Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 62: Võ trường

« Chương trước
Chương tiếp »

Người tức giận nhất tự nhiên vẫn là Lăng Sương.

Khanh Vân không cho nàng quản, Nhàn Nguyệt cũng không cho nàng quản, đến ngay cả Mai tỷ tỷ cũng sai người truyền lời tới bảo đừng xen vào. Nàng dẫu có đầy bụng phẫn uất, rốt cuộc cũng chẳng thể làm gì. Mang theo một bụng lửa giận trở lại chính sảnh, thấy các phu nhân vẫn náo nhiệt vây quanh bàn bài, tiếng cười nói vẫn vô cùng rộn rã, nàng lại càng bực bội. Nàng lặng lẽ bước đến phía sau Lâu Nhị nãi nãi, khẽ hỏi: “Mai Tứ dì đâu rồi?”

“Bà ấy nói có việc gì đó, nên về trước rồi.” Lâu Nhị nãi nãi vốn rất nhạy bén, liền hỏi lại: “Có chuyện gì sao?”

“Không có gì ạ.” Lăng Sương nhớ lời Mai tỷ tỷ nói lúc cuối, vẫn thay nàng giữ kín. Tuy biết rằng chuyện như thế này vốn cũng khó mà giấu được, thậm chí trong đám phu nhân có lẽ đã sớm có người biết, những bí mật ấy thường ẩn trong những lời thì thầm vụn vặt về chuyện dưỡng ngoại thất, đấu tiểu thiếp. Đó cũng là một trong những nguy cơ sinh tồn mà các phu nhân phải đối mặt.

Nàng ngồi lên lan can bên ngoài chính sảnh, nhìn khắp phòng các phu nhân vẫn đang náo nhiệt đánh bài, xem kịch, cười nói rộn ràng. Hương y tấn ảnh, phấn son lộng lẫy, cảnh tượng xa hoa rực rỡ, vậy mà bỗng nhiên nàng lại thấy có phần hoang đường.

Giữa cả phòng phu nhân vẻ vang ấy, rốt cuộc còn bao nhiêu người giống như Mai tỷ tỷ, phải lặng lẽ chịu đựng nỗi thống khổ không ai hay biết phía sau vẻ phong quang kia? Hay là kỳ thực ai ai cũng có những điều chẳng vừa ý, chỉ là không mấy người may mắn như mẫu thân nàng. Nhưng trước mặt người ngoài, ai cũng cố tỏ ra mình hạnh phúc vô cùng, bởi thế những nỗi khổ phía sau càng phải giấu kín như bưng. Mỗi người, đều chỉ có thể cô độc mà chịu đựng nỗi thống khổ của riêng mình.

Cho dù không thê thảm như Mai tỷ tỷ, nhưng ở nơi này, nếu rơi vào cảnh ngộ tương tự, rốt cuộc có mấy người có khả năng đứng lên phản kháng?

Yến tiệc của các phu nhân hôm nay, những bộ xiêm y hoa lệ kia, những lời đối đáp thể diện, thậm chí cả chuyện tranh quyền đoạt thế kia, hết thảy dường như chỉ là một vương quốc dựng trên đám lục bình. Thế giới của nam nhân bên ngoài mới là đại dương mênh mông, chỉ cần trên biển nổi lên sóng gió, thế giới của các nàng liền có thể bị hất tung bất cứ lúc nào. Dẫu các nàng chưa từng làm sai điều gì, dẫu như Triệu phu nhân, người quyền thế nhất nơi đây, cũng bất quá chỉ là một cánh lục bình mà thôi. Chỉ cần Triệu hầu gia trong chốn quan trường lỡ bước một lần, bà cũng có thể bị kéo theo mà rơi xuống vực sâu.

Không thể nắm giữ vận mệnh của chính mình, dù giờ phút này phú quý có rực rỡ đến đâu, cũng chỉ là ánh sáng chói mắt trên một cánh lục bình nổi trôi.

Thế nhưng điều mẫu thân nàng mong mỏi nhất, chính là bà ấy cũng được bước vào trong đó, trở thành cánh lục bình rực rỡ nhất. Khanh Vân chẳng phải cũng vậy sao?

Lăng Sương ngồi trên lan can, càng nghĩ càng cảm thấy chán ghét thế giới này. Đúng lúc ấy, đám trẻ con phía dưới lại bắt đầu náo nhiệt trở lại.

Tình cảnh của Lâu Tam nãi nãi hiện giờ là việc gì cũng thua thiệt, nhị phòng mọi bề đắc ý. Nhưng trong mắt bà, vẫn có một điều Nhị phòng vĩnh viễn không thể có được, ưu thế thuộc về bà. Chính là hai nhi tử của bà, Ngọc Kỳ và Ngọc Lân. Nghe nói năm xưa bà từng bái một ni cô vô cùng cao tay mà cầu được hai đứa con này, cho nên chúng nhỏ hơn Ngọc Châu và Bích Châu gần mười tuổi. Đó cũng là vốn liếng lớn nhất của bà. Theo lời bà thường nói: “Hừ, khi trước ai nấy đều nói là con gái, đến cả lão thái thái cũng bảo vậy, kết quả Ngọc Kỳ và Ngọc Lân vừa sinh ra, Tam gia ngay trong đêm đã vội vã trở về. Suốt cả tháng ở cữ, một bước cũng không ra khỏi phủ. Ta bảo đi đông, hắn không dám đi tây, ta muốn sao trên trời, hắn liền hái cả trăng xuống cho ta. Còn con tiểu yêu tinh bên ngoài kia thì sao? Từ đó Tam gia còn dám bước vào chỗ nàng ta nửa bước nữa không? Nghe nói là lập tức đưa trả về cho mẹ nuôi của nàng, còn bồi thường mấy nghìn lạng bạc. Cũng là tiện nghi cho con tiện nhân ấy……”

Bởi vậy, trong những dịp như thế này, bà tự nhiên xem hai nhi tử như món trang sức đắc ý nhất mà mang ra khoe, thả chúng xuống dưới đường hạ chơi đùa, cốt để “chọc tức Nhị phòng”. Chỉ tiếc hai đứa nhỏ được nuông chiều quá mức, chẳng ra bộ dáng gì, đến nỗi không có đứa trẻ nào muốn chơi cùng. Ngược lại, Tham Tuyết lại lanh lợi như một tiểu tinh linh, phong thái chẳng khác gì Lăng Sương năm xưa. Tuy đến sau trong đám trẻ, nhưng chưa đầy hai tháng đã trở thành thủ lĩnh của chúng, hễ lên tiếng là cả bọn đều nghe theo, nhất hô bá ứng.

Ngọc Kỳ và Ngọc Lân thấy vậy càng thêm tức giận, nhưng lại không dám chọc vào Lăng Sương, bèn lấy tiểu nữ nhi Ngọc Dĩnh của chi thứ ra trút giận. Ngọc Dĩnh gầy gò yếu ớt, bị Ngọc Kỳ xô một cái liền ngã sõng soài xuống đất, nàng lập tức muốn khóc, vừa tủi thân vừa hướng vào đại sảnh gọi lớn: “Tam thẩm, Ngọc Kỳ đánh con……”

Ngũ thiếu nãi nãi của chi thứ và Lâu Nhị nãi nãi đều ngồi ở phía trong. Bàn của Lâu Tam nãi nãi lại ở phía ngoài, bà là cố ý chọn chỗ sát bên ngoài, để lúc đánh bài còn có thể tiện mắt trông chừng hai bảo bối nhi tử của mình. Lúc này bà rõ ràng đã nghe thấy, thậm chí còn liếc qua sân một cái, nhưng lại giả câm giả điếc, quay đầu đi chỗ khác.

Ngọc Dĩnh tức khắc tủi thân bật khóc, Tham Tuyết nhìn thấy bộ dạng ấy thì càng không vừa mắt, liền quát: “Khóc thì có ích gì? Đánh trả đi chứ! Thật chẳng ra dáng, xem ta đây!”

Nàng lập tức xông tới trước mặt Ngọc Kỳ, lạnh giọng nói: “Ngươi mau xin lỗi! Vì sao lại đẩy nàng?”

Ngọc Kỳ không ngờ nàng sẽ ra mặt, nhất thời có chút chột dạ. Nhưng vì quen được nuông chiều, vẫn ngang ngược đáp: “Ta đẩy nàng đấy, thì đã sao?”

“Vậy ta cũng đẩy ngươi!” Tham Tuyết nào chịu nhịn, liền đẩy mạnh một cái, khiến Ngọc Kỳ ngã ngồi xuống đất, đau đến nhe răng trợn mắt. Lâu Tam nãi nãi vốn định xen vào, nhưng thấy Ngọc Kỳ vừa bò dậy đã lao vào cùng Tham Tuyết vặn đánh thành một đoàn, Ngọc Lân thấy vậy cũng chạy tới giúp huynh trưởng. Một mình Tham Tuyết đánh hai đứa, nhất thời cũng có phần chống đỡ vất vả.

“Nha, hai đánh một kìa.” Lăng Sương thấy Tham Tuyết bị đánh, trái lại chẳng hề nóng vội. Nàng ngồi trên lan can, vốn đang đầy bụng bực bội, nhìn thấy cảnh ấy lại bật cười, không những không ngăn cản, nàng còn chỉ điểm Tham Tuyết: “Đừng chỉ vung nắm đấm thôi, chọc mắt đi, đá háng đi, đánh xuống xương sườn, đau một cái là không đứng nổi đâu. Mấy tiểu đệ của ngươi đâu, sao không xông lên?”

Tham Tuyết vốn là đệ tử chân truyền của nàng, nào có chuyện không biết. Nàng lập tức tung một quyền thẳng vào mắt Ngọc Kỳ, hắn hét toáng lên kêu đau một tiếng, ôm mắt ngồi bệt xuống đất. Lại chộp lấy ngón tay Ngọc Lân, vặn ngược ra sau, khiến cánh tay hắn bị khống chế, chỉ có thể cúi gập người kêu thảm. Nàng còn lớn tiếng gọi: “Tất cả xông lên cho ta! Diêu Hoa, Diệu Vân, Ngọc Dĩnh đừng khóc nữa, ngươi cũng lại đây đánh hai quyền đi!”

Lâu Tam nãi nãi nào ngờ tình thế lại đảo ngược trong chớp mắt như vậy. Bà hoảng hốt ném bài xuống, từ đại sảnh vội vàng chạy ra. Nhìn hai nhi tử một lúc, bà nhất thời chẳng biết nên đau lòng đứa nào trước, gấp đến mức sắc mặt cũng biến đổi. Bà túm lấy cổ áo Tham Tuyết, định giơ tay đánh, miệng thì mắng: “Con nha đầu điên này! Ra tay tàn nhẫn như vậy, thật không có gia giáo……”

Nhưng tay bà còn chưa kịp hạ xuống, đã bị một bàn tay như kìm sắt giữ chặt. Bà quay đầu nhìn lại, hóa ra chính là một “nha đầu điên” khác của Nhị phòng, Lăng Sương.

“Tai của Tam thẩm quả thật kỳ lạ. Ngọc Dĩnh bị đánh thì thẩm chẳng nghe thấy, còn khi Ngọc Kỳ, Ngọc Lân nhà thẩm vừa bị đánh một chút, thẩm đã chạy tới nhanh như bay.” Lăng Sương nói chuyện giống hệt Lâu Nhị nãi nãi, lời vừa nói ra liền đâm thẳng vào lòng người.

“Được lắm, đây chính là gia giáo của Nhị phòng sao? Nói với trưởng bối mà dùng cái giọng ấy à?” Lâu Tam nãi nãi tức đến phát điên: “Ngươi tưởng ta không nghe thấy chắc? Ngươi vừa rồi dạy con nha đầu hoang dã kia thế nào? Nào là chọc mắt, đá hang, toàn là xương thịt trong nhà cả, ngươi rốt cuộc mang tâm địa gì? Có phải muốn hại Ngọc Kỳ, Ngọc Lân nhà ta không?”

“Vậy Ngọc Kỳ, Ngọc Lân đẩy Ngọc Dĩnh thì tính là mang tâm địa gì? Cũng là cốt nhục trong nhà, mà lại tùy tiện đánh chửi như thế sao?” Lăng Sương chẳng hề sợ hãi, trái lại còn tiến thêm một bước, hạ giọng uy hiếp: “Con chẳng qua là lấy bạo chế bạo mà thôi. Tam thẩm đã nghi ngờ gia giáo Nhị phòng, chi bằng nói to thêm chút nữa, để các phu nhân đều nghe cho rõ. Dù sao con cũng chẳng sợ, còn Tam thẩm có sợ hay không, con cũng không biết……”

Lời này là muốn nhắc nhở Lâu tam nãi nãi, Lâu Lăng Sương vốn đã bị coi như phế nhân, thanh danh xem như đã hỏng, mình cần gì phải tranh hơn thua với nàng. Vì thế bà hừ lạnh một tiếng, kéo cả hai nhi tử lại, giao cho nhũ mẫu, rồi quay sang phía đại sảnh, nơi các phu nhân đã bị ồn ào thu hút ánh nhìn, mỉm cười nói: “Không có gì đâu, chỉ là đám tiểu hài tử đánh nhau thôi.”

Tuy vừa đánh thắng một trận nhỏ, nhưng sắc mặt Lăng Sương vẫn không hề vui vẻ, thần sắc vẫn cứ lạnh lùng. Ngược lại Tham Tuyết thì đắc ý vô cùng, nàng dùng mông khẽ húc vào Lăng Sương, còn ngẩng đầu cầu khen, nói: “Thế nào, muội không hổ là đồ đệ của tỷ chứ?”

“Đã là đồ đệ của ta, vậy mà lúc nãy còn để rơi vào thế hạ phong như vậy?” Lăng Sương thu lại tâm tình đang rối bời vì chuyện của Mai tỷ tỷ, khẽ cười trêu nàng.

“Muội nào ngờ Ngọc Lân lại đánh lén chứ! Thật hèn hạ, đúng là kẻ nhát gan!” Tham Tuyết bực bội đáp.

“Ngay cả việc người ta có thể đánh lén cũng không nghĩ tới, sau này còn đánh nhau thế nào được?” Lăng Sương giáo nàng: “Muội không chỉ phải luôn đề phòng kẻ khác đánh lén, mà chính mình cũng phải học cách đánh lén. Còn nữa, đừng lúc nào cũng chỉ biết vung nắm đấm, con người vì sao lợi hại hơn cả sư tử hổ báo? Bởi vì biết dùng vũ khí, lại biết dùng đầu óc, hiểu chưa? Tay không thì khó mà thắng được kẻ có binh khí, cho nên phải luôn đề phòng mấy chiêu ấy…”

Nàng cứ thế dạy Tham Tuyết một hồi, gần như đem hết những gì mình biết mà truyền thụ. Vốn dĩ nàng là con út nhất trong nhà, nào ngờ về sau lại có thêm một tiểu Tham Tuyết như vậy. Bởi thế, nàng luôn xem Tham Tuyết như hình bóng của chính mình thuở trước mà dạy dỗ. Huống chi sau này Tham Tuyết còn phải giữ lấy phần gia nghiệp này, nếu không có chút khí phách và tâm chí, e rằng khó mà gánh vác được.

Trong kinh thành quy củ nghiêm cẩn, với khuê các nữ hài tử lại càng khắt khe, những nữ tử chưa xuất giá như Lăng Sương, muốn bước chân ra khỏi cổng phủ cũng đã là chuyện khó khăn. Thế nhưng nàng lại chưa từng xem mình là khuê các nữ tử yếu mềm cần được che chở, trái lại ngày ngày đều luôn nghĩ cách bảo hộ người nhà. Lâu Nhị nãi nãi cũng hiểu rõ tính tình ấy của nàng, ban ngày trước mặt đông người bà không nói gì, mãi đến đêm khuya lúc tiễn khách khứa xong xuôi, trong nhà chỉ còn người thân ngồi uống trà, bà mới mỉm cười khen ngợi Lăng Sương: “Phùng Uyển Hoa hôm nay sắc mặt khó coi thật. Chính mình ức hiếp chi thứ còn chưa đủ, ngay cả mấy đứa nhỏ cũng bị nàng ta dạy thành ngang ngược như vậy. Hôm nay con xử sự rất tốt, chỉ là không nên làm ngay trước mặt các phu nhân…” Nói đến đây, bà khẽ thở ra một hơi, lại tiếp lời: “Nữ tử ngoài việc học cầm kỳ thi họa, biết thêm chút quyền cước cũng không phải không tốt. Chỉ là tốt nhất cả đời không phải dùng đến những bản lĩnh ấy… được vậy mới gọi là mệnh tốt.”

Lúc ấy Khanh Vân cùng Nhàn Nguyệt cũng đều có mặt, chỉ có Lâu Nhị gia vẫn còn ở ngoài bồi tiếp nam khách. Trong phòng chỉ là mẫu tử một nhà quây quần, nhân đó lại nhắc tới chuyện ban ngày. Khanh Vân vốn tính tình cẩn trọng, liền từ đầu đến cuối đem mọi việc kể lại rõ ràng. Nhàn Nguyệt khi ấy cũng có mặt, thỉnh thoảng lại chen thêm đôi câu để bổ sung. Lâu Nhị nãi nãi nghe xong, không khỏi khẽ nhíu mày. Lăng Sương ban đầu còn nhịn được, nhưng vừa nhắc tới chuyện ấy, lửa giận lại bốc lên, liền buột miệng mắng: “Tên súc sinh nhà Từ gia!” Chưa dứt lời đã bị Lâu Nhị nãi nãi đưa tay ngăn lại.

“Khanh Vân làm như vậy là đúng.” Lâu Nhị nãi nãi chậm rãi nói, “Người đông mắt tạp, chuyện như vậy tốt nhất đừng nói nhiều, trở về rồi cả nhà cùng thương lượng mới phải. Dẫu sao đây cũng là việc nhà của người ta, chúng ta rốt cuộc vẫn là người ngoài, không tiện tùy tiện nhúng tay, nhưng nếu thật muốn quản, cũng phải từ từ nghĩ cách. Hôm nay may là có Khanh Vân ở đó…” Nói rồi bà lại quay sang khen ngợi Khanh Vân thêm vài câu.

Lăng Sương nghe vậy thì không chịu nổi.

“Nhàn Nguyệt lúc ấy cũng ở đó, sao nương không khen tỷ ấy?” nàng lập tức xen vào. Rồi lại nói tiếp: “Dẫu là người ngoài, nhưng chúng ta với Mai tỷ tỷ từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, Mai Tứ dì lại thân thiết với nhà mình như vậy, các nàng chịu ủy khuất, sao chúng ta có thể làm ngơ? Nếu giúp được, vẫn nên giúp một tay.”

“Con đó, tính tình lúc nào cũng hấp tấp như vậy. Con thử nghĩ xem, nếu các nàng thật sự muốn để chúng ta biết, thì cớ sao về kinh đã lâu như vậy, Mai Tứ nãi nãi vẫn chưa từng nói với ta nửa lời? Mãi đến khi chuyện nháo ra như vậy, chúng ta mới hay biết. Có thể thấy các nàng vốn dĩ cũng muốn che giấu, nếu nàng đã mở miệng cầu giúp, vậy thì không cần nói, ta nhất định dốc lòng dốc sức giúp đỡ, nhưng người ta đã cố giấu đi, con còn ở đây lòng đầy căm phẫn làm gì? Chẳng phải là tự chuốc lấy buồn phiền, uổng công tức giận sao?” Tuy nói vậy, nhưng tính tình của Lâu Nhị nãi nãi kỳ thực cũng có vài phần giống Lăng Sương. Bà lại tiếp lời: “Các con đều là khuê nữ, chuyện này tạm thời đừng nhúng tay vào. Dù sao ngày mai Mai Tứ nãi nãi còn đến dự yến uống rượu, ta sẽ tìm cơ hội từ từ hỏi nàng. Ba đứa các con tuyệt đối đừng cuốn vào chuyện này, cứ coi như chưa từng nghe thấy. Nếu việc này lỡ truyền ra ngoài, người ta lại quay sang trách các con thì không hay, việc này cứ giao lại cho ta là được…”

Tuy Lâu Nhị nãi nãi đã nghiêm lệnh cấm không cho các nàng nhúng tay vào, nhưng ba tỷ muội nào có thể thật sự làm ngơ. Lăng Sương thì khỏi phải nói, suốt ngày hôm sau trong lòng nóng như lửa đốt, đi qua đi lại không yên. Khanh Vân cũng thấp thỏm khôn nguôi, tâm tư treo lơ lửng. Chỉ có Nhàn Nguyệt ngoài mặt trông như thản nhiên nhất, nàng vốn từ trước tới nay đều mạnh miệng mà mềm lòng, miệng thì nói lười quản, nhưng đến tối, thấy Lăng Sương và Khanh Vân đều ngồi bên bàn trà chờ Lâu Nhị nãi nãi trở về, nàng cũng lười biếng tựa một bên, thong thả nhấp trà, không chịu đi nghỉ, hiển nhiên trong lòng nàng cũng đang để tâm đến chuyện ấy.

Cố tình ngày hôm sau lại bận rộn thật sự. Mấy vị phu nhân tụ lại đánh bài, kéo dài đến tận tối, Lâu Nhị nãi nãi mãi khuya mới trở về thay y phục, phía sau còn có Hoàng nương tử bưng theo chiếc rương đựng tiền. Vừa bước vào phòng, bà đã thấy ba tỷ muội ngồi chỉnh tề bên bàn trà, không khỏi giật mình, hỏi: “Ba đứa các con sao còn chưa đi ngủ, ngồi đây làm gì?”

Lăng Sương nào còn để ý những lời ấy, lập tức bám lấy hỏi dồn: “Chuyện của Mai tỷ tỷ thế nào rồi? Không phải nương nói sẽ tìm cơ hội hỏi Mai Tứ nãi nãi sao? Bà ấy nói ra sao?”

Lâu Nhị nãi nãi còn đang vội quay trở lại đánh bài, vừa trở về đã vội vàng thay xiêm y, đứng trước gương tháo trâm đổi sức, nghe Lăng Sương hỏi vậy, bà chỉ thuận miệng đáp: “Nàng còn có thể nói thế nào nữa? Chuyện ấy nàng vốn đã biết từ lâu rồi. Cũng chỉ là những lời cũ ấy thôi, thà phá mười ngôi miếu, chứ không phá một mối nhân duyên. Huống chi Uyển Cầm hiện nay lại vừa sinh tiểu thiếu gia, Từ gia trên dưới mừng rỡ như được bảo bối, dẫu con rể có nóng nảy đôi chút, đợi hài tử lớn thêm, tính tình tự khắc sẽ trầm ổn lại thôi.”

“Sao có thể nói vậy?” Lăng Sương nghe xong, lông mày lập tức dựng đứng lên: “Bảo sao Mai tỷ tỷ không dám hòa ly, hóa ra ngay cả người nhà cũng không chịu đứng ra chống lưng cho nàng!”

“Ngươi đừng nói lời ngốc nghếch.” Lâu Nhị nãi nãi vừa chỉnh lại trâm cài vừa cười nói: “Uyển Cầm chính mình nào chịu hòa ly, nàng còn quay sang khuyên mẹ mình nữa kia. Nói rằng:‘Chung quy cũng là con có chỗ không phải, huống chi ngày thường hắn đối với con rất tốt, chỉ là tính tình hơi nóng nảy một chút.’ Từ khi sinh hài tử xong, mẫu thân nàng muốn đón nàng về nhà ăn Tết, nàng cũng không chịu, chỉ nói phải ở lại Từ gia giúp quản gia, không rảnh trở về. Nàng đã xem mình là người Từ gia rồi, vậy Mai Tứ nãi nãi còn biết làm sao? Nếu thật sự làm lớn chuyện, e rằng Uyển Cầm còn trách mẫu thân mình lắm chuyện nữa kìa.”

Nói đến đây bà lại lắc đầu: “Trước mặt người ngoài, nàng còn giúp trượng phu che giấu nữa. Các con chỉ biết hôm trước nàng bị ăn một cái tát, chứ đâu biết sau đó nàng còn quay sang tìm Hoàng gia gây chuyện. Nha hoàn của Hoàng gia chẳng phải cũng trông thấy nàng bị đánh sao? Về nhà chắc lỡ miệng nói với ai đó, thành ra truyền ra chút tin tức. Kết quả Diêu phu nhân liền tìm đến tận cửa Hoàng gia, trách bọn họ bôi nhọ thanh danh chất nhi nhà mình ở bên ngoài, hại Hoàng gia phải đem nha hoàn kia đánh một trận, Hoàng Ngọc Cầm cũng bị cấm túc trong nhà, đến tận Liễu Hoa yến mới được ra ngoài.” Bà khẽ hạ giọng: “Nếu không phải Uyển Cầm nói ra, Diêu phu nhân làm sao biết được là nha hoàn nhà nào truyền chuyện này ra ngoài? Cũng may Đào Nhiễm kín miệng, nếu không ngay cả nhà chúng ta e cũng bị trách móc rồi.”

“Thật là phế vật.” Nhàn Nguyệt ngồi bên cạnh, lạnh nhạt nghịch nghịch ngón tay, giọng điệu thản nhiên mà châm biếm: “Con nói có sai đâu. Chuyện này vốn dĩ không nên nhúng tay vào. Ai thì đáng thương, nhưng cũng giận nàng không biết tự tranh lấy. Quả nhiên đúng như con đã đoán trước, hạng người như Từ gia kia, đều là từng bước một lấn tới. Ban đầu chỉ là lời nói mạo phạm, thấy nàng không phản ứng thì lại nổi nóng, rồi động tay động chân, đến cuối cùng liền thẳng tay đánh người.” Nàng khẽ nhếch môi, giọng càng thêm lạnh: “Mai Uyển Cầm từ trước vốn đã mềm yếu, nàng gả sang đó mang theo nha hoàn bà tử, có của hồi môn, có hạ nhân, lại thêm nhà mẹ đẻ ở ngay trong kinh thành, thế mà vẫn bị ức hiếp đến mức ấy. Theo con, chúng ta cứ mặc kệ đi, coi như chưa từng biết chuyện là xong. Kẻo lại rước họa vào thân.”

“Nàng vốn cũng là người đáng thương, muội hà tất còn trách móc nàng làm gì.” Khanh Vân khẽ thở dài, giọng nói trầm tĩnh: “Nếu đã như vậy, thì đây cũng là lựa chọn của Mai tỷ tỷ.”

“Lựa chọn gì chứ?” Lăng Sương nghe vậy liền nổi giận: “Trên đời này nào có ai sinh ra đã thích bị đánh? Nếu có thể giữ được mọi thứ trước mắt mà lại được chọn giữa bị đánh hay không bị đánh, nàng tất nhiên sẽ chọn không bị đánh. Như vậy mà gọi là lựa chọn sao? Mọi người chẳng qua đều đang tìm cớ cho việc mình không chịu ra tay mà thôi.” Nàng càng nói càng tức, giọng bỗng cao lên: “Ngay cả chính nàng cũng vậy!”

Nhàn Nguyệt vốn định cãi lại vài câu, nhưng thấy Lăng Sương ngay cả sự mềm yếu của Mai tỷ tỷ cũng đã nhìn thấu, biết nàng sẽ không còn nhất ý cô hành mà đứng ra làm “hiệp khách trượng nghĩa” nữa, nên cũng lười tranh luận thêm.

Nàng chỉ nhàn nhạt nói: “Ngươi hiểu ra là được rồi. Đừng có đi làm hiệp khách gì đó nữa, người ta vốn dĩ đâu cần ngươi cứu, có khi còn thấy ngươi thêm phiền. Có thời gian ấy, chi bằng thương cảm nha hoàn của Hoàng Ngọc Cầm thì hơn. Chẳng lẽ Mai tỷ tỷ là người, còn nàng ta thì không phải người sao?”

“Đó mới là lời nói đúng đắn.” Lâu Nhị nãi nãi nói: “Trời chỉ giúp kẻ biết tự cứu mình. Con đã thích cứu người, vậy vì sao không cứu những người có thể cứu, dễ cứu, lại cứ phải vì một người mà khiến chính mình cũng bị cuốn vào? Giữ được bản thân mình, sau này còn có thể cứu được bao nhiêu người khác nữa.”

Bà chỉ tiện miệng khuyên một câu như vậy, nào ngờ Lăng Sương lại thật sự nghe lọt vào tai. Các phu nhân rốt cuộc từng trải nhiều chuyện, suy nghĩ tự nhiên khác với mấy cô nương trẻ tuổi. Ba tỷ muội tuy đều thông tuệ, nhưng chung quy vẫn còn trẻ, trước kia chỉ nghe kể lại, đây lại là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến vận mệnh của một người thân thiết cùng lứa như vậy. Bởi chuyện này mà trong lòng ba người đều dấy lên những ý niệm khác nhau, nhưng đó đều là chuyện về sau. Nếu nói đến người có sức hành động mạnh nhất, thì trong ba người, vẫn là Lăng Sương hơn cả.

« Chương trước
Chương tiếp »