Diệc phong
Chương 8: Lời đồn
Đảo mắt đã đến cuối năm, không khí phố phường bỗng chốc rộn ràng hẳn lên. Các hàng rong bày bán so với ngày thường càng thêm dày đặc, người qua kẻ lại tấp nập không dứt, chợ búa đông vui nhộn nhịp. Hôm nay hửng nắng, Liễu Diệc đứng trước cửa vươn vai một cái, hơi nghiêng đầu liếc nhìn về nhà chính, thấy vẫn lặng ngắt không một động tĩnh, đoán chừng Thích Phong còn chưa thức dậy, liền không muốn quấy rầy. Hắn thong thả bước ra ngoài viện dạo quanh, vừa khéo gặp Truy Vân đang từ bên ngoài đi vào. Truy Vân nhìn thấy Liễu Diệc, trên mặt lộ ra vài phần kinh ngạc, mở miệng hỏi: “Liễu đại hiệp hôm nay dậy sớm thế sao?”
Liễu Diệc gật đầu một cái, bước chân vẫn không dừng: “Hôm qua ngủ nhiều quá, ta ra ngoài dạo một vòng.”
Truy Vân thấy Liễu Diệc đi đứng đàng hoàng hướng cửa phủ, rốt cuộc nhịn không được hỏi: “Liễu đại hiệp… đi cửa chính ư?”
Liễu Diệc buồn cười quay đầu lại, phất tay với Truy Vân: “Vừa mới dậy, leo tường không động nổi.”
Truy Vân đứng phía sau, không nhịn được trợn trắng mắt.
Liễu Diệc thong thả vòng qua đình đài lầu các, hoa viên núi giả. Trên đường gặp hạ nhân, ai nấy đều cung kính né sang một bên hành lễ, không dám nhiều lời. Liễu Diệc trong lòng hiểu rõ, hẳn là Truy Vân đã dặn dò trước, liền cũng chẳng để tâm, theo cửa hông rời phủ. Hắn quen đường quen lối vòng qua mấy con phố, thẳng hướng “Hữu Lai tửu lâu” mà đi. Tửu lâu vốn là nơi tin tức tụ hội, nghe ngóng đôi câu, chọn lựa chắt lọc, thế nào cũng có thể mò được vài phần hữu dụng. Bước vào sảnh lớn, hắn chọn chỗ dựa cửa sổ ngồi xuống, gọi mấy món tiểu thái cùng một hồ rượu gạo, vừa ăn vừa lắng tai nghe những bàn bên cạnh tán gẫu.
“Ê, các ngươi nghe chưa? Tăng Tuấn, ca ca của Tăng Quý phi, bị tống vào đại lao rồi!”
“Quý phi gì nữa? Không phải đã bị giáng vào lãnh cung sao?”
“Chuyện đó còn phải nói? Mưu phản đó! Là tội tru cửu tộc! Hoàng thượng đã là khai ân rồi!”
“Nghe nói hắn còn muốn cấu kết với Bình Vương!”
“Ta cũng nghe vậy, đến nước này rồi còn định vu hãm người ta, thật không biết sống chết!”
“Hoàng thượng đối Bình Vương một nhà quả thực nhân nghĩa hết mực, người ta sao có thể theo Tăng Tuấn làm phản?”
“Muốn nói câu đại nghịch bất đạo, nếu Bình Vương thật có tâm phản, từ trước đã phản rồi, còn đợi đến hôm nay sao?”
“Chẳng phải vậy ư!”
“Tây Nam vương năm xưa nắm giữ trọng binh, lại một dạ trung nghĩa, mãn môn trung liệt. Nay cơ nghiệp tan tác, chỉ còn Bình Vương một nhân mạch, cũng thật là… ai!”
“Chỉ tiếc Bình Vương thân thể bạc nhược, khó gánh nổi trọng trách trấn quân.”
“Triều đình cũng đâu phải không có người. Tân nhiệm Tần đại soái chẳng phải đã trấn trụ được Tây Nam quân rồi đó sao?”
“Đúng vậy! Hai phen đại chiến đều toàn thắng, bọn man di chỉ có đường lùi về, kêu cha gọi mẹ mà thôi!”
“Nói đến đây… dạo gần đây ta nghe có lời đồn về Bình Vương, nói rằng hắn là cái kia…”
“Cái nào?”
“Ai, ta cũng chỉ nghe phong thanh, bảo là người trong Bình Vương phủ truyền ra.”
“Cái gì vậy?”
“Đúng đó. Bình Vương ngày ngày đóng cửa trong phủ dưỡng bệnh, chưa từng ra ngoài, có thể sinh chuyện gì?”
“Ta cũng tò mò, đừng úp úp mở mở nữa!”
“Khụ, các ngươi ghé lại chút… ta cũng không dám đảm bảo thật giả, chỉ nghe nói Bình Vương là cái… đoạn tụ.”
“Không thể nào?”
“Nhìn bên ngoài chẳng thấy dấu vết gì a!”
“Nhỏ tiếng thôi… sao lại không thể? Kẻ quyền quý trong kinh, mười người thì tám chín người đều có chút hứng thú này.”
“Ngươi nói vậy, Bình Vương ngày ngày đóng cửa trong phủ…”
“Nghe đâu bên cạnh hắn có một thị vệ, hình bóng không rời.”
“Cái thị vệ ấy ta cũng từng thấy, theo Bình Vương một đường nhập kinh, dung mạo quả thực thanh tú, nước da trắng trẻo…”
Liễu Diệc nghe đến đây liền không chịu nổi nữa, sắc mặt không đổi, thuận tay ném ra một vật nhỏ. “Ám khí” bay đi, vừa vặn đánh trúng người còn đang thao thao bất tuyệt. Người nọ nhảy dựng lên khỏi ghế, tru lên: “Kẻ nào không có mắt, dám ám toán ông đây?!”
Nhìn quanh không tìm ra người, hắn tức tối đá mạnh chân bàn, miệng lẩm bẩm chửi rủa không thôi. Những người khác cũng theo đó đổi sang đề tài khác, chuyện vừa rồi coi như gió thoảng mây bay.
Liễu Diệc đem mấy lời nghe được lặng lẽ nghiền ngẫm trong lòng, thầm nghĩ đúng là “thu hoạch ngoài dự liệu”. Hắn vốn không định nghe chuyện nhàn thoại về Thích Phong… Cố nhẫn tính tình ngồi thêm một lát, uống cạn hồ rượu trước mặt, Liễu Diệc bực bội vỗ bàn gọi tiểu nhị tính tiền, rồi đứng dậy rời tửu lâu.
Bước chân hơi chần chừ trong khoảnh khắc, cuối cùng hắn vẫn xoay người hướng mục đích đã định mà đi. Bảy vòng tám lối, xuyên qua mấy con hẻm, rẽ vào một ngõ nhỏ. Ngõ này rách nát cũ kỹ, lối đi chật hẹp, tĩnh mịch đến mức không thấy lấy một bóng người. Liễu Diệc đi thêm một đoạn, dừng lại trước một cánh cửa gỗ xưa cũ loang lổ. Hắn cong ngón trỏ, theo tiết tấu cố định gõ nhẹ mấy cái, rồi khoanh tay đứng chờ.
Chẳng bao lâu, cánh cửa hé mở một khe. Liễu Diệc nhanh chóng lách người vào trong. Sau cửa là một tiểu nam đồng búi hai bím tóc sừng dê, vừa đóng cửa lại liền ngẩng đầu nhìn hắn, cười tươi rạng rỡ. Bàn tay nhỏ níu lấy một góc áo Liễu Diệc, kéo hắn vào sâu hơn, giọng nói thanh thúy vang lên: “Liễu ca ca, cha ta ở bên trong, mời theo ta.”
Liễu Diệc thuận thế bước đi, để mặc đứa trẻ kéo mình vào phòng trong. Tiểu nam đồng buông tay, chạy vòng qua sau bình phong, vừa chạy vừa reo vui: “Cha! Liễu ca ca tới rồi!”
Một giọng nói trầm lãnh theo đó vang lên, bình thản mà ôn hòa: “Ừ. Tiểu Bảo ngoan, tự ra ngoài chơi đi.”
Tiểu hài nhi lại vui vẻ chạy ra ngoài, thuận tay khép cửa, trong phòng lập tức yên tĩnh trở lại. Liễu Diệc xoay người nhìn về phía người từ sau bình phong bước ra. Người nọ trông còn rất trẻ, mái tóc dài xõa rối, chưa hề vấn buộc. Thanh âm thì thanh lãnh, nhưng dung mạo lại trái ngược hẳn—yêu dã mà vũ mị, mơ hồ khó phân biệt được là nam hay nữ, tựa một mỹ nhân sống giữa lằn ranh âm dương. Lại thêm mấy phần bệnh khí quấn thân, càng hiện rõ vẻ “yểu nhược mỹ nhân” mong manh yếu ớt. Chỉ là, người này tuyệt đối không thể xem thường.
Liễu Diệc cũng chẳng khách sáo, tự tìm chỗ ngồi bên bàn, rót cho mình một chén trà. Không vòng vo, hắn đi thẳng vào vấn đề: “Gọi ta tới, là có chuyện gì?”
Mai Châu ngồi đối diện hắn, ánh mắt trầm tĩnh: “Ngươi vì sao lại dây dưa cùng Bình Vương?”
Liễu Diệc hiểu rõ ý trong lời nói — không phải hỏi người, mà là hỏi lập trường: vì sao lại dính dáng đến triều đình. Hắn nhún vai, thản nhiên đáp: “Ta cùng hắn qua lại đâu phải mới một hai ngày. Khi hắn còn chưa là Bình Vương, ta đã theo hắn rồi. Giờ mới hỏi, chẳng phải quá muộn sao?”
Mai Châu quen với thái độ ấy, chỉ nói: “Khi đó khác, bây giờ khác. Ngươi hiểu.”
Liễu Diệc hiểu rất rõ. Người không hiểu, chính là bọn họ. Sắc mặt hắn nghiêm lại, giọng nói chậm rãi mà dứt khoát: “Thích Phong, ta đã sớm xác nhận giao tình với hắn. Trước kia là vậy, bây giờ vẫn vậy. Lúc đó các ngươi không tin, giờ thì nên tin rồi. Hơn nữa, thế cục hiện tại ra sao ta tự có cân nhắc — Thích Phong là Thích Phong, triều đình là triều đình. Ta chưa đến mức lẫn lộn trắng đen. Không cần các ngươi lần lượt nhắc nhở dò xét.” Hắn dừng một chút, ánh mắt thẳng thắn: “Cho nên, lần này gọi ta tới, còn chuyện khác không?”
Mai Châu xoa nhẹ mi tâm: “Ngươi không nên ở kinh thành lâu như vậy. Bại Nguyệt giáo đã có động tĩnh, e rằng không bao lâu nữa sẽ ra tay.”
Liễu Diệc thực sự không hiểu nổi đám người ấy đang nghĩ gì. Hắn đặt mạnh chén trà sang một bên, bực bội nói: “Giáo chủ của bọn họ rốt cuộc có bệnh hay không? Mẫu thân ta xuống mồ an táng đã bao nhiêu năm rồi, hắn còn nhìn chằm chằm vào ta không buông làm gì? Ta có thể uy hiếp hắn chỗ nào? Ta ở đâu liên quan gì tới hắn? Nói cho ra ta – cái ‘nhi tử’ tiện nghi này, cả đời gặp mẹ chẳng được mấy lần, huyết thống ấy có khác gì vô nghĩa?”
Mai Châu khẽ cười: “Đừng nói vậy. Dù sao ngươi cũng là do nàng thân sinh. Phi Diều Các để lại cho ngươi, cũng là vì ngươi mà tính toán.”
Liễu Diệc câm nín một lát: “Ta thà là không cần…”
Mai Châu nhướng mày: “Nghe vậy là ghét bỏ chúng ta đám bằng hữu này?”
Liễu Diệc liếc hắn một cái: “Các ngươi tụ lại quanh ta mới thật là lãng phí. Ta đã nói giải tán bao nhiêu lần, các ngươi cứ không chịu. Ta có chỗ nào cần dùng đến?”
Mai Châu không tiếp tục tranh luận, giọng nghiêm túc trở lại: “Gọi ngươi tới không vì chuyện khác. Ta biết ngươi bài xích những ân oán đời trước, nhưng huyết mạch đã nối, ngươi đã bị cuốn vào rồi, không thể không đề phòng. Nhân thủ Phi Diều Các phân tán, trong kinh chỉ có ta và Mai Ký. Trong khi đó, tổng đàn Bại Nguyệt giáo lại ngay tại đây, ngươi nhất định phải cẩn thận.” Hắn dừng lại một nhịp: “Còn Bình Vương phủ… ta thấy không đơn giản. Tự ngươi liệu mà nắm chừng mực.”
Liễu Diệc hiểu đây là Mai Châu đã nới lỏng, cho phép hắn rút thân. Tâm tình theo đó nhẹ đi vài phần. Bại Nguyệt giáo hắn vốn chẳng để trong lòng, bao năm qua cũng chỉ là theo dõi, quấy rối vặt vãnh, không hiểu vì sao Phi Diều Các lại căng thẳng đến vậy. Ngược lại, hắn càng tò mò chuyện khác hơn: “Mai Châu, ngươi từ đâu ra một đứa con lớn như vậy?”
Mai Châu biết sớm muộn hắn cũng hỏi, chỉ đáp ngắn gọn: “Con của Từ gia.”
Nghe xong, Liễu Diệc không nói nên lời. Hắn vỗ nhẹ vai Mai Châu: “Ngươi đây là dưỡng hổ vi hoạn. Không sợ sau này nó lớn lên, quay đầu hận ngươi sao?”
Thanh âm Mai Châu vẫn lạnh lùng, không chút dao động: “Dưỡng hổ vi hoạn thì cũng chưa chắc. Nó phải có bản lĩnh ấy đã. Còn hận hay không, ngươi nghĩ ta để tâm sao?”
Liễu Diệc khẽ nhíu mày: “Từ gia bị diệt, quả thực oan khuất, nhưng cũng là tạo hóa trêu người. Mệnh lệnh không phải do ngươi đưa ra, nhưng lại là ngươi thi hành… đứa trẻ kia…”
Hắn thở nhẹ, không nói tiếp: “Thôi. Ngươi không xen vào chuyện của ta, ta cũng không nhiều lời về việc của ngươi. Chỉ là mọi việc đều nên có lòng đề phòng.”
Mai Châu gật đầu, thần sắc lãnh đạm.
Nhàn thoại đã dứt, Liễu Diệc đứng dậy cáo từ, xoay người rời đi.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |