Đọc truyện cùng Khương An

Khuynh Thế

Chương 8: Chương 8 Hoàn

« Chương trước
Chương tiếp »

Phản quân Việt Quốc tụ tập giữa quảng trường hoang loạn, đem tội trạng của Việt Quốc hoàng đế và những sai lầm Đại Tề gây ra đối với bọn chúng đếm ra từng điều một. Chúng muốn lấy máu để tế oán hận, lấy nhục nhã để trấn an lòng dân bị kích động.

Chúng kéo Khuynh Thế lên hình giá, treo nàng trước mặt thiên quân vạn mã.

Tơ vàng trên lễ phục đã bị xé rách, tóc đen vì máu và bụi mà bết lại, thân thể nhỏ bé run rẩy trong gió lạnh.

Chúng muốn cho dân chúng biết rằng —

Dù là công chúa Tề quốc, dù là Hoàng hậu Việt Quốc cao cao tại thượng, cũng có thể bị bọn chúng giày xéo dưới chân.

Nhưng Khuynh Thế không hề rơi một giọt nước mắt.

Đôi mắt nàng trống rỗng, tĩnh lặng như một con búp bê đã mất linh hồn.

Nàng không nhìn bọn chúng.

Không nhìn roi vọt.

Không nhìn tiếng gào thét căm hờn.

Nàng chỉ nhìn về một phương hướng, ánh mắt bình tĩnh, kiên định đến đau lòng.

Dường như xuyên qua biển người hỗn loạn ấy, vượt qua tường cao thành dày, vượt qua ngàn dặm đất trời đầy tro bụi chiến tranh —

Nàng nhìn về Đại Tề.

Nơi ấy có phố lớn ngõ nhỏ quen thuộc, có phủ công chúa mà nàng lớn lên từ bé.

Có một người luôn đứng ở ngoài viện, dưới tán hoa lê trắng xóa như tuyết đầu xuân.

Có một nam tử, ẩn chứa trong ánh mắt nàng, trong hơi thở nàng, trong tất cả ký ức nàng không thể buông.

Người ấy nhìn nàng bằng ánh mắt ôn hòa nhất trên đời.

Người mà vì hắn, nàng có thể vượt thiên sơn vạn thủy trở về.

Một roi quất xuống.

Tiếng da thịt nứt toạc vang lên lạnh lẽo.

Hai roi.

Ba roi.

Mỗi roi rơi xuống thân thể gầy yếu, nhưng trong mắt đám phản quân, bọn chúng đang đánh vào Đại Tề, đang quất lên mặt mũi hoàng tộc Việt Quốc.

Còn trong lòng Vân Thịnh…

Hắn biết.

Hắn biết Khuynh Thế thích nhất mùa hạ bắt đom đóm.

Hắn biết vật nàng quý nhất chính là chiếc trâm gãy hắn từng đưa.

Hắn biết nàng thường nói nhỏ bên tai hắn rằng —

“Vân Thịnh, nếu ta có thể chọn… ta muốn cả đời ở Đại Tề. Ở nơi có ngươi.”

Vậy mà—

Lúc nàng bị treo trên hình giá, lúc roi da xé rách da thịt nàng đến nát, lúc nàng hấp hối nhìn về hướng kinh thành…

Hắn không ở đó.

Không thể chắn cho nàng một roi.

Không thể ôm nàng vào lòng.

Không thể mang nàng đi như nàng từng khẩn cầu.

Gió bay từ xa, thổi tung mấy sợi tóc rũ xuống gương mặt đầy thương tích của nàng.

Trong đáy mắt chết lặng kia vẫn chỉ có một hình bóng—

Hắn.

“Vân Thịnh…”

Nàng chỉ là như vậy một nữ tử — nhỏ bé, kiên cường, ôn nhu, và cuối cùng lại cô độc đến đáng thương.

Dưới hình giá, tiếng dân chúng cuồng loạn hò hét rung động cả mặt đất.

Trên hình giá, người con gái ấy chỉ lặng lẽ nhìn về một phương trời xa xăm. Nơi đó, chẳng ai biết nàng nhìn gì. Chỉ có nàng biết — nàng đang nhìn về nhà, về người nàng đặt trong lòng cả đời.

Nàng cứ thế ngẩng đầu, nhìn mãi.

Cho đến khi thân thể không còn chịu nổi.

Cho đến khi đôi mắt bị máu mờ đi.

Cho đến khi hơi thở chỉ còn mong manh như tơ liễu trong gió.

Cuối cùng, nàng cũng không thể ngẩng đầu nữa.

Đôi mi run rẩy khép lại, môi tái nhợt hé mở trong run yếu, như một sợi tơ sắp đứt:

“…Vân Thịnh…”

Hắn nói, hắn sẽ che chở nàng cả đời.

Nhưng chờ đến cuối cùng, nàng chẳng đợi được.

Chỉ còn lại roi da, máu, và cái chết lạnh lẽo…

Ác mộng xé rách trời đêm.

Vân Thịnh bừng tỉnh, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, hơi thở như bị người ta bóp nghẹt.

Hắn ôm ngực, thân thể co quắp lại như bị đâm một kiếm vào tim.

Trên chiến trường chịu vô số trọng thương, hắn chưa từng quỳ gối, chưa từng rơi lệ.

Nhưng lúc này —

Mắt hắn đỏ ngầu, tầm nhìn mơ hồ như phủ một tầng sương máu.

“Khuynh Thế… Khuynh Thế…”

Nàng thật sự làm hắn khuynh tẫn cả đời này.

Hối hận chồng hối hận, tiếc nuối đan tiếc nuối, muốn sống lại một lần để đổi cho nàng một hơi thở, nhưng tất cả đều không thể nữa rồi.

Một đêm giày vò kéo dài như vô tận.

Đến sáng, kỳ lạ thay tinh thần hắn lại thanh tĩnh lạ thường.

Hắn bảo muốn ra kỳ đài đi dạo một chút.

Không ai dám ngăn.

Tam triều nguyên lão.

Hộ Quốc đại tướng quân.

Một bước chân của hắn là nửa đời thiên hạ.

Ai lại dám nói “không”?

Kỳ đài — nơi trước đây hắn không dám bước vào dù nửa tấc, vì đó là đất thần thánh, nơi tế trời, nơi công chúa từng đứng.

Hôm nay hắn chậm rãi bước lên, từng bước đều như dẫm lên tro tàn của quá khứ.

Đứng giữa kỳ đài, hắn ngẩng đầu nhìn trời xanh thăm thẳm.

Tựa như năm đó Khuynh Thế đứng tại đây, nâng mắt nhìn cùng một bầu trời —

Không biết khi ấy nàng mang tâm tình gì?

Có phải cũng giống hắn bây giờ?

Đau đớn.

Bất lực.

Yêu mà tiếc nuối đến nỗi chỉ muốn vỡ tan.

Hắn đưa tay vuốt dọc theo trụ kỳ đã sớm lạnh thấu, chậm rãi quan sát cả kỳ đài một lượt, rồi bỗng nhiên quỳ xuống.

Ba dập đầu thật nặng, tiếng vang thấu tim gan.

“Nguyện xã tắc trường tồn…

Nguyện Ngô quốc — Trường An.”

Giọng hắn khàn như tro bụi, từng chữ như rút từ trong máu ra.

Cúi đầu sát đất, rất lâu, rất lâu vẫn đứng dậy không nổi.

Kỳ đại gió nhẹ thổi qua.

Vân Thịnh run khẽ, chậm rãi đứng dậy. Hắn nhìn quanh bốn bề, chỉ thấy một khoảng trống vắng lạnh lẽo. Hắn bật cười, cảm thấy chính mình tuổi già hồ đồ—làm những chuyện như thế này thì có ích gì? Tựa như chỉ cần làm vậy là có thể gọi hồn khuynh thế trở về.

Hắn lắc đầu, bước xuống kỳ đài. Đi ngang vị trí năm xưa hắn từng đứng trạm thị vệ, bước chân bất giác dừng lại. Gió sau lưng thổi đến mát lạnh, hắn vô ý quay đầu—phảng phất do ánh mặt trời lệch đi một tấc—mà thấy một trời hoa lê ào ạt rơi xuống.

Giữa trận hoa trắng như tuyết ấy, hồng y tay áo rộng của Khuynh Thế công chúa phấp phới. Nàng đứng ngay trung tâm kỳ sân thượng, ánh mắt chứa ba phần khiêu khích, ba phần thê lương, lại nhiều hơn một phần tình ý bình lặng, nhìn hắn không rời.

Thời gian như đảo ngược mấy chục năm. Vẫn là buổi tế thiên năm ấy, quân vương cùng văn võ bá quan đều đang quan lễ.

Đồng tử hắn khẽ co, trên người khoác bộ giáp cũ của phủ công chúa thuở xưa, chậm rãi tiến về phía nàng. Trong khoảnh khắc, hắn quên đi tất thảy, chỉ vươn tay:

“Khuynh Thế… ta tới mang nàng đi.”

“Chúng ta… về nhà.”

Ánh mắt công chúa vốn lạnh nhạt, trong một cái chớp mắt bỗng mềm lại. Nàng mỉm cười, khóe môi cong lên, mặt mày sáng rỡ:

“Được.”

 

Lời cuối

Hộ Quốc tướng quân Vân Thịnh đã qua đời.

Khanh Thời ngồi bên giường, từ dưới gối của Vân Thịnh lấy ra một chiếc hộp gỗ. Nàng cúi người quan sát thật kỹ, lúc này mới thấy bên mép hộp, nơi khắc rất nông, có một cái tên nhỏ bé, như sợ bị người đời nhìn thấu. Nàng nhẹ giọng đọc lên, chợt giật mình, bừng tỉnh mọi chuyện.

Khanh Thời trầm mặc hồi lâu. Sau đó, nàng khép nắp hộp lại, ôm nó trong lòng, xoay người bước ra khỏi phòng. Đi ngang qua sân, nàng dừng trước chiếc chậu than lớn đang cháy đỏ, rồi không một chút do dự, thả hộp gỗ vào.

Ngọn lửa lập tức bốc lên, nuốt trọn di vật cuối cùng ấy.

Thứ nằm trong hộp là vật để thiêu cùng Vân Thịnh.

Kể từ ngày Khuynh Thế công chúa của Đại Tề khuất mệnh nơi Việt Quốc xa xôi, đã có một nam nhân… từ ấy không còn thật sự sống thêm được một ngày nào nữa.

Hắn dùng cả đời mình, làm lễ tế cho nàng.

 

~~~~ Hoàn ~~~~

« Chương trước
Chương tiếp »