Đọc truyện cùng Khương An

Diệc phong

Chương 3: Truy Vân

« Chương trước
Chương tiếp »

Truy Vân từ sớm đã canh giữ trước cửa phòng, trong lòng không khỏi cảm thấy có điểm khác thường, hôm nay công tử thức dậy muộn hơn thường lệ rất nhiều.

Kẽo kẹt một tiếng, cửa phòng mở ra. Truy Vân ngẩng đầu nhìn, vừa thấy rõ người bước ra, cả kinh đến mức cằm suýt rơi xuống đất:

“Liễu… Liễu ……”

Lời còn chưa dứt, Liễu Diệc đã nhanh tay bịt miệng hắn, dựng thẳng ngón trỏ trước môi, ra hiệu im lặng. Đợi Truy Vân gật đầu liên hồi, hắn mới buông tay, xoay người nhẹ nhàng khép lại cánh cửa phòng, lại kéo Truy Vân đi xa mấy bước, thấp giọng nói: “Công tử nhà ngươi còn đang ngủ, đừng quấy nhiễu hắn.”

Truy vân lúc này mới hậu tri hậu giác, đầu óc như bị ai gõ một búa: đây không phải kinh thành sao? Không phải Tây Nam? Liễu đại hiệp chẳng phải ghét nhất kinh thành ư?… Khoan đã, hắn sao lại từ trong phòng công tử đi ra? Lại là lúc nào vào được?

Hắn còn đang ngây người, Liễu Diệc đã xoay thân muốn hướng tường viện đi tới. Chưa kịp đến chân tường, Truy Vân rốt cuộc hoàn hồn, vội vàng lao tới níu chặt:

“Liễu đại hiệp, xin dừng bước!”

Liễu Diệc quay đầu nhìn hắn, khẽ phất tay áo, nhẹ nhàng tránh khỏi bàn tay Truy Vân. Mi mắt cong cong, khóe môi mang ý cười, giọng nói lười nhác mà quen thuộc: “Tiểu Truy Vân, ta biết ngươi trong lòng có cả đống nghi vấn. Chỉ là hôm nay gia gia ta còn có việc rất quan trọng phải làm. Đợi ta quay lại, lại cùng ngươi từ từ nói chuyện, được không?”

Dứt lời, thân ảnh đã khẽ động, phi thân mà đi, thoáng chốc tan vào gió sớm, chỉ để lại Truy Vân đứng ngây tại chỗ, nửa ngày vẫn chưa kịp phản ứng.

Truy Vân khẽ hé miệng, nhìn tiểu viện trống trơn đã không còn một bóng người, trong lòng bỗng dâng lên một trận hoảng hốt, tựa như vừa rồi hết thảy chỉ là một giấc mộng thoáng qua.

Thích Phong mấy ngày liền mất ngủ, đêm qua tâm thần rốt cuộc cũng buông lỏng, hiếm khi ngủ một giấc an ổn, thẳng đến gần trưa mới chậm rãi tỉnh lại. Hắn mở mắt, nhất thời còn chưa thích ứng ánh sáng trong phòng, hơi nhắm lại một lát, ký ức đêm qua liền ào ào kéo về. Thích Phong bỗng nhiên ngồi bật dậy. Hắn nhìn quanh phòng ngủ một vòng, bốn phía im ắng, không một bóng người, trong lòng không khỏi dâng lên một ý niệm mơ hồ: — Chẳng lẽ chỉ là mộng?

Thích Phong xốc chăn toan xuống giường, lại nghe “cạch” một tiếng khẽ vang, tựa như có vật gì rơi xuống. Hắn cúi người nhặt lên, đầu ngón tay vừa chạm đến, liền sững lại. Đó là một tiểu người gỗ. Là cái người gỗ hắn đã trả lại cho Liễu Diệc.

Thích Phong nắm chặt trong tay, lòng bàn tay hơi lạnh, mà trong ngực lại như có dòng nhiệt chậm rãi lan ra. Không phải mộng.

Thích Phong đơn giản rửa mặt chải tóc, y quan chỉnh tề, lúc này mới mở miệng gọi:

“Truy Vân.”

Truy Vân vội vã đi vào, khom người đứng hầu. Thích Phong ngước mắt nhìn hắn, giọng điệu bình thản: “Ngươi sáng nay có từng thấy Liễu Diệc?”

Truy Vân không dám chậm trễ, vội đáp: “Có. Sáng sớm tiểu nhân thấy Liễu đại hiệp từ trong phòng công tử đi ra, dặn tiểu nhân chớ quấy rầy ngài nghỉ ngơi, nói là có việc quan trọng phải làm, rồi liền trèo tường rời phủ.”

Thích Phong khẽ gật đầu, thần sắc không lộ mảy may gợn sóng, chỉ nơi mi tâm hơi nhíu lại. Liễu Diệc ở kinh thành cũng có giao tình ư? Nghĩ kỹ lại, người nọ trời sinh tiêu sái, kết giao bốn phương, cũng chẳng có gì lạ. Hắn trầm ngâm giây lát, lại hỏi: “Trong phủ còn có ai trông thấy hắn không?”

Truy Vân đáp ngay: “Nội viện của công tử từ trước đến nay ít người qua lại. Sáng nay tiểu nhân canh giữ ngoài cửa, Liễu đại hiệp ra đi lặng lẽ, hẳn là không ai khác nhìn thấy.” Thích Phong khẽ “ừ” một tiếng, giọng nói chậm rãi: “Vậy thì không ngại. Hắn xưa nay quen trèo tường ra vào, hành sự kín đáo, không dễ lưu lại dấu vết. Chung quanh phủ, có phát hiện tai mắt nào không?”

Truy vân lắc đầu: “Ngoài những hạ nhân mới được phân vào phủ, chưa từng phát hiện khả nghi.”

Thích Phong cười như không cười, trong giọng nói mang theo vài phần tự giễu: “Ồ? Liền như vậy đã yên tâm về ta sao? Chỉ phái mấy tên hạ nhân trông chừng, mật thám đều không an bài, nhưng thật ra cũng đỡ phiền.”

Truy vân lui về sau một bước, quỳ một bên gối, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt kiên định: “Có hay không đều không quan trọng. Vô luận thế nào, thuộc hạ chắc chắn bảo vệ công tử chu toàn. Thuộc hạ không có gì xuất chúng, chỉ có một tấm lòng trung thành. Công tử chỉ cần tùy ý mà sống, những việc khác, đều giao cho thuộc hạ lo liệu, người không cần vì mấy chuyện này hao tâm tổn thần.”

Thích Phong khẽ lẩm bẩm: “……Tùy ý mà sống sao.”

Hắn tiến lên, đưa tay kéo Truy Vân đứng dậy, giọng nói chậm lại: “Những lời này không cần nói nữa, ta đều hiểu. Chúng ta cùng nhau lớn lên, tình nghĩa không phải người ngoài có thể so được. Đừng động một chút liền quỳ. Ngươi có võ học thiên phú, vốn nên có tiền đồ rộng lớn, hiện giờ lại theo ta vây mình trong một tòa vương phủ……”

Truy vân lập tức ngắt lời, giọng nói có chút gấp: “Công tử nói vậy là không đúng! Ta chịu ơn vương phủ thu lưu, lại được công tử che chở dạy dỗ, ân nghĩa này sớm đã khắc vào xương cốt. Ta đã quyết tâm cả đời hộ vệ công tử tả hữu. Giang hồ tự do tuy hảo, nhưng Truy Vân chỉ nguyện ở bên người. An nguy của công tử, chính là việc quan trọng nhất của Truy Vân, thề sống chết bảo toàn!”

Thích Phong trong lòng dâng lên một trận cảm hoài. Truy Vân vốn là cô nhi, năm đó đói rét gần chết, ngã quỵ trước cổng vương phủ, được quản gia nhặt về. Khi ấy Thích Phong mới tám tuổi, nhìn đứa trẻ còn nhỏ hơn mình, áo quần rách nát, gầy gò co quắp thành một đống, trong lòng sinh thương, liền cầu phụ thân giữ lại. Từ đó về sau, Truy Vân liền theo hầu bên cạnh Thích Phong, tự thỉnh nhập ảnh vệ doanh khổ luyện võ nghệ, cuối cùng trở thành ảnh vệ thân tín, chuyên trách hộ vệ an nguy của hắn. Lần này thượng kinh, Thích Phong phân phát hơn phân nửa tôi tớ trong phủ, người thân cận quen thuộc bên người, rốt cuộc cũng chỉ còn lại một mình Truy Vân mà thôi.

« Chương trước
Chương tiếp »