Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 65: Thương tâm
Lại nói bên phía Khanh Vân, hôm ấy Triệu gia tới nạp cát, nàng tự nhiên lánh mặt ra ngoài, ở thượng phòng đợi đến tối mới trở về. Theo lệ thường, trước khi ngủ nàng đều qua xem hai muội muội một chút, thấy phòng Nhàn Nguyệt đèn đã tắt, tưởng nàng đã ngủ, nào ngờ đến sáng hôm sau mới biết nàng lại không trở về.
Trước đó nàng cũng từng lén khuyên Lâu nhị nãi nãi, bảo bà đừng chỉ mải lo chuyện Triệu gia, càng là lúc này càng nên để tâm đến Nhàn Nguyệt và Lăng Sương, đặc biệt là Nhàn Nguyệt. Nhàn Nguyệt tâm tư sâu, khí tính cao, không nên làm tổn thương nàng. Ai mà ngờ càng khuyên lại càng hỏng, cuối cùng nàng cũng chỉ có thể tự mình lưu tâm nhiều hơn một chút.
Sáng sớm hôm sau, Khanh Vân định đi đón Nhàn Nguyệt, không ngờ lại bị giữ chân ở chỗ Lâu lão thái quân một lúc. Dùng xong điểm tâm, Lâu tam nãi nãi nhất quyết kéo nàng ở lại bồi Lâu lão thái quân đánh bài hoa. Lão nhân gia đánh bài vốn chậm, thắng thua lại chẳng đáng bao nhiêu, Lâu nhị nãi nãi từ trước đến nay không thích chơi cùng, đã sớm lánh ra ngoài đánh bài với các phu nhân khác. Khanh Vân chỉ đành thay mẫu thân làm tròn bổn phận, bồi lão nhân gia chơi một lúc, cũng không nghĩ tới Lâu tam nãi nãi lại nhân lúc trên bàn bài cười mà trêu nàng: “Khanh Vân quả thật là cô nương xuất sắc nhất trong đám nữ nhi nhà ta, khiến những người còn lại đều kém xa nàng.”
Khanh Vân nghe vậy liền đáp: “Giữa tỷ muội với nhau, nào có chuyện so hơn kém? Tuy hai mà một, như vậy mới là điều tốt.”
Trước đó cũng từng có chuyện tương tự, trong tiệc mừng thọ của Lâu lão thái quân, bên ngoài sân khấu kịch đang diễn vở 《Phượng Quy Vân》, kể chuyện về hai chị em kế: một người dung mạo phẩm hạnh đều xuất chúng, một người lại kém cỏi đủ bề. Vì mẹ kế thiên vị, lại thêm những hiểu lầm trớ trêu, cuối cùng hai người mỗi người một số phận, ai về chỗ nấy. Khi ấy Lâu tam nãi nãi liền cố ý bình luận: “Đừng nói chị em kế, ngay cả tỷ muội ruột thịt cũng thường thấy một người như trên trời, một người như dưới đất, xem ra ông trời cũng thật thích trêu người. Rốt cuộc với nữ tử mà nói, nhân tài và phẩm hạnh mới là điều quan trọng nhất.”
Lúc ấy Nhàn Nguyệt và Khanh Vân đều đang ở trong bữa tiệc, các phu nhân vốn dĩ không mấy ưa Nhàn Nguyệt, nên nghe vậy liền cười phụ họa. Có người còn nói: “Ta thấy đám cô nương năm nay cũng khá, nhưng nếu nói đến phẩm hạnh phong độ, thì chỉ có Khanh Vân mới thật sự xứng với dáng vẻ của ‘Phượng Nghi tiểu thư’ trong vở kịch.”
Lấy Khanh Vân ví với nữ chính trong vở kịch, lời ấy ngầm ý rằng Nhàn Nguyệt chính là cô muội muội xấu xa kia. Nhàn Nguyệt nghe vậy cũng không nói gì, thần sắc vẫn nhàn nhạt như thường. Trái lại, Khanh Vân lập tức lên tiếng đáp: “Chư vị bá mẫu quá lời trêu chọc rồi, con nào dám so với Phượng Nghi tiểu thư? Tam thẩm hẳn cũng chỉ nói đùa thôi, theo con thấy, Ngọc Châu, Bích Châu hai vị muội muội đều rất tốt, làm gì có chuyện một người trên trời, một người dưới đất chứ? Giữa tỷ muội trong nhà, điều quan trọng nhất vẫn là hòa thuận với nhau, trên đời này, tình nghĩa nào có thể nặng hơn cốt nhục tình thâm? Tam thẩm, người nói có phải không?”
Quả đúng như Lâu nhị gia đã nói, ba tỷ muội các nàng xưa nay tình cảm vô cùng hòa thuận. Cả ba đều là người thông minh, hiểu lễ nghĩa, lại biết nhường nhịn nhau. Nếu chỉ vì lời người ngoài so đo, thậm chí vì sự thiên vị của Lâu nhị nãi nãi, mà khiến tình nghĩa tỷ muội phai nhạt, thì thật là đáng tiếc vô cùng.
Khanh Vân ở thượng phòng ngồi bồi thêm một lát, Lâu lão thái quân tinh ý nhận ra nàng có điểm thất thần, bèn bảo nàng về nghỉ sớm. Nàng trở về phòng, mặc thêm áo choàng, rồi lập tức sai người chuẩn bị ngựa xe, đích thân sang Hạ gia đón Nhàn Nguyệt trở về.
Mấy ngày nay Nguyệt Hương vẫn luôn theo Khanh Vân vất vả lo toan trong yến tiệc, thấy nàng lúc này lại vội vàng bôn ba, trong lòng không khỏi đau xót, liền khuyên: “Tiểu thư, hiếm khi có được hai ngày thanh nhàn, sắp tới lại là liễu hoa yến, người vẫn nên giữ gìn thân thể. Nô tỳ nghĩ, nhị tiểu thư vốn thông tuệ, há lại vì chút hiềm khích nhỏ nhoi mà sinh lòng phiền muộn?”
Khanh Vân khẽ lắc đầu: “Ta đi đón Nhàn Nguyệt, không phải vì sợ nàng tức giận, mà bởi đó là bổn phận ta nên làm.” Nàng chậm rãi giáo huấn Nguyệt Hương: “Chuyện trên đời vốn là như vậy, muốn điều gì, thì phải tận tâm tận lực mà làm, ta mong tỷ muội chúng ta tình nghĩa bền chặt, không sinh hiềm khích, vậy trước hết ta phải làm tròn trách nhiệm của trưởng tỷ, lúc nào cũng nghĩ cho các nàng, che chở cho các nàng. Đó chính là con đường đúng đắn nhất. Nhất thời làm được thì dễ, nhưng ngày ngày như thế mới là khó, bởi ai cũng có lúc muốn nghỉ ngơi, sẽ nghĩ rằng người kia hẳn nên thông cảm cho mình, một khi ý niệm ấy nảy sinh, liền khó mà thu lại. Cho nên mới nói nhân tâm dễ đổi, cố nhân khó còn, ban đầu bất quá chỉ là một ý niệm như vậy, ai cũng mong người kia thấu hiểu mình, đến cuối cùng, tình nghĩa lại dần dần phai nhạt.”
Nghe vậy, Nguyệt Hương như chợt nghĩ đến điều gì, chỉ đành bất đắc dĩ mỉm cười. “Chả trách ai nấy đều nói tiểu thư giống Phượng Nghi tiểu thư. Những đạo lý tiểu thư vừa nói, thật đúng là khí độ của bậc nữ trung quân tử.”
Khanh Vân nghe thế cũng khẽ cười.
Trước mặt mọi người nàng luôn khiêm nhường không nhận, nhưng trong lòng cũng hiểu rõ, tính tình mình quả thực có vài phần giống với Tần Phượng Nghi, vị nữ phu tử trong vở kịch kia.
“Đừng nói đùa nữa, ngươi đem lò sưởi tay lấy ra đây, rồi lấy trà hoa ở bên trong ra, hôm nay trông chừng sắp có mưa, đến lúc đó Nhàn Nguyệt ắt sẽ cần dùng.” Nàng lại dặn dò thêm: “Hương liệu vốn là thứ tán khí, mà Nhàn Nguyệt lại khí nhược thể hư, dùng nhiều càng không tốt. Những chuyện nhỏ nhặt như vậy, chúng ta phải để tâm giúp nàng nhiều hơn, hiểu chưa?”
Khanh Vân đến Hạ gia, trong lòng chợt cảm thấy có chút khác thường. Nàng tới đón Nhàn Nguyệt cũng đã không ít lần, Vân phu nhân tuổi còn trẻ, tính tình lại thích nói cười, nha hoàn trong phủ cũng đều lanh lợi hoạt bát, ngày thường trong nhà lúc nào cũng rộn ràng náo nhiệt. Vậy mà hôm nay lại yên tĩnh đến mức có phần kỳ lạ.
Đi ngang qua phòng khách, nàng nhìn thấy trên gương tròn treo tường cắm một cành tường vi núi lớn, tựa như cả một nhánh cây vừa được cắt xuống. Những đóa hoa năm cánh trắng muốt, nhụy vàng nhạt ở giữa, chen nhau nở rộ trên dây leo xanh thẫm, trông như từng cánh bướm sống đang đậu giữa tầng lá biếc. Không cần hỏi cũng biết, chỉ có thể là tâm tư khéo léo của Nhàn Nguyệt.
Nhưng nàng không thể bước thẳng tới Lưu Ly Các.
Trong phòng khách đã có một người ngồi sẵn.
Trong kinh vương tôn công tử phần nhiều ưa thích tiên y nộ mã, phô trương phong lưu, chỉ riêng hắn lại chuộng sắc thanh nhã, y phục tuy giản dị, nhưng đều là gấm vóc thượng hạng. Thoạt nhìn tưởng như áo gấm tầm thường, kỳ thực trên nền vải đều là ám văn kim tuyến, chỉ khi ánh sáng chiếu tới mới lấp lánh hiện ra. Ánh dương quang rọi vào nửa gian phòng khách, còn hắn lại ngồi nơi góc tối. Tư thế ngồi cũng chẳng đoan chính, hắn tựa bên mép bàn, chiếc bàn cao ngang hông, nên nhìn qua giống như nửa đứng nửa ngồi, dưới chân mang ủng cưỡi ngựa, hai chân gác chéo, hai tay khoanh lại trước ngực. Cả người trầm mặc, mắt rũ xuống, trên mặt không hề có nửa phần ý cười.
Khanh Vân vừa nhìn thấy hắn, hắn cũng đã trông thấy nàng, bèn chậm rãi ngẩng đầu lên.
Từ sau chuyện trong khe núi lần trước, hai người đây là lần đầu tái ngộ.
Thần sắc cô tịch trên mặt hắn thoáng chốc thu lại, thay bằng vẻ bất cần đời thường ngày, một Hạ Nam Trinh trầm mặc, u ám khi nãy kia, tựa như chỉ là cảnh sắc vội vàng thoáng qua nơi sơn dã, khiến người ta không khỏi hoài nghi đó chỉ là ảo ảnh.
“Chúc mừng Lâu cô nương.” Câu đầu tiên hắn nói ra chính là như vậy, hiển nhiên đã biết chuyện Triệu gia tới nạp cát.
Khanh Vân vẫn như lệ thường, bị hắn buông một câu liền khiến cho hai gò má ửng đỏ.
Xem chừng đây chính là thủ đoạn phòng thân của hắn, ỷ vào thân phận cùng cái hư danh phong lưu thường ngày, cố ý buông ra vài lời lấp lửng nơi ranh giới thất lễ, khiến những người đoan chính đều phải tự giác tránh xa, tốt nhất là cách hắn ba thước. Như thế, trong lòng người khác chỉ còn lưu lại cái dáng vẻ nguy hiểm của hắn mà thôi.”
“Không có gì đáng để chúc mừng.” Khanh Vân vẫn giữ bộ dáng nghiêm cẩn không thể xâm phạm như cũ, không hiểu vì sao trong giọng nói lại phảng phất một tia giận dỗi, đáp: “Ta tới đón muội muội của ta.”
