Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 49: Hổ thẹn
“Khanh Vân có điều muốn nói sao?” Lão thái phi khẽ hỏi, ngữ khí đã nhu hòa hơn đôi phần.
Trong lòng bà quả thực yêu mến đứa nhỏ này. Chốn kinh thành, bao nhiêu bậc lão phu nhân chỉ cần gặp Khanh Vân một lần liền sinh lòng yêu thích. Không chỉ vì nàng ôn nhu hòa thuận, cử chỉ đoan trang, mà còn bởi nơi đáy mắt nàng luôn có một tia kiên nghị không nghiêng không lệch — thứ khí cốt ấy, đừng nói đến Lâu nhị nãi nãi, ngay cả trên người các bậc trưởng bối như bà chưa hẳn đã có. Một cô nương như vậy, sao có thể không khiến người ta vừa gặp đã sinh lòng yêu thích.
Khanh Vân khẽ mím môi, dường như còn đang cân nhắc muốn tìm từ để mở lời, rồi mới cung kính đáp:
“Bẩm nương nương, người vừa dạy rằng, phàm chuyện gà gáy chó trộm, đã thấy thì nên đăng báo. Khanh Vân nghĩ, bắt kẻ trộm đâu chỉ vì đòi lại tài vật, mà bởi nếu thả hắn ngoài vòng phép tắc, hắn ắt còn tiếp tục làm điều xấu, khiến nhiều người bị hại hơn nữa. Mẫu thân biết chuyện này cũng từng dạy con: ‘Cờ bạc sinh trộm cắp, gian díu sinh sát tâm.’ Lúc đầu con còn không hiểu, nay mới tỏ tường, kẻ làm điều sai trái nếu không chịu trừng phạt, ắt sẽ càng lún sâu, tâm đã lệch, muốn kéo về chính đạo cũng không có khả năng? Lúc trước con bắt gặp Liễu Tử Thiền lén lút tư tình mà không tố giác, nàng chẳng những không cảm kích, trái lại còn mưu hại tính mạng con. Chính vì nàng chưa từng bị răn trị, nên mới càng thêm tàn nhẫn. Nếu hôm nay nương nương dung túng, e rằng chẳng qua lại lặp lại câu chuyện giữa con và nàng. Sớm muộn gì, nàng cũng gây ra việc đến nương nương cũng khó bề che chở. Vì thế, con không lo sợ. Con tin nương nương sẽ chủ trì chính đạo, không chỉ vì một mình con, mà vì tất thảy nữ hài tử nơi đây. Nương nương từng bảo mẫu thân con tục tằng thô lỗ, con hiểu chốn kinh thành coi trọng thân phận, nên mẫu thân chỉ xưng ‘dân phụ’, không dám xưng ‘thần phụ’. Nhưng thiên hạ nam tử đều là thần dân của quan gia, mẫu thân con và con cũng là con dân của nương nương. Con tin người thương yêu chúng con như quân phụ thương dân, sẽ vì thiên hạ mà phân xử công bằng, không phải chỉ vì phúc lợi của một hai người, mà là giúp quan gia giữ gìn kỷ cương, luân thường đạo lý.”
Một phen lời nói, không cao giọng, không lộ sắc bén, mà như nước chảy đá mòn, thấu tình đạt lý. Vừa giữ trọn lễ nghi, lại khéo nâng lão Thái phi lên địa vị chí công vô tư, khiến chút tâm thế hơn thua giữa bà và Lâu nhị nãi nãi phút chốc tan biến. Lão Thái phi nghe xong, không nhịn được mà khẽ thở dài, quay sang Ngụy mama và Thôi lão thái quân nói: “Các ngươi nghe xem. Đứa nhỏ này nói được những lời như thế, bảo sao người ta không thiên vị nàng? Trong đám khuê các kinh thành, còn có mấy ai có thể thốt ra được những lời như vậy?”
Ngụy mama vẫn cúi đầu, trầm mặc không trả lời. Thôi lão thái quân lại đã sớm sinh lòng đồng cảm, thở dài đáp: “Quả thực là như vậy. Hôm nay lão thân cũng là vì đứa nhỏ này, mới liều cả bộ xương già mà quản việc.”
Lâu nhị nãi nãi trên mặt thoáng hiện một tia kiêu ngạo, song thần sắc vẫn không dám lơi lỏng nửa phần.
Lão Thái phi thu lại hết thảy ở trong mắt, biết nàng vẫn đề phòng mình thiên vị mẹ con Liễu gia, trong lòng bỗng dâng lên mấy phần hứng tàn ý lạnh. Chỉ vì lúc trước bán cho Văn quận chúa một phần thể diện, mà nay lại đến nỗi để một thương gia nữ nhân cũng dám sinh lòng nghi ngại, hoài nghi sự công chính của bà, nghĩ đến đây, chính bà cũng không khỏi tự giễu. Quả nhiên như Phật gia thường nói, vạn sự tất có báo ứng, chỉ là tới vào thời điểm nào mà thôi.
Bà khẽ thở dài, giọng nói chậm lại: “Khanh Vân, ngươi là đứa hiểu đạo lý. Đã biết quan gia trị thiên hạ, ắt cũng hiểu, cho dù là quan gia, có đôi khi cũng phải làm những việc bất đắc dĩ……”
Bà là đang nhắc tới chuyện Lý Cảnh khi trước.
Nhưng Khanh Vân ngẩng đầu, đôi mắt lớn sáng như trăng rằm giữa trời thu, một mảnh trong trẻo, không nhiễm bụi trần. Ánh nhìn ấy thản nhiên mà quang minh, khiến người đối diện không cách nào né tránh. Dẫu lão Thái phi quyền cao chức trọng, bị một đôi mắt như vậy đang chính trực nhìn mình, bỗng cảm thấy có những lời thật khó lòng thốt ra.
Ngụy mama thấy tình thế như vậy, định thay lão Thái phi mở miệng, song Khanh Vân đã cất lời trước.
“Nương,” nàng quay sang Lâu nhị nãi nãi, giọng mềm mà vững: “Con biết người vì con mà lo lắng đến nát lòng. Nhưng con biết trong chuyện này, là do con làm sai. Phàm là những chuyện làm sai, ắt phải tự mình gánh lấy hậu quả. Con cũng đã trưởng thành, đâu còn đạo lý để người mãi thay con nhọc lòng như vậy? Việc này xin người để con tự mình quyết định, được không. Coi như đây là một bài học con nhất định phải tự mình bước qua.”
Lâu nhị nãi nãi nghe nàng nói khẩn thiết, bản năng muốn đáp ứng nàng, nào ngờ lời còn chưa dứt, Khanh Vân đã làm một việc khiến bà hồn phi phách tán.
Khanh Vân trực tiếp từ trong tay áo chậm rãi rút ra một cuộn giấy đỏ, viền dát kim, chữ viết kim sơn lấp lánh, nghiễm nhiên là một tờ hôn thư. Nàng nâng bằng hai tay, rồi cung kính dâng lên trước mặt lão Thái phi.
Ngay cả lão Thái phi cũng vì hành động này của nàng mà giật mình, mắt phượng mở lớn, trong khoảnh khắc không tin nổi vào mắt mình.
“Đây là hôm ấy tại tiểu sơn đình, Đổng Phượng Cử trao cho Liễu Tử Thiền hôn thư này. Khi con gọi nha hoàn Nguyệt Hương ngoài cửa, thuận tay kẹp một tờ đưa nàng giữ. Nguyệt Hương cơ linh, nhận lấy mà không nói nửa lời. Lúc quay vào, con đem phần còn lại đốt trước mặt Liễu Tử Thiền. Nàng tin rằng con đã không còn chứng cứ, vì thế Liễu phu nhân mới dám cho rằng có thể giấu trời qua biển.” Giọng nàng bình thản như nước, không một tia khoe khoang hay oán hận. “Nương vẫn thường dạy con, tâm hại người không thể có, tâm phòng người không thể không có. Con biết thế gian nhiều chuyện phản cung, nên không thể không giữ lại chứng cứ. Liễu phu nhân hỏi, con không nói. Cũng như con từng khuyên Liễu Tử Thiền, tin Đổng Phượng Cử, không bằng tin chính nàng. Tin bọn họ, không bằng tin chính mình. Thứ quan trọng nhất, nhất định phải nắm trong tay mình mới là an toàn nhất. Con có thể bảo mình không hại ai, nhưng không thể bảo người khác không hại mình. Nếu Liễu Tử Thiền không từng sinh tâm hại con, thì tờ hôn thư này, suốt đời cũng sẽ không có người thứ hai thấy được.”
Lâu nhị nãi nãi vốn biết nàng đang giữ vật này, nhưng không ngờ nàng sẽ tự mình đem ra. Sắc mặt bà lập tức biến đổi, vội vàng kêu lên: “Khanh Vân!”
Song Khanh Vân không dừng lại.
“Thái phi nương nương, đây là quyết định của riêng con. Không liên quan đến mẫu thân. Dù nương nương xử trí việc này ra sao, xin người cho phép con một mình gánh chịu hết mọi hậu quả. Chuyện Lý Cảnh lúc trước, con biết nương nương có nhiều điều bất đắc dĩ. Việc lần này, tự nhiên cũng có thể có những bất đắc dĩ khác. Con không phải vì điều đó mà không tin tưởng nương nương. Con chỉ nghĩ, quân thần như phụ tử, vậy giữa nương nương và chúng con, ắt cũng như mẫu thân với nữ nhi. Mẫu thân con vì con…” Nàng nghẹn ngào một thoáng, tự mình trấn định lại rồi ngẩng lên, ánh mắt trong sáng mà kiên nghị: “Trên đời không có quan hệ nào thân thiết hơn tình mẫu tử. Nếu nương nương quyết định nén việc này xuống, chúng con cũng chỉ có thể như triều thần trước thánh thượng, nuốt lấy kết quả ấy. Như nữ nhi trong thiên hạ, dẫu phụ mẫu đối đãi ra sao, vẫn không thôi kính ái phụ mẫu của mình. Nam tử làm trung thần là chính đạo. Vậy con làm như thế này… đại khái cũng là chính đạo.”
Trong khoảnh khắc ấy, lão Thái phi bỗng thấy lòng mình chấn động. Đối mặt với ánh mắt thuần tịnh kia, bà gần như không thể nhìn thẳng vào đôi mắt nàng.
“Hảo hài tử, ngươi đã nói lời thật lòng, ta cũng trả ngươi một câu thật lòng.” Nói đến đây, cho dù là lão Thái phi, cũng có những lời khó nói ra, bà cũng phải dừng lại một thoáng, mới nói: “Nếu ta sớm biết ngươi có nhân phẩm và tâm tính như vậy… chuyện của Lý Cảnh lúc trước, dẫu có náo động đến long đình thiên địa, ta cũng nhất định cho ngươi một lời công đạo.”
Khanh Vân khẽ mím môi, hàng mi rủ xuống, không biện bạch, cũng không tỏ vẻ vui mừng. “Đều nói thần tử phải dám can gián. Vậy hôm nay con cũng xin nói một lời trực gián, e là mạo phạm nương nương.” Nàng ngẩng lên, ánh mắt trong trẻo nhìn lão Thái phi, nhẹ nhàng hỏi ngược lại: “Thiên hạ bách tính đều là con dân của quan gia. Vậy thiên hạ nữ tử, há chẳng phải cũng là con dân của nương nương? Lẽ nào chỉ vì con dân ấy nhân phẩm chưa đủ xuất sắc, tâm tính chưa đủ kiên cường… mà không xứng được một lời công đạo sao?”
Dẫu gom hết thảy lời trong thiên hạ, cũng không sao tả nổi nỗi chấn động thoáng qua nơi đáy mắt lão Thái phi trong khoảnh khắc ấy.
Thần tử trên triều, bà không phải chưa từng gặp qua. Ngự tiền chính hồng Hạ Vân Chương, cũng thường xuyên cung phụng trước mặt bà, tùy bà sai xử; tam công cửu khanh, thượng thư thị lang, kẻ nào không phải nhân tài một phương? Mỗi khoa cử trăm ngàn sĩ tử, chọn ra được mấy người có phong thái, có can đảm đứng trước quyền thế mà nói lời ngay thẳng? Kiến thức như vậy, dũng khí như vậy dù có đặt trên người nam tử, cũng là điều khả ngộ bất khả cầu.
Đáng tiếc thay… sinh ra làm nữ tử.
Khi Tiên đế còn tại vị, người cũng từng ở trong cung của bà xử lý chính sự. Nhưng bởi lẽ hậu cung không được can dự triều chính, nên bà xưa nay chỉ lặng lẽ lui sang một bên, chưa từng dám nhìn nhiều, hỏi nhiều. Đến khi quan gia đăng cơ, bà cũng giúp sức chỉnh đốn lục cung. Những lúc nhàn rỗi cũng đọc sách sử, hiểu đôi phần đạo nghĩa quân thần, từng nghe chuyện Ngụy Chinh thẳng lời can gián Đường Thái Tông. Nhưng những điều ấy, với bà, rốt cuộc chỉ là chuyện trong sử sách, là giai thoại lưu truyền. Bà chưa từng có một khoảnh khắc nào thật sự đặt mình vào tâm cảnh của người trong chuyện, cảm được cái nặng tựa ngàn cân của hai chữ “trực gián”. Ngay cả khi trước Khanh Vân lấy quân thần ra so sánh, bà cũng chỉ thầm tán thưởng nàng có cách cục rộng lớn, chứ chưa từng nghĩ nàng có thể thật sự sánh ngang.
Thế nhân thường nói, chuyện nơi nội rèm chẳng qua chỉ là những việc vụn vặt của nữ nhân, không đáng kể chi. Hóa ra vẫn còn có những khoảnh khắc như thế này, tựa hồ tay đã chạm lên những trang sử chói lọi ánh vàng, không còn là kẻ đứng ngoài vội vã lướt qua nữa. Chính trực đến vậy, can đảm đến vậy — hỏi thử xem, nào có kém gì Ngụy Chinh đâu?
Trong điện lại im lặng như tờ hồi lâu.
Lão Thái phi rũ mắt không nói, bà thậm chí cũng không đưa tay nhận lấy tờ hôn thư kia.
Một lúc sau, bà mới khẽ thở dài: “Hảo hài tử, nói ra thật hổ thẹn, hôm nay ai gia mới xem như thật sự nhận ra con.” Bà đưa tay xoa đầu Khanh Vân, trong tiếng thở dài đã bớt đi mấy phần uy nghi, nhiều thêm vài phần nhân tình ấm áp. “Đứng lên đi. Con nói phàm là phạm sai lầm, đều phải chịu trừng phạt. Ai gia… cũng từng làm sai một việc. Ai gia nợ con một lời giải thích. Bất luận khi nào, chỉ cần con có việc cầu đến ai gia, miễn trong khả năng cho phép, ai gia nhất định đáp ứng con.”
Lâu nhị nãi nãi vốn còn vì hành động ngốc nghếch của nữ nhi tự ý giao chứng cứ mà kinh hồn bạt vía, không ngờ kết cục lại xoay chuyển đến mức này, trên mặt không giấu nổi nét mừng rỡ. Bà đâu còn tâm trí so chiêu với lão Thái phi nữa, vội vàng ấn Khanh Vân thúc giục: “Còn không mau tạ ơn! Thái phi nương nương miệng vàng lời ngọc, tuyệt sẽ không nói chơi? Đứa nhỏ này đúng là có phúc phần.” Lại hấp tấp nói thêm: “Cũng mau cảm tạ Thôi lão thái quân, đã vì con gánh lấy trách nhiệm này.”
Rõ ràng bà sợ lão Thái phi chỉ nhất thời xúc động, sau lại đổi ý, nên vội vàng bắt Khanh Vân tạ ơn ngay tại chỗ, coi như đem lời hứa đóng đinh trước mặt mọi người. Không những thế, bà còn muốn kéo thêm Thôi lão thái quân làm chứng.
Lão thái phi tức khắc bị khí chất con buôn của bà chọc cười.
Ai có thể ngờ, một mẫu thân xuất thân thương gia nữ nhân tầm thường như thế, lại có thể dưỡng dục nên một nữ nhi xuất chúng đến như vậy.
“Ngươi cũng chớ vội, ngươi yên tâm, dù ngươi không trăm phương ngàn kế đến đây, ai gia cũng muốn xử trí mẹ con Liễu gia. Các nàng đấu đá trong nội trạch nhà mình đến mức chướng khí mù mịt thì thôi, lại dám lừa gạt tới đầu ai gia… chẳng khác nào tự tìm đường chết.” Một chữ “chết” nhẹ như gió, nhưng sát khí hiện lên trong mắt bà đã đủ khiến người trong điện lạnh sống lưng. Lâu nhị nãi nãi nghe vậy, vội vàng cúi mình bái tạ, trán chạm đất một cái “thịch”. Lão Thái phi thấy vậy bật cười: “Ngươi đừng cảm tạ ta. Muốn tạ, thì tạ chính mình sinh được một cái nữ nhi tốt đến vậy.”
“Sao dám nhận lời ấy.” Lâu nhị nãi nãi càng thêm mềm giọng, dáng người cúi thấp đến mức không còn chút góc cạnh nào, tựa nhành liễu trước gió, vừa nhu thuận vừa khéo léo. Bà cung kính thưa: “Được Thái phi nương nương chủ trì công đạo, dân phụ đã là cảm kích khôn cùng. Dân phụ sớm biết nương nương công chính anh minh, hôm nay lại vì lo lắng cho nữ nhi mà sinh lòng nghi kỵ, lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, thực là tội đáng muôn chết. Cúi xin nương nương thứ tội.”
“Thứ tội thì bỏ đi. Canh giờ không còn sớm, các ngươi lui về trước đi.” Dứt lời, bà thấy Lâu nhị nãi nãi thần sắc còn chần chừ, trong mắt rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn an tâm, hiển nhiên còn lo bà sẽ bao che Liễu gia. Lão Thái phi vốn đã có vài phần mệt mỏi, nay lại bị dáng vẻ đề phòng ấy chọc đến vừa bực vừa buồn cười. Nghĩ đến lúc nãy Khanh Vân một lòng che chở mẫu thân, không cho người ngoài lấy hai chữ “thương gia nữ nhân” mà khinh rẻ nàng ta, trong lòng bà lại mềm xuống mấy phần. Bà khẽ cười, nói: “Ngươi cứ yên tâm. Chứng cứ ấy, ai gia sẽ không hủy đi. Nếu ngươi thật sự chưa yên tâm, cứ mang về cũng được. À phải rồi, nghe nói Lâu nhị nãi nãi bài kỹ lợi hại. Ngày mai xử trí xong chuyện Liễu gia, buổi tối tới bồi ta đánh vài ván bài đi.”
Có thể đánh bài cùng lão Thái phi, là vinh quang cỡ nào chứ. Lâu nhị nãi nãi nghe xong, mừng đến mức hai mắt híp lại thành một đường chỉ, liên tục tạ ơn. Đến lúc lui ra liền chứng cứ cũng không màng, chỉ dắt tay Khanh Vân, lòng đầy hân hoan mà lui ra.
Đợi bóng hai mẹ con khuất hẳn, Ngụy mama liền vội vàng quỳ xuống. Sắc mặt lão Thái phi thoáng chốc trở lại âm trầm: “Ngươi là người tâm tư linh hoạt. Nhưng cũng đừng linh hoạt quá, e cũng thành khôn vặt. Liễu gia cho ngươi chút lợi, là ngươi nhắm mắt nhận sao?”
“Nô tỳ biết tội, xin nương nương trách phạt.” Ngụy mama tự trách nói tiếp: “Là nô tỳ hồ đồ mỡ mông tâm, bị lợi lộc che mắt. Bao năm đánh nhạn, hôm nay lại để nhạn mổ mắt mình. Thế mà lại bị dâm phụ Liễu gia kia lừa gạt. Nương nương yên tâm, nô tỳ lập tức truyền mẹ con Liễu gia đến, âm thầm xử trí, nhất định không để lộ nửa điểm phong thanh.”
“Ta đã nhận lễ trước mặt bao người, bảo không lộ tiếng gió, sao có thể? Thật là già rồi… lại bị hai kẻ tiểu bối lừa gạt. Ta đã nói nữ nhi Liễu gia ta nhìn thế nào cũng không cảm thấy thuận mắt….” Lão Thái phi tự diễu mà thở dài.
Ngụy mama nghe vậy, càng thêm hối hận, nước mắt lăn dài, tự đánh mình một cái bạt tai: “Đều do nô tỳ tham lam quen tay, nào ngờ gặp phải thứ lòng lang dạ sói.”
“Ngươi cũng đừng tự trách mình, ai rồi cũng có lúc nhìn lầm.” Bà nhàn nhạt nói: “Trời cũng còn chưa muộn, truyền Vân Chương lại đây một chuyến.”
Giọng bà bình thản, nhưng sóng ngầm đã bắt đầu cuộn lên.
Muốn dùng Hạ Vân Chương lúc này, là muốn lập tức thẩm vấn Đổng Phượng Cử ngay trong đêm. Ngụy mama nghĩ tới thủ đoạn ở chỗ bắt tước, trong lòng âm thầm kinh hãi. Nhưng bà không dám chần chừ, lặng lẽ lui ra truyền chỉ, không dám nói thêm nửa câu.
***
Lại nói Lâu nhị nãi nãi bên này, lòng mừng rỡ khôn xiết, đưa Khanh Vân cùng Thôi lão thái quân từ chỗ lão Thái phi trở ra. Trước hết đỡ Thôi lão thái quân lên kiệu, liên tục nói lời cảm tạ:
“Thật sự đa tạ lão thái quân. Hôm nay vì chúng con mà gánh vác đại can hệ, vất vả biết bao. Lẽ ra nên để Khanh Vân khấu đầu tạ ơn mới phải.”
Thôi lão thái quân tính tình cương trực, thấy sự tình đã có kết cục, trong lòng cũng an ổn đôi phần, nhưng vẫn chậm rãi nói: “Khấu đầu thì không cần. Nhị nãi nãi chớ trách ta nói lời này làm ngươi mất hứng. Thông minh vốn là chuyện tốt, nhưng quá mức thông minh lại dễ hỏng việc. Tựa như khi nãy ở bên trong, ngươi cứ nhất định phải cùng lão Thái phi tranh cho ra lẽ, ấy chẳng khác nào trứng chọi đá. Vạn nhất lão Thái phi thực sự nổi giận, ta cũng chưa chắc giữ được ngươi, lại còn liên lụy đến Khanh Vân, há chẳng phải thiệt cả đôi đường? Ngươi thử nghĩ xem, dù sao ta có ở đó, lão Thái phi dẫu muốn bao che, cũng không thể che giấu cả chuyện tư tình bỏ trốn như vậy. Người ở địa vị ấy, rốt cuộc cũng phải giữ lấy thể diện.”
Lâu nhị nãi nãi đang lúc cao hứng, thái độ hiền hòa khác thường, cười đáp: “Lão thái quân dạy chí phải. Con cũng là hồ đồ, lời nối lời mà thành ra vậy. Khi ấy còn tưởng lão Thái phi chỉ là nói đùa cùng con.”
Không trách lão Thái phi nói bà tục tằng, thực sự bà lanh lợi đến mức quá đáng, ngay trước mặt Thôi lão thái quân cũng chẳng nói được mấy câu là thật lòng, lời nào cũng khéo léo xoay vần. Khanh Vân đứng bên cạnh, trong lòng có chút ngượng ngùng.
Nhưng Thôi lão thái quân dường như không nhận ra, chỉ tiếp lời: “Ta biết tính ngươi giống ta thuở trước, nhà ngươi lại có Lăng Sương, cũng một mực hiếu thắng như vậy. Chính vì cái tính hiếu chiến ấy mà ta cả đời ăn không ít thiệt thòi. Nhị nãi nãi ngươi mọi việc đều sắc sảo hơn người, chỉ riêng điều này là chưa ổn. Ta nhắc nhở, cũng là vì muốn tốt cho ngươi. Nếu ngươi nghe không thuận tai, cứ xem như ấy là lời lẩm cẩm của người già vậy.”
Người ngoài đều bảo bà cương trực, mà quả thực tính tình có phần cứng cỏi, lời lẽ thẳng băng, dễ đắc tội với người khác. Những lời như vậy, đổi lại ngày thường, kẻ khác ắt khó lòng nghe lọt. Cũng may hôm nay Lâu nhị nãi nãi tâm tình đang tốt, lời gì cũng thuận tai. Bà tiện miệng đáp: “Sao dám nói là không phải chứ. Đa tạ lão thái quân chỉ giáo, con nhất định ghi nhớ trong lòng.”
“Nương.” Khanh Vân thực sự không nỡ nhìn mẫu thân mình nói chuyện qua loa như vậy với lão thái quân, khẽ gọi một tiếng, giọng mang ý không vui. Lâu nhị nãi nãi cười tủm tỉm lùi sang một bên. Khanh Vân lúc này mới bước lên, chỉnh vạt áo, cúi mình thi lễ thật sâu, thành khẩn nói: “Khanh Vân đa tạ lão thái quân. Lão thái quân yêu quý Khanh Vân, Khanh Vân cả đời này cũng không dám quên. Về sau nhất định tự xét mình nhiều hơn, hành sự cẩn trọng hơn, quyết không phụ tấm lòng của lão thái quân.”
“Hảo hài tử.” Thôi lão thái quân nhìn nàng, ánh mắt chan chứa từ ái, đưa tay xoa đầu nàng mà nói: “Cũng là con xứng đáng với tấm lòng ấy của chúng ta. Đến cả Thái phi nương nương còn bị con thuyết phục. Ta bất quá chỉ thuận tay giúp một phen, con chớ quá để tâm. Bộ xương già này nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, có dịp tìm chút việc mà làm, góp một phần náo nhiệt, ta cũng là cam tâm tình nguyện.”
Khanh Vân còn định nói thêm, nhưng Lâu nhị nãi nãi lại lên tiếng giục: “Khanh Vân, con về trước đi. Lăng Sương cùng Nhàn Nguyệt còn đang ngóng tin, chắc sốt ruột lắm rồi. Con cùng Nguyệt Hương về trước, để ta ở lại nói thêm mấy lời với lão thái quân. Ta chưa từng dự bài cục của lão Thái phi nên muốn thỉnh lão thái quân chỉ giáo vài chiêu.”
Bà khéo léo đuổi Khanh Vân đi trước, Thôi lão thái quân còn tưởng thật là bà muốn hỏi chuyện đánh bài, cũng nghiêm túc dặn dò: “Thái phi nương nương cũng thích đánh mã điếu, nhưng đánh không giỏi. Ngươi chớ nhường quá lộ liễu, nàng tinh lắm, sẽ nhìn ra ngay. Một ván bài, kín đáo buông hai ba quân là được, nhường nhiều quá, nàng lại không vui. Nếu lỡ thắng nhiều cũng chẳng sao, thì chuyển sang chơi diệp tử bài. Thứ ấy nàng chơi giỏi, để nàng thắng lại là xong. Trước kia Vân phu nhân chính là dùng cách ấy, dỗ Thái phi nương nương ngày ngày đều vui vẻ.”
Lâu nhị nãi nãi chỉ mỉm cười lắng nghe, mặt khác bà đã sớm phẩy tay gọi Hoàng nương tử lại, trao một gói nhỏ, không để Thôi lão thái quân kịp phân trần, bà khẽ đặt gói ấy vào tay lão thái quân, động tác vừa tự nhiên vừa kín đáo.
Thôi lão thái quân thấy vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống. “Ngươi đây là ý gì? Ta thay Khanh Vân đến chỗ Thái phi nương nương, vốn là vì bênh vực lẽ phải. Ngươi làm như vậy, há chẳng phải biến ta thành kẻ khác?”
Lâu nhị nãi nãi vội vàng giải thích: “Lão thái quân chớ nổi giận, con nào dám nghĩ người là hạng người ấy. Đây chỉ là chút lòng thành, cảm tạ lão thái quân thường ngày chiếu cố Khanh Vân. Vốn đã định đưa sang từ trước, chẳng qua bị Đồng Hoa yến làm lỡ. Nếu lão thái quân không tin, cứ mở ra xem, giấy niêm phong bên trong đều đã đề ngày từ nửa tháng trước. Cũng chẳng phải vật quý trọng ghê gớm gì, chỉ là hai viên đá mắt mèo, hơi hiếm một chút. Trước đó vài hôm Trịnh muội muội từng hỏi qua, con liền sớm chuẩn bị. Sắp tới liễu hoa yến, Trịnh muội muội muốn về thăm nhà mẹ đẻ, làm cây trâm cài lên cũng vừa vặn, lại không phô trương. Nếu lão thái quân vì thế mà trách con, con thực sự oan uổng lắm. Ngài yên tâm, Trịnh muội muội có đưa tiền, con nhất định nhận.”
Bà nhắc đến “Trịnh muội muội”, chính là vị chất nhi tức phụ quá kế của Thôi lão thái quân. Chỗ này mới lộ ra tâm ý sâu xa của Lâu nhị nãi nãi. Bà hiểu rõ Thôi lão thái quân không chuộng xa hoa, ăn mặc giản dị, tính tình lại mang vài phần ngạo khí của người xuất thân tướng môn. Bởi vậy những thứ bà chuẩn bị cho lão thái quân phần nhiều là nhân sâm, linh chi, toàn đồ quý dùng để dưỡng thân. Còn hai viên mắt mèo kia, lại là giúp Thôi lão thái quân tính về lâu về dài. Tính tình lão thái quân cương trực, khó tránh có khi va chạm Trịnh phu nhân. Tuy chưa đến mức bất hiếu, song người già không có con ruột bên cạnh, chỉ cần chất nhi tức phụ lúc tuổi già hơi lơ là một chút, cũng đủ thành nỗi bất như ý kéo dài vô tận. Hai viên mắt mèo ấy, bề ngoài là quà tặng, thực chất là mượn đó tạo ân tình với Trịnh phu nhân, thay lão thái quân giữ phần hậu lộ. Đó mới thật là dụng tâm. Lâu nhị nãi nãi tuy hiếu thắng với người ngoài, nhưng hễ đã là người trong nhà, bà đều bỏ ra mười hai phần tâm sức mà lo liệu.
Đương nhiên, lời bà nói cũng có phần xem thường Thôi lão thái quân không biết giá cả bên ngoài thị trường. Mắt mèo hiện giờ quý như giá trên trời, có tiền cũng chưa chắc mua được. Bà một lần xuất ra hai viên, quả thực là chịu chi không ít. Đến khi Trịnh phu nhân nhận được, ắt cũng phải nể phục vài phần.
Quả nhiên, Thôi lão thái quân nghe vậy, sắc mặt dịu xuống, khẽ gật đầu: “Nếu quả thật như thế, thì cũng được.”
“Đương nhiên rồi. Lão thái quân cho rằng con là người cho không hay sao?” Lâu nhị nãi nãi cười đến lanh lợi: “Chẳng quá ba tháng, lão thái quân ắt phải đáp lễ. Đến khi ấy mà không chuẩn bị một phần lễ trọng, con quyết không chịu đâu.”
Bà nói vậy, kỳ thực là ám chỉ việc hôn sự của Khanh Vân.
Thôi lão thái quân nghe xong cũng bật cười, nhưng cười rồi lại nghiêm giọng nói: “Không phải ta nhiều lời. Hôn sự của Khanh Vân định xuống như vậy quả thực có phần quá vội vàng. Ngươi xem dáng vẻ hôm nay của lão thái phi, nếu Khanh Vân chưa có nơi có chốn, chắc chắn bà lập tức đứng ra làm mai.”
Lâu nhị nãi nãi vẫn chỉ tủm tỉm cười, thuận miệng vâng dạ, trong lòng lại không cho là phải.
Dẫu lão thái phi có tứ hôn, rốt cuộc cũng chỉ quanh quẩn trong đám vương tôn công tử kinh thành. Nhàn Nguyệt từng điểm mặt bốn vị vương tôn: Tần Dực, Hạ Nam Trinh — từng người một đều tâm cao khí ngạo, gia thế hiển hách. Hơn phân nửa là để quan gia tự mình ban hôn, đâu đến lượt người ngoài tính toán. Đến như Hạ Vân Chương thì lại càng không thể chọc vào. Tính đi tính lại, chẳng phải chỉ còn một Triệu Cảnh đó sao? Hôn sự của Khanh Vân đã là tốt nhất trong tầm tay, còn mong cầu gì hơn nữa? Chi bằng sớm ngày thành hôn, định xuống cho yên, khỏi để đêm dài lắm mộng — ấy mới là chính sự.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |