Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 58: Xe ngựa

« Chương trước
Chương tiếp »

Đào Nhiễm trong lòng nặng trĩu, theo tiểu thư hồi phủ, vẫn luôn hầu hạ cận kề, thấy tâm tình nàng vẫn cứ u uất phiền muộn, trong lòng lập tức liền minh bạch.

Nhàn Nguyệt đang ngồi bên án cắt họa, nàng cũng biết Đào Nhiễm hơn phân nửa đã hiểu ra sự tình, nha hoàn do chính tay nàng dạy dỗ, ánh mắt ấy, dẫu sao cũng phải có. Sau bữa trưa, nàng lại cùng Huệ nương ngồi dưới cửa sổ thêu thùa may vá. Huệ nương vốn là cô nương “kinh thoa bố váy” đã được Trương Kính Trình chứng thực qua, tính tình chân chất thật thà, những chuyện ẩn hiện nơi đuôi mày khóe mắt của người khác, nàng hoàn toàn chẳng nhận ra, chỉ cúi đầu tỉ mỉ cân nhắc xem hoa nhung nên làm thế nào cho khéo.

Đào Nhiễm rốt cuộc vẫn chưa từng trải sự đời, tâm tư vẫn có phần nông cạn, dẫu có thông minh, cũng chỉ là sự lanh lợi của tiểu nữ hài, gặp chuyện liền khó giấu được trong lòng. Nàng nhịn rồi lại nhịn, suốt cả một buổi chiều cố giữ yên lặng, rốt cuộc vẫn không nhịn nổi. Mắt thấy trời đã ngả hoàng hôn, Huệ nương vừa làm vừa nói: “Làm hoa nhung xem ra vẫn còn nhẹ nhàng, có nhiều chỗ xoay xở. Không giống dệt lụa hoa kia, chỉ cần sai từ đầu, liền sai cả về sau, hao tâm tổn sức vô cùng. Nghe nói những Chức Nữ dệt lụa hoa, một ngày làm xong, liền cơm cũng chẳng còn sức mà ăn.”

“Phải vậy.” Đào Nhiễm thuận thế tiếp lời, khuyên nhủ: “Thế mới thấy trên đời rất nhiều chuyện, khởi đầu là quan trọng nhất, nếu không dù có là người thông minh đến đâu, cũng khó mà vãn hồi. Làm người cũng vậy, ngay từ đầu phải đoan chính, mới có thể một lòng một dạ đến già, bằng không nếu lúc đầu dù chỉ sai một bước, về sau rốt cuộc chỉ có thể mãi sai.”

Nhàn Nguyệt không nói gì, chỉ khẽ ngước mắt nhìn nàng một cái.

Nàng thông tuệ như vậy, sao lại không hiểu lời Đào Nhiễm vừa nói kia, kỳ thực đâu phải chuyện dệt lụa hoa, mà là đang nói đến sự khác biệt giữa Trương Kính Trình và Hạ Vân Chương. Người trong thiên hạ ai ai cũng biết Trương Kính Trình là người tốt. Tiểu Trương đại nhân đoan chính quân tử như vậy, cuộc đời tựa một trang chữ đã viết sẵn, nét bút ngay ngắn, đầu đuôi rõ ràng, dẫu sau này có thay đổi cũng khó mà lệch khỏi chính đạo.

Mà Hạ Vân Chương lại chính là con sói giữa màn sương dày đặc, người người đều e sợ hắn, tiếc hận dung mạo hắn, tiếc hận tài hoa hắn, tiếc hận một thiếu niên như vậy mà sớm trở thành ‘tay sai’ khiến thiên hạ kính sợ. Người ta truyền tụng chuyện của hắn, tán dương hắn, nhưng lại chẳng một ai dám thực sự đến gần.

Nhàn Nguyệt lại càng muốn thử một lần.

Nàng không giống Lăng Sương, thẳng thừng phủ quyết hết thảy những điều ấy, cũng không giống Khanh Vân, đoan đoan chính chính làm một cô nương tốt nhất trong khuê các. Nàng từ đầu đến cuối vẫn bước đi giữa hai con đường ấy. Trương Kính Trình nhìn nàng, nhưng kỳ thực lại chưa từng thật sự nhìn thấy nàng. Trong mắt hắn, Nhàn Nguyệt vẫn là một cô nương tựa làn sương mơ hồ, dẫu vì nàng mà thần hồn điên đảo, cũng vẫn chưa từng hiểu rốt cuộc nàng muốn điều gì. Chỉ mơ hồ bị nàng giáo huấn vài lần, lại mơ hồ học được cách ở bên nàng mà thôi.

Hắn nào biết, trong lòng nàng từ đầu đến cuối vẫn muốn tìm được tảng đá kia.

Buổi chiều cứ như vậy tựa mây khói lững lờ trôi qua. Đến tối, Nhàn Nguyệt phải hồi phủ, chỉ hai ngày nữa là đến sinh thần Lâu lão thái quân, thân là vãn bối, đâu có đạo lý lưu lại bên ngoài. Nàng theo thường lệ đợi đến khi trời tối hẳn mới đứng dậy cáo từ. Vân phu nhân đang chuẩn bị đồ cho nàng mang về, những thứ Nhàn Nguyệt thích ăn, thích chơi, bà đều sai người gói ghém cả, cho đem về Lâu phủ. Bà biết Nhàn Nguyệt ở Lâu gia sẽ bị câu thúc, mà Lâu nhị nãi nãi thì dồn hết tâm tư vào hôn sự của Khanh Vân, nàng ở nhà mình cũng chẳng mấy khi được vui vẻ.

Thấy nàng bước vào, Vân phu nhân liền cười nói: “Vừa rồi ta còn cùng Hồng Yến đang nói chuyện, không biết có nên đem Tiểu Lựu cho con mượn hai ngày hay không.”

Lâu gia tam phòng vốn như hổ rình mồi, những ngày lão nhân gia chúc thọ thế này, lại càng dễ sinh chuyện, chỉ cần tùy tiện vin vào một chút quy củ, cũng đủ ép người đến khốn đốn. Huống hồ Lâu tam nãi nãi lại đang nắm quyền quản gia, tùy tiện giở chút thủ đoạn cũng đủ khiến người ta mệt mỏi không thôi. Chẳng nói đâu xa, chỉ cần bảo tất cả vãn bối giờ Mão phải đến chỗ Lâu lão thái quân chúc thọ, nói là hầu hạ một ngày, kỳ thực chỉ là bắt họ đứng chầu ở gian ngoài, lại còn sai người dọn than lửa đi, là đã có thể khiến Nhàn Nguyệt chịu không ít mệt.

Vân phu nhân cho nàng mượn Tiểu Lựu, cũng là ngầm chuẩn bị cho nàng một cái cớ. Thật sự nếu gặp lúc bị làm khó, chỉ cần viện danh nghĩa của Vân phu nhân, để Tiểu Lựu mở lời nói rằng đang giúp Vân phu nhân lo một việc gì đó, rất nhiều chuyện liền có thể thoát thân mà tránh đi. Dẫu Lâu tam nãi nãi có cố chấp đến đâu, Lâu lão thái quân cũng vẫn phải nể mặt Vân phu nhân vài phần.

Nhàn Nguyệt lại khẽ lắc đầu từ chối, nói: “Cũng không cần đâu, con tự mình ứng phó được, mà dẫu có không ứng phó nổi, Tiểu Lựu ở đó cũng chẳng giúp được gì, lại còn khiến người ta nói chúng ta khinh cuồng.”

Hai người là đang thông cảm lẫn nhau, Vân phu nhân lo nàng trở về chịu ủy khuất, nàng cũng lo cho thanh danh của Vân phu nhân. Năm nay thời cuộc vốn đã rối ren, nhà người ta tổ tông đại thọ, lại phái một nha hoàn sang phủ, sai khiến vãn bối nhà người ta, dẫu nói thế nào, đối với danh tiếng của Vân phu nhân cũng là điều tổn hại.

Lâu nhị nãi nãi lúc phát giận trong nhà, cũng từng giận dỗi nói rằng thà nàng làm nữ nhi của Vân phu nhân cho xong. Kỳ thật tình cảm mẹ con, lẽ nào không phải nên như vậy sao? Chăm sóc lẫn nhau, bảo vệ lẫn nhau. Nàng dẫu có muốn làm con gái trong nhà, thì Lâu nhị nãi nãi nào đã từng cho nàng cơ hội thốt ra một câu “Chúng ta”.

Vân phu nhân cũng biết dạo gần đây nàng tâm tình không được tốt. Thấy Hồng Yến đã thu xếp mọi thứ ổn thỏa, trước khi nàng rời đi lại kéo nàng lại gần, khẽ đưa tay vuốt nhẹ gương mặt nàng, mỉm cười nói: “Con tự mình bảo trọng cho tốt. Chỉ cần an an ổn ổn bước tiếp về phía trước, trên đời này còn thiếu gì đâu.”

“Con biết rồi.” Nhàn Nguyệt ngoan ngoãn đáp.

Vân phu nhân tự mình tiễn nàng ra đến cửa nhị môn. Hai người xuyên qua đình viện, một trận mưa lớn đêm qua đã làm hoa hải đường rụng hết. Nhàn Nguyệt đứng dưới tàng cây nhìn một lát, im lặng không nói gì.

“Nghe nói Hạ đại nhân khi xét nhà bị thương, quan gia lo lắng, đã triệu hắn vào cung dưỡng thương. Không biết hôm nay sao lại ra ngoài, e rằng lát nữa lại phải vào cung thôi.” Vân phu nhân không đầu không cuối nói một câu, Đào Nhiễm nghe vậy lập tức dựng cả tai lên, Hồng Yến đi phía sau chỉ khẽ nén cười.

Vân phu nhân đưa nàng ra đến cổng, nhìn nàng bước lên xe ngựa, lại dặn dò: “Đừng đi qua phố Hạc Vinh, nghe nói gần đây nước sông Ngự Hà dâng cao, đường sá đều bị ngâm hỏng rồi. Phố Hạc Vinh nhiều chỗ gạch đã sụp, đường lầy lội lắm, còn đang chuẩn bị tu sửa.”

Xa phu vốn quen thuộc đường sá trong thành, tự khắc biết nơi nào dễ đi, nơi nào lầy lội, tất nhiên sẽ không tự tìm đến chỗ đường hỏng mà qua. Vân phu nhân dặn một câu như vậy, kỳ thực là sợ Nhàn Nguyệt sẽ phân phó xa phu đi vòng sang phố Hạc Vinh.

An Viễn hầu phủ và Lâu gia đều ở phía đông thành, chỉ là một nơi dựa bắc, một nơi dựa nam, Hạ gia cũng ở phía bắc, cách An Viễn hầu phủ không xa, con đường trước cửa phủ nhà họ Hạ, chính là phố Hạc Vinh.

Đào Nhiễm thấy Vân phu nhân suy nghĩ chu toàn đến vậy, trong lòng không khỏi yên tâm vài phần. Trong mắt nàng, tiểu thư chẳng qua chỉ là nhất thời hồ đồ. Nói cho cùng cũng là Trương Kính Trình không biết cố gắng, đã lâu như vậy mà vẫn chưa hiểu tiểu thư rốt cuộc muốn gì, nếu không sao lại sinh ra chuyện Hạ Vân Chương chen vào. Nhưng tối nay trở về Lâu phủ, phải ở đó mừng thọ mấy ngày, lại có Tam tiểu thư ở bên cạnh khuyên nhủ bàn bạc, tiểu thư hẳn sẽ không lại hồ đồ nữa.

Nàng vừa mới gảy xong bàn tính như ý trong lòng, xe ngựa cũng vừa rời khỏi cổng An Viễn hầu phủ, chợt nghe Nhàn Nguyệt khẽ nói: “Đào Nhiễm, nói Tiểu Cửu một tiếng, bảo xa phu đi phố Hạc Vinh.”

Nhàn Nguyệt quản gia thật sự lợi hại, từ nhũ mẫu đến nha hoàn trong phủ, ai nấy đều ngoan ngoãn nghe lời. Tiểu Cửu là ca ca của Đào Nhiễm, làm gã sai vặt cho Nhàn Nguyệt, tự nhiên cũng không dám trái ý. Đào Nhiễm ngồi trong xe, cũng chỉ đành truyền lời ra ngoài, mắt thấy xe ngựa đang rẽ sang phố Hạc Vinh. Trong xe không thắp đèn, chỉ có chiếc đèn lồng treo bên ngoài, ánh sáng từ khe cửa sổ hắt vào một vệt mờ, chiếu lên mặt Nhàn Nguyệt.

Khuôn mặt nàng đẹp tựa tượng mỹ nhân chạm ngọc, nhưng đôi môi đang mím chặt, rõ ràng trong lòng đang thực sự nổi giận.

Cái tên Hạ Vân Chương đáng ghét kia, đã nhìn thấy bức họa lại còn giả câm giả điếc, không hé nửa lời. Nàng càng muốn xem thử, hắn có thể giả vờ đến bao giờ.

Xe ngựa rẽ vào phố Hạc Vinh, quả nhiên bắt đầu xóc nảy, Đào Nhiễm trong lòng thấp thỏm, lén nhìn sắc mặt Nhàn Nguyệt, thấy nàng trong bóng tối khẽ mím môi, đôi mắt phảng phất còn mang theo tức giận, hiển nhiên khuyên cũng vô ích. Nàng đành tự mình bám chặt tay vịn, vừa giữ thăng bằng vừa để ý bảo vệ tiểu thư.

Con đường nơi đây quả nhiên gập ghềnh. Vì gần sông Ngự Hà, ngày xuân nước dâng lên làm đất mềm nhão, những viên gạch đá vốn lát trên đường cũng đã lún xuống, tạo thành từng hố lõm. Xe ngựa xóc mạnh đến nỗi Đào Nhiễm cũng suýt ngồi không vững. Nhàn Nguyệt tự nhiên cũng bị dằn đến thân thể lắc lư theo, nhưng nàng càng bực bội, lại càng đem hết nỗi tức giận trút lên đầu Hạ Vân Chương.

Không biết đã đi đến đoạn nào, xe ngựa đột nhiên xóc mạnh một cái. Nhàn Nguyệt bị hất đến nghiêng người về phía trước, may mà Đào Nhiễm đã sớm để ý từ trước, vội vàng đưa tay đỡ lấy nàng.

Nhàn Nguyệt tuy rằng thân thể yếu, nhưng từ nhỏ sống trong nhung lụa, chưa từng chịu khổ bao giờ. Cú xóc này khiến nàng giật mình, chỉ nghe dưới thùng xe vang lên tiếng động, e là trục xe hay bộ phận nào đó đã gãy. Xa phu vội vàng hô “Hu” một tiếng để ghìm con ngựa đang hoảng sợ, còn Tiểu Cửu thì lập tức nhảy khỏi xe, chạy ra ngoài xem xét tình hình dưới đất.

Nhàn Nguyệt sắc mặt tuy có phần tái nhợt, vẫn bình tĩnh hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Đào Nhiễm vội vàng thay nàng truyền lời, tuy Tiểu Cửu là ca ca của nàng, lại là con trai của nhũ mẫu Nhàn Nguyệt, nhưng nào có đạo lý tiểu thư trực tiếp hỏi chuyện gã sai vặt, mọi lời đều phải qua miệng nha hoàn truyền đạt. Nàng liền vén màn xe lên một góc, thò đầu ra hỏi: “Ca, xảy ra chuyện gì vậy?”

Tiểu Cửu đang cầm đèn lồng cúi xuống soi dưới gầm xe. Nghe tiếng gọi, hắn ngẩng đầu đáp:
“Cũng may trục xe chưa gãy. Chắc là bánh xe bị nứt một khe. Nhưng dưới này toàn nước với bùn, e là bánh xe đã lún xuống rồi.”

Nghe vậy, lòng Đào Nhiễm lập tức trầm xuống, ra ngoài mà xe ngựa sa lầy, đó là chuyện phiền toái nhất. Huống hồ hôm nay theo hầu chẳng có mấy người, trong xe chỉ có nàng với A Châu, gã sai vặt thì ngoài Tiểu Cửu và một tên chạy vặt khác, còn lại cũng chỉ có xa phu.

“Vậy phải làm sao đây?” Giọng nàng có điểm sốt ruột: “Tiểu thư, hay chúng ta bảo Cửu ca quay về báo tin, gọi người trong phủ đến giúp đi. Xe ngựa hình như đã lún sâu rồi, không đi được nữa.”

“Đào Nhiễm, ngươi với tiểu thư ngồi cho vững.” Bên ngoài Tiểu Cửu lại nói vọng vào.

Đào Nhiễm biết họ định đánh xe thoát khỏi chỗ lầy, liền vội gọi A Châu: “Mau đỡ tiểu thư!”

Nàng và A Châu mỗi người một bên đỡ lấy Nhàn Nguyệt, chỉ sợ xe ngựa rung lắc làm nàng bị va phải, Nhàn Nguyệt cũng hiểu lần này là gặp rắc rối lớn, sắc mặt tuy tái nhợt nhưng vẫn cứng cỏi mím môi. Quả nhiên bên ngoài xa phu quát lớn một tiếng “Hu!”, hai con ngựa kéo xe liền vươn cổ hí dài, dồn sức kéo. Thế nhưng thùng xe chỉ lắc lư chao đảo, vẫn không nhúc nhích. Xa phu là một người trung niên ít nói, hắn đánh xe thử hai lượt, cuối cùng chỉ đành nhìn về phíaTiểu Cửu mà lắc đầu, thấp giọng nói: “Chỉ sợ khó rồi.”

“Làm sao bây giờ?” Đào Nhiễm bắt đầu hoảng hốt, quay sang hỏi Nhàn Nguyệt. “Tiểu thư, hay chúng ta quay lại chỗ Vân phu nhân gọi người đến giúp? Nếu không báo về Lâu gia, tam phòng lại có cớ mà nói ra nói vào.”
Nhưng nghĩ kỹ lại, gọi người từ chỗ Vân phu nhân cũng không ổn, Vân phu nhân vừa mới dặn đừng đi phố Hạc Vinh, vậy mà Nhàn Nguyệt vẫn cố tình đi. Dẫu Vân phu nhân hiểu rõ nội tình, sẽ không trách móc, nhưng sau này mỗi lần đem chuyện này ra đùa cợt, cũng đủ khiến người ta ngượng ngùng.

Nhà dột lại gặp mưa đêm, cố tình ông trời cũng chọn đúng lúc này mà đổ mưa xuống. Ban đầu chỉ lác đác vài hạt, chẳng bao lâu đã tí tách rơi dày, mắt thấy càng lúc càng nặng hạt. Đào Nhiễm nghĩ đến nơi này gần sông Ngự Hà, nhỡ đâu nước sông dâng lên, đến lúc ngập cả xe ngựa, khi ấy mới thật là rắc rối.

“Tiểu thư, trời mưa rồi.” Đào Nhiễm vội quay sang nhìn Nhàn Nguyệt. Nhưng nàng vốn lanh lợi, không hỏi dồn dập, chỉ khéo nhắc nhở nàng tình thế càng lúc càng khó, cần sớm liệu tính.

Nhàn Nguyệt hiển nhiên càng thêm bực bội, nhưng vẫn nghĩ tới hạ nhân.

“Bảo Tiểu Cửu và xa phu tìm chỗ tránh mưa trước đã. Lấy dù trên xe ra cho họ.” Nàng phân phó Đào Nhiễm.

Đào Nhiễm nghe vậy kinh ngạc mở to mắt.

Đã đến nước này rồi… mà vẫn chưa định đi gọi người sao?

Tiểu thư nhà mình vốn từ trước đến nay rất quý trọng mạng của mình. Bởi vì thân thể yếu ớt nên hễ mưa gió lạnh nóng đều đặc biệt chú ý, cho dù Lâu nhị nãi nãi có bất công đến đâu, nàng cũng không vì thế mà cố tình làm khó chính thân thể mình.

Thế mà lúc này nhìn nàng, sao lại giống như đang giận dỗi ai đó vậy.

Đào Nhiễm trong lòng kinh ngạc, nhưng biết tính tình của Nhàn Nguyệt nên cũng không dám khuyên, đành phải cùng A Châu lấy chiếc áo choàng da hải long đã được bọc sẵn trên xe ngựa ra, khoác lên người Nhàn Nguyệt, vừa chỉnh lại vừa nói: “Tiểu thư, quấn áo choàng cho kín một chút. Bên ngoài đang mưa, nhiễm lạnh thì không phải chuyện đùa đâu.”

Nàng chỉ lo chăm sóc Nhàn Nguyệt, không thúc giục, cũng chẳng hỏi nguyên do, hiển nhiên là đã hiểu phần nào. Nhàn Nguyệt nghe vậy, trong lòng dâng lên một cảm giác khó nói thành lời. Từ trước đến nay nàng làm việc đều chừa đường xoay xở, nổi tiếng là thông minh lanh lợi, so với Khanh Vân cùng Lăng Sương, đám hạ nhân của nàng càng bội phục tiểu thư nhà mình hơn cả. Thế mà hôm nay nàng lại khác thường đến vậy, dẫn cả một xe người ngựa mắc kẹt ở nơi này, thật sự là chuyện hiếm có.

Ngoài xe, Tiểu Cửu cũng có điểm kinh ngạc, nhưng hắn hiểu rõ, chuyện bên trong xe không phải phận một gã sai vặt như hắn được hỏi, chỉ cần nghe lệnh là đủ. Huống hồ tiểu thư nhà hắn thông tuệ như thế, ắt đã có tính toán riêng.

Quả nhiên, từ trong xe, Nhàn Nguyệt lên tiếng.

“Đào Nhiễm, bảo gã sai vặt treo đèn lồng của Lâu phủ cao thêm một chút, chọn treo ngay trên xe ngựa, để xa gần đều trông thấy.” Trong giọng nàng còn mang theo mấy phần bực bội, thật giống như đang giận dỗi ai đó: “Không cần đi tìm người, cùng lắm thì ở đây chờ một đêm, sáng mai hẵng trở về.”

Đào Nhiễm nghe vậy cũng đành bất đắc dĩ vâng dạ. Tiểu Cửu và xa phu liền vội vàng đem đèn lồng treo cao lên, chữ “Lâu” trên đèn đỏ rực sáng chói, giữa con đường Hạc Vinh đen như mực lúc về đêm trông vô cùng nổi bật, phỏng chừng những nhà ở gần đó đều có thể trông thấy.

Bên ngoài, mưa mỗi lúc một nặng hạt, Đào Nhiễm trong lòng càng thêm nóng ruột, thấy tiểu thư vẫn lặng lẽ bọc áo choàng, không nói một lời, nàng đang nghĩ cách khuyên giải, chợt nghe A Châu đang ngồi cạnh cửa sổ xe khẽ thốt lên: “Ơ… kia là ai vậy?”

Đào Nhiễm cũng vội vén màn xe nhìn ra, chỉ thấy trong màn đêm có một đội người ngựa, người đi đầu cầm đèn lồng, đang nhanh chóng tiến lại gần. Mặt đường phố Hạc Vinh gồ ghề lồi lõm như vậy, thế mà ngựa của bọn họ vẫn chạy vừa nhẹ vừa nhanh, tựa như một cơn gió, chớp mắt đã cuốn tới trước mặt. Đêm khuya đã phạm lệnh cấm đi lại, vậy mà còn dám phóng ngựa trong kinh thành, sao lại to gan đến thế? Nhìn hướng bọn họ đi tới, dường như là vừa từ trong cung đi ra.

Tiểu Cửu và xa phu cũng hoảng hốt, vội nhảy xuống xe, xách đèn lồng đứng chắn phía trước. Ai ngờ đội người kia dường như đã biết sẵn họ ở đây. Người dẫn đầu là một hán tử chừng trên dưới ba mươi, mặc hắc y, tay trái hắn dường như có chút tật, chỉ dùng cổ tay móc vào dây cương, nhưng khí thế lại cực kỳ bức người. Hắn trực tiếp giơ chiếc đèn lồng trong tay lên soi trước mặt Tiểu Cửu, ánh sáng chói lòa khiến Tiểu Cửu hoảng đến hoa cả mắt.

Tiểu Cửu tuy ngày thường cũng là người lợi hại, nhưng cũng chỉ là cái lợi hại của một gã sai vặt tầm thường. Vừa thấy người kia mặc kỳ lân phục, lại cưỡi con Hồ mã cao to, bên hông đeo Nhạn Linh đao, hắn lập tức hiểu ngay đối phương là người phương nào, sắc mặt liền tái đi, không dám hé nửa lời.

Hắc y hán tử kia dường như cũng nhận ra Tiểu Cửu.

“Gia, là người của Lâu gia.” Hán tử kia nhìn về phía chủ nhân cung kính bẩm báo.

Đào Nhiễm nấp sau màn xe, lén nhìn ra ngoài, xưa nay ở trong tối nhìn về nơi sáng, mọi thứ lại càng rõ ràng hơn. Đèn lồng của bọn họ cao đến nửa thân người, phía trên không có chữ, ánh sáng chiếu rực bốn phía, sáng như ban ngày, rõ ràng là loại đèn quen dùng cho những kẻ thường xuyên hành sự ban đêm. Trong vòng sáng do đèn lồng vây quanh, người đứng đầu khẽ thúc ngựa bước ra. Áo kỳ lân phục đỏ thắm thêu cẩm tú, áo choàng khoác bên ngoài là huyền y, gương mặt tuấn tú, thân hình gọn gàng sắc sảo như một lưỡi kiếm vừa rút khỏi vỏ. Không phải Thám Hoa lang Hạ Vân Chương, thì còn có thể là ai.

« Chương trước
Chương tiếp »