Diệc phong
Chương 5: Tâm ý
Hai người sóng vai mà đi, thong thả bước vào thư phòng. Liễu Diệc đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy trong phòng bày biện giản dị, khí tức thanh khiết, không một vật dư thừa, đúng là phong thái quen thuộc của Thích Phong năm xưa. Hắn nghiêng đầu nhìn sang người bên cạnh, khóe môi cong lên, nửa thật nửa đùa mà nói: “Như vậy mới thấy được mấy phần dáng dấp cũ của ngươi. Phía trước tiền viện những chỗ kim bích huy hoàng kia, thật chẳng hợp với ngươi chút nào.”
Thích Phong lặng lẽ nhìn lại, thần sắc bình thản, chậm rãi nói: “Những chỗ khác không dùng đến, không cần bận tâm.”
Liễu Diệc nghe vậy liền xoay mặt đi chỗ khác, trong lời nói mang theo vài phần thâm ý: “Chuyện này cũng chưa chắc đâu Vương gia, có một số lời vẫn là chớ nên nói quá sớm.”
Thích Phong ánh mắt thủy chung không rời Liễu Diệc, khẽ gật đầu, bình tĩnh đáp: “Ngươi nói cũng không sai.” Nói rồi liếc sang tay kia của Liễu Diệc, nơi đang xách theo vật gì đó, liền hỏi: “Đó là thứ gì?”
Liễu Diệc được nhắc mới nhớ ra, vội lôi kéo Thích Phong ngồi xuống bên bàn, đem hộp điểm tâm mở ra, giọng mang ý khoe khoang: “Ta ra ngoài mua điểm tâm, còn phải đợi rất lâu mới mua được.” Nói đoạn cầm một miếng đưa tới miệng Thích Phong, thúc giục, “Mau nếm thử đi.” Thích Phong cúi đầu cắn lấy miếng điểm tâm, cánh môi như vô tình lại hữu ý khẽ lướt qua đầu ngón tay Liễu Diệc. Liễu Diệc chỉ thấy đầu ngón tay tê rần, trong nháy mắt liền thu tay về, giả vờ ho khẽ một tiếng để che giấu sự ngại ngùng. Hắn nhìn Thích Phong chậm rãi nhai nuốt, trong mắt mang theo vài phần mong đợi, hỏi: “Thế nào? Mùi vị có được không?”
Thích Phong gật đầu, giọng nhàn nhạt: “Ăn rất ngon.”
Liễu Diệc lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, cười nói: “Vậy thì tốt rồi, ta cũng cảm thấy mùi vị không tệ.” Dừng một chút, lại sờ sờ bụng, than thở, “À đúng rồi, cơm trưa còn dư không? Ta sắp chết đói rồi.”
Thích Phong hơi nhíu mày: “Sao lại không ăn cơm? Ta bảo hạ nhân chuẩn bị lại cho ngươi.”
Liễu Diệc xua tay lia lịa: “Thôi thôi, khỏi phiền toái. Có gì thì ăn nấy, màn thầu nóng lên cũng được, có mì càng tốt, ta tự nấu một bát là xong.” Nói xong tự mình bật cười, tiếp lời luôn: “Ai, ta hỏi ngươi làm gì, đúng là hồ đồ.” Dứt lời liền quay người đi thẳng ra ngoài, “Ta tự xuống bếp xem là được!”
Thích Phong đứng tại chỗ nhìn theo, chỉ trong chốc lát đã chẳng còn thấy bóng dáng người đâu. Hắn hơi nheo mắt, khóe môi nhếch lên một ý cười rất nhạt, chậm rãi đưa tay lấy thêm một miếng điểm tâm, từng miếng từng miếng ăn hết — đều là Liễu Diệc mang về.
Liễu Diệc rời thư phòng, bước vội ra ngoài, đến khi gió lạnh lướt qua mặt, trong ngực mới dần dần thuận khí. Chỉ là trong lòng vẫn mơ hồ cảm thấy, vừa rồi Thích Phong có chỗ nào đó không đúng lắm, lại nhất thời không nói ra được. Canh giờ này phòng bếp vắng tanh, không thấy một bóng người. Liễu Diệc bước vào xem xét một vòng, chỉ thấy toàn là nguyên liệu chưa động tới, đồ ăn chín thì không có, ngay cả màn thầu cũng chẳng chuẩn bị. Nhìn vậy không khỏi có chút sầu. Cuối cùng đành tự mình xắn tay áo, lôi mì sợi ra nấu. Hắn vốn chẳng tinh thông bếp núc, ngoài nấu mì ra thì không biết gì khác, hương vị cũng chỉ tàm tạm, nhưng hắn quen rồi, cũng không kén chọn.
Ăn xong, Liễu Diệc vòng trở lại thư phòng Thích Phong. Đứng ngoài hiên, thấy người kia lại đang vẽ. Thích Phong cúi đầu trước án, tóc dài buộc gọn rũ sau lưng, tay cầm bút thon dài mà vững, vì gầy đi nhiều nên các khớp xương càng lộ rõ. Một thân huyền y càng làm dáng người thêm vài phần nghiêm cẩn uy nghi.
Liễu Diệc không vào, chỉ thuận thế tựa vào trụ hành lang, lặng lẽ nhìn người trong phòng. Sau đêm qua, hai người đều không nhắc lại chuyện cũ. Nhưng những vướng mắc trong lòng nào có thể tan biến trong chốc lát, những gì đã xảy ra cũng chẳng dễ dàng coi như chưa từng. Chỉ là cục diện trước mắt, vô phương hóa giải.
Liễu Diệc theo đến kinh thành, vốn không nghĩ quá nhiều. Hắn chỉ không muốn Thích Phong một mình chịu đựng trong chốn kinh đô sóng ngầm cuồn cuộn này, không muốn sau khi mất đi người thân, người kia còn phải nếm trải cảm giác thế gian không còn ai để nương tựa. Nỗi thống khổ ấy quá nặng nề, hắn không đành để Thích Phong phải chịu. Huống chi, trong lòng hắn vốn dĩ đã chẳng thể rời người kia.
Liễu Diệc hiểu rõ, giữa họ vốn không có tương lai. Cũng biết, theo quyết định ban đầu của Thích Phong, chia tay mỗi người một ngả mới là kết cục nên có. Thời gian có thể mài mòn mọi thứ, vài năm trôi qua, triều cục ổn định, Tây Nam cựu bộ hoàn toàn nguội lạnh, hoàng đế từ bỏ nghi kỵ, Bình Vương phủ chỉ còn cái hư danh kế thừa tước vị, nuôi một nhàn vương để đổi lấy tiếng nhân đức, quả thực là nước cờ có lợi. Đến khi ấy, Thích Phong ắt sẽ dần quên hắn, rồi cưới một nữ tử môn đăng hộ đối, đường đường chính chính thành gia, con cháu đầy đàn, một đời yên ổn.
Nhưng Liễu Diệc không nhịn được. Hắn nghĩ, trộm được ngày nào hay ngày ấy. Đến khi thật sự phải đi, hắn tự nhiên sẽ chủ động biến mất khỏi tầm mắt của Thích Phong, chỉ lặng lẽ ở trong tối, bảo vệ người kia cùng gia quyến, như thế cũng coi như sớm tối tương tùy. Hiện tại, hắn chỉ muốn hồ đồ mà sống tiếp, ở bên cạnh người kia, để khỏi khi mình không nhìn thấy, Thích Phong lại phải chịu khổ một mình.
Đứng lâu ngoài hiên, gió lạnh lùa qua cổ, mang theo hàn ý thấm da. Liễu Diệc nhịn không được hắt hơi một cái. Thích Phong đã bước ra, trên tay mang theo áo choàng, khoác lên người hắn, cẩn thận buộc dây áo, ôn thanh hỏi: “Đang nghĩ chuyện gì mà xuất thần như vậy? Sao không vào trong?”
Liễu Diệc giãn mày cười, khóe môi cong lên, nheo mắt ghé sát bên tai Thích Phong, thấp giọng nói: “Nghĩ đến ngươi.”
Dứt lời còn cố ý thổi nhẹ một hơi nơi cổ người kia, mang theo mấy phần cố ý trêu chọc. Thích Phong khẽ khựng lại, rồi nắm lấy vai hắn, kéo người đứng thẳng, tiếp tục thong thả buộc cho xong dây áo choàng.
Làm xong mới ngước mắt nhìn Liễu Diệc đang cười đến giảo hoạt, nhướng mày nói: “Về phòng đi.”
Liễu Diệc gật đầu, xoay người định hướng thư phòng mà đi, lại bị Thích Phong giữ tay, kéo sang hướng khác.
Hắn ngẩn ra một chút, nhưng vẫn theo bước, thuận miệng hỏi: “Không phải về thư phòng sao?”
Thích Phong đáp gọn: “Phòng ngủ.”
Liễu Diệc sực hiểu, bật cười: “Ngủ trưa à? Ngươi từ bao giờ có thói quen này?”
Thích Phong liếc hắn một cái, giọng nhàn nhạt: “Vừa lúc nãy.”
Liễu Diệc: “……”
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |