Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 63: Cách cục
Tiệc mừng thọ kéo dài đến ngày thứ ba, khách khứa mới dần dần thưa bớt, Lâu lão thái quân bận rộn mấy ngày liền, thân tâm đều đã mệt mỏi, vì thế cũng không còn gặp khách lạ nữa, chỉ lưu lại vài vị lão tỷ muội thân thiết để cùng nhau chuyện trò. Lăng Sương liền chọn đúng lúc này đến nói chuyện chính sự với bà.
Kể từ sau chuyện Khanh Vân bị vu hãm, quan hệ giữa Lăng Sương và Lâu lão thái quân trở nên có phần vi diệu. Nếu nói đến thân mật, hiển nhiên không thể so với tình cảm giữa Lâu lão thái quân và Khanh Vân. Rốt cuộc, sự yêu thương của Lâu lão thái quân dành cho Khanh Vân là xuất phát từ tận đáy lòng, không chỉ vì hôn sự của nàng có thể khiến Lâu gia thêm hưng thịnh, mà còn vì một sự tán thưởng thuần túy đối với con người nàng.
Nhưng giữa bà và Lăng Sương, quan hệ lại phức tạp hơn nhiều. Trong mắt Lâu lão thái quân, Lăng Sương đại khái giống như một cây cổ thụ kỳ lạ, cố tình mọc lên giữa sân viện nhà mình. Nếu nói không có chút thưởng thức nào thì cũng không phải. Sau chuyện lần trước, gạt bỏ hết những cành lá kỳ quái của Lăng Sương mà nhìn vào, thân cây của nàng thực ra vẫn rất tốt, hơn nữa còn tốt đến mức khiến người ta kinh ngạc. Theo chính lời Lâu lão thái quân, phong thái ấy có vài phần phong phạm của đại gia năm xưa. Chỉ là phần cổ quái trong cách hành xử của Lăng Sương cũng khiến Lâu lão thái quân không thể công khai tán dương nàng. Ngay cả những lời khen khi trước, bà cũng chỉ lén nói lúc gặp riêng mà thôi.
Như Vân phu nhân từng nói, chuyện trên đời rốt cuộc vẫn có chỗ công bằng, có những điều hỏng hóc xảy ra ngoài dự liệu, nhưng chính vì thế lại có thể đem đến điều tốt đẹp mà ngay bản thân mình cũng không ngờ tới. Sự xuất sắc của Khanh Vân là điều Lâu lão thái quân sớm đã đoán được, còn Lăng Sương mới là cái bất ngờ ngoài ý muốn kia, Lâu lão thái quân đã là lão phong quân, chủ trì một nhà đã mấy chục năm, tầm nhìn tự nhiên vẫn phải có. Vậy nên bà cứ coi Lăng Sương như một cây cổ thụ kỳ dị, mặc cho nàng sinh trưởng. Khi phong tuyết kéo đến mà không ai ngăn nổi, biết đâu chính nàng lại là người đứng ra chắn gió.
Chính sự ăn ý kỳ lạ ấy khiến Lâu lão thái quân nhiều khi nhắm một mắt mở một mắt trước những hành động khác người của Lăng Sương. Mà Lăng Sương vốn nhạy bén, cũng sớm nhận ra điều này, nàng không giống Khanh Vân đứa “hài tử ngoan” thường xuyên thừa hoan dưới gối, mà luôn tản mạn, phóng túng, đối với mọi việc đều nhàn nhạt. Giữa nàng và Lâu lão thái quân, dường như tồn tại một loại quan hệ ‘ngầm hiểu mà không cần nói ra’. Đó là một sự ăn ý cổ quái giữa một kẻ dị loại và người đứng đầu cả gia tộc.
Bởi vì lẽ đó, mà Lăng Sương mới có đủ tự tin để đem chuyện này ra nói với Lâu lão thái quân.
Lăng Sương ngày thường tính tình phóng khoáng bốc đồng, đối với mọi việc dường như đều chẳng để trong lòng. Nhưng một khi thật sự bắt tay vào làm việc gì đó, nàng lại là người làm việc rất để tâm, tính toán chu toàn, trước sau cẩn thận. Nàng cố ý chọn buổi chiều mà đến, sau khi dùng ngọ thiện, trong phòng Lâu lão thái quân người vốn đã ít đi, các vị lão tỷ muội vừa mới trò chuyện tri tâm, nói một hồi, đến lúc này cũng có phần mệt mỏi. Trước đó nàng còn đặc biệt dặn dò Cẩm Tú, đại nha hoàn hầu cận bên cạnh lão thái quân, nói rằng đến lúc ấy mình muốn vào bẩm một chuyện quan trọng, nhờ nàng tìm cách khéo léo cho những người khác lui ra.
Quả nhiên đến giờ, khi Lăng Sương bước đến thượng phòng, Cẩm Tú đã đứng chờ ở ngoài, thấy nàng tới, liền cười nói: “Vừa hay đúng lúc, lão thái thái vừa mới ngủ một giấc tỉnh dậy. Cô nương mau vào đi, có chuyện gì lúc này nói là hợp nhất.”
Lăng Sương bước vào thượng phòng, thấy Lâu lão thái quân đang tựa mình trên sập, hai tiểu nha hoàn cầm mỹ nhân quyền đứng bên nhẹ nhàng đấm chân cho bà. Nàng khẽ ho một tiếng, Lâu lão thái quân thấy nàng vào, liền hỏi: “Có chuyện gì mà thần thần bí bí như vậy?”
Hiển nhiên Cẩm Tú đã sớm bẩm báo trước với bà, trong phòng lúc này vắng người hẳn cũng là do bà ngầm cho phép. Đối với Lăng Sương, bà quả thật có phần đặc biệt, nếu nói bà với Khanh Vân chính là luôn đặt kỳ vọng vào người cháu gái ưu tú nhất, thì đối với Lăng Sương, giới hạn kỳ vọng của bà kỳ thực còn vượt quá điều đó. Dẫu Lăng Sương có nói ra chuyện gì kinh thiên động địa, bà cũng chưa chắc sẽ lấy làm kinh ngạc.
Chỉ là lần này Lăng Sương đến, lại không phải vì chuyện ấy.
“Cũng không phải việc gì lớn, chỉ là có một chuyện muốn nhờ lão thái quân giúp một tay.” Nàng bước đến bên sập của Lâu lão thái quân, thấy mấy tiểu nha hoàn đều thức thời lui ra ngoài, nàng liền ngồi xuống thay chỗ các nàng, cúi người hỏi: “Lão thái quân đối với Thái Họa tỷ tỷ… trong lòng nghĩ thế nào?”
Chỉ nghe nàng mở đầu như vậy, Lâu lão thái quân liền đoán ra ý tứ. Tình nghĩa giữa Lăng Sương và Thái Họa, bà vẫn luôn để trong mắt. Đối với phong cách hành sự của Lăng Sương, bà cũng sớm có phần dự liệu. Chỉ tiếc nàng là nữ nhi, nếu là nam tử, hẳn cũng là người trọng nghĩa khinh tài, giao du khắp thiên hạ. Năm xưa khi đại gia còn tại thế, cũng chính là mang phong thái ấy, thậm chí sau khi ông qua đời mười năm, vẫn còn có cố bằng hữu thuở đồng môn nay đã làm quan lớn, đến chúc thọ Lâu lão thái quân, đủ thấy tình nghĩa khi xưa sâu nặng thế nào.
Nhưng chuyện trong nội trạch, nào phải chỉ dựa vào hai chữ trọng nghĩa khinh tài là có thể giải quyết.
“Ta hiểu ý của con.” Lâu lão thái quân khẽ nhíu mày nói: “Nhưng Thái Họa là người của đại phòng, ta cũng không tiện quản.”
Nói đến Lăng Sương, nếu bảo nàng khiến người ta bực mình thì quả thật cũng có thể làm người ta thật sự tức giận. Ngày thường bất kể là trường hợp quan trọng nào, tiệc mừng thọ cũng được, tiếp đãi khách quý cũng thế, nàng chỉ đứng đó một chỗ, gương mặt lạnh tanh, dường như lười để ý đến bất cứ ai. Thế mà hôm nay có việc cầu Lâu lão thái quân, cung kính hay thành khẩn, cái gì trong mắt nàng cũng đều có cả, nàng còn ngồi xuống đấm chân cho bà, thấy bà hơi nhổm dậy liền vội vàng dâng trà. Sự ân cần tri kỷ ấy khiến ngay cả Lâu lão thái quân cũng không nhịn được mà liếc nàng một cái.
Nếu nàng chịu đem phần tâm ý tinh tế ấy dùng vào Hoa Tín Yến, thì sao có thể lại để Trình phu nhân với gia thế như vậy cũng dám tới bắt bẻ nàng chứ? Ba cô nương nhà nhị phòng, dung mạo và tư chất đều không có gì phải bàn cãi, chỉ là tính tình mỗi người mỗi khác mà thôi. Lâu lão thái quân ra ngoài vẫn luôn bênh người trong nhà. Mấy ngày nay thấy Trình phu nhân hễ gặp Lăng Sương là tránh như tránh tà, trong lòng bà đã mắng nền tảng nhà họ Trình nông cạn đến mấy trăm lần. Trình Trọng Cảnh bất quá cũng chỉ là một viên ngoại lang ngũ phẩm, con trai lại ngây ngô khù khờ, e dè đến mức giống một cô nương, được kết thân với hầu phủ làm anh em cọc chèo đã là phúc phận của họ rồi, chẳng lẽ còn cảm thấy bị ủy khuất hay sao?
Những lời ấy Lâu lão thái quân dĩ nhiên sẽ không nói ra miệng, bất quá bà cũng chỉ là tiếc thay cho Lăng Sương mà thôi. Còn Lăng Sương thì nào hay biết, vẫn nghiêm túc khuyên bà: “Lão tổ tông, con không có ý ấy, Thái Họa tỷ tỷ là chất nữ của đại bá mẫu, nếu người đứng ra thay bà ấy tiếp quản việc này, chẳng phải là chỉ thẳng vào mặt đại bá mẫu mà trách mắng sao? Con là vãn bối, nào dám nói trưởng bối không phải, lại càng không dám ám chỉ đại bá mẫu đối đãi với nàng khắc nghiệt…”
Cái miệng này của nàng, rõ ràng cũng có thể nói ra những lời khéo léo như vậy, nếu sớm dùng đến, thì nào có đến nông nỗi như hôm nay.
Lâu lão thái quân trong lòng muốn cười, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nói: “Ừm, lời này nghe cũng có phần có lý. Khoan dung một chút, nghiêm khắc một chút, đều là đạo lý của bậc trưởng bối, phận làm vãn bối chỉ có thể tiếp nhận mà thôi.”
Lăng Sương nghe vậy cũng nhịn được không cãi lại, dù sao trong lòng nàng đang còn có kế hoạch lớn, liền thuận theo lời Lâu lão thái quân mà nói tiếp: “Con cũng nghĩ như vậy. Đại bá mẫu đối đãi Thái Họa tỷ tỷ như thế, hẳn là có đạo lý của bà. Dẫu sao nàng cũng chỉ có một mình chất nữ này, lại biết Hoa Tín Yến mỗi năm chỉ có một lần, là đại sự cả đời của nữ tử, chắc chắn không có ý muốn hủy hoại tương lai của nàng. Chỉ là… miệng lưỡi thế gian thì khó nói lắm, nhân ngôn đáng sợ, người ngoài đâu hiểu được nỗi khổ tâm của đại bá mẫu, cũng không biết tâm ý của lão nhân gia người. Người ta chỉ e sẽ tưởng rằng Lâu gia chúng ta bạc đãi ngoại thích…”
Nghe đến đây, Lâu lão thái quân rốt cuộc cũng có phần động tâm, bà dù sao cũng là lão phong quân, quanh năm ở trong phủ, người bên cạnh lại quen nói lời tốt, tránh điều xấu, nghe Lăng Sương nói vậy, bà không khỏi nhíu mày hỏi: “Bên ngoài người ta nói gì? Nói Lâu gia chúng ta khắt khe với Thái Họa sao?”
“Cũng không hẳn là nói thẳng ra, chỉ là thấy Thái Họa tỷ tỷ đáng thương thôi, chúng con thường cùng nhau ra ngoài, y phục trang sức của mọi người so với nàng chênh lệch quá lớn, ai có mắt cũng nhìn ra được, khó tránh khỏi có người kín đáo bàn tán…”
“Chuyện này còn phải hỏi đại phòng, của cải Thái gia để lại cũng không ít, đều nằm trong tay nàng ta, ta cũng không tiện hỏi đến.” Quan hệ giữa Lâu lão thái quân và Lâu đại nãi nãi, hiển nhiên cũng có chút khúc mắc, bà nói: “Những năm gần đây nàng cũng thật là, miệng thì nói là niệm Phật, nhưng đối với mấy thứ này lại càng lúc càng coi trọng.”
Lăng Sương trước đây từng nghe Lâu nhị nãi nãi nói qua: đại gia mất sớm, Lâu lão thái quân trong lòng ít nhiều cũng có phần trách Lâu đại nãi nãi. Trong những gia đình quyền quý thường là như vậy, có nhà còn đem việc con trai chết yểu đổ hết lên đầu con dâu, thậm chí nói ra những lời vô cùng cay nghiệt. So với những nhà ấy, Lâu lão thái quân vẫn còn xem là khoan hậu, bà tuy trong lòng có điều không vui, nhưng ngoài mặt vẫn đối xử với Lâu đại nãi nãi khá hậu đãi, mọi khoản phân lệ, tiền tiêu hàng tháng đều theo đúng tiêu chuẩn của nhị phòng và tam phòng. Đại phòng chỉ có mình Lâu đại nãi nãi là chủ tử, mà vẫn được lĩnh trọn phần của một phòng, đã là ưu đãi rồi. Tam phòng đang quản gia, tính tình lại ngang ngạnh, nhưng cũng không dám động vào phần phân lệ của đại phòng. Chỉ là Lâu đại nãi nãi quanh năm thủ tiết, không con không chỗ cậy nhờ, nên càng ngày càng nắm chặt tiền bạc trong tay. Nói cho cùng, cũng đều là những người đáng thương cả.
Nhưng dẫu đáng thương đến đâu, cũng không thể vì thế mà khắt khe với người còn đáng thương hơn mình như vậy.
“Chuyện của đại bá mẫu, bọn tiểu bối chúng con không tiện xen vào, lời đàm tiếu bên ngoài tuy đáng sợ, nhưng rốt cuộc cũng chỉ như một trận gió hay bãi nước bọt mà thôi.” Lăng Sương nói đến đây mới khéo léo chuyển sang điều mình thật sự muốn nói: “Nhưng chung thân đại sự của Thái Họa tỷ tỷ thì không thể chậm trễ. Nói rộng ra, đó là chuyện cả đời của nàng, thân thích với nhau vốn cũng là chuyện cả đời. Nếu Thái Họa tỷ tỷ sống tốt, nhà chúng ta tuy chưa chắc được lợi lộc gì, nhưng ít nhất thân thích còn có thể nương tựa lẫn nhau, qua lại thân thiết, chẳng phải cũng là điều tốt sao? Nhân tài và phẩm hạnh của Thái Họa tỷ tỷ, lão tổ tông trong lòng hẳn cũng rõ. Tục ngữ nói: thà kết thân, chớ kết thù. Hiện giờ là lúc nàng khó khăn nhất, nhà chúng ta vẫn còn dư dả, nuôi thêm một cô nương cũng chẳng đáng gì, nhưng với nàng lại là đưa than trong ngày tuyết. Lão tổ tông nhìn năng lực và tâm tính của nàng, chẳng lẽ nàng sẽ sa sút cả đời hay sao? Đời người lên xuống vốn là chuyện thường, giúp nàng một tay, chúng ta chẳng mất gì, nhưng với nàng lại là đại ân. Nói thẳng một chút, với năng lực của nàng, sau này giành được một tước cáo mệnh phu nhân cũng không phải chuyện khó. Dẫu phu quân không thành đạt, còn có con trai, dạy dỗ ra một tiến sĩ cũng không phải không thể. Đến khi ấy, nếu nàng nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ từng sống ở nhà chúng ta… lão tổ tông, lòng người là thịt, người nghĩ xem nàng sẽ nghĩ về Lâu gia chúng ta thế nào?”
Nghe đến đây, Lâu lão thái quân rốt cuộc mới thật sự bị thuyết phục. Trước đó bà còn có phần không cho chuyện này là đúng, nhưng lời của Lăng Sương khiến bà phải suy nghĩ lại. Thái gia vốn là nhà cao cửa rộng, khi năm xưa kết thân, cũng là môn đăng hộ đối, một bên là Thám Hoa lang, một bên là nhạc phụ giữ chức Quốc Tử Giám Tế Tửu. Chỉ là về sau gia đạo sa sút mà thôi. Còn nhân tài của Thái Họa, Lâu lão thái quân trong lòng vẫn rõ. Vì vậy, những lời Lăng Sương vừa nói, thật ra không hề là phóng đại hay hù dọa.
Lâu lão thái quân trong lòng thầm nghĩ, đứa nhỏ này quả thật có chút khí độ và tầm nhìn. Biết dùng tình thì chưa chắc lay chuyển được bà, nên liền không nói chuyện nhân tình nữa, mà chuyển sang nói lợi ích, nói đến tương lai của gia tộc, câu nào câu nấy đều có lý, tầm nhìn lại sâu rộng. Quả thật là một mầm mống tốt để sau này làm người đương gia chủ mẫu.
Vì vậy Lâu lão thái quân cuối cùng cũng có chút xuôi lòng, liền nói: “Đạo lý thì đúng là như vậy… chỉ là nàng rốt cuộc vẫn là người của đại phòng…” Lời này tuy vẫn còn do dự, nhưng rõ ràng là đã có chút buông lỏng.
“Lão thái quân yên tâm, con cũng không phải đến khuyên người đi răn dạy đại bá mẫu, như vậy thì con thành loại người gì.” Lăng Sương một câu liền hóa giải nỗi băn khoăn của bà, nàng nói tiếp: “Ý con là, chuyện này chúng ta căn bản không cần thông qua đại bá mẫu. Đại bá mẫu muốn đối đãi Thái Họa tỷ tỷ thế nào là chuyện của bà ấy, hậu quả sau này cũng do bà ấy tự gánh. Nhưng thái độ của Lâu gia chúng ta thì nên bày ra rõ ràng, nếu Thái Họa tỷ tỷ thật sự là người có tài có đức, lão tổ tông lại là người biết trọng nhân tài, vậy chi bằng dứt khoát nhận nàng làm chất nữ. Như vậy Thái Họa tỷ tỷ có thể danh chính ngôn thuận ở lại nhà chúng ta, sau này ra ngoài, cứ coi như chúng con là bốn chị em. Bên phía mẫu thân con thì không cần phải nói, bà ấy chỉ hận mình có ít con gái quá. Nói xa hơn một chút, người xem Khanh Vân tỷ tỷ đã mang lại bao nhiêu thay đổi cho nhà chúng ta, ai còn ngại nhà mình thiếu những cô nương xuất sắc chứ? Quần áo, trang sức của Thái Họa tỷ tỷ đều có thể chuẩn bị giống chúng con, ra ngoài cũng dùng xe ngựa của Lâu gia, coi như Lâu gia chính là nhà mẹ đẻ của nàng, tất cả chi phí, nhị phòng chúng con sẽ lo liệu. Hoa Tín yến năm nay dù sao vẫn còn mấy tràng nữa, nếu trong năm nay nhà chúng ta có thể giúp nàng định được một mối hôn sự tốt, thì cũng xem như làm được một việc thiện. Lão tổ tông, người thấy thế nào?”
Lời này của nàng lập tức hiện ra gốc gác con nhà thương gia, rõ ràng là đi theo con đường “đầu cơ mà sinh lợi” của Lã Bất Vi. Lâu lão thái quân là người lão luyện sắc bén, già dặn như gừng, sao lại không hiểu đạo lý đó, ánh mắt bà thoáng biến động, hiển nhiên đang cân nhắc tiềm lực của Thái Họa có đáng để mình ra tay hay không. Nguy cơ chủ yếu vẫn là nảy sinh hiềm khích với đại phòng, hơn nữa còn phải đề phòng Thái Họa sau này đừng gây ra chuyện gì rắc rối, rốt cuộc thì thân phận ngoại thích và nhận làm chất nữ trong nhà vẫn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Đến cả chuyện ăn mặc chi phí, Lăng Sương đã nói nhị phòng sẽ gánh hết, tự nhiên không cần động đến tiền chung trong phủ. Rõ ràng trước khi đến đây nàng đã thuyết phục được chính mẫu thân mình, quyết định “đầu tư” khoản này lên người Thái Họa.
Nếu Nhàn Nguyệt ở đây, hẳn đã bật cười vì sự dụng tâm của Lăng Sương, tính toán từng bước như vậy.
Nàng bản thân ngày nào cũng la hét muốn đi làm ni cô, vậy mà lại vì chuyện hôn sự của Thái Họa mà lo đến nát cả ruột gan. Nghĩ thì buồn cười, nhưng nghĩ kỹ lại mới thấy đó thật sự là một mảnh khổ tâm của nàng. Ở điểm này, nàng và Khanh Vân lại khá giống nhau, tôn trọng lựa chọn của bằng hữu, nhưng đồng thời cũng sẽ dốc hết sức giúp đỡ, để người kia sống dễ dàng hơn một chút.
Quả nhiên, những lời ấy khiến Lâu lão thái quân rơi vào trầm tư, bà suy nghĩ một lát rồi nói: “Cũng coi như là một chuyện đứng đắn, để ta suy nghĩ thêm đã, dù sao Liễu Hoa Yến cũng còn có hai ngày nữa.”
Lăng Sương nghe khẩu khí ấy của bà, hiểu rằng Lâu lão thái quân định chờ sau Liễu Hoa Yến rồi mới quyết định. Nàng biết với trí tuệ và thủ đoạn của Lâu lão thái quân, sớm muộn cũng sẽ nghĩ thông suốt lợi hại trong chuyện này. Vì vậy nàng liền cười nói: “Vâng vâng vâng, vậy con thay Thái Họa tỷ tỷ cảm ơn lão tổ tông trước, lão tổ tông anh minh.”
“Đừng vội cảm ơn, ta còn chưa đáp ứng đâu.” Lâu lão thái quân nhàn nhạt nói, thấy Lăng Sương mặt mày hớn hở, bà liền nhìn nàng một lượt rồi hỏi tiếp: “Ngươi có rảnh đi lo chuyện của người khác, sao chuyện của chính mình lại hoàn toàn không để tâm? Chuyện Trình gia, rốt cuộc ngươi định tính thế nào?”
Vừa nghe nhắc tới việc này, Lăng Sương vội vàng cười trừ đánh trống lảng, Lâu lão thái quân còn định hỏi thêm, thì Cẩm Tú ở bên ngoài bỗng vội vàng xông vào.Nàng là đại nha hoàn bên cạnh lão thái quân, xưa nay rất chững chạc, chưa từng thất lễ như vậy. Lần này lại gần như thở hổn hển, rõ ràng là có việc gấp.
“Có chuyện gì mà hoảng hốt như vậy?” Lâu lão thái quân liền nhíu mày hỏi.
“Đại hỉ sự, lão tổ tông!” Cẩm Tú vội vàng hành lễ với bà. Đây vốn là kiểu chúc mừng của hạ nhân để xin thưởng lệ thường, mặt mày rạng rỡ mà nói: “Triệu gia đã chọn hôm nay tới làm lễ nạp cát!”
Cái gọi là nạp cát, chính là đưa thư định ngày lành cho hôn sự. Triệu gia rõ ràng cũng có ý làm cho rạng rỡ, nên cố tình chọn đúng ngày cuối cùng của tiệc mừng thọ Lâu lão thái quân, coi như song hỷ lâm môn. Trước đó hai bên đã làm lễ vấn danh, hôn sự về cơ bản đã định, nhưng đến bước nạp cát, thì coi như hoàn toàn chắc chắn. Hai bên mỗi nhà giữ một phần hôn thư, từ đó trở đi có thể xem là ván đã đóng thuyền. Tin mừng như vậy, Lâu lão thái quân sao lại không mặt mày rạng rỡ cho được.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |