Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân
Chương 48: So chiêu
Lão thái phi năm nay xuân về cũng bận rộn một hồi. Ngoài miệng nói rằng kinh thành mùa hoa phong năm nay náo nhiệt, lão nhân gia thích làm mai kết duyên, giúp người thành đôi, cho nên cũng muốn tới xem náo nhiệt. Kỳ thực ai cũng hiểu, bất quá là bà đang thay vị trong cung kia lo liệu việc mà thôi. Đến như đám người Tiêu phu nhân cũng đã nhìn thấu, biết bà mượn danh mai mối để kết giao, lôi kéo những thiếu niên triều thần đang độ tiền đồ phong hoa, mà vị bắt tước Thám Hoa lang Hạ đại nhân kia, chính là đối tượng số một.
Bởi vậy Liễu phu nhân mới vội vã đưa Liễu Tử Thiền tới chỗ của bà. Hôm nay trước mặt đông đảo phu nhân, lại có Ngụy mama đứng ra bảo đảm, chỉ nói Tử Thiền dung mạo xuất chúng, tính tình nhu thuận, đi theo hầu cận lão Thái phi, nói cười bầu bạn cũng là điều hay. Lão Thái phi không tiện bỏ qua mặt mũi của bà, đành thuận lời đáp ứng. Kỳ thực bà cũng chỉ lờ mờ gặp Liễu Tử Thiền đôi lần, cũng không lưu lại ấn tượng gì. Huống hồ trong phủ Liễu gia thê thiếp đấu đá nhau đến gà bay chó nhảy, Liễu đại nhân còn từng bị người dâng sớ đàn hặc việc ấy, nói thê thiếp tranh chấp, làm lỡ cả tế tự đại sự. Nghĩ tới đó, lão Thái phi trong lòng đã có điểm không hài lòng.
Song Liễu phu nhân lại thực sự có dụng tâm, lập tức thu xếp lễ vật. Nghe Ngụy mama nói, ngay cả lộc huyết cao cũng tìm được dâng lên, quả thực có lòng. Lão thái phi nghe vậy, đối với sự cung kính chu toàn của Liễu gia cũng có phần hài lòng.
Hôm nay vì ở bãi săn hứng gió cả ngày, thân thể có chút mệt mỏi. Tuy không đến nỗi sinh bệnh, nhưng so ở tuổi tác và thân phận lúc này của lão Thái phi, điều coi trọng nhất chính là dưỡng sinh, nên sớm lui về nghỉ ngơi. Cũng chưa tiện đi ngủ sớm, nên bà thay thường phục, đội mũ lông, ngồi nói chuyện phiếm cùng các mama bên cạnh. Người hầu cận không ít, vốn dĩ bà cũng là xuất thân thế gia, năm xưa lại từng là người được tiên đế sủng ái, nhưng người được trọng dụng nhất vẫn là Ngụy mama. Theo quy củ trong kinh, phu nhân đương gia bên mình đều có vài vú già đắc lực, nhiều việc đều do các vú già thay nhau truyền đạt, các phu nhân ngược lại lại hiếm khi trực tiếp giao tế. Ngụy mama bên lão Thái phi chính là giữ vai trò ấy, việc tầm thường, lão Thái phi lười đi, chỉ cần sai bà truyền một lời là đủ. Như đêm nay rượu tiệc hí khúc, bà cũng không đến dự, song người già thích náo nhiệt, thấy Ngụy mama trở về, liền hỏi: “Buổi tối diễn vở gì vậy?”
“Là một gánh hát kịch từ phía Nam, nghe nói đầu năm mới vào kinh. Nô tì nghe qua rồi, tuồng tích cũng chỉ thường thôi, bất quá cũng có điểm mới lạ. Diễn vở Lữ Động Tân điểm hóa Mẫu Đơn, lại thêm một vở Nằm băng cầu cá chép, hết thảy đều bình bình.” Ngụy mama hiểu tính lão Thái phi, cố ý nói tỉ mỉ hơn về yến tiệc: “Có điều lúc chơi bài mới thật náo nhiệt. Liễu phu nhân một nhà độc thắng. Lúc đầu là Lâu nhị nãi nãi chiếm thượng phong, sau lại liền thua liền hai ván lớn, đều phải đổ ra cả.”
Lão thái phi vì thế cùng Ngụy mama chuyện trò đôi câu, hỏi thêm mấy việc vặt. Tiết trời ngày xuân ấm áp, ngày lại dài hơn, nửa buổi chẳng thấy trời tối, muốn đi ngủ cũng còn sớm. Ngụy mama đang ước chừng có nên mời hai vị lão phu nhân đến bầu bạn, bồi lão Thái phi đánh vài ván bài giải khuây, nào ngờ nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, bên ngoài liền có cung nữ truyền lời: Thôi lão thái quân tới.
Thôi lão thái quân cũng là bậc lão nhân trong kinh, lại có quan hệ thông gia với nhà mẹ đẻ lão Thái phi. Năm xưa giữa đám quý phụ, bà là người thân mật với trong cung nhất. Vốn dĩ thân thiết nhất là Du thái phi, nhưng Du thái phi năm trước đã qua đời. Người già theo năm tháng mà dần vắng bóng, những kẻ còn lại cùng thời tự nhiên càng thêm gần gũi. Nay người có quan hệ với lão Thái phi tốt nhất, cũng chỉ còn bà và Tần gia lão phu nhân.
Quả nhiên lão Thái phi vừa thấy bà liền tươi cười rạng rỡ, nói: “Hôm nay gió lớn như vậy, ngươi còn chưa mệt sao? Lại ra ngoài làm chi?”
Thôi lão thái quân xưa nay tính tình ngay thẳng, cũng không giống các phu nhân trong kinh thường quanh co đôi ba câu chuyện ngoài lề. Nếu đổi người khác, ắt đã thuận lời mà nói thêm mấy câu về cảnh săn bắn vất vả hôm nay. Liền như Ngụy mama dỗ lão thái phi vui lòng, còn nói: “Quan gia thật là hiếu tâm. Khỏi nói chuyện khác, hôm nay đánh được gì cũng cho người đưa sang bên này trước. Nhi tử nhà bình thường còn chưa chắc hiếu thuận đến thế, huống hồ là Thánh Thượng. Thật là lão Thái phi nương nương ngài phúc khí sâu dày…”
Nhưng Thôi lão thái quân vốn không quen nói những lời ấy, chỉ đáp: “Vốn đã định đi nghỉ, nhưng nghe được một việc hệ trọng, không dám không đến bẩm báo Thái phi nương nương.”
Cách xưng hô ấy tức khắc kéo giãn khoảng cách cấp bậc giữa hai người, cũng may lão Thái phi vốn hiểu tính bà xưa nay cương trực, cũng chẳng lấy làm lạ, chỉ ngỡ là việc yến tiệc chi đó, sợ tốn công vô ích, bèn nói: “Chuyện gì mà quan trọng đến thế, cũng để mai hẵng hay. Ngày mai ta phải hồi cung một chuyến, đúng lúc ngươi có thể đi cùng ta, thăm cô nương nhà ngươi…..”
Thôi lão thái quân có một ngoại tôn nữ, hiện ở trong cung làm tài tử. Nàng tính tình cẩn thận, xử sự chu toàn không sai sót, chỉ là quá mức nhạt nhẽo, thiếu vài phần phong tình, nên quan gia cũng không mấy ưa thích. Phàm làm bà bà, phần nhiều đều là như vậy: nhi tử không yêu tiểu thiếp, ngược lại sẽ thương tiếc nàng hơn một chút. Lão Thái phi cho Thôi lão thái quân vài phần mặt mũi, cũng là vì lẽ đó.
“Vốn cũng định chờ đến ngày mai,” Thôi lão thái quân nói, “chỉ là sự tình trọng đại, không dám không lập tức tới bẩm báo Thái phi nương nương. Nếu đợi vào cung ngày mai, e rằng đã không kịp.”
Lão Thái phi nghe giọng bà, như là thực sự có vài phần nghiêm trọng, tuy thân thể mỏi mệt, vẫn nói: “Thôi thì nói đi, ta nghe xem rốt cuộc là chuyện gì quan trọng như vậy.”
“Việc này nguyên chẳng nên do ta nói, vẫn nên để chính người trong cuộc tự mình bẩm báo.” Thôi lão thái quân đáp.
Ngụy mama là người lanh lợi, sớm đã lui ra ngoài xem xét, trở vào thưa: “Lão Thái phi, Lâu nhị nãi nãi đang chờ ở ngoài.”
“Nàng tới làm gì?” Lão Thái phi nghe vậy, trong lòng liền có chút không vui. Bà vốn như các quý phụ trong kinh, đối với thân phận thương gia nữ nhân của Lâu nhị nãi nãi vẫn mang vài phần địch ý. Nếu nàng ta cẩn trọng thu mình không dám ngoi đầu, có lẽ còn khiến người ta thương hại đôi phần, nào ngờ Lâu nhị nãi nãi tại Hoa Tín Yến lại như cá gặp nước, cùng Tiêu phu nhân, Triệu phu nhân sánh vai ngồi chung một bàn, khiến người ta càng thêm chướng mắt.
Nhưng đại nữ nhi của nàng ta quả thực không tồi, đáng tiếc đã sớm định thân với Triệu gia. Theo lão Thái phi mà xét, ấy cũng là do Lâu nhị nãi nãi tham lợi mà lầm, bằng không để bà an bài, chưa chắc đã kém Triệu gia.
Thôi lão thái quân cũng biết lão Thái phi không ưa Lâu nhị nãi nãi, liền khuyên nhủ: “Việc này chính là có liên quan đến nhà nàng. Nói cho đúng, kỳ thật là dính dáng đến Khanh Vân. Nương nương tin ta, cứ cho nàng cùng Khanh Vân vào bẩm báo. Dù sao tính tình Khanh Vân thế nào, nương nương cũng rõ, đứa nhỏ ấy chưa từng nói một lời hư ngôn.”
Lão thái phi thấy lời nói của bà có vài phần khẩn thiết, rốt cuộc cũng buông lời: “Vậy cho các nàng vào đi.”
Lão Thái phi vốn không muốn gặp các nàng, cũng vì phiền toái. Dù sao cũng là người ngoài, phải thay lại xiêm y, lại chải lại tóc, đổi mũ miện, còn phải dời ra ngoài điện tiếp kiến, trước sau lăn lộn mất một khắc, mới thong thả bước ra.
Khanh Vân cùng Lâu nhị nãi nãi ở ngoài chờ đến lòng như lửa đốt, rốt cuộc thấy Ngụy mama ra tới, đứng trước cửa, vén mành truyền: “Thái phi nương nương giá đáo.”
Khanh Vân vội vàng theo sau Lâu nhị nãi nãi hành lễ. Lão Thái phi trước mặt người ngoài, vẫn luôn giữ vẻ ôn hòa, bình dị, nói: “Đều đứng lên đi. Ta nay cũng không sợ người chê cười, xuân tháng ba mà mặc ngược mùa, lăn lộn một hồi, các ngươi chớ trách ta chậm trễ.”
Lời bà nói tuy là khiêm tốn, nhưng phục sức lại không hề qua loa. Bà mặc áo mãng vân vai tay áo đại sam, sắc thâm đỏ trầm ổn, đầu đội mũ lông chồn, vừa quý khí vừa đoan trang. Tuy tóc đã bạc đầy hai bên mai, nhưng vẫn có thể nhìn ra được phong thái năm xưa khi bà vẫn còn trẻ, là sủng phi trong hậu cung.
Lâu nhị nãi nãi vội vàng đáp: “Sao dám chê trách. Phong thái Thái phi nương nương, vãn bối chúng ta dù thúc ngựa đuổi cũng không theo kịp, nếu đủ thông minh mà học được đôi phần vụn vặt nơi người, đã đủ hưởng phúc cả đời. Nương nương nói vậy, chẳng phải chê chúng ta mắt vụng, chẳng phân rõ cao thấp hay sao?”
Mấy lời ấy nói ra thật cũng thỏa đáng, không vì vừa leo được vào cửa Triệu gia mà sinh cuồng vọng. Lão Thái phi nghe vậy, khí sắc dịu đi đôi phần, mới truyền ban tọa, lại nhìn Khanh Vân hỏi: “Cô nương hôm nay sao lại trông có vẻ đã gầy đi đôi chút?”
“Có lẽ gần đây bận rộn, nên mệt mà gầy đi.” Ngụy mama cười đáp, lời có ẩn ý, hiển nhiên nhắc đến hôn sự với Triệu gia. Khanh Vân nghe thế, mặt liền ửng hồng, chỉ cúi đầu không đáp.
“Thái phi nương nương quả nhiên mắt sáng tinh tường. Khanh Vân đứa nhỏ này dạo gần đây, cũng thực là nhiều tai nạn…” Lâu nhị nãi nãi khẽ thở dài.
“Nghe nói mấy hôm trước còn bị kinh mã đúng không?” Thái phi hỏi.
“Chính vì việc ấy mà dân phụ đêm nay mới cả gan tới cầu kiến lão Thái phi nương nương.” Lâu nhị nãi nãi nói xong, nước mắt liền rơi xuống, vẻ mặt bi thương, bước tới quỳ trước mặt lão Thái phi, thưa: “Dân phụ cũng biết việc này không nên quấy nhiễu Thái phi nương nương. Nhưng thứ nhất phận làm mẫu thân người ta, một khi hài tử gặp hiểm nguy, lòng liền hoang mang lo sợ. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ dám đến cầu nương nương phù hộ. Thứ hai là việc này lại quan hệ đến danh dự của Thái phi nương nương, dân phụ không dám giấu giếm. Dẫu biết đêm khuya quấy rầy là vô lễ, cũng chỉ đành mạo muội bẩm báo. Lại còn liên lụy Thôi lão thái quân phải gánh thêm một phen can hệ, dân phụ thật muôn phần đáng chết…”
Tư thái điệu bộ ấy, cùng cái dáng lao về phía trước quỳ xuống, quả thực giống hệt tam nữ nhi của nàng, không sai một li. Bảo sao người đời thường nói thương gia nữ có vài phần thô lỗ, là vì trên người luôn có chút khí thế xông xáo ấy. May thay tâm không lệch lạc, cái phần thô lỗ ấy cũng không đến nỗi khiến người ta chán ghét. Lão Thái phi vốn là người sống lâu trong cung cấm, đã quen nhìn những quý phụ nhân tử khí trầm trầm, nhất cử nhất động đều theo khuôn phép, nay trông thấy phần khí sắc cổ quái này, lại có chút hương vị sinh động, hỉ nộ ái ố như trên hí đài, trong lòng không khỏi thoáng buồn cười.
Chỉ đáng thương cho Khanh Vân, mẫu thân đã quỳ, nàng nào dám đứng, cũng chỉ đành theo sau quỳ xuống. Với phẩm tính của nàng, dĩ nhiên hiểu rõ cách quỳ mà trần tình như vậy vốn chẳng phải điều thỏa đáng — thể diện còn là chuyện nhỏ, ít nhiều cũng có ý áp bức lão Thái phi. Người trung hậu như nàng, nghĩ đến đó liền đỏ bừng cả mặt.
Có thể thấy nhân sinh muôn vẻ, cùng từ một cái bụng mẹ mà ra, cũng có khác biệt như trời với đất. Chỉ tiếc… sao lại sớm định thân với Triệu gia?
Lão thái phi trong lòng không biết đã bao phen thở dài vì điều ấy. Thấy lâu nhị nãi nãi vừa lau nước mắt vừa lén dò sắc mặt mình, đành lên tiếng: “Ngươi cứ nói rõ xem là chuyện gì, để ta còn minh bạch.”
Lâu nhị nãi nãi thấy bà chịu buông lời, vội vàng quỳ ngay ngắn, vừa khóc vừa thuật lại từ đầu chí cuối chuyện giữa Khanh Vân và mẹ con Liễu gia. Bà cũng là người thông minh, có chừng mực, hiểu rằng thủ đoạn chốn cung đình mới là cao minh nhất, mà lão Thái phi có được địa vị hôm nay lại càng là cao thủ trong cao thủ, nên chẳng dám thêm mắm dặm muối, bày trò tâm cơ. Vốn dĩ việc này, Khanh Vân mười phần chiếm đủ mười phần lẽ phải, chỉ cần kể đúng sự thật, cũng đủ khiến mẹ con Liễu gia vạn lần khó thoát. Bằng không Thôi lão thái quân cũng chẳng dám mạo hiểm đến đây thay các nàng truyền lời.
Ban đầu lão Thái phi còn nghĩ xem như nghe cho vui, không mấy để tâm, bà cũng chỉ cho rằng các nàng trong đám phu nhân tiểu thư lại gây sự lục đục với nhau rồi đến đây cáo trạng. Nào ngờ nghe đến đoạn Liễu Tử Thiền gặp lén Đổng Phượng Cử, lại còn viết hôn thư, định ngày lành để bỏ trốn cùng nhau, sắc mặt bà lập tức giận giữ trầm xuống, liếc sang Ngụy mama bên cạnh.
Ngụy mama nào còn dám xen lời, cũng thu lại ý cười, thần sắc tối sầm. Chỉ là bà lão từng trải nơi cung cấm, sóng gió gì chưa từng thấy, dẫu trong lòng chấn động, vẫn còn giữ được vẻ bình tĩnh bên ngoài.
Yêu đương vụng trộm, tư tình lén lút, ở đâu cũng là đại gièm pha, chốn cung đình lại càng nghiêm khắc, vì chuyện ấy mà mất mạng đâu chỉ một người. Huống hồ lần này lão Thái phi đến Đồng Hoa yến, vốn mang trách nhiệm quản giáo khuê nữ các nhà, nếu xảy ra việc bại hoại gia phong như vậy, thanh danh của bà ắt sẽ bị tổn hại.
Huống chi Liễu gia còn đem Liễu Tử Thiền đưa đến bên cạnh bà!
Lâu nhị nãi nãi vừa khóc vừa bẩm, mỗi lời thốt ra, trong mắt lão Thái phi sát ý càng lúc càng dày. Khanh Vân quỳ phía dưới, vô tình thoáng nhìn, trong lòng không khỏi kinh hãi. Thảo nào Nhàn Nguyệt từng nói, người từ trong cung bước ra đều là cao thủ trong cao thủ. Lão thái phi ngày thường hòa ái ôn tồn, vậy mà khi thật sự động sát tâm, lại uy phong lẫm liệt đến vậy.
“… Dân phụ đến đây bẩm báo, thật sự cũng là đường cùng, Liễu phu nhân cùng Liễu Tử Thiền quyết tâm mưu hại Khanh Vân, đã từng hại một lần rồi. Chuyện kinh mã, mọi người đều tận mắt chứng kiến, đến nay bên phía Triệu gia vẫn còn giữ con ngựa đang mang thương tích, chiếc khuy đồng kia cũng còn lưu lại. Triệu gia vì việc này mà cũng vô tình gánh một trách nhiệm trên người. Tục ngữ có câu: ‘Chỉ có ngàn ngày làm tặc, nào có ngàn ngày phòng cướp.’ Dân phụ biết lão Thái phi là bị che mắt nên mới nhận Liễu Tử Thiền, nhưng thử hỏi dân phụ làm sao không kinh hãi? Nếu Liễu gia mẫu tử sau này từng bước ép sát, Khanh Vân còn có đường sống sao? Người làm mẫu thân như dân phụ, thật sự không còn cách nào khác, đành đến cầu lão Thái phi cứu mạng. Chỉ cần Khanh Vân được bình an, lão Thái phi muốn xử trí dân phụ thế nào cũng được…” Lâu nhị nãi nãi khóc nóc nói.
Một phen khóc nóc này của bà, cũng có vài phần là thật tình, cũng xác thật là những lời nói từ tâm can, từng lời đều là vì tấm lòng thương con. Ngay cả Thôi lão thái quân ngồi bên cạnh cũng lặng lẽ lau nước mắt. Khanh Vân càng khóc đến ướt đẫm hàng mi, nức nở nói: “Đều do con không tốt, không nên xen vào chuyện người khác, mới hại mẫu thân và con cùng chịu liên lụy, lại còn liên lụy đến cả lão Thái phi nương nương.”
Lão thái phi dù sao cũng đã lớn tuổi, nghe đến đây, ngữ khí cũng nhu hòa đi đôi phần, nói: “Ngươi quả thật không nên thay người ta giấu giếm. Từ xưa đã nói: ‘Cờ bạc sinh trộm cắp, tư tình sinh sát tâm.’ Chuyện nam trộm nữ xướng như vậy, ở đâu cũng phải bẩm báo. Chẳng lẽ ngươi thấy bằng hữu giết người, cũng thay nàng che giấu sao? Ngươi xem đi, chỉ vì một chút mềm lòng, hại mình chưa đủ, còn chuốc thêm bao tai họa?”
Khanh Vân cúi đầu thụ giáo, khẽ đáp: “Lời nương nương giáo huấn, Khanh Vân xin ghi lòng tạc dạ. Là con hồ đồ, phụ lòng mẫu thân, cũng phụ lòng nương nương.”
Lão thái phi còn định nói thêm, bên cạnh Ngụy mama khẽ ho một tiếng, rõ ràng có điều muốn bẩm. Lão thái phi hiểu ý, song không để bà mở lời, chỉ quay sang Lâu nhị nãi nãi mà nói: “Theo lý lẽ thì các ngươi dường như chiếm phần phải. Nếu quả thật đúng như lời ngươi nói, hạng tâm địa ngoan độc, dâm loạn như thế, ta chẳng những không nhận vào bên mình, còn phải truy cứu Liễu gia. Đem người như vậy tiến dâng đến cạnh ta, rốt cuộc là có dụng ý gì? Nhưng từ xưa ‘bắt gian phải bắt tại trận’. Tội danh tư tình lén lút, liên quan cả một đời danh tiết, không thể tùy tiện buông lời kết tội.”
Khanh Vân ngẩng đầu, giọng vẫn còn run nhưng vô cùng kiên định: “Chính mắt tiểu nữ trông thấy, lại nhiều lần xác nhận, tuyệt không dám dối lừa Thái phi nương nương.”
Lâu nhị nãi nãi lại tiếp lời: “Liễu phu nhân chính là ỷ vào Khanh Vân là khuê các tiểu thư, không thể thật sự ra công đường đối chất. Bà ta biết chúng ta ‘ném chuột sợ vỡ đồ’, sợ Khanh Vân một khi làm nhân chứng tố cáo Liễu Tử Thiền sẽ tổn hại thanh danh. Con bé đã có hôn ước, sao có thể ra trước công đường?” Lâu nhị nãi nãi nói: “Vì lẽ đó, dân phụ mới cả gan đến cầu Thái phi nương nương chủ trì công đạo.”
Lão thái phi khẽ giơ tay, Ngụy mama lập tức hiểu ý dâng trà. Bà thong thả nhấp một ngụm, thấy hai mẹ con vẫn quỳ chờ, lòng đầy thấp thỏm, mới nhàn nhạt cất lời: “Vất vả thì chẳng đáng kể. Nhưng chuyện thế này, các ngươi có chứng cứ chăng? Hiện giờ đổi ý còn kịp, ta có thể coi như các ngươi nhất thời hồ ngôn loạn ngữ.”
“Đổng Phượng Cử hiện vẫn ở kinh thành. Chỉ cần Thái phi nương nương truyền hắn đến thẩm vấn, chân tướng ắt sẽ rõ.” Thôi lão thái quân nhịn không được xen vào.
“Chỉ vì mấy lời cáo buộc mà truyền người đến thẩm vấn, lại là một tú tài, há chẳng phải vô cớ sinh sự?” Lão Thái phi vẫn nhàn nhạt nói: “Các ngươi phải có bằng chứng trong tay, ta mới có thể gắng sức mà chủ trì công đạo. Bằng không các ngươi có một cái miệng, Liễu phu nhân cũng có một cái miệng, vậy xử án thế nào?”
Lâu nhị nãi nãi sớm đã lau khô nước mắt, ánh mắt thẳng thắn hỏi ngược lại: “Nếu có chứng cứ, Thái phi nương nương thật sẽ truyền Đổng Phượng Cử đến thẩm tra sao?”
Lão thái phi thoáng sững người, chợt hiểu ra ý tứ trong lời ấy.
“Ngươi…” Chỉ một câu nói này, mà khiến trong lòng bà không khỏi dấy lên một thoáng hổ thẹn. Bao năm tôn quý cao cao tại thượng, vậy mà lại quên mất — lần trước đến cáo trạng trước mặt bà, cũng chính là nữ nhi Lâu gia.
Chuyện Tuân Văn Hỉ hãm hại khi trước, người chịu oan cũng chính là Khanh Vân. Khi ấy Lâu Lăng Sương khí thế bức người, đòi cùng Tuân Văn Hỉ đến trước mặt Lý Cảnh đối chất, buộc Lý Cảnh nhận mặt nha hoàn, là bà đã một tay ngăn lại, bán cho Văn quận chúa chút thể diện mà dìm chuyện ấy xuống. Quả là thế cục khi ấy quá bức bách, không thể làm ầm ĩ, nhưng sự bao che ấy, người Lâu gia trong lòng vẫn luôn hiểu rõ. Cũng khó trách hôm nay Lâu nhị nãi nãi hỏi ngược lại câu hỏi ấy.
Nhân quả tuần hoàn, thật khiến người ta khó chịu.
“Làm càn!” Ngụy mama lập tức thay lão Thái phi quát: “Ngươi đến cầu nương nương chủ trì công đạo, nếu có chứng cứ thì còn không mau dâng lên? Lại còn dám giữ lại? Ta xem ngươi vốn không có chứng cứ, chỉ muốn tranh trước Liễu phu nhân mà tố cáo thôi! Nếu Liễu Tử Thiền thật là hạng tư tình thông dâm bỏ trốn như lời ngươi nói, Liễu phu nhân há dám đưa con gái vào cung? Chẳng phải tự tìm đường chết sao?”
Lâu nhị nãi nãi sắc mặt vẫn không đổi, bình tĩnh đáp: “Liễu phu nhân dám đưa con gái vào cung, chính là vì biết Khanh Vân không có bằng chứng, cho rằng việc này vĩnh viễn không thể bại lộ. Thái phi nương nương nếu không tin, cứ coi hôm nay chúng dân phụ chỉ là hồ ngôn loạn ngữ. Dân phụ đem Khanh Vân gả sang Triệu gia, chưa chắc Triệu gia lại không bảo hộ nổi con dâu ruột thịt của mình. Chỉ e đến khi sự việc vỡ lở, tổn hại lại là danh dự của Thái phi nương nương.”
Nếu nói bà đanh đá, thì đây mới thật là lúc đanh đá nhất của bà. Ngay cả Thôi lão thái quân đứng bên cũng không khỏi hít sâu một hơi. Ngụy mama tức đến run người, còn định quở mắng nữa, thì lão thái phi lạnh lùng cất tiếng: “Văn Nhàn.”
Ngụy Văn Nhàn chính là khuê danh của Ngụy mama. Giọng điệu ấy đã là nghiêm khắc vô cùng. Ngụy mama cũng hiểu mình vừa thiên vị Liễu gia quá mức, trong lòng khẽ rùng mình, âm thầm cảnh giác, khoanh tay lui sang một bên.
Lão thái phi lúc này mới thu hồi ánh mắt, chậm rãi đánh giá Lâu nhị nãi nãi đang quỳ dưới đất.
“Người ta đều bảo ngươi lợi hại, quả nhiên lợi hại. Ngươi dẫn nữ nhi đi tìm Liễu phu nhân lý luận, cố ý để lộ sơ hở, cho nàng biết ngươi không có chứng cứ, là ngươi đang cố ý để lộ sơ hở cho Liễu phu nhân? Ta muốn chọn một cô nương mang theo bên người dạy dỗ, đâu phải chuyện ngày một ngày hai. Ngươi đoán chắc một khi nàng ta đã chắc chắn tin ngươi không có bằng chứng, nàng sẽ đem con gái đưa tới chỗ ta. Ngươi cũng hiểu, dù có chứng cứ trong tay, muốn cáo Liễu gia vẫn phải ra công đường, như thế ắt sẽ tổn hại đến danh tiết của Khanh Vân. Cho nên ngươi lấy lui làm tiến, khiến Liễu phu nhân tưởng nước cờ của nàng ta cao tay hơn một bậc, tự mình đem nữ nhi dâng đến chỗ ta. Hiện ta đã thu nhận nàng, ngươi lại đến cáo trạng. Người là ta nhận, ta không thể làm ngơ, chỉ có thể đứng ra chủ trì công đạo. Mọi việc liền âm thầm giải quyết, Khanh Vân không tổn hại, mà Liễu gia mẹ con cũng bị dồn vào tử lộ. Một hòn đá ném trúng hai con chim. Lâu nhị nãi nãi, người ta nói như thô lỗ tục tằng, nhưng thủ đoạn của ngươi thật sự không phải tầm thường.
Bà quả thực là cao nhân từ trong cung bước ra, tâm cơ thâm trầm tựa hồ ly ngàn năm. Chỉ trong chớp nhoáng, bà đã nhìn thấu toàn bộ mưu tính của Lâu nhị nãi nãi, rõ ràng đến từng tầng từng lớp. Chớ nói Thôi lão thái quân, ngay cả Khanh Vân cũng không khỏi lộ ra vài phần kinh ngạc. Mà chút kinh ngạc ấy, tự nhiên cũng không thoát khỏi ánh mắt của bà.
Lâu Nhị nãi nãi dĩ nhiên cũng chẳng có ý định thật sự giấu trời qua biển. Nay bị bà vạch trần, cũng chỉ lặng lẽ quỳ trên mặt đất, thần sắc bình thản, không biện bạch nửa lời. Thế nhưng, lão Thái phi chỉ thoáng nhìn tư thế quỳ kia của Lâu nhị nãi nãi, cái thần thái không để tâm bất cần đó liền nhìn ra vài phần bóng dáng của Lâu Lăng Sương trong yến tiệc Hải Đường ngày trước, khi nàng ta vô lại bất kính, không biết giữ lễ nghĩa.
“Thái phi nương nương anh minh, chuyện gì cũng không qua được mắt người.” Lâu nhị nãi nãi thản nhiên đáp. “Nương nương nếu đã nhìn thấu, hẳn cũng hiểu dân phụ cũng chỉ là tự bảo vệ mình, bất đắc dĩ mà làm, tuyệt không dám có lòng khác, kính mong nương nương minh xét.”
Lão thái phi bị bà chọc tức mà bật cười.
“Nếu ta đoán không lầm, trong tay Khanh Vân thật sự có chứng cứ, phải không?” Bà nhìn thẳng xuống. “Chỉ là ngươi không định đưa ra.”
Bà không nói hết câu, nhưng trong điện ai nấy đều đã hiểu nguyên nhân. Bằng chứng một khi dâng ra, nếu lão Thái phi lại như lúc trước, vì tình vì thế mà xoay chuyển càn khôn, bán cho Liễu gia một ân tình khác, đem sự tình đè xuống, Lâu gia lúc đó cũng chỉ biết ngậm bồ hòn, biết kêu ai phân xử?
“Thái phi nương nương minh giám, chúng ta thực sự không có chứng cứ.” Lâu nhị nãi nãi vẫn không chịu buông khẩu.
“Giả như hôm nay ta coi mọi chuyện như chưa từng xảy ra, vẫn thu Liễu Tử Thiền ở lại bên mình, ngươi liền cáo trạng lên công đường, đem chứng cứ đưa ra, khiến chân tướng phơi bày thiên hạ. Khi ấy vì giữ thanh danh, ta tất phải nghiêm trị Liễu gia. Như vậy, ngươi cũng xem như được vừa lòng đẹp ý.” Lão Thái phi chậm rãi nói, bà thực sự nghĩ đến chu toàn hết thảy đường đi nước bước của Lâu nhị nãi nãi.
Lâu nhị nãi nãi thần sắc điềm nhiên, giọng nói vẫn không chút giao động: “Nương nương nói đùa. Làm mẫu thân người ta, vì nữ nhi, đến bước đường cùng, còn điều gì chẳng dám làm? Nếu thật đến ngày ấy, dân phụ cũng chỉ có thể khấu đầu thỉnh tội trước mặt người, mong nương nương rộng lòng tha thứ mà thôi.”
Khóe môi lão thái phi thoáng cong, ý cười không chạm đáy mắt, trên mặt hiện một tia tàn nhẫn nói.
“Ngươi không sợ ta khiến mẹ con các ngươi… vĩnh viễn không còn mở miệng được nữa sao?”
Lời này của bà tuy phảng phất đùa vui, song trong cung cấm bao năm chìm nổi, ai cũng biết giữa một câu nói cười có thể ẩn giấu bao nhiêu sinh tử. Thật sự khiến người ta không thể không sợ, ít nhất Thôi lão thái quân trên mặt đã hiện lên một tia lo lắng.
“Nương nương tuy là chỉ nói giỡn, nhưng dân phụ cũng từng nghĩ đến. Mẹ con dân phụ thân phận hèn mọn, chết đi cũng chẳng đáng kể. Chỉ sợ nếu diệt khẩu rồi, lại có vật chứng nào đó lộ ra ngoài, liên lụy đến thanh danh nương nương, thì mới là điều khó vãn hồi.” Lâu nhị nãi nãi giọng nói vẫn cứ nhàn nhạt, không một tia sợ hãi.
Bà nói xong lời này, cả điện tĩnh lặng. Rõ ràng bà đã sớm tính hết mọi đường lui. Bằng chứng kia, e đã giao cho người khác cất giữ, biết đâu chính là Lâu Lăng Sương, đứa trẻ đó chuyện gì cũng có thể làm ra được, nàng ta đã từng dám làm kinh động cả kinh thành.
Lão thái phi bao năm nay cũng đã quen thanh nhàn, đã quen cảnh gió yên sóng lặng, rất nhiều năm đã không dùng tới thủ đoạn giao phong như lúc này. Nay cùng một thương gia phụ nhân đấu khẩu, từng chiêu từng thức đều mang hơi thở phố thị, mà lại sắc bén hữu lực, không khỏi khiến bà sinh ra vài phần hứng thú. Vốn bà cố ý muốn thử thêm vài chiêu, vô tình thoáng nhìn sang Khanh Vân đang quỳ một bên, ánh mắt phức tạp mà nhìn mình, vừa kính cẩn, vừa thương tâm, như cánh hoa bị gió xuân dập vùi mà vẫn không dám rớt xuống, không khỏi khẽ thở dài trong lòng một hơi.
Rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ lòng dạ quá đỗi thành thực, khó trách bị mẫu tử Liễu gia chèn ép.
| Tiểu lâu một đêm nghe mưa xuân | Chương 68 | 2 ngày trước |
| Diệc phong | Chương 11 | 2 tháng trước |
| Khuynh Thế | Chương 8 | 3 tháng trước |
| Xuyên vào Thanh triều quý phi chỉ muốn kiều dưỡng | Chương 23 | 4 tháng trước |
| Riêng tư: Cát tuyết dự Niên phong | Chương 25 | 4 tháng trước |