Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 56: Hoa điểu
Tuy rằng Văn phu nhân đã vắt kiệt sức khuấy động bầu không khí, Mạch Hoa yến vẫn chẳng có gì đặc biệt. Sau bữa tiệc đãi khách buổi tối, các vị phu nhân cùng tiểu thư cũng lần lượt cáo từ. Trước cửa Văn phủ vốn không rộng rãi, xe ngựa ra vào đều không thông, vì thế chen chúc nửa ngày mới dần dần tản bớt.
Hôm nay lại là ngày triều sớm, Hạ Vân Chương tan triều xong còn ở trong cung nấn ná thêm hai canh giờ, mãi đến lúc hoàng hôn mới hồi phủ. Hạ phủ cũng giống như An Viễn hầu phủ, chia làm tiền phủ và hậu phủ. Hạ Vân Chương vốn là quá kế tự tôn, lại đến khi trưởng thành mới được nhận về dòng chính. Vì thế tình cảm giữa hắn với Văn quận chúa — vị tổ mẫu trên danh nghĩa — xưa nay vẫn luôn có điểm nhạt nhòa, bất quá là ngoài mặt lễ nghĩa vẫn chu toàn, không ai có thể bắt bẻ hắn. Hiện giờ hắn là hồng nhân trước ngự tiền, lại nắm giữ thực quyền ở Bắt Tước ty. Quan gia cũng khó mà rời hắn được một ngày, công vụ chồng chất, vì vậy cả ngày bận rộn, thần long thấy đầu không thấy đuôi. Ngoại trừ đại nhật tử đến thỉnh an, Văn quận chúa ngày thường muốn gặp hắn cũng chẳng dễ.
Nhưng hôm nay Văn quận chúa lại đặc biệt sai ma ma ra tiền viện truyền lời, nói: “Thỉnh thiếu gia sau khi tan triều lập tức qua đây một chuyến.”
Đến lúc Hạ Vân Chương hồi phủ đã là hoàng hôn, nghe được lời này, hắn thay bộ kỳ lân phục của Bắt Tước ty rồi mới sang hậu viện. Quan phục của triều đình Đại Chu vốn rộng rãi đoan chính, còn y phục của Bắt Tước ty thì thon dài gọn gàng, phong thái tiêu sái, chỉ là mang theo vài phần sát khí, khiến đám quan viên trông thấy cũng phải dè chừng. Lúc này hắn thay một thân áo gấm xanh sẫm, phong thái thanh nhã như gió thoảng bụi trần, phảng phất có vài phần phong thái của Hạ Lệnh Thư năm xưa. Văn quận chúa khi ấy đang trò chuyện cùng ma ma, qua khung cửa sổ của nam sương phòng, chợt thấy bóng dáng thiếu niên đang bước dọc hành lang một đường đi tới, trong lòng cũng không khỏi thoáng chút bâng khuâng.
“Xem như cũng là người tài mạo song toàn.” Ma ma bên cạnh khẽ cười nói.
Văn quận chúa mấy ngày nay trong lòng vẫn canh cánh một chuyện quan trọng, song cũng không vội vã nói ra. Đợi đến khi Hạ Vân Chương bước vào trong phòng, hành lễ xong xuôi, bà mới chậm rãi hỏi: “Nghe nói dạo này ngươi bận rộn lắm sao? Dẫu có bận đến đâu, cũng đừng lỡ mất Hoa Tín Yến, đây cũng là việc quan trọng, nhà chúng ta từ xưa đến nay nhân khẩu vốn đơn bạc, còn trông mong ngươi sớm ngày định thân, khai chi tán diệp đấy.”
“Lão thái quân dạy phải.” Hạ Vân Chương chỉ nhàn nhạt đáp lại một câu.
Kỳ thực Văn quận chúa đối với hắn ít nhiều vẫn có phần e dè. Hai năm trước còn đỡ, khi ấy bà thân là quận chúa, sáu mươi mấy năm qua đã từng thấy không biết bao nhiêu thiếu niên lang nhuệ khí sắc bén. Nhưng hai năm gần đây, thanh danh của hắn ở Bắt Tước ty ngày một vang dội, còn khí chất của Hạ Vân Chương lại giống như lưỡi kiếm sắc chìm dưới đáy nước, qua năm tháng mài giũa càng thêm lạnh lẽo. Ngay cả Văn quận chúa, nhiều lúc nghe người ngoài nói về thủ đoạn hành sự của hắn, trong lòng cũng không khỏi sinh vài phần sợ hãi.
Ở trước mặt hắn, bà cũng không dám bày ra quá nhiều uy nghi của lão thái quân, chỉ nhẹ lời khuyên nhủ: “Ta biết quan gia coi trọng ngươi, mà ngươi cũng có lòng báo ân, nhưng một người dù sao vẫn là thế đơn lực mỏng. Nếu ngươi sớm kết thân, tụ lại tông tộc nhà ta, dưới tay có thêm người để dùng, chẳng phải càng là dễ bề đền đáp thánh ân sao? Ngươi xem Diêu gia, Triệu gia, đều là đại gia tộc nhân khẩu đông đúc, trên dưới náo nhiệt. Mọi người đồng tâm hiệp lực, cùng tiến cùng lui, chẳng phải hơn ngươi một mình đơn thương độc mã sao? Ngươi ngày ngày dãi nắng dầm mưa như vậy, lỡ có sơ suất gì… đến lúc ấy, ta biết nương tựa vào ai đây?”
Lời này của bà ít nhiều cũng mang theo vài phần chân tình, từ khi gả vào Hạ gia, Văn quận chúa vẫn luôn đứng nơi đầu sóng ngọn gió. Hạ Lệnh Thư năm xưa vốn là mỹ nam tử nổi danh kinh thành, đến cả quan gia cũng từng đùa rằng dung mạo ông “tựa Phan An tái thế, khiến người phải lưu hương như Tuân lệnh”. Người đời đều cho rằng bà có phúc lớn, mới được một lang quân tài mạo song toàn như vậy. Nhưng kỳ thực giữa bà và Hạ Lệnh Thư từ đầu đến cuối vẫn có một khoảng cách nhàn nhạt. Nói cho dễ nghe thì là tôn trọng nhau như khách, còn nói thẳng ra, lại có phần quá mức khách khí. Năm xưa bà cũng từng theo lời chỉ dạy của mẫu thân mà cố gắng rất nhiều. Nhưng mọi nỗ lực ấy tựa như một quyền đánh vào bông, hoặc như viên đá ném xuống biển sâu, đều không có tác dụng.
Hạ Lệnh Thư cả đời không con, bên ngoài lại đồn rằng vì bà ghen tuông quá độ. Kỳ thực khi ấy trong phủ Hạ gia cũng có hai vị thiếp thất dung mạo diễm lệ. Tuy bà tính tình có phần kiêu căng, song cũng chưa từng khắt khe hành hạ bọn họ, chẳng hiểu vì sao mọi điều tiếng cuối cùng đều quy lên đầu bà. Về sau Hạ Lệnh Thư qua đời, bà lại sống cảnh thủ tiết, bà từng nuôi dưỡng quá kế nhi tử, lại gả cả nữ nhi, nhưng người con nối dòng ấy cũng sớm mệnh bạc, sau đó lại phải chọn quá kế tự tôn. Ngay chính bà trong lòng cũng không khỏi nghi ngờ: phải chăng tổ trạch Hạ gia thật sự có điều gì không hợp phong thủy, bằng không một tòa phủ đệ lớn như vậy, cớ sao mãi chẳng giữ được người.
Mãi đến khi chọn Hạ Vân Chương làm quá kế tự tôn, người này lại cứng cỏi khác thường, từng bước chống đỡ gia môn, khiến thanh thế Hạ gia dần dần phục hưng. Bằng không chỉ dựa vào danh hào quận chúa của bà, e rằng cũng chỉ như Thôi gia mà thôi. Nghĩ đến đây, Văn quận chúa càng thêm coi trọng Hạ Vân Chương.
Hạ Vân Chương đối với vị tổ mẫu này trên mặt vẫn mang vẻ kính trọng, chỉ đáp: “Lão thái quân nói phải.”
Thấy hắn dường như có ý lắng nghe, trong lòng Văn quận chúa không khỏi mừng thầm, mắt thấy trời không còn sớm, bà dứt khoát nói thẳng hơn đôi chút, song vẫn giữ vài phần kín đáo: “Ngươi đã chịu nghe ta nói, đủ thấy là đứa trẻ hiếu thuận. Ta cũng chẳng giấu ngươi, việc tứ hôn trong cung rốt cuộc cũng chỉ chọn trong đám tiểu thư thế gia này. Nếu lỡ rơi vào tông thất, lại càng thêm phiền phức. Nào bằng người nhà chúng ta tự liệu trước, tứ giác vẹn toàn. Ngươi vốn thông minh, ta cũng không cần nói nhiều, hẳn cũng đã hiểu rõ lợi hại trong đó. Trời cũng muộn rồi, Mạch Hoa yến chắc cũng sắp tàn, vừa hay ngươi thay y phục, đến đó thay ta đón Văn Hỉ về đây, ta cũng đã mấy ngày nay chưa gặp con bé…”
Không rõ Hạ Vân Chương có thật sự nghe vào hay không, hắn chỉ nhàn nhạt đáp: “Vâng ạ.”
Văn quận chúa lại sợ nhất chính là dáng vẻ ấy của hắn, tựa hồ chuyện gì cũng thuận miệng đáp ứng, nhưng lại chẳng để lộ một kẽ hở nào để người khác nắm bắt. Bà cũng biết Tuân Văn Hỉ vốn tâm cao khí ngạo, ánh mắt chỉ dõi theo Tần Dực cùng Hạ Nam Trinh hai tên tiểu tử, đối với Hạ Vân Chương lại chẳng mấy bận tâm. Mà nhìn dáng vẻ Hạ Vân Chương, dường như đối với Tuân Văn Hỉ cũng không có ý tứ gì. Nghĩ đến đây, Văn quận chúa không khỏi thầm lo, chỉ sợ kế sách “tứ giác vẹn toàn” mà bà đang dày công tính toán, rốt cuộc lại thành công dã tràng.
Văn quận chúa trong lòng vốn đã có ý muốn thúc đẩy mối hôn sự này, vì thế dịu giọng trấn an Hạ Vân Chương: “Văn Hỉ có lúc quả thật được nuông chiều quá mức, nhưng tâm tính lại tốt. Huống hồ nữ hài tử kiều khí đôi phần cũng chẳng phải chuyện gì xấu, trông càng có vẻ tôn quý, đoan trang. Nàng lại là người trong nhà chúng ta, xuất thân đứng đắn. Ngươi chẳng nghe bên ngoài ai nấy đều gọi nàng là ‘Tuân quận chúa’ đó sao? Dẫu chỉ là lời đùa vui, nhưng cũng bởi khí phái của nàng khiến người ta kính trọng. Còn những tiểu thư thiên kim từ bốn phương tám hướng kia, nói là đều cùng xuất thân thế gia giống chúng ta, kỳ thực căn cơ nông cạn vô cùng. Phần nhiều chỉ là những tân quý mới nổi, gốc rễ còn chưa đứng vững. Nếu ngươi chịu đến dự Hoa Tín Yến, chỉ cần đứng bên cạnh nhìn một lát, cao thấp thế nào liền tự mình phân rõ. Những kẻ mới nổi ấy, thậm chí cả con gái nhà thương nhân cũng trà trộn vào ngồi chung bàn tiệc, nào xứng so với một sợi tóc của Văn Hỉ. Ta cũng hiểu tâm tư của ngươi, nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ từ từ khuyên bảo nàng. Con bé vốn thông minh, tự nhiên biết an bài như thế nào mới là tốt nhất…”
Hạ Vân Chương nghe ý tứ ấy liền hiểu bà đang dốc sức tác hợp mình với Tuân Văn Hỉ. Đối với hắn, ý nghĩ ấy vừa hoang đường vừa nực cười.
Vì vậy hắn cũng không buồn nghe tiếp, chỉ lạnh nhạt cắt ngang: “Trời cũng không còn sớm, nếu còn phải đi đón người, e là nên xuất phát.”
Văn quận chúa lúc này mới dừng lời, vội nói: “Phải phải, trời cũng sắp tối rồi, ngươi mau đi, khi trở về ta sẽ cho người chuẩn bị cơm chiều…”
“Buổi tối trong cung còn có việc, con sẽ không về phủ.” Hạ Vân Chương thản nhiên hỏi: “Lão thái quân còn dặn dò gì khác chăng?”
Lời hắn tuy lễ phép, song lại khiến người khác khó lòng tiếp tục. Dù bên cạnh Văn quận chúa có cả đám ma ma hầu hạ, bà cũng cảm thấy có điểm lúng túng, chỉ đành nói: “Không còn chuyện gì nữa, ngươi cứ đi đi.”
Thật ra Hạ Vân Chương cũng xem như nể mặt Văn quận chúa nên mới vòng qua Văn phủ đón người. Bằng không, hắn vốn chẳng cần bận tâm. Kinh thành này thứ gì cũng so bì: y phục, xe ngựa, những loại yến tiệc thế này càng phải phô trương. Xe ngựa của Hạ đại nhân tuy không phải cực kỳ hoa lệ, nhưng chỉ riêng đội thị vệ thuộc Bắt Tước ty đi theo cũng đủ khiến người khác phải thầm ngưỡng mộ. Hắn đứng chờ trước Văn phủ chừng nửa khắc, những quan viên khác đi ngang qua đều tự động vòng đường mà tránh.
Không biết Tuân Văn Hỉ còn bận chuyện gì, đã nửa khắc trôi qua mà vẫn chưa ra. Hạ Vân Chương khoanh tay ngồi trên lưng ngựa, nhàn nhạt kêu tùy tùng: “Vào hỏi xem, vì sao đến giờ vẫn chưa ra.”
Bên trong phủ lúc ấy cũng vừa lúc tàn tiệc, Văn đại nhân nghe tin Hạ Vân Chương tới, liền đích thân ra ngoài nghênh tiếp, còn nhất quyết muốn vì hắn mở thêm một bàn tiệc mới. Tin tức truyền vào bên trong, các tiểu thư đều đã biết, Ngọc Châu vội vàng nịnh nọt: “Vẫn là Tuân quận chúa mặt mũi lớn, ngay cả Hạ đại nhân cũng đích thân tới đón.”
Trong kinh tuy có hai cái Hạ gia, nhưng lại chỉ có một Hạ đại nhân, chính là Hạ Vân Chương. Hạ Nam Trinh tuy thừa kế hầu vị, nhưng lại không làm quan, chỉ giữ một chức quan nhàn tản. Suốt ngày rảnh rang ở nhà, phiêu lãng tiêu dao. Các tiểu thư thì thấy vậy là phong lưu phóng khoáng, nhưng các phu nhân lại có phần không tán đồng, cho rằng tuổi còn trẻ mà đã lang bạt phóng túng như thế thì chẳng phải chuyện tốt.
Nghe vậy, Tuân Văn Hỉ lập tức lộ vẻ không vui.
“Ai cần hắn tới đón?” Trước mặt người khác, nàng luôn cố sức phủi sạch quan hệ với Hạ Vân Chương, càng làm ra vẻ cao quý, ngay cả một người tiền đồ như gấm như Hạ Vân Chương cũng không để vào mắt, đủ thấy ánh mắt nàng cao đến mức nào. Tin đồn truyền qua truyền lại, dần dần lại biến thành: chính Hạ Vân Chương có ý với nàng, chỉ là nàng không chịu gật đầu. Mà Bắt Tước ty của Hạ Vân Chương tuy có thể điều tra đến cả chuyện quan viên nói gì với thiếp thất trong nhà, nhưng đối với lời đồn này hắn lại lười để ý, càng khiến người ta tin là thật. Tuân Văn Hỉ ngoài mặt làm ra vẻ bực bội, kỳ thực trên mặt lại không dấu được có điểm rạng rỡ.
Thấy thái độ của nàng như vậy, đám nữ hài tử bên cạnh đều hiểu nàng không phải thật sự tức giận, đám tuỳ tùng của nàng lập tức hùa vào trêu chọc, không khí trở nên vô cùng náo nhiệt. Sau khi tận hưởng một hồi được mọi người vây quanh tâng bốc, Tuân Văn Hỉ mới thong thả để nha hoàn hầu hạ khoác áo choàng, chậm rãi bước ra hậu đường Văn gia.
Bên ngoài, Hạ Vân Chương đang đứng trong đình, nghe Văn đại nhân hết lời nịnh nọt. Thật ra Văn đại nhân cũng có việc cần nhờ hắn, ông ta đang xây một tòa trạch viện ở quê, nhưng lại lấn vào đất tổ của người khác, đối phương không chịu, tụ tập cả tộc nhân định kiện lên trên. Văn đại nhân đang khắp nơi tìm người chống lưng, bằng không năm nay ông cũng sẽ không cắn răng gánh vác tổ chức Mạch Hoa yến, chỉ mong kết giao thêm vài vị quan viên, để có người giúp ông ép chuyện kia xuống.
Văn đại nhân còn đang thao thao nói chuyện thì bên kia các tiểu thư đã lục tục bước ra, nhất thời cũng không kịp tránh mặt. Tuân Văn Hỉ trước mặt mọi người lại càng phải tỏ ra không liên quan gì tới Hạ Vân Chương. Nàng thậm chí cũng không chào hỏi lấy một câu, chỉ lớn tiếng quát nha hoàn, thúc giục nhanh chóng lên xe ngựa.
Các tiểu thư thì ai nấy đều như những đóa hoa đang độ rực rỡ, đi thành từng nhóm năm ba người, vừa đi vừa len lén nhìn Hạ Vân Chương. Họ kinh ngạc vì hắn trẻ tuổi mà tuấn mỹ, nhưng cũng vì vị Thám Hoa lang này khí chất quá mức âm trầm lạnh lẽo mà tiếc hận trong lòng.
Hạ Vân Chương biết những nữ hài tử này đều là cùng một nhóm với Tuân Văn Hỉ, nên cũng chẳng mấy để tâm. Thấy nàng đã lên xe, hắn cũng chuẩn bị rời đi. Nhưng ánh mắt hắn vô tình lướt qua hai tỷ muội Ngọc Châu Bích Châu đang đi phía sau. Trên búi tóc của bọn họ mỗi người cài một chiếc trâm hình phượng điểu lông vàng cổ đỏ, thân chim nhỏ nhắn tinh xảo, bên cạnh còn điểm thêm Đồng Hoa màu tím.
Đám nữ hài tử phía sau các nàng, cũng có mấy người đang cài cùng một chiếc trâm ấy.
Thực ra Tuân Văn Hỉ vẫn luôn nói không muốn dính dáng gì đến Hạ Vân Chương, một phần vì hắn cũng là người kiêu ngạo, hai bên vốn không ưa nhau, nàng chỉ mượn thế ấy để nâng cao thanh thế của mình. Không ngờ lúc này hắn thế nhưng lại đang chăm chú nhìn mấy cô nương kia thêm vài lần, thấy vậy, nàng lập tức cảm thấy bực bội trong lòng.
“Ngọc Nô, đi hỏi xem rốt cuộc chúng ta có đi hay không?” Nàng tức giận nói vọng ra.
Trong xe ngoài xe, Hạ Vân Chương dĩ nhiên không thể nào không nghe thấy. Tuân Văn Hỉ cũng chính là cố ý nói lớn để hắn nghe được.
Nhưng lời của Hạ Vân Chương lại càng khiến nàng tức điên. Hắn thản nhiên dặn: “Bỉnh Võ, ngươi dẫn người đưa xe ngựa trở về đi. Trời cũng không còn sớm, ta phải vào cung.”
Một câu ấy khiến Văn đại nhân cũng không dám nói thêm gì, chỉ đành cười gượng: “Vâng vâng vâng… đại nhân bận việc, cứ lo việc trước, lo việc trước…”
Tuân Văn Hỉ dù tức giận cũng chẳng làm gì được hắn, nàng chỉ có thể ôm cục tức trong lòng, quyết định khi trở về phải làm ầm lên với Văn quận chúa một trận. Ai bảo bà cứ nhất quyết muốn tác hợp nàng với Hạ Vân Chương? Vốn dĩ nàng đã chẳng ưa gì cái đám Bắt Tước ty kia, giờ lại càng khiến Hạ Vân Chương có cơ hội làm nàng mất mặt.
Sau khi để Tuân Văn Hỉ rời đi, bên cạnh Hạ Vân Chương chỉ còn lại hai tâm phúc. Hắn quả thực là người có bản lĩnh, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, từ một kẻ mồ côi không cha không mẹ thuộc chi thứ của nhà họ Hạ, hắn đã tự tay gây dựng nên thế lực của riêng mình. Hiện giờ trong Bắt Tước ty, hắn đều có thể dễ dàng sai khiến, tất cả đều là người của hắn. Trong số những kẻ hắn coi trọng nhất có vài người, một người cũng là con cháu họ Hạ, tên Hạ Tuấn, từ nhỏ tay đã có tật, nên con đường khoa cử bị cắt đứt. Sau này theo Hạ Vân Chương làm việc, trở thành phó thủ lĩnh của hắn, ngược lại, địa vị còn vẻ vang hơn nhiều so với đám con cháu họ Hạ khác. Ngoài ra còn có hai huynh đệ Bỉnh Văn và Bỉnh Võ. Hai người này vốn là ngự tiền thị vệ do hoàng thượng ban cho Hạ Vân Chương, có ý muốn đặt thêm tai mắt bên cạnh hắn, kỳ thực đã sớm bị hắn thu phục. Cả hai đều xuất thân thế gia, năng lực làm việc cũng rất khá, nếu tách riêng ra, mỗi người đều có thể đảm đương một phương.
Bỉnh Văn thấy Hạ Vân Chương đứng yên không nhúc nhích, có chút nghi hoặc.
“Gia, chúng ta tiến cung chứ?” Hắn nhắc nhở: “Quan gia vẫn còn đang đợi.”
Hạ Vân Chương không trả lời, vẻ mặt vẫn lơ đãng như chẳng bận tâm. Hắn dẫn theo hai người cưỡi ngựa đi thêm một quãng, rồi bỗng nhiên dừng lại.
“Lão tam.” Hắn gọi tâm phúc của mình: “Đi hỏi xem… những chiếc trâm hoa điểu kia là có ý gì.”
Người hắn gọi lão tam chính là tâm phúc của hắn Hạ Tuấn. Thực ra trong tộc hắn xếp thứ mười ba, nên đôi khi trước mặt người khác Hạ Vân Chương gọi hắn là Thập Tam ca, có lúc thuận miệng lại gọi “lão tam”. Lần trước ở biệt uyển Tiêu gia, người hán tử áo đen mà Lâu Nhàn Nguyệt từng nhìn thấy chính là hắn. Hạ Tuấn xưa nay ít nói, trầm mặc như một cái bóng, nhưng trí nhớ lại cực tốt — chuyện gì thấy qua đều không thể quên, ngược lại đều ghi tạc trong lòng.
Câu nói của Hạ Vân Chương nghe qua rất mơ hồ, không đầu không đuôi, đây là Hoa Tín Yến, các tiểu thư đeo trâm hoa điểu nhiều vô kể. Nếu là Bỉnh Văn, nhất định nghe không hiểu. Nhưng Hạ Tuấn hiển nhiên biết hắn đang nói đến cái gì. Hắn cũng biết chủ nhân mình vẫn giữ thói quen của người đọc sách: không tùy tiện nhắc tới tên của nữ quyến.
Hạ Tuấn đáp một tiếng, lập tức thúc ngựa rời đi. Với thủ đoạn của bắt tước, tra những chuyện nhỏ thế này chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Chỉ có Bỉnh Văn vẫn còn mù mờ, không hiểu vì sao chủ nhân nhà mình bỗng nhiên lại quan tâm đến… một chiếc trâm cài tóc.
***
Hạ Vân Chương vào cung đúng giờ Dậu, khi cổng cung đóng lại, tất cả ngoại nam đều phải rời đi, còn hắn lại được triệu vào đúng lúc này, đủ thấy hắn là tâm phúc của thiên tử. Kỳ thật quan gia cũng không có đại sự gì. Gần đây đêm dài, trước và sau bữa tối thường có chút thời gian nhàn rỗi, nên mới gọi một vị cận thần tới bầu bạn trò chuyện. Vị Thám Hoa lang trẻ tuổi này vừa có tiền đồ, dung mạo lại tốt, lời lẽ đối đáp cũng khéo léo, như người ta vẫn nói: nói chuyện với hắn giống như tắm mình trong gió xuân. Hơn nữa Bắt Tước ty do hắn nắm giữ tai mắt khắp nơi, thỉnh thoảng cũng có nhiều chuyện mới lạ để kể.
Hiện giờ Quan gia thường nghỉ tại Vân Hoa điện, do Lệ phi nương nương hầu hạ. Lệ phi nhập cung đã mười năm, nay khoảng hai mươi bảy tuổi, đối với Hạ Vân Chương cũng có phần xem như hậu bối. Trong bữa tối, bà cùng quan gia một hỏi một đáp, lại đem Hạ đại nhân như con cháu nhà mình mà trêu đùa, cười nói: “Đều là quan gia không tốt, đang lúc Hoa Tín Yến mà còn triệu tiểu Hạ đại nhân vào cung, lỡ mất đêm đẹp thì thôi đi, nhưng nếu làm chậm mất một mùa xuân, lỡ dở chuyện chung thân đại sự của thiếu niên lang thì biết làm sao?”
Hoàng đế cũng cười: “Yên tâm đi. Với nhân tài như Vân Chương, chẳng lo không có tiểu thư mang theo năm trăm xe của hồi môn mà gả vào.”
Trong các thế gia bình thường, của hồi môn bất quá cũng chỉ vài chục xe đã là nhiều, lời quan gia như vậy, hơn phân nửa là có ý muốn tứ hôn. Lệ phi cố tình đem chuyện này ra đùa, rõ ràng là đã nghe được chút phong thanh.
Trong cung mọi việc ăn ngủ đều có giờ giấc nghiêm ngặt, qua giờ Tuất, nội thị thân cận đã tới thúc giục quan gia đi nghỉ, ba lần bốn lượt nhắc nhở, khiến quan gia cũng nổi cáu: “Khó lắm trẫm mới có chút nhàn rỗi, định ngắm trăng một lúc, vậy mà các ngươi cứ thúc giục, phá hỏng hứng thú của trẫm…”
Cận giám không dám nói thêm lời nào, đều lặng lẽ lui xuống. Trong nội đường chỉ còn lại Quan gia và Lệ phi uống rượu nói chuyện. Một tỳ nữ bên cạnh Lệ phi giỏi đánh đàn liền gảy khúc nhạc trợ hứng. Thấy hoàng đế có chút buồn ngủ, Hạ Vân Chương bèn bước ra ngoài, đi dạo vài vòng dưới hành lang. Lúc này tử đằng đang vào mùa nở rộ. Trong hậu viện, một giàn tử đằng lớn leo kín cả Lưu Ly Các, cành lá phủ trùm tầng tầng lớp lớp, cũng bởi vậy nơi này được gọi là Vân Hoa điện. Ánh trăng đêm nay sáng như nước, rót xuống sân đình khiến mặt đất trắng bạc như ban ngày. Từ mái đình, từng chùm tử đằng rủ xuống, lớp này chồng lớp khác, những cánh hoa tím nhạt mềm như lụa, trải dài như mây gấm. Gió xuân khẽ lay, cả giàn hoa nhẹ nhàng đung đưa, bóng tím lay động dưới ánh trăng. Hương hoa không nồng, chỉ thoảng qua rất nhẹ, như có như không, tan vào màn đêm tĩnh lặng.
Cũng khó trách quan gia muốn ngắm trăng, đêm nay quả thực ánh trăng đẹp, gió xuân ấm áp thổi qua, mang theo mùi hương tử đằng thoang thoảng. Hạ Vân Chương chắp tay sau lưng, chậm rãi bước dưới mái hành lang, bóng áo hắn theo ánh trăng kéo dài trên nền đá, cứ như vậy lặng lẽ dạo hai vòng. Gió lại khẽ lay những chùm hoa tím rủ xuống, hương hoa thoảng qua. Trong khoảnh khắc ấy, hắn bỗng nhớ đến lời trêu chọc ban nãy của Lệ phi…
Rốt cuộc Thám Hoa lang vô tình, đêm xuân đẹp đến vậy, cũng chỉ nhẹ nhàng mà bỏ lỡ.
Không biết từ khi nào, Bỉnh Văn đã tới, thấy chủ nhân đứng dưới hành lang ngẩng đầu ngắm hoa, hắn không tiện tiến lại gần. Nhưng Hạ Vân Chương đã sớm nhìn thấy hắn, nhàn nhạt hỏi: “Có chuyện gì?”
Lúc này Bỉnh Văn mới bước tới, hạ giọng nói: “Là Hạ tam ca truyền tin tới, nói chuyện cây trâm đã tra xong, là Đồng Hoa phượng, một điển cố từ Thục Xuyên, tương truyền có loài tiểu phượng điểu sống trên Đồng Hoa…”
Bỉnh Văn gọi cái tên ấy, chẳng qua là đọc theo trên thư tịch mà thôi, đáng tiếc lại không hiểu thấu. Bằng không hẳn cũng nên nghĩ ra — thiên hạ ba năm mới sinh một Thám Hoa lang, đọc sách chất tựa núi, rộng như biển, há lại không biết điển cố “Đồng Hoa phượng” sao?
“Biết rồi.” Hạ Vân Chương nói. “Hắn có nói lai lịch cây trâm không?”
“Nói là do một vị tiểu thư làm, ở Mạch Hoa Yến đã đem tặng cho các tiểu thư, nên ai nấy đều mang.”
“Tiểu thư nhà nào?”
“Là Lâu gia ở thành nam, nói là nhị tiểu thư.” Bỉnh Văn vẫn cung kính đáp lời: “Chính là vị mỹ nhân nổi tiếng trong đêm Nguyên Tiêu ấy — tên là Lâu Nhàn Nguyệt.”
***
Lệ phi nương nương hầu hạ Quan gia vào giấc ngủ xong, liền ra ngoài xem xét một vòng. Thấy cung nữ thái giám trực đêm chung quanh đều đứng chỉnh tề, không có gì bất thường. Bà lại đi đến thư phòng ở gian sườn của ngoại điện, thấy Bỉnh Văn vẫn đang canh trước cửa thư phòng. Vừa thấy bà, hắn lập tức vội vàng hành lễ. Bỉnh Văn và Bỉnh Võ đều thuộc ban thị vệ treo danh trong cung, vì thế ra vào cung cấm cũng xem như danh chính ngôn thuận.
“Chủ tử nhà ngươi đâu?” Lệ phi hỏi.
“Gia thấy Quan gia đã nghỉ, nên ra ngoài trực đêm. Hiện đang ở Minh Quang điện. Nương nương muốn tìm gia sao?” Bỉnh Văn cung kính hỏi lại.
Nghe vậy, trong lòng Lệ phi không khỏi cảm khái. Không trách hoàng đế coi trọng hắn, người này thật biết tiến biết lui, hành sự đúng mực. Tuy là do hoàng đế tự mình triệu vào cung, nhưng ngoại thần ngủ lại trong cấm cung, dù thế nào cũng khó tránh lời dị nghị. Hắn liền đi sang Minh Quang điện trực đêm, hòa vào hàng ngũ đám thị vệ, như vậy vừa hợp lễ nghi vừa không khiến người ta bàn tán. Chỉ là như vậy thì có phần vất vả, e rằng đêm nay hắn khó mà ngủ yên.
“Không cần, đợi sáng mai rồi hãy nói.” Lệ phi nói.
Lệ phi vốn đã cầm đèn định quay về, nhưng trong lòng chợt động, bèn hỏi: “Trong thư phòng kia là gì vậy?”
“Gia mang theo chút công vụ tới, định tranh thủ buổi tối rảnh rỗi tiện tay làm. Nhưng thấy Quan gia đã nghỉ nên liền tránh đi trước, chờ trời sáng sẽ quay lại xử lý.” Bỉnh Văn thành thật đáp.
Quan gia nể trọng Hạ Vân Chương, thường khi vừa tỉnh giấc đã triệu hắn đến gặp, có lúc lâm triều cũng cùng nhau đi. Cả triều văn võ nhìn vào đều hiểu, hiện nay Bắt Tước ty mới chính là nha môn của thiên tử, còn Hạ Vân Chương chính là tâm phúc trong tâm phúc.
Lệ phi vốn là người làm việc theo khuôn phép, nhưng hôm nay không hiểu sao lại nổi hứng, thậm chí còn bước vào thư phòng xem thử. Bỉnh Văn cũng không tiện ngăn cản, đành để bà đi vào. Chỉ thấy trên bàn đặt vài tờ công văn, đều không phải việc trọng yếu. Nghĩ lại, hẳn những văn thư thật sự quan trọng của Bắt Tước ty, Hạ Vân Chương đều đã mang theo bên mình. Tiểu Hạ đại nhân quả nhiên làm việc kín kẽ, không để lọt một giọt nước nào.
Lệ phi tiện tay lật xem vài trang, cũng chẳng thấy điều gì thú vị, chính mình cũng cảm thấy có phần vô vị, định quay về, nhưng đúng lúc ấy, bà bỗng phát hiện một chi tiết.
Đó là một phần công văn bị bác, vốn chỉ là mấy việc kiểm toán vụn vặt. Trong đó có vài tờ sổ mục phế, Hạ Vân Chương tiện tay gạch đi. Nhìn vào cách phê duyệt cho thấy hắn làm việc dứt khoát, tâm tính lạnh lùng, những chuyện như bác bỏ thế này, hắn cũng chỉ thuận tay dùng bút son phê một chữ “Bác”, không hề thêm lời khách sáo, đến cả lý do cũng lười ghi. Chỉ vậy thôi cũng đủ thấy uy thế của hắn. Chỉ e người nhận được công văn ấy, trong lòng không khỏi thấp thỏm run sợ.
Lệ phi lại phát hiện ra một chút manh mối.
Trong ba tờ tấu bị phế kia, tờ cuối cùng dường như có viết thêm thứ gì đó.
Bà lật tờ giấy lại. Mặt sau của tờ giấy Tuyên Thành hơi ngả vàng, vậy mà vị Thám Hoa lang với nét chữ quý như vàng ấy lại viết lên mấy hàng chữ.
Chữ của Hạ Vân Chương cực kỳ đẹp. Nét chữ cũng như con người hắn, thanh tú như trúc, nhưng ẩn ẩn lại có khí chất cứng rắn như kim thạch. Đặc biệt khi phê bác công văn, nét bút càng lộ vẻ lạnh lẽo, hàn khí dày đặc.
Nhưng mấy hàng chữ này lại được viết cực kỳ thanh tú, dường như người cầm bút không phải Hạ đại nhân đang nắm quyền sinh sát trong tay, mà là chàng thiếu niên Thám Hoa lang năm mười bảy tuổi vừa đỗ đạt, trong một đêm xuân gió ấm giữa đào lý, thuận tay viết xuống một bài thơ.
Hắn viết tựa hồ chính là đêm nay.
“Sương đẫm lối gạch vàng, trăng đã ngả về tây;
theo làn hương bước qua trạm dịch, sân vắng chẳng vương chút bùn.”
Cảnh trong cung lúc đêm khuya, tịch mịch, ngọn đèn dầu rã rời, thoạt nhìn chẳng có gì lạ. Chỉ là câu sau đó, lại có chút ý vị.
“Mây lê tan hết bóng quan thưa,
Một cánh phượng non đậu cành ngô.”
*** Chú thích từ tác giả
Đề Tiêu Bạch Kỳ họa “Phụng Lễ phủ quân dạ trực ý thơ đồ”
(Vương Phùng)
Lộ ướt kim hành nguyệt chuyển tây,
Khoác hương quá dịch tịnh vô bùn.
Lê vân tán tận thiên quan ảnh,
Độc kiến Đồng Hoa tiểu phượng tê.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |