Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 64: Trù tính

« Chương trước
Chương tiếp »

Triệu gia dù sao cũng là nhà công hầu, trọng quy củ, lễ nạp cát lần này cũng chuẩn bị cực kỳ long trọng, mang theo rất nhiều lễ vật tới. Nam nữ quản gia, xe lớn kiệu nhỏ, đều đích thân đến phủ. Đội ngũ chỉnh tề, thanh thế không nhỏ, khách khứa trong phủ đều tận mắt thấy, mọi người liền kéo nhau đến chúc mừng Lâu nhị nãi nãi, khiến bà cả ngày cười không khép miệng, vẻ vui mừng hiện rõ trên mặt.

Khanh Vân tự nhiên phải lánh đi theo phép tắc, không ra ngoài lộ diện, nàng chỉ ở trong thượng phòng bầu bạn với Lâu lão thái quân. Nhàn Nguyệt và Lăng Sương đều ở trong phủ, đặc biệt là Nhàn Nguyệt, mấy ngày tiệc mừng thọ đã có điểm hơi mệt, nên đến ngày cuối cùng nàng gần như cả ngày không ra khỏi viện. Nàng ở hậu đường, nhìn Đào Nhiễm thu dọn các rương hòm hành lý, sắp xếp lại thi họa mang từ Dương Châu tới, cùng một số vải vóc, vật liệu may vá thêu thùa linh tinh khác.

Cố tình Lâu nhị nãi nãi dường như muốn khoe khoang, kéo theo Hoàng Tứ Nương đứng đó kiểm kê lễ vật của Triệu gia. Xem một hồi, bà nói: “Quả nhiên là hầu phủ, chỉ riêng lễ nạp cát thôi mà cũng nhiều lễ vật thế này, lại còn có cả hương liệu.” Chốc lát sau bà cầm một khối hương liệu lên ngửi rồi nói: “Cũng không tệ, nghe nói năm nay hương liệu sắp tăng giá, nếu chúng ta tích trữ được loại có phẩm chất tốt như thế này, đến mùa hè chắc chắn bán được giá cao.” Lát sau bà lại cầm hai chiếc đèn lồng Triệu gia mang tới, yêu thích không rời mà ngắm nghía: “Đèn này tinh xảo thật, chắc chẳn là đồ từ trong cung ra, rốt cuộc vẫn là hầu phủ…”

Nhàn Nguyệt không nói gì, nhưng Lăng Sương lại tỏ vẻ chán ghét nói: “Xem vậy cũng đủ rồi, làm như chưa từng thấy đồ tốt bao giờ vậy.”

Lâu nhị nãi nãi liếc nàng một cái, nói: “Ngươi mà đem về được một phần như thế, ta sẽ không nhìn nữa. Sao vậy? Khen đồ tốt cũng không cho khen à?”

“Được rồi, vậy nương cứ khen đi.” Lăng Sương lười cãi lại, đứng dậy trực tiếp bỏ đi, Lâu nhị nãi nãi còn gọi với theo sau lưng: “Ngươi đừng chạy lung tung! Trình gia tưởng mình ghê gớm lắm, còn dám chê bai ngươi, ngươi xem ba ngày nay ta có thèm để ý bọn họ đâu? Đợi lo xong chuyện của Khanh Vân, ta sẽ bắt đầu lo cho ngươi, đến lúc đó tìm cho ngươi một nhà còn tốt hơn Trình gia nhiều. Dù sao hôn sự của Khanh Vân với Triệu gia đã định rồi, các ngươi là tỷ muội, sau này gả đi thế nào cũng không thể kém được.”

Lăng Sương nào có nghe những lời ấy, trực tiếp đi thẳng ra khỏi viện.

Nhàn Nguyệt cũng không nói gì, thần sắc nàng từ đầu đến cuối vẫn luôn nhàn nhạt, chỉ cầm một bức họa chăm chú xem. Lâu nhị nãi nãi thấy nàng như vậy, lại càng tức giận, không có chuyện người làm mẫu thân như bà lại phải chủ động mở lời trước, bà càng cố ý khen ngợi người của Triệu gia, nói tới nói lui không dứt. Ngay cả Hoàng nương tử cũng cảm thấy có phần không thỏa đáng, lén nhìn Nhàn Nguyệt mấy lần.

Một số vải vóc sau khi xem xong cần phải cất lại, Hoàng nương tử liền ôm chồng vải theo Lâu nhị nãi nãi đi qua hành lang lên gác, nhân lúc không có người ngoài mới nhẹ giọng khuyên nhủ: “Nhị tiểu thư tính khí cao ngạo, phu nhân nhường nàng một chút thì hơn.”

“Ta nhường nó à? Trừ phi ta là do nó sinh ra!” Lâu nhị nãi nãi tức giận nói: “Tâm khí cao thì cao, nhưng sao lại cố chấp với chính người trong nhà? Còn cái tên Trương Kính Trình kia nữa, ngày nào cũng chỉ biết đem vài món đồ đến, không phải tự xưng là người đọc sách sao? Tam môi lục sính cũng không biết thỉnh, cứ kéo dài như vậy là có ý gì?”

Ai mà biết nhắc Tào Tháo, Tào Tháo lại đến, buổi tối bên phía Trương Kính Trình liền có tin tức.

Lúc đó Nhàn Nguyệt đã sang nhà Vân phu nhân, Lâu nhị nãi nãi biết được lại càng nổi giận: “Càng ngày càng không biết lễ nghĩa! Lão tổ mẫu còn đang mở thọ yến, tiệc còn chưa tan mà người đã chạy đi, ngay cả cơm tối cũng không ăn. Vân gia có cái gì đáng giá đến mức ngày nào cũng chạy qua? Vân phu nhân lại đâu phải mẹ ruột của nó, người ta đường đường có nhi tử đàng hoàng!”

Bà còn đang càm ràm trách móc Nhàn Nguyệt, thì bên kia Lâu nhị gia cũng vừa trở về. Ba ngày nay ông với thân phận ‘trưởng tử’ của Lâu lão thái quân phải luôn ở đại sảnh tiếp đãi khách khứa, uống rượu đến mặt đỏ bừng. Tính ông vốn chất phác thật thà, thật ra không hợp với kiểu giao tế phù hoa nơi kinh thành. Nhưng khổ nỗi mùa xuân năm nay, thứ khác thì ít, yến hội lại đặc biệt nhiều, ngay cả Lăng Sương cũng thường trêu ông: “Nhìn dáng vẻ phụ thân trước khi ra cửa, ai biết thì nói là đi dự tiệc, ai không biết còn tưởng là đi chịu gia hình ấy chứ.”

Lâu nhị gia chỉ bất đắc dĩ đáp: “Vốn dĩ chính là như vậy, một đám người ồn ào gọi nhau, uống rượu hành lệnh, nhưng thật ra chẳng có một ai thực sự coi nhau là bằng hữu mà nói những lời thật lòng. Còn không bằng ở nhà đọc sách, thanh tĩnh vui vẻ.”

Nhưng hôm nay ông lại thật sự vui vẻ, vừa bước vào phòng, đứng trước gương để nha hoàn giúp thay y phục, ông liền nói: “Hôm nay thật là vui vẻ! Rượu gặp tri kỷ, quả nhiên các vị đại nhân ở Hàn Lâm viện học vấn không thể chê được, đặc biệt là Sầm lão đại nhân, thật đúng là phong thái của bậc đại nho.”

Lâu nhị nãi nãi tiện tay giúp ông cởi áo khoác ngoài, hỏi: “Sầm lão đại nhân nào vậy?”

“Là vị lão biên tu của Hàn Lâm viện, trước kia từng làm giáo tịch Đông Cung, chính là lão thái phó. Đã từng dạy mấy vị tiểu vương gia như Dụ vương và Ninh vương. Vốn dĩ ông đã định cáo lão hồi hưu, nhưng quan gia luyến tiếc, nhiều lần giữ lại. chính là Sầm Tây Sơn Sầm lão đại nhân đó. Hiện giờ trong các thư viện, khi giảng về 《Ất Mạt Tứ Thư Tập Chú》, đều dùng bản ông biên soạn, thật là một bậc đại tài…” Lâu nhị gia uống rượu xong, nói chuyện cũng cao hứng hơn thường ngày, thậm chí còn đọc luôn mấy câu trong sách: “Phàm giả sinh mới khuất, Nguyễn Tịch thất lộ, toàn nhất thời chi hoặc…” Giọng điệu vừa say men rượu, vừa đầy hứng khởi của người đọc sách gặp tri âm.

“Được rồi được rồi.” Lâu nhị nãi nãi thuận tay vỗ nhẹ ông mấy cái, nói: “Đừng đọc mấy thứ văn chương nhức đầu ấy của ông nữa. Sầm lão đại nhân sao lại vô duyên vô cớ đến mừng thọ? Tuổi tác của ông ấy cũng không nhỏ…”

“À à, ông ấy không phải đến mừng thọ. Ông ấy là đến làm mai cho Trương đại nhân…” Lâu nhị gia còn đang suy nghĩ lời của Lâu nhị nãi nãi, nói tiếp: “Ông ấy cũng đã sáu mươi bảy tuổi, là Trạng nguyên ba mươi năm trước…”

Lâu nhị nãi nãi nghe vậy kinh ngạc trợn tròn mắt.

“Làm mai? Chuyện từ bao giờ? Sao ông không nói với tôi?” Bà đem Lâu nhị gia đánh thêm mấy cái, vừa tức vừa trách: “Cái tính của ông đúng là hỏng việc, chuyện nhỏ thì lải nhải mãi không thôi, đến chuyện lớn thật sự lại chẳng nhắc một câu! Ông ấy là đến làm mai cho Trương Kính Trình sao? Ông mau đem chuyện kể lại từ đầu đến cuối cho rõ ràng cho tôi! Trương Kính Trình đó mặt mũi lớn đến mức nào, mà lại mời được cả thái phó đại nhân đến làm mai vậy?”

“Đã không phải thái phó nữa.” Lâu nhị gia vốn còn định nói chuyện phiếm, nhưng thấy ánh mắt cảnh cáo của Lâu nhị nãi nãi, chỉ đành đem đầu đuôi câu chuyện kể lại: “Thực ra ông ấy cũng không nói rõ ràng. Sầm lão đại nhân chỉ bảo là thuận đường đến dự yến, ta vội vàng mời ông ấy lên ngồi thượng tịch, ngay cả Triệu đại nhân cũng lập tức nhường chỗ, mời ông ấy ngồi ở chủ vị, mọi người trò chuyện chút văn chương và chuyện quan trường, nói đến học vấn của các quan viên trẻ tuổi hiện nay, vừa lúc Trương Kính Trình cũng có mặt trong bữa tiệc. Sầm đại nhân liền hỏi ta: ‘Nếu ta thay người làm mai, ngươi có nể mặt ta không?’ Ta hỏi lại: ‘Làm mai cho ai?’ Ông ấy liền chỉ về phía Trương Kính Trình, hỏi ta nhân phẩm và văn chương của vị Bảng Nhãn này thế nào. Ta nói dĩ nhiên là tốt. Sau đó mọi người cười một trận, rồi chuyện ấy cũng lẫn vào câu chuyện khác không ai nhắc lại nữa. Sầm lão đại nhân ngồi chưa được bao lâu thì đã đứng dậy cáo từ, lúc ấy ngay cả món canh còn chưa dọn lên bàn. Có lẽ là ta hiểu nhầm ý ông ấy cũng nên.”

Lâu nhị nãi nãi vừa mừng rỡ, lại sốt ruột, lại tức giận vì Lâu nhị gia không hỏi cho rõ ràng. Bà đặt tay lên vai ông ấn ông ngồi xuống ghế, coi ông như cục bột, vừa xoa vừa đánh một trận, nói: “Tôi đánh ông cái lão hồ đồ này! Người ta gần bảy mươi tuổi, bối phận còn cao hơn cả lão thái quân nhà ta, không phải đến làm mai chẳng lẽ thật sự đến dự yến hay sao? Ông cũng thật là, sao lại để họ nói chen vào mà khiến cho câu chuyện cứ thế trôi đi? Lúc ấy ông phải hỏi chứ, là nói đùa hay nghiêm túc. Còn cái tên Tiểu Trương đại nhân kia nữa, cũng thật là không được việc, đã mời người ta đến làm mai, sao lại tự mình ngồi ăn ở thượng tịch? Nếu hai người thật thành cha vợ con rể, thì cũng đúng là một cặp, đều là cái tính nhút nhát mềm yếu như nhau. Ôi trời ơi, thật muốn tức chết tôi!”

Bà vốn tính tình nóng nảy, vừa nói vừa đi đi lại lại trong phòng, lát thì bực bội, lát lại ngồi xuống, rốt cuộc vẫn đổ hết trách nhiệm lên đầu Lâu nhị gia, trách ông không hỏi cho ra nhẽ.

Lâu nhị gia trái lại không hề sốt ruột, nha hoàn bưng trà vào, thấy phu phụ hai người như vậy cũng không nhịn được mà nén cười trộm. Lâu nhị gia vẫn nhàn nhã nhấp ngụm trà rồi mới thong thả nói.

“Cũng không cần phải gấp, Sầm lão đại nhân là người đức cao vọng trọng như vậy, chắc chắn sẽ không nói đùa. Còn Trương Kính Trình cũng là người quân tử đoan chính, nếu hắn thật lòng muốn cầu hôn, nhất định sẽ chính thức tới thưa gửi đàng hoàng, tam môi lục sính rồi cũng sẽ làm đủ lễ nghi, chúng ta không cần lo lắng, sớm muộn gì họ cũng đến thôi. Chúng ta có gấp cũng không gấp được…”

“Ông định làm tôi tức chết phải không!” Lâu nhị nãi nãi sốt ruột mắng: “Chúng ta cứ ngồi chờ thế này, rốt cuộc chờ đến khi nào? Đây là chung thân đại sự của Nhàn Nguyệt! Nếu lỡ hỏng việc, ông xem ta có cùng ông liều mạng hay không!”

“Yên tâm đi, không lầm được đâu. Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, tôi nhìn người xưa nay không sai.” Lâu nhị gia vẫn ung dung rót trà vào chén, nói tiếp: “Hơn nữa chuyện chung thân đại sự của Nhàn Nguyệt, chắc chắn phải chính nàng gật đầu mới được. nàng lại là người có chủ kiến lớn. Tôi thấy trong lòng nàng đã rõ ràng cả, chúng ta cứ để kệ nàng, đừng can thiệp quá là được…”

“Mặc kệ ư?” Lâu nhị nãi nãi lập tức trừng mắt, nói: “Không quản sao được! Hôm nay tôi còn cố ý thúc giục nó đấy. Mắt thấy Hoa Tín Yến cũng chẳng còn mấy tràng nữa, nó phải nhanh chóng định xuống mới phải. Vậy mà cả ngày chỉ biết đông du tây dạo, theo Vân phu nhân. Đi theo người ta như vậy, rốt cuộc có được ích lợi gì đâu?”

Hoàng nương tử vốn chỉ vào đưa chìa khóa rồi ra, nhưng nghe đến đây liền không nhịn được mà khuyên nhủ: “Thật ra những lời này vốn không nên do nô tì nói, nhưng hôm nay nãi nãi không nên khen Triệu gia trước mặt nhị tiểu thư như vậy. Người hiểu thì biết nãi nãi là muốn khích lệ nhị tiểu thư, nhưng người không biết nghe lại tưởng nãi nãi thật sự thiên vị đại tiểu thư. Mà nhị tiểu thư lại là người tâm tư sâu nặng…”

“Ta có thiên vị thì đó cũng là điều đương nhiên, Khanh Vân nghe lời, lại rộng rãi, đâu giống nó, cả ngày một nụ cười cũng chẳng cho ta, đây là dáng vẻ nên có của nữ nhi sao?” Lâu nhị nãi nãi cũng thẳng thắn nói những lời bộc trực nhất khi ở trong nhà mình: “Ta không ngại mà nói thật, ngày nạp cát này là ta cùng Triệu gia bàn bạc từ trước, ta cố ý chọn đúng hôm nay, chính là để mọi người đều nhìn thấy, nữ nhi do một thương gia nữ nhân dưỡng giục, cũng có thể trở thành hầu phu nhân tương lai. Nếu nó muốn oán trách ta thiên vị, vậy cứ để nó oán trách đi vậy…”

Lâu nhị gia nghe xong những lời ấy lập tức nhíu mày.

“Bà còn nói tôi hồ đồ, vậy nghe thử xem chính bà vừa nói những gì.” Ông bị lời của Lâu nhị nãi nãi chọc cho có phần tức giận, đặt mạnh chén trà xuống bàn: “Làm phụ mẫu sao có thể có lòng thiên vị được? Hơn nữa còn phải nghĩ đến tình cảm giữa đám hài tử. Tình cảm giữa các nàng vốn thân thiết vô cùng, bà làm như vậy ngược lại khiến chúng xa cách nhau. Bà thường ngày thiên vị Khanh Vân, nhưng Nhàn Nguyệt cũng không sinh hiềm khích gì, như vậy đủ thấy nàng là đứa rộng lượng.”

“Bà cả ngày khen Khanh Vân tốt, vậy Nhàn Nguyệt rộng lượng như vậy, bà có nhìn thấy không? Nếu nàng giống Bích Châu, Ngọc Châu bên tam phòng kia, lúc nào cũng so đo ganh tị, khi ấy bà mới thật là đau đầu đấy. Tôi nói cho bà biết, nếu mấy đứa tỷ muội về sau sinh hiềm khích, thì cũng là trách bà. Bà cứ nói là vì tốt cho Khanh Vân, nhưng đến lúc tỷ muội các nàng thật sự bất hòa, thì bà cứ theo Khanh Vân mà mang nỗi tiếc nuối cả đời đi!”

Lâu nhị nãi nãi thấy ông thật sự nổi giận, cũng biết mình đuối lý, nhưng vẫn cố mạnh miệng nói: “Ai bảo nó không thích về nhà.”

“Nàng có thích về hay không, nơi này vĩnh viễn vẫn là nhà của nàng. Nàng muốn về thì về, không muốn về thì thôi, nhưng bà không thể ép đến mức nàng chẳng còn chỗ dung thân, nào có đạo lý như vậy?” Lâu nhị gia có phần tức giận nói.

“Ông thì biết cái gì?” Lâu nhị nãi nãi vẫn cố chấp cãi lại: “Hai đứa Nhàn Nguyệt với Lăng Sương đều là tính tình lười nhác, phóng túng, phải ép một chút thì mới có tiền đồ. Chẳng lẽ vì để chúng thoải mái nhất thời, mà nhìn chúng bỏ lỡ mùa hoa phong năm nay sao? Đến lúc thật sự gả cùng một nhà với Khanh Vân làm chị em dâu, thì sớm muộn cũng xảy ra chuyện lớn.”

Lâu nhị gia đâu biết chuyện lúc trước, ông không biết rằng Triệu Cảnh vốn là động tâm với Nhàn Nguyệt trước, sau đó nhờ Lâu nhị nãi nãi và Triệu phu nhân khéo léo xoay xở mới thành ra mối hôn sự này. Vì vậy ông không hiểu lời “sẽ xảy ra chuyện lớn” mà Lâu nhị nãi nãi nói là có ý gì. Nếu ông biết rõ đầu đuôi, e rằng ông sẽ cho rằng người cảm thấy ấm ức nên là Nhàn Nguyệt.

“Bà đừng tự làm rối lên, tôi thấy mấy đứa nhỏ đứa nào cũng tốt cả.” Ông chỉ nói vậy rồi lại cầm chén trà lên uống.

Lâu nhị nãi nãi vốn đã không ưa dáng vẻ nhàn tản của ông, thấy ông vẫn gàn bướng, chẳng hiểu chuyện, bà lập tức nổi giận, nói: “Đều tốt cả? Vậy cảnh ngộ của Lăng Sương cũng gọi là tốt sao? Ông không nhìn thấy sắc mặt của Trình gia ba ngày nay à?”

“Sắc mặt gì cơ? Ta thấy Trình huynh đối với ta vẫn rất khách khí mà.” Lâu nhị gia nói.

Lâu nhị nãi nãi tức giận, chỉ thẳng vào ông mà mắng: “Người đời vẫn nói mẫu hiền tất bại nhi, theo tôi thấy ông mới chính là kẻ làm hỏng con. Cứ mặc sức dung túng đi! Lăng Sương dung mạo, nhân phẩm, thứ nào kém hai đứa kia? Chỉ vì ông nuông chiều quá độ, mặc nó tùy tâm tùy tính, không chút câu thúc, nên nay mới lỡ dở thành ra thế này. Ông cho rằng đó là vì tốt cho nó, nhưng chung thân đại sự của nó sau này phải tính sao? Hiện giờ tự nhiên là tốt, nhưng mười năm nữa thì thế nào? Khi ấy nhìn thấy tỷ muội mỗi người phú quý viên mãn, phu tử song toàn, nó hối hận thì biết làm sao? Trên đời này nào có thuốc hối hận để uống? Tôi ép Nhàn Nguyệt, chẳng qua cũng là muốn ép ra cho nó một tiền đồ. Còn ông cứ dung túng Lăng Sương như vậy, thử hỏi có thể dung túng ra được tiền đồ gì? Đợi đến ngày Tham Tuyết chiêu tế, khi ấy nơi này còn tính là nhà của nó nữa chăng?”

“Nhà của con chính là nhà của tỷ tỷ!” Tham Tuyết tiểu nha đầu không biết từ đâu chui ra, hóa ra nãy giờ nàng vẫn nghe lén, nghe được lời này liền lao tới, reo lên: “Con với Lăng Sương ở nhà cùng nhau, Chúng con sống cùng nhau! Không ai phải gả ra ngoài cả!”

“Chuyện này có liên quan gì tới con?” Bà tóm lấy con bé, rồi gọi vú nuôi của nàng: “Dư mama, mau đưa tiểu thư đi ngủ đi.”

Đuổi Tham Tuyết đi rồi, bên này Lâu nhị nãi nãi cũng thay áo ngoài. Hai vợ chồng nói thêm vài câu chuyện vặt, rồi cũng chuẩn bị nghỉ ngơi. Trong lòng Lâu nhị nãi nãi vẫn canh cánh chuyện của nữ nhi, trước khi ngủ lại không nhịn được oán trách Lâu nhị gia: “Đều tại ông cả. Lúc trước đã định nuôi dạy Lăng Sương theo đường kén rể, ai ngờ sau đó lại sinh thêm Tham Tuyết, cái tiểu oan gia này. Giờ thì Lăng Sương phải làm sao đây? Từ xưa đã nói từ giàu sang trở về nghèo khó thì khó, nó quen sống tự do tự tại rồi, nay bảo nó chịu khuôn phép ràng buộc, làm sao nó chịu được?”

Kỳ thực bà cũng không chờ Lâu nhị gia đáp lời, tự mình ngồi suy nghĩ một lát, vừa tháo đôi hoa tai đang đeo bên tai, gói lại đặt dưới gối, rồi như hạ quyết tâm, tự nhủ: “Nhưng rốt cuộc vẫn phải để nó chịu chút khuôn phép, ngọc bất trác bất thành khí. Bây giờ dập tắt ý niệm kia của nó, tìm cho nó một mối hôn sự tử tế, còn hơn đợi đến ngày chúng ta đều không còn, nó một thân một mình bơ vơ trên đời, chẳng nơi nương tựa, nghĩ mà đáng thương biết bao. Tôi làm vậy cũng là vì tốt cho nó, sớm muộn gì nó cũng sẽ hiểu. Ừm… cứ quyết định như vậy đi.”

« Chương trước
Chương tiếp »