Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 21: Bái phật
Nhàn Nguyệt người này, đã động tâm thì nhất định làm cho bằng được.
Rõ ràng ban ngày nàng tha thiết cầu xin muốn ngủ lại Đào Hoa Ổ mà không được, vậy mà đến tối, Khanh Vân lại thật sự thuyết phục được Lâu nhị nãi nãi. Dù sao sáng sớm ngày mai vẫn phải quay lại đây, các phu nhân cùng các tiểu thư đã ước hẹn cùng nhau lên Hàn Lâm tự thắp hương, đường núi gập ghềnh, phải ngồi trúc kiệu mới tiện, chi bằng không cần vội về phủ, lưu lại Đào Hoa Ổ một đêm, nghỉ ngơi dưỡng sức. Lâu nhị nãi nãi vốn dĩ thiên vị nàng, lại thấy lời này hợp tình hợp lý, cuối cùng cũng gật đầu đáp ứng.
Các tiểu thư đã lưu lại, tự nhiên các phu nhân cũng đều lưu lại. Đêm xuống liền hẹn thêm một ván, tụ tập ở Ấm Hương Đường, mạt bài, đánh mã điếu, bày ra bảy tám bàn, đèn đuốc sáng trưng, tiếng cười nói không dứt, náo nhiệt vô cùng. Vân phu nhân ở điểm này lại hoàn toàn khác Nhàn Nguyệt. Bà thích đánh bài, hơn nữa còn đánh tốt đến phi thường. Nhàn Nguyệt theo ngồi xem một lúc liền thấy chán, lặng lẽ quay trở về, lẩm bẩm nói: “Đánh cuộc thật là lớn, nương nhà chúng ta thua đã hơn hai mươi lượng bạc rồi…”
“Yên tâm đi, nương là trước thua sau thắng, cố ý đậu các phu nhân chơi thôi.” Lăng Sương một chút cũng không lo lắng nói.
Ở đây toàn là quan gia thái thái, trong ngoài đều phải lo toan, còn chăm nom một nhà già trẻ, nào có mấy khi rảnh rang đánh bài cho tử tế. Lâu nhị nãi nãi thì khác, bài kỹ là mài ra từ Giang Nam, nơi đó phu nhân thương gia người nào người nấy đều là nhân tinh, thủ đoạn lợi hại miễn bàn.
Huống hồ đánh bài ở đây cũng không phải vì thắng thua tiền bạc, bất quá là tiêu khiển một chút thôi.
Vân phu nhân có ý định chơi thâu đêm, sớm đã sai Hồng Yến an bài ổn thỏa cho mấy tỷ muội. Phòng khách ở Đào Hoa Ổ cũng rất có phong vị, đều là giường thấp, trên đất trải cẩm tịch, chồng đệm thật dày. Hồng Yến ôm chăn gấm tới, cả gian phòng nhìn qua chẳng khác nào một chiếc giường lớn, nằm thế nào cũng được. Rửa mặt, chải đầu đều ở gian ngoài, nha hoàn cũng ngủ luôn bên ngoài hầu hạ.
Lúc Hồng Yến còn ở đó, Nhàn Nguyệt còn yên ổn. Đợi nàng vừa đi, Nhàn Nguyệt liền bắt đầu. Khi thì chê gối đầu cứng, đòi tìm khăn lót thêm; khi thì lại nói ngủ bên này có gió lùa; một lát sau lại tìm hoa lan sương, nhíu mày hỏi: “Ta nhớ rõ có mang theo một hũ hoa lan sương, sao lại không thấy đâu?”
“Có lẽ quên trong xe ngựa rồi.” Lăng Sương đáp, sắc mặt không đổi, nửa điểm chột dạ cũng không có.
Nhàn Nguyệt náo loạn một hồi, đến cả Khanh Vân cũng chịu không nổi, khuyên: “Đừng giày vò nữa, ngủ sớm một chút đi, ngày mai còn phải leo núi.”
“Muội không đi.” Nhàn Nguyệt lười biếng nói, “Trúc kiệu xóc đến đau xương, muội không chịu nổi đâu. Muội ở lại bồi dì Vân chơi.”
“Tỷ cả ngày dì Vân dì Vân, nương nghe thấy khéo còn phải ghen tị.” Lăng Sương cười nói.
Từ sau chuyện lần trước, Nhàn Nguyệt và Lâu nhị nãi nãi vẫn luôn không mấy thân cận. Kỳ thật người Lâu gia đều rõ ràng, Lâu nhị nãi nãi thiên vị nhất vẫn là Khanh Vân, cũng giống như Lâu nhị gia trước sau là thương Lăng Sương nhất.
Nhàn Nguyệt không đáp lời, chỉ nằm ngửa nhìn vách gỗ trên đỉnh đầu, ánh mắt vô hồn như đang nghĩ chuyện khác. Qua một hồi lâu, nàng mới chậm rãi mở miệng, giọng nói nhẹ như gió đêm: “Các ngươi nói xem… trong rừng đào lúc này hoa còn đang nở không?”
“Hoa đào đâu phải hợp hoan, sớm nở tối khép. Nếu hoa đã nở tự nhiên vẫn là đang nở.” Khanh Vân nói.
Nhàn Nguyệt khẽ thở dài một tiếng, không nói thêm. Nhưng Lăng Sương hiểu nàng đang nghĩ gì.
Đêm đẹp như vậy, xuân phong ấm áp, đào hoa say mềm. Người đời vẫn nói đây là thời điểm tốt nhất, niên hoa tốt nhất. Chỉ tiếc, nếu trong lòng không có người thật sự để nhớ, thì cái gọi là đào hoa yến, rốt cuộc cũng chỉ là một ván bài náo nhiệt mà thôi.
Sáng hôm sau, quả nhiên Nhàn Nguyệt không đi leo núi. Nàng ôm gối, khoác áo choàng, sớm đã chạy sang phòng Vân phu nhân. Vân phu nhân đánh bài suốt một đêm, vừa mới tháo trang sức, nằm xuống chưa được bao lâu, đã thấy một “khối” Nhàn Nguyệt to như vậy leo thẳng lên giường, giật mình tỉnh giấc.
“Ai gia, ta tối qua bận rộn cả đêm, mới vừa chợp mắt thôi.” Vân phu nhân vừa nhắm mắt than thở, vừa vươn tay sờ lưng nàng, “Ăn mặc phong phanh thế này mà cũng không lạnh sao?”
“Con có quấn áo choàng bạch hồ đi theo.” Nhàn Nguyệt học theo giọng điệu làm nũng của nàng, than thở không ngừng, “Đào Hoa Ổ của dì sao lắm chim tước thế, ồn đến muốn chết. Bên chúng con cây nhiều, còn ồn hơn nữa. Chỗ dì coi như còn yên tĩnh.”
“Đó là đương nhiên. Nhà tốt, chẳng phải là để cho chính mình ở sao.” Vân Phu nhân cũng nhẹ nhàng cười nói.
Nàng quả thật mệt rã rời, chưa nói được mấy câu liền ngủ lại. Dù sao cơm sáng đã có quản gia nương tử thu xếp, các phu nhân cũng đánh bài đến khuya, sáng sớm ai nấy đều dậy không nổi.
Một giấc ngủ đến khi mặt trời lên cao quá ngọ, mắt thấy sắp dọn cơm trưa, Nhàn Nguyệt mới lười biếng bò dậy. Vân phu nhân lại đã thức dậy trước, đang chải đầu bên ngoài. Thấy nàng bước ra, liền cười nói: “Tư thế ngủ của Nhàn Nguyệt đúng là càng ngủ càng ngang, suýt nữa đã đá ta xuống giường rồi.”
“Lúc ở nhà con thường ngủ chung với Lăng Sương, nàng ấy ngủ rồi thì như khối đá, con đá quen chân rồi.” Nhàn Nguyệt cười hì hì đáp.
Nàng ngáp khẽ một tiếng, ngồi xuống trước gương. Mái tóc vốn đã dài, lúc này đang để xõa, trực tiếp buông rủ chạm đất, dày và mượt, từng lọn nối nhau như màn lụa đen trải xuống. Nương tử chải đầu nhìn mà không khỏi cảm khái, thở dài nói: “Cô nương rốt cuộc là dưỡng thế nào, mới có được một mái tóc tốt như vậy, đen nhánh như mực.”
“Người ta đều nói dưỡng tóc hao tổn tinh huyết, ta bệnh cũ lặt vặt một đống, chi bằng cắt phăng cho rồi.” Nhàn Nguyệt lười biếng nói.
“Cắt đi thì thật đáng tiếc.” Vân phu nhân đưa tay vuốt tóc nàng, cười nói: “Ta trước kia tóc cũng từng dài như vậy, chỉ là hai năm gần đây rụng đi không ít. Khi đó thịnh hành búi đồng tâm, dễ tổn thương tóc nhất, đỉnh tâm phải buộc dây thật chặt, mỗi lần tháo ra đều đau đến rát da đầu, suýt nữa kéo ta thành đầu trọc.”
“Phu nhân mà còn gọi là trọc, vậy trong kinh thành này e là chẳng còn ai có tóc.” Nương tử chải đầu tươi cười bồi thêm.
Ba người cười nói một hồi, vừa chuyện trò vừa chải đầu. Đến lúc ấy Nhàn Nguyệt mới chợt nhớ ra, hỏi: “Không thấy các tỷ muội của con, các nàng đâu rồi?”
“Lên núi thắp hương cả rồi, chắc phải chiều mới về. Khanh Vân sáng sớm đã dậy, còn đến vấn an ta, bị Hồng Yến chặn lại. Thật là lễ số chu toàn, e rằng từ nhỏ đến lớn chưa từng gặp qua chủ gia lười nhác như ta.” Vân phu nhân giọng vui vẻ nói.
“Vậy hôm nay chúng ta làm gì?” Nhàn Nguyệt hỏi.
“Ăn cơm trước đã. Lát nữa ta dẫn ngươi đi ngắm hoa, ta biết một chỗ, bên suối có cỏ xanh, nắng cũng không quá gắt. Ăn xong chúng ta mang theo mấy rổ điểm tâm, dặn các nàng đề trà nóng theo, vừa phơi nắng vừa xem hoa, chẳng phải rất thú vị sao? Hồng Yến các nàng còn định vẽ lại dáng hoa đào mang về thêu thùa. Ngươi không phải thích vẽ tranh sao, tiện thể đem luôn dụng cụ vẽ theo, khỏi phải chạy tới chạy lui.”
***
Lăng Sương cùng các phu nhân, tiểu thư tụ họp đông đảo, mới quá nửa buổi sáng đã lên núi. Mấy chục cỗ kiệu đài trúc nối đuôi nhau, đạp thanh ngắm hoa, nam nữ đại phòng vốn lễ nghi nghiêm ngặt, bất quá là đội mũ có rèm che, lại thêm ngồi trên kiệu trúc.
Vậy mà cố tình mọi người đều vắng mặt. Mã cầu yến tan từ sớm, đám nam tử đều đã rời đi. Hạ Nam Trinh, Tần Dực không cần phải nói, ngay cả Triệu Cảnh, Triệu Tu cũng không thấy bóng dáng, đến những hàn môn sĩ tử cũng chẳng xuất hiện một ai. Các tiểu thư vốn dĩ ăn vận chỉnh tề cẩn trọng, mũ rèm, khăn tay đều mang đủ, sẵn sàng che mặt, ai ngờ lên núi lại chẳng gặp nổi một nam tử, trong lòng khó tránh khỏi có đôi phần trống trải, mất mát.
“Hôm nay cũng thật thanh tịnh.” Vừa xuống kiệu trúc dưới chân Hàn Lâm tự, Lâu tam nãi nãi đã lấy khăn che miệng cười nói, “Nếu còn ồn ào như hôm qua, còn ra thể thống gì nữa?”
“Không phải như vậy sao, cứ như treo cái chiêu bài sống giữa đường. May mà An Viễn hầu gia không còn, nếu ông ấy vẫn ở, nhìn thấy cảnh ấy, e là tức đến chết mất.” Thấu Thú Hoàng nãi nãi lập tức tiếp lời, bà còn cố ý bắt chước dáng điệu của Vân phu nhân, nhéo giọng nói: “Nam Trinh à, các ngươi hay là đánh cược cái gì đi, hay là đánh cược hoa…”
Lời vừa dứt, mọi người lập tức cười rộ lên. Vân phu nhân không có mặt, Triệu phu nhân liền trở thành người có địa vị lớn nhất, tự nhiên là đối tượng để mọi người vây quanh nịnh nọt , nói những lời bà thích nghe. Triệu phu nhân ngoài miệng thì trách móc: “Làm trò trước Phật môn, các ngươi cũng tích chút đức đi, bày đặt quá mức rồi.” Thế nhưng nụ cười trên mặt bà lại là rạng rỡ nhất trong đám người.
Cười cợt một hồi, bà còn buông thêm một câu: “Không phải ta nhiều lời, xuất thân rốt cuộc vẫn là quan trọng. Các cô nương sinh ra nơi thế gia chân chính, tự nhiên đoan trang kín đáo hơn người, đâu thể so với mấy nhà bình dân kia, vốn chẳng lên được mặt bàn. Dù có chen lên rồi, cũng chỉ là tự chuốc lấy mất mặt mà thôi.”
Khanh Vân tính tình ngay thẳng, xưa nay không thích bàn chuyện thị phi sau lưng người khác, liền lặng lẽ tránh ra ngoài. Nàng đứng nơi hành lang, nhìn tăng nhân trong chùa làm ngọ khóa, khói hương lượn lờ, tiếng mõ đều đều. Lăng Sương chắp tay sau lưng, thong thả dạo quanh chính điện. Kim sơn Phật tượng thập phần trang nghiêm, mi mắt rũ xuống, tựa như đang lặng lẽ dõi nhìn đám phu nhân tiểu thư dưới điện, vừa náo nhiệt vừa phù hoa.
“Giữa trưa liền dùng bữa tại đây đi.” Triệu phu nhân lên tiếng đề nghị, “Nghe nói cơm chay Hàn Lâm tự cũng rất thanh đạm tinh tế, vừa hay tháng giêng này ta còn chưa ăn chay ngày nào. Ta sẽ sai người nói với các vị sư phụ một tiếng, mọi người lưu lại đây, buổi chiều hãy xuống núi.”
“Như vậy thì thật tốt.” Chúng phu nhân đồng thanh tán thành. Chỉ có Lâu nhị nãi nãi khẽ nhắc: “Nhưng bên Vân phu nhân có lẽ đã chuẩn bị cơm trưa rồi.”
“Chuyện ấy có khó gì. Sai người xuống núi nói một tiếng là xong.” Lâu tam nãi nãi nhanh miệng tiếp lời :”Theo lý thì lời này không nên do chúng ta nói, nhưng ai từng thấy đào hoa yến kéo dài đến ba ngày đâu? Ta thấy nàng ấy chẳng qua thích náo nhiệt, nhân cơ hội này mà ….”
Triệu phu nhân giơ ngón tay lên, “suỵt” một tiếng, nhưng ai nấy đều hiểu ý, không hẹn mà cùng cười rộ. Hoàng nãi nãi che miệng nói nhỏ: “Ai bảo không phải, bằng không quanh năm suốt tháng, nàng ấy làm gì có dịp tùy tiện gặp nam nhân như vậy.”
Lâu nhị nãi nãi thấy Khanh Vân đã tránh ra ngoài, liền bước theo, nắm lấy tay áo nàng, dịu giọng trách: “Đứa nhỏ này, không phải con xưa nay thành kính nhất sao, sao hôm nay lại không vào bái Phật?”
“Trong điện ngột ngạt quá, con ra ngoài một lát cho thoáng.” Khanh Vân dựa lưng vào trụ hành lang, giọng nói nhàn nhạt.
Kỳ thực hai mẹ con đều hiểu, chỉ là những lời trong điện kia nói quá đà. Khanh Vân trời sinh mang vài phần thành thực của người đọc sách, nàng tuy rằng không thân thiết với Vân phu nhân như Nhàn Nguyệt, nhưng bảo nàng ngồi giữa đám đông, nghe người ta mỉa mai châm chọc Vân phu nhân, lại còn phải phụ họa theo vài câu— nàng thật sự làm không được.
Lâu nhị nãi nãi khẽ thở dài một tiếng.
“Nha đầu ngốc.” Nàng nhìn đại nữ nhi chính trực kia, trong lòng vừa thương vừa bất lực, chỉ có ý khuyên nhủ đôi câu: “Trên đời này, ai sau lưng mà chẳng nói người, ai lại không từng bị người ta nói sau lưng. Phàm là nơi có người tụ lại, tất sinh phe phái, một núi khó dung hai hổ. Đến cả những vị quan uy phong lẫm liệt ngoài triều kia, rốt cuộc cũng chẳng thoát khỏi những việc thế này. Vân phu nhân sau lưng, chưa chắc đã không nói Triệu phu nhân. Con không thích nói, không mở miệng là được, nhưng sắc mặt con lộ liễu quá, người ta nhìn vào, chẳng phải đều hiểu cả sao?…”
“Con thấy Vân phu nhân sau lưng không phải người như vậy.” Khanh Vân vẫn cố chấp đáp.
“Đừng ngây thơ nữa.” Lâu nhị nãi nãi lắc đầu, bất đắc dĩ nhìn thoáng vào trong điện, “Ta vào trước đây. Con đứng ngoài hít thở một lát rồi cũng vào đi. Triệu phu nhân còn luôn miệng hỏi con ăn có quen cơm chay hay không, muốn dùng món gì, bảo sẽ sai người dưới chân núi đưa lên. Cũng đừng để nguội đi một mảnh tâm ý của người ta.”
Nói xong, Lâu nhị nãi nãi xoay người bước vào trong. Khanh Vân vẫn đứng nơi hành lang. Một lát sau, Lăng Sương mới lặng lẽ đi ra, hai tỷ muội đối diện nhau, nhất thời đều không lên tiếng.
“Tỷ biết rõ, tỷ không nhất định phải gả cho Triệu Cảnh, đúng không?” Lăng Sương trầm mặc hồi lâu, bỗng cất giọng.
Khanh Vân chỉ cười.
“Triệu Cảnh chẳng phải đã là lựa chọn tốt nhất rồi sao?” Nàng quay sang hỏi ngược lại Lăng Sương: “So với họ Hạ, họ Tần, nào có ai hơn hắn? Tỷ vừa ý Triệu gia, Triệu gia cũng để mắt đến tỷ, nương đã vui mừng đến thế, còn có gì tốt hơn nữa?”
Lăng Sương không tìm được lời phản bác, chỉ đành khẽ thở dài, nhìn theo bóng nàng bước vào điện.
Đến bữa trưa dùng cơm chay, Triệu phu nhân quả nhiên đặc biệt để tâm đến Khanh Vân, kéo nàng ngồi sát bên mình, thân thiết chẳng khác gì con gái ruột. Chúng phu nhân xung quanh liền nửa đùa nửa thật trêu chọc: “Triệu phu nhân quả nhiên nhanh tay, vừa vào bàn đã chiếm mất Khanh Vân, đây là cố tình chọc mù mắt chúng ta rồi.” Lâu nhị nãi nãi nghe vậy thì thập phần cao hứng. Lâu tam nãi nãi trong lòng lại nghiến răng đến cứng hàm, ngoài mặt vẫn phải gượng cười hùa theo, miễn cưỡng ứng đối, không để lộ ra nửa phần khác thường.
Quả thực, Lâu nhị nãi nãi một phen lời nói, đã đem phe phái trong đám phu nhân này phân chia rành rọt đến không thể rõ hơn. Hôn sự giữa Triệu Cảnh và Khanh Vân, từ đầu đến cuối chưa bao giờ chỉ là chuyện của hai đứa trẻ. Nó còn liên quan đến thân phận, thế lực, và cả vị trí của Lâu nhị nãi nãi trong vòng giao tế quyền quý — đúng là nước lên thì thuyền lên. So sánh ra, Lâu tam nãi nãi lại bị gạt dần ra ngoài trung tâm. Đến lúc dùng cơm trưa, sự khác biệt càng hiện rõ. Triệu phu nhân và Lâu nhị nãi nãi an tọa thượng tòa. Khanh Vân ngồi ngay hạ thủ Triệu phu nhân — vị trí ấy, đã gần như là nửa chủ mẫu. Ngay cả Mai Tứ nãi nãi, vốn thân thiết với Lâu gia, cũng nhờ vậy mà được xếp vào chủ tịch, hưởng chút thơm lây. Chỗ ngồi ấy, nhìn tưởng tùy ý, kỳ thực đã là định cục. Chỉ cần không có biến cố lớn xảy ra, thì trong hai mươi năm tới, địa vị trong phe của Triệu phu nhân, cao thấp trước sau, hơn phân nửa cũng sẽ theo đúng trật tự này mà an bài.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |