Đọc truyện cùng Khương An

Diệc phong

Chương 7: Triều đình

« Chương trước
Chương tiếp »

Trong cung điện nguy nga rực rỡ, đế vương ngồi ngay ngắn sau án thư. Trên bàn dài chất chồng từng xấp tấu chương, trong tay hoàng đế cầm một phong, đã xem rất lâu mà chưa đặt xuống. Phúc Lai công công lặng lẽ quan sát sắc mặt hoàng đế. Theo hầu vị chủ tử này đã nhiều năm, hắn hiểu rõ, đây hẳn là có người dâng lên tấu chương không hợp thánh ý, trong lòng không khỏi thấp thỏm bất an.

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, thanh âm hoàng đế vang lên giữa đại điện, giọng điệu bình thản, không rõ hỉ nộ: “Phúc Lai, ngươi thấy Bình Vương thế nào?”

Phúc Lai khom lưng cung kính đáp: “Lão nô không dám vọng luận, chỉ nghe nói Bình Vương xưa nay phong nhã, tinh thông cầm kỳ thư họa, am tường phong lưu văn sự, bút mực nhất xuất, thiên kim cũng khó cầu.”

“Vậy sao.”

Hoàng đế không nói thêm lời nào, đặt tấu chương trong tay xuống, đưa tay lấy sang quyển kế tiếp, thần sắc bình thản, như thể câu hỏi vừa rồi chưa từng để tâm.

………

Trong mật thất phủ Tướng quân, mấy vị tướng lĩnh ngồi quây quanh một bàn, sắc mặt đều trầm ngưng. Trên án trà, nhiệt khí đã tan từ lâu, vậy mà vẫn không một ai nâng chén.

“Tăng soái, ngoài buổi tiếp phong yến hôm ấy, chúng ta liền không còn cơ hội tiếp cận Bình Vương.”

“Phải đó, thiếp thư ta đã gửi đi, đến nay cũng chưa thấy hồi âm.”

“Tăng soái,” một người trầm giọng hỏi, “vị Bình Vương này… rốt cuộc là đang tính toán điều gì?”

“Ta nghe nói Bình Vương tuổi còn trẻ đã bệnh tật triền miên, e rằng khó gánh vác trọng trách.”

“Chẳng phải vậy sao? Nhìn thân thể gầy yếu kia, gió lớn một chút sợ rằng cũng đứng không vững.”

“Đáng tiếc cho Tây Nam vương một đời kiêu dũng, vậy mà kết cục lại…”

Có người thở dài một tiếng, lời chưa dứt đã hóa thành im lặng. Người được gọi là Tăng soái, chính là đương triều Đại tướng quân Tăng Tuấn, huynh trưởng ruột của Tăng Quý phi, cũng là trụ cột của phe này, người mà mọi ánh mắt trong phòng đều dồn về.

Quý phi và Hoàng hậu xưa nay bất hòa, hai đại gia tộc oán hận tích tụ đã lâu. Trên triều đình, hai bên luôn đối chọi gay gắt, trong sáng ngoài tối đều âm thầm phân cao thấp, hình thành thế lực đối kháng rõ rệt. Mà hoàng đế tuổi ngày một cao, dần thiên vị chính cung, Hoàng hậu lại đang mang long thai, địa vị càng thêm vững chắc. Trái lại, Quý phi thế lực suy yếu trông thấy, kéo theo cả đại gia tộc họ Tăng nhất phái trên triều đình cũng từng bước thất thế.

Tăng Tuấn dựa vào xuất thân danh môn, lại nhiều năm lăn lộn trong quân doanh, tích cóp chiến công, từng bước lên đến chức Đại tướng quân. Hắn tự phụ kiêu dũng thiện chiến, cho rằng thiên hạ khó ai địch nổi, lại thêm hoàng đế cố ý phóng túng, nhiều phen làm ngơ, càng khiến hắn sinh lòng bành trướng, tự xem mình là nhân vật trọng yếu. Những năm gần đây, thế lực của hắn trên triều dần mất ưu thế, lại liên tiếp bị thánh thượng vô hình chèn ép, Tăng Tuấn trong lòng tích tụ một ngụm hỏa khí không tan, dần dần hóa thành thù hận, phản tâm sớm đã nhen nhóm. Hắn ngấm ngầm tụ tập một đám “đồng tâm hiệp chí”, mưu đồ việc đại nghịch.

Cho đến khi Tây Nam tiền tuyến sảy ra biến cố, thánh chỉ hạ xuống, Bình Vương nhập kinh, bọn họ liền sinh ý đồ lôi kéo, tự cho rằng cùng chung chiến tuyến, hẳn sẽ dễ bề ứng hợp. Không ngờ Bình Vương đối với bọn họ tránh mà không gặp, trái lại an phận thủ thường, từng bước tiếp nhận an bài của hoàng đế, khiến người ta không khỏi ngoài ý muốn.

Từng Tuấn đưa tay ngăn lại đám người còn đang mồm năm miệng mười, cười lạnh một tiếng, nói: “Có những việc, đâu phải do hắn muốn hay không. Yên tâm đi, hắn có muốn đứng ngoài cũng vô dụng. Thánh tâm… khó dò.”

Từ đó mấy tháng, Bình Vương phủ gió êm sóng lặng.

Ngoài việc thỉnh thoảng ra ngoài tìm Nghê Ngọc, Liễu Diệc hầu như không bước chân khỏi vương phủ nửa bước, cả ngày dính sát bên Thích Phong, chẳng khác nào miếng cao dán da người, trông rất giống một thị vệ thân tín được đặc cách giữ bên người. Đúng lúc hàn khí nặng nhất trong năm, cửa sổ trong phòng đóng chặt, vậy mà vẫn có mấy sợi gió lạnh len lỏi chui vào. Liễu Diệc ôm bình nước nóng, nghiêng nghiêng lệch lệch nằm trên sập trong thư phòng, đầu thoải mái gối lên đùi Thích Phong, lười biếng đến mức chẳng buồn nhúc nhích.

Thích Phong cầm một quyển cổ thư không rõ nội dung, xem đến nhập thần, thỉnh thoảng duỗi tay kéo người đang sắp trượt khỏi đùi mình lại gần hơn một chút. Một ngồi một nằm, cứ thế qua cả buổi trưa, mãi đến khi Truy Vân tới truyền bữa tối, sự yên tĩnh ấy mới bị cắt đứt.

Liễu Diệc dạo này đặc biệt ham ngủ, thường vừa nhắm mắt đã trôi qua nửa ngày. Thích Phong gọi hắn dậy, hắn còn muốn ăn vạ một hồi. Lúc mở mắt, hờ hững vòng tay ôm lấy eo Thích Phong, vùi mặt vào trước ngực hắn, lẩm nhẩm không chịu đứng lên, cũng chẳng cho Thích Phong đứng dậy. Thích Phong đã quen với dáng vẻ mang chút trẻ con ấy của Liễu Diệc trước mặt mình, cũng tùy hắn làm càn. Hắn đặt sách xuống, không cưỡng ép kéo người dậy, chỉ khẽ nâng đầu Liễu Diệc lên, ghé sát tai, thấp giọng nói: “Hôm nay là Lý thúc xuống bếp. Có canh cá Tây Hồ, gà xé cấm vị, bạo xào bách hải, xá xíu lộc bảo, tôm xào Long Tĩnh……”

Liễu Diệc đưa tay nhéo Thích Phong một cái, rồi mới chậm rãi ngồi thẳng dậy, thanh âm còn vương mấy phần buồn ngủ, rầu rĩ nói: “Ngươi cứ việc bịa đi, suốt ngày gạt ta. Những món ấy, ngươi cho ta ăn sao?”

Mấy hôm trước Liễu Diệc nhiễm phong hàn, đến nay vẫn chưa khỏi hẳn. Thích Phong quản hắn cực nghiêm, đồ ăn cũng đều bị khống chế chặt chẽ, dạo gần đây, thứ vào miệng không phải cháo trắng thì cũng là rau luộc, chút dầu mỡ cũng không có, càng đừng nói đến thịt cá.

Thích Phong theo đó đứng dậy, đưa tay chỉnh lại y phục vẫn còn nếp nhăn do vừa ngủ dậy của Liễu Diệc, sắc mặt ôn hòa: “Đợi thêm mấy ngày nữa, tự sẽ bồi dưỡng lại cho ngươi.”

Liễu Diệc lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo khỏi cơn mơ màng, nghe vậy chỉ đành nhận mệnh thở dài một tiếng: “Hôm nay lại là cháo đáp gì?” Thích Phong vừa sửa lại quần áo, vừa kéo Liễu Diệc sang một bên rửa mặt, rửa tay, thuận miệng đáp: “Cháo gà nấu bằng gạo thơm.” Liễu Diệc ngoan ngoãn phối hợp theo động tác trong tay Thích Phong, nghe thấy chữ “gà” liền cảm thán một tiếng: “Cuối cùng cũng có chút thịt.” Ngoài miệng thì than thở, còn cố ý bày ra dáng vẻ chịu khổ cắt xén, đáng thương vô cùng, nhưng đáy mắt lại rõ ràng ánh lên ý cười.

Dùng bữa xong, Thích Phong cùng Truy Vân đến thư phòng bàn việc. Liễu Diệc thì một mình nhảy lên nóc nhà, cũng chẳng để ý tuyết đọng còn chưa tan, ung dung nằm thẳng người, co một chân lại, miệng ngậm một cọng cỏ tiện tay bứt được, lặng lẽ cảm thụ màn đêm mênh mang. Mấy ngày nay, Thích Phong thường cùng Truy Vân nói chuyện riêng, đa phần đều là sau bữa tối. Tuy Thích Phong từng nói không cần tránh né, Liễu Diệc có thể cùng nghe, nhưng Liễu Diệc vẫn luôn chủ động lánh đi.

Thích Phong vừa đẩy cửa bước ra, liền thấy Liễu Diệc một mình nằm trên mái, không khỏi nhíu mày. Hắn lập tức vận khinh công, phi thân lên nóc, không nói lời nào liền kéo Liễu Diệc đứng dậy, thuận tay ôm người nhảy xuống. Liễu Diệc đến lúc này mới hoàn hồn, quay sang Thích Phong thổi một tiếng huýt sáo ngắn, nửa đùa nửa giỡn nói: “Vương gia khinh công thật lợi hại, tại hạ bội phục.” Thích Phong đã sớm quen với điệu bộ cà lơ phất phơ ấy, chỉ đưa tay phủi lớp tuyết bám trên lưng Liễu Diệc, giọng trầm xuống:

“Phong hàn của ngươi còn chưa khỏi. Trên nóc tuyết đọng chưa tan, gió lại lớn, chỉ sợ càng thêm nặng bệnh. Đừng chạy lung tung nữa.”

« Chương trước
Chương tiếp »