Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 52: Nghiêm nghị
Diêu Văn Long vừa nói như thế, đám tuỳ tùng phía sau liền theo đó ồn ào. Đặc biệt Uông Bảo – kẻ đắc lực nhất – lập tức reo lên: “Đúng vậy! Ai chứng minh được là của các tiểu thư? Có người nhận thì còn đỡ, bằng không không ai nhận, chúng ta liền mang đi!” Những kẻ khác cũng hùa theo cười nói, tiếng ồn ào dậy lên một trận. Tiêu phu nhân giận đến sắc mặt tím tái, không nói thêm lời nào, thẳng tay đoạt lấy chiếc khăn trong tay Diêu Văn Long. Không ngờ đám người kia vẫn chưa chịu dừng, lại còn kéo nhau theo phía sau. Uông Bảo đi đầu còn cười cợt gọi với: “Nhớ thu tạ lễ đấy nhé!”
Lúc ấy, bên Đồng Hoa yến các tiểu thư đều đang ung dung thưởng tiệc, người thì ngắm hoa, kẻ thì nói chuyện, ai nấy đều bận việc riêng. Tiêu phu nhân mang theo ba phần nộ khí bước tới, thấy đám nữ hài vẫn vô tư chơi đùa, dường như hoàn toàn không hay biết chuyện vừa xảy ra, trong lòng càng thêm bực bội. Thấy bà tới, mấy cô nương lớn tuổi vội đứng dậy hành lễ, nhẹ nhàng hỏi: “Bá mẫu đến rồi ạ?”
Tiêu phu nhân không đáp, chỉ lạnh lùng giơ khăn tay lên, nói: “Khăn này là của ai?”
Các cô nương thấy sắc mặt bà khác thường, đều có phần e dè. Hoàng Ngọc Cầm lớn tuổi hơn một chút, ngày thường trong đám nữ hài tử nàng vốn cùng Khanh Vân đứng đầu, bèn nhìn qua một lượt rồi hỏi lại: “Là bá mẫu nhặt được sao?”
“Nếu là ta nhặt được thì còn đỡ. Đằng này, khăn lại bay thẳng đến sân mã cầu, rơi vào tay đám nam nhân. Bọn họ còn cầm ra đùa cợt, đem làm tiền cược ‘trích hoa’!” Tiêu phu nhân trong lòng đang nôn nóng, ngữ khí khó tránh khỏi có điểm nặng nề. Các tiểu thư vốn đều là thiên kim khuê các, từ nhỏ sống trong nhung lụa, đều là được kiều dưỡng, ít khi bị trách mắng trước mặt người khác. Lại nghe chuyện này quả thật nghiêm trọng, nên nhất thời ai nấy đều lặng im, ngay cả Hoàng Ngọc Cầm cũng không dám tiếp lời.
Một nha hoàn đứng bên khẽ run, ấp úng nói: “Chiếc khăn hồng nhạt kia… hình như là của nô tỳ.”
Tiêu phu nhân liền hỏi tiếp: “Còn cái màu xanh biếc thì sao? Là của ai? Mau nhận lấy đi. Không phải ta muốn nói nặng lời, nhưng những đồ vật tùy thân thì nên giữ cẩn thận. Các tiểu thư đều là kim chi ngọc diệp, nếu truyền ra chuyện gì thì thật khó nghe.”
Lời này của bà nói ra có điểm quá mức nghiêm khắc. Các cô nương nghe xong đều đỏ bừng mặt. Đúng lúc ấy, bên phía Diêu Văn Long ở xa xa thấy các nàng tụ lại nói chuyện, tưởng rằng đã tìm ra chủ nhân chiếc khăn, liền cố ý ồn ào trêu ghẹo. Một đám nam tử bật cười rộ lên, Uông Bảo còn cao giọng gọi sang: “Tiêu bá mẫu! Đã tìm được chủ nhân chiếc khăn chưa? Chúng ta còn đang đợi tạ lễ đấy!”
Các cô nương nghe tiếng cười giễu bên kia truyền lại, nhất thời ai nấy đều lúng túng đỏ mặt. Mọi người vội cúi đầu xem lại khăn tay của mình, chỉ e chính là vật của bản thân. Bên phía Lăng Sương, trong lòng lập tức dâng lên một trận tức giận. Nàng vốn không sợ đám nam tử kia, vừa định xắn tay áo đứng ra mắng bọn họ một trận, lại bị Thái Họa kéo lại, khẽ nói: “Ngươi nhìn kìa.”
Thái Họa từ trước đến nay vốn cẩn thận tỉ mỉ, lại am hiểu vải vóc, sớm đã để ý cách ăn mặc của từng người. Nàng biết chiếc khăn màu xanh kia là của người có tên Đậu Tích Nhu. Tiểu cô nương ấy tuổi còn nhỏ, mới mười bốn, năm nay lần đầu dự Hoa Tín Yến, lại tạm trú nơi kinh thành, theo biểu tỷ tới tham dự. Đậu Tích Nhu tự nhiên cũng nhận ra chiếc khăn của mình, nhưng nào dám thừa nhận. Lại sợ người khác nhìn hoa thêu mà đoán ra, trong lòng hoảng hốt, nước mắt gần như sắp trào ra, gò má đỏ bừng như muốn rỉ máu. Nàng chỉ lặng lẽ kéo tay áo biểu tỷ, muốn nói lại chẳng dám nói, bộ dạng thật khiến người ta thương xót.
Kỳ thực Nhàn Nguyệt cũng đã nhìn ra được, nhưng nàng xưa nay vốn giữ thái độ “việc ai nấy lo”, coi mình như khách trong cuộc. Huống chi trường hợp thế này ắt sẽ có người đứng ra. Quả nhiên Tuân Văn Hỉ đã không nhịn được, nàng tiến lên cầm lấy khăn tay, giơ lên trước mọi người, lớn tiếng ép hỏi:
“Là khăn của ai? Có bản lĩnh thì tự mình đứng ra nhận đi, đừng để liên lụy đến chúng ta. Chúng ta cũng không phải loại người khinh cuồng, ngay cả đồ của mình cũng giữ không xong!”
Thật là ngu xuẩn! Trong lòng Nhàn Nguyệt thầm mắng một câu. Đám Diêu Văn Long kia đã nhân cơ hội mà xét nét các cô nương, Tiêu phu nhân lại xử trí hồ đồ, thế mà nàng ta còn đổ thêm dầu vào lửa. Nhàn Nguyệt đang cười lạnh, bỗng nghe bên cạnh “soạt” một tiếng, Lăng Sương đã đứng bật dậy, giận dữ nói: “Là của ta đấy! Ta quả có một chiếc khăn như vậy, thì sao?”
Nhàn Nguyệt khẽ thở dài trong lòng.
Thật là người hết thuốc chữa.
Tuân Văn Hỉ thấy Lăng Sương đứng ra nhận, càng như lửa gặp dầu, bao nhiêu thù mới hận cũ đều dâng lên. Nàng vừa định buông lời châm chọc, đại loại như “tự chuốc lấy cơ hội để nam tử coi thường nữ nhi”…, thì bỗng nghe một giọng nói lười biếng vang lên: “Ta hình như cũng có một chiếc như vậy… có lẽ là của ta chăng?”
Người vừa nói, chính là Lâu Nhàn Nguyệt.
Ngay sau đó, Thái Họa cũng đứng dậy, nói: “Ta cũng có một chiếc như vậy.” Khanh Vân bình tĩnh tiếp lời: “Ta cũng có.”
Mấy tỷ muội Lâu gia từng người đứng dậy, mọi người ban đầu đều sững sờ, có nữ hài thông minh sớm phản ứng lại. Hoàng Ngọc Cầm gan cũng lớn, lập tức đứng lên nói: “Ta cũng có khăn tay màu này!”
Có nàng cùng Khanh Vân dẫn đầu, các nữ hài tử lập tức đồng loạt đứng dậy. Người gan lớn, kẻ nhút nhát, người thẹn thùng, người ít nói… từng người đều ngẩng đầu, đường hoàng nói: “Ta cũng có.” “Có thể là của ta.” “Chúng ta đều có loại khăn tay màu xanh này!”
Tiêu phu nhân kinh ngạc mở to mắt. Nhìn trong yến tiệc Đồng Hoa, các nữ hài tử đều đang đứng thẳng tắp, gần như ai cũng đứng dậy. Ngay cả Đậu Tích Nhu — người mà bà vốn đã chắc chắn chính là chủ nhân chiếc khăn — cũng đỏ mắt đứng trong đó, nói: “Là khăn của ta!” Dù bà đã làm phu nhân đương gia hơn hai mươi năm, nhất thời cũng không biết nên xử lý tình huống này thế nào.
“Thật là hồ nháo! Sao có thể mỗi người đều có một chiếc khăn màu xanh biếc?” Bà theo bản năng mang giọng giáo huấn.
Nhưng Lăng Sương cũng chẳng sợ bà. Đừng nói là phu nhân bên ngoài, từ nhỏ nàng đã bị Lâu nhị nãi nãi mắng không biết bao nhiêu lần. Tính nàng vốn quen làm theo ý mình, vô pháp vô thiên không kiêng nể ai, lập tức bước lên nói: “Bá mẫu chẳng phải muốn tìm chủ nhân chiếc khăn sao? Tìm được là được rồi. Còn quản chúng con có phải ai cũng có khăn màu xanh làm gì? Chẳng lẽ thật sự định để những tên hỗn đản kia có cớ đòi tạ lễ sao?”
Một câu đó của nàng khiến Tiêu phu nhân chợt sững lại. Kỳ thật bà cũng đang rối trí. Bà là nữ chủ nhân yến tiệc Đồng Hoa, Diêu Văn Long bọn họ khinh cuồng là chuyện của họ, các nữ hài lại không có lỗi. Chỉ là bà bị bọn họ trêu chọc làm cho tức giận. Các phu nhân thường có tâm lý như vậy, nam nhân dù có khinh cuồng, cũng cho rằng nữ nhân tất phải có chỗ không giữ khuôn phép. Thế nên ngược lại quay sang ép hỏi các nữ hài tử.
Không ngờ đám nữ hài này, dưới sự dẫn dắt của Lâu gia tỷ muội, lại đoàn kết như vậy. Quả thật hậu sinh khả úy.
Lăng Sương cũng chẳng để ý đến phản ứng của Tiêu phu nhân, nàng trực tiếp nhận lấy chiếc khăn từ tay bà, hung hăng trừng mắt nhìn về phía đám nam nhân ở phía xa. Ánh mắt ấy khiến bọn họ cũng có chút ngượng ngùng, không khỏi sờ sờ mũi.
Nếu chuyện chỉ đến đây thì cũng thôi. Nhưng bọn họ đã quên mất, Lâu gia còn có Lâu Khanh Vân.
Nàng vốn cũng định mặc kệ chuyện này. Nhưng nếu Lăng Sương đã đứng ra, Nhàn Nguyệt cũng xen vào, nàng thân là trưởng tỷ, tự nhiên phải thu xếp cho ổn thỏa. Huống hồ trong đám nữ hài ở đây nàng là người lớn tuổi nhất, lại đã có hôn ước, nếu cần phải nói đôi lời, cũng không ai thích hợp hơn.
Nàng cũng không để ý Tiêu phu nhân, chỉ thong thả bước lên trước vài bước, đến chỗ để đám nam tử ồn ào kia có thể nghe rõ lời nàng. Thần sắc nàng bình thản, tựa như từ nơi cao nhìn xuống, ánh mắt lướt qua bọn họ mà nói.
“Đồng Hoa yến vốn là dịp đạp thanh thưởng hoa, ai ngờ bỗng nổi một trận cuồng phong như thế. Khăn tay kia vốn bị gió cuốn đi, nguyên cũng chỉ là chuyện ngoài ý muốn. Chư vị vương tôn nhặt được đồ thất lạc mà biết hoàn trả, lại chưa từng mang đi khoe khoang khắp nơi, có thể thấy phong phạm của bậc quân tử.” Nàng hơi ngẩng đầu, từng chữ rõ ràng, thần sắc nghiêm cẩn nói tiếp: “Ta cũng biết chư vị đều là người từng đọc sách thánh hiền, ắt hiểu đạo lý phi lễ chớ coi, phi lễ chớ hành. Các cô nương chỉ vô tâm sơ suất, chư vị tất nhiên sẽ không giống những kẻ khinh cuồng ngoài đời, cầm vật ấy mà khoe khoang giễu cợt, làm ra chuyện vô giáo dưỡng, khiến phụ mẫu phải hổ thẹn. Tiêu bá mẫu, người nói có phải chăng?”
Tiêu phu nhân lúc này mới chợt hiểu, liền nhìn đám người kia một lượt, ý vị sâu xa mà đáp: “Chẳng phải như vậy ư.”
“Vậy đa tạ chư vị.” Khanh Vân khẽ vén vạt áo thi lễ, giọng nói nhàn nhạt.
Diêu Văn Long cùng đám người kia nào có từng gặp qua tình cảnh như vậy. Các tiểu thư khuê các xưa nay đều được nuôi dưỡng trong khuê phòng, gặp nam tử thường e thẹn né tránh, lộ ra vẻ dịu dàng đáng thương. Bọn họ thậm chí còn cố ý chạm mặt các nàng, chỉ để nhìn bộ dáng đỏ mặt thẹn thùng ấy. Hoặc như Lăng Sương, tuy nhìn có vẻ không sợ trời không sợ đất, nhưng rốt cuộc cũng sẽ có phu nhân đứng ra dạy dỗ, bọn họ vẫn chẳng thiệt thòi gì.
Nhưng ai ngờ Lâu gia lại có một người như Lâu Khanh Vân. Xét về quy củ, nàng còn giữ lễ hơn bọn họ, đi đến đâu đạo lý cũng đứng về phía nàng. Thế nhưng trong người lại có sẵn một cỗ khí cứng cỏi. Gặp chuyện như vậy, các tiểu thư đoan trang bình thường đã sớm lánh đi, còn nàng lại cứ nghênh diện bước tới, thẳng tay cho bọn họ một phen giáo huấn.
Giờ khắc này, Khanh Vân khẽ ngẩng đầu, thần sắc nghiêm nghị trang trọng, tựa Quan Âm lâm thế. Lại thấy Tiêu phu nhân đứng bên cạnh cũng ngầm thuận theo, không hề trách cứ nàng nửa lời, hiển nhiên lời nàng nói đều hợp lễ hợp pháp. Đám nam tử kia lập tức khí thế tiêu tan, kẻ thì cúi đầu, kẻ thì đỏ mặt tía tai, nhất thời đều cứng họng. Ngay cả Diêu Văn Long cũng cảm thấy mất hứng. Hắn nhân cơ hội liếc nhìn Lâu Nhàn Nguyệt một cái, nào ngờ nàng thần sắc lạnh nhạt, ánh mắt lộ vẻ ghét bỏ, khiến hắn càng thêm bẽ bàng.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì, đi thôi.” Diêu Văn Long quay sang mắng Uông Bảo một câu.
Đám nam tử vừa đi chưa xa, bên này các cô nương đã bật lên một tràng hoan hô tán thưởng. Hoàng Ngọc Cầm càng thẳng thắn nói: “Khanh Vân tỷ tỷ, tỷ thật lợi hại! Lời nói có tình có lý như vậy, trách sao bọn họ phải xám mặt bỏ đi.”
Khanh Vân chỉ mỉm cười đáp: “Đâu phải ta lợi hại, là Lăng Sương mới dũng cảm.” Nói rồi nàng nhìn sang Tiêu phu nhân, lại nhẹ giọng tiếp lời: “Bá mẫu hôm nay cũng vất vả rồi, vì chúng con mà gánh chịu không ít chuyện.”
Tiêu phu nhân vốn đang có chút ngượng ngùng, thấy nàng chủ động nói như vậy liền nắm lấy tay nàng, thở dài: “Vẫn là Khanh Vân con trấn tĩnh. Ta lúc nãy quả thật có phần quá nóng nảy, bị cái tiểu hỗn đản nhà họ Diêu kia dọa cho rối cả lên.”
Khanh Vân dịu giọng an ủi: “Bá mẫu nói gì vậy, người vừa phải tiếp giá, lại lo liệu Đồng Hoa yến, từng ấy tiệc tùng liên miên, người thường cũng đã mệt đến kiệt sức. Bá mẫu có thể quán xuyến được như vậy quả thực đã quá lợi hại rồi. Tục ngữ nói khó nhất chính là việc đương gia, chỉ một hội Đồng Hoa yến này thôi, bá mẫu cũng phải treo bao nhiêu tâm tư. Gặp chuyện bất ngờ, ai mà không lo lắng cho được…”
Tiêu phu nhân nghe nàng nói vậy, mắt cũng gần như rưng rưng.
“Đúng là thế. Con còn không thấy, lúc ta trông thấy bọn chúng đem cái khăn ấy làm cược để đánh mã cầu, hồn vía suýt nữa bay mất.” Tiêu phu nhân phân trần: “Ta chỉ nghĩ đồ của các cô nương làm sao có thể truyền ra ngoài. Nếu chuyện này đến tai phụ mẫu các con, chẳng phải mọi tội lỗi đều là do ta hay sao…”
Lăng Sương đang đứng bên cạnh, nghe đến đó liền nổi nóng, lập tức mắng: “Diêu Văn Long đúng là chẳng ra gì! Có ai lại đem khăn tay của nữ nhi ra để đặt cược mã cầu chứ? Con còn thấy đội bên kia do Trương Kính Trình dẫn đầu phải không? Hắn là người đọc sách, sao cũng hùa theo làm chuyện như vậy?”
“Trương đại nhân quả thật là một vị quân tử.” Tiêu phu nhân vội vàng thay hắn giải thích: “Chiếc khăn màu hồng nhạt kia chính là hắn thắng được rồi giao lại cho ta, cũng là hắn cố ý đến nhắc ta một tiếng, bằng không ta nào biết Diêu Văn Long bọn họ nhặt được khăn. Trương đại nhân khi ấy cũng lúng túng như thế nào, vừa trao lại khăn cho ta liền rời đi, quả là một thiếu niên văn nhã.”
Nhàn Nguyệt đứng bên cạnh, khẽ cười lạnh: “Thế cũng gọi là quân tử sao?”
Tiêu phu nhân cũng biết Trương Kính Trình vốn có ý cùng Lâu gia nghị thân, bởi vậy lời đánh giá này của Nhàn Nguyệt hiển nhiên là có nguyên cớ. Chỉ là bà không rõ nội tình bên trong rốt cuộc ra sao, cũng không tiện nói thêm. Hơn nữa, bà đối với mấy vị tỷ muội khác của Lâu gia vốn chẳng có bao nhiêu hảo cảm, chỉ riêng đối với Khanh Vân là đặc biệt thưởng thức mà thôi.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |