Đọc truyện cùng Khương An

Khuynh Thế

Chương 3: Chương 3

« Chương trước
Chương tiếp »

Khi ấy, nỗi đau và sự buồn thương còn vẹn nguyên trong tim. Thế nhưng sau khi tỉnh lại, trong đôi mắt vốn đục mờ của hắn lại dường như thoáng có chút vui mừng đầy chua xót — một loại hân hoan đáng thương, thoáng đến rồi tan.

Hắn lập tức đưa tay tìm bút trên án thư. Vừa định hạ bút vẽ ra hình bóng vừa lướt qua trong đầu, hắn mới phát hiện bút đã khô mực từ bao giờ, còn nghiên mực cũng sớm cạn sạch.

Một bóng hình xinh đẹp, hơi hoảng loạn vừa chợt vụt qua tâm trí hắn…

Nhưng chỉ sau một khắc, mọi thứ lại chìm vào quên lãng như chưa từng tồn tại.

Giữa hàng mày đã vương dấu phong sương, nỗi mất mát khó giấu khiến gương mặt từng được thiên hạ kính sợ của Hộ Quốc tướng quân, lúc này lại mang dáng vẻ bất lực như một hài tử.

Hắn khẽ thở dài, toàn thân vô lực tựa vào ghế thái sư. Tối hôm qua chẳng biết từ khi nào mà lại ngủ gục trên án thư, Vân Thịnh khẽ cười khổ, quả thật càng già càng chẳng biết tự lượng sức. Hắn vừa ngẩng mắt, ánh dương sớm xuyên qua song cửa, chiếu lên bức họa nữ tử đặt trên án.

Nàng vẫn đứng yên ở đó — đầu khẽ nghiêng, mi mắt cụp xuống, một thân hồng y như đang chảy từ giấc mộng đêm qua sang thực tại. Hình bóng khuynh thế rũ mắt ấy khiến trái tim hắn trong một thoáng chợt run lên.

Không biết bản thân bước đến trước bức họa từ lúc nào, hắn vươn bàn tay đã nhuốm dấu vết của năm tháng, tựa như xuyên qua cả thời gian mà một lần nữa chạm lên gương mặt còn như mới hôm qua ấy — đẹp đến mức khiến hắn chẳng dám nhìn lâu.

“Khuynh Thế…”

Một cái tên đơn sơ đến vậy, lại khiến khóe mắt hắn cay xót. Trong trí nhớ, nàng ngẩng mắt nhìn hắn, khẽ nói: “Vân Thịnh, ngươi thích ta không?”

Đúng… Ta thích nàng.

Chỉ là câu nói này, hắn đời đời không thể thốt nên.

Còn nàng, cũng vĩnh viễn chẳng thể nghe được nữa.

Khanh Thời chau mày, chậm rãi mở mắt. Gần trong gang tấc lại là gương mặt già nua của nam nhân, làm nàng hoảng đến lạnh sống lưng. Nàng hít mạnh một hơi, vội vã hất tay hắn, rồi theo phản xạ đẩy mạnh.

Vân Thịnh hoàn toàn không phòng bị, bị lực đẩy của nàng khiến lùi lại mấy bước, cả người va thẳng vào án thư. Mà đôi chân Khanh Thời mềm nhũn, lảo đảo ngã bệt xuống sàn.

Nàng trợn tròn mắt nhìn Vân Thịnh — chỉ thấy tướng quân uy trấn biên cương đang đỡ lấy thắt lưng, khẽ rít lên một hơi vì đau. Kinh hãi qua đi, sắc mặt Khanh Thời lập tức trắng bệch. Nàng… chẳng phải là vừa đánh bị thương Hộ Quốc tướng quân đó chứ?

Bên ngoài, bọn nô bộc nghe động liền hốt hoảng đẩy cửa xông vào. Thấy tình cảnh trước mắt, có kẻ lớn tiếng quát:

“Lớn mật—!”

“Được rồi.”

Lời còn chưa nói hết đã bị Vân Thịnh dứt khoát ngăn lại.

“Đem nàng an trí cho tốt.”

Chỉ một câu nói ngắn gọn, nhưng ai nấy đều lập tức hiểu rõ thái độ của tướng quân.

Khanh Thời được lưu lại trong tướng quân phủ. Vân Thịnh chưa từng chạm vào nàng, chưa từng vượt lễ độ nửa phần. Hắn chỉ thích nhìn nàng khoác hồng y, thích dáng nàng tĩnh tọa bên song cửa, tựa như chỉ cần nàng yên lặng ở đó liền có thể khiến năm tháng nhu hòa đi đôi chút.

Nhưng hắn lại đối với nàng lại tốt hơn bất cứ ai trên thế gian.

Bên ngoài đồn rằng Hộ Quốc tướng quân bị một vũ nữ mê đến thần hồn điên đảo, sống chết đều xoay quanh nàng.

Khanh Thời dẫu ngoài mặt không nói một lời, nhưng trong lòng khó nén nụ vui khe khẽ nảy lên — một chút mừng thầm, một chút xao động mà chính nàng cũng không dám thừa nhận.

Lại là một ngày nắng ấm chan hòa.

Vân Thịnh giống như tâm tình rất tốt, tự mình mời nàng cùng dùng bữa trưa. Chỉ là hôm nay trên bàn lại đơn sơ hơn ngày thường rất nhiều.

“Tuy rằng không tinh xảo,” hắn hơi mất tự nhiên mở miệng, “nhưng đều là ta làm. Ăn xem có hợp khẩu vị hay không?”

Khanh Thời khựng lại.

Hộ Quốc tướng quân… xuống bếp vì nàng?

Hai gò má nàng bất giác ửng đỏ, khẽ gật đầu.

“Hôm nay là sinh thần của nàng,” Vân Thịnh chậm rãi nói, giọng điệu mang theo vài phần căng thẳng vụng về như một hài tử muốn lấy lòng người khác. “Ta không biết tặng gì, chỉ đành nấu chút món nàng thích. Nếu khó ăn… cứ mắng ta.”

Khanh Thời ngây ra một thoáng.

Hôm nay… không phải sinh nhật nàng.

Lời muốn nói bỗng nghẹn lại nơi cuống họng, nuốt xuống mà thành một vị chua chát.

Nàng nghiêng mắt nhìn bàn thức ăn — rất nhiều thứ nàng chưa từng ăn, càng chưa từng thích.

Nàng chợt minh bạch.

Khanh Thời bỗng ngẩng đầu nhìn Vân Thịnh.

Hắn đang nhìn nàng, nụ cười ôn hòa như gió xuân… nhưng ánh mắt lại không thật sự rơi vào nàng.

Ánh mắt ấy xuyên qua mặt nàng, xuyên qua thực tại, như đang tìm kiếm một bóng hình đã mất.

Một người — không phải nàng.

« Chương trước
Chương tiếp »