Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 59: Đồng Hoa
Đào Nhiễm vốn sợ Hạ Vân Chương đến cực điểm, vậy mà hắn cố tình khẽ nâng mắt đã nhìn thẳng về phía nàng. Đào Nhiễm giật mình, vội vàng buông màn xe xuống. Tiếng vó ngựa lại mỗi lúc một gần, là hắn đã thúc ngựa áp sát bên xe, trên thành xe bỗng vang lên hai tiếng gõ thật khẽ, Đào Nhiễm đành phải vén một góc màn lên, thân người hơi nghiêng về phía trước, chắn trước Nhàn Nguyệt. Nàng thu lại vẻ luống cuống lúc nãy, cố giữ vẻ uy phong của nha hoàn thân cận bên cạnh thế gia tiểu thư, ánh mắt nàng lạnh đi đôi phần, hung hăng nhìn thẳng về phía Hạ Vân Chương.
Lúc trước Trương Kính Trình từng bị khí thế ấy của nàng ép đến mức chưa kịp nói gì đã yếu đi ba phần, nhưng Hạ Vân Chương thì khác, hắn vẫn ngồi vững trên lưng ngựa, thần sắc ung dung, khóe môi khẽ mỉm cười.
Con ngựa hắn cưỡi là hồ mã, cao lớn phi thường, hắn ngồi trên lưng ngựa còn cao hơn cả thùng xe một đoạn. Hắn nghiêng người xuống bên cạnh, không nhìn vào trong xe, cũng không nhìn thẳng mặt Đào Nhiễm, chỉ hơi cúi mắt, dáng vẻ lại vô cùng chu toàn lễ độ. Sau lưng hắn là đám Diêm La – thị vệ của Bắt Tước ty, từng người an tĩnh đứng trong mưa lạnh. Chỉ nhìn vậy cũng đủ thấy uy thế của hắn.
“Bắt Tước ty — Hạ Vân Chương.” Hắn thậm chí còn tự báo danh tính như đang gặp khách quý, rồi mới hạ giọng hỏi: “Xin hỏi cô nương quý danh?”
Đào Nhiễm thật ra sinh ra vốn cũng là xinh đẹp, có khi còn không kém vài vị tiểu thư. Từ đầu mùa xuân đến nay, trải qua sắp hết hai mươi bốn phiên hoa phong, nàng chưa từng gặp ai hành sự như vậy. Ngay cả Triệu gia, tự xưng vương tôn thế gia, cũng từng nóng nảy, còn lén nhìn nàng mấy lần. Chỉ có thể nói quả nhiên là Thám Hoa lang, người thường hầu cận trước quan gia, lễ tiết phong độ đều chu toàn.
Hắn đã lấy lễ đối đãi, Đào Nhiễm cũng không tiện thất lễ, nàng chỉ nhàn nhạt đáp: “Hạ đại nhân cứ gọi nô tì Đào Nhiễm là được.”
Nàng cũng giống Nhàn Nguyệt, tính tình vốn kiêu ngạo, tuy trong lòng đang giận, vẫn không nhịn được liếc nhìn Hạ Vân Chương một cái. Chỉ một cái nhìn ấy, nàng lập tức minh bạch vì sao tiểu thư nhà mình lại như vậy.
Bốn bề là đêm tối đặc quánh, đèn lồng của Bắt Tước Sở hắt ánh sáng lên khuôn mặt anh tuấn của hắn. Gương mặt ấy có chút hơi tái nhợt, nhưng đường nét lại tuấn tú đến mức khiến người ta không khỏi kinh tâm động phách. Khí chất của hắn thiên về u ám lạnh lẽo, khi rũ mắt xuống, đuôi mắt lại khẽ xếch lên, phác ra một đường sắc lạnh. Một đôi mắt đơn phượng nhãn đẹp như vậy, thật không hổ là Thám Hoa lang.
Huống hồ dáng vẻ hắn nho nhã lễ độ, hoàn toàn không giống hình tượng Diêm Vương của Bắt Tước ty trong lời đồn, thật sự khiến người ta không không thể không mềm lòng.
“Đào Nhiễm cô nương,” hắn tuy rằng nói với Đào Nhiễm, nhưng hiển nhiên là đang nói để người trong xe nghe thấy. Hắn thong thả tiếp lời: “Xin chuyển lời với tiểu thư nhà ngươi, đoạn đường này đã bị nước sông làm hỏng, xe ngựa bị mắc lại, ta sẽ lập tức cho người đến nâng xe ngựa lên, không cần lo lắng.”
Đào Nhiễm lén nhìn sắc mặt Nhàn Nguyệt trong xe, tiểu thư hiển nhiên vẫn còn đang giận, hoàn toàn không định để ý đến hắn.
“Tiểu thư đã biết rồi.” Nàng chỉ đáp gọn.
Đám người Bắt Tước ty quả nhiên lập tức xuống ngựa, điều khiến Đào Nhiễm không ngờ là Hạ Vân Chương cũng tự mình xuống ngựa. Tiểu Cửu và xa phu đứng bên cạnh nhìn, chỉ thấy mấy tên thị vệ cùng nhau nhấc bổng chiếc xe ngựa lên, động tác nhẹ nhàng đến mức khiến họ kinh ngạc trợn mắt há mồm.
Hạ Vân Chương lại đưa tay đỡ lấy vách thùng xe. Khi mọi người cùng nhau nhấc xe ngựa lên, hắn chỉ khẽ dặn người hắc y hán tử kia một câu: “Cẩn thận chút.”
Quả nhiên chiếc xe được nâng lên cực kỳ vững vàng, Đào Nhiễm nắm chặt tay vịn chỗ ngồi, vậy mà không cảm thấy xóc nảy chút nào, cứ như vậy khi mọi người nâng xe, Hạ Vân Chương lại nói thêm: “Ngồi vững.”
Lời này dĩ nhiên là nói với người trong xe. Nhưng sắc mặt tiểu thư lúc này còn lạnh hơn khi vừa mắc kẹt trên đường, cả người nàng như phủ một tầng băng mỏng, thần sắc lãnh đạm, dường như càng thêm tức giận. Đào Nhiễm nhìn thấy vậy, trong lòng lại có chút tiếc thay cho Hạ đại nhân.
Sau khi xe ngựa được nâng ra khỏi chỗ lầy, Hạ Vân Chương lại trở mình lên ngựa, ra lệnh: “Bỉnh Võ, ngươi đi phía trước xem đường.” Quả nhiên hai kỵ sĩ lập tức phi lên phía trước dò đường, những người còn lại đi theo hộ tống xe ngựa. Người đánh xe cũng đổi thành gã hắc y hán tử lúc nãy, tay cương vững vàng, chiếc xe đi êm đến lạ.
Đào Nhiễm lén vén màn nhìn ra ngoài, biết Hạ Vân Chương vẫn luôn cưỡi ngựa đi song song với xe ngựa. Bóng dáng của Thám Hoa lang in nghiêng lên vách xe dưới ánh đèn, dáng người thẳng tắp, lặng lẽ mà vững vàng, không hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy an tâm.
Mỗi khi xe hơi xóc nảy, hắn lại lên tiếng nhắc một câu.
“Đào Nhiễm cô nương.” Hắn vẫn giữ lễ tiết chu toàn như cũ, dù nói gì, cũng chỉ nói với Đào Nhiễm: “Xin chuyển lời với tiểu thư nhà ngươi, chúng ta sắp rẽ sang đường lớn Chu Tước. Đoạn đường nhỏ này cũng đã bị nước ngâm hỏng, xe ngựa e rằng sẽ có chút xóc nảy.”
Đào Nhiễm nghe vậy không khỏi mềm lòng, nhịn không được lén nhìn tiểu thư nhà mình một cái.
Nhàn Nguyệt khẽ mím chặt môi, thần sắc càng thêm lạnh lẽo.
“Đào Nhiễm, nói với Hạ đại nhân,” giọng nàng sắc lạnh như băng “Sống chết của ta không cần hắn quản.”
Thật ra trong xe ngoài xe đều nghe được, chỉ là mượn danh Đào Nhiễm truyền lời mà thôi.
Nhưng câu ấy Đào Nhiễm nào dám nói ra, chỉ đành lặng lẽ liếc ra ngoài rèm.
Hạ Vân Chương khẽ cười.
Thì ra Thám Hoa lang khi cười lại đẹp đến vậy. Trên đường Chu Tước, bốn bề chìm trong bóng tối, chỉ cách một quãng lại có người gõ mõ cầm canh xách theo chiếc đèn nhỏ leo lét. Hắn một tay cầm đèn lồng, một tay giữ dây cương, ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, lưng thẳng như tùng. Đào Nhiễm lén liếc nhìn hắn, chỉ thấy hắn khẽ rũ mắt, mà ý cười vẫn còn đọng nơi đáy mắt.
Xe ngựa đi chậm, hắn cũng thả ngựa đi chậm theo. Trong thơ từng viết: “Trúng cử xuân phong đắc ý, vó ngựa tật một sớm xem tận Trường An hoa.” Nhưng cảnh ấy, dẫu phong lưu đến đâu, e rằng cũng khó sánh với đoạn đường đêm nay.
“Đào Nhiễm cô nương.” Hắn gọi tên Đào Nhiễm, giọng nói vẫn ôn hòa như cũ, tuy nơi đáy thanh âm vẫn mang nét thanh lãnh của người trong Bắt Tước ty, nhưng đã là sự ôn hòa hiếm thấy. “Xin chuyển lời với tiểu thư nhà ngươi — thời cổ, Đồng Hoa ban đầu vốn chỉ ngô đồng. Không nói đến Kinh Thi cùng các bài phú thời Tần Hán, mãi đến thời Ngụy Tấn Nam Bắc triều, trong văn chương viết đến Đồng Hoa, vẫn là chỉ ngô đồng. Thường nhắc tới ngô đồng tử. Trong Bán Dạ Ca có câu:
‘Liên hoan hảo tình cảm, di cư tác cố hương.
Đồng thụ sinh tiền môn, xuất nhập kiến ngô tử.’
Trong đó, ‘ngô tử’ chính là chỉ ngô đồng.”
“Xuất nhập kiến Ngô tử”, nào phải chỉ đơn thuần là ngô đồng đâu? “Ngô tử” đã là Ngô tử — là đôi phu thê trẻ vừa mới kết tóc thành đôi, dời nhà đến nơi khác mà cùng nhau sinh sống. Người vợ gọi trượng phu mình là “Ngô tử”, lời xưng hô thân mật mà âu yếm.”
Đào Nhiễm tuy không biết chữ, nhưng nghe đến đây, vẫn vì ý vị ngọt ngào ẩn trong câu thơ mà trong lòng khẽ giật mình.
Mà ngoài xe, Thám Hoa lang vẫn từ tốn nói tiếp:
“Trong Bán Dạ Tứ Quý Ca có câu:
‘Ngẩng đầu nhìn cây đồng,
Đồng Hoa thật đáng thương.
Nguyện trời không sương tuyết,
Ngô tử kết ngàn năm.’
Trong đó vẫn là ngô đồng. Khi giảng thơ thường giải ‘đáng thương’ là ‘đáng yêu’, đủ thấy hai thứ tâm tình ấy xưa nay vốn liền tương thông.”
Hắn chậm rãi nói tiếp:
“Nhưng đến đời Đường, ý cảnh của ngô đồng dần dần chuyển sang Đồng Hoa. Trong những bài phụ xướng của Nguyên Chẩn và Bạch Cư Dị, Nguyên Chẩn viết:
‘Lung nguyệt lên sơn quán,
Tử đồng rủ hảo âm.
Đáng thương màu ám đạm,
Không ai biết lòng này.’
Còn Bạch Cư Dị viết:
‘Dưới trăng nơi nào có,
Một cây tím Đồng Hoa.
Đồng Hoa nửa rụng lúc,
Lại dấy mối tương tư.’
Đến lúc này, thơ viết đến đều là Đồng Hoa. Hoa ngô đồng nhỏ, lại không phải màu tím, nên Đồng Hoa trong những câu thơ ấy thực ra chỉ loài tử bào đồng ở phương Nam — cũng chính là loài Đồng Hoa tím những năm gần đây kinh thành dùng để thưởng hoa trong Đồng Hoa yến. Đồng Hoa tím thường có Đồng Hoa phượng cộng sinh, là một cảnh của đất Xuyên Thục. Ở phương Nam còn có khúc tiểu điều hát rằng:
‘Lang tựa Đồng Hoa,
Thiếp tựa Đồng Hoa phượng,
Chuyện cũ xa xôi hóa giấc mộng.’
Bởi vậy có thể thấy, đến lúc này Đồng Hoa đã mang ý vị của nỗi tương tư. Tiểu thư nếu muốn biết trong thi từ, Đồng Hoa rốt cuộc chỉ loài cây nào, chỉ cần xét theo những ý cảnh ấy, ắt có thể phân định.”
Đào Nhiễm vẫn luôn lắng nghe, ban đầu vì tình ý trong thơ mà đỏ bừng cả mặt, nhưng dần dần, nàng lại thật sự nghe hiểu được. Quả không hổ là Thám Hoa lang, trước đó Hồng Yến giảng qua một phen, nàng vẫn cứ nửa hiểu nửa không, nay hắn chậm rãi giải thích một phen, mọi ý tứ mới bỗng chốc sáng tỏ.
Nàng không khỏi quay đầu nhìn về phía tiểu thư nhà mình, trong xe ánh sáng mờ nhạt, chỉ có ánh đèn lồng ngoài cửa sổ hắt vào, chiếu lên gương mặt trơn mịn như ngọc của tiểu thư nhà mình, má nàng đã ửng lên một tầng hồng nhạt. Đào Nhiễm trong lòng lại càng thêm khâm phục học thức của tiểu thư.
Từ cây trâm Đồng Hoa phượng, đến câu hỏi trong bức họa ngô đồng… Đào Nhiễm dĩ nhiên cũng còn nhớ lần tương ngộ nơi biệt uyển Tiêu gia hôm ấy, Đồng Hoa tím rơi lả tả như mưa. Mà Thám Hoa lang, hiển nhiên cũng nhớ rõ.
Nếu nàng đoán không lầm, thì tiểu thư nhà mình… đây là vẫn luôn đùa giỡn Thám Hoa lang sao?
Nhàn Nguyệt lúc này mới khẽ buông đôi môi đang mím chặt.
“Đã biết.” Lời nàng nhẹ nhàng lướt qua rồi tức khắc tan vào trong gió, nhưng lời ấy vẫn đủ để người ngoài xe nghe được rõ ràng.
Đào Nhiễm kẹp ở giữa, vì trò chơi chữ nghĩa của hai người mà nàng đỏ bừng cả mặt. Theo hầu tiểu thư đã mười năm, nàng vẫn không khỏi kinh ngạc trước sự khéo léo trong tâm ý của chủ nhân. Hóa ra Hạ đại nhân cũng giống Trương đại nhân, rốt cuộc vẫn không thoát khỏi lòng bàn tay tiểu thư. Cho dù Bắt Tước ty nghiêm ngặt như Diêm La điện thì đã sao, tiểu thư cứ hết lần này đến lần khác nhắc đến Đồng Hoa, hắn nếu không đáp lại, nàng thậm chí trực tiếp đem xe ngựa sa lầy ngay trước cửa nhà hắn.
Thật đáng thương cho Hạ đại nhân, nửa đêm còn từ trong cung vội vã chạy đến, nói vậy cũng là hoàn toàn không có biện pháp thoát khỏi tay nàng.
Đào Nhiễm trong lòng khẽ thở dài, chợt nghe Nhàn Nguyệt nói: “Đào Nhiễm, hỏi Thám Hoa lang một tiếng, nghe nói đại nhân mấy ngày trước xét nhà bị thương, không biết thương ở đâu, có nghiêm trọng không?”
Nàng tức giận đến lúc này, xem như mới bắt đầu nguôi đi.
Đào Nhiễm nghe vậy cũng bất đắc dĩ muốn cười, lúc này nàng mới nhớ đến lời Vân phu nhân từng nói, Hạ đại nhân quả thực đang bị thương.
“Hạ đại nhân…” nàng cũng không thể không hỏi.
Ngoài xe, Hạ Vân Chương còn chưa để Đào Nhiễm nói hết câu liền đáp lời: “Xin chuyển lời với tiểu thư, chỉ là vết thương nhỏ, không đáng ngại. Chỉ vì quan gia quan tâm, nên triệu ta vào cung tĩnh dưỡng, sáng nay ta cũng là lén ra ngoài.” Hắn dừng lại một thoáng, giọng nói có chút áy náy: “Đã chậm trễ tiểu thư, mong được thứ lỗi, thanh minh gió lạnh, đường trong thành lại khó đi, xin tiểu thư bảo trọng thân thể.”
Bắt Tước ty của Hạ đại nhân, chuyện gì mà không rõ ràng chứ. Nàng vì sao cố ý đi con đường này, vì sao lại để xe ngựa sa lầy đúng tại nơi ấy, trong lòng hắn hẳn phải rành mạch. Nhưng cho dù hiểu rõ, hắn vẫn cứ suốt đêm từ trong cung vội vã chạy ra, chỉ để thay nàng nâng xe ngựa. Nâng xong rồi, còn không quên dặn một câu: bảo nàng giữ gìn thân thể, sau này đừng lại vì giận dỗi mà làm vậy nữa.
Đào Nhiễm vẫn kẹp ở giữa, nghe đến đây trong lòng không khỏi dậy lên từng đợt sóng, mặt đỏ bừng.
Trước giờ nàng vẫn nghĩ, những trò đùa bỡn Trương đại nhân kia đã là thủ đoạn của tiểu thư. Không ngờ rằng, thủ đoạn thật sự, lại đều dùng trên người tiểu Hạ đại nhân.
Giận dỗi tuy là cách hay, nhưng cũng phải dùng đúng người mới có ý vị. Nói câu “sống chết không cần hắn quản”, chẳng qua vì biết rõ hắn nhất định sẽ quản. Cho nên cây trâm không thành thì dùng đến bức họa, họa chưa đủ thì dứt khoát để xe ngựa sa lầy ngay trước cửa nhà hắn. Đánh cược chính là: hắn nhất định không thể làm ngơ, dẫu nửa đêm cũng phải từ trong cung vội vã chạy ra.
Đến lúc này, Nhàn Nguyệt mới khẽ nở một nụ cười nhàn nhạt.
“Trong kinh gió lạnh,” nàng thậm chí không cần Đào Nhiễm truyền lời nữa, giọng nhẹ mà rõ, “đại nhân cũng vậy — bảo trọng thân thể.”
Con đường dù dài đến đâu cũng có điểm cuối, xe ngựa rốt cuộc cũng đến gần Lâu phủ. Hạ Vân Chương giữ lễ, không đưa nàng đến tận cửa, bởi vì dù sao cũng là ban đêm. Dẫu có thể nói là Bắt Tước ty tuần tra ban đêm mà gặp, nhưng rốt cuộc vẫn là nam nữ chưa thành thân, nếu để người ngoài biết, lời qua tiếng lại cũng không hay. Vì thế vừa thấy Lâu phủ ở phía xa, hắn liền dừng lại.
Nhàn Nguyệt cũng biết hắn phải đi, xe ngựa dừng lại, hai bên lại lặng im, không ai nói thêm lời nào.
Một trận mưa lớn kéo dài suốt đêm, đến cuối cùng, ngay cả có gặp nhau cũng không thể chạm mặt.
Bên kia Hạ Vân Chương đã chuẩn bị rời đi, Nhàn Nguyệt nghe thấy bọn họ chỉnh lại đội ngũ, hiển nhiên là muốn hồi cung ngay trong đêm. Phía trước còn yến thọ của Lâu lão thái quân, rồi lại Liễu Hoa yến, mọi chuyện chồng chất, bận rộn không dứt…
“Chờ một chút.” Nàng bỗng lên tiếng.
Người bên ngoài quả nhiên dừng lại. Hạ Vân Chương hiển nhiên cũng biết nàng còn có lời muốn nói, bèn để Hạ Tuấn cùng những người khác đi trước, chỉ còn lại một người một ngựa, đứng chờ bên cạnh xe ngựa.
Nhưng Nhàn Nguyệt lại chậm chạp không mở lời.
Mưa vừa tạnh, bầu trời không có sao, ngay cả ánh trăng cũng ẩn mất sau tầng mây dày. Trong đêm tĩnh lặng như vậy, dường như cũng chẳng cần phải nói điều gì. Nhàn Nguyệt lặng lẽ ngồi trong xe, Đào Nhiễm nắm tay nàng, cũng không biết tiểu thư đang nghĩ gì.
Nhưng Hạ Vân Chương lại lên tiếng trước.
“Tiểu thư vừa hỏi đến Đồng Hoa. Ta nghĩ… Đồng Hoa hẳn cũng biết, nó bất quá chỉ là một yến trong hai mươi bốn yến mà thôi…”
Đào Nhiễm chỉ cảm thấy bàn tay tiểu thư trong tay mình bỗng khẽ run lên, chính nàng cũng không khỏi rối bời trong lòng.
Thám Hoa lang tài danh xuất chúng, Hạ Vân Chương hô mưa gọi gió trong Bắt Tước ty, hắn còn có điều gì không hiểu chứ? Đối với hắn, nhân tâm, e rằng từ lâu đã chỉ là một món đồ chơi quen thuộc trong tay mà thôi.
Hắn biết rõ, mình bất quá cũng chỉ là một trong vô số vô vàn lựa chọn của Nhàn Nguyệt. Nàng chọn hắn, kỳ thực cũng chưa hẳn là thật sự chọn hắn. Nàng muốn chinh phục hắn có lẽ chỉ là muốn tăng thêm một cái lựa chọn, cũng có lẽ giống như một đứa trẻ kiêu ngạo nhìn thấy một ngọn núi hiểm trở, chẳng vì điều gì cả, chỉ là nhất định phải bước lên cho được.
Nhưng câu nói tiếp theo của hắn, lại không ai ngờ tới.
“Nhưng nó vẫn năm nào cũng nở, chẳng phải sao?” Thám Hoa lang nhẹ giọng nói.
Ngay cả Đào Nhiễm cũng chấn động vì câu nói ấy. Nàng quay đầu nhìn lại, kinh ngạc thấy thần sắc trên gương mặt tiểu thư nhà mình.
Nhàn Nguyệt từng bày ra biết bao vẻ kiêu hãnh, biết bao dáng điệu tiểu nữ nhi. Nhưng suốt cuộc đời này, đây là lần đầu tiên mặt nàng đỏ rực như ráng chiều.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |