Đọc truyện cùng Khương An

Diệc phong

Chương 6: Không phụ

« Chương trước
Chương tiếp »

Liễu Diệc cũng chẳng hiểu vì sao lại lững thững theo sau Thích Phong vào tận tẩm phòng. Rõ ràng bản thân hắn cũng không hề buồn ngủ, vậy mà vừa thấy Thích Phong khép cửa, xoay người liền bắt đầu cởi áo ngoài, trong lòng hắn lập tức sinh ra vài phần không ổn.

Hắn vội dời ánh mắt, bước tới bên chiếc tiểu án trong phòng ngồi xuống, tự tay rót cho mình một chén trà, giả vờ trấn định mà nói: “Cái đó… Vương gia, hay để ta ra ngoài canh cho ngươi ngủ?”

Thích Phong vẫn ung dung thong thả cởi áo, đến khi trên người chỉ còn nguyệt bạch trung y. Thấy Liễu Diệc tránh né ánh nhìn của mình, trong mắt hắn thoáng hiện ý cười, nhưng trên mặt vẫn bất động thanh sắc, chậm rãi đáp: “Không cần. Ngươi ở lại bồi ta.”

Liễu Diệc vừa nhấp một ngụm trà, suýt nữa thì phun ra. Hắn khó khăn lắm mới nuốt xuống được, vừa ngẩng đầu đã chạm phải thần sắc nghiêm chỉnh của Thích Phong, trong lòng lại càng thêm rối. Người này đúng là như vậy — dùng giọng điệu đoan trang mà nói ra những lời kỳ quái, khiến hắn không khỏi sinh ra bao nhiêu suy nghĩ linh tinh…

“Vương gia năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Ngủ còn cần người bồi sao?” Liễu Diệc cố ép những tạp niệm trong lòng xuống, bất đắc dĩ bật cười nói.

“Trưởng thành rồi mới càng cần người bồi. Ngươi không ở cạnh, ta ngủ không được.”

Không biết Thích Phong là vô tình hay cố ý, chỉ thấy thanh âm kia mang theo mấy phần đáng thương. Liễu Diệc lập tức bỏ qua nửa câu trước, lại nghĩ đến cảnh ngộ mấy ngày qua của Thích Phong, trong lòng mềm hẳn xuống, chỉ cảm thấy xót xa. Giờ phút này, hắn cảm thấy đối phương muốn gì, hắn cũng sẵn sàng cho, giọng nói theo đó dịu đi: “Được rồi, ta bồi ngươi.”

Thích Phong nghe được câu trả lời mong muốn, khóe môi liền cong lên ý cười nhàn nhạt. Hắn tiến lên một bước, giơ tay muốn cởi áo Liễu Diệc. Liễu Diệc lập tức nhanh nhẹn nhảy vọt sang bên, mặt lộ vẻ kinh hoảng: “Khoan khoan khoan! Để ta tự làm!”

Thích Phong bật cười nhìn người tránh đi, vươn tay nắm lấy cổ tay hắn, kéo mạnh một cái liền đem người kéo trở lại. Liễu Diệc chỉ cảm thấy toàn thân cứng đờ như khúc gỗ, mặc cho Thích Phong chậm rãi cởi áo trên người mình. Thích Phong lại ghé sát thêm một chút, hạ giọng nói: “Đừng căng thẳng, cũng đâu phải lần đầu ta cởi áo cho ngươi.”

Liễu Diệc nghe xong càng thêm luống cuống, đầu óc xoay chuyển loạn cả lên, chưa kịp suy nghĩ đã buột miệng hỏi ra: “Lúc nào?”

Thích Phong khẽ lắc đầu, khóe môi nhếch lên một đường cong nhàn nhạt: “Tối qua.”

“Ồ!”

Liễu Diệc kêu lên một tiếng, chỉ cảm thấy bản thân mình đúng là ngu ngốc. Chuyện hay thì không nói, lại đi hỏi trúng chuyện dở. Đêm qua hắn nhất thời xúc động, nói ra một tràng những lời chính mình cũng chẳng rõ là gì, đến giờ còn nhớ không nổi, hơn nữa… hắn còn khóc trước mặt Thích Phong! Thật sự quá không có khí phách hiệp sĩ.

Hắn vội vàng tìm cách dời đi lực chú ý của Thích Phong: “Cởi xong chưa? Mau ngủ thôi! Ngươi vừa nói, ta đột nhiên cũng thấy hơi buồn ngủ rồi!”

Vừa dứt lời liền kéo Thích Phong cùng nhau ngã lên giường, vơ lấy chăn trùm kín, lập tức nhắm chặt hai mắt, giả bộ ngủ say.

Thích Phong nhìn Liễu Diệc cuộn tròn thành một cục, trong mắt thoáng hiện vẻ ôn nhu dung túng, lại xen lẫn một tia chua xót khó nói. Trong lòng hắn lặng lẽ nghĩ: Liễu Diệc, đừng khóc nữa. Sau này cũng đừng để nước mắt rơi thêm lần nào… cho ta chút thời gian, chờ ta một chút. Ta, Thích Phong, nhất định sẽ không phụ ngươi thêm lần nào nữa…

Kỳ thực từ rất sớm, Thích Phong đã biết Liễu Diệc có một vị sư phụ đã qua đời. Cái chết ấy dường như có liên quan đến kinh thành, bởi vậy Liễu Diệc có thể lang bạt khắp thiên hạ, duy chỉ riêng kinh thành là tránh còn không kịp, thậm chí hận thù thấm tận xương tủy, từng tuyên bố cả đời không muốn đặt chân đến nơi này.

Khi ấy, Thích Phong vừa nhận được tin liền hiểu, có lẽ mình nên chủ động cho Liễu Diệc một con đường giải thoát. Hắn phải về kinh thành, còn bọn họ… vốn dĩ không có khả năng.

Nhưng tối qua, Liễu Diệc lại đuổi theo, nói ra những lời xuất phát từ tận đáy lòng như vậy. Thích Phong không thể coi như không nghe thấy. Phần tình ý này, hắn không nỡ buông tay. Dù cho hy vọng mong manh đến đâu, hắn cũng muốn thử một lần — vì Liễu Diệc, cũng vì chính mình, liều lĩnh mà tranh lấy một phen.

Liễu Diệc vốn dĩ thật sự chẳng buồn ngủ, vậy mà vừa nằm xuống chưa bao lâu đã thiếp đi, một giấc thẳng đến lúc hoàng hôn. Đến khi mùi cơm nóng hổi theo gió lan tới, mới đem hắn từ trong mộng thèm thuồng đánh thức.

Hắn mở mắt ngồi bật dậy, liền thấy Thích Phong đã ngồi bên bàn ăn. Cơn thèm trong bụng lập tức càng dâng cao. Liễu Diệc nhanh tay mang giày, lật đật chạy tới ngồi xuống bên cạnh hắn, nghiêng đầu oán trách: “Sao ngươi không gọi ta dậy, tự mình ăn trước rồi?”

Thích Phong nhíu mày nhìn Liễu Diệc, giọng nói trầm xuống: “Thấy ngươi ngủ ngon nên không nỡ gọi. Mau đi khoác thêm áo ngoài vào.”

Liễu Diệc không hề nhúc nhích, đã cầm đũa ăn luôn, miệng đang nhai nhưng vẫn hàm hồ mà tỏ vẻ bất mãn: “Ta không tin. Rõ ràng ngươi cố ý ngồi đây ăn trước.”

Thích Phong không đáp, chỉ quay người đến bên giường, lấy áo ngoài phủ lên vai Liễu Diệc, rồi mới trở lại chỗ ngồi. Liễu Diệc vừa ăn vừa liếc mắt nhìn hắn, chớp chớp mắt cười nói: “Vương gia dạo này càng ngày càng hiền huệ.”

Thích Phong khẽ nhướng mày, không tiếp lời, chỉ thong thả dùng bữa. Một người ăn uống nhã nhặn trầm ổn, một người ăn đến vui vẻ hồ đồ, hai phong thái hoàn toàn khác biệt, vậy mà đặt chung một chỗ lại sinh ra một loại hài hòa khó nói.

Ăn xong, hạ nhân vào thu dọn. Liễu Diệc cùng Thích Phong câu được câu không mà trò chuyện đôi ba câu.

Chẳng bao lâu sau, Truy Vân ôm một chiếc hộp bước vào, hướng về Liễu Diệc đang lười biếng nằm nghiêng trên đệm nói: “Liễu đại hiệp, vừa rồi có người đến phủ, nói cây cầm ngài đặt ở Cẩm Âm cầm hành đã làm xong, nay đưa tới.”

“Cẩm Âm cầm hành?”

“Đúng vậy.”

Liễu Diệc bật dậy khỏi giường nệm, đưa tay nhận lấy chiếc hộp. Ánh mắt hắn vừa chạm tới khối ngọc bội treo nơi góc hộp, liền hiểu rõ trong lòng — khối ngọc ấy cùng với khối ngọc hắn vẫn mang bên người vốn là một đôi. Hắn gật đầu với Truy Vân, nói đã biết. Truy Vân lại liếc nhìn Thích Phong một cái, thấy được cho phép, liền khom người lui ra ngoài.

Liễu Diệc ôm chiếc hộp, đưa thẳng tới trước mặt Thích Phong:

“Cái này cho ngươi.”

“Cho ta?”

Thích Phong hơi ngạc nhiên, đưa tay nhận lấy chiếc hộp dài. Mở ra, bên trong là một cây đàn cổ, thủ pháp tinh xảo, khí tức cổ phác, rõ ràng là vật hiếm có để trân tàng, tuyệt không giống thứ Liễu Diệc tùy tiện mua về.

Hắn ngẩng mắt hỏi: “Ai tặng?”

“Bằng hữu của …sư phụ ta .” Liễu Diệc sửa lời rất nhanh, “Ngươi nên gọi hắn là thúc thúc. Ông chủ Cẩm Âm cầm hành, Nghê Ngọc.”

Nghe giọng điệu của Liễu Diệc, có thể thấy vị Nghê Ngọc này cùng sư phụ hắn giao tình không tầm thường. Thích Phong trong lòng sinh ra mấy phần thụ sủng nhược kinh.

Liễu Diệc vỗ vỗ lên vai hắn, giọng điệu như trấn an: “Đừng nghĩ nhiều. Lão nhân gia ấy nhiều đồ lắm, cho ngươi thì cứ nhận. Không thích… ném đi cũng được.”

Nói tới đây, hắn bỗng dừng lại, đưa tay chỉ vào khối ngọc bội đang treo góc hộp, lúc này đã bị Thích Phong cầm trong tay: “Nhưng mà cái ngọc bội này thì… vẫn khá tốt. Đừng có ném, nhớ chưa?”

Thích Phong vuốt ve miếng ngọc trong tay, chợt nhớ tới miếng ngọc Liễu Diệc luôn mang bên mình, trong lòng không khỏi ấm áp. Ngoài miệng lại cố ý hỏi: “Vậy sao? Có lai lịch gì đặc biệt à? So với cây cổ cầm này còn quý hơn?”

Liễu Diệc bị hỏi đến nghẹn lời, nghĩ đi nghĩ lại, hình như… thật sự không đắt bằng cây đàn.

Thích Phong thấy sắc mặt Liễu Diệc trầm xuống, trong lòng cảm thấy buồn cười — người này sao lại trở nên dễ trêu như vậy. Hắn liền nghiêm giọng, trịnh trọng nói: “Ta hiểu rồi. Sẽ không bao giờ làm mất. Ta bảo đảm.”

Nghe được lời này, Liễu Diệc mới nhẹ nhõm thở ra. Nếu không, hắn thật chẳng biết nên bịa ra lý do gì — vừa không khiến Thích Phong cảm thấy gánh nặng vì mối quan hệ kia, lại vừa có thể khiến đối phương trân trọng khối ngọc này thêm một chút.

« Chương trước
Chương tiếp »