Đọc truyện cùng Khương An

Khuynh Thế

Chương 4: Chương 4

« Chương trước
Chương tiếp »

Lễ cập kê vừa kết thúc, lớp lễ phục cồng kềnh còn chưa kịp tháo xuống, Khuynh Thế ngồi một mình giữa sân. Ánh trăng nơi đáy trời rơi lên vai nàng, sáng đến mức nhòe cả đường nét, nhưng không thể che đi khóe môi đang trầm xuống trên khuôn mặt u sầu của công chúa.

Vân Thịnh vội vàng sắp xếp việc tuần tra của đám thị về, vừa đến cửa viện đã thấy nàng ngồi dưới trăng như vậy, không đóng cửa, không hề tránh gió đêm.

Ánh trăng phản chiếu lên khuôn mặt khuynh thế, đem vẻ thanh lãnh của nàng kéo dài ra ba phần.

Chân mày Vân Thịnh lập tức nhíu chặt.

Công chúa… không vui sao? Vì điều gì?

Cho dù trong lòng hắn có bao nhiêu nôn nóng muốn làm nàng vui, muốn bước tới hỏi một câu, dỗ một câu… nhưng hắn vẫn không thể tiến lại.

Công chúa đã cập kê, đã là đại cô nương.

Nam nữ hữu biệt, tôn ti hữu sai.

Bước chân hắn chỉ có thể dừng ở ngạch cửa.

Cúi đầu xuống, Vân Thịnh nghĩ đến dáng nàng trong lễ cập kê — nghiêng người như trăng non, khí chất lạnh lùng đến mức làm người ta không dám nhìn thẳng.

Hắn chưa từng cảm nhận rõ ràng như vậy: khoảng cách giữa họ, lớn đến mức chỉ cần vươn tay đã thành vọng tưởng.

Nàng là thiên chi kiêu nữ, là vì sao sáng của cả kinh thành.

Mà hắn…

Dù ngẩng đầu đến mỏi cổ, dù nhón chân đến nứt xương, cũng vĩnh viễn chạm không tới.

Lòng bàn tay dần siết lại đến trắng bệch.

Vân Thịnh định lặng lẽ rời đi để tiếp tục canh giữ ngoài viện, trong sân bỗng vang lên tiếng sứ vỡ “choang” sắc lẹm.

Hắn giật mình quay đầu.

Chỉ thấy Khuynh Thế từ mặt đất bật dậy, ánh mắt như dao nhìn thẳng vào hắn.

Vân Thịnh còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra, liền nghe nàng quát lớn:

“Tiến lại đây!”

Như bị gõ một tiếng vào lòng, hắn lập tức bước vào, trông như một con thú trung thành bị gọi tên.

Khuynh Thế nhìn hắn trừng trừng thật lâu, thấy hắn vẫn im lặng như tượng đá, rốt cuộc không chịu được nữa, giọng nàng bật cao lên, nghẹn lại mang theo ủy khuất:

“Lễ vật đâu!”

Nàng đưa bàn tay nhỏ, mảnh khảnh nhưng lại mang khí thế muốn cướp đồ, duỗi thẳng ra trước mặt hắn:

“Lễ vật của ta đâu!”

Dưới ánh trăng, chiếc trâm nàng cài trên đỉnh đầu tinh xảo đến mức khiến Vân Thịnh nhất thời hoa mắt. Lòng bàn tay hắn căng thẳng, vội vàng giấu vật gì đó trong tay áo, cúi đầu lúng túng:

“Xin lỗi… Ta… ti chức không có…”

Khuynh Thế càng tức giận:

“Nói bậy! Mấy ngày trước rõ ràng ngươi…”

Nàng cắn môi, câu nói phía sau lại nuốt trở vào. Bàn tay vẫn cố chấp đưa ra trước mặt hắn như ban đầu, chỉ là đầu ngón tay khẽ run, ở một góc khuất đôi mắt rũ xuống, hốc mắt hơi đỏ.

Khuynh Thế sao lại không biết Vân Thịnh đang cố kỵ điều gì. Nàng nhớ rõ lúc mình bước lên đài cao hành lễ, ánh mắt hắn ngước nhìn, trong đó thoáng qua nỗi cô đơn mơ hồ. Mấy năm bầu bạn, nàng càng lúc càng cảm thấy bọn họ bị kéo xa: hắn tự xưng “ti chức”, đối nàng hành lễ, từng chút từng chút vạch ra một bức tường vô hình… Khuynh Thế sợ hãi. Nàng sợ có một ngày, cuộc trò chuyện giữa hai người sẽ chỉ còn những mệnh lệnh xa cách, lạnh lùng và bi thương.

Nhìn nữ tử cúi đầu trước mắt, trái tim Vân Thịnh mềm xuống, mọi cảm xúc hỗn loạn đều bị nén lại. Hắn chậm rãi lấy ra vật bị giấu trong tay áo—một chiếc trâm thô mộc, thấp giọng nói:

“Ta làm… không được đẹp.”

Khuynh Thế nhìn chiếc trâm đặt trong lòng bàn tay hắn, thoáng ngẩn người. Tai Vân Thịnh nhuốm đỏ:

“Ta… ta chỉ biết làm đến vậy. Tuy rằng xấu, nhưng… có thể phòng thân. Nếu không thích, có thể mắng ta.”

Ánh mắt hắn né tránh, rơi lên cành lê bên cạnh, không dám đối diện nàng.

Khuynh Thế nâng chiếc trâm lên, trân quý đặt trước ngực. Mọi giận dỗi, bất an trước đó đều tan như mây khói. Nàng ngoan ngoãn gật đầu:

“Được.”

Khóe môi nàng nở ra, nụ cười dần lan:

“Ta thích.”

Nàng ngẩng đầu, đôi mắt cong cong dưới ánh trăng, rạng rỡ lòng người:

“Ta thật sự rất thích.”

Vân Thịnh lặng lẽ liếc sang, thấy nụ cười ấy, mọi cảm xúc rối ren trong lòng đều dịu lại. Trong một thoáng hoảng hốt, hắn lại nhớ vì sao mình ở bên nàng—không phải chỉ để bảo hộ sao? Không phải vì muốn nhìn thấy nàng vui vẻ sao?

“Chỉ là…”

Khuynh Thế bỗng làm bộ phiền muộn.

“Cái trâm này… hình như chẳng có chỗ dùng.”

Vân Thịnh nhất thời sững sờ.

“Bởi vì… ngươi sẽ luôn che chở ta, đúng không?”

Một câu nói nhẹ như hơi thở, lại đánh thẳng vào nơi mềm nhất trong tim hắn. Vân Thịnh cảm giác đầu quả tim như bị ai bóp chặt, mềm nhũn một mảnh, suýt nữa đã vượt qua khoảng cách thân phận mà đưa tay chạm lên gò má nàng.

Công chúa của hắn… thực đúng là vô lại. Cư nhiên chọn đúng lúc thế này để đòi một lời hứa.

Vân Thịnh bật cười bất đắc dĩ, nhưng trong nụ cười ấy lại có một phần bất lực, một phần sủng nịnh không che giấu được. Hắn trịnh trọng gật đầu.

Che chở nàng — từ đầu đến cuối, chẳng phải hắn vốn dĩ đã vẫn luôn làm vậy sao? Hắn sẽ che chở nàng, hôm nay, ngày mai… mãi mãi đều như thế.

___

Tiếng vó ngựa đột nhiên nổi lên, dữ dội như muốn xé toang đêm tối. Sự bình lặng bị nghiền nát trong nháy mắt. Dưới ánh trăng như mộng, bóng dáng Khuynh Thế trước mặt hắn chợt tan biến như ảo ảnh bị gió thổi vỡ.

Sau đó là triều đường, là một tờ cấp báo nện thẳng vào tai hắn như tiếng sấm kinh hồn.

Hắn nhớ rất rõ — năm thứ nhất Khuynh Thế gả sang Việt Quốc, biên cương truyền về tin dữ.

Việt Quốc bạo loạn.

Đại Tề Hoàng hậu gả sang chưa được bao lâu — bị phản quân đánh roi đến chết.

Một câu thôi, phá nát toàn bộ ánh trăng năm ấy trong lòng hắn.

“Ngươi sẽ vẫn luôn che chở ta.”

Nụ cười nơi khóe môi nàng, nhẹ như gió xuân mà rực rỡ như mặt trời sáng rỡ giữa trời cao, tựa có thể khuynh đảo cả thế giới hắn. Tươi đẹp đến mức hắn chỉ cần nhìn một lần liền muốn khắc sâu vào tâm khảm.

Nhưng bi ai thay — hắn lại không thể nhìn thấy, cũng vĩnh viễn không thể nhớ được nàng.

« Chương trước
Chương tiếp »