.”

Lăng Sương biết tối nay khó mà ngủ sớm, cố gắng chống người xoay qua nhìn nàng. Nhàn Nguyệt lại quay mặt đi, nhìn chằm chằm lên màn giường, rõ ràng đang giận dỗi.

Ta ghét nhất là chuyện này, trên đời này, cướp đoạt hay trộm cắp còn chưa phải là xấu nhất, ít nhất ngươi biết mình mất cái gì. Xấu xa nhất là khiến ngươi cam tâm tình nguyện hy sinh, tự tay dâng mình cho người khác ăn, ăn xong còn bắt ngươi nói là mình tự nguyện. Ghê tởm nhất chính là vậy.” Nhàn Nguyệt oán giận nói: “Nương nói vậy là có ý gì? ‘Lăng Sương lập công lớn’, là đang khen ngươi để sau này ngươi tiếp tục vì Khanh Vân mà hy sinh sao? Nương biết rõ ngươi muốn bà công nhận, cứ thế này, ngươi chẳng phải sẽ càng cam tâm vì Khanh Vân mà chịu thiệt? Cả đời chỉ lo cho nàng ấy thôi. Bất công đến mức đó, còn ra thể thống phụ mẫu gì nữa! Tức chết ta.”

Lăng Sương biết nàng nói đều là chân tâm, nhưng thấy nàng càng nói càng giận, liền cố ý cười trêu: “Cũng được thôi, chẳng phải là gia truyền của nhà ta sao? Đùa nghịch nhân tâm, Nhàn Nguyệt nhà chúng ta cũng rất có thiên phú mà.”

“Đó là đối với người ngoài, ngươi khi nào thấy ta ra tay với người nhà mình?” Nhàn Nguyệt quay mặt lại trừng nàng, nàng tâm tư thất khiếu linh lung, vốn là người tinh tường, thật sự không ai gạt được nàng, cả giận nói: “Tiểu lão tam, đừng có ở đây cợt nhả với ta. Ta nói cho ngươi biết, ta nếu thật sự muốn giáo huấn các nàng một phen, thì ngươi có nói giúp cũng vô dụng. Việc này nương làm quả thật không đúng, đã chọc giận ta rồi, ngươi tin hay không, ta thật có thể một lần khiến nương sửa cho bằng được cái tật bất công này.”

“Đừng đừng, muội tin.” Lăng Sương bất đắc dĩ bật cười, nói: “Nói thật, muội thật sự không để tâm, tỷ cần gì phải xuất đầu? Làm vậy để làm gì? Chẳng lẽ còn ép nương phải dập đầu với chúng ta hai cái? Huống chi việc này muội làm, cũng không phải vì nương, mà là vì Khanh Vân. Tỷ nể mặt nàng, thôi thì bỏ qua đi.”

Nhàn Nguyệt cơn giận vẫn chưa tan, cũng không biết có nghe lọt tai hay không. Lăng Sương biết nàng người này tâm tư sâu nặng, khuyên nhiều vô ích, chỉ khẽ thở dài nói: “Tỷ không cảm thấy chuyện này cũng rất kỳ diệu sao?”

“Kỳ diệu ở chỗ nào?”

“Tỷ thử nghĩ xem, nếu Khanh Vân ngày thường không đối với chúng ta chăm lo như vậy, việc gì cũng thay chúng ta tính toán, ngay cả việc chép kinh dâng Thái phi cũng nghĩ đến chúng ta, thay chúng ta chép thêm hai bản đưa qua, thì muội làm sao có cơ hội mạo nhận chữ viết của tỷ ấy?” Lăng Sương thở dài: “Việc này gọi là mệnh trung đã định, tự có ý trời. Muội thay Khanh Vân chắn một lần, bất quá cũng là trả lại phần ân tình ấy thôi.”

Thần sắc Nhàn Nguyệt nhàn nhạt, không rõ là đã nghe vào hay chưa. Lăng Sương biết nàng đã mềm lòng, liền vòng tay ôm cổ nàng, cười nói: “Huống chi tỷ cũng biết, trên đời này có một thứ còn lợi hại hơn cả đùa nghịch nhân tâm, đó chính là yêu. Yêu mới khiến người ta cam tâm tình nguyện hy sinh. Muội không phải bị nương thao túng, mà là vì yêu Khanh Vân nên mới làm vậy. Chuyện này, Nhàn Nguyệt tỷ hẳn là hiểu rõ nhất…”

Nhàn Nguyệt nói không lại nàng, chỉ đành rầu rĩ đáp: “Ta biết.”

“Biết thì tốt rồi, lần trước tỷ nói đến yêu, kỳ thật tình cảm giữa tỷ muội cũng là yêu. Dù sau này tỷ có tìm được người nam nhân hữu tình hay không, thì tỷ vĩnh viễn vẫn có tình yêu của chúng ta. Tỷ mãi mãi là viên minh châu của tỷ muội này, thứ tình yêu ấy còn đáng tin hơn tình yêu nam nữ rất nhiều.” Nàng nghiêng đầu hỏi khẽ: “Có phải là đạo lý ấy không?”

Nhàn Nguyệt chỉ đành gật đầu. Qua hồi lâu, nàng mới khẽ nói: “Nhưng Trình phu nhân, chỉ sợ khó mà tiếp thu được……”

“Trình phu nhân tiếp thu hay không, can hệ gì tới muội?” Lăng Sương cười nhạt, “Muội vốn dĩ cũng chẳng muốn gả cho Trình Quân. Muội ai cũng không muốn gả, tự tại như vậy, chẳng phải tốt sao.”

“Ta biết.” Nhàn Nguyệt rũ mắt, hàng mi cong cong đẹp đẽ giống như cánh bướm đang rũ cánh đau thương. Nàng rốt cuộc vẫn nói ra điều giấu trong lòng: “Ta chỉ sợ ngươi về sau sẽ sống không tốt.”

“Sợ cái gì,” Lăng Sương cười hì hì, “ngày mai chúng ta liền đi am ni cô xem xét địa thế trước, chẳng phải sẽ rõ ràng sao? Đây gọi là lo trước khỏi họa.”

Nhàn Nguyệt bị nàng chọc cho bật cười.

“Nếu vậy, ngươi cũng đừng gả. Chuyện của Tham Tuyết, chờ nàng lớn rồi hẵng tính. Còn không thì… ta nuôi ngươi cả đời cũng được.” Người mảnh mai như liễu, lời nói lại hào khí lẫm liệt.

“Vậy thì tốt quá,” Lăng Sương thuận thế cười nói, “muội vừa hay theo Nhàn Nguyệt tỷ tỷ, đến nhà Trương đại nhân hưởng phúc.”

“Trương Kính Trình, hắn đừng có mơ, hắn còn kém xa lắm. Trước hết để ta dạy dỗ hắn rồi hãy nói.” Nhàn Nguyệt nhàn nhạt nói.

« Chương trước
Chương tiếp »