“Ở bên trong.” Hạ Nam Trinh nói.
Khanh Vân thấy hắn dường như có điều muốn nói, nhưng hắn không mở miệng, nàng cũng giận dỗi không hỏi, liền xoay người đi vào trong. Chưa đi được mấy bước, phía sau đã nghe Hạ Nam Trinh gọi: “Xin Lâu cô nương giúp ta một việc, được chăng?”
“Việc gì?”
Hạ Nam Trinh không lập tức lên tiếng. Kỳ thật Khanh Vân cũng nhìn ra tâm tình hắn cực kỳ không tốt, chỉ là không hiểu vì sao dù có chuyện trong lòng, hắn vẫn cứ dùng vẻ bất cần đời mà che đậy, tựa như cố ý dựng lên một bức tường, đẩy người khác ra ngoài xa ngàn dặm.
“Hai ngày nay là ngày giỗ phụ thân ta.” Hắn nói rất bình thản: “Thường vào lúc này, Vân phu nhân đều không cho nha hoàn tới gần Lưu Ly các, vừa khéo tối qua Nhàn Nguyệt tới, hai người đóng cửa ở trong uống rượu… e rằng đã say rồi.”
Trước mặt mọi người, hắn vẫn gọi Vân phu nhân là mẫu thân, nhưng lúc này lại chỉ nói: “Xin Lâu cô nương giúp ta một việc nhỏ, giúp ta chăm sóc Vân phu nhân một chút.”
Hắn chỉ đơn giản nói mấy câu, Khanh Vân liền hiểu rõ ngọn ngành. Vân phu nhân hiện nay bất quá cũng chỉ hơn ba mươi tuổi, năm xưa cùng cố An Viễn hầu tình sâu nghĩa nặng. Phu quân đột ngột qua đời, nỗi tưởng niệm ngày thường vốn đã khó nguôi, huống chi đến mỗi năm ngày giỗ, trong lòng ắt hẳn thập phần thống khổ. Hạ Nam Trinh e rằng bà uống rượu quá độ tổn hại thân thể, lại vì không cho nha hoàn đến gần Lưu Ly các, trong phòng không có người hầu hạ. Nếu thật say quá, ngã ngay trên đất mà ngủ một giấc, lỡ nhiễm phong hàn, cũng không phải chuyện nhỏ.
“Đã biết, ta sẽ thay ngươi chăm sóc Vân phu nhân.” Khanh Vân nói xong, liền tiếp tục hướng Lưu Ly các mà đi. Đi được vài bước, nàng chợt nhớ ra điều gì, quay đầu liếc nhìn Hạ Nam Trinh một cái.
Hắn vẫn khoanh tay ngồi tại chỗ, nàng vừa quay đầu nhìn lại, ánh mắt hai người liền khẽ chạm nhau.
Hạ Nam Trinh là hạng người thông tuệ bậc nào, sao lại không hiểu được nỗi nghi hoặc trong lòng Khanh Vân.
Hắn xưa nay hành sự phóng túng như vậy, đâu giống Trương Kính Trình, kẻ thủ lễ đến mức cổ hủ, đã lo Vân phu nhân uống rượu hại thân, cớ gì lại không tự mình vào xem?
“Ta không tiện vào.” Hắn nói.
Lời vừa dứt, cả hai đều chợt hiểu ý nghĩa ẩn sau câu nói ấy. Lời đồn đáng sợ, chính bởi nó có thể gieo vào lòng người một bóng ma nghi ngờ. Dẫu là người chính trực, cũng khó tránh trong khoảnh khắc thoáng qua một áng mây đen của lời đồn. Giống như một giọt mực rơi vào nước, dù loãng đến mức không còn nhìn thấy, nhưng giọt mực ấy vẫn tồn tại ở đó.
Khanh Vân trong khoảnh khắc liền hiểu ra, biết rằng hắn đã hiểu lầm ý mình.
“Ta không phải ý đó.” Nàng vội vàng giải thích: “Ta biết ngươi cùng Vân phu nhân đều là người tâm tính cao khiết, hành sự quang minh, bất quá là không câu nệ tiểu tiết mà thôi. Thế nhân ngu dốt tục tằng, mới tùy tiện suy đoán, sinh ra những lời đồn đãi.”
Hạ Nam Trinh nghe vậy liền bật cười.
Tiểu thư cũ kỹ cũng có cái đáng yêu của cũ kỹ. Thấy nàng cuống quýt giải thích như thế, người ta thật muốn cố ý giả vờ bị tổn thương, xem nàng còn gấp gáp đến đâu.
Đáng tiếc thay, Triệu Cảnh kia là kẻ có thù tất báo, tâm địa lại hẹp hòi, căn cơ nông cạn, e rằng lợn rừng cũng chẳng nuốt nổi thứ cám mịn như vậy.
“Ta biết.” Hạ Nam Trinh dường như cũng không có hứng nói đùa, chỉ nhàn nhạt đáp: “Ta sinh ra rất giống phụ thân ta, nếu bước vào đó, bà ấy thấy ta chỉ càng thêm thương tâm.”
Trong lòng Khanh Vân khẽ dâng lên một tia tiếc nuối. Nói như vậy, phong thái năm xưa của An Viễn hầu, hẳn cũng là người tuấn nhã hiếm thấy, dì Vân cùng ông ấy nhất định từng là một đôi cực kỳ tương xứng. Chỉ tiếc mệnh trời trêu ngươi, mây tía dễ tan, lưu ly lại giòn, chung quy khó được viên mãn.
Kỳ thực, từ sau chuyện trong khe núi lần trước, giữa hai người đã không cần nhiều lời. Tựa như nàng biết Hạ Nam Trinh tuy ngoài mặt bất cần đời, nhưng trong cốt cách lại chính trực giống như Trương Kính Trình cũng là hạng quân tử. Mà Hạ Nam Trinh, ắt hẳn cũng hiểu, nàng không phải người nói dối, lại càng không đem những lời đồn nhơ bẩn kia gán lên người hắn và dì Vân.
“Ta đã hiểu rồi.” Khanh Vân cũng khẽ đáp, trong lòng nàng vẫn đang lo lắng cho Nhàn Nguyệt, liền bước thẳng về phía Lưu Ly các, đến trước cửa, nàng khẽ ngoái đầu nhìn lại, Hạ Nam Trinh vẫn còn ngồi nguyên nơi ấy, lặng lẽ khoanh tay, bóng người lọt trong nửa khoảng sáng tối của phòng khách, trông giống như một đứa trẻ cô độc.
Trong Lưu Ly Các lại không đến nỗi hỗn loạn. Nhàn Nguyệt quả thật đã uống say, lúc này an ổn nằm trên sập ngủ, trên người còn khoác một chiếc áo choàng da lông ấm, miệng lẩm bẩm vài câu mộng thoại, nghe không rõ là gì. Trên mặt đất vung vãi không ít tranh vẽ, Khanh Vân sợ vô ý giẫm hỏng, bèn cúi xuống thu lại từng bức. Nàng bước vào trong, lại không thấy Vân phu nhân đâu. Hóa ra bà đang ngồi dưới đất, tựa bên sập, thân người khuất sau lớp áo choàng lông cáo trắng, bộ áo choàng bạch hồ ấy bồng lên như tuyết, vừa khéo che lấp người bà, nên lúc đầu không dễ nhận ra.
Có lẽ do rượu ấm người, bà cũng không khoác đại y, ỷ vào thân thể khoẻ mạnh, chỉ mặc một thân xiêm lụa đỏ, trên áo thêu ám kim triền chi liên, càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết, hai má vì men say mà ửng hồng, bà tựa lên cánh tay mình, ngủ mê man.
Khanh Vân sợ bà nhiễm lạnh, liền vội vàng cúi xuống đỡ bà dậy, định dìu lên chiếc giường trong Lưu Ly Các. Vân phu nhân tuy say, nhưng lại ngoan ngoãn lạ thường, vừa được nâng dậy, liền mơ mơ màng màng bước theo, chỉ là toàn thân mềm nhũn, dường như không còn chút sức lực. Khanh Vân vội đưa tay đỡ lấy eo bà, chợt ngửi thấy trên người bà thoang thoảng hương thược dược, mùi hương nồng mà thanh, hòa cùng hơi rượu nhè nhẹ.
“Minh Húc…?” Vân phu nhân mơ màng gọi khẽ.
Khanh Vân đoán rằng đó hẳn là tên tự của cố An Viễn hầu, liền nhẹ giọng đáp: “Con là Khanh Vân.”
Nhưng Vân phu nhân dường như không nghe thấy, men say lại kéo bà chìm vào giấc ngủ. Ánh nắng ban trưa rơi xuống gương mặt mộc mạc của bà, khiến dung nhan ấy đẹp đến mức khiến người ta kinh tâm, nghĩ lại, thuở còn trẻ, bà hẳn còn diễm lệ hơn cả Nhàn Nguyệt.
Trên đời này… thật sự có thứ tình cảm như vậy sao? Ngay cả sinh tử, cũng không thể ngăn cách, Khanh Vân bỗng có chút thất thần. Ngày trước nàng từng nghe Nhàn Nguyệt và Lăng Sương nói chuyện, hỏi nhau tình là gì. Kỳ thực… nàng cũng không biết. Trong thơ có câu: “Quân sinh ngã vị sinh, Ngã sinh quân dĩ lão. Hận bất sinh đồng thời, Nhật nhật dữ quân hảo.” Tình ý từ nghìn năm trước truyền lại, chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến lòng người rung động. Nếu thật lòng thích một người, mà cuối cùng lại bị sinh tử chia lìa… Vậy có phải chưa từng thích qua, sẽ tốt hơn chăng?
Ra khỏi Lưu Ly Các, Hạ Nam Trinh đã không còn ở đó nữa. Hồng Yến cùng Đào Nhiễm vốn đều đứng chờ bên ngoài, Hồng Yến mấy ngày nay tâm tình hiển nhiên cũng chẳng tốt, vừa thấy Nhàn Nguyệt, chỉ miễn cưỡng nở nụ cười, nói: “Sao lại say đến mức này chứ?”
Kỳ thực Nhàn Nguyệt say cũng còn đỡ, nàng say mà vẫn ngoan, thỉnh thoảng lẩm bẩm đôi ba câu, lại biết sợ lạnh, tự mình kéo chiếc áo choàng lông bọc chặt quanh người. Chỉ là tóc mai đã rối tung, Khanh Vân nhìn mà buồn cười, lên xe ngựa liền nhẹ tay vuốt lại từng lọn tóc cho nàng, chỉnh tề đâu vào đấy.
Chuyện này mẫu thân làm quả thật không thỏa đáng. Nếu ở trong nhà đã có thể vui vẻ, ai còn ngày ngày chạy ra ngoài làm gì? Chuyện của Mai tỷ tỷ, tuy Nhàn Nguyệt không nói, Khanh Vân cũng hiểu, nàng hẳn cũng giống mình, trong lòng đầy nỗi buồn. Hoa Tín yến đã gấp gáp như vậy, chuyện này chưa xong, chuyện khác lại dồn tới, trong nhà lại chẳng ai thực lòng nâng đỡ nàng, trong lòng nàng hẳn phải dày vò biết bao.
Nhàn Nguyệt và Khanh Vân không thân mật như nàng với Lăng Sương, có nhiều chuyện trong lòng cũng không nói cùng Khanh Vân, nên nàng chỉ đành tự mình suy đoán. Mẫu thân thúc giục như vậy, trách nàng ở giữa Triệu Tu và Trương Kính Trình chậm chạp chưa quyết, sợ nàng chọn tới chọn lui mà lỡ dở đại sự, đến cuối cùng hai bên đều chẳng thành. Nhưng Khanh Vân lại cảm thấy, Nhàn Nguyệt kỳ thực không phải đang chọn xem ai tốt hơn. Có lẽ nàng chỉ muốn tìm, trên đời này có hay không một đoạn tình cảm như của Vân phu nhân, một lần yêu, vô oán vô hối.
Nếu không, hai mươi bốn phiên hoa phong, bao ngày lành cảnh đẹp kia, há chẳng phải đều uổng phí sao?
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh, nghĩ Nhàn Nguyệt đã uống say, Khanh Vân dặn xa phu cứ theo đường lớn mà đi, để xe chạy cho êm. Ai ngờ đi được nửa đường, Nhàn Nguyệt lại mơ mơ màng màng tỉnh dậy. Nàng vốn quen được nuông chiều, say rồi lại càng thêm kiều khí, rầm rì than thở một hồi. Khanh Vân đưa tay vuốt trán nàng, nhẹ giọng dỗ dành: “Không sao, sắp về đến nhà rồi.”
“Về nhà…?” Nhàn Nguyệt cũng chẳng rõ có nghe hiểu hay không, chỉ mơ mơ màng màng hỏi lại: “Chúng ta đang đi đường nào vậy?”
Khanh Vân mỉm cười đáp: “Qua đường lớn Chu Tước.”
Nhàn Nguyệt cũng không biết đang giận dỗi ai, bỗng bĩu môi nổi cáu, nói: “Muội muốn đi phố Hạc Vinh.”
“Được rồi, được rồi, chúng ta đi phố Hạc Vinh.” Khanh Vân cũng dịu giọng dỗ dành nàng.
Khanh Vân cũng thật thà, lời người say nói nàng cũng nghe, liền thật sự sai xa phu đánh xe sang Hạc Vinh phố. Người trong kinh vẫn bảo Kinh Triệu Doãn lười quản sự, cổng chào đổ cũng để nửa năm không sửa. Không biết có phải vì Hạc Vinh phố này nhiều quan lớn cư ngụ chăng, mấy ngày trước còn nghe nói đường sá lầy lội, hôm nay đã tu sửa như mới, dọc đường lại treo thêm nhiều đèn lồng mới, mặt đường còn phẳng phiu hơn cả đường Chu Tước.
Khanh Vân không ngờ còn có khúc nhạc đệm phía trước, xe ngựa đi được nửa đường, bỗng nhiên dừng lại.
Kỳ thực nàng đưa Nhàn Nguyệt trở về, cũng là xuất phát từ tấm lòng của một trưởng tỷ. Vân phu nhân tuy tốt, nhưng dẫu sao cũng là nhà người khác, người đông mắt tạp, một tiểu thư chưa xuất giá mà uống rượu say mèm, nếu truyền ra ngoài, rốt cuộc không phải chuyện hay ho gì. Nhất là lọt vào tai kẻ có lòng, đặc biệt là chỗ tam phòng bên kia, thể nào cũng sẽ châm chọc rằng: “Đủ thấy Lâu Nhàn Nguyệt tác phong không đoan chính, ở nhà người khác mà còn uống đến say mèm như thế, phẩm hạnh như vậy… còn có chuyện gì mà không làm ra được?”
Vì thế Khanh Vân cũng cảnh giác, vừa thấy xe ngựa dừng lại, nàng liền ra hiệu cho nha hoàn Nguyệt Hương hỏi thăm: “Có chuyện gì vậy?”
Xa phu đánh xe vốn là người thường theo Lâu nhị gia ra ngoài, cũng coi như từng trải qua chút việc đời. Nhưng lúc này giọng hắn vẫn không giấu được sự căng thẳng, đáp: “Là… Bắt Tước ty.”
Cũng không trách hắn sợ hãi, ngay cả Khanh Vân nghe vậy cũng giật mình. Danh tiếng của Bắt Tước ty, trong kinh ai nấy đều kiêng dè, đến cả quan viên bình thường, chỉ cần nghe nhắc tới, cũng khó tránh khỏi rùng mình một cái.
Nhưng Khanh Vân rốt cuộc vẫn là người xuất sắc trong đám tiểu thư thế gia, khí độ hơn người. Nàng không kiêu không nịnh, bình tĩnh nói: “Bảo gã sai vặt đi hỏi một tiếng, nói đây là xe ngựa của Lâu gia đại tiểu thư, chúng ta không phải quan viên, cớ gì lại chặn đường chúng ta?”
Nàng một mặt sai người xuống hỏi, một mặt khẽ vén rèm xe, chừa một khe nhỏ nhìn ra ngoài. Chỉ thấy ngoài đường cũng không phải đại đội nhân mã, bất quá ba bốn kỵ mã đơn giản mà thôi. Người dẫn đầu là một quan viên trẻ tuổi dung mạo thanh tuấn, hẳn chính là Hạ Vân Chương, xem ra không giống đang thi hành chính sự, ngược lại tựa như tình cờ chạm mặt trên đường.
Yến hội mùa hoa phong trong kinh nhiều vô kể, nhưng Hạ Vân Chương xưa nay chưa từng tham dự, mà Khanh Vân vốn thủ lễ, trước nay chưa từng có dịp nhìn kỹ người trong lời đồn như vậy, đây là lần đầu tiên nàng ở khoảng cách gần như vậy thấy được vị Hạ đại nhân được truyền tụng kia. Quả nhiên dung mạo xứng danh Thám Hoa lang, chỉ là khí chất quá mức túc sát. Hắn mặc cẩm y huyền sắc, đầu đội mũ cánh ve, gương mặt lạnh lùng như bị bóng tối ép xuống, dẫu toàn thân chìm trong những gam màu trầm mặc như thế, vẫn hiện ra phong thần dã lệ.
Nhưng thần sắc của Hạ đại nhân lại thoáng lộ vẻ chần chừ, nhất là sau khi gã sai vặt tiến lên bẩm báo, hiển nhiên hắn đã biết người trong xe là Khanh Vân.
Hắn khẽ mím môi, như đang cân nhắc điều gì. Sau cùng vẫn ra hiệu cho tùy tùng bên cạnh tiến lên đáp lời.
Người ấy là một thanh niên phong thái thế gia công tử, tiến đến trước xe, tự xưng Bỉnh Văn, rồi cao giọng nói: “Đại nhân nhà ta nói, hôm nay công vụ bận rộn, lại đúng dịp thọ yến của Lâu lão thái quân, chưa kịp tự mình đến chúc thọ. Thọ lễ đã sai người mang tới trước, mong tiểu thư rộng lòng thứ lỗi.”
Khanh Vân nghe vậy không khỏi có chút kinh ngạc, nhưng vẫn theo lễ đáp lại: “Đã rõ, Hạ đại nhân đa lễ, ta thay người trong nhà nơi này cảm tạ Hạ đại nhân.”
Hạ Vân Chương bảo tùy tùng nói xong câu ấy, liền tự mình lùi sang một bên, nhưng đám tùy tùng của hắn lại không rời đi, trái lại vẫn đi trước mở đường. Thanh danh của Bắt Tước ty trong kinh uy phong thế nào, ai nấy đều biết, dọc đường đi, chẳng những xe ngựa bình thường, ngay cả quan viên nghi trượng cũng từ xa đã né tránh. Con đường vốn phải mất một khắc rưỡi, vậy mà chỉ nửa khắc đã về tới Lâu phủ.
Suốt dọc đường, Khanh Vân vẫn không khỏi nghi hoặc.
Hạ Vân Chương đột nhiên làm vậy, rốt cuộc là dụng ý gì? Khanh Vân tuy không tỏ tường việc trên triều, nhưng cũng biết Hạ gia là danh môn vọng tộc bậc nhất kinh thành, xưa nay không có giao thiệp với Lâu gia, hắn lại là sủng thần trước ngự tiền, đến cả Triệu Kình cũng phải kính nhường ba phần, nay bỗng tỏ ý cung kính như vậy, đến việc không dự thọ yến của lão thái quân cũng riêng sai người bẩm báo, chẳng lẽ là vì Triệu gia? Nhưng xét theo thứ tự trong kinh, hai phủ Tần, Hạ địa vị tôn quý bậc nhất, kế đó chính là Hạ Vân Chương, Triệu gia vẫn còn xếp sau bọn họ. Nếu nói lấy lòng, cũng phải là Triệu gia lấy lòng hắn, sao lại thành ra ngược lại?
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |