Đọc truyện cùng Khương An

Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân

Chương 51: Khăn tay

« Chương trước
Chương tiếp »

Đồng Hoa yến náo nhiệt suốt mấy ngày liền, đến hồi sau, ngay cả Tiêu phu nhân cũng sinh mấy phần mệt mỏi rã rời. Vốn là bà thấy đào hoa yến của Vân phu nhân vừa náo nhiệt, vừa chu toàn trong lòng liền muốn tranh một phen hơn thua, cho nên cũng chuẩn bị yến tiệc liền ba ngày, diễn rượu ca vũ đủ cả, quyết làm cho tưng bừng rộn rã một phen. Dù sao biệt uyển Tiêu gia vốn đã có sẵn từ trước, không cần bày biện thêm nhiều. Đồng Hoa nguyên cũng chẳng có gì thú vị để thưởng thức, bất quá chỉ là sơn sắc thanh nhã, cây rừng trùng điệp, lại thêm một khoảnh săn bắn phía ngoài, có thể cưỡi ngựa rong chơi thưởng ngoạn đó thôi.

Nào ngờ đúng lúc quan gia giá lâm săn thú, trên dưới vì việc nghênh giá mà bận rộn liền mấy ngày, khiến Đồng Hoa yến cũng vì thế mà bị trì hoãn. Lại thêm sóng gió liên tiếp không ngừng. Trước là Lâu Khanh Vân vì kinh mã mà suýt ngã ngựa, dọa đến Tiêu phu nhân hồn bay phách lạc. Về sau những tưởng sự tình an ổn, chưa kịp thở phào, lại phát sinh chuyện của Liễu Tử Thiền, lão Thái phi cũng vì thế mà rời đi, không trở lại nữa. Dẫu rằng những điều kia phần nhiều chỉ là lời đồn đoán bắt gió bắt bóng, nhưng với thân phận chủ nhân, chỉ cần nổi lên phong thanh như vậy, đã đủ khiến Tiêu phu nhân cảm thấy thể diện tổn hại, trong lòng không khỏi ngậm ngùi.

Bởi vậy, đến ngày cuối của Đồng Hoa yến, vốn là chính nhật đại yến, ánh mặt trời cũng đặc biệt trong trẻo, nhật sắc rạng ngời, chiếu khắp sơn cốc. Khắp sườn núi hoa vừa lúc nở rộ, hương sắc hòa quyện, khiến lòng người cũng vì đó mà thư thái. Đặc biệt bên cạnh khu vực săn bắn có một mảnh rừng Đồng Hoa rộng lớn, toàn bộ đều cùng lúc nở rộ, từng chùm hoa kết lại như gấm thêu tầng tầng lớp lớp, dưới tàng cây cánh rơi rực rỡ, phủ dày mặt đất, trông tựa một lớp thảm hoa mềm mại. Cách đó không xa còn có sân mã cầu. Theo dự liệu ban đầu của Tiêu phu nhân, hôm nay vốn định bày đại yến nơi đây: nam khách cưỡi ngựa đánh mã cầu, nữ khách đạp thanh du ngoạn, dưới tán cây uống rượu nói chuyện phiếm, hoặc ngắm hoa, đấu thảo, thưởng xuân thanh nhã. So với Đào Hoa Ổ của Vân phu nhân, cảnh tượng hôm nay nếu thuận buồm xuôi gió, ắt càng thêm vài phần nhàn nhã phong lưu.

Nhưng hiện giờ sự tình đã náo thành như vậy, Tiêu phu nhân đâu còn tâm tư nhàn hạ. Trong đám nam khách, những kẻ tôn quý phần nhiều đã rời đi. Tần Dực cùng Hạ Nam Trinh hai ngày trước theo giá xong liền trực tiếp hồi phủ, Triệu gia cũng lần lượt rút đi không ít người. Chỉ còn lại Hạ Vân Chương vì việc Liễu Tử Thiền chưa xong, tạm thời lưu lại biệt uyển. Tiêu đại nhân thấy thế, trong lòng càng thêm nóng nảy, chỉ e chậm một bước liền mất thể diện. Ông hết lòng nịnh bợ Hạ Vân Chương, vì hắn mà thỉnh diễn rượu, lại bày trận mã cầu. Nào ngờ Hạ Vân Chương việc công bề bộn, lại dường như chẳng mấy hứng thú với mã cầu. Thái độ lãnh đạm, lời lẽ nhạt nhòa, khiến sự nịnh nọt kia rốt cuộc hóa thành “vỗ mông ngựa lại trúng chân ngựa”, càng thêm lộ vẻ gượng gạo.

Dẫu vậy, yến tiệc vẫn kéo dài khá lâu. Tiểu Hạ đại nhân vốn là Thám Hoa lang phong tư tuấn nhã, chỉ tiếc giữ chức bắt tước hầu cận đã lâu, trên người không khỏi nhiễm mấy phần sát khí. Cánh ve sa quan đè nhẹ mái tóc đen như mực, dung mạo thanh tú như ngọc, chỉ là giữa chân mày ánh lên vài phần thâm trầm. Ngồi nơi thượng tịch, hắn vốn đã kiệm lời, Tiêu đại nhân đã gọi thêm mấy vị tiếp khách đến phụ họa, song không khí vẫn khó mà náo nhiệt. Thấy Hạ Vân Chương mãi nhìn về phía rừng Đồng Hoa, Tiêu đại nhân liền nịnh nọt nói: “Nghe nói năm xưa Hạ Lệnh thư đại nhân phong tư như ngọc thụ lâm phong, nay tiểu Hạ đại nhân quả thật phượng sinh ư phượng, thanh xuất ư lam.”

Dùng điển cố Đồng Hoa quả là xác đáng, ý vị cũng coi như tương hợp. Tiểu Hạ đại nhân nghe vậy, khẽ nhếch môi nở nụ cười hiếm hoi, nhưng cũng chỉ là tia cười thoáng qua trong giây lát, hiển nhiên là vẫn chưa bị lấy lòng.

Tiêu đại nhân thấy hắn vẫn luôn hướng mắt về phía rừng Đồng Hoa, chỉ cho là hắn hiếu kỳ, bèn giải thích: “Phu nhân nhà ta ở trong rừng Đồng Hoa bày tiệc khoản đãi chư vị phu nhân cùng các tiểu thư, cho nên bên ấy có chút náo nhiệt.”

Người ngoài chỉ cho là ngày xuân quá đỗi tốt lành, hai mươi bốn phiên hoa phong lần lượt thổi qua, ngay cả tiểu Hạ đại nhân cũng đã sinh mấy phần xuân ý, vì thế ai nấy đều chỉ cười mà không nói, tự hiểu trong lòng.

Theo lẽ thường mà luận, Hạ Vân Chương tuổi tác cũng đã đến lúc nghị thân. Chỉ là hắn quyền cao chức trọng, ngay cả Văn quận chúa cũng khó lòng quản nổi. Đương nhiên trong kinh cũng có lời đồn rằng Văn quận chúa muốn tác hợp Tuân Văn Hỉ cho hắn, nhưng Tuân Văn Hỉ tâm cao khí ngạo, dường như không mấy vừa ý.

Song ánh mắt Hạ Vân Chương lúc này, lại chẳng phải hướng về Hoa Tín Yến.

“Đồng Hoa yến vốn là chiêu đãi chư vị phu nhân tiểu thư, Diêu Văn Long chạy sang đó làm gì?”

Người ta thường nói, đám bắt tước tai mắt tinh anh. Mọi người nghe vậy, lúc này mới dồn ánh mắt ra ngoài. Tiêu đại nhân phải bước đến lan can nhìn xuống, mới phát hiện được tung tích của Diêu Văn Long. Nhóm người nơi đây phần nhiều tự xưng xuất thân nhiều đời trâm anh, gia thế lâu đời, bởi vậy đối với Diêu gia – tân quý mới nổi – trong lòng luôn có vài phần vừa đố kỵ vừa khinh thị, ngoài mặt xã giao, thực chất chẳng mấy thân cận. Đặc biệt là Diêu Văn Long, nhi tử độc nhất của Diêu gia, danh tiếng của hắn trong kinh vốn chẳng tốt đẹp gì. Trong hàng vương tôn công tử, trước kia địa vị song hành là Hạ Nam Trinh cùng huynh đệ Triệu gia, Tần Dực căn bản không có hứng thú tham gia tranh phong cùng đám người này. Nay Diêu Văn Long dựa vào phụ thân quan vận gần đây hanh thông, miễn cưỡng chen chân vào vòng thế gia công tử, lại tự lập thành một phái, tụ tập quanh mình một đám con cháu phú hộ và sĩ tử nông cạn, suốt ngày khắp nơi rêu rao thanh thế, làm ra vẻ huyên náo lẫy lừng. Chỉ tiếc nền tảng gia đạo không sâu, khí độ cũng chưa đủ chín. Có khi làm việc thiếu cân nhắc, hành sự lộ vẻ thô thiển, khiến người khác ngầm chê cười. Song dù chê cười cũng chỉ dám nói sau lưng, dẫu sao Diêu gia nay vận thế đang lên, người thường nào dám đắc tội. Ngược lại, Hạ Vân Chương thân thế và quyền thế còn cao hơn Diêu gia mấy bậc. Ngay cả Diêu Dương Huy – phụ thân Diêu Văn Long – khi gặp hắn cũng phải khách khí vài phần. Bởi vậy, hắn gọi thẳng tên Diêu Văn Long, không chút vòng vo, cũng là chuyện hợp tình hợp lý, chẳng ai dám nhiều lời.

Lại nói phía rừng Đồng Hoa bên kia, quả thật đã phát sinh chút ngoài ý muốn.

Vốn dĩ yến hội do Tiêu phu nhân an bài cũng không có gì trở ngại. Nhân lúc xuân quang thanh lệ, không khí trong lành, bà liền sai hạ nhân trải thảm gấm dưới tán cây Đồng Hoa, bày tiệc rượu, điểm tâm, món nào thức nấy đều tinh tế chu toàn, không thiếu thứ gì. Các phu nhân đến sớm, đã tản vào trong đánh bài tiêu khiển. Chỉ còn hơn hai mươi vị tiểu thư lưu lại dưới bóng Đồng Hoa, hoặc cùng nhau ngắm hoa, nói chuyện phiếm, hoặc thong thả dạo bước du ngoạn, cũng là một mảnh an nhàn tự tại.

Chỉ trách chợt nổi lên một trận cuồng phong. Trong sơn cốc vốn hay có thứ gió bất thần như vậy, đột ngột ập tới không kịp đề phòng. Gió quét ngang rừng Đồng Hoa, trong khoảnh khắc đã hất tung mấy chiếc tòa cẩm dưới tàng cây, những chiếc gối dựa bị thổi lăn lóc tán loạn khắp mặt đất. Các cô nương nhất thời vừa kinh hãi lại vừa bật cười, bọn nha hoàn hốt hoảng chạy tới, vội vàng giữ chặt rượu trà, điểm tâm trên bàn, sợ bị gió cuốn đi. Giữa lúc rối ren ấy, bỗng có người thất thanh kêu lên: “Không ổn rồi! Khăn tay bị gió thổi bay mất!”

Trong kinh thành, các cô nương trên người đều tùy thân mang một chiếc khăn tay. Các tiểu thư khuê các càng không ngoại lệ. Người chu đáo một chút, nơi góc khăn thường thêu vật làm ký hiệu — hoặc một đóa tiểu hoa, hoặc gia huy dòng họ — để tiện phân biệt, cũng là một tầng tâm ý riêng tư. Như Nhàn Nguyệt, khăn tay tùy thân của nàng sẽ thêu một đóa hải đường nho nhỏ, sắc chỉ thanh nhã, còn Khanh Vân lại là một áng mây nhỏ mềm mại. Duy có Lăng Sương tính tình giản lược, sống không câu nệ tiểu tiết, có khi ra ngoài đến khăn tay cũng chẳng buồn mang, tiện tay kéo ống tay áo mà lau.

Vốn dĩ trong rừng Đồng Hoa, hoa rơi lác đác, lại thêm bụi bặm khó tránh. Có những tiểu thư ưa sạch sẽ, liền lấy khăn tay phủ lên chén rượu, đậy trên đĩa điểm tâm còn dang dở, vốn dĩ cũng là cẩn thận chu toàn. Nào ngờ một trận cuồng phong thình lình nổi lên, cuốn tung cả rừng hoa, những chiếc khăn tay ấy lập tức bị hất bổng lên không, bay tán loạn như bướm trắng giữa trời. Các tiểu thư kịp phản ứng lại, đồng loạt thất thanh gọi nha hoàn đuổi theo. Sân mã cầu vốn cách rừng Đồng Hoa chẳng xa. Bọn nam tử khi ấy đang chơi cầu, bỗng thấy từ phía rừng hoa một mảnh khăn tay bay tới, theo sau còn có một đám nha hoàn như hoa như ngọc hớt hải chạy theo. Những gia tộc thế gia ấy, ngày thường tiểu thư đều không ra khỏi cửa, nha hoàn tùy thân so với tiểu thư của gia đình thường dân có khi còn kiều quý hơn nhiều. Nay đột nhiên một phen truy đuổi rộn ràng như thế, tức khắc khiến đám nam tử bên sân mã cầu đều ghìm cương dừng lại, đồng loạt ngoảnh nhìn.

Bọn nha hoàn đuổi theo một hồi, rốt cuộc cũng đem khăn tay thu hồi, trở về bẩm báo, coi như không có tổn thất gì lớn. Khanh Vân vốn tính tình ổn trọng, bên cạnh Nhàn Nguyệt lại có Đào Nhiễm cơ linh lanh lợi, hai người đều không thiệt hại gì. Còn Lăng Sương xưa nay không câu nệ tiểu tiết, vốn chẳng bận tâm chuyện đậy chén phủ đĩa, nâng chén liền uống, nên càng không có gì để mất. Các nàng đứng lại dưới tán Đồng Hoa, nhìn về phía sân mã cầu. Chỉ thấy đám nam tử kia sớm đã dừng ngựa, ánh mắt đều hướng sang bên này, thần sắc tò mò xen lẫn ý cười. Khanh Vân thấy vậy, chân mày liền nhíu lại, giọng trầm xuống: “Đám nam tử ấy, thật quá mức khinh cuồng. Đạo lý ‘phi lễ chớ coi’ mà cũng không hiểu sao?”

Tam tỷ muội các nàng ngồi một chỗ, bên cạnh còn có Thái Họa, cách xa với các nữ hài tử khác. Nhàn Nguyệt nghe vậy liền cười nhạt, thấp giọng nói: “Tứ vương tôn đều đã rời đi, còn lại đây bất quá là những kẻ bị chọn dư lại, có thể là thứ tốt đẹp gì đây?”

Lăng Sương nghe xong bật cười, ánh mắt tinh nghịch nhìn Nhàn Nguyệt: “Trương đại nhân còn đang ở trong sân đấy. Tỷ nói vậy, chẳng sợ người ta nghe thấy sao?”

Trương Kính Trình quả nhiên đang ở trong sân mã cầu. Hắn tuy đọc sách nhiều năm, khí chất thư sinh rõ rệt, nhưng cũng không phải hạng thư sinh yếu ớt. Mã cầu cũng biết đánh, cưỡi ngựa cũng không tồi. Nghe nói gần đây quan gia có ý bồi dưỡng một nhóm quan viên xuất thân tiến sĩ, để trọng dụng về sau, Trương Kính Trình chính là kẻ nổi bật trong số ấy, được xem như dê đầu đàn của lớp sĩ tử tân quý, cũng xem như tiền đồ vô lượng. Trận mã cầu hôm nay, chính là do hắn dẫn một đám sĩ tử nghênh chiến Diêu Văn Long cùng đám tùy tùng. Đôi bên tuy không phải bậc nhất lưu cao thủ, nhưng ngựa hí người hò, gậy vung bóng lượn, công thủ qua lại, đánh tới đánh lui, cũng xem như náo nhiệt.

Vốn dĩ đôi bên giao phong cũng chẳng có điều gì đặc biệt. Nào ngờ đánh được nửa hiệp, Diêu Văn Long vốn đã xuống ngựa nghỉ ngơi, lại đột ngột thúc cương quay về sân, cao giọng cười nói: “Bảng Nhãn lang, chơi như vậy há chẳng tẻ nhạt lắm sao? Chi bằng đánh cuộc hoa một phen, ngươi thấy thế nào?”

Trương Kính Trình kỳ thực không ưa gì cái khí chất tùy tiện lang thang của hắn. So với Hạ Nam Trinh cùng những vị vương tôn đoan chính kia, Diêu Văn Long lại mang thêm vài phần khinh cuồng, phong thái ấy khó lòng bước lên mặt bàn lớn, khiến người hữu học nhìn mà chẳng mấy thuận mắt. Nhưng khi thấy hắn đề nghị đánh cuộc hoa, Trương Kính Trình cũng không hề thoái thác. Thần sắc vẫn bình thản, giọng điềm nhiên đáp: “Cũng được.”

Diêu Văn Long nghe vậy, liền vẫy tay, chỉ thấy mấy tên tùy tùng của hắn cười hì hì tiến lên, trong đó một kẻ trên tay phe phẩy hai chiếc khăn tay — một chiếc xanh biếc, một chiếc hồng nhạt, rõ ràng là vật của nữ tử. Trương Kính Trình vừa trông thấy, mày kiếm liền nhíu lại. Tên tùy tùng kia đem hai chiếc khăn buộc lên hai cây cột, mỗi bên một chiếc, treo cao trên khung thành, lại quay đầu hỏi: “Diêu công tử, an bài như vậy đã ổn chưa?”

Diêu Văn Long tức khắc cười ha hả, mặt đầy đắc ý, Trương Kính Trình nhìn mà cảm thấy có điểm không ổn, bèn hỏi: “Đây là ý gì? Khăn ấy từ đâu mà có?”

“Nhặt được.” Diêu Văn Long cười đáp, giọng đầy khiêu khích. “Chẳng lẽ Bảng Nhãn lang không dám đánh cuộc sao?”

Trương Kính Trình còn chưa kịp lên tiếng, phía sau Sầm Nguyên Sơn, Trương Bạch Câu cùng mấy người khác đã không nhịn được, đồng loạt cất tiếng: “Ai nói không dám? Đánh cuộc thì đánh cuộc! Xem ai là người tiến cầu đoạt hoa trước!”

Một lời tiếp một lời, đến nước ấy, tự nhiên chỉ còn cách tiếp tục đánh cuộc. Kỳ thật trong lòng Trương Kính Trình đã đoán được, hai chiếc khăn kia hẳn đều là vật của nữ hài tử, không biết như thế nào lại ở trong tay đám người này, lại còn đem ra làm “hoa” để đặt cược, treo cao giữa sân cho người vây xem, đem vật tùy thân của nữ tử rêu rao khắp nơi — hành vi ấy há khác gì đám lưu manh phố chợ? Chỉ một việc nhỏ cũng đủ thấy gia phong Diêu gia quả thực chẳng mấy đoan chính.

Quả nhiên, đánh thêm một hồi, Tiêu phu nhân sai người mang trà đến. Mọi người dừng ngựa nghỉ chân, vừa uống trà vừa tán chuyện. Mấy tên tùy tùng phía sau Diêu Văn Long bắt đầu bốn phía cười nói trêu chọc. Một kẻ hất cằm: “Diêu công tử, đoán thử xem hai chiếc khăn kia là của ai?” Kẻ khác lập tức tiếp lời, giọng đầy ẩn ý: “Ta vừa xem qua, chiếc xanh biếc thoảng hương lan, chiếc hồng nhạt lại có hương nhài. Hương còn chưa tan đâu.” Nói xong đám người đó còn làm mặt quỷ, hiển nhiên đang ngầm ám chỉ điều gì đó. Diêu Văn Long nghe vậy, bật cười khoái trá, đắc ý nói: “Còn có thể là ai? Ta đoán chắc chắn là vị kia.”

Có người giả vờ không hiểu, hỏi: “Vị nào?”

“Còn vị nào nữa?” Tên tùy tùng láu cá nhất, cũng chính là kẻ vừa buộc khăn lên cột, gọi là Uông Bảo, liền liếc mắt về phía rừng Đồng Hoa, khóe môi cong lên đầy thâm ý: “Đương nhiên là vị kia rồi.”

Một trận cười lớn vang lên, rõ ràng giữa bọn họ có sẵn một tầng ăn ý ngầm. Uông Bảo lại càng nịnh nọt, hạ giọng nói mà đủ cho người quanh đó nghe thấy: “Ta thấy vị kia cũng để ý Diêu công tử lắm. Bằng không sao khăn tay lại bay tới nơi này? Nàng là người thích màu hồng, e rằng vừa rồi công tử lướt qua phía rừng Đồng Hoa, thu được không ít sóng mắt. Chúng ta nào có phúc khí ấy…”

“Đôi mắt kia của nàng quả thật là câu hồn đoạt phách. Lần trước ở đào hoa yến ta cũng lén nhìn một lần, thật khiến người ta tê dại cả lòng.” Một tên tùy tùng khác cũng hùa theo, giọng càng thêm lộ liễu.

Lời ấy của hắn quá mức trần trụi, khiến Diêu Văn Long có điểm phật ý, khẽ nhíu mày, vẫn là Uông Bảo kia lanh lợi, lập tức đỡ lời, cười hì hì nói: “Ngươi thì hiểu gì chứ? Cái đó gọi là ‘minh mâu thiện liễm, yếp phụ thừa quyền’, nhìn ai cũng như một làn thu thủy lay động. Ta thấy vị kia thực ra nhìn trúng vẫn là Diêu công tử…”

Lúc này Trương Kính Trình đã đoán ra bọn họ ám chỉ ai, chính là Lâu Nhàn Nguyệt. Trong ngực hắn như có một đốm lửa âm ỉ bùng lên, nóng mà nặng, đè nén khó chịu. Hắn đặt chén trà xuống, một ngụm cũng chẳng buồn uống, xoay người bước thẳng vào sân. Những người khác tuy chưa hiểu đầu đuôi, song thấy thần sắc hắn trầm xuống, liền biết vị Bảng Nhãn lang này đã động khí, quyết ý phân cao thấp một phen. May thay đám người của Diêu Văn Long lòng dạ không đặt hết nơi mã cầu, còn Trương Kính Trình lại đánh đến thập phần nghiêm túc, qua mấy hiệp công thủ, rốt cuộc chính hắn dẫn đầu tiến cầu, cướp được “hoa”, trực tiếp gỡ xuống chiếc khăn hồng nhạt buộc trên đầu gậy trúc.

Thắng bại đã phân, Trương Kính Trình cũng chẳng thèm ăn mừng, thần sắc vẫn nghiêm nghị. Vừa lúc bên phía Tiêu phu nhân lấy thân phận nữ chủ nhân tự mình đến hỏi thăm tình hình trận đấu. Trương Kính Trình liền cầm chiếc khăn hồng nhạt bước tới đưa cho bà: “Tiêu phu nhân, vật này là bọn họ nhặt được trên mặt đất, e rằng là của nữ quyến bên Đồng Hoa yến vô ý đánh rơi. Thỉnh phu nhân thay mặt trả lại, để châu về Hợp Phố.”

Tiêu phu nhân vừa trông thấy, trong lòng lập tức kinh hãi. Nữ nhi khuê các mà đánh mất tín vật tùy thân, dù trong hoàn cảnh nào cũng chẳng phải chuyện nhỏ. Khăn tay kia tuy chỉ là vật nhỏ, song là đồ vật bên mình, lại thêu ký hiệu riêng, một khi rơi vào tay người khác, lời ra tiếng vào là điều không tránh khỏi. Trương Kính Trình vốn là người khiêm khiêm quân tử, lời nói vòng vo kín đáo, nhưng việc này nếu lan truyền ra ngoài, dù thế nào cũng là do bà thất trách. Hai mươi bốn phiên Hoa Tín Yến, vốn chẳng khác nào các gia tộc tin tưởng gửi gắm tiểu thư cho bà trông nom chăm sóc. Nếu từ đây nảy sinh gièm pha, quả thực hậu họa vô cùng.

Tiêu phu nhân miễn cưỡng trấn định tâm thần, vội nhận lấy khăn tay, hỏi nhỏ: “Trương đại nhân nhặt được vật này ở đâu? Ngoài ngài ra, còn ai hay biết chăng?”

Trương Kính Trình cũng không tiện nhiều lời, phi lễ chớ ngôn, chỉ đáp: “Tiêu phu nhân đi hỏi Diêu công tử, ắt sẽ rõ.”

Lời ấy vừa dứt, Tiêu phu nhân đã không còn tâm tư né tránh, bà lập tức sai nha hoàn đi mời Diêu Văn Long đến. Lúc ấy đám người Diêu Văn Long vừa đánh xong mã cầu, đang ở ngoài sân thay xiêm y. Đối với Tiêu phu nhân, hắn vẫn giữ vài phần lễ số, nên nghe gọi liền đến. Vừa bước vào, thấy trong tay Tiêu phu nhân cầm chiếc khăn hồng nhạt, hắn liền bật cười.

“Trương Kính Trình quả nhiên là con mọt sách.” Diêu Văn Long cười nói.

Tiêu phu nhân trong lòng nóng như lửa đốt, nào còn hứng thú cùng hắn nói đùa, nghiêm giọng hỏi: “Diêu công tử, chiếc khăn này từ đâu mà có? Đây là vật của các tiểu thư.”

“Ta nhặt được.” Diêu Văn Long chỉ cười, hững hờ đáp, đám tùy tùng bên cạnh hắn cũng rộ lên cười theo.

Tiêu phu nhân trong lòng đã đem gia giáo họ Diêu mắng thầm một phen, song mặt ngoài vẫn giữ vẻ hòa ái, chỉ hỏi một câu: “Nhưng còn chiếc nào khác chăng?”

“Có đâu? Bên kia cột chẳng phải còn treo một chiếc đó sao?” Uông Bảo đứng sau Diêu Văn Long cố ý cười nói xen vào. Diêu Văn Long nghe vậy liền xoay tay đẩy hắn một cái, ra vẻ trách mắng mà khóe môi vẫn vương ý cười. Đám người đứng cạnh thấy thế, đồng loạt cười vang, kẻ nọ cao giọng trêu ghẹo: “Diêu công tử là đang luyến tiếc rồi!”

Nguyên lai đám người kia đều ngầm cho rằng chiếc khăn màu xanh nhạt kia là của Lâu Nhàn Nguyệt. Trương Kính Trình dẫu sao cũng là người đọc sách, suốt ngày ở thư phòng cùng kinh sử làm bạn, nào giống bọn họ quen thói lang thang tùy tiện, sành sỏi chuyện tán tỉnh nữ nhi, thấu hiểu những môn đạo nhỏ nhặt ấy. Chiếc khăn màu xanh kia dùng hương liệu thượng hạng, lại phảng phất hương lan nhè nhẹ, nhìn qua liền biết quá nửa là vật của tiểu thư khuê các. Huống hồ Lâu Nhàn Nguyệt ngày thường ưa mặc y phục sắc đỏ, vì thế khăn tay cố ý chọn màu xanh biếc để làm điểm xuyết. Nữ nhi gia vốn chú trọng phối sắc, nơi cổ áo, nơi tay áo, hé lộ một vệt xanh nhạt hẹp hẹp, mới càng thêm thanh nhã. Nào có chuyện toàn thân đỏ lại phối thêm hồng nhạt. Chỉ tiếc Trương Kính Trình là thư sinh chính khí, nào tỏ tường những huyền cơ ấy. Hắn ngỡ rằng chiếc khăn hồng nhạt kia mới là của Lâu Nhàn Nguyệt. Bởi vậy khi thắng được, liền giao lại cho Tiêu phu nhân, nhờ bà đưa trả về chủ cũ.

Tiêu phu nhân nghe xong lời đó, trong lòng càng thêm sốt ruột, sắc mặt trầm xuống, nghiêm giọng nói: “Thỉnh Diêu hiền chất mau đem chiếc khăn kia tới đây! Vật tùy thân của nữ hài tử không phải thứ có thể tùy tiện đem ra đùa giỡn.

Diêu Văn Long thấy sắc mặt bà nghiêm nghị như vậy, trong lòng cũng dâng lên vài phần buồn bực. Hắn vốn là độc tử trong phủ, từ nhỏ được nâng niu như kim tôn ngọc quý. Phụ thân hắn đang là quan cao, trong tộc nữ quyến lại vốn quen cưng chiều con cháu, gặp hắn liền thương yêu hết mực, nâng đỡ như phượng hoàng, sợ va sợ chạm. Bao năm qua chưa từng bị ai quở trách nửa câu. Nay bị Tiêu phu nhân không khách khí mà giáo huấn trước mặt đông người, thể diện khó tránh khỏi tổn thương, sắc mặt cũng trầm xuống. Hắn phất tay, sai người cởi chiếc khăn kia xuống.

Tiêu phu nhân trong lòng nóng như lửa đốt, liền định tiếp nhận lấy rồi vội đi, ai ngờ Diêu Văn Long lại thu tay về, đem khăn giữ lại, khóe môi khẽ nhếch, thong thả nói:

“Nhặt được đồ vật, thế nào cũng phải có chút tạ lễ chứ.” Hắn nhẹ lắc chiếc khăn trong tay, ánh mắt nhìn thẳng Tiêu phu nhân, giọng điệu nửa đùa nửa thật: “Huống hồ là gió cuốn đến đây, chưa chắc đã là của các tiểu thư. Chi bằng phu nhân đi một chuyến, hỏi rõ lại các vị tiểu thư rồi hãy nhận, cũng chưa muộn.”

Tiêu phu nhân nghe vậy, trong lòng giận đến phát run, thầm đem Diêu gia phu phụ mắng một lượt. Quả nhiên lời người ta nói không sai, nhà giàu mới nổi, lễ số không tường, hành sự thô lỗ, dạy nhi tử thành ra bộ dáng này, thật chẳng ra thể thống gì.

Bà nào hay, cái “không quy củ” kia, còn đang đợi ở phía sau.

« Chương trước
Chương tiếp